Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: quán kem tủm tỉm cười nhìn món quà mà nó đã tự tay chuẩn bị hắn...
-------------------------------------------------
Hắn bước vào quán mà không để ý rằng nó ngồi gần bàn của hắn. Một cô gái tiến lại chỗ hắn sau đó cất giọng nói trong trẻo
"Chào anh lâu rồi không gặp" cô nở nụ cười dịu dàng.
"Cô...cô là Thiên Anh?" giọng nói của hắn mang theo nghi ngờ. Nó ngạc nhiên khi nghe giọng của hắn quay lại thì thấy hắn đang nói chuyện cùng với một cô gái, nó cũng im lặng xem hai người nói gì.
"Vâng!" cô nhẹ nhàng đáp sau đó ngồi xuống.
"Quay về làm gì?" hắn lạnh lùng.
"Em...quay về tìm anh" cô thoáng cứng nhắc khi nghe anh nói như vậy.
"Hừ...khi xưa cô bỏ đi không nói lời nào mà bây giờ tìm tôi làm gì?" hắn hừ lạnh.
"Em..em..xin lỗi, là em không tốt em không nên bỏ đi mà không nói lời nào!" cô nói nước mắt rưng rưng.
"Cô có biết lúc cô bỏ đi tôi đã sống như thế nào không? Tôi lao vào uống rượu như những tên nghiện rượu! Uống đến điên cuồng! Vì sao? Vì để quên cô!" hắn phẫn nộ nói.
"Em xin lỗi!" cô nói mà nước mắt rơi không ngừng.
"Cuối cùng là lí do nào mà khiến cô phải bỏ tôi đi?" hắn hơi dịu lại khi thấy cô khóc.
"Là em...bị bệnh tim cần phải qua Mĩ điều trị! Mà tỉ lệ thành công rất thấp nên em không dám nói cho anh biết" nói tới đây cô òa khóc nức nở.
"Thôi! Thôi! Anh xin lỗi! Em nín đi!" hắn ngồi bên cạnh vòng tay an ủi cô.
"Phong! Anh còn yêu em không?" cô ngước lên nhìn hắn thở dốc "A..." cô ôm ngực trái kêu lên đau đớn.
"Em bị sao vậy?" hắn lo lắng.
"Em..em..không sao chỉ là bệnh tim còn chút chưa khỏi thôi!" cô nén xuống tiếp tục hỏi "Anh...còn yêu em không?"
"Anh...yêu em!" hắn không đành lòng nhìn cô như vậy, tạm thời cho cô đáp án vừa lòng đợi đến khi cô khỏe hẳn hắn sẽ nói rõ mọi chuyện.
"Vậy được rồi! Bây giờ mình đi ăn đi!" nói xong cô khoác tay hắn bước ra ngoài....
Nó lặng người khi nghe hắn nói câu đó 'Thì ra từ trước đến giờ hắn chưa từng yêu mình! Hắn luôn có một bóng hình ở trong tim mà không ai thay thế được! Khi cô ấy rời đi hắn đau khổ nên mới lấy mình ra làm người thay thế! Thì ra hắn đùa giỡn với mình! Haha mày thật ngu ngốc khi nghe lời hắn' những giọt nước mắt như pha lê rơi trên khuôn mặt của nó không ngừng, hình ảnh trước mắt nhòe đi nó rời khỏi quán.
Ra khỏi quán trời bắt đầu mưa, mưa trút xuống dữ dội như khóc thương cho mối tình đầu đau khổ của nó, nước mắt của nó trộn với mưa vừa mặn vừa chát. Trong màn mưa trắng xóa, bóng hình nó cô đơn lẻ loi, bi thương, mọi người đều tỏ ra đáng thương cho nó, lúc này trên tay nó vẫn cầm hộp quà do chính tay nó tặng cho hắn...
Nó về nhà trong tình trạng người thì ướt sũng, mắt thì sưng đỏ lên. Hỏi gì nó cũng không trả lời chỉ biết đờ đẫn từng bước bước lên phòng. Vào phòng tắm nó xả nước lạnh lên người, khiến người nó rung lên sau đó như bừng tỉnh khỏi giấc ngủ say. Nó điều chỉnh nước vừa ấm sau đó ngâm mình trong bồn, từng câu từng chữ trong quán kem hiện về nó bất giác lại rơi nước mắt...
Nó nên làm thế nào đây, do quá mệt mỏi cộng thêm dầm mưa quá lâu nên nó ngủ ngay sau khi chui lên giường....
---------------------------------------------
Sáng hôm sau nó dậy sớm hơn mọi ngày. Mọi người vẫn còn ngủ, chỉ có hắn là không biết sáng sớm đã đi đâu. Nó đi bộ ra công viên tận hưởng không khí trong lành vào buổi sáng. Đi được một lúc nó và hắn gặp nhau nhưng trong tay hắn là tay của cô không phải nó...
"Sao em lại ở đây?" hắn sửng sốt buông tay cô ra làm cô cảm thấy hụt hẫng. Tối qua hắn về nhà định xin lỗi nó thì thấy nó ngủ nên thôi, không ngờ lại gặp nó.
"Em đang đi dạo!" nó cười yếu ớt.
"Ai vậy anh?" cô ngước lên hỏi hắn.
"Đây là Nu em gái của Bi!" hắn trả lời nhưng mắt vẫn dán chặt vào nó.
"Thì ra là em gái của anh Bi! Chào em chị tên Thiên Anh là người yêu của anh Phong!" cô cười ngọt ngào.
Nó thì chết sững mặc dù đã biết cô là bạn gái hắn nhưng vẫn không khống chế được cảm xúc của mình.
"Chị còn có việc! Tạm biệt em! Mình đi thôi anh!" cô nắm tay hắn kéo đi. Cô nhận thấy quan hệ giữa nó và hắn không đơn giản...
Còn nó thì bước đến một chỗ khuất trong công viên ngồi ở đó, trái tim nó vỡ như vỡ nát ra khi nhớ lại chuyện khi nãy, nước mắt lặng lẽ rơi 'Hắn có người yêu rồi! Vậy nên mình còn tiếp tục ở lại bên hắn làm gì? Thời gian qua tại sao hắn lại nói thích nó, yêu nó cho nó hy vọng sau đó nhẫn tâm đập nát hy vọng đó!' nó vừa suy nghĩ vừa khóc mà không biết rằng sau lưng mình có người, đột nhiên trước mắt nó tối sầm, nó mất đi ý thức chìm vào giấc ngủ...
~~~
Cả ngày đi chơi mệt mỏi hắn đưa cô vào nhà hàng ăn tối.
"Thiên Anh! Anh có chuyện muốn nói với em!" hắn nghiêm túc nói.
"Có phải là chuyện của anh và cô bé đó không?" cô nhìn ly nước trên bàn điềm tĩnh nói.
"..." hắn im lặng không nói gì.
"Thật ra chuyện này không phải em không biết! Hôm anh nói anh yêu em thì em đã biết anh không còn yêu em. Trước đây khi em hỏi anh như vậy anh sẽ không do dự mà trả lời em! Hôm đó anh đã tỏ ra do dự! Em làm như vậy cũng chỉ muốn giúp anh kiểm tra tình cảm của mình! Đến khi sáng nay khi gặp cô ấy, anh đã không do dự mà buông tay em ra điều đó đã chứng tỏ anh đã yêu cô ấy rồi hơn nữa là yêu rất sâu đậm!" cô điềm tĩnh nói trong giọng nói mang theo chút kìm nén "Nếu đã như vậy thì anh không cần ở bên em! Về bên cô ấy đi!"
"Anh xin lỗi!" hắn không biết nói gì hơn.
Lúc này điện thoại hắn reo lên phá vỡ không khí căng thẳng
"Alo! Có gì không Bi?" hắn.
"..."
"Mày nói cái gì?" hắn sửng sốt nói.
"..."
"Được rồi tao về ngay!" hắn lo lắng ngắt điện thoại quay sang cô "Anh xin lỗi! Anh về trước! Em đi taxi về nhé" hắn nói xong lao ra khỏi nhà hàng chạy như bay về nhà.
Cô ngồi đó nước mắt rơi xuống 'Chúc anh hạnh phúc!'...
~~~
"Có tin gì của Nu chưa?" hắn chạy vào nhà sốt ruột nói.
"Hiện giờ vẫn chưa!" bầu không khí vô cùng căng thẳng, các mama thì khóc các papa thì dỗ, còn tụi nó cũng không khá hơn gì, mọi người vô cùng lo lắng.
"Buổi lễ đính hôn sẽ hoãn lại! Khi nào cứu Nu về rồi tính tiếp" papa nó từ trên lầu bước xuống, nguyên nhân là do mama nó bất tỉnh.
~~~
"Ào..." nó bị một xô nước lạnh dội thẳng lên người.
"Mày tỉnh rồi à" một giọng nói đanh đá vang lên.
"Đây...là...đâu?" nó ngước mắt nhìn xung quanh khi nhìn thấy cô gái đó "Thì ra là mày à? Đại tiểu thư nhà họ Phạm!" nó mỉa mai nói.
"Mày câm miệng lại đi! Tất cả tại mày mà tao ra nông nỗi như vậy đó!" Linh nói sau đó chỉ tay lên trán, vết thẹo đó là do pama nhỏ đánh khi biết nhỏ hại gia đình phá sản.
"Cạch..." một tên khác cùng với Lam bước vào.
"Ô! Chào cô bang chủ xinh đẹp cô nhận ra tôi chứ?" tên đàn ông đó nói.
"Hừ...thì ra là tên bang chủ vô dụng" nó hừ lạnh.
"Mày câm miệng đi nếu không phải tại mày thì bọn chúng đâu có tiêu diệt bang của tao chứ!" tên đó là bang chủ bang Mèo Hoang đó.
"Không nói nhiều nữa điện cho anh nó đi!" Linh nói rồi sau đó đi lại ghế ngồi.
"Alo!" giọng Bi vang lên.
"Xin chào! Bang chủ bang Evil!"
"Mày là ai?"
"À tao hả? Tao là bang chủ bang Mèo Hoang đây" tên đó gằn giọng.
"Mày bắt em gái tao phải không?"
"Em gái mày hả? Đúng rồi hiện giờ nó đang ở trong tay tao!" tên đó liếc nhìn nó.
"Mày muốn gì?"
"Ngày mai 9h gặp tao tại biệt thự bỏ hoang gần bìa rừng! Nhớ là chỉ có mày với tụi nhóc nếu có thêm người nào thì tao sẽ giết nó! Với lại em gái mày cũng đẹp đó chứ" tên đó cất giọng nham nhở.
"Tao cảnh cáo mày nếu như mày dám động đến em tao thì tao sẽ giết mày!" Bi giận dữ nói.
Tên đó không nói gì cúp máy luôn.
"Được rồi ông đi ra ngoài đi!" Linh ra lệnh, tên đó cũng đi ra ngoài.
"Mày muốn gì?" nó thấy Linh lại gần thì nói.
"Muốn gì? Không phải tại mày thì thì anh Windy đâu có bỏ tao mày còn dám lên tiếng sao?" Linh hét.
"Anh ấy có quan tâm đến cô sao mà bỏ rơi cô!" nó cứng nhắc khi nói đến hắn.
"Chát...mày câm miệng ngay..." nói xong Linh xông vào đánh nó tới tấp. Nó im lặng hứng chịu Linh đánh, mặc dù đau nhưng nó không lên tiếng vì nỗi đau trong lòng nó còn đau hơn nỗi đau này gấp nhiều lần.
"Được rồi! Chị còn đánh nữa là nó chết đấy!" Lam kéo Linh ra khi thấy nó sắp ngất.
"Hừ tha cho mày đó" Linh và Lam bỏ đi.
Một mình nó đau đớn nằm đó chịu đựng nỗi đau thể xác cùng nỗi đau trong tim....
------------------------------------------
"Tụi con đi nhớ cẩn thận nghe!" mama nó sụt sùi.
"Dạ! Mama cứ yên tâm con nhất định sẽ cứu em ấy bình an trở về" Bi an ủi.
"Dạ sắp tới giờ rồi, tụi con phải đi đây!" hắn nói xong kéo cả đám bước lên xe. Chiếc xe lao trên đường với tốc độ kinh hoàng tiến về biệt thự gần bìa rừng.
~~~
"Ha..ha.. mày tỉnh rồi sao?" Lam nhìn nó bằng ánh mắt thâm độc.
"..." nó im lặng xoay mặt ra chỗ khác không nhìn nhỏ.
"Chát...máy nhìn tao này!!!" Lam thấy nó lơ mình thì bực tức.
"Nhìn mày cho bẩn mắt à!" nó nhếch môi khinh bỉ.
"Mày được lắm!!!" nói xong Lam lại đánh cho nó một trận, mặc dù vết thương cũ cộng với vết thương mới làm nó rất đau đớn, nhưng nó vẫn không rên la một tiếng.
"Đánh nó chỉ thêm đau tay thôi! Bỏ đi" Linh ngồi đó nhàn nhạt nói.
"Nể mặt chị em tha cho nó đó" bây giờ nhìn nó vô cùng thảm, đầu tóc rối bời, quần áo nhem nhuốt còn dính máu nữa.
Bên ngoài tụi hắn đang đối mặt với 500 tên xã hội đen.
"Tụi mày cũng biết điều đó!!!" tên cầm đầu nói.
"Nhiều chuyện, tụi tôi đương nhiên biết điều hơn ông!" My mỉa mai.
"Mày im ngay!!!" tên đó tức giận hét.
"Sao hả! Đánh không lại liền đi bắt cóc người ta, đồ hèn!" Riko nói.
"Được thôi! Giết tụi nó cho tao!" tên cầm đầu hét lên.
Trận chiến xảy ra, tuy tụi nó và tụi hắn đều giỏi võ nhưng nhiều tên như vậy cũng hơi mệt. Sau khi đánh xong, tụi nó đều đã thấm mệt lúc này tên cầm đầu đó đem nó ra uy hiếp.
"Tụi mày cũng khá đó!" tên đó dí dao vào cổ nó.
"Mày thả Nu ra ngay!" Bi nôn nóng nói.
"Nếu không thả thì sao?" Linh và Lam bước ra.
"Các cô cũng tham gia nữa sao?" hắn nghiến răng nói.
"Em làm vậy cũng chỉ muốn giúp các anh thoát khỏi nó thôi mà" Lam nũng nịu nói ( ọe mún ói quá!!! ).
"Im đi mày còn dám nói sao?" Rin tức giận nói.
"Vì con trai mà bắt cóc người ta! Cô quá lắm rồi đó!" Ren cũng lên tiếng.
"Anh câm miệng lại cho tôi nếu không phải tại nó thì anh Windy và anh Bi đâu có xa lánh chị em tôi!" Lam gằn giọng.
"Ưm.." nó nãy giờ bị ngất cũng tỉnh dậy.
"Nu em thấy sao rồi!!!" Bi lo lắng vì người nó đầy vết thương.
"Em...không...sao!" nó cười yếu ớt.
"Được rồi ông thả nó ra, có gì từ từ nói!" Bi sốt ruột khi nhìn thấy cây dao kề bê cổ nó.
"Từ từ nói? Chẳng phải các người đã tiêu diệt bang của tôi không nói một lời sao!" tên đó bực mình hét.
"Đó là bọn chúng động đến em gái tôi trước!" Bi.
"Thì ra là do mày! Hôm nay tao sẽ giết mày trả thù cho bang của tao!" tên đó dùng dao cứa mạnh xuống cổ nó.
"ĐỪNG MÀ!!!!"
"Đoàng..."
---------------------------------
Tiếng súng vừa dứt, một con người ngã xuống...
"Huỵch..."
"Nu! Em không sao chứ!"
"Cũng may là anh xuất hiện kịp lúc nếu không thì..." nó cười nhẹ.
"Cám ơn nhé! Anh Ken!" Bi tiến lại chỗ nó, người bắn phát súng vừa rồi là Ken.
Ken đến nhà tìm nó thì hay tin nó bị bắt cóc nên dò tìm cuối cùng đến nơi thì thấy nó sắp bị giết nên bắn chết tên cầm đầu.
"Được rồi anh đưa em đến bệnh viện!" hắn định bế nó lên thì
"Tôi không có được anh ấy thì không ai có thể có được anh ấy!" Linh hét lên cầm dao định đâm hắn.
"Chị! Đừng mà!" Lam nói trong màn nước mắt.
"COI CHỪNG!!!" nó hét lên sau đó đẩy hắn ra.
"NU!!!" mọi người gào lên.
"Anh...không...sao...chứ..." nó nói xong thì ngất đi do vết thương ở bụng quá sâu nên bị mất nhiều máu.
"Nu...em sao vậy??? Tỉnh lại đi!!!" hắn cuống lên.
"Bốp...cô coi chừng đó nếu Nu có chuyện gì thì các cô cũng đừng hòng sống!" My, Rin, Riko giận dữ xông vào đánh 2 nhỏ tới tấp.
"Được rồi chúng ta đến bệnh viện xem Nu thế nào đi!" Ren, Min, Bi vào can tụi nó. Ken và hắn thì đưa nó đi bệnh viện.
Trước cửa phòng cấp cứu
"Nu sao rồi!?!" Bi lo lắng.
"Vẫn còn đang cấp cứu!" hắn vừa nói xong thì y tá bước ra "Cô ấy sao rồi!"
"Bệnh nhân bị mất máu do nhiều vết thương trên người hơn nữa lại bị kiệt sức do thiếu nước và thức ăn, hiện giờ vẫn chưa chắc chắn được điều gì!" y tá điềm tĩnh nói.
"Bằng mọi cách phải cứu sống em ấy cho tôi nếu như xảy ra chuyện gì tôi nhất định sẽ cho cái bệnh viện này chôn theo!" Bi gầm lên giận dữ.
"Anh...anh..yên tâm chúng tôi sẽ cố hết sức" y tá hoảng sợ nói.
"Được rồi cô đi trước đi!" Riko run rẩy nói "Anh yên tâm đi nó sẽ không sao mà!" Riko tiếp tục khóc, Bi vòng tay qua vai Riko để cô tựa vào vai anh mà khóc.
Trước cửa phòng cấp cứu mọi người đều mang vẻ mặt lo lắng, dùng nước mắt rửa mặt.
"Nu sao rồi Bi!" mama nó khóc nức nở.
"Hiện giờ em ấy vẫn còn cấp cứu!" Bi đau khổ nói.
"Tại sao lại như vậy!" papa nó căng thẳng.
"Tất cả mọi chuyện là do con nếu không..." hắn đến trước mặt papa nó nói.
"Được rồi! Có chuyện gì nói sau đi!" papa hắn lên tiếng.
----------------------------------------------------------------
Sau 4 tiếng đồng hồ vất vả, bác sĩ mở cửa bước ra.
"Con/Em/Bạn tôi sao rồi bác sĩ?" mọi người đồng thanh hỏi.
"Hiện giờ không sao! Tuy nhiên vẫn còn hôn mê vì vết thương trên người quá nặng!" trên khuôn mặt vị bác sĩ hiện rõ sự mệt mỏi.
"Cám ơn bác sĩ!" mọi người như trút được gánh nặng.
"Mọi người về nghỉ ngơi đi để con chăm sóc cho Nu!" Riko lên tiếng.
"Mama cũng ở lại!" mama nó 'giành' phần chăm sóc nó.
"Con nữa.." Bi cũng đòi ở lại.
"Thôi được rồi! Em ấy còn mệt cần nghỉ ngơi mọi người về trước đi khi nào em ấy tỉnh lại con sẽ gọi mọi người!" hắn.
"Ừ! Phong nói đúng đó! Chúng ta về thôi!" papa nó nói.
"Ừ! Vậy tao về trước chừng nào nó tỉnh nhớ điện cho tao!" Bi nói xong mọi người đều ra về để hắn lại chăm sóc cho nó.
Hắn mở cửa bước vào, nó nằm trên giường nhắm mắt ngủ bình yên như một thiên thần. Khuôn mặt nó xanh xao, đôi môi nhợt nhạt khô khốc làm hắn thấy xót xa. Cầm tay nó hắn đặt lên đó một nụ hôn. Sau đó hắn im lặng nhìn nó 'Tại sao em lại đỡ nhát dao đó cho anh? Khoảnh khắc đó anh cảm thấy tim mình
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |