Teya Salat
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

như ngừng đập! Anh thà người nằm đây là anh chứ không phải em!" hắn khẽ thì thầm sau đó gục lên tay nó mà thiếp đi.

~~~

Buổi tối nó tỉnh lại 'Đây là đâu?' nó nheo mắt nhìn 'Chẳng lẽ mình đã chết?' trước mắt nó là trần nhà trắng toát, nó lầm tưởng cũng phải. Mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi làm nó thấy khó chịu nhăn mặt lại 'Thì ra là bệnh viện' nó định ngồi dậy nhưng thấy tay trái nặng trịch nên nhìn qua, thì thấy hắn đang ngủ trên tay nó 0.

'Cũng may anh ấy không sao!!!' nó cười nhẹ sau đó đưa tay còn lại lên vuốt tóc hắn.

Hắn đang ngủ cảm thấy có người vuốt tóc mình thì tỉnh dậy.

"Em tỉnh rồi hả? Em thấy có chỗ nào không khỏe không? Có cần anh gọi bác sĩ đến kiểm tra lần nữa không?" hắn hỏi một hơi, định chạy đi gọi bác sĩ.

"Em không sao! Không cần đâu!" nó nắm tay hắn lại.

"Em có biết anh đã lo lắng sợ hãi thế nào khi nhìn thấy em ngã xuống không? Anh cứ tưởng mình đã mất em! Em biết không nếu có thể anh nguyện chết chứ không muốn em bị thương!" hắn ôm nó vào lòng nhẹ nhàng nói "Anh thật sự rất yêu em!"

"Hức...hức..nhưng người anh yêu là Thiên Anh mà..." nước mắt nó rơi lã chã.

"Anh xin lỗi! Nhưng anh đã giải thích với cô ấy rồi! Anh không còn yêu cô ấy nữa người anh yêu là em! Em có đồng ý tha lỗi cho anh không?" hắn nhìn thẳng vào mắt nó.

"Hức...tha cho anh lần này đó..." nó lau nước mắt nói.

Hắn từ từ cúi đầu xuống, đúng lúc môi sắp chạm môi thì...

"Cạch...Tao đến thăm Nu nè..." Bi mở cửa bước vào theo sau là Riko, My, Rin, Ren, Min còn có pama tụi nó và pama tụi hắn.

"A...đau quá..." nó hét lên ngượng ngùng sau đó chùm chăn kín bít đầu vô tình động vào vết thương.

"Nè làm cái gì vậy hả? Mới phẫu thuật xong không biết đau là gì hả?" hắn mắng yêu nó sau đó đỡ nó nằm xuống.

"Hu...hu...hai ơi! Anh ấy mắng em kìa!!" nó quay sang nhõng nhẽo với Bi.

"Phong!!! Ai cho con ăn hiếp con dâu của mama!!!" mama hắn nhăn mặt nói.

"Ơ...con...con..." nó và hắn lắp bắp.

Tối hôm đó cả phòng bệnh nó nhộn nhịp hẳn lên, không gian thật ấm cúng.

"Anh này! Sau này mình sẽ xây một ngôi biệt thự gần biển! Xung quanh trồng thật nhiều hoa hồng, ở đó sẽ để một bộ bàn ghế cùng một chiếc xích đu nhé!" nó nằm trong lòng hắn nói.

"Tất cả sẽ làm theo ý của em! Nhưng em phải ăn thật nhiều, mau mau xuất viện lúc đó đám cưới xong mới xây được chứ!" hắn cười gian.

"Ai thèm lấy anh chứ!" nó đỏ mặt.

"Không lấy anh thì lấy ai?" hắn cười khẽ. Không gian hạnh phúc bao trùm lên hai người, nó ngủ nhưng trên môi vẫn duy trì nụ cười hạnh phúc...

Qua một tuần ở trong bệnh viện, nó gần như chết vì buồn chán mặc dù có bạn bè đến thăm nhưng được một lúc thì ai nấy đều nắm tay nhau đi chơi bỏ lại mình nó.

"Anh à!!! Cho em xuất viện nha..." nó làm nũng với Bi.

"Không được em chưa khỏe mà?" Bi nhăn mặt nói.

"Thôi mà! Em cũng khỏe rồi mà, nếu không tin anh có thể đi hỏi bác sĩ!" nó cầm tay Bi lắc lắc.

"..." Bi im lặng.

"Anh Windy!!! Anh nói đi!" nó quay sang 'công kích' hắn.

"Hả? À..ờ...Bi à cho nó xuất viện đi cùng lắm thì tao quả lí nó chặt chẽ hơn lúc trước không để nó quậy phá nữa!" hắn bị gọi bất ngờ nên hơi 'hoảng' nhưng khi nhìn thấy ánh mắt như muốn khóc của nó thì không đành lòng nên...giúp nó luôn.

"Haizzz... Thôi được rồi lát nữa mày làm thủ tục xuất viện cho nó đi! Tao đi có việc" Bi cười vui vẻ.

"Xì...có hẹn với Riko chứ gì! Em biết hết rồi!" nó bĩu môi nói.

"Biết thì tốt!" Bi xoa đầu nó đi ra ngoài.

Sau khi Bi đi được một lúc thì hắn cũng đi làm thủ tục xuất viện cho nó. Về đến nhà hắn đưa nó lên phòng

"À..anh có việc bận em nghỉ ngơi cho khỏe nha!" hắn hôn nhẹ lên trán nó sau đó đi ra ngoài, để không gian yên tĩnh cho nó nghỉ ngơi.
Nó lim dim định ngủ thì điện thoại reo

"Alo..." nó mơ màng nhấc máy.

"..."

"Được rồi 30 phút nữa tôi đến!" nó bỏ điện thoại xuống thay đồ.

Đến trung tâm thương mại ai ai cũng nhìn nó ngất ngây, nó mặc chiếc váy cúp ngực màu trắng phần đuôi váy xòe ghép ren trông rất dễ thương, mái tóc bồng bềnh thả tự nhiên, chân đi đôi giày búp bê màu trắng, khuôn mặt tự nhiên không trang điểm làm nó xinh đẹp như thiên thần mất đi đôi cánh lạc xuống đây.

Nó mặc kệ những ánh mắt đó đi thẳng lên tầng 2, tầng này là nơi ăn & uống, nó bước lại bàn nơi có 2 cô gái đang ngồi nhìn nó.

"Hai người đợi lâu không?" nó kéo ghế ngồi xuống.

"Cô dùng gì ạ?" nhân viên phục vụ lễ phép hỏi.

"Cho tôi một ly cà phê sữa!" nó cười nói.

"Cũng không lâu lắm, chúng tôi vừa mới đến!" cô gái ngồi phải nói.

"Nghe nói cô bị Linh và Lam cho người bắt cóc!" cô gái bên trái nói với vẻ lo lắng.

"Tôi không sao! Hôm nay hai người hẹn tôi ra đây có gì không?" vâng, hai cô gái đó chính là Thanh và Trân.

"Tôi xin lỗi vì lúc trước đã cư xử không đúng với cô!" Trân cúi đầu nói.

"Không sao! Tôi không để tâm chuyện đó!" nó.

"Thật sự tha lỗi cho chúng tôi sao?" Thanh kinh ngạc nhìn nó.

"Đúng vậy!" nó cười tươi.

"Chúng ta sẽ được làm bạn chứ!" Trân nói vẻ mong chờ.

"Tất nhiên rồi!" nó nói vẻ thản nhiên.

"Hức...bạn tốt vậy mà trước đây mình lại..." Trân rơi nước mắt nói.

"Chuyện qua rồi mình không nhắc lại làm gì! Bỏ đi!" nó an ủi.

"Mình có chuyện này muốn nói với bạn!" Thanh.

"Bạn cứ nói đi!" nó.

"Mình biết mình không có tư cách cầu xin bạn chuyện này, nhưng xin bạn hãy bỏ qua cho Linh và Lam được không?" hốc mắt Thanh hồng hồng.

"Mặc dù hai người đó đã đối xử không đúng nhưng cũng vì quá yêu mà ghen tị nên mới hành xử như vậy mong bạn có thể tha lỗi cho họ lần này" Trân sụt sùi.

"Mình biết mình cũng mong họ có thể làm lại từ đầu! Hai người đó thật may mắn khi có hai người bạn như vậy!" nó cảm động.

"Mình thật cám ơn bạn! Nếu sau này bạn có việc gì cần thì cứ nói bọn mình sẽ cố gắng làm hết sức vì bạn!" Trân khóc.

"Được rồi! Được rồi bạn nín đi!" nó dịu dàng nói.

"À đúng rồi bọn mình sẽ đi du học nên về trước đây! Tạm biệt bạn!" Thanh đứng lên nói.

"Tạm biệt! Hai bạn nhớ giữ gìn sức khỏe" nó đứng lên ôm chào tạm biệt 2 người bạn mới quen của mình đang chuẩn bị đi Anh. Khi bóng hai người khuất sau thang máy nó mới đứng dậy đi về.

Khi đi xuống tầng 1 nó nhìn thấy hắn và Thiên Anh đang đứng bên quầy trang sức chọn nhẫn, nó như không tin vào mắt mình.

"Chiếc nhẫn này đẹp không anh?" cô đưa hắn chiếc nhẫn màu bạc.

"Ừ đẹp lắm, nó rất hợp với Nu!" hắn cười hạnh phúc.

Nó đứng quá xa nên không nghe thấy gì, khi thấy hắn cười đến hạnh phúc thì nó run rẩy, nó lấy điện thoại ra điện cho hắn.

"Alo..."

"Anh đang ở đâu vậy?" nó cố gắng điều chỉnh giọng cho bình thường.

"À..anh có hẹn gặp bạn! Lát về anh nói sau! Vậy nha em cố gắng nghỉ ngơi cho khỏe" hắn vội cúp máy.

Nó thờ thẫn buông điện thoại, nó đi nhanh ra ngoài để gạt đi những hình ảnh đó. Nó đi bộ đến từng nơi chứa những kỉ niệm của nó và hắn, bước đến công viên nó lặng lẽ ngồi xuống thảm cỏ xanh mướt.

'Tại sao lại nói dối?!?! Nếu không yêu em thì nói em sẽ buông tay mà! Tại sao lại gạt em?!?!' nó lấy tai phone trong túi xách ra cắm vào tai. Điều đặc biệt là nó chỉ nghe mỗi bài 'Có một thứ tình yêu gọi là chia tay' trước đây nó chưa biết yêu nên nó không nghĩ sẽ có thứ tình yêu này và giờ nó đã biết...

Nó thu mình lại, vùi đầu vào giữa hai gối khóc nức nở bất chợt nó nhớ lại nụ cười hạnh phúc của hắn khi nãy 'Nếu anh hạnh phúc bên cô ấy thì em sẽ ra đi! Để anh sẽ mãi duy trì được nụ cười hạnh phúc ấy...'

---------------------------------------------
Buổi chiều hắn về nhà, bước lên phòng nó ngay

"Nu ơi!!!" hắn vừa mở cửa vừa cười híp mắt gọi nó.

"..." không gian vô cùng im ắng.

'Em ấy dậy rồi à!' hắn thầm nghĩ bước đến trước cửa phòng tắm "Em có trong đó không?" hắn gõ cửa. Không trả lời hắn đẩy cửa bước vào nhưng không thấy nó đâu. Lo lắng chạy khắp nhà tìm nó.

"Nu ơi! Tụi tao tới thăm mày nè!" My vừa bước vào nhà đã gọi í ới.

"Ủa Nu đâu rồi anh?" Rin hỏi khi không thấy nó trên phòng mà hắn thì lại chạy tới chạy lui.

"Nu mất tích rồi!" hắn hốt hoảng nói.

"Có khi nào nó lại bị bắt cóc nữa không?" Riko lo lắng nói.

"Không biết! Nhưng khi nãy cô ấy còn gọi cho anh nữa!" hắn.

"Mày thử kêu người tìm xem!" Bi.

"Để tao lo cho!" Min định đi ra ngoài thì điện thoại Bi có tin nhắn

'Anh Bi! Em biết bây giờ mọi người đang rất lo lắng vì em bỏ đi! Nhưng anh yên tâm em không sao cả và một thời gian nữa em sẽ trở về nên anh không cần lo cho em! Còn nữa nói với anh Windy là em chúc anh ấy hạnh phúc bên Thiên Anh! Chuyện đính hôn em sẽ nói với pama nên anh ấy không cần lo lắng! Tạm biệt anh!'

"Bốp...thằng kia mày đã làm gì đến nỗi Nu phải bỏ đi vậy hả?" Bi nóng giận khi biết hắn chính là nguyên nhân làm nó bỏ đi.

"Mày bình tĩnh lại đi!" Ren cản Bi lại.

"Cô ấy nhắn gì vậy?" hắn lau vết máu trên miệng, nhíu mày hỏi.

"Mày tự coi đi!" Bi ném điện thoại cho hắn.

"Ơ không thể nào! Rõ ràng là tao và Thiên Anh đã chấm dứt rồi mà!" hắn ngạc nhiên khi nhìn thấy nó chúc hắn hạnh phúc.

"Thế anh có làm gì khiến nó hiểu lầm không?" Riko gợi ý cho hắn.

"Chẳng lẽ..." hắn như nhớ ra điều gì đó "Bác Lê! Cháu có chuyện muốn hỏi bác!" hắn thấy bác Lê đang đứng gần đó thì gọi hỏi.

"Có chuyện gì không cháu?" bác Lê cười hiền.

"Từ sáng đến giờ Nu có ra khỏi nhà không bác?" hắn.

"Ừ để ta nhớ...Đúng rồi buổi sáng khi cháu đi được một lúc thì nó cũng ra ngoài!" bác Lê nói cho hắn nghe.

"Vậy đúng rồi! Bác làm việc tiếp đi!" hắn ngồi phịch xuống ghế.

"Có chuyện gì vậy?" Min.

"Buổi sáng tao ra ngoài cùng Thiên Anh mua quà tặng cho Nu! Đúng lúc ấy Nu điện hỏi tao đang ở đâu tao muốn Nu bất ngờ nên mới không nói! Có lẽ Nu hiểu lầm tao nên mới bỏ đi như vậy!" hắn hồi tưởng.

"Vậy anh mau điện cho nó đi!" My hối thúc.

Hắn mới nhớ ra lấy điện thoại điện cho nó nhưng kết quả không liên lạc được.

"Cô ấy tắt máy rồi!" hắn buông điện thoại xuống.

"Để tao cho người tìm thử xem!" Ren nói rồi đi ra ngoài.

~~~ Trên một chiếc máy bay đang bay sang Anh~~~

"Tại sao bạn lại theo tụi mình?" Trân nhìn nó với dấu chấm hỏi to đùng.

"Mình muốn sang đó chơi một thời gian!" nó cười.

"Chẳng phải bạn và anh Windy đang rất hạnh phúc sao? Tại sao lại bỏ đi đột ngột vậy?" Thanh ngồi bên cạnh hỏi nó.

"Anh ấy chọn người khác rồi! Thôi mình không muốn nhắc chuyện này nữa!" nói tới đây nó nhắm mắt lại ngăn không cho những giọt nước mắt trào ra. Thanh và Trân thấy nó im lặng cũng không nói gì.

Thế là trên chuyến bay đó đã mang theo tình cảm sâu nặng của nó dành cho hắn. Mang theo sự hiểu lầm với hắn bỏ đi mà không nghe một lời giải thích. Giá như nó chịu ở lại thêm một chút thì sau này không cần phải hối hận. Chỉ vì vậy mà sự hiểu lầm đó kéo dài đến 5 năm, cũng vì vậy mà đám cưới của Bi & Riko, Min & My, Ren & Rin cũng hoãn lại đến 5 năm. Vì 3 nhỏ muốn tổ chức đám cưới cùng lúc với nó......

--------------------------------------------------------
~~~5 năm sau~~~

"Em làm bạn gái anh nha!" chàng trai đứng trước mặt cô gái xinh đẹp nói.

"Xin lỗi nhưng tôi không thể!" nói xong cô gái chạy nhanh về quán kem đối diện.

"Phù...mệt quá! Hôm nào cũng như vậy hết! Thật bực mình!" cô gái vừa nói vừa lấy tay quạt cho mát.

"Em dùng gì?" chị phục vụ hỏi.

"À chị cho em ly kem vani nha!" cô gái nói xong mỉm cười làm nhân viên phục vụ cũng đỏ mặt.

"Em đợi một lát nha!" nhân viên phục vụ ấp úng.

"Mày cũng kì thật người ta theo đuổi may 2 năm rồi đó! Sao không nhận lời đi!" Trân trách móc.

"Ừ dù sao cũng qua lâu rồi! Sao không chịu quên đi!" Thanh nhăn mặt.

"Hì thôi mà! Thôi mà! Ăn kem đi tao không sao mà!" đúng vậy! Cô gái xinh đẹp đó chính là nó. Nó qua đây đi học cùng Trân và Thanh. Cũng trở thành bạn thân. Vì nó quá xinh đẹp nên từ khi chuyển đến đã có rất nhiều người tỏ tình nhưng nó đều từ chối. Đặc biệt là anh chàng hồi nãy đã theo đuổi nó từ 2 năm trước nhưng không được!!!

5 năm qua tuy lúc nào nó cũng cười nhưng Trân và Thanh hiểu được đó chỉ là nụ cười giả tạo để che giấu nỗi buồn của nó mà thôi!

"Haizzz thiệt hết nói nổi mày luôn! Mà công nhận tên đó 'dai như đỉa' vậy! Theo đuổi mày từ 2 năm trước cơ mà! Nếu là tao thì tao đồng ý rồi!" Trân nuối tiếc nói.

"Vậy mày định bỏ anh Quân trong đội bóng rổ của trường à?" nó cười cười nhìn Trân ( có trời mới biết nụ cười đó hết 9 phần là đểu ).

"Ơ...ơ...đâu...có..." Trân đỏ mặt lắp bắp.

"Ừ không có!" nó cứ 'tấn công' Trân.

"Thôi kem đem ra rồi! Ăn đi!" Thành giải thoát cho Trần.

Cả ba cứ như vậy vừa ăn kem vừa cười giỡn làm bừng sáng cả bàn tụi nó ngồi. Trân và Thanh cũng xinh đẹp theo kiểu dịu dàng nhưng vì trước kia còn đanh đá nên trang điểm lòe loẹt làm mất đi vẻ đẹp dịu dàng đó.

Vừa bước ra cửa thì nó va phải một cô gái.

"Ơ..tôi xin lỗi..." nó ngước mặt lên nhìn thì vô cùng ngạc nhiên.

"Chúng ta có thể nói chuyện chứ?" cô gái nhẹ nhàng nói.

"Được! Tụi mày về trước đi!" nó trả lời cô gái xong quay sang nói với Trân và Thanh.

Nó và cô gái vào quán tiếp tục nói chuyện

"Anh ấy...vẫn khỏe chứ?" nó trầm mặc một hồi mới mở miệng.

"Anh ấy vẫn khỏe và rất hạnh phúc!" cô gái cười híp mắt và cô gái đó tất nhiên chính là Thiên Anh.

"Vậy sao?" nó cười chua xót.

"Đúng vậy! Tôi và Ken vừa mới kết hôn đang hưởng tuần trăng mật! Anh ấy đối xử với tôi rất tốt!" cô cười đến hạnh phúc hehet.

"..." nó ngạc nhiên trợn mắt há hốc mồm.

Sau 5 phút nó mới hoàn hồn nhìn cô gái đang cười hạnh phúc chìm đắm trong suy nghĩ của mình.

"Cô...cô..nói..cô..và...anh..Ken..." nó lắp ba lắp bắp không nói nên lời.

"Đúng vậy! Nếu không thì cô tưởng tôi kết hôn với anh Phong à" cô cười lớn "Haha cô vui quá! Từ sau hôm gặp cô thì chúng tôi chia tay rồi! Cũng nhờ vậy mà tôi mới gặp được Ken đó!"

"Thật sao???" nó sửng sốt.

"Đúng vậy!!!" cô khẳng định.

"Vậy tại sao hôm đó tôi gặp cô và anh ấy ở trung tâm thương mại..." nó nghi ngờ.

"À đúng rồi! Hôm đó là anh Phong nhờ tôi chọn nhẫn tặng cho cô đó!" cô cười vui vẻ "Cô không biết chuyện này sao?"

"Vậy là tôi hiểu lầm anh ấy rồi!" nó bàng hoàng.

"Vậy hả???" cô bất ngờ.

"A...tôi thật là ngốc mà!!!" nó nói xong bỏ chạy ra ngoài.

"Alo, honey hả?" cô điện cho Ken.

"..."

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com