Polly po-cket
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

thấy dần dần xa cách giữa nó và anh. Dường như có một bức tường vô hình nào đó đang ngăn cản anh bảo vệ nó, thở dài một cách mệt mỏi, anh thiếp đi như một giấc mơ.
Nó bước ra xe chiếc xe BMW đen sang trọng thân yêu của nó mà phóng thẳng về nhà, trên mi còn vương những giọt nước mắt. Về đến nhà, nó nhanh chóng trút bỏ bộ đồ dính máu ra và tắm, rũ bỏ bộ đồ đó thay vào đó cũng là một bộ đồ công sở đen. Quần tây đen, áo ống màu đỏ thẩm kết hợp với áo vest màu đen. Tất cả tạo nên một sự lạnh giá, cô độc của màu đen và tàn nhẫn của màu đỏ thẩm như máu.
Nhanh chóng lái xe đến công ty, không kịp bỏ gì vào bụng khiến cơn đau dạ dày đến với nó, với tay lấy hộp thuốc trong hộp bàn làm việc nó đổ thuốc ra tay và cho thẳng vào miệng mà nuốt chứ chẳng cần nước. Bắt tay vào công việc thực hiện kế hoạch, nó sẽ phải xuất hiện vào 2h chiều nay với một bản hợp đồng đầu tư hoàn hảo từng chi tiết.
_Cô Lin, cô vào đây cho tôi - Nó cho gọi cô thư kí
_Dạ thưa, sếp tổng có gì sai bảo? - Cô thu kí
_Cô...soạn bản thảo nghị quyết giữa tôi và chủ tịch cho tôi, ngay lập tức - Nó nhìn thẳng vào cô thư kí như muốn xoáy sâu vào cô ấy. Làm cô thư kí dù làm việc với nó mấy tháng nay rồi cũng phải thấy run sợ trước sát khí của nó. Cô Lin thầm nghĩ, chẳng lẽ lại tranh chấp nội bộ, cái này mình chỉ thấy trên phim thôi mả, sao lại có ở đây nhỉ. Dù nghĩ như vậy nhưng cũng không dám làm trái lời của nó, rời khỏi phòng nó sau khi chào tạm biệt
_Diou, hãy khử người thân của các cổ đông công ty tôi - Nó gọi điện thoại ra lệnh cho Diou, chỉ có làm như vậy, tất cả mọi người mới có thể về phe nó.
_Dạ - Diou trả lời xong cúp máy, nhanh chóng hoàn tất công việc của mình được giao
Nó sẽ soạn lại bản hợp đồng này, sẽ hoàn hảo hơn cái trước vì lúc nãy nó đã nghĩ ra nhiều ý tưởng mới.
Lúc này ở một chỗ khác
_Thưa chủ nhân, người ấy vừa ra lệnh là khữ hết người thân của các cổ đông ạ - Diou cúi gập người trước một người chỉ còn một con mắt
_Ừ...ta biết, ngươi cứ làm đi, giờ này ta mà lộ diện thì mệt lắm - Người con trai kì lạ đó phẩy tay cho Diou lui đi.
_Từ từ...cô sẽ nếm trải hết...những gì tôi phải...chịu đựng - Người con trai đó rít lên tững tiếng một con mắt còn lại đỏ ngầu, tay siết chặt
_Thưa tổng giám đốc, các cổ đông đã đến đầy đủ ạ - Cô Lin nhắc nhở nó khi nó đang trong dòng suy nghĩ về anh. Nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ đó ra khỏi đầu, nó cầm tài liệu đi về phía phòng họp.
Nó bước vào phòng họp, ai ai cũng nhìn nó bởi cái vẻ uy nghiêm và tài năng xuất chúng của nó hiếm ai mà có được, cũng giống như chủ tịch của họ vậy. Ngồi xuống ghế nó đưa tài liệu cho cô Lin để đi phát cho từng người. Cuộc họp bắt đầu diễn ra, không biết là có thuận lợi hay không nhưng mà chỉ thấy mặt nó thay đổi từng cung bậc cảm xúc có lúc cười nửa miệng, có lúc lại nhăn nhó để chuẩn bị tranh cãi về vấn đề nào đó. Có lẽ cuối cùng cũng xuất hiện một nụ cười mãn nguyên trên môi nó, các cổ đông thì một phần thì rất bức xúc nhưng phần lớn thì tươi cười bắt tay với nó
_Cám ơn ông Long, tôi sẽ ghi nhớ công ơn của ông - nó vui vẻ bắt tay với người đàn ông ngoài 50. Mái tóc đã điểm xuyết những hạt "muối", thân hình rất cân đối có lẽ thời trẻ ông củng rất đẹp trai đây bởi những đường nét trên khuôn mặt ông rất hoàn hảo tuy đã bị phai mờ theo thời gian
_Tôi cũng rất vinh hạnh, à, từ giờ phải gọi khac rồi nhỉ? Chủ tịch, là chủ tịch mới đúng - Ông Long cười nói
_Dạ vâng, cám ơn ông. Mong ông chỉ giáo, tôi về trước nhé - Nó tươi cười lại. Rồi nhanh chóng thu dọn tất cả tài liệu về củng thư kí Lin
Nó và thư kí Lin đi nhanh về phòng làm việc của nó, nở một nụ cười nửa miệng, bước đầu đã thành công. Tuy nhiên nó biết ông Long không phải là người tầm thường
_CÔ Lin, cô cho người đặt máy nghe lén trong phòng ông Long giúp tôi, theo dõi lão già ấy sát sao vào - Nó căn dặn. Có lẽ lão này là cáo già lâu năm đây, nó biết chứ nhưng nó phải đặt cược để có được tất cả cho dù nó cũng phải đau khổ.
_Dạ vâng, thưa...thưa... - Cô Lin ấp úng
_À, chưa cần gọi chủ tịch đâu, cứ là tổng giám đốc thôi. Tuần sau mới bỏ nhiệm cơ mà - Nó cười nhẹ
_Dạ vâng, thưa tổng giám đốc - Cô Lin nói rồi lui ra ngoài. Để lại nó trong phòng với bao suy nghĩ, rằng nó làm vậy có lẽ anh sẽ nghĩ nó phản bội anh. Cắn môi, nó gục xuống bàn, thì thầm với chính mình
_Mong...Anh...tha..thứ - nó nói rồi chìm vào giấc ngủ, quả thật nó rất mệt mỏi, đêm qua thì thức làm đồ án, sáng nay mới chỉ ngủ được chút ít dậy thì đã phải làm tất tần tật công việc. Trong giấc mơ, nó thấy anh và nó hạnh phúc ngồi bên cạnh nhau tại một khung cảnh rất lãng mạn là biển đêm, không một thế lực nào có thể cản trở được. Vì giấc mơ quá ngọt ngào nên nó đánh một giấc đến 7h tối luôn
Về phần anh, cả ngày anh chỉ nằm trong bệnh viện một mình, không người thân, đặc biệt là không có nó. Vừa nãy, thư kí riêng của anh đã báo tin là nó đã lên chức chủ tịch, đồng thời anh cũng bị mất chức. Anh không có thái độ tức giận hay là ngạc nhiên gì hết, chỉ là một tiếng thở dài, cuối cùng cũng đến lúc. Anh nhìn thấy nó như vậy, anh đau lòng lắm, có lẽ nó sẽ trở thành một con người khác, không còn là gấu của anh nữa rồi. PHải chăng anh nên buông tay nó ra để nó có thể làm chủ cuộc sống của mình chăng. Hay là anh vẫn ở bên cạnh nó như một người bảo vệ, như một cái nơi để nó có thể nương tựa. Anh mệt mỏi, anh buông xuôi....
*Cạch, cạch* mở cửa, nó de xe vào nhà trong tâm trạng não nề. Bước vào nhà, thả cái túi xách xuống nó nằm phịch lên ghế salong. Căn nhà tối thui, không một bóng người, một nỗi buồn xộc đến với nó. Hiện tại nó đang nhớ anh đây, căn nhà không có anh thật trống trải, mới chỉ có 1 ngày không ở bên anh thôi mà nó nhớ anh quá, giá như bây giờ anh hiện ra trước mặt nó, nó sẽ không ngại ngùng mà ôm chầm lấy anh. Chặng đường nó chuẩn bị đi phía trước sẽ không có anh bên cạnh, nó biết điều này nó sẽ phải một mình chống chọi với bao thế lực.
Một giọt nước mắt tràn khỏi khóe mi nó, nó nhớ anh quá. Vội cầm lấy cái túy xách nó ra khỏi nhà khóa cửa, tuy nhiên trước khi ra nó nhìn thấy cái bàn thờ, nở một nụ cười buồn. Ngày mai đã tới rồi. Chạy thẳng ra xe, nó phóng tới bệnh viện, nơi có anh ở đó
*Bệnh viện* Anh thì vừa mới chích xong, đang nằm nghỉ ngơi đọc báo qua ipad chuẩn bị đi ngủ. Tự nhiên có một thân ảnh xông vào ôm chầm lấy anh, làm anh suýt rớt cái ipad. Định vùng ra để chửi đứa nào mà láo thì có giọng nói cất lên
_Em...nhớ..anh - Nó thì thầm khi đang ôm anh. Là giọng nói anh mong chờ cả ngày hôm nay nên anh chẳng đẩy nó ra ngược lại anh còn siết chặt nó trong vòng tay của mình hơn. Nhẹ nhàng hôn lên tóc nó, tham lam hít mùi hương trên cơ thể nó là mùi hoa oải hương dịu nhẹ. Nó và anh ôm nhau thật lâu, để nó có thể vơi bớt phần nào sự cô đơn, mệt mỏi của cả ngày hôm nay. Nó đã phải đấu tranh quyết liệt, các nơ ron hoạt đông hết công suất để đưa ra những lời lẽ xác thực để có thể lôi kéo những cổ đông. Cổ họng nó bây giờ đã khản đặc vì nói quá nhiều
_Anh..cũng nhớ em - Nớ một nụ cười hiền, anh ôm nó trong vòng tay của mình. Cách đây mấy giây, anh đã nghĩ sẽ từ bỏ nó để nó có thể tự do. Nhưng bây giờ anh quyết định sẽ không buông nó ra, sẽ giữ chặt nó trong vòng tay của mình, nếu nó thích làm chủ tịch tập đoàn MIL anh sẻ cho nó làm. Anh sẽ gây dựng một tập đoàn khác, cũng lớn mạnh song song với nó vậy, sẽ giúp nó, sẽ làm mọi thứ vì nó.
Kéo nó ra, đưa 2 bàn tay ấm của anh lên áp vào má nó, lau đi những giọt nước mắt còn vương trên bờ mi kia.
_Dạo này...em gầy quá - Anh trách, nó cũng đưa tay mình lên nắm lây bàn tay anh ở trên mặt mình. Khoảng cách giửa 2 người càng ngày càng gần hơn, môi 2 người chạm vào nhau, nó nhắm mắt tận hưởng nụ hôn ngọt ngào ấy. Rất lâu rồi, nó và anh không hôn nhau nhỉ, hình như là đã 3 tháng nay từ khi về Việt Nam, quá nhiều thứ phải lo nên chuyện tình cảm đành gác sang một bên.
Hai người hôn nhau rất sâu, đôi môi anh quấn lấy đôi môi nó không ngừng. Có lẽ anh cũng nhớ bờ môi này lắm rồi, hình như đến lúc mà nó và anh gần như chết ngạt thì 2 người mới buông nhau ra để mà thở. Anh lại kéo nó vào lòng mình mà ôm, bây giờ nó chỉ là con gấu nhỏ nằm trong lòng anh mà thôi, cần sự che chở của anh lắm ấy chứ. Nó cũng ôm lại anh,
_Em...đang hạnh phúc - Nó mỉm cười nói với anh
_Anh cũng vậy - Anh nhìn nó. Nó dụi dụi mặt vào ngực anh, cảm nhận được vết thương ở đó, đưa tay lên định chạm vào xem thế nào thì bị anh cầm tay ngăn lại
_Không được, không được - Anh lắc đầu cảnh báo nó với vẻ mặt hết sức nghiêm nghị, nó nhìn thấy anh như vậy thì trông rất buồn cười
_Anh...có giận...em không? - Nó nhìn thẳng vào mắt anh mà hỏi, quả thật nó rất lo, lo một ngày anh sẽ rời xa nó bởi những kế hoạch độc ác mà nó chuẩn bị làm kia.
Không trả lời nó anh lại áp mặt nó vào ngực mình, trái tim anh đang đập rất nhanh. Mãi đến một lúc sau
_Ngốc à, anh sẽ chẳng bao giờ giận em! Vì em là cuộc sống của anh, nếu anh giận em có khác nào anh đang giận chính mình...Em có biết, trước khi em đến, anh đã nghĩ có khi nào nên buông tay em ra để em có thể giang rộng đôi cánh của mình, có thể tự do bay lượn đến những nơi mà em thích - Anh giải thích, ngừng một lúc, anh nói tiếp
_Nhưng...đến lúc mà em đến đây, nằm trong lòng anh ngay tại lúc này đây. Anh nhận ra...anh..chẳng thể nào sống...mà không có em..bên cạnh - Anh phân trần, vừa nói một giọt nước mắt trên khóe mi anh rơi xuống má nó. Nằm trong lòng anh nãy giờ, nghe anh nói nó cũng khóc. Khóc thật nhiều, tại sao anh lại yêu nó nhiều như vậy cơ chứ, tại sao nó làm sai mà anh vẫn tha thứ cho nó cơ chứ. Nó không xứng với tình yêu dành cho anh, dụi mặt vào ngực anh, nó cảm nhận hơi ấm tóa ra từ người anh
_Anh..xin..lỗi. Đã khóc trước mặt em, thật không đáng - Anh nghẹn ngào, có lẽ trên đời này chỉ có nó mới có khả năng làm anh rơi lệ thôi và nó cũng vậy. Ôm anh chặt hơn,
_Em...xin..lỗi...vì đã làm...anh đau- Nó cũng nghẹn ngào không kém, có lẽ nó cần trân trọng anh hơn ai hết. Bởi vì anh luôn ở bên cạnh nó những lúc vui buồn, hạnh phúc, đau khổ cùng nó trải qua những sóng gió. Nó phải giữ anh chứ, nó cũng sẽ không buông tay anh ra đâu. Dụi mặt vào nơi trái tim anh đang đập từng hồi, nó nở nụ cười hạnh phúc, thiếp đi trong lòng anh.
_Ngủ ngon...nhé em...những ác mông sẽ qua thôi - Anh xoa tóc nó, hôn lên trán nó để chúc ngủ ngon.
_Ngốc à, cố gắng lên em nhé - Anh nói rồi chìm vào giấc ngủ cùng với nó. Để có thể bay theo cùng những giấc mơ đẹp nhất, không có đau khổ, không có buồn đau chỉ có hạnh phúc và niềm vui. Anh sẽ thay đổi số phận của nó, sẽ không còn đau thương, mất mát nó chỉ được hạnh phúc và anh sẽ là người gây dựng lên những hạnh phúc đó
Những ngày sau đó là một chuổi những ngày bận rộn bởi những hợp đồng, dự án mới của công ty mà nó phải lo. Chẳng mấy chốc tập đoàn MIL đã lọt vào top 3 những tập đoàn lớn nhất thế giới. Có lẽ người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ tập đoàn MIL phải đoàn kết lắm nhưng mà không phải. Nó luôn luôn phải đấu trọi với ông Long - Tổng giám đốc công ty, người có cổ phiếu cao gần bằng nó. Vì vậy nếu không có sự đồng ý của ông Long thì nó phải nhờ đến tất cả các vị cổ đông còn lại thì số cổ phiếu mới thắng lại ông Long. Nên nhiều lúc ông Long cay cú lắm mà chẳng làm được gì chỉ có thể ngồi đó chấp thuận tiến hành dự án. Tuy nhiên đến khi tiến hành xong dự án thì người có lời nhất chính là ông Long mặc dù ông là người phải đối kịch liệt dự án đo, điều đó khiến ông vô cùng vui và càng ngày long tham của ông càng lớn, ông đang có dã tâm chiếm đoạt tập đoàn MIL.
Nó biết điều đó nên đã hợp tác cùng với tập đoàn KEY của anh để có thể an toàn. Tập đoàn KEY của anh dù mới gia nhập vào thị trường nhưng nhờ tài lãnh đạo của anh đã đưa tập đoàn vào top 20 những tập đoàn lớn nhất thế giới. Mọi người nể phục nó 5 phần thì nể anh 10 phần bởi trong thời gian ngắn như vậy anh đã làm cho công ty anh có một chỗ đứng vững vàng trên thương trường. Anh không cho tập đoàn anh kinh doanh bất động sản và khách sạn nữa, mà anh dấn chân sang lĩnh vực thời trang và đá quý. Bây giờ mọi người mới biết ngoài tài năng về kinh tế anh còn có một bằng đại học xuất sắc về lĩnh vực thiết kế thời trang và đá quý tại Pháp. Những bộ quần áo được anh thiết kế theo từng kiểu người, giới thượng lưu có, bình thường có, ngay cả bình dân cũng có nên doanh thu mỗi tháng của công ty anh cứ tăng vèo vèo. Về nghành đá quý, anh thiết kế ra những bộ trang sức tao nhã, phù hợp cho nhiều lứa tuổi nhưng chủ yếu là dành cho các quý cô, quý bà. Những bộ trang sức ấy khi kết hợp với quần áo thì vô cùng đẹp, đắc điểm của cái này làm nổi bật cho cái kia. Ngoài ra anh còn có dịch vụ tư vấn thời trang cho mọi người, ai cũng có thể đến cho những nhà thiết kế xuất sắc tư vấn để họ có thể lựa chọn những kiểu quần áo phù hợp với mình.
Tất cả sẽ rất suôn sẻ nếu như ông Long thưc hiển kế hoạch ngoài dự kiến mà nó không thể lường trước được. Ngày hôm nay, nó rất lo lắng khi nhìn thấy cổ phiếu công ty mình giảm sút nhanh chóng và doanh thu trong tháng này cũng giảm không kém. Không hiểu tại sao, nó cho gọi thư kí Lin
_Cô Lin, tại sao trong tháng này doanh thu lại giảm ghê vậy? - Nó hỏi giọng lạnh lùng,
_Thưa chủ tịch, là do chất lượng phục vụ giảm ạ, ngoài ra đồ ăn ở khách sạn DEARU không đảm bảo thực khách ăn vào bị ngộ độc ạ - Cô Lin báo cáo tình hình
_Thế tại sao không báo cáo cho tôi sớm hơn - Nó nói giọng bực tức, lẽ nào chuyện này xảy ra mà nó không biết được không.
_Dạ thưa...- Cô Lin ấp úng
_Làm sao? Cô nói nhanh lên - Nó nói, nhìn vẻ mặt của thư kí mình nó phần nào cũng đoán ra là do lão Long đây mà, thử xem có đúng không
_Dạ thưa...là...sếp tổng...Long không cho tôi nói ạ - Cô thư kí cúi gầm mặt xuống nói, thật sự là cô rất sợ vị chủ tịch này, còn nguy hiểm hơn của chủ tịch cũ. Nó nở một nụ cười nửa miệng, quả là không vui chút nào, chưa kịp chặn đầu đã khai hết rồi nhưng như thế cũng tốt nó sẽ không phải đuổi việc cô thư kí được việc này. Nếu không có cô thư kí này chắc công việc ngập đầu nó luôn mất.
_Hahaha, tốt...nói sự thật...tôi còn định đuổi việc cô nếu cô không dám nói sự thật nữa cơ - Nó nói. Tự dưng cửa phòng nó bật mở, một người đàn béo ị bước vào, khuôn mặt ông ta tỏ sự giẩn dữ nhưng khi gặp nó lại tươi cười
_Thưa chủ tịch, là tôi muốn người không phải bận tâm...tới công việc này..chúng tôi đã giải quyết ổn thỏa - Ông Long nói, cho dù mới bước vào ông rất hùng hổ nhưng khi nhận được cái nhìn sắc lạnh của nó khiến ông không khỏi run sợ. Nó ra hiệu cho cô Lin ra ngoài, rồi đứng dậy
_Mời ông ra ghế ngồi - Nó lịch sự chỉ tay vào ghế đối diện với chiếc ghế mình đang ngồi
Sau khi cả người an tọa ở trên ghế, nó khoanh tay sắc mặt bình thản nhất có thể. Cô Lin mang trả vào cho 2 người, nó nhâm li tách trà rồi đặt tách trà xuống nhìn ông Long. Khiến ông hơi run nhưng ông không để con nhóc đáng tuổi con mình hạ nhục được, mau chóng lấy lại tinh thần.
_Thưa...chủ tịch, tôi đã giải quyết ổn thỏa mọi việc ạ - Ông Long cứ ngỡ nó chỉ biết việc giảm sút chất lượng phục vụ chứ chưa biết vụ cổ phiếu giảm
_ Đầu tiên, tôi tuyên dương ông...vì đã bịt miệng được nhà báo về việc của khách sạn. Tuy nhiên...ông

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com