80s toys - Atari. I still have
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

ngước nhìn ra biển, những đợt sóng tấp nập xô vào bờ tung những bọt trắng xóa lên. Hết rồi...hết thật rồi. Nó nhớ lại lần anh đưa nó ra biển để ngồi ngắm như thế này, lần đấy ấm áp lắm vì còn có vòng tay của anh bên cạnh. Nhưng bây giờ chỉ còn mình nó chơ chọi những cơn gió lạnh như những mũi dao cứa thêm vào vết thương lòng làm nó càng rỉ máu hơn..
Đang miên man suy nghĩ nó nghe thấy tiếng nói.
_Mày định bao giờ mới khử MIL? - Một người con trai trong bóng tối nói. Nghe đến MIL nó quay mặt ra, trong bóng tối nó không nhìn được khuôn mặt người đó vì đang đứng đối lưng lại với tầm nhìn của nó. Tại sao lại có người muốn giết nó, cố gắng im lặng để người đó không chú ý đến mình
_Tôi...tôi không thể - Một người con trai còn lại gãi đầu nói. Nghe thấy giọng nói quen thuộc, liền quay lại lần nữa. Nó kinh ngạc nhận ra người con trai trong bóng tối ấy là Diou - đàn em thân thuộc của nó. Đến lúc này, nó không thể cố gắng như là không biết gì nữa, đứng dậy, lững thững bước lại chỗ 2 người con trai kia đang trao đổi.
Từ xa, Diou nhìn thấy nó, cậu rất ngạc nhiên, mắt càng ngày càng mở to. Trên tay nó bây giờ là khẩu súng nó luôn mang theo người, đó là lí do vì sao nó luôn mặc áo vest đi làm.
_Chủ...chủ...nhân - Diou lắp bắp. Nghe Diou nói vậy người con trai cũng quay lại, cũng khá ngạc nhiên vì sự hiện diện của nó và càng kinh ngạc hơn với khẩu súng trên tay nó.
_Cậu, muốn tôi...xử lí như thế nào? - Nó giơ khẩu súng lên nhắm thẳng vào Diou mà chẳng cần quan tâm đến người con trai còn lai. Người kia thì cười nhếch miệng, lấy tay mình đặt lên tay nó ý muốn hạ súng xuống. Diou thì quá ngạc nhiên đến nỗi không nói được gì, quả thật bây giờ nó đang rất bực mình, 2 mắt nó đỏ lên
_Ý gì? - Nó quay nòng súng sang người con trai ý muốn nó hạ súng xuống. Tuy nhiên khi nó nhìn vào khuôn mặt người con trai đó, một cảm giác sợ hãi đến với nó.
_HAHA, nhận ra...tôi không? - Người con trai đó thấy ánh mắt nó như vậy thì chỉ vào mặt mình.
_Hoàng...Văn..- Nó run sợ khi nhìn vào khuôn mặt người con trai đó. Hầu như tất cả đều bị biến dạng và điều đặc biệt chỉ còn lại một con mắt mà thôi. Tuy nhiên những đường nét đó, nó chẳng bao giờ quên được, người đã đẩy nó vào đau khổ. Chính tên này....đã hãm hại bố mẹ của nó. Nó hận tới tận xương tủy...vì nó biết thằng anh họ đần độn của nó không thể lên một lịch trình như vậy được. Nở một nụ cười nửa miệng...nó sẽ phải giết người này.
_Đúng...là tôi. Tôi đã giết bố mẹ của cô...chính là tôi HAhaha, nhưng bù lại, tôi lại chịu cái khuôn mặt này đây - Văn rít từng tiếng một
*Cạch cạch* Diou rút súng ra chĩa thẳng về phía nó. Nó quay nòng súng về phía Diou.
_Haha, hư - Văn ra vẻ như chẳng biết gì rồi lại cười lên từng tiếng man rợ.
*Pằng* Một nhát súng đâm thẳng vào tay nó, máu chảy xối xả. Là Diou đã bắn nó, một giọt nước mắt khẽ rơi...người nó coi như là em của mình lại bắn nó. Nó đã cho cơ hôi
*Pằng* Thêm một tiếng súng nữa nổ lên nhưng không phải là của Diou mà là của nó. Nó đã muốn tha cho Diou trong 1/1000 giây, nhưng không thể, có lẽ người em này nên ra đi. Vì bắn trúng đầu nên Diou đã chết ngay tức khắc. Giờ chỉ còn lại nó và Văn, 2 người đứng đối diện nhau. Bóng 2 người trải dài trên nền cát, dưới ánh trăng 2 con người này như tỏa sáng.
Nó quay nòng súng vào VĂn
*Cạch cạch*
_Chết tiệt - Nó buông khẩu súng xuống vì súng nó đã hết đạn. Tại sao lại hết đạn vào lúc dầu sôi lữa bỏng thế này cơ chứ.
_Haha, Không dễ đâu cô em - Văn chĩa súng vào đầu nó, lúc này nó đang rất sợ. Nhưng mà phải kiềm chế, máu từ tay nó chảy ra không ngừng làm nó hơi chóng mặt. Vụ mất máu chiều nay đã là quá đủ bây giờ lại bị như vậy. Nó bèn lựa lúc Văn không để ý xoay người đá cho Văn một cú vào bụng, tuy nhiên vì bây giờ nó đã yếu nên lực cũng giảm đi nhưng vẫn làm Văn phải ôm bụng. Thừa thời cơ, nó chạy đi. Mắt nó bây giờ đang hoa hết cả lên, chân tay muốn rụng rời, nhưng nó không thể chết ở đây được, phía sau Văn vẫn đang đuổi theo nó và bây giờ lại thêm cả đàn em của hắn.
Chạy lên bờ, ra đường lớn, nó cứ thế chạy mãi
_Đứng lại...con kia. Mày đứng lại cho tao - Cả một đội quân đằng sau đang đuổi theo nó. Gắng sức chạy, nó mệt mỏi, tim nó như ngừng đập. Có lẽ...nó nên chết tại đây, trong đầu nó xuất hiện hình ảnh của anh, thấy anh đang cười dịu dàng với nó. Đang chạy thì thấy có cái hẻm nhỏ, nó cố gắng chạy vào để đánh lạc hướng bọn chúng.
_Má...nó chạy đâu rồi? Tìm tiếp cho tao - Bọn chúng chạy ngang qua con hẻm tối tăm mà nó đang ở trong đó
Quả thật, nó đã tránh được, nhưng với tình trạng của nó bây giờ...nó không thể làm gì hơn. Mắt muốn sụp xuống, máu chảy rất nhiều, nó cảm thấy hơi lạnh rồi, 2 tay của nó gần như tê liệt, vết khâu hồi chiều có lẽ đã đứt chỉ. Thở hồng hộc...nó có gắng chút sức lực cuối cùng, thò tay vào túi quần lấy điện thoại ra và bấm số.
Trong vô thức, nó đã bấm số một người mà nó cũng chẳng nhớ là số của ai. Sau một hồi chuông dài, mới có người bắt máy
_Alo - Giọng người con trai lạnh lẽo cất lên. Có lẽ người này không muốn nghe điện thoại của nó
_C...ứ..u e..- Chưa kịp nói hết câu tay nó đã chìm vào bóng tối, sức lực của nó đã cạn kiệt, buông thõng 2 tay xuống. Nó muốn nghĩ ngơi nó không muốn tỉnh dậy...cùng với đau khổ. Một giọt nước mắt lăn dài trên bờ mi
_Alo...em đang ở đâu? - Thấy bên kia không nói gì, người con trai trong điện thoại rất lo lắng. Đó chính là Hoàng đấy
_MẸ KIỆP - Hoàng chửi thề ném điện thoại vào tường, bỏ công việc ở đó, anh vội lấy cái áo khoác và ra xe, phóng thẳng về MŨI NÉ. Anh rất lo cho nó đấy chứ, lúc anh ra xe anh đã chần chừ không biết nên quay lại đón nó không nhưng rồi quyết định là không. Không biết nó có xảy ra chuyện gì không nữa. Chiếc xe BMW màu đen lao vun vút trong màn đêm mang theo một tâm hồn lo lắng, bồn chồn...
_Hãy...chờ anh - Anh nói một mình khi đang lái xe về nơi có nó.
Tới bãi biển Phan Thiết nơi cách đây 2 giờ đồng hồ trước anh đã bỏ nó ở lại một mình. Chạy xuống tìm kiếm nó nhưng có tìm như thế nào cũng không thấy bóng dáng nó hiện diện ở đâu. Bất chợt, anh nhìn thấy những vết máu và cả khẩu súng của nó nữa quan trọng hơn anh thấy Diou đang nằm ở đó. Anh không thể quên người này được vì chỉ có hắn mới làm anh bị bắn mà thôi, chạy lại kiểm tra anh thấy người đó đã chết. Linh cảm có chuyện chẳng lành anh bèn rút điện thoại
_Cậu Kim, điều hết quân trong hội đi tìm chủ tịch MIL ngay cho tôi, cho dù lùng sục hết Mũi Né cũng phải tìm ra. - Anh tức giận, bậy giờ anh cảm thấy hối hận cực độ rồi đây, phải chăng lúc đó anh không bỏ nó ở lại. Nhìn những vết máu kia mà anh thấy lòng mình đau như cắt, nó đã xảy ra chuyện gì rồi.
_Dạ...vậng - Người đó sợ sệt, cúp máy và làm theo lệnh của anh
Anh lần theo những vết máu đó và cầm theo khẩu súng của nó. Đi theo dấu máu, anh đi ra đường lớn, phải rất xa, rất xa rồi, làm anh càng sốt ruột hơn. Đã 2 tiếng rồi, hiện giờ đạ là 4h sáng, những người già đã dậy để đi tập thể dục. Đột nhiên có người phụ nữ trung niên đằng trước anh la lớn
_AAAAAA....có người....- Vừa la người đó vừa chỉ vào trong con hẻm, nơi mà máu chảy lan ra cả vỉa hè và đã có dấu hiệu khô lại. Anh bèn chạy lại, anh có linh cảm nó đang ở đó.
_Jen....- Anh chạy lại, ôm nó vào lòng khi xác nhận đó chính là nó. Người nó bê bết máu và rất lạnh nữa chứ, đôi môi tái nhợt. Trái tim anh quặn thắt, siết chặt nó trong vòng tay mình nhận ra nó đã bị bắn và vết thương tối qua anh khâu cho nó đã nung mủ. Nguy hiểm cận kề mà anh thấy người phụ nữ cứ đứng đấy mà nhìn anh
_Này...mụ kia...gọi cứu thương đi. Đứng đó làm chó gì - Anh tức giận hết vào mặt bà kia, bà kia quá hoảng sợ thì cũng rút điện thoại ra mà gọi điện thoại cho cấp cứu. Anh ôm nó vào lòng mong có thể sưởi ấm cho cơ thể đang trở nên lạnh lẽo kia, có lẽ...cảm nhận được hơi ấm nó dần mở mắt ra.
_A...n..h- Nó định hình đó là anh, nở một nụ cười hạnh phúc định đưa tay lên nhưng mà nó một lần nữa chìm vào bóng tối, nơi nó đã cố gắng thoạt ra. Nắm chặt bàn tay nó, nhìn thấy nó như vậy anh lại càng đau lòng hơn.
_Jen...Jen ơi!!!- Anh đau lòng.
*Tí toe..tí toe* Cuối cùng xe cứu thương cũng tới, mau chóng chở nó tới bệnh viện mang theo một sinh linh thật yếu đuối. Đang cận kề với cái chết...
Nó được đưa vào bệnh viện trung ương của tỉnh, hơi thở nó đang yếu dần làm anh càng sốt ruột hơn.
_GỌI BÁC SĨ GIỎI NHẤT TỚI ĐÂY CHO TÔI - Anh hét lên trong nỗi sợ hãi, đúng là anh đang sợ mất nó. Ở đây không ai là không biết anh, chủ tịch tập đoàn KEY và mọi người chắc chắn rằng người đang nằm trên băng ca kia chính là chủ tịch MIL. Sau tiếng hét của anh, ngay lập tức có cả một đội quân bác sĩ chạy theo đến cửa phòng cấp cứu
_Thưa anh...anh ở ngoài đợi ạ - Cô y tá run rẩy nói với anh khi thấy anh như muốn đốt cái bệnh viện này lên vậy. Anh nghe nói vậy cũng dừng lại và hụt hẫng nhìn theo nó đang được đẩy vào phòng cấp cứu, cánh cửa dần khép lại cũng là lúc anh khuỵu xuống.
Trái tim anh đau như cắt, từng nhát dao đang cào xé trái tim và nội tâm anh. Có lẽ lúc ấy anh không nên bỏ nó ở lại, nên tin tưởng nó anh quá nóng vội và hậu quả thì thật đau đớn. Anh không thể tưởng tượng được sẽ sống thiếu nó
_Aaaaaaaaaaa- Anh bất lực đấm vào tường bệnh viện làm nó muốn nứt ra. Nỗi đau đang giày xéo anh, nó phải sống.
I-I’m feeling your thunder
The storm’s getting closer
This rain is like fire
tiếng nhạc chuông từ máy điện thoại anh vang lên. Chán nản bắt máy
_Thưa chủ tịch, cổ phiếu MIL đang tụt thảm hại ạ, dự đoán sẽ không trụ nổi trong 3 ngày - Giọng nói trong điện thoại vang lên sự lo lắng
_Cậu giải quyết cho tôi, cho khai trương bảo tàng đi - Anh nói rồi cúp máy luôn, không để cho người bên kia nói gì thêm. Quả thật anh vẫn luôn giải quyết công việc hộ nó, việc nó bị như thế này thì cổ phiếu MIL đang trên đả tụt lại càng tụt thêm. Nhìn phòng cánh cửa phòng cấp cứu, anh đã phần nào bình tĩnh hơn kiên nhẫn ngồi đợi....
Lúc sau có một bác sĩ trẻ tuổi, mái tóc màu nâu hạt dẻ và khuôn mặt điển trai vội vã chạy tới phòng cấp cứu. Nghe thấy tiếng người tới, Hoàng ngẩng mặt lên, thấy bóng dáng quen thuộc
_Anh Ken - Hoàng ngờ ngợ
Người bác sĩ đó nhìn lại chào theo kiểu quân đội, mỉm cười và chạy vào phòng cấp cứu. Hoàng le lói hy vọng anh Ken thì có thể cứu nó rồi.
3 tiếng...4 tiếng.....5 tiếng....8 tiếng....Bác sĩ cứ chạy ra chạy vào làm Hoàng càng sốt ruột hơn. Bây giờ đã là trưa nhưng mà ca cấp cứu ấy vẫn chưa xong.
9 tiếng....Ken bước ra đi nhẹ nhàng lại chỗ của Hoàng vả vỗ nhẹ. Ngẩng mặt lên nhìn Ken, Hoàng bật dậy
_Jen...thế nào? - Anh hỏi trong tình trạng gần như kiệt sức.
_Cậu...đi ăn gì đó đi hạy đại loại là rửa cái mặt đi rồi vào phòng anh - Ken dặn dò rồi bước thẳng để lại Hoàng một cục tức, đang sốt ruột nó bị làm sao cơ mà. Nhưng bây giờ Hoàng mới nhìn lại mình, quả thật trong rất bẩn, ao anh thấm đẫm máu của nó màu áo sơ mi trắng của anh bị loang lổ trong thật kinh dị. Sờ thử lên mặt thì thấy râu mọc lỡm chởm ở cằm, cái mặt nhìn như chết trôi. Lúc này còn ai nhận ra Hoàng chủ tịch lẫy lừng nữa không vậy trời. Đi thay đồ và tắm thật nhanh rồi bước vào phòng làm việc của Ken phòng của trưởng khoa.
2 người con trai ngồi đối mặt với nhau, cả 2 đều mang vẻ đẹp thiên thần nhưng có lẽ người con trai mặc áo sơ mi đen kia còn có nét đẹp của ác quỷ.
_Jen sao rồi? - Hoàng hỏi lại câu hỏi lúc nãy
_Bình tĩnh, cánh tay của Jen sẽ có khả năng bị liệt - Ken nói
_Sao? - Hoàng bật dậy, ánh mắt hoảng hốt trong đó lẫn lộn sự đau đớn
_Bình tĩnh...đó chỉ là khả năng. Vì bị nhiễm trùng...- Ken nói. Không để Ken nói hêt câu Hoàng đã rút điện thoại ra gọi cho một người
_CẬU TÌM NGAY CHO TÔI KẺ NÀO ĐÊM HÔM QUA ĐÃ Ở ĐÓ VÀ GIẾT CẢ THẰNG ĐÓ CHO TÔI. SAN BẰNG JHU NGAY LẬP TỨC - Hoàng hét vào điện thoại rồi bỏ đi, Ken thở dài và thầm cầu nguyện cho nó
Lúc này Hoàng đang ở trong phòng bệnh của nó nhìn gương mặt xanh xao của nó mà lòng anh như bị xé thành trăm mảnh. Là vì anh không tốt là vì anh đã quá tức giận, anh đang hận chính bản thân mình lúc ấy tại sao lại nhẫn tâm bỏ nó ở lại cơ chứ. Càng nghĩ thì lòng anh càng đau hơn, nhựng giọt nước mắt trong suốt dần rơi xuống trên khuôn mặt hoàn mĩ đó. Rớt xuống cả bàn tay của nó
_Anh...anh xin lỗi - Hoàng nhìn nó cổ họng anh nghẹn đắng vì anh mà nó đã chịu khổ quá nhiều.
1 tuần trôi qua....
Nó vẫn chưa tỉnh, vẫn nằm đó và sắc mặt xanh xao. 1 tuần qua khắp các báo đài, ti vi,..đều đưa tin vị chủ tịch MIL đang lâm vào hôn mê, tuy nhiên các công việc của công ty đều được Hoàng giải quyết một cách nhanh chóng. Trong tuần qua số lượng công việc gấp đôi khiến anh mệt mỏi nhưng hôm nào cũng dành thời gian vào thăm nó. Người ta chỉ thấy hàng ngày có một người con trai vào lúc khoảng tầm 3h, 4h giờ sáng vào phòng nó, phải đó chính là anh. Khối lượng công việc cùng với lịch trình dày đặc khiến anh chỉ có thể gặp nó vào thời gian đó vào lúc công việc của một ngày đã được giải quyết xong. Hôm nay cũng không phải là ngoại lệ, bây giờ là 4h30 sáng, anh đang trong phòng nó, nhìn ngắm nó ngủ mà anh cảm thấy thật bình yên.
_Em...mau tỉnh lại đi, người yêu em sắp chết dần chết mòn rồi đây này - Anh nắm lấy bàn tay nó rồi nói đùa, nó mà cứ nằm thế này thì có ngày chắc anh kiệt sức vì công ty mất. Nở một nụ cười nhưng đan xen là những nỗi buồn đang giằng xé trái tim anh.
Ngày nào anh cũng cố gắng giải quyết công việc thật nhanh để đến đây với nó, để mong ngóng nó tỉnh dậy nhưng đã 1 tuần rồi nó vẫn cứ nằm đó và chẳng có động tĩnh gì. Ngồi ngắm nó trong vòng 1 tiếng ngắn ngủi, anh lại phải đến công ty rồi. Hôn nhẹ lên trán của nó, anh rời khỏi phòng bệnh.
Về phần nó trong 1 tuần qua nó luôn nhìn thấy một người con trai, phải nói là rất đep trai luôn, từng đường nét hoàn hảo trên khuôn mặt, trông rất quen nhưng lại không nhớ được đó là ai. Người đó nhìn nó rất đau khổ, như sụp đổ niềm tin nó định níu kéo người đó lại nhưng người đó đã quay lưng lại với nó. Để lại nó một mình với bóng tối, sợ hãi, cô đơn là những gì nó đang cảm nhận được bây giờ. Sau đó nó lại nhìn thấy chính nó đang bước đi một mình trên con đường cát kia và cả Diou nữa, Diou mỉm cười với nó rồi cậu cũng biến mất ngay sau đó. Tại sao ai cũng rời bỏ nó hết vậy, nó có làm gì đâu chứ, khóc, hoảng sợ...nó sợ cảm giác này, cảm giác chỉ còn mỗi mình trên thế gian này. Cố gắng thoát khỏi cái cảnh bóng tối đáng sợ đó.
_Ư...- Nó thở dốc, mở mắt ra. Hóa ra đó chỉ là giấc mơ mà thôi, thở phào nhẹ nhõm. Ngồi dậy, định với chai nước đang ở trên bàn
*Bụp* Chai nước rơi xuống....sao tay nó đau quá mỗi lần cử động như hàng vạn mũi kim châm vào vậy. Nghe thấy tiếng động y tá chạy vào xem có chuyện gì xảy ra thì thấy nó đang nhăn nhó ôm cánh tay bị thương.
_Cô không sao chứ? để tôi gọi bác sĩ - Nói rồi cô y tá cũng chạy ra ngoài luôn. Nó đang dùng tay trái của mình để nắm chặt chỗ bị thương bên tay phải. Giở ống tay áo ra, nó mới sực nhớ thì ra nó đã bị bắn và chính tay nó đã giết Diou. Nở một nụ cười cay đắng nó đau đớn khi nhớ ra được tình cảnh của mình. Nhưng còn chi tiết gì nữa tại sao nó lại thấy hơi hơi trống rỗng thế này cơ chứ.
Một người con trai có mái tóc nâu cắt tỉa gọn g

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com