Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: banh đó như đang chuẩn bị lấy tinh thần cho một câu chuyện quan trọng nào đó. Xuân đứng im lặng bên cậu, đôi tay vân vê chiếc lí, đôi mắt to tròn kia gián chặt vào thứ chất lỏng màu đỏ kia.
- Uống đi, không say đâu. – Triệt phá vỡ bầu không khí im lặng bằng một lời mời.
- Hả, ừm. – cô hơi giật mình, khẽ gật đầu rồi hơi nhấp môi vào li sâm banh đó.
Vị chua chua, cay cay, và hơi ngọt nhanh chóng lan tỏa kích thích vị giác của cô. Vị ngọt tan dần để lại trong lưỡi một vị hơi đắng nhưng lại thú vị.
- Ngon chứ? – cậu hỏi.
- Ừm.
- Ừm.
- Cậu muốn nói chuyện gì mà? – cô hỏi.
Cậu im lặng một lúc. Và cũng lúc đó bên trong kia tiếng nhạc du dương vang lên thay thế cho bản nhạc sôi động vừa rồi.
- Cậu nhảy với tớ một bài nhé. – Triệt khẽ đưa tay ra mời cô lịch sự như một quí ông.
- Nhưng…tớ không biết nhảy. – cô cảm thấy bối rối vì cậu đổi chủ đề quá nhanh.
- Rồi tớ sẽ kể cho.
Cậu nói rồi cầm lấy chiếc li kia đặt lên lan can đó và kéo cô lại sát mình. Một tay cậu vòng qua eo, một tay khẽ cầm tay cô lên, nhẹ nhàng bước đi theo điệu nhạc.
Cô cảm thấy xấu hổ kinh khủng, cô đã từng thấy người ta nhảy với nhau nhưng chỉ trên tivi thôi, chứ chưa bao giờ lại đặt mình vào trong trường hợp đó. Thật không hiểu sao người ta có thể nhảy nó một cách nhẹ nhàng thể nhỉ, trông khi cô gần như phải gồng mình lên nhất là khi đang đi đôi dép cao gót này. Chân cô đau lắm nhưng vẫn không dám kêu. Không hiểu sao cô lại không dám từ chối lời mời của Triệt lúc này.
Khẽ mỉm cười một cách hài lòng, Triệt nhẹ nhàng bước đi theo điệu nhạc trong khi người con gái trước mặt cậu gần như phải dùng hết sức mình mới có thể nhảy theo kịp điệu nhạc. Toàn thân cứng đờ, bước đi một cách vụng về, khuôn mặt không giấu nổi sự lúng túng. Trông thật ngốc nghếch nhưng không hiểu sao cậu lại không muốn buông tay ra.
- Á. – Triệt khẽ kêu lên khi Xuân “vô tình” giẫm vào chân cậu.
- Xin lỗi. – cô la lên và đẩy cậu ra ngay lập tức. – thấy chưa, tớ không biết nhảy mà.
Cô bước lùi lại nhưng lại bị vấp do đôi dép cao gót. Lúc ấy tưởng chừng như mình sắp ngã vào lan can nhưng Triệt đã vươn tay ra và kéo cô lại sát người cậu. Khoảng cách của hai người rất gần khiến cô cảm thấy xấu hổ.
Vội đứng thẳng dậy và quay mặt đi để che khuôn mặt đang đỏ bừng vì ngại của mình. Nhưng dường như cậu lại không muốn buông ra, điều đó lại càng làm cô khó xử hơn.
- Tớ…sẽ về nhà Chính.
Lời nói nhẹ nhàng ấy nhưng lại vô cùng to lớn. Xuân trợn tròn mắt quay qua nhìn cậu. Toàn thân đơ ra, miệng cứ mấp máy điều gì đó không nói lên lời. Có vẻ như cô cần có thời gian để bình tĩnh lại đã.
Cô đẩy cậu ra một cách bất ngờ khiến cậu hơi mất cân bằng lùi lại về sau. Cô nhìn cậu thật lâu, ánh mắt khó diễn ta.
- Thật chứ? – cô ngờ vực.
Hơi mỉm cười, cậu gật đầu.
Và ngay lập tức cô xông vào…… “đánh” cậu tới tấp. Trong khi cậu ngạc nhiên trước thái độ “tức giận” kì lạ của cô.
Cô dừng tay, hơi gục đầu vào người cậu.
- Cảm ơn cậu. Cảm ơn cậu nhiều lắm. – cô khẽ thì thầm.
Cậu khẽ nâng đầu cô lên. Đôi mắt đỏ hoe, nước mắt còn khẽ đọng lại trên khóe mắt. Cô quả thật đang rất rất vui, đến nỗi chỉ có nước mắt mới có thể làm cô bình tĩnh lại.
- Ngốc ạ. Nhưng khoan hãy cảm ơn đã vì tớ còn một chuyện muốn nói. – lau nhẹ giọt nước mắt trên khóe mắt của cô.
Triệt nhìn cô thật lâu, khuôn mặt hoàn toàn nghiêm túc. Cả hai cùng im lăng. Cô khẽ ngước đôi mắt long lanh nhìn cậu.
Tiếng nhạc trong đó bắt đầu thay đổi, từ bài hát nhẹ nhàng lúc nãy sang một bài hát khác. Có vẻ như có sự xuất hiện của một ai đó khiến ở trong đó bõng trở nên ồn ào náo nhiệt hơn hẳn.
- Làm bạn gái tớ nhé.
Triệt kéo tay cô lại thật gần, nói vào tai cô một cách thật chậm, thật nhẹ nhàng và đầy trìu mến.
TÌNH YÊU QUÍ TỘC
Tác giả: Luffy_zoro
Chương 48
Ads Toàn thân cứng đờ, Xuân đứng im bất động. Tim cô như muốn ngừng đập. Miệng cô cứ mấp máy điều gì đó mãi không nên lời. Ánhmắt cô hoang mang nhìn đi đâu đó. Trông bộ dạng lúc đó của cô thật chẳng giống người vừa được tỏ tình chút nào cả. Có chút gì đó ngượng ngùng và xa cách.
Ánh mắt cô khẽ liếc nhìn Triệt và ngay lập tức bối rối quay đi khi chạm phải ánh mắt của đó. Có vẻ như cậu cũng đang bối rối không kém gì cô.
Cả hai im lặng thật lâu, thật lâu. Mặc cho tiếng ồn từ trong hội trường kia vọng ra. Cả Xuân và Triệt đều im lặng.
Một người thì đang lúng túng vì lời tỏ tình còn một người đang bối rối chờ đợi câu trả lời của người kia.
Một đêm trăng đẹp, một không gian ấm ápvới những bài hát nhẹ nhàng, những bông hoa đang âm thầm tô điểm cho khung cảnh thêm phần lãng mạng. Cũng là hai người, một nam thanh và một nữ tú nhưng sao lời tỏ tình đó lại không hề lãng mạng chút nào như trên những bộ phim. Một không gian yên tĩnh đến bực bội.
- Được chứ? – Triệt quyết định mở lờitrước.
- Tớ…tớ… - Xuân ấp úng.
Lần đầu nhận được một lời tỏ tình như thế này. Nó thật lạ lẫm, cảm giác hoàn toàn không như trong phim. Không hiểu sao cô cảm thấy “tội lỗi”.
- Cậu ghét tớ sao?
- Không. Tất nhiên là không rồi. – cô vội biện minh.
- Vậy tại sao chứ? – giọng nói lộ rõ nỗi thất vọng.
- Tớ không biết. Tớ…
- …………………………..
Cậu im lặng. Mặc dù đã chuẩn bị trước cho tình huống này nhưng sao mà nó khó chấp nhận thế. CẢm giác nhói đau trong lòng,lồng ngực cứ bị chặn lại.
- Tớ không ghét cậu nhưng mà…tớ không…
- Không thể làm bạn gái tớ sao? – cậungoảnh mặt đi nói, lời nói khó khăn ấy phát ra mà sao cổ họng cậu lại thấy đăng đắng.
- ………………………….. – đến lượt cô im lặng.
- Cậu…thích ai khác rồi phải không? –giọng nói run run đầy xúc động.
Cô mở tròn mắt nhìn cậu khi nghe câu hỏi đó. Nó làm cô cảm thấy khó xử hơn nữa.
- Không, cậu đừng nghĩ như thế. Tớ không thích ai cả, đơn giản chỉ vì tớ không nghĩ mình có cái gì đó phù hợp với cậu.Tớ cũng chẳng có điểm gì xứng đáng với cậu, hơn nữa cậu biết tớ là ai mà.
-…………………………
- Hơn nữa, chẳng phải cũng có nhiều người thích cậu sao? Tuyết Phương đó, cậu cũng rõ mà, cậu ấy ở trong lớp rất hay nói chuyện và cũng từng thừa nhận rồi sao? Vì thế tớ nghĩ cậu không nên…. – cô bỏ lửng câu.
- Tớ chỉ là một “món hàng” để cậu trao đổi sao? Tớ không đáng là gì trong cậu sao? Cậu tiếp cận chỉ vì đó là việc cậu cần làm sao?
Triệt nói mà sao lòng cảm thấy đau. Khẽ siết chặt tay cô, cậu thấy tức giận. Chẳng lẽ cậu không là gì trong cô, cô dễ dàng “nhường” cậu cho người khác thế sao?
Xuân khẽ bật tiếng rên khi cánh tay cô đang đỏ lên vì bị siết quá chặt nhưng cô cũng không dám làm gì, vì lúc này có lẽ Triệt đang cảm thấy hoảng loạn.
- Không, cậu đừng nghĩ vậy. Tớ không phải là người như thế? Cậu biết tớ không thể mà.
Cô cố đẩy cậu ra và lùi lại nhưng rất khó.Chợt cô cảm thấy cậu đang tiến đến rất gần mình. Ánh mắt của cậu chứa đầy sự thất vọng và hụt hẫng. Tại sao chứ? Cô đâu thể làm khác được. Cô thích cậu ấynhưng đó là những người bạn với nhau.
- Triệt, tớ nghĩ là tớ phải đi, vì thế cậu thả tớ ra đi. – cô quay đi để tránh ánh mắt của cậu.
Nhưng Triệt không buông. Cậu đã suy nghĩ nhiều lắm rồi, từ khi ở bên Nhật, cậu đã nhận ra điều đó. Và mẹ cậu cũng biết. Có lẽ vì thế cậu mới có động lực để nói ra nhưng tại sao cậu lại thấy “hối hận”thế. Nói ra để bị từ chối sao? Thà cứ giữ trong lòng thì sẽ không cảm thấy đaunhư thế này nhưng nếu giữ trong lòng thì có đúng là tốt nhất không chứ.
Ngay lúc này, cậu không muốn buông tay cô ra. Cậu không muốn nhìn cô quay lưng đi. Tại sao chứ? Tại sao cậu lại thích cô đến như thế.
- Cô ấy đã không thích thì cậu đừng giữ cô ấy.
Một cánh tay giữ cánh tay mà Triệt đang nắm tay Xuân kéo ra. Ngay lập tức, cả hai đều hướng mắt về phía người đó. Là Minh Hoàng.
Tại sao cậu ấy lại ở đây? Trông có vẻ tức giận.
Đương nhiên. Cậu đã theo cô ngay khi cô bị Triệt kéo ra đây và tất nhiên nghe được cả Triệt tỏ tình với cô nhưng đến đâythì cậu không thể ngồi xem được. Khó chịu lắm.
Bằng một động tác dứt khoát, Hoàng giật tay Triệt ra và kéo Xuân đi ra theo một lối khuất hội trường để không ai thấy.
Triệt không chạy theo để kéo lại vì cậu không đủ can đảm. Đứng lặng nhìn theo bóng của hai người đó mà cậu thấy buồn.
Từ xa, cả bốn người, Băng, Phong, Duy vàMinh đều thấy được “màn tranh giành” thú vị kia. Duy chỉ khẽ cười. Không ngờ mọi việc thú vị đến như thế.
Minh không nói gì. Anh thấy điều đó cũngkhông có gì đặc biệt vì thật ra anh đã từng “để ý” tới Xuân nhưng đó chỉ là cảm giác nhất thời. MẶc dù nghe có hơi “phũ phàng” nhưng đó là thật.
Băng im lặng nhìn theo hai cái bóng đó một lúc rồi cũng quay mặt đi. Anh không quan tâm tới việc đó vì nó không ảnh hưởnggì tới anh. Nhưng thật ra, lòng anh cũng đã có chút gì đó xao động dù chỉ làmột phút chốc.
Còn Phong, anh không biết mình đang cảm thấy gì nữa. Thật khó hiểu. Anh không biết nên diễn tả nó như thế nào nhưng nói chung là không thích. Anh cũng lạ thật. Đáng ra là phải vui mừng chứ, vì Xuân đã có thể hòa nhập với mọi người ở đây rồi. Khẽ lắc đầu quay đi, anh bước chậm về phía Triệt.
TÌNH YÊU QUÍ TỘC
Tác giả: Luffy_zoro
Chương 49
Ads Hoàng kéo Xuân đi một mạch ra khỏi hội trường một mạch. Đi dọc hành lang đó trong im lặng. Dường như Hoàng đang tức giận. Ánh mắt của cậu trở nên đen hơn, lạnh lùng hơn. Tay của cậu khẽ siết chặt tay cô một cách vô thức.
Dù tay đang đau do bị siết chặt, đã thế đôi chân đang đỏ tấy lên vì sưng do phải đi đôi cao gót mới này nhưng Xuân không dám lên tiếng. Hình như Hoàng đang giận. Thân với cậu suốt năm năm trời rồi cô cũng đủ biết khi cậu giận thì sẽ như thế nào nhưng điều mà cô không hiểu là tại sao cậu lại giận chứ.
“A” – Xuân kêu lên khi bị vấp và té xuống. Đôi chân đã tới giớ hạn của nó. Cô giật tay mình ra khỏi tay cậu rồi ngồi thụp xuống mà ôm chân. Đau lắm. Chưa bao giờ cô đi đôi dép cao gót nào cả đã thế lại còn phải chạy nhanh để theo kịp bước chân của cậu nữa chứ.
- Sao thế? – Hoàng cúi xuống bên cạnh cô mà hỏi.
Cánh tay nhẹ nhàng vén mái tóc đang lõa xõa trước mặt của cô. Cậu khẽ giật mình khi nhìn thấy đôi mắt đang đỏ hoe của Xuân. Chẳng lẽ là do cậu làm cô đau.
- Đau. – cô vội lau giọt nước mắt đang đọng ở khóe mắt.
- Đau ở đâu thế? Có sao không? – cậu vội hỏi.
- Chân đau. Cậu đi nhanh quá. – cô giải thích.
Vội nhìn xuống đôi chân của cô. Nó đỏ tấy và đang sưng lên vì không quen đi dép cao gót. Khẽ thở dài một cái, cậu nhẹ nhàng cầm chân cô lên.
- Đau thế sao không nói. – cậu trách.
- Cậu đang giận, đi nhanh quá nên tớ không dám nói. – cô thú thật.
Cậu ngớ người ra. Mình giận thật sao? Bộ cậu thể hiện rõ lắm à.
- Ngốc à. Đau thì phải nói chứ. Không quen sao còn đi đôi dép cao gót này.
- Tớ bị ép chứ bộ. – khẽ nhăn mặt khi Hoàng đang giúp cô tháo đôi cao gót đó ra. Đúng là thoải mái thật. Không còn bị gò bó nữa. Nhưng mà chân cô vẫn cảm thấy đau.
- Ngốc quá mà. – cậu bực bội.
- Xin lỗi, mà tại sao cậu khó chịu thế? – cô hỏi.
- Là vì cậu ngốc quá. Là bạn cậu mà cũng thấy khó chịu. Ai bảo cái gì cũng nghe. Cậu không thể từ chối à.
- Này, sao cậu cứ nói tớ ngốc hoài vậy. Tớ không phải là người cái gì cũng từ chối mà không có chút gì lịch sự như cậu đâu. AI mới ngốc chứ. – cô tức tối đẩy cậu ra và tự mình tháo nốt chiếc cao gót còn lại.
- Ừ vì thế mà cứ để người khác lấn tới. Đến từ chối người khác mà cũng không biết làm sao nữa.
Cô hơi khựng người lại khi nhắc tới chuyện đó. Hiện tại cô không muốn nghĩ tới nó. Triệt quay lại Nhà chính là một điều rất vui nhưng việc cô từ chối cậu khiến cô cảm thấy khó xử.
- Kệ tớ. – cô lờ đi. Vội đứng dậy. – Á.
Cô khẽ rên lên khi đứng dậy và nhanh chóng Hoàng vội đỡ cô dậy. Cậu cúi xuống nhìn xem chân của cô.
- Trật khớp rồi. – cậu chán nản nhìn cô.
- Xin lỗi. Tớ tự đi được. – cô khó chịu nói lại rồi định bỏ đi luôn nhưng đã bị cậu giữ lại.
- Xin lỗi. Nào để tớ cõng.
Cậu nói rồi quay lưng ra về phía cô ý tỏ muốn giúp. Cô hơi lưỡng lự nhìn cậu một chút rồi trả lời.
- Thôi khỏi. Tớ đi được.
- Sao thế? Ngại à. Chẳng phải hồi cấp hai tớ từng cõng cậu sao? – cậu hơi ngạc nhiên.
- Thời đó khác, giờ khác. Nếu có người thấy cậu cõng tớ chắc tớ sẽ chết vì bị “đánh ghen” mất. – cô hơi rùng mình.
- Ngốc à. – cậu cốc đầu cô một cái rồi quay qua bế cô lên luôn mà không thèm để ý tới khuôn mặt ngạc nhiên và cái đầu lắc nguây nguẩy, kịch liệt phản đối của cô.
Sau một hồi phản đối, Xuân cúi cùng cũng ngoan ngoãn nằm dựa hẳng vào lòng cậu. Cô vừa xấu hổ, vừa ngại. Thật không ngờ, càng lớn, “cậu bạn thân” của cô càng chững chạc, cao to và khỏe mạnh hơn. Ngồi yên trong vòng tay của cậu mà cô chợt thấy mình nhỏ bé. Cô chợt nhớ hồi xưa, lúc hai đứa đang còn cao bằng nhau để rồi giờ cậu cao lên bao nhiêu và bỏ xa cô trong cái “chiều cao” khiêm tốn không chịu tăng lên của cô.
Hoàng bế Xuân đi dọc con đường kia và tiến ra khỏi cánh cổng và hướng về chiếc ô tô đang đậu ở đó.
Trong màn đêm, một chàng trai với khuôn mặt lãnh đạm, ánh mắt đang nhìn về một hướng nào đó. Chiếc khuyên tai bạc khẽ sáng lên một cách bí ẩn. Trên tay là một cô gái. Mái tóc dài xỏa nhẹ xuống làm tôn lên khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương, chiếc váy trắng càng làm cô thêm đặc biệt.
Gió nhẹ thổi làm cô cảm thấy lạnh nhưng cô không nói gì, liếc nhìn ánh trăng đang nhè nhẹ chiếu sáng mà lòng cô cảm thấy khó hiểu.
Đứng từ trên nhìn xuống, Băng vô tình nhìn thấy cảnh ấy. Một chút gì xao động trong lòng anh. Vội quay mặt đi, anh bắt gặp phải đôi mắt đen đượm buồn của Triệt. Nét mặt của cậu thay đổi hẳn. Không còn là một người hay cười, vui vẻ như ngày xưa nữa. Băng lắc đầu khó hiểu rồi cũng bước đi. Tại sao chứ? CHẳng lẽ tình yêu có thể thay đổi con người sao? Từ một con người hoat bát vui tươi như Triệt cũng phải trở nên trầm lặng sao? Thật khó tin.
Cạch……
Hoàng bế cô vào ghế trước của chiếc Porsche mui trần 2 chỗ đang đậu ở trước cổng rồi cũng leo luôn vào ghế trước vô-lăng. Trong sự ngạc nhiên của Xuân, cậu bắt đầu khởi động chiếc ô tô đó.
- Khoan. Cậu đang làm gì đó? Dừng lại. – cô vội ngăn.
Khẽ nhếch mép tạo một nụ cười
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |