Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: độc tài và xấu xa. Đừng hỏi tại sao mọi người đều xa lánh anh, trong khi ai cũng yêu quí Băng. – cô không thèm quan tâm tới thái độ giận dữ của anh mà to tiếng lại.
- Cô…nghĩ mình có đủ tư cách nói thế sao. Phải rồi, ghét sao. Tôi cũng chẳng cần cô phải thích. Đã thế tôi sẽ cho cô biết rõ tôi hống hách, độc tài, xấu xa như thế nào. – đôi mắt của anh đen lại, ánh lên tia độc ác sắc lạnh.
Không nói không rằng tiến về phía cô, một tay túm chặt lấy cánh tay cô lôi về phía đống bàn ghế đang được xếp một đống ở góc phòng. Tay còn lại kéo chiếc cà vạt ra khỏi cô của mình. Không nói không rằng đẩy cô thật mạnh té xuống chỗ gần đống bàn ghế đó rồi tự mình ngồi xuống.
- Anh định làm gì, tránh xa tôi ra. – Xuân hốt hoảng lùi lại. Cô bắt đầu hoảng sợ trước cái áp lực nặng nề của anh.
- Sao? Nãy còn to tiếng lắm mà. – Huy cười khẩy.
- Tránh xa tôi ra. – cô vội vàng lùi lại về phía sau nhưng lại bị anh cầm chân kéo mạnh lại phía anh. Không nói không rằng xách cô lên đẩy mạnh người cô dựa vào chân một chiếc bàn.
- Tôi sẽ cho cô biết tôi xấu xa như thế nào.
- Không, tôi không cần. – cô điên cuồng giãy dụa thoát khỏi sự giam cầm của người con trai kia. Hai cánh tay ra sức đánh thật mạnh vào lồng ngực của anh nhưng dường như chỉ càng làm cho anh thêm tàn bạo.
Huy túm hai cánh tay đang ra sức đánh anh lại, sau đó bẻ ngoặt ra sau, mặc cho cô hét lên vì đau. Dùng toàn bộ sức mạnh trút hết giận dữ lên người con gái kia. Anh giữ hai tay cô lại sau chân bàn rồi dùng chiếc cà vạt lúc này để trói cô lại, vừa giữ anh vừa siết chặt sợi dây hơn.
Cứ thế, cứ thế, từng vòng một trói chặt hai tay cô lại với nhau. Cánh tay như muốn bị bóp nát đau đớn đến bật khóc. Cả cơ thể nhỏ bé bị anh ôm trọn, cô không thích cảm giác bị giam câm chút nào. Cô hét rống lên, giãy dụa điên cuồng nhưng vẫn không ăn nhập gì với sức mạnh của người con trai đó. Đột ngột, cô cắn mạnh vào vai anh. Anh trút giận lên cô, cô cũng đáp trả lại. Mọi căm ghét, tức giận cũng nén hết trong vết cắn đó.
Huy hơi nheo mắt vì đau. Vì không chú ý nên bị cô cắn ngay vai nhưng anh cũng không giận dữ hơn mà ngược lại. Anh bình tĩnh hơn một chút. Đầu óc cũng có tỉnh táo hơn. Lúc nãy, không hiểu sao anh lại mất kiểm soát như thế.
Phải mãi một lúc đau, anh mới gỡ người cô ra. Và cô cũng đã bị anh trói chặt vào chân bàn không thể nào nhúc nhích được.
- Tại sao, anh lại đối với tôi như thế. Thả tôi ra. – cô nhìn anh hét lên.
- Đừng trách tôi, là do cô trút lấy. hừ, tôi không cần giống Băng, anh ta thì có gì hay chứ.
- Tôi không quan tâm tới anh. Thả tôi ra.
- Hừ, đừng tưởng tôi không biết cô có ý định gì. Ngay từ khi cô chập nhận sang khu B này, cô đã mất quyền quyết định cho chính mình rồi. giờ điều cô có thể làm là ngoan ngoãn nghe theo tôi. – anh bóp mạnh vào cằm cô khiến cô đau tới tái mặt.
- Không…tôi không thích, thả tôi ra.
- Hừ… cứ đợi đấy. cô nên suy nghĩ lại đi. – Huy phán câu cuối rồi đứng dậy đi thẳng một mạch ra cửa, mặc cho cô la hét phía sau.
Cánh cửa căn phòng đóng nhưng vẫn vang vọng tiếng la hét của người con gái đó. Không ai dám tới gần, cũng không ai dám thả cô ra. Cứ thế để cô một mình chịu khổ.
Huy cứ bình thản đi dọc hành làng. Anh ghét mình như thế này. Thật kì lạ.
- Này, lần đầu thấy cậu mất bình tĩnh vì một đứa con gái đó. – Thiên nhận xét.
- Hừ…
- Có lẽ là anh em thì khẩu vị thường giống nhau. – Thiên tiếp tục.
- Là ý gì? – Huy cau có nhìn.
- Cậu nên tự biết. – nói xong, Thiên xoay người bỏ đi thẳng, bỏ Huy đứng nhăn nhó tỏ vẻ khó chịu.
Sân thượng lộng gió, nắng trưa gay gắt chiếu xuống như muốn thiêu cháy tất cả cảnh vật xung quang. Cây cối cũng trở nên ủ rũ dưới cái nắng ấy.
Chìm mình trong khung cảnh buổi trưa khó chịu ấy, một người con trai đang trầm ngâm, suy nghĩ điều gì đó. Đôi mắt khẽ nheo lại nhìn về phía xa xăm nào đó và chờ đợi. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, lòng anh lại nặng thêm một chút.
Tại sao tới bây giờ người con gái ấy vẫn chưa tới? Gọi điện thoại cũng không thấy cô bắt máy. Rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì rồi?
Bàn tay khẽ siết chặt chiếc điện thoại như muốn bóp nát nó ra thành từng mảnh vụn nhỏ. Cố gắng gọi cho cô một lần nữa…
Tút…tút…
- Alo? Xuân phải không? Em đang ở đâu thế? Có chuyện gì xảy ra sao? – Băng nói một tràng dài ngay khi điện thoại vừa có tín hiệu có người bắt máy.
- Lo lắng lắm sao? – giọng nói nhàn nhạt, mang theo chút ý mỉa mai của người đối diện vang lên từ đầu dây bên kia khiến cho Băng đứng người.
- Huy? Tại sao em lại cầm điện thoại của em ấy? – giọng Băng gấp gáp đầy lo lắng.
- Thì sao chứ?
Huy cười khẩy, bình thản tắt chiếc điện thoại và đi về phía của Băng. Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, tất cả bầu không gian như ngưng đọng lại.
Hai dáng người cao lớn, hai khuôn mặt giống nhau như đúc đứng đối diện nhau. Thời gian như ngừng lại trong cái nặng nề. Áp lực toát ra từ anh mắt của Huy như muôn bóp vụn tất cả những thứ gì đang ở trước mặt mình.
- Xuân đâu? Em đã làm gì em ấy rồi? – Băng mất kiên nhẫn nhìn Huy.
- Em trai anh, anh không lo, lại đi lo cho một con bé người dưng, như vậy có phải là quá độc ác không? – Huy cười cợt đáp lại, nhưng ánh mắt của anh lại mang tia sắc lạnh đáng sợ.
- Em có chỗ nào không khỏe để anh lo sao? – Băng trả lời với tâm trạng không thoải mái chút nào.
- Anh cũng biết đùa rồi nhỉ? Chà, cô ta cũng làm anh thay đổi nhiều quá nhỉ? – Huy nhếch mép, khinh khỉnh nhận xét.
- Em đã làm gì cô ấy? – Băng gắt giọng.
- Có cần nóng thế không? Cũng chẳng có gì? Chỉ thử tí thôi, cũng có chút mùi vị. – vừa nói, Huy vừa liếc nhìn Băng đầy khiêu khích.
- Em…cô ấy thì có liên quan gì tới hai chúng ta, em không có lí do gì để đem em ấy ra để trút hết sự căm ghét của em dành cho anh lên em ấy.
- Ấy…ấy…anh nói sai rồi. Tôi chỉ là đang thử xem sức hút của cô ta thôi đó chứ. Người ta bảo anh em sinh đôi thì giống nhau. Có đúng không ta? – Huy bình thản nói như đó là chuyện hiển nhiên.
- Em…rốt cuộc thì em muốn gì?
- Anh đang ngốc thật hay ngốc giả thế? Chẳng phải đã nói ngay từ lúc nãy rồi sao? Đang thử tìm hiểu lí do tại sao anh lại thích cô ta thôi. – Huy nhún vai.
- Em ấy đâu? – giọng Băng âm trầm mang theo chút nặng nề.
- Cô ta ở đâu thì liên quan tới anh.
- Vậy tại sao em lại ở đây?
- Đến cả gặp mặt, anh cũng không muốn sao?
- Nếu em muốn gặp mặt thì từ lâu nay em đã không trốn chạy như thế.
- Trốn chạy? Anh đùa đấy à? – Huy gầm lên tức giận.
- Không phải thế sao?
- Anh thì làm gì có tư cách nói tôi. Chính anh là người mong muốn đuổi tôi đi mà. Anh là thằng ích kỉ. Đừng đổ hết mọi tội lỗi lên tôi rồi tỏ vẻ mình không có tội. – Huy hét lên, ánh mắt giận dự như muốn ăn tươi người khác.
- Em… - Băng khẽ thở dài.
- Anh đừng nói gì nữa. Tôi phát chán khi phải nghe lời anh nói rồi.
- Em đã bao giờ thực sự nghe lời anh nói chưa? – Băng cũng bắt đầu mất kiên nhẫn.
- Anh thì có gì đáng để nói. Hừ…bên ngoài thì tỏ vẻ thanh cao có ai biết bên trong anh là loại người như thế nào không chứ? – Huy càng ngày càng to tiếng.
- Em…
- Dừng ở đây. Tôi không muốn đôi co với anh nữa.
- Được. Anh sẽ đợi cho đến khi nào em chịu nghe anh nói.
- Hừ…vậy thì anh cứ tiếp tục đợi đi, tôi sẽ không bao giờ đồng ý.
- Đừng bao giờ nói trước điều gì cả.
- Hừ…
- Được rồi, anh không muốn cãi nhau với em nữa. Nếu tức giận anh thì hãy trực tiếp nói với anh. Đừng…mang người khác xen vào giữa xích mích của chúng ta.
- Chuyện đó không phải do anh quyết định. – Huy cười nhếch mép lần cuối rồi xoay người bỏ đi, để mặc Băng đứng lặng người nhìn theo anh.
Vốn chỉ định tới để trêu tức Băng ai ngờ lại tự rước tực giận vào mình. Cảm giác khó chịu tức, tối khiến đầu óc anh như muốn nổ tung lên. Bước chân dồn dập mang theo buồn bực trong lòng trút ra.
- Này, nhìn cậu có vẻ tức tối. – Thiên lững thửng bước ra từ một góc nào đó đi về phía Huy.
- Sao? Có chuyện gì à?
- Đi ăn trưa? Nhịn đói sao? – giọng Thiên vẫn bình thản trước cơn giận dữ của Huy.
- Hừ…
- Cậu sẽ xử lí sao với hộp cơm này? – Thiên đưa cho Huy hộp cơm mà Xuân đã chuẩn bị từ sáng để hẹn gặp Băng nhưng cuối cùng vẫn bị anh ngăn lại.
- Thích thì ăn. – Huy nói cụt lủn.
- Vậy sao? Cũng được, thử một chút cũng không sao? Chắc cũng không tới nỗi tệ. – Thiên nhún vai nói.
- Hừ…đưa đây. – Huy tự dưng thấy bực bội, hung hăng giật lấy hộp cơm đó như nó là của mình rồi xoay người bỏ đi.
- Này…không phải đó cho tớ rồi sao? – Thiên vừa cười vừa gọi vói theo dáng người đang khuất dần của Huy.
- …… - Huy không thèm đáp lại mà lẳng lặng bỏ đi, tự mình tìm cho mình một góc yên tĩnh nào đó.
Anh đang làm cái gì thế? Tại sao lại cư xử kì lạ như thế này. Anh không thích ai đụng vào món đồ mà cô đã làm ra. Dù cho nó không phải là thứ ngon nhất từ trước tới giờ anh ăn nhưng lại thứ anh cảm thấy hạnh phúc nhất từ trước tới giờ khi được ăn. Đã bao lâu rồi mới có người thật lòng nấu cho anh một bữa cơm thực sự? Có lẽ là đã lâu lắm rồi hoặc là chưa từng có.
Ngồi một mình trong căn phòng trống, lặng đưa ánh mắt sắc lạnh hằng ngày của mình nhìn xa xăm một hướng vô định nào đó, tự mình tìm kiếm điều gì mà mình đang thực sự muốn nhưng không thể. Anh đang mong điều gì? Anh đang chờ đợi điều gì? Chính anh cũng không rõ chứ đừng nói là người khác. Đôi khi anh cũng cảm thấy mệt khi phải gồng mình mang một chiếc mặt nạ do chính mình tạo ra nhưng đến giờ anh vẫn chưa tìm được một lí do nào đó để mình có thể gỡ bỏ nó. Anh sẽ đeo nó tới bao giờ? Một tuần? Một tháng? Một năm hay là mãi mãi?
……………
Trời sẩm tối, mọi vật bắt đầu quay trở về trạng thái yên tĩnh vốn có của nó. Gió rì rào ngoài khung cửa đưa đẩy những cành cây cựa mình vào nhau tạo ra tiếng xì xào nhè nhẹ như tiếng ai đó đang hát.
Văng vẳng trong không trung tiếng bước chân chậm rãi, đều đặn đi dọc hành lang dài. Dáng người cao lớn, cô độc lọt thõm trong cái u tối, sâu thẳm giữa màn đêm đang bao phủ khắp nơi. Khuôn mặt lạnh lùng tỏa ra một áp lực nào đó khiến cho mọi thứ xung quanh càng trở nên nặng nề hơn.
Đột ngột bước chân dừng hẳn trước một căn phòng nhỏ. Người con trai khẽ nở nụ cười nhàn nhạt trước khi bước vào. Căn phòng tối le lói chút ánh sáng từ ánh trăng ngoài cửa sổ. Ánh mắt của người con trai đó dừng trước dáng người nhỏ bé của cô gái kia.
Đầu khẽ dựa vào chân chiếc bàn gần đó, đôi mắt lim dìm chìm trong giấc ngủ thật sâu. Hai tay đang bị trói, mắc vào chân bàn, dáng người co quắp có chút tội nghiệp. Từ ánh sáng mờ ảo xung quanh, đủ để cho người con trai kia nhận ra đôi mắt sung húp vì khóc của cô. Có lẽ cô đã la hét, giãy giụa ghê lắm nên mới có thể lăn ra ngủ ngon lành như thế này.
Chậm rãi tiếng về phía cô rồi ngồi xuống đối diện cô, anh lẳng lặng ngắm nhìn khuôn mặt đang say ngủ của cô, khóe miệng không nén được nụ cười nhàn nhạt. Bàn tay nhẹ vén vài lọn tóc đang buông xõa xuống khuôn mặt. Đột ngột anh chậm rãi chạm đến bờ môi đang nứt nẻ vì khô của cô. Cũng phải, bị trói cả ngày nên điều này không lạ.
Anh bình thản mở chai nước mà mình mang, từ từ nâng cằm cô lên rồi bắt đầu rót từng ngụm nước cho cô…cho đến khi thấy cô hơi cựa quậy, anh dừng hẳn lại rồi…
………
Suốt một buổi trưa cô khóc vì tức, dù la hét tới bao nhiêu cũng không ai tới cởi trói cho cô. Cũng phải ở nơi vắng vẻ như thế này, thì có ai nghe cô nói mà dù có nghe thì ai dám tới cởi trói cho cô. Đầu óc cũng tỉnh táo hơn, cô nhận ra tình trạng của mình, tốt nhất vẫn nên đợi ai đó tới cứu, cô có cố gắng mấy cũng không làm gì được. Cứ thế cô ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.
Toàn thân bắt đầu tê cứng, mỏi như vì phải ngồi một tư thế suốt một thời gian dài. Có ai đó đi vào phòng, không biết có phải tới cứu cô không nhưng cô cũng không buồn mở mắt để xem người vừa bước vào là ai. Người đó đi tới gần và nhìn cô chăm chú khiến cô có chút khó chịu. Người đó cho cô uống nước, thầm cảm ơn trong lòng. Từ lúc trưa tới giờ, chưa có một giọt nước nào vào họng, khiến cô khát khô cả cổ. Đột ngột người đó dừng lại trong khi cô vẫn chưa đỡ khát, vừa định lên tiếng cự lại. Tiếng kêu bị ngăn lại. Môi cô bị chặn lại bởi một thứ gì đó…mà mãi lúc sau cô mới biết đó là môi của một người con trai. Cô đang bị hôn trong tình trạng không thể chống cự lại. Không, cô không thích thế.
Toàn thân như có thêm sức, cô cựa quậy phản đối nhưng vẫn không làm anh ta dừng lại. Mùi hương từ người con trai đó có chút quen thuộc…làm cô lầm tưởng đó là Băng nhưng không thể…là ai chứ?
Người con trai khẽ kêu một tiếng khi bị cô cắn vào môi. Khóe môi hơi đau khiến anh có chút tỉnh táo. Thật không hiểu tại sao anh lại như thế này.
- Anh là ai? Anh đang làm gì ở đây? – cô cất tiếng hỏi, cố gắng tìm kiếm người vừa rồi trong bóng tối.
Phụt…
Bóng đèn đột ngột bất sáng, Xuân nheo mắt lại, dần dần mới thích nghi được với ánh sáng. Đôi mắt mở tròn ngạc nhiên khi nhìn người con trai kia…là Huy. Vậy người lúc nãy hôn cô là…Huy?
- Anh…tại sao anh lại ở đây?
- Vậy cô muốn ở đây tiếp sao? – Huy bật cười, tay kéo một chiếc ghế lại ngồi đối diện cô.
- Anh…tại sao lại… - cô đứng giọng không biết nên nói tiếp như thế nào?
- Lại gì? – anh nhìn cô thắc mắc.
- Anh…
- Sao? Hôn? Tại sao lại không được? – Huy nhìn cô thách thức.
- Anh điên sao? Ai cho phép anh làm thế?
- Tại sao không? Ai có quyền cấm? Băng sao? Anh ta thì có quyền gì chứ?
- Hừ…tôi ghét anh. Đó là lí do. – cô nhìn anh đầy chán ghét.
- Ghét? Càng ghét tôi càng thích làm. – Huy đột ngột ngồi xuống đôi diện cô, cánh tay vươn ra giữ cằm cô thật chặt thể hiện rõ ý định của mình.
- Anh…anh không được làm thế… - cô lắc đầu phản đối, nỗi sợ thoáng hiện lên trong khóe mắt khi nhìn thấy khuôn mặt của anh càng ngày càng tiến sát.
- Sao? Sợ rồi à? – Huy dừng lại ở khoảng cách rất gần, đủ để anh nhìn thấy toàn bộ sự run rẩy của cô.
- Không…anh tránh xa tôi ra. – cô lắc đầu.
- Tưởng cô lớn gan lắm chứ? – Huy bật cười, chậm rãi buông tay ra rồi lùi lại.
- ……
- Cô không có gì muốn nói với tôi sao?
- Thả tôi ra. – cô liếc anh nói.
- Nếu không thì sao?
- Anh không thể trói tôi cả đêm ở đây được?
- Tại sao? Vì cô là bạn gái của anh tôi sao? Thật nực cười. – Huy khinh khỉnh cười.
- Mặc kệ anh nghĩ gì, nhưng anh phải thả tôi ra.
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |