Polly po-cket
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

đừng đụng đến dt của tôi, nhất là dt của mẹ tôi - Jen nói trong giọng căm phẫn. Nó rất ghét người nào trả lời điện thoại của nó, nhất là nói xằng nói bậy, nó về lại phải giải thích
_Em đừng vô lễ thế chứ - Kib dặn
_Kệ tôi, không liên quan đến anh - Jen lạnh lùng trả lời
_Thôi được rồi, Jen, để chị đưa em về nhà. 3 người đi xuống dưới ăn đi, hay chơi gì đó - Bam nhẹ nhàng nói
Jen đi theo Bam, vai rất đau, đau thấu xương. Cắn răng chịu đựng không nói lên một tiếng đau. Min nhìn vậy thì rất ngạc nhiên, dù gì cũng là một nhỏ 15t thôi mà, tại sao nó lại kiên cường đến thế. Đến cậu sau khi bị vết thương nào đó, tỉnh dậy câu đầu tiên cũng la đau, thế mà nó lại không. Khi nhìn thấy mặt nhăn nhó, cắn răng của nó trong phòng bước ra, tim cậu đau lắm, chỉ muốn lại ôm nó thôi, nhưng làm vậy thì sao được, nên nhịn là hay nhất, có lẽ cậu yêu nó thật rồi (tổng cộng là có 4ng yêu nó, con này hút quá)
Nó về đến nhà trong sắc mặt nhợt nhạt. Bố mẹ nó đang ngồi ở phòng khách xem ti vi, thấy nó về, mẹ nó chạy ra hỏi:
_Con sao thế? nhìn sắc mặt không tốt lắm!
_Dạ không sao đâu ạ. Lúc nãy bị mấy cô ở trường bắt uống 2 ly để lấy tinh thần cho đội đi thi thôi ạ! - Nó cười, trả lời ngay
_Ừ vậy con lên phòng đi. Mai còn đi học
_Dạ vâng.
Nó leo ngay lên phòng nó. Mớ cửa phòng nó ra, liền chạy ngay vào giường nằm cái ịch xuống. Đột nhiên thấy nhói ở vai quá, nó thở dài, lại phải đi uống thuốc giảm đau rồi. Bước ra tủ thuốc trong phòng nó, đi ngang qua cái huy hiệu hình ngôi sao. Đột nhiên nó cầm lên, mỉm cười.
Đã bao lâu rồi nhỉ, hình như khoảng 8 năm về trước, 8 năm rồi, nó không đụng đến cái huy hiệu. Theo như lời của y tá nói lại là, đây là thứ mà nó cầm trong tay trong lúc đưa đến bệnh viện. Và nó chắc rằng, cái huy hiệu này là của Văn - Người nó căm ghét nhất, cũng là người nó muốn tìm nhất. Nó nhớ về cuộc nói chuyện ngắn gọn, xúc tích của nó với Văn hồi chiều, phải chăng nó rất biết ơn người đó. Hoặc nói cách khác nó đã khắc sâu hình ảnh của người đó trong tim.
Uống xong viên thuốc giảm đau, nó cảm thấy buồn ngủ. Bèn leo lên giường đánh một giấc và có mang một giấc mơ đủ mọi cảm xúc của hy vọng, của niềm đau và của mất mát.
*7h sáng hôm sau* chú thích: h đang là hè nên là việc học chính của nó là ở học viện âm nhạc nhé
Nó thức dậy trong bộ dạng đau hết sức có thể. Toàn thân nhức mỏi, chóng mặt, đầu thì nhức nhối. Khiến nó muốn ngồi dậy mà cụng không được, cứ vật lên vật xuống. Tự dưng cửa phòng bật mở, cố gắng mở đôi mi dậy xem ai, nhưng sao nặng quá. Nó chìm vào bóng tối, một giấc ngủ không biết đích đến. Trước khi nó chìm vào giấc ngủ nghe loáng thoáng giọng của ai đó, quen lắm, hình như cũng giọng này nhưng nghe vào 8 năm trước thì phải cũng là lời kêu cứu, nghe thân thương. Nhưng sức lực không cho phép nó mở mắt ra để xác nhận. Sau đó, nó chỉ biết nó đã chìm vào vô thức, và không muốn tỉnh dậy nhất là vào lúc này
Trạng thái vô thức:
Nó lại mơ, mơ một giấc mơ liền mạch. Về tất cả quá khứ cách đây 8 năm, nó thấy 2 đứa bé đang chơi với nhau ở bãi đất trống trước cửa nhà nó.
_Anh Hoàng ơi, sau này anh em mình vẫn sẽ là bạn chứ - bé gái
_Ừ mãi mãi là vậy, mẹ anh bảo sau này 2 đứa mình sẽ sống hạnh phúc với nhau - đứa bé trai mỉm cười, ôm bé gái vào lòng và nói dịu dàng. Cậu bé tựa như một cái khiên lớn, che chở đứa bé gái trong vòng tay của mình.
_Là sao hả anh? - bé gái ngước đôi mắt long lanh của mình lên hỏi
_ Sau này em sẽ biết, ngốc ạ! - bé trai
_ Anh à, em sợ lắm, sợ 1 ngày anh bỏ em mà ra đi, phải chăng lúc đấy, em mất 1 người bạn rồi không? em chỉ có mình anh là bạn thou đó nha, bạn bè trong xóm chỉ bắt nạt em không à! - bé gái chu miệng lên nói, nụng nịu với bé trai
_ Ngốc ơi là ngốc, khi đấy, anh sẽ là người nhận ra em trước, anh sẽ lại ôm em vào lòng như thế này này, rồi em sẽ lại là bạn của anh- ôm bé gái vào lòng của mình dịu dàng nhất có thể, bé trai lại mỉm cười, nụ cười của ánh ban mai
_ Em tạm tin, hì hì, thôi tạm biệt anh, em đi mua đồ chơi với bác đây - bé gái đẩy ra, và chạy đi.
_bai bai em - bé trai vẫy tay. Giấc mơ mang đầy màu hồng
Cậu không biết sau cuộc gặp này là lần cuối cậu có thể nói chuyện với nó.
rồi lại đến giấc mơ của sự sợ hãi, chính là giấc mơ về tai nạn của nó, nó nhìn thấy máu, nhiều máu lắm
*Ở ngoài* HIện tại đang có 1 người con trai tóc bạch kim ngồi cạnh lo lắng cho con bé đang nằm trên giường bệnh. Tự nhiên cậu thấy trán nó lấm tấm mồ hôi, miệng thì đang la cứu, hoảng hốt, cậu năm chặt lấy tay nó, tay còn lại với điện thoại gọi cho bác sĩ tới.
Sau 5 phút, bác sĩ có mặt tại phòng bệnh và yêu cầu người con trai đó ra ngoài. Và sau 10 phút khám, bác sĩ đi ra ngoài thông báo:
_ CÔ bé tỉnh rồi, cậu có thể vào thăm! vết thương không còn nghiêm trọng nữa!
Nghe thấy vậy, người con trai đó liền xông vào phòng của Jen( cậu bé trong giấc mơ tí mình bật bí, người bé gái chính là JEn đó)
Jen mở mắt ra trong trạng thái mệt mỏi, cơ thể nó dường như xé ra từng mảnh, từng loại dây dợ đang cho vào người nó. Chính người con trai đó nhìn còn thấy xót xa, đau từ sâu trong tim. còn nó, nó cảm giác như cổ họng nó thì khô rát, bèn kêu
_N...ứ...ơ..c
Người con trai đó liền đi lấy nước, đưa cho nó. Với ý nghĩ nuôi hy vọng nó sẽ nhớ ra mình nhưng không:
_Cám ơn, nhưng anh là ai? - Nó hỏi sau khi uống miếng nước của người con trai đó, thấy anh chàng cũng khá đẹp trai, nổi bật với mái tóc, những đường nét trên khuôn mặt kia...hình như nó đã thấy ở đâu rồi
_ Em...không nhớ anh là ai? - Người con trai đó chỉ lên khuôn mặt mình, và nói trong giọng khá đau đớn
_Không, nhìn rất quen, nhưng....không...thể nhớ được - Jen Để tay lên đầu, và cố gắng nhớ lại
Người con trai đó liền chạy lại ôm nó, ôm chặt, rất chặt, như thể vơi bớt bao nhiêu nỗi nhớ. Phải, cậu chính là người trong giấc mơ của nó. Phải chẳng vừa từ sân bay Tân Sân NHất về đến Vũng Tàu, cậu đã lạo đến nhà nó, tìm nó nhưng nghe tin nó đã vào bệnh viện vì vết thương bị nhiễm trùng, mẹ cậu và mẹ nó thì đang nói chuyện ở nhà, bố nó thì đi làm rồi.
Nhưng dường như cái ôm đấy đã làm nó đau nhưng cũng tác động không nhỏ tới nó...Những hình ảnh trong giấc mơ tràn ngập trong tâm trí nó. Cái ôm đó, cái ôm của bao nhiêu yêu thương, cái ôm của sự gắn kết. Bất giác, nước mắt nó chảy, người con trai kia liền buông nó ra, nhìn thẳng vào mắt nó:
_ BÂy giờ thì em nhớ ra chưa - Anh hỏi dịu dàng
_Dạ vâng, anh...anh Hoàng - Nó nghẹn họng
Anh lại ôm nó vào lòng, bây giờ nó và anh đều đã lớn. Cái ôm này không chỉ tượng trưng cho tình bạn mà có lẽ nó đã phát triển thành tình yêu. Nhưng để nó nhận ra tình yêu này thì hơi khó.
Nó cũng ôm anh, có lẽ mọi đau đớn ở vết thương trên vai đã được xóa nhòa vì có người đã làm điều đó cho nó. 1 người bạn, 1 người thân rất quan trọng đối với nó đã được tìm lại. NHưng còn Văn, văn cũng khá quan trọng với nó. Nhưng có lẽ nó chỉ có căm ghét Văn mà thôi, còn đối với Hoàng. Anh là cả một bầu trời đối với nó, và giờ thì nó đã nhận ra.
_E hèm - chị Bam vào, và nhìn thấy cảnh tượng này
2 người kia liền buông nhau ra...
Cả 3 người - 3 cặp mắt ngỡ ngàng chỉ có mỗi Ken là bình thản. Vì anh biết cái sự thật này lâu lắm rồi, anh biết người bạn lâu năm này của anh sẽ trở lại. Còn Kib, cậu lúc này lòng đau còn hơn bị 1000 con dao đâm vào, phải chăng nó chẳng bao giờ ôm cậu tha thiết như ôm thằng tóc bạch kim kia. Đau lòng quá, cậu đành phải chạy ra khỏi phòng bệnh của nó, để tránh khỏi cạnh tượng đó, cảnh tượng nó ôm người con trai khác mà không phải cậu, có phải trái tim nó cậu không bao giờ nắm giữ được không? Sao Tim cậu lại đau thế này, bỏ đi là cách hay nhất. Và Bam, chị không ngờ, con bé này lại quen Hoàng, giữa 2 đứa nó có quan hệ gì? Người yêu, bạn bè...hàng tá câu hỏi đang ngập tràn trong đầu chị. Về phận Văn, cũng thấy đau nhưng dặn lòng phải kiềm chế, trước mắt cậu chả là gì trong mắt nó, còn người con trai kia là ai? mà nó lại khóc và ôm chặt đến như vậy, có phải cậu đã hết cơ hội.
5 người, 5 trạng thái, nhưng đã có 1 người từ bỏ cuộc chơi để không phải đau nhiều. và
_ Nào nào, Hoàng, chú về mà không báo cho anh một tiếng là sao? - Ken lên tiếng phá bầu không khí nặng nề, đầy mùi sát khí tỏa ra từ Văn
_ À ở...em quên, vội quá! - Hoàng gãi đầu, trả lời
_ Chứ không phải nhớ người ta, về đến nơi cái phóng đến nhà người ta rồi phóng đến đây hà - BAm chọc quê
_ Này cái người kia, lâu r, ta không gặp mi, mi thích chọc ta à? - Hoàng vênh mặt
_Ê ê...mọi người...cho em hỏi - Tiếng nói nhỏ nhẹ thoát ra từ nó, bởi từ nãy tới giờ chứng kiến mọi người nói chuyện tưởng như quen nhau lắm r
Nhưng cả 3 người kia đều không quay lại, và tiếp tục nói chuyện, chỉ có Văn thì cũng đã bỏ đi sau khi thấy mấy người kia như là quen nhau và như bẳng hữu. Cậu tử nhủ, mình như người dưng, và đã quay gót đi tránh sự thân thiết ấy.
Thấy mình hỏi nhỏ nhẹ thì chả có ai quay lại bèn
_ NÀY NÀY, MỌI NGƯỜI CÓ NGHE EM NÓI KHÔNG HẢ? - jEN hét lớn, như muốn rung chuyển bệnh viện. Mọi người ở phòng bệnh khác thì thấy mình đang nằm trên giường như muốn rớt xuống dưới đất. Người ở gần phòng nó thì ôm tai mà bỏ chay (chắc tưởng có thú dữ) ở ngoài cửa sổ, có mấy chú chim đậu thì cũng vì tiếng hét của nó mà chết tại chổ. Mấy bác sĩ thì cứ tưởng bệnh nhân điên điên nào trốn từ bệnh viện tâm thần qua đây. Đặc biệt hơn, những người bị ngất xỉu hay huyết áp cao hay đại loại bệnh tim nghe tiếng hét của nó đểu tỉnh dậy mà không cần cấp cứu, tiếng hét của nó cũng có lợi chứ bộ. Nhưng cũng có 1 số trường hợp đang ôm tim mà thành ôm tai, kiểu này chắc lại có khoảng mấy chục ca cấp cứu đợi các bác sĩ sẵn rồi đây
Nghe thấy tiếng hét đinh tai nhức óc của nó, 3 người kia đang cãi lộn cũng im ru luôn. Bam thì la lên
_Trời ơi, con quỷ kia!!! - Ôm tai xoa xoa
_ EM...em anh anh tới liền đừng hét nữa nhá! - Hoàng chạy lại khuyên nhủ sau một hồi choáng váng
_ Đừng đừng em ơi...có j thì hành hạ nhè nhẹ thôi - Ken
_ Em thù mọi người - Lấy tay ôm cổ họng, Jen nói trong tiếng khàn đặc sau khi hét
_ Em muốn hỏi gì? - Hoàng dịu dàng ngồi xuống cạnh giường bệnh của nó, và hỏi
_ Em là em muốn hỏi...hỏi cái gì ta? - lấy tay đập vào đầu, cố gắng suy nghĩ
Rầm rầm rầm...3 người kia tiếp đất ngon lành
_ Anh /chị chịu em - 3 người đồng thanh
bốp - đập tay -
_À à, nhớ nhớ rồi nè mí chị - Jen hớn hở
_Trời ơi, cái con bé quỷ kia, em làm chị chịu thua em luôn rồi đó, lí lắc không chịu được - Bam lại bẹo má nó
_Á....á...au au em mừ - JEn xụ mặt
thật sự là bây giờ 2 chàng nhà ta đang hết sức đỏ mặt, tim đập nhanh. Sao nó lại làm bộ mặt đó cơ chứ, Ken thì kiềm lại kiềm lại. Còn Hoàng, anh chạy lại xoa xoa má cho nó
_Này cái người kia, sao mi lại làm cưng của ta bị đau hả - Hoàng quát
_ Em ta, ta có quyền, xớ - Bam vênh mặt
_hít hít, chỉ có anh Hoàng thương em nhất thôi nè, thí chưa? - Jen giả vờ khóc, nói.
Nó không hiểu câu nói của nó làm cho bầu không khi tự dưng trùng xuống, cảm thấy một luồng sát khí lạnh lẽo thoát ra từ Ken. Anh hiện giờ đang đau lắm, anh cũng thương nó lằm chứ, nhưng nếu anh thể hiện ra, tình bạn bị rạn nứt thì sao. Phải, chắc chỉ có Hoàng mới làm nó xụ mặt ra vậy thôi nhỉ. Từ lúc anh quen nó đến bây giờ mới thấy lần đầu nó làm nũng.
_À à, anh ra ngoài có chút việc nhé - Giả vờ nhìn đồng hồ, Ken lủi ra ngoài. Dáng vẻ cô đơn của anh làm Jen phải suy nghĩ, nó có làm gì tổn thương anh không nhỉ? rõ ràng là không mà. Mà thôi kệ đi, phải đi hỏi chuyện đã
_Này ông kia, ông mất tích đâu mấy chục năm đấy hả? - JEn ngước mặt lên hỏi Hoàng
_ông đây không mất tích, người mất tích là em đó! có biết ngày xưa anh khổ sở thế nào không hả? - Hoàng dí đầu nó
Bốp - ai da
_Dám dí đầu tui - Jen
Khổ nỗi, Hoàng dí đầu nó xong, chả biết nó lấy lực ở đâu bật lại ngay trúng đầu cậu. Và giờ là kết quả 2 đứa đều ngồi ôm đầu
_hahhaha, mắc cười 2 đứa này - Bam bình luận
_Hứ, chị bênh ổng hà - Jen ấm ức
_Không mà em, đừng giận, xí lắm đó - Bam dỗ, rồi cũng ngồi xuống gần giường nó
_Bà kia, tính làm gì đấy? - HOàng vừa xoa đầu vừa hỏi dò
_Tui làm gì kệ tui đi, đam mê ông nội, xùy xùy, đi ra cho người ta hỏi chuyện bé yêu tí coi - Vừa nói, Bam vừa làm động tác xua đuổi
_ Rồi rồi, đi thì đi, khỏi phải đuổi như đuổi cờ hó thế kia - Hoàng tức mình đứng dậy đi ra
_Hí hí - Jen cười
_Em á, tối về anh méc mẹ em - chỉ tay vào mặt mình, Hoàng dậm từng bước chân mạnh đi ra
_Anh ơi coi chừng sập sàn bệnh viện - Jen nói vọng ra
Sau khi Hoàng cũng đi ra khỏi phòng bệnh, bây giờ chỉ còn nó và chị Bam ở lại.
_ Em tính chọn ai? - chị Bam nhẹ nhàng hỏi. Rất khó khăn để chị hỏi câu này với nó. Đúng chị biết, nó không biết gì về tình cảm của mấy anh chàng kia cả. Hay nói cách khác là nó đang cố lẩn tránh và chị biết điều đó
Chị chỉ ngạc nhiên, tại sao đối với Hoàng, nó lại khác đến vậy. Nhưng quyền quyết định là ở nó, còn chị chỉ chiều theo ý nó thôi. Dù nó chọn ai, chị vẫn tôn trọng quyết định của nó thôi, vì chị rất thương yêu nó, coi nó như em gái ruột của mình.
_Chọn ai là sao hả chị? -JEn hỏi lại
_COn bé này, giả vờ hay ngốc thật đấy hả? - Bam gắt
_ Chị biết rồi à, haizz, thật sự giớ lòng em rất rối. Rối lắm chị à. Có lúc em cảm thấy an toàn khi được gần anh KIb, có lúc em thấy thương cảm cho anh Ken. Nhưng riêng chỉ ở cạnh anh Hoàng, em mới cảm thấy em được sống, được yêu thương ngoại trừ tình cảm của ba mẹ em. À nhắc mới nhớ. Ba mẹ em đi đâu mà cả ngày hôm nay chưa vào ạ? - Jen
_Ừ chị hiểu, nhưng dù sao em nên lựa chọn đúng đắn. Vì nếu em chọn sai. chỉ làm tổn thương người khác thôi đấy biết chưa hả nhóc yêu. À chị nghe nói, bố mẹ em đi có việc quan trọng lên thành phố rồi hay sao đó.
_Dạ vâng. Nhưng chị ơi, mọi người với anh Hoàng quen nhau hả? - Jen thắc mắc
_ Ừ em, bọn chị quen nhau lâu rồi. Là bạn của anh KEn em à! - Bam giải thích
_ Chị ơi kể tường tận em nghe nào - Jen
_Con bé này, nghe về chuyện người ta là cuống cả lên, từ từ chị kể - Bam
*3 năm trước*
Ai da. Bam và Hoàng đụng nhau trên đường đi về thư viện của học viện, té ngửa. Ngước mặt lên, Bam thấy một người con trai rất đẹp, hoàn hảo từng đường nét, nổi bật với mái tóc bạch kim hình như là thiên sứ từ trên trời mới rớt xuống.
_Chao ôi, thiên sứ - Bam nói trong vô thức
Người con trai kia đứng dậy, *phủi mông, lạnh lùng quay đi* Bam chạy theo,
_Này anh, không xin lỗi gì à? - Bam tức giận
_Không - Lạnh lùng đáp
_Người gì mà vô duyên - Bam. lần đầu cô thấy có người không ảnh hưởng gi về sắc đẹp của mình. Mình nổi tiếng ở học viện này mà, sao lại có thằng con trai không xi nhê gì hết chứ. Được rồi, thế càng thích, càng đeo đuổi. Trước tiên biết đượctên anh chàng là Nguyễn Vương Hoàng, tên khá đẹp ấy nhỉ. (lúc này bà này không biết là bạn Ken đâu)
KHổ nỗi, càng đeo đuổi, càng tán thì càng không đổ. Cuối cùng Bam đành bỏ cuộc, và bắt tay làm bạn. Bam biết được sự thật là người này đã có người yêu, và người yêu anh ta luôn bỏ trong ví tình cờ trong một lần BAm đã nhìn thấy. Bam không cảm thấy căm ghét người con gái đó mà còn tò ra muốn biết

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com