XtGem Forum catalog
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

cô quay lại nhìn anh.

- Đứng lên đi. – giọng nói anh có chút đùa cợt.

- Dạ. – cô thắc mắc nhưng vẫn đứng lên. Phong và Triệt nhìn Vũ nghi ngờ nhưng không biết nói gì.

Cô đứng lên, đối diện với anh. Nhìn nụ cười của anh sao có chút gì đó “nghịch ngợm”, làm cô thấy hơi lúng túng.

Anh bước tới gần, cô lại lùi một bước theo quán tính. Và trước khicô kịp hiểu chuyện gì, Vũ với tay ra đặt lên vai cô và…đẩy mạnh một cái.

Bị đẩy nên cô mất đà,té ngược ra sau. Cô với vội cánh tay của Phong và Triệt đưa ra để cố giữ thăng bằng nhưng chỉ càng làm cho cả ba gặp rắc rối.

Ùm………

Cả ba ngã “ùm’ xuống nước trong tràng cười thích thú của Vũ.

Trong khi đó, Xuân đang cố gắng vùng vẫy, cô ngoi lên nhưng càng hoảng hơn. Cô muốn khóc, hoặc là do nước biển làm cô không còn nhận ra mình có khóc hay không Chỉ biết là cô thấy sợ.

Một vòng tay nào đó đang ôm chặt lấy cô, người đó đứng dậy và nâng cô theo. Lúc này cô mới chợt nhận ra là nước cũng không sâu lắm, chỉ tới ngang người cô mà thôi.

Dần dần cô bình tĩnh lại được, đưa ánh mắt nhìn người đang ôm chặtmình. Thì ra là Phong. Cánh tay to khỏe của anh ôm chặt lấy người cô. Khôngnhững thế, đằng sau lưng, Triệt cũng đang đỡ lấy người cô. Cả hai đều đang quắcmắt nhìn Vũ đang cười “ngây thơ” ở trên bờ.

- Cậu bị điên à. – Phong gằn giọng.

- Xin lỗi, chỉ là đùa một chút thôi mà. Với lại, chỗ này nước đâu sâu lắm ,đã thế còn có hai “anh hùng” ở đây thì “mỹ nhân” làm sau có chuyện gì.– Vũ cười “thú tội”.

Nghe lời nói của Vũ khiến Xuân có thấy khó xử kinh khủng. Có lẽ cô lại gây rắc rối cho hai người kia nữa rồi. Cô vội đẩy cả hai ra, thận trọngbước lại gần chiếc cầu đó và cố leo lên, không nói gì thêm.

Thấy vậy, có vẻ như Xuân đang giận nên cả Phong lẫn Triệt đều im lặng. Leo nhanh lên bờ và không nói mà cũng đưa tay kéo cô lên.

Bị cả hai lôi lên trông rất buồn cười nhưng cô cũng chỉ biết ngạc nhiên mà nhìn mình bị lôi lên như vậy.

- Em cảm ơn. – cô lí nhí.
- Không có gì đâu. – Triệt nói khi đang cô vắt nước từ áo củamình.

Phong im lặng, nhìn cô một lúc, anh bước lại gần, cố lau sạch nước trên mặt của cô. Cô lùi lại để tránh nhưng bị anh giữ chặt quá nên không thể thoát. Rồi anh quay phắt qua lườm Vũ đang cười cười nhìn ba “con chuột lột”kia.

- Cởi áo ra. – Phong nghiêm giọng nhìn Vũ.

- Cái gì? Cậu tính làm gì thế? – Vũ giật mình khi nhìn thấy thái độ có chút gì đó “tức giận” của Phong.

- Nhanh lên nào. – anh giục.

- Để làm gì chứ? Tớ… - Vũ định nói gì đó nhưng đã bị Phong xông tới “cướp” luôn chiếc áo yêu quí của anh.

Phong cầm chiếc áo và tiến lại chỗ Triệt và Xuân đang đứng như trời trồng nhìn cuộc đối thoại “kì lạ” của Phong và Vũ.

- Em mặc vào, kẻo ốm đó. – Phong đưa chiếc áo về phía cô.

- Dạ??? Không cần đâu ạ. Chỉ là ướt một chút thôi mà. Em về phòng thay là được rồi mà. – cô lắc đầu từ chối.

- Đúng rồi, cậu mặc vào đi. – Triệt xen vào. Mặc dù có hơi chút khó chịu vì điều gì đó.

- Không cần đâu ạ. – cô cương quyết từ chối.

- Nếu em cho cái bộ dạng ướt nhèm nhẹp của em là ổn thì anh nghĩem nên suy nghĩ lại. Mặc vào, hay cần anh giúp. – Phong nói như muốn đe dọa lênkhiến cả bọn phải ngạc nhiên.

- Em… - cô lúng túng. Trông Phong lúc này quả cóchút gì đó đáng sợ.

- Nhanh nào, hay là cần anh giúp. – Phong bước tới gần làm cô giật mình lùi lại.

- Được rồi, em cảm ơn. – cô vội cầm lấy chiếc áo và quay đi.

Phong không nói gì mà quay đi để cô mặc áo. Cô khoác vội nó vàorồi bước nhanh về phía ba người kia.

- Em…em…về đây ạ. – cô nói, không đợi câu trả lời mà phóng như bayvề phía khu khách sạn.

Triệt cũng chạy theo cô. Cậu thấy lo cho cô. Nhìn Phong hôm nay,quả thật rất lạ. Không còn nét điềm tĩnh và nhẹ nhàng nữa mà thay vào đó là sự độc đoán và lạnh lùng. Anh lo cho cô mà. Càng nghĩ Triệt càng thấy khó chịu.Chắc chắn điều mà cậu nghi ngờ tư trước là đúng rồi.

Trên bãi biển lúc nãy, Phong vẫn đứng đó nhìn theo hướng mà người con gái kia đi. Anh nheo mắt mệt mỏi, rồi quay lưng bước đi. Hôm nay anh bị saovậy? Thật là mất kiềm chế mà. Khẽ lắc đầu rồi quay đi.

Lúc đó, một cánh tay quen thuộc khoác nhẹ lên vai anh, giọng nóicó chút gì đó trêu trọc.

- Mất bình tĩnh quá đây, báo hịa giờ tớ phải “bắt đắc dĩ” show cơthể tuyệt vời của mình nè. –Vũ nói.

- Cậu nhớ đó. – anh đẩy tay của Vũ ra và bước đi về phía lúc nãymà Xuân đã đi.

- Haiz…quan tâm kiểu gì mà cứ như khủng bố ấy. Cẩn thận phản tác dụng đấy. – Vũ nói vu vơ khi đang bước song song với anh.

- Được rồi. Tớ biết. – anh cau có đáp rồi không nói thêm câu nào nữa mà chỉ lầm lầm bước về phòng của mình.

Nhưng Vũ thì khác, đêm nay quả là đêm thú vị. Chuyện càng ngày càng hay đó chứ. Nghĩ đến đấy, Vũ khẽ mỉm cười. Nụ cười có chút gì đó “nghịch ngợm” của trẻ con hiếu kì, có chút gì đó “phớt đời” của lãng tử. Nó thật đẹp.
TÌNH YÊU QUÍ TỘC
Tác giả: Luffy_zoro
Chương 62

Ads Lịch trình hôm nay sẽ là đi tắm biển và ngắm san hô. Đó là mong muốn của cả hội nhưng mới sáng ra đã có chút gì đó, khiến mọi việc không được suôn sẻ lắm.

Vũ nhìn trân trân vào Xuân khiến mọi người không khỏi thắc mắc.

- Hôm nay chúng ta đi biển, em biết chứ? – Vũ nghi hoặc nhìn cô.

- Vâng. – đưa đôi mắt tò mò để đáp lại ánh nhìn kì quặc đó của Vũ.

- Haiz….thế sao em ăn mặc thế này. Có ai đi biển mà mặc quần jean áo thun như em không? – anh nói một tràng dài với vẻ bức xúc.

- Tưởng gì chứ, có sao đâu? – Phong mỉm cười với cô.

- Cậu thật là…ít nhất cũng nên mặc bikini chứ nhỉ? – Vũ liếc Phong một cái.

Vừa nghe đến từ “bikini” đó mà cả ba người: Phong, Triệt và Xuân suýt sặc. Cô đỏ mặt lắc đầu từ chối.

- Không, em không…

- Đúng rồi nhỉ? – Triệt dùng tay để dấu đi nụ cười của mình nhưng không thể.

- Hay là không tự tin nhỉ? – anh tiếp tục trêu trọc.

Phong cũng thử tưởng tượng tới cảnh đó thôi mà cũng không kìm nổi phải bật cười. Cô nhìn nụ cười ấy của anh, thoáng có chút gì đó bối rối. Không lẽ, cô mặc nó thì buồn cười lắm à. Dù gì cô cũng là con gái cơ mà.

- Mọi người có đợi mình có lâu không? Xin lỗi nhé. – Tiên xuất hiện trong bộ áo bikini hồng, chiếc áo sơ mi mỏng khoác làm tôn lên vóc dáng cân đối của mình. Cô mỉm cười duyên dáng rồi bước tới cạnh Băng, khẽ khoác tay một cách tự nhiên nhìn mọi người một cách chăm chú.

- Đó em thấy chưa? – Vũ quay qua nhìn cô.

- Em không có mà cũng không thích. – cô bực bội nói to rồi dậm chân đi một mạch ra khỏi phòng. Cô không hiểu tại sao mình lại thấy tức tối như vậy, không lẽ vì Tiên khoác tay Băng. Không. Không thể. Chẳng có lí do nào như thế cả.

Cô lắc đầu mạnh rồi đi nhanh ra bãi biển gần đó.

Mọi người có phần hơi ngạc nhiên trước thái đó của Xuân. Phong quay qua trách Vũ:

- Cậu giỡn hơi quá rồi đó.

- Đúng đó nhưng mà em nghĩ cậu ấy cũng đang bực chuyện gì đó nữa cơ. – Triệt suy nghĩ.

- Đúng rồi, chỉ đùa một chút thôi mà. – Vũ gật gù trong khi Phong đang lườm anh bực bội.

Sau đó, mọi người kéo nhau ra khỏi phòng và hướng về bãi biển đó. Tiếng nói rôm rả của Triệt và Vũ đã phần nào giảm bớt đi không khí căng thẳng lúc nãy.

Chỉ có Băng là từ nãy giờ chỉ im lặng. Có lẽ anh hơi mệt để tham gia vào câu chuyện đó. Anh đang suy nghĩ một điều gì đó khá rắc rối nhưng ngay cả bản thân anh cũng không biết mình đang nghĩ gì. Mọi thứ trở nên rắc rối và kì lạ. Cảm giác nãy không biết đã xuất hiện trong anh từ lúc nào.

Ánh mắt của Băng chợt bị thu hút bởi vóc dáng nhỏ bé của người con gái kia. Chiếc áo thun trắng tinh khiết như nụ cười của cô. Anh khẽ khựng người lại, trong mắt anh dường như ánh lên một ánh cười nào đó. Nhẹ nhõm và thoải mái. Một chút gì đó bình yên trong anh. Sự mệt mỏi dần dần vơi đi. Có lẽ đây là lúc để anh nghỉ ngơi một chút rồi.

……………………………………………

Nắng. Gió. Và sóng biển.

Cô bật cười thật thoải mái, nhẹ với tay giữ lại chiếc nón rộng vành sắp bị gió thổi bay đi mất, lướt nhẹ đôi chân trần trên bãi cát trắng phau, ngắm nhìn mặt nước trong xanh và sự nhộn nhịp của những nhóm người ồn ào trên biển.

Thật thoải mái. Thật không ngờ, có ngày cô có thể được đến một nơi như thế này.

- Em có muốn đi ra ngoài kia không? Có nhiều loại cá đẹp lắm đó.  Phong tới gần và nói.

Cô vội quay lại va chợt nhận ra anh đã đứng đằng sau mình. Rất gần. Anh mặc một chiếc quần bơi khá đơn giản nhưng đủ thoải mái, chiếc áo sơ mi được khoác ngoài làm rỏ được thân hình rắn chắc của anh. Điều đó làm cô thoáng bối rối trước vẻ đẹo của anh, nhất là nụ cười ấm áp đó.

Chưa bao giờ cô nhìn anh ở khoảng cách gần và trong trường hợp này, chỉ trừ lần thứ hai gặp anh trong trường hợp ngoài ý muốn khi anh vừa bước ra từ phòng tắm.

- Em…em…không biết bơi, với lại em cũng…  cô lắc đầu.

Nói thật cô từ chối không phải vì cô ghét mà vì cô biết là mắc bộ đồ mà cô đang mặc lúc này: quần jean, áo thun không thể mà ton ton đi bơi được nhất là người chỉ biết “bơi chìm” như cô.

- Sẽ tiếc lắm đấy. Ở đây có nhiều cảnh đẹp lắm đó. – anh tiếp tục thuyết phục bằng nụ cười “chết người” đó.

- Nhưng mà…em không có đồ bơi và em cũng không biết bơi. – cô lắc đầu, có chút nuối tiếc.

- Đừng lo, đồ bơi thì anh đã nhở Tiên rồi, còn biết bơi hay không, anh có thể giúp. – Phong nói.

- Em…

Cô định nói gì đó nhưng khi nhìn vào khuôn mặt có chút gì đó cương quyết khiến cô khó lòng từ chối. Ậm ừ một lúc rồi cũng đành phải nhận lời. Lật đật bước vào trong phòng thay đồ.

Một lúc sau cô bước ra trong bộ bikini màu xanh nhạt. Nhẹ nhàng, đơn giản và không quá nổi bật. Cô e ngại bước ra, khuôn mặt thoáng ửng đỏ. Chưa bao giờ cô mặc nó cả, cảm giác nó sao sao ấy. Vừa xấu hổ vừa sợ. Cô tự biết là dáng mình không chuẩn, hơi mập nên từ trước giờ chưa bao giờ cô mặc nhưng bộ đồ có thể khoe dáng mình ra cả vì thế lúc này quả thật là rất ngại.

- Vừa đó chứ nhỉ? Em cũng không tới nỗi tệ đâu nhỉ? – Vũ bật cười, trêu trọc.

- Hì…hì…em biết là cậu ấy đẹp mà nhưng mà nhìn nó hơi lạ. – Triệt cười.

- Được rồi, đi thôi nào. – Phong xuất hiện, khoác cho cô chiếc áo sơ mi của anh lúc này rồi kéo tay cô đi. Trước khi đi, cũng kịp khẽ thì thầm vào tai cô: “Em khoác tạm nó đi.”. Giọng nói có chút gì đó bối rối và lo lắng.

Băng nhìn dáng vẻ lúng túng của cô mà bật cười. Anh chợt nhận ra được sự quan tâm “đặc biệt” của Phong dành cho người con gái đó. Càng ngày sự “quan tâm” đó càng rõ ràng và đặc biệt. Khẽ nở một nụ cười khó hiểu, anh không nói gì mà lẳng lặng bước theo sau họ, bên cạnh là Tiên đang bám chặt vào cánh tay anh một cách thân mật.

……………………………………..

Nước biển rất trong…không phải nói là rất rất trong. Xuân mỉm cười thích thú khi đang lội bì bạch dưới nước trong khi mọi người đang bơi ở ngoài kia. Cũng đúng thôi, cô không biết bơi mà.

Nhẹ hất tay xuyên qua làn nước để cảm nhận được sự mát lạnh của nước biển khiến co chợt thấy thích thú.

- Em đang ở một mình sao? – là Tiên. Giọng nói ngọt ngào từ đằng sau lưng cô xuất hiện.

- Dạ? – cô quay lại nhìn người con gái đằng sau.

Tiên mỉm cười duyên dáng, tay giữ chiếc nón rộng vành sặc sỡ. Thân hình cân đối, mảnh khảnh khiến cho cô ít nhất cũng phải ghen tị.

- Sao thế? Em không ra bơi với mọi người? – Tiên hỏi.

- Em không biết bơi. Với lại em ở trong đây được rồi. – cô thành thật.

Khẽ mỉm cười hài lòng, Tiên kéo tay cô dậy rồi nói:

- Đi nào, chị sẽ giúp em.

Tiên bước đi trước ra đến và bắt đầu bơi. Được một đoạn khá xa, cô đứng dậy. Nước chỉ hơn ngang người cô một chút.

- Em ra đây đi, nước thấp lắm. – Tiên gọi vói, vẫy tay gọi cô ra.

Hơi lưỡng lự một chút nhưng rồi cũng dần dần bước ra. Nước mat lạnh khiến cô tỉnh cả người. Sóng không to lắm nên cũng không cản trở lắm tới việc cô đi ra xa.

Đúng là nước không sâu lắm như cô nghĩ. Càng thích thú, cô càng bước ra xa. Lâu lâu bắt gặp một vài chú cá màu sắc sặc sỡ, cô mỉm cười đưa tay ra như muốn chụp lấy nó nhưng tất nhiên là hụt vì cô không thể nhanh bằng cà khi ở dưới nước rồi.

Bước càng ra khá xa nhưng vẫn còn một đoạn nữa mới tới chỗ của Tiên đang đứng nên cô quyết định “tăng tốc” đi về phía của Tiên đang đứng.

Cô chạy thật nhanh và dường như không để ý xung quanh.

“Á” – cô khẽ hét lên khi bước hụt một bước, vội với chân xuống để chạm đất nhưng chợt nhận ra đây là vũng đất bị trũng, nước quá sâu so với người cô.

Bị mất thăng bằng cô té ra sau. Toàn thân bị chìm trong nước, cô vùng vẫy điên cuồng để cô gắng đứng dậy nhưng mọi điều dường như quá vô ích.

Cơ thể nặng dần, nặng dần. Lồng ngực bị nén chặt đến khó thở. Cô không biết mình có khóc không nữa nhưng chắc chắn rằng cô đang rất sợ.

Cô chờ đợi, chờ đợi một cánh tay nào đó sẽ kéo cô lên nhưng là ai cơ chứ. Chỗ này quá ít người, ai sẽ cứu cô chứ.

Cô càng nghĩ, càng sợ hãi…làm sao chứ…Cô không muốn. Không muốn chút nào hết.

Và đang lúc tuyệt vọng, một cánh tay đưa ra kéo cô lên… không cánh tay đó đang “cố” đẩy cô xuống.
TÌNH YÊU QUÍ TỘC
Tác giả: Luffy_zoro
Chương 63

Ads Cơ thể mệt nhoài, toàn thân hoàn toàn không còn sức chống lại nhưng chính lúc đó cô chợt nhận ra một cánh tay của ai đó đang kéo cô lên.

Cánh tay chắc khỏe ấy ôm chặt cô, toàn thân được bao bọc bởi thân hình to lớn kia. Nỗi sợ hãi dần dần được vơi đi. Cô hoàn toàn dựa hẳn vào lòng người con trai kia.

Anh nhẹ nhàng đưa cô vào bờ, trên tay vẫn ôm chặt cô và cô cũng không “nỡ” rời khỏi vòng tay của người con trai đó.

Cô cảm nhận được sự ấm áp, một cảm giác an toàn nào đó. Cơ thể dần thả lỏng và nhịp thở cũng dần ổn định.

- Em không sao chứ? – Phong hốt hoảng chạy tới bên cô.

Khuôn mặt như tái đi vì lo lắng, anh vội lau khuôn mặt đang ướt đẫm vì nước biển hay vì chính nước mặt của cô. Cô cũng có thể nhận thấy được sự run rẩy trong anh. Có lẽ anh cũng lo lắng cho cô nhiều lắm.

Theo sau là Triệt và Vũ. Cả hai cũng hốt hoảng không kém. Họ vội đưa cô về phòng.

Lúc cô được đặt xuống, cô mới nhận ra người cứu cô là Băng. Lòng cô thoáng bối rối, đưa ánh mắt biết ơn nhìn anh, cô khẽ nói:

- Em cảm ơn. Làm phiền anh quá.

- Không sao đâu. Nhưng tại sao lại bất cẩn như thế? Đã không biết bơi rồi tại sao còn

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com