80s toys - Atari. I still have
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

“2 xin lỗi Ji” vuốt nhẹ mái tóc nó nhẹ nhàng bế nó đặt lên giường rồi bỏ ra ngoài.

Sáng hôm sau trên các hành lang trong bệnh viện, bóng dáng bé nhỏ của nó cùng hắn, Jan, Khánh ráo rác chạy khắp nơi đi tìm Quân. Sáng tỉnh dậy nó đã thấy mình trên giường không thấy mặt mũi Quân đâu hết. Mọi người đang trong mớ suy nghĩ không biết Quân có vì đau buồn quá mà nghĩ quẩn không thì
-mọi người đang làm gì vậy, ăn chút gì chứ_Quân vui vẻ tiến lại gần tụi nó, tay xác 1 đống đồ ăn.
Nó ngơ ngác nhìn Quân. hiểu ra chuyện nó cũng trở lại bình thường
-à à phải rồi chắc m.n cũng đói rồi, ăn thôi_nó mỉm cười nhìn Quân. Nó hiểu trong nụ cười của anh có chút gượng gạo cốt cũng chỉ để mọi người không lo lắng vì mình mà thôi. Không khí bắt đầu có chút bất thường chợt
-à mà con nhỏ UN dạo này sao rồi_để thay đổi không khí Jan đành lên tiếng
-sau khi Ji cho nó 1 trận tơi tả toe tua tan tác %^&^*& kể lại chuyện hôm đó. Bị Duy đình chỉ học cô ta chuyển ra nước ngoài rồi_Khánh thêm mắm thêm muối khiến tất cả bật cười.

Ngay sau đó Quân đòi xuất viện, bọn nó cũng đành phải gật đầu. Tuy trong lòng vẫn còn chưa nguôi ngoai nhưng miệng vẫn cười mục đích cũng chỉ vì muốn che dấu sự cô đơn trống trải của chính mình.
Chap 17:
-e hèm_tiếng loa trường phát lên, chủ nhân giọng nói ấy chính là Hiệu Trưởng trường Trịnh Kim
-như các em đã biết 3 ngày nữa là tới halloween trường ta năm nay sẽ tổ chức vũ hội và hội chợ, kèm theo 1 số trò chơi khác giờ thầy sẽ thông qua hội học sinh rồi sẽ thông báo cho các em...Lễ hội năm nay bắt buộc các em phải đến, ai không tham giự xin mời tự động mang hồ sơ của mình ra khỏi trường_thầy gằn giọng như đe dọa.
Học sinh bắt đầu xôn xao duy chỉ có nhóm tụi nó vẫn điềm nhiên thưởng thức bữa sáng trong căn-tin
-giờ xin mờ 3 em Trịnh Nhật Duy, Võ Nguyễn Hân và em Vũ Thảo Nhi lên gặp thầy để trao đổi, thầy cho 3 em 5’ để có mặt_giọng thầy lạnh băng như ra lạnh làm học sinh lạnh cả người
Nghe thấy tên mình được nhắc nó mới bừng tỉnh “lại định bày trò gì đây” nó thầm nghĩ. Cảm nhận có người đập lên vai nó, theo phản xạ tự nhiên nó cầm cánh tay đó khuỷu tay thúc vào sườn người đó.
-á á á có cần mạnh tay vậy không mình chỉ muốn cùng bạn lên gặp thầy thôi mà_nghe thấy giọng quen quen nó quay lại không thấy ai
-ở dưới này_lại giọng nói đó vang lên nhìn xuống đất đã thấy Hân nằm xõng xoài trên đất, nó hơi mạnh tay thật
-đứng dậy định nằm ăn vạ ai_đã quá quen với dáng vẻ lạnh như băng của nó nhưng khi thấy nó nói chuyện với mình Hân cũng cảm thấy vui, nằm cười ngớ ngẩn như ăn phải nấm cười. Nó mặc kệ bỏ mặc cậu nằm đó đi trước
Cười mắc mẻ một mình jan đã đứng cạnh Hân lúc nào nhìn cậu nghi hoặc
-cười gì vậy không lên phòng hiệu trưởng sao
-a mình quên mất cảm ơn Jan_Hân mặt thộn ra ái ngại nhìn Jan chạy vụt đi không quên nhìn Jan đễ lại nụ cười như tỏa nắng. “ấm áp” là những gì jan cảm nhận được, cùng lúc đó Khánh ôm chặt trái tim mình, nhìn thấy Jan vui vẻ bên Hân tim Khánh lại nhói đau. Cười nhạt
-Cậu ta thì có gì tài giỏi chứ_Khánh thầm nghĩ rồi lẳng lặng đi lên tầng thượng.
*Phòng hiệu trưởng:
Thầy hiệu trưởng đưa cho mỗi đứa 1 tờ giấy thao thao bất tuyệt về ý tưởng mà ông đã đặt ra cho mùa Halloween năm nay.
-Halloween sẽ tổ chức 2 ngày một đêm là vũ hội còn 1 đêm là tổ chức trò chơi, trò chơi sẽ do thầy cô trong trường thực hiện còn vũ hội thầy giao lại cho các em. Còn nữa sẽ tổ chức cuộc thi bình chon 6 Angel tiêu biểu cho trường gồm 3 nam 3 nữ, và chọn ra 1 công chúa và 1 hoàng tử băng cho mùa đông năm nay_ông Thịnh vừa nói vừa hài lòng với những gì mình sẽ làm.
Không thấy 3 người trả lời ông nhíu mày
-mong các em không làm thầy thất vọng các em có thể về lớp
-vậy xin phép chúng em chúng tôi đi_hắn thẳng thừng đáp
-chúng em làm được chào thầy_Hân lên tiếng, “mình cho bạn một món quà” Hân nhếch môi nhìn nó hành động này đã lọt vô tầm mắt hắn, nó vẫn im lặng

Ra ngoài dán giấy thông báo, cả trường nhốn nháo cả lên mong chóng đến Halloween đúng hơn là mong chóng được tham giự cuộc thi Angel.
-đồ con heo, cô có tham dự cuộc thi không_Khánh huých nhẹ vai Jan hỏi
-không, mệt lắm mà anh hỏi làm gì_Jan nhướn đầu sát mặt cậu, Khánh đỏ mặt dịch đầu ra xa lắc đầu “không có gì”. Jan nhìn Khánh khó hiểu
-Ji yêu quái á nhầm yêu quý của anh, em thì sao_Quân mắt chớp chớp nhìn nó năn nỉ
-anh biết tính em mà_nó lạnh nhạt trả lời. Quân ỉu xìu ngán ngẩm
-các anh tham gia_Jan lên tiếng
-có thể_hắn nãy giờ im lặng cũng lên tiếng.
Nó nhìn hắn rồi quay đi
-về nhà anh 2 quậy thôi_nó hào hứng đề nghị. Cả đám vui vẻ gật đầu
-hả đi ăn sao_giọng ngái ngủ từ đầu phát ra cả bọn quay lại thấy khuôn mặt ngờ nghệch của Key thì ra nãy giờ tên này ngủ nghe thấy ăn tỉnh rụi. Nó liếc xéo Key, cậu gãi đầu cười trừ “không phải sao”
-ăn cái đầu cậu ý_tụi nó hét thẳng vào mặt Key rồi bật cười với biểu cảm phong phú trên mặt Key vui vẻ kéo nhau về nhà Quân.

Trên đường đi nó kéo Jan về nhà nó có chút việc, nó chìa ra tờ giấy 1 con nhõ cùng khối đưa nó
“có gan thì tham dự Angel ai thua lập tức rời khỏi trường
from: Linh Chi
to: Thảo Nhi+Tuyết Mai”
-mày tính sao_Jan nhìn nó
-đành phải tham gia thôi_nó khó chịu
-tao không nghĩ chuyện này chỉ đơn giản là 1 cuộc thi_Jan nói
-tao cũng vậy_nó thở dài nạn này khó tránh –đừng nói cho mấy người kia biết_nó nhắc nhở. Jan gật đầu đồng ý.
CHAP 18
Kính koong!!! Quân mở cửa cho nó, nó hậm hực đi vào nhà này vốn là của nó mà Quân dám thay đổi mã khóa làm nó đứng muốn rụng chân đợi có người mở cửa
-không phải anh làm mà, là Duy đó_Quân nhăn mặt chỉ sang hắn
-ai cho phép anh làm_thay đổi thái độ nhìn hắn
-“Nhidangyeu” mà cũng là mã khóa à_hắn cười nhạt đúng là “trẻ con”
-anh là người lớn chắc_nó đưa ánh mắt “trìu mến” nhìn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống.
-tất nhiên là lớn hơn cô_hắn đưa tay xoa đầu nó như xoa đầu “...” (chắc ai cũng biết)
-anh, đồ khốn_nó nghiến răng
-đồ trẻ con
Jan, Khánh, Key và Quân trố mắt nhìn 2 bọn nó đấu mắt
-sao hôm nay 2 người nói nhiều vậy_câu nói bâng quơ của Jan làm cả hắn và nó chột dạ quay sang nhìn Jan, Jan sợ hãi lắp bắp
-xin...xin lỗi 2 người tiếp tục đi_Jan dứt câu nó cằng bực hơn
“Ji ơi mày bị sao vầy nè” nó bực mình nhìn hắn tóe lửa.
“Devil thường ngày nói rất ít hành động thì nhiều sao hôm nay lại ngược lại thế này” hắn ôm đầu mang hàng đống thắc mắc.

-sao thơm thế nhỉ, tao đói quá bị ảo giác rồi_Key ôm bụng, giả vờ khóc lóc
-mùi gì vậy_Hắn với Khánh đồng thanh
-nhìn vô bếp đi_Quân cười tủm tỉm nãy giờ, tự hào có 2 cô em nấu ăn cực ngon.
Hắn nhìn đống đồ ăn bốc khói nghi ngút thơm lừng trên bàn nghi hoặc nhìn sang Quân
-có ăn được không vậy
-cái gì_nó và Jan hét ầm lên –anh không có phần đi ra ngoài_nó hét vào mặt hắn
-ngon quá_Key xuýt xoa, hắn rất muốn thử nhưng phải giữ hình tượng trước mọi người, bụng biểu tình dữ dội “phải giữ hình tượng nhất định phải giữ hình tượng” tự nhủ với bản thân
-thôi anh vào ăn đi_Jan đành lên tiếng giải vây, nó lườm Jan muốn cháy mặt cũng không phản đối gì, hắn cười nhẹ bước vào ăn cùng.
Ăn gần xong Khánh mới bắt đầu ỉ ôi món Jan làm, nào là mặn quá, màu sắc không phù hợp với nhau, ngọt quá,... Jan tức đỏ mặt
-biến ra, ăn xong rồi mới nói là sao, chê thì đừng có động vào
-vì tôi là người không phung phí đồ ăn, ai như cô
-hơ hơ, biến ra khỏi mắt tôi_Jan lao vào muốn xé xác Khánh ra hàng trăm mảnh Khánh bỏ chạy, cả 2 rượt nhau như trẻ con từ phòng khách đến phòng bếp qua vườn sau đến hồ bơi thì Jan bị trượt chân rơi xuống hồ
-Khánh thấy Jan té xuống hồ bơi cười mắc mẻ

1’ trôi qua không thấy động tĩnh gì, Khánh bắt đầu lo lắng
-này cô lên đi không giỡn nữa_Khánh nói vọng xuống hồ, vẫn không động tĩnh gì. Nó đi dạo ngang thấy thấy vậy hét lên
-Jan không biết bơi_Khánh tái mặt vội nhảy xuống vớt Jan lên
lên đến bờ Jan vẫn không chịu tỉnh
-hô hấp nhân tạo cho Jan đi Khánh_Key cất lời. Khánh hơi ngập ngừng rồi cũng hô hấp cho Jan chợt cô mở mắt, tình thế bây giờ thực sự là rất éo le gây cho Jan hiểu nhầm lớn. Vội đẩy Khánh ra ho sặc sụa, đứng dậy bị trượt chân theo bản năng Jan kéo lấy tay áo Khánh, bị kéo bất ngờ khiến cậu ngã ra sau thế là lại một lần nữa mắt chạm mắt môi chạm môi. Mặt Jan đỏ ửng như trái cà chua, đẩy cậu ra chạy lên phòng nó đóng cửa cái rầm.
Bọn nó vẫn chưa hoàn hồn, Khánh với Jan kiss nhau á không thể tin được. Mắt chữ A miệng chữ O trước cảnh tượng nãy, mãi nó mới mấp máy được vài câu
-chuy...chuyện v...vừa nãy là th..ât...thật sao??? mấy đứa còn lại gật đầu cái rụp.
Riêng Khánh vẫn bất động nãy giờ, tim vẫn đập nhanh không ngừng mặt ửng đỏ, sao lại thế này mai phải đi khám tim, có ngày bị đau tim mà chết mất.
Ở chỗ Jan giờ cũng không khác Khánh là mấy, tim đập dồn dập nhưng vẫn không thể ngăn Jan *** Khánh
-đồ khốn fisrt kiss của mình lại ở trong hoàn cảnh này sao, đồ khốn, đồ sao chổi,...%$&^%& đúng là xui xẻo_Jan bực bội đập đầu vào tường nguyền rủa Khánh. Thấy vậy nó vội vàng lại gần
-đừng kích động không sao đâu_”Đúng là chỉ nó hiểu mình” Jan thầm nghĩ cảm ơn cô bạn
-chắc vui lắm nhỉ mặt mày trông hớn hở thế kia cơ mà_như sét đánh bên tai
-vui con khỉ mày đi ra cho tao_số mình sao mà đen thế, đúng là tại tên sao chổi đáng ghét “Huỳnh Kim Khánh ta hận mi thù này không trả ta sẽ...sẽ ăn nhiều hơn” hài lòng với suy nghĩ của mình
CHAP 19: Halloween đáng nhớ(p1)
Hà Nội đã vào mùa đông, trời cũng dần trở lạnh gió phả vào má nó ửng đỏ. Ăn kem vào mùa đông chắc cũng là thú vui của nhiều nhưng ăn với số lượng nhiều lại là chuyện khác@@
-chị ơi, cho em 4 li kem socola, 4 vani, 4 dân, 4 kiwi,... li lớn nha chị_Jan hớn hở gọi từng loại kem 1, còn chị phục vụ mắt trợn tròn không tin vào tai mình. Của chùa mà sao lại không mừng
-2 cô có ăn hết không vậy_hắn nhíu mày hỏi
-đúng đấy, chúng tôi không kem_Khánh tiếp lời
Nó nhún vai
-sợ không có tiền trả à
-ý tôi không phải thế, gọi nhiều vậy sao ăn hết được_hắn nhìn nó
-yên tâm khỏi lo_Jan cười tươi, thấy Khánh nhìn mình bỗng im bặt nhớ tới nụ hôn hôm trước mặt đỏ ửng “mày thích Hân cơ mà, sao tim đập nhanh vậy” gạt suy mớ suy nghĩ ra 1 bên Jan nhìn “những” li kem trên bàn mắt sáng rỡ.
Thế là nó vs Jan tiến hành công cuộc ăn như bị bỏ đói làm hắn và Khánh choáng trước tốc độ ăn kinh hoàng đó, không chỉ bọn hắn mà tất cả người trong quán đều nhìn chằm chằm bọn nó như sinh vật lạ, hắn lấy chân khều khều chân nó.
Nó biết liền lấy gót dày dí mạnh vào chân hắn liếc xéo hắn, đau nhói nhưng phải nhẫn nhịn nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó
-cô đang làm cái trò gì thế bỏ chân ra, tính dùng chân “sờ-mờ-lờ-tờ”(sờ mó lung tung) tôi à_hắn nhìn nó đắc ý
-anh_nó tức không nói thành lời

Bỗng tiếng chuông đt nó reo lên
So keep in me up at night.
It unfamiliar round Feels it's like where for?
It's like breaking down
We going through the rush
I'm scare you're gonna leave
When I even talking .
But right now I'm gonna speak No more hiding,
Break the silence now Do we quit or try to work things out
Where do we go ?
Are we ready to just give it up?
Should we turn our back on love or should we stand within?
[where do we go_Thanh bùi,Tata">
Tên hiện sáng màn hình gọi “Anh Quân”
-em nghe
“cô ty có việc gấp anh và ba mẹ phải trở lại Anh có gì cần giúp 2 em cứ nhờ thằng Duy hay Khánh nhé”
-làm như anh đi luôn không bằng, không phải lo cho tụi e
“vậy được rồi anh cúp máy đây, bye em”
-bye

-chuyện gì vậy
-2 với ba mẹ đi sang Anh có việc gấp rồi
-lên nhà tao đi
-ô cê, ở nhà 1 mình chán lắm
-hehe đừng quên đêm nay_Jan nhắc khéo, mặt gian không chịu được
-mệt ghê_mặt nó như đưa đám
“chẳng phải đêm nay là tổ chức Angel sao, mấy cô này tham gia à” Khánh thầm nghĩ, biết đâu bên cạnh mình hắn cũng đang nghĩ đến chuyện này
-sao bảo không tham gia_Khánh dò hỏi
-con trai mà nhiều chuyện
Bị lườm Khánh im bặt
-chúng tôi đi trước tạm biệt, nó kéo Jan đi về nhà Jan chuẩn bị cho Angel.

“Vừa tổ chức vũ hội hóa trang lại thi Angel cái trường TK coi bộ cũng rãnh tiền thật” nó lẩm bẩm đợi Jan gọi người mang đồ tới (đã đặt hàng từ khi nó nhận được mảnh giấy thách thức từ Linh Chi)

*Tối tại trường TK
Học sinh diện trên người những bộ cánh đẹp nhất, ai cũng muốn mình nổi bật trong đêm nay

Nó bước ra khỏi chiếc BMW với chiếc đầm đen từ đầu đến chân, váy da cúp ngực hở đôi vai trắng nõn, bó sát người tôn lên 3 vòng hoàn hảo, thắt ngang eo là 1 chiếc nơ to bản rộng in họa tiết những bông tuyết rất đặc biệt. Phần ren đen may tinh xảo dưới chân váy, cộng thêm chiếc vòng cổ hình bông tuyết được làm bằng pha lê nguyên chất, đính kim cương đen lấp lánh.
Bước ra sau là Jan diện trên người chiếc đầm xanh lam, lấp lánh. May bồng phần ngực hình hoa hồng xanh cực quyến rũ, nhẹ nhàng thêm phần thanh thoát với chiếc mặt nạ xanh gắn lông vũ trắng.
-ồ
-đẹp quá_hsinh 1
-thiên thần_hsinh 2
^%&%^ tiếng xì xào bắt đầu lan rộng hơn.
CHAP 20: Halloween đáng nhớ(p2)

Nó- như 1 thánh nữ,lạnh như băng kiêu sa mang 1 sức hút lạ thường, khiến người ta muốn chạm vào nhưng không thể
Ngược lại với nó-một công chua nhỏ nhắn, dịu dàng thanh thoát với hàng mi cong vút, đôi xanh như dòng suối(con lai).Mang sắc thái trái ngược nhau mỗi người một vẻ như bù đắp cho nhau làm trung điểm của sự chú ý.

-đừng cười quá vội,haha_Linh Chi từ sân thượng nhìn xuống
-cô tính làm gì_tiếng 1 chàng trai lên tiếng từ trong bóng tối
-lát rồi biết, im lặng xem kịch hay đi
Cuộc đối thoại vỏn vẹn vài câu đã lọt hết vào tai hắn. Hắn không phải người bao đồng nên cũng bỏ ngoài tai.

-xin tất cả mọi người chú ý_tiếng MC cất lên, là Key
-sau đây mời các bạn bắt đầu vũ hội và thưởng thức đồ ăn
Tiếng nhạc nhẹ nhàng du dương bắt đầu phát lên
-mình mời bạn nhảy chung 1 bản được chứ_Hân đưa tay mời nó
-tôi mệt
-ngồi đây uống rượu còn mệt hơn đó ra ngoài giảm strees tốt hơn
-không thích
Nó khó chịu trước sự mời mọc của Hân. Nhìn ra chỗ Jan đang nhảy với Khánh
-khiêu vũ là cái cơ bản của 1 tiểu thư cần phải học mà cô không biết sao_Khánh gắt lên với Jan, nãy giờ cô toàn giẫm lên chân cậu nhất định là cố tình
-thật sự tôi không cố ý_tạo ra gương mặt ngây thơ nhất có thể, mắt long lanh vô (số) tội nhìn cậu. “haha chắc chắn hiệu quả”
-tôi không ngốc như cô nghĩ đâu_gé sát tai Jan, lấy tay nhéo mạnh vào người cô. thoáng đỏ mặt Jan kêu khẽ “á” vì đau làm cho mấy hsinh bên cạnh nhìn cô như sinh vật lạ mới bị ném xuống Trái Đất.
-đi theo tôi_Khánh nắm tay Jan, cô bất ngờ không ú ớ được gì thêm quên mất cả việc phản kháng.
Kéo Jan lên sân thượng cậu mới bỏ tay Jan ra, không khí trở nên gượng gạo khong chịu thêm được nữa Jan cất lời
-không có chuyện gì thì tôi xin phép
-khoan đã
Jan đứng khựng lại thấy tay Khánh

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com