Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: không đánh bằng một kiếm nữa. Tôi chặp 2 kiếm lại với nhau, bọn kia bắt đầu ngạc nhiên, không biết tôi định làm gì. Tôi bắt đầu dang rộng đôi cánh, bay thẳng lên trên trần và bằng một câu thần chú đơn giản. Tôi lao xuống với vận tốc ánh sáng, một quả cầu nửa bên là lửa, nửa là nước có sức công phá cao lao xuống bọn đang đứng dưới kia.
BÙM - Một tiếng động lớn. Nó khiến cho nền nhà tạo thành một vết đen nhơ nhuốc trên nền trắng. Tất cả mọi người đều không hiểu lí do tại sao mình chết, trơ trọi chỉ còn mỗi mình cô ả lúc nãy. Cô ta nhìn tôi bằng con mắt ngạc nhiên tột độ.
Tôi chĩa kiếm vào cô ta, lúc này 2 cây kiếm đã tách đôi. Bằng đôi mắt kiên định, tôi nhìn cô ta, tôi thấy rõ được nỗi đau đang ngự trị trong mắt cô ta. Tôi hạ kiếm xuống, cất kiếm vào trong bao. Người tôi bẩn thỉu với mùi máu của bọn chúng.
_Ngươi...ngươi - Trong số những người ngạc nhiên thì có lão quốc vương là kinh ngạc nhất. Lão không ngờ tôi lại có thể giết quân lính của lão nhanh gọn đến như vậy.
Ahenia đã đến đứng cạnh tôi tựa lúc nào.
Nhưng có một điều gì đấy chẳng hay ho, đó chính là mùi của Kope. Bọn chúng đang đến ngôi nhà này vì nghe thấy mùi máu.
_Hẹn gặp lại vào lần sau. Tôi sẽ trả đủ cho ông hết - Tôi nói rồi dang rộng đôi cánh, bắt lấy cây quyền trượng và bế Ahenia bay ra khỏi ngôi nhà, ra khỏi thành phố Flynn.
Để Kope đến là rất nguy hiểm. Bọn chúng rất yếu nhưng lại đông và chúng có những kịch độc bất ngờ, chúng rất dễ đánh nhưng cũng rất dễ bị chúng đánh.
Tôi bay thẳng ra ngoài...cầm theo cây quyền trượng đang phát sáng.
CHƯƠNG 14: HỢP TÁC, CÙNG CHIẾN ĐẤU, CÙNG CHIẾN THẮNG
14.1
Tôi bay thẳng ra ngoài thành phố của chết chóc ấy. Và trong giây phút cô vừa mới bay ra khỏi tòa nhà thì có một bóng người con trai hiện hữu ở dưới nhìn theo bóng hình người con gái đang bay ấy mà lòng nhẹ nhỏm biết bao. Anh phóng đi luôn nhưng là bằng đôi chân.
*Về nhà*
Vừa về đến nhà ở sâu trong rừng thì cũng là lúc tôi như muốn kiệt sức. Thế nhưng, tôi còn rất nhiều thứ phải làm. Tôi ngồi phịch xuống trước cửa nhà, một chân duỗi, một chân co, cây quyền trượng ngay bên cạnh. Ahenia sau khi được tôi thả xuống, cô bé cũng mới hoàn hồn, nhìn tôi bằng con mắt lo lắng
_Chị không sao chứ? - Ôi lại cái câu hỏi muôn thuở, tôi thì chẳng còn sức lực đâu mà trả lời nữa. Tôi chỉ xua xua tay ý nói không sao, rồi con bé Ahenia mở cửa nhà, kéo lê xác tôi vào cùng với cây quyền trượng.
Vào đến nhà, tôi lại tiếp tục ngồi thở. Nhưng rồi tôi cũng lê thân xác vào trong bếp, thứ nước màu đỏ thu hút tôi. Bây giờ tôi mới biết thứ nước này làm từ một loại quả đặc biệt mà chủ nhật nào Ahenia cũng đi lấy để về làm cho chúng tôi. Tôi không chần chừ, đưa lên miệng uống một lèo, đúng thật, thứ nước này rất quan trọng với tộc Flynn chúng tôi. Như tôi lúc này đây, lúc nãy còn mệt lử, sau khi tu một hơi thì thấy trong người như có một luồng sức mạnh mới vậy, khiến cho người tôi khỏe khoắn lạ kì.
_Chị đừng lạm dụng quá. Đến lúc nào đấy chưa đi kiếm được thì sao? - Tiếng Ahenia làm tôi ngẩng lên. COn bé đã thay đồ và tắm...có lẽ thế. Mặt con bé nhăn nhăn lại khiến tôi phì cười
_Chỉ trong tình huống cấp bách thôi. Em biết là sức mạnh Thủy có thể hồi phục mà - Tôi đứng dậy, cầm theo cây quyền trượng đi thẳng lên lầu.
Trước khi lên, tôi buông một câu
_Lần sau đừng để bị bắt trong lúc làm việc – Nói rồi tôi đi thẳng
*Phòng tôi*
Tôi đọc thần chú, lập tức trên người tôi xuất hiện bộ váy mới, tinh tươm, sạch sẽ. Thế nhưng, mùi của Madesa không dễ dàng gột rửa được, phải ngâm mình trong nước hoa hồng thì may ra. Thở dài, tôi bước vào phòng tắm trong tâm trạng rất chán nản, xả nước vào bồn, tôi ngồi thụp xuống, 2 tay ôm lấy gối vào gục đầu.
Nước mắt bắt đầu chảy ra, quả thật, cứng rắn không phải dễ, cứ chịu đựng hoài làm tôi mệt mỏi. Như lúc nãy, tôi đã giết một người con trai tốt chẳng hạn, hắn chỉ làm theo lệnh của tên quốc vương thối tha. Tôi đã làm cho một gia đình mất con, một tộc mất lính và quan trọng hơn là làm cho người yêu của anh ta đau đớn. Nỗi đau ấy tôi đã từng nếm qua…
Tóc tách tóc tách – Tiếng nước tràn ra
Nước đầy, tôi đứng dậy, với tay lấy tinh chất hoa hồng ở trên cao kia nhỏ vài giọt xuống và trút bỏ quần áo nhảy vào trong bồn tắm. Nước nóng làm tôi dễ chịu hơn, nó khiến cho đầu óc tôi thư giãn ra một chút. Tinh chất hoa hồng làm cho máu và chất độc của chúng tan ra khiến cho màu nước đang trong suốt dần biến thành màu xanh dương sâu thẳm. Trông thật gớm, mùi của bọn chúng cộng thêm với tinh chất hoa hồng tạo nên một mùi khá khó chịu. Sau khi chắc chắn là đã hết máu và mùi của chúng, tôi bước ra, lau khô người và mặc lại bộ váy lúc nãy.
Tôi bước ra khỏi phòng tắm, lấy ngay chiếc áo choàng trong tủ, choàng lên người. Nó màu nâu làm bằng da một loại thú nào đấy, dài đến tận chân, phần mũ chùm qua đầu, lớp trong làm bằng lông của thú cùng loài và ở phần cổ ôm sát. Nó rất ấm và đặc biệt có thể che được mùi của tôi khá kĩ. Tôi treo 2 cây kiếm ở 2 bên
Rồi tôi chẳng xuống nhà gặp Ahenia mà dang rộng đôi cánh bay thẳng ra khỏi nhà…
14.2
Tôi bay qua cánh rừng và xứ tuyết kia đã hiện ra trước mặt tôi. Một vương quốc hùng hậu được bao phủ bởi tuyết hiện ra trước mặt tôi, mọi người trong vương quốc ấy đang tất bật làm việc. Thật kinh ngạc rằng dù bao phủ bởi tuyết nhưng mọi người vẫn ăn mặc rất bình thường, có lẽ những người ở đây đã quen rồi. Đúng, đây chính là vương quốc của tộc Nanina, một vương quốc lấy tuyết bao phủ để sống ẩn dật
Tôi hạ cánh xuống ngay trước cổng thành, nơi có 2 người lính đang canh gác.
_Cô là ai? - Giọng người lính lạnh tanh chĩa cây giáo về phía tôi và hỏi
Tôi ngước lên nhìn, đột nhiên tên lính ấy giật mình, rồi đi mở cổng cho tôi vô. Mọi người thắc mắc phải không? Mùi của tôi đã được che dấu rất kĩ, tuy nhiên, tộc Nanina cũng không thể phân biệt được mùi nên cũng chẳng lo. Cái chính ở đây là tôi đã sử dụng thuật thôi miên, bắt buộc hắn phải tuân theo lệnh của tôi, cả 2 tên.
Thế là cánh cổng được mở ra, trước mắt tôi...không thể ngờ được. Một vương quốc hùng mạnh hơn bất cứ vương quốc nào trong thế giới phép thuật này. Người dân tất bật đi qua đi lại làm công việc của mình, nhà san sát nhau, tuy không phát triển theo hướng văn minh như tộc Flynn, nhưng tộc Nanina mang một chất riêng nào đấy mà không thể nói được.
Những ngôi nhà làm bằng băng, dưới ánh sáng, nó trở nên xanh và trong suốt hơn bao giờ hết. Dưới đường đi là một màu trắng xóa của tuyết, những con người vui vẻ, tươi cười. Còn gì vui hơn khi một vương quốc phát triển mạnh mẽ và phồn thịnh như vậy. Hẳn nữ hoàng của tộc Nanina rất có tài lãnh đạo.
Bộp
_Này, cô bé, đây đang là mùa hè mà. Sao lại ăn mặc thế này? - Một người đàn ông vẻ mặt thân thiện với bộ râu dài và ánh mắt như biết cười vỗ vai tôi cái bốp khiến cho tôi chúi về phía trước. Tôi không nói gì, kéo mũ áo choàng sát xuống hơn và đi tiếp
Ông ta chạy theo
_Cô bé làm sao thế? Chưa có ai dám không trả lời ta đâu. Cô bé tên gì? Lạc mẹ à? - Ông ta đi theo tôi và hỏi những câu rất vớ vẩn. Vẫn là khuôn mặt thân thiện ấy, những tôi đang dần cảm thấy khó chịu.
Tôi ngước mặt lên, nhìn ông ta theo đúng như ông ta mong muốn. Ông ta nhìn thẳng vào con mắt tôi, tôi thấy rõ sắc mặt ông ta đang chuyển từ xanh -> vàng -> đỏ -> xám xịt. Ông ta chỉ thẳng vào mặt tôi, miệng lắp bắp.
_Q...ái...quái....vật...QUÁI VẬT. QUÁI VẬT MỌI NGƯỜI ƠI - Ông ta la lớn thu hút mọi ánh nhìn của mọi người xung quanh đấy. Tất cả đều dừng công việc của mình lại và đưa những ánh nhìn đầy khó hiểu về phía tôi.
Tôi ghét điều đấy. Và bằng chứng cho điều đấy đó chính là tôi dang rộng đôi cánh cam chói lóa của mình ra bắt lấy ông ta và bay thẳng lên không trung. Mọi người phía dưới đang la ó om sòm và người đàn ông bụng phệ này cũng vậy. Ông ta đang la toáng lên và vùng vẫy khỏi vòng tay của tôi.
_AaAaAAAAAAAAAAA, thả tôi ra. thả tôi ra..
_Nếu ông không muốn chết thì nằm im - Tôi nói, đôi mắt màu xanh lá nhìn thẳng vào ông ta khiến cho ông ta im bặt.
_Bây giờ, chỉ đường cho tôi đến nơi của hoàng hậu. - Tôi nói giọng lạnh tanh
_Không, đến chết tôi cũng bảo vệ hoàng hậu. Mày là quái vật, mày đến đó...mày sẽ giết hoàng hậu của chúng tôi. Mày định phá Nanina chứ gì? Mày không có quyền, mau chóng cút đi. - Ông ta cáu kỉnh chửi tôi, mặt rất hiên ngang làm tôi phì cười. Không ngờ tộc Nanina lại trung thành đến vậy
_Ông có muốn chết không? - Tôi hỏi rồi buông một tay ra, chỉ đỡ ông ta bằng một tay. Khiến ông ta xanh mặt.
_Muốn giết thì giết đi. Dù có chết thì lão đây cũng không nói. NHẤT ĐỊNH KHÔNG NÓI - Ông ta hét lớn. Thôi chơi cách hăm dọa này không hiệu quả
14.3
Chơi cách hăm họa không hiệu quả, tôi mềm mỏng
_Tôi chính là nữ thần tộc Flynn, tôi không phải tộc Madesa, cũng chẳng phải tộc Kope. Hôm nay tôi sang đây để bắt tay với tộc Nanina để hợp tác. Tôi không có ý xấu nên ông nên chỉ chỗ cho tôi, để các ông có thể có cuộc sống phồn thịnh hơn, sẽ không phải sống trong tuyết - Tôi nói bằng giọng chân thành. Ông già ấy có vẻ xuôi xuôi sau những lời của tôi nói. Nhưng rồi, cái mặt ông ta lại cáu kỉnh trở lại.
_Lấy cớ gì tôi phải tin. Hứ, mau mau giết ta đi, ta chẳng muốn sống nhìn thêm cái bản mặt cô nữa. Flynn phờ liếc gì chứ? Chẳng ra làm sao?
_Tôi có...
_MAU THẢ ÔNG ẤY XUỐNG, QUÁI VẬT - Tiếng hét ở dưới vang vọng lên đây khiến tôi chú ý. Từ lúc nào, ở dưới đã bu đông và đứng giữa là cả một đội quân. Bọn chúng cầm giáo, cầm đao, đủ thứ thế nhưng tôi đảm bảo chỉ cần một cơn lốc là sẽ cuốn bay hết. Tuy nhiên, hôm nay tôi đang đây để hợp tác, nên tôi lại nhìn ông giả ấy.
_Tôi có...- Chưa nói hết câu thì từ đâu, một quả cầu lửa bay đến chỗ tôi, cắt ngang câu nói của tôi khiến tôi phải lách người qua còn lão già kia thì lại tái xanh mặt.
"Quả cầu lửa" sao? Bây giờ ngoài tôi có thể tạo ra nó thì còn ai có thể. Mọi người đã chết rồi, thì còn ai tạo được quả câu ấy
_Thả ông ta ra đi. Anh sẽ dẫn em tới chỗ nữ hoàng - Giọng nói trầm ấm vang lên sau lưng tôi. Giọng nói tôi nhớ hằng đêm, tôi mong ước được nghe thấy nó rất nhiều lần khác. Giọng nói dịu dàng đầy yêu thương, tim tôi đập trệch đi một nhịp.
Tôi từ từ quay lại
Kinh ngạc
Ngỡ ngàng
Hạnh phúc
Vui sướng
Tất cả là cảm xúc của tôi lúc này. Kia, chính là anh. Là Rin, tôi nhìn anh, bao nhiêu cảm xúc ùa về trong tôi. Anh bay lại phía tôi
_Chào em, Frenka, lâu rồi không gặp em - Giọng nói anh dịu dàng. Nó khiến tôi tê liệt, chuyện gì đang xảy ra?
2 tay tôi buông thõng, đồng nghĩa với việc, lão già xung quanh tôi đang rơi tự do cùng tiếng hét to tướng của lão. Rin đọc một câu thần chú, lập tức xung quanh lão xuất hiện một con chim đại bàng đưa lão xuống tận dưới rồi mới bay lên
Tôi nhìn những sự việc ấy mà không thể kinh ngạc. Tôi lùi lại, vừa lùi, tôi vừa lắc đầu.
_Anh là Rin đây - Sau khi xong việc lão, anh mới nhìn tôi. Ánh mắt cam rực xoáy sâu vào tôi, mái tóc đỏ rực dính vài bông tuyết
_Không..không...anh...anh không phải là Rin...Không...anh đã...chết rồi. KHÔNG - Tôi lấy 2 tay ôm lấy đầu mình, nước mắt trào ra. Đó chỉ là một người giống mà thôi, Rin của tôi chết rồi. Anh đã không còn trên cõi đời này từ nửa năm trước.
Nước mắt tôi giàn giụa, tôi khóc, mọi người ở dưới vẫn ngóng lên xem tình hình. Tôi bắt đầu thấy sợ, một vòng tay ấm áp ôm tôi vào lòng. Hơi ấm, mùi hương của anh, đúng, thật quen thuộc. Tôi vòng tay ôm lấy Rin mà khóc nức nở.
_Tìm thấy em rồi Frenka. Anh nhớ em! - Ôm chặt tôi trong vòng tay anh, anh thì thầm vào tai tôi. Trái tim tôi như được sống lại, cuối cùng là anh chưa chết, anh vẫn còn đây.
14.4
CHúng tôi cùng nắm tay nhau bay về phía thành, nơi có Hoàng Hậu của tộc Nanina đang ở đó trong niềm hạnh phúc. Trái tim tôi sống lại, nó lại đập, anh đã làm lớp băng bao quanh trái tim tôi tan chảy và hơn hết, anh khiến tôi có tinh thần để chiến đấu với Madesa và Kope.
Chúng tôi hạ cánh ở trước một tòa lâu đài đúng nghĩa. Toàn bộ đều được làm bằng băng
_Hắt xì...nữ hoàng có hiền không anh? - Tôi hắt xì vì đột nhiên có một cơn gió thổi qua, Rin vội kéo cái mũ áo thêm sụp xuống và thắt nút còn lại trên áo choàng. Rồi anh quàng tay qua vai tôi kéo sát vào người anh.
Tôi mỉm cười, đi qua cây cầu để tới trước cổng tòa lâu đài. Tòa lâu đài hoàn toàn cách biệt nếu như cây cầu này không hạ xuống vì ở dưới là một con sông. Trông khá là sâu và thấy toàn cá sấu, tôi nghĩ thầm, lạnh thế này mà nước không đóng băng mà để cho cá sấu sống ở dưới ấy được cũng hay. Quả cái tộc Nanina này, rất nhiều điều lạ mà phi lí luôn. Vì run run cá sấu ở dưới, chúng nó cứ nhìn tôi bằng con mắt âu yếm nên tôi đi cẩn thận để không lọt cầu.
Đi sang đến bên kia
_Xin chào Ngài - 2 tên lính cúi đầu, chào cung kính Rin rồi mở cổng thành cho chúng tôi vào. Tôi nhìn anh bằng con mắt ngưỡng mộ. É hé, Ngài luôn
_Kinh nha, Kinh nha - Vừa bước vào trong tôi vừa chọc anh. Bên Flynn thì được gọi là thủ lĩnh, bên này thì là Ngài. Anh không nói gì chỉ cười tủm tỉm, mặt vui vui, rồi kéo tôi vào. Tôi ngước mặt lên nhìn
Một tòa lâu đài đồ sộ hiện ra trước mặt tôi. Cha mẹ thần thánh ơi, nó đẹp hơn nơi làm việc của đấng tối cao của Flynn rất nhiều, rất nhiều. Kiến trúc ở đây quả thật...chẹp chẹp, không biết miêu tả làm sao luôn. Lâu đài được chia làm 3 khu. Khu phía đông với các tòa có đỉnh cao vút là nơi ở cho các hoàng tử, công chúa và hoàng hậu, khu phía Nam là khu nhà bếp, phòng ăn và nơi ở cho các người hầu. Khu trung tâm chính là chính điện dùng để đón tiếp khách và tổ chức tiệc. Mọi người trong thành, ai làm việc nấy, tất bật đi qua lại
_Xin chào Rin, khỏe chứ? - Một ông già đang bưng đĩa bánh đi ngang qua và chào anh, anh chỉ gật đầu mỉm cười. Chúng tôi đi tiếp vào trong
Thì có một thị nữ ra tiếp đón chúng tôi
_Chào ngài RIn, mời ngài và nữ thần vào chính điện. Hoàng hậu đang đợi ạ. - Thị nữ trong trang phục cổ xưa, váy bồng xòe màu nâu, mang chất riêng của một vương quốc.
Chúng tôi nắm tay nhau vào chính điện. Trước cửa, tôi hít thở sâu
_Vào đi, hoàng hậu rất mong được gặp em. - Anh trấn an tôi. Dù cho tôi có là nữ thần của Flynn, là một người nắm giữ quyền cao nhất của Flynn.
Thế nhưng tôi mới có 19 tuổi, một con nhóc gì thì gì khi gặp một người lớn hơn cũng rất là run. Mà đó lại không phải người bình thường mà là nữ hoàng danh giá của Nanina.
Tôi bước vào trong, một hàng lính đứng dài dọc theo đường đi. Tôi nhìn phía xa kia chính là nữ hoàng, bà đang ngồi trên chiếc ghế to được chạm trổ tinh xảo ở phía cuối kia.
_Xin chào nữ hoàng tộc Nanina, tôi là Frenka, nữ thần của Flynn. Hôm nay sang đây có việc cùng bàn với nữ hoàng - Tôi tháo mũ xuống, để lộ mái tóc màu trắng đã lạnh và khuôn mặt tái đi vì lạnh.
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |