Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

cô ra xa. – anh khẽ trách, khuôn mặt vẫn lạnh lùng như vậy nhưng tại sao trong giọng nói của anh có một chút gì đó ấm áp.

- Em xin lỗi, em không biết là nước sâu như thế. – cô cúi đầu nói, tay khẽ kéo chiếc khăn đang quấn quanh người lại.

- Được rồi, không sao là tốt rồi, chỉ cần lần sau cẩn thận hơn thôi. – anh lấy một chiếc khăn khác, nhẹ lau mái tóc của cô.

Trông anh thật dịu dàng. Quả không giống như anh thường ngày chút nào cả. Nét lạnh lùng cố hữu đang dần mất đi. Cử chỉ của anh thật ần cần.

Nhìn khung cảnh lúc đó không khỏi khiến người khác xao lòng. Không thể không công nhận là hai người đó rất “đẹp đôi”

Cạch……

Phong mở cánh phòng và chạy nhanh vào trong. Anh chợt khựng lại trước hình ảnh của hai người đó. Nhìn cử chỉ ân cần của người con trai đối với người con gái đó khiến anh ngờ ngàng vì không còn nhận ra con người thật của người đó. Khuôn mặt lạnh lùng đó có vẻ như đã “ấm áp” hơn nhiều.

Anh đưa ánh mắt nhìn người con gái kia.

Lòng anh chợt nhói đau. Tại sao thế chứ? Anh không muốn nhìn thấy hình ảnh “yên bình” trước mặt mình nữa. Anh chỉ muốn chạy tới phá cảnh đó mà thôi. Anh muốn kéo người con gái kia về phía mình, chỉ mình anh mà thôi. Nhưng làm sao được vì trong thân tâm anh, một điều mà anh không muốn thừa nhận là quả thật hai người đó thật xứng đôi.

Khẽ hít thở một cách khó nhọc, cố giữ lấy bình tĩnh, Phong bước thật chậm về phía hai người ấy.

Cũng cùng lúc ấy, một người con gái khác cũng nhìn về phía hai người ấy. Đôi mắt chợt tối lại. Khuôn mặt xinh đẹp đó thoáng sa sầm, đôi tay khẽ siết chặt tức giận. Ánh nhìn lộ rõ sự ghen tức cùng cực. Và tất nhiên không như Phong, chắc chắn cô sẽ phá hai người đó.

Cô chạy nhanh về phía họ, khuôn mặt thay đổi bất ngờ, đôi mắt căm tức lúc nãy được thay bằng một đôi mắt “dịu dàng” khác đến giả tạo.

- Em không sao chứ? Em làm chị sợ quá. – Tiên chạy tới cạnh Xuân, đôi mắt đỏ hoe, đẫm lệ trông tới tội nghiệp.

- Em không sao rồi mà. Chị không cần lo thế đâu. – Xuân an ủi.

- Tại chị không chú ý…em không sao là tốt rồi. – Tiên khẽ lau nước mắt, người cố ý té vào Băng nhưng anh lại có ý né tránh.

- Chị đừng lo. Em khỏe rồi mà. – cô mỉm cười.

- Ừm. Lần sau chị sẽ chú ý hơn. – Tiên cười.

- Em chưa khỏe hẳn được đâu. Đừng ngốc như thế. – Phong bước tới gần và đưa cho cô một ly sữa nóng.

Đưa tay đón lấy ly sữa, quay sang mỉm cười “an ủi” Phong, cô trả lời:

- Em ổn thật mà. Cảm ơn mọi người đã lo cho em. Xin lỗi vì đã làm phiền mọi người nhé.

- Thế thì phải phạt thôi. – giọng của Vũ chen vào.

- Dạ? – cô ngạc nhiên. Mọi người cũng ngoái nhìn ra hướng cửa mà Vũ vừa bước vào, theo sau là Triệt. Khuôn mặt của Triệt có phần u ám hơn so với Phong.

Cậu đắn đo một lúc rồi bước tới gần Xuân, vòng hai tay ra sau, kéo cô lại và ôm chặt vào lòng mình như sợ cô sẽ đi mất.

- Lần sau cậu đừng làm thế nữa. Tớ lo lắm đó biết chưa. – Triệt trách. Khuôn mặt cậu chợt trở nên lạnh lùng.

Cậu thấy khó chịu lắm. Nhớ lại cái cảm giác lúc nhìn thấy cô biến mất, lòng cậu lại thắt lại. Nỗi sợ hãi vô hình xâm chiếm khắp cậu. Cậu hoảng loạng lao tới sợ rằng không kịp, lúc Băng cứu cô lên, cậu chợt thở phào nhưng khi nhìn Băng và cô thân thiết như thế, lòng cậu lại chợt thắt lại một lần nữa, một nỗi sợ khác lại dâng trào. Nó cũng dữ dội và mạnh mẽ không kém gì lúc trước.

Tại sao càng ngày cậu càng thấy khoảng cách giữa cậu và cô càng ngày càng xa thế chứ. Sợi dây vô hình nối giữa cô và cậu là gì chứ? Nó có ý nghĩa gì chứ? Nó đâu giúp cậu níu giữ trái tim của người con gái khi trái tim ấy đang dần dần có chủ chứ.

- Được rồi, đừng ôm chặt quá, em ấy không thở được. – Phong kéo cậu ra khỏi người cô.

Triệt cũng đứng dậy, lùi lại mấy bước để ngắm nhìn cô kĩ hơn. Có vẻ hơi xanh một chút, có lẽ là do vụ lúc nãy.

- Cậu đừng như thế chứ. – cô mỉm cười.

Cậu khẽ nhăn mặt. Nụ cười ấy thật đẹp nhưng sao nó lại khiến lòng cậu thắt đau thế. Nụ cười ấy bao giờ sẽ chỉ dành cho người khác.

Hừm…có lẽ chỉ là do cậu nghĩ quá sâu xa mà thôi. Chắc chắn cô sẽ không vô tình như thế đâu.

- Mọi người đi ăn trưa thôi nào. Tớ đói rồi. – Vũ vỗ vai Phong nói. Anh chợt nhận ra sự ngột ngạt ở trong căn phòng này đang dần bao trùm lên mọi người.

- Nhưng Xuân đang còn chưa khỏe, nên…  Phong nhận xét.

- Không, em ổn mà, chỉ hơi mệt chút thôi nhưng không sao. Mọi người cứ đi ăn đi. – Xuân vội nói.

- Đúng đó. Đang mệt thì ăn mới mau khỏe chứ. Đừng làm em ấy phải khó xử. Phải không Xuân. – Vũ cười và nói với mọi người.

- Vâng. – cô cũng gật đầu đồng ý.

- Vậy mọi người đi ra trước, em theo sau nhé. – Tiên chen vào.

- Vâng. – cô đồng ý.

- Được rồi, mọi người đi thôi nào. – Tiên mỉm cười, kéo tay Băng đi theo nhưng bị anh rụt tay lại khiến cô có chút gì đó hơi xấu hổ.

Băng bước ra trước và Tiên theo sau ngày lập tức. Vũ kéo tay Triệt và Phong đi theo nhưng cả hai đều không đi mà đừng chững lại đó nhìn Xuân.

- Em cùng đi với mọi người đi. – giọng Phong có phần mềm mỏng và dịu dàng.

- Đúng đó, tớ đợi cậu đi cùng. – Triệt cũng nói.

- Ấy, mọi người không cần thế đâu. Em hơi khó chịu nên…  cô lắc đầu.

- Đừng lo, tớ đi với cậu mà…  Triệt nói.

- Đi nào, sẽ không sao đâu. Để em lại một mình anh thấy không yên tâm chút nào. – Phong nói, tay khẽ xoa đầu cô một cách rất dịu dàng.

Cử chỉ ân cần của anh làm cô thấy khó lòng mà từ chối được. Nhưng Triệt thì khác. Nếu như lúc nãy, cậu muốn cô đi thì giờ ngược lại. Bỗng dưng cậu chỉ muốn cô ở lại đây, cậu cũng sẵn sang ở lại đây. Vì cậu cảm thấy sợ. Một nổi sợ vô hình của người sắp vụt mất một thứ gì đó rất quí giá.

- Không, không cần. Nếu cậu mệt thì cậu có thể ở đây. – Triệt hét lên.

Mọi người giật mình trước thái độ đó của cậu. Phong nheo mày tỏ vẻ không hài lòng lắm nhưng ngay lập tức bình tĩnh lại và nói.

- Triệt em sao thế? Xuân cũng cần nghĩ ngơi nhưng không có nghĩa là sẽ bỏ bữa trưa. Đừng làm mọi việc theo ý thích của riêng em chứ. – Phong trách.

- Không…em…  Triệt đang định cự lại thì Xuân xen vô.
- Mọi người sao thế? Sao lại như chuẩn bị cãi nhau thế. Em ổn mà. Đừng xem em như người ốm nặng chứ. Chỉ cần em đi cùng mọi người là được chứ gì. Triệt, cậu không cần lo cho tớ như lo cho một đứa trẻ đâu nào. Anh Phong, anh cũng đừng trách Triệt nhé. – cô nói một tràng. Cảm thấy thật khó xử khi mọi người mất hòa khí vì mình. Nó làm cô thấy khó chịu hơn.

Đứng bật dậy và leo xuống giường một cách vội vàng khiến cô suýt té vì đôi chân vẫn còn tê. Ngay lập tức cả Phong và Triệt lao ra đỡ.

Cùng lúc bị hai người con trai đỡ khiến Xuân thấy mình thật ngốc nghếch. Lúc nào cũng cần có sự giúp đỡ của người khác. Vội đẩy hai người đó ra và chạy một mạch vào phía phòng thay đồ. Trước khi đi cũng không quên nói “cảm ơn” nho nhỏ tới hai người ấy.

Cô như đang bỏ chạy khỏi họ. Cô thấy bối rối khi mọi người càng ngày càng cử xử kì lạ. Cô thấy buồn vì mọi người không còn gần gũi và thân thiện với nhau nữa. Nó khiến cô cảm thấy có lỗi vì mỗi lần mọi người bắt đầu xích mích thì đều có cô ở đó cứ như cô chính là nguyên nhân vậy.

Cô thay nhanh bộ đồ ướt bằng chiếc ao thun đen, quần jean lửng. Đó là style muôn thưở của cô từ lâu rồi. khi bước ra khỏi phòng thay đồ, cô chợt nhận ra Vũ đã đi từ lâu lắm rồi. Chỉ còn Triệt và Phong đợi cô.

Ôi, nghĩ tới việc để hai người này phải đợi cũng đủ thấy ngại rồi. Cô bước nhanh tới chỗ hai người đó và mỉm cười.

- Bắt mọi người phải đợi rồi. – cô nói.

- Không sao. Em không mệt chứ? Khoác chiếc áo này vào đi. – Phong mỉm cười đáp.

Anh khoác một chiếc áo sơ mi xanh nhạt lên người cô, nhẹ nhàng sắn tay áo lên dùm cô. Cô vội rụt tay lại vì ngại nhưng anh vẫn cứ cương quyết giữ lấy.

- Coi như tạo một style mới, cũng đẹp mà. – Phong bình thản nói tiếp.

Triệt khẽ cười không nói, đội chụp chiếc mũ phớt lên đầu cô.

- Thêm chiếc mũ của tớ thì thành style hơi bị đẹp đó. Khỏi lo nắng mà cũng vẫn style. – Triệt mỉm cười.

Cô nhăn mặt, đẩy chiếc mũ lên cao vì nó hơi rộng nên cứ bị tuột xuống che mất tầm nhìn của cô.

- Ôi, nhờ mọi người mà nhìn em trông ngộ quá à. – cô nhăn mặt than phiền.

- Em chưa khỏe nên cũng cần phải cẩn thận chút chứ. – Phong mỉm cười.

- Đúng rồi. – Triệt đồng ý.

- Hai người xem em như trẻ con ấy. Thôi chúng ta đi thôi. Mọi người chắc đang đợi chúng ta đó.

Ba người đi thuyền ra chỗ ăn. Đơn giản vì bữa trưa được tổ chức trên một hòn đảo nhỏ gần khu nghĩ dưỡng. Ở đó vừa có thể ăn uống, vừa có thể nghĩ ngơi, vừa có thể thong thả ngắm cảnh. Nói chung là một nơi rất đẹp. Thiên thời, đại lợi, nhân hòa. Quá chuẩn rồi.

Và khi ba người bước tới bàn ăn thì có lẽ bữa ăn đã bắt đầu khá lâu rồi.

- Mọi người tới rồi sao? Xin lỗi đã dung bữa trước nhé. – Tiên mỉm cười “hối lỗi”.

Cô đang ngồi ngay cạnh chỗ của Băng, nhẹ nhàng gắp thức ăn vào trong chén của anh. Trong khi Băng vẫn lạnh lùng. Anh hơi ngước nhìn người con gái vừa bước tới. Đôi mắt có chút xao động nhưng ngay lập tức trở lại nét tĩnh lặng ban đầu.

- Xin lỗi, mọi người phải đợi. Ngồi xuống đây nào Xuân. – Phong mỉm cười vui vẻ, kéo một chiếc ghế gần đó rồi nhấn Xuân ngồi vào đó còn anh cũng dành luôn chiếc ghế bên cạnh.

Triệt khẽ nhăn mặt, bực bội. Cứ như là Phong đang cố tỏ ra thân thiết với cô trong khi cậu mới là người thích cô ấy chứ. Ngay lập tức cũng kéo ghê ra ngồi ngay cạnh cô trước ánh mắt dòm ngó của Vũ, ánh mắt khó chịu của Băng và thờ ơ của Tiên.

- Bắt đầu bữa ăn nào. – Triệt nói với nụ cười vui vẻ như mọi khi.

- Mời mọi người ăn trưa. – Xuân cũng cười toe toét.

- Ừm. – Phong thì cũng chỉ cười mỉm hài lòng.

Mọi người vừa ăn vừa rôm ra nói chuyện, chủ yếu cũng chỉ là Vũ và Triệt, lâu lâu Phong cũng chen vào mấy câu nhận xét. Xuân thì ngồi hóng chuyện, thỉnh thoảng cũng phải bật cười vì họ. Chỉ có Băng là im lặng. Cùng lắm chỉ là ậm ừ mấy câu, còn lại cũng vẫn là nghe. Tiên thì chăm chú nhìn Băng, có nói gì cũng là liên quan tới Băng.

Mấy bữa nay, Xuân hay để ý tới Tiên. Cô nhận thấy được tình cảm đặc biệt của Tiên dành cho Băng. Cô chợt nhớ tới lời của Phong:

- Chị Tiên có vẻ như là quen với mọi người lâu rồi nhỉ? – Xuân hỏi vu vơ khi đang đi cùng Phong trong vườn.

- Ừ, bạn hồi bé. Ông của Tiên và ông nội của bọn anh là bạn làm ăn của nhau từ lâu nên bọn anh cũng quen nhau. – Phong trả lời.

- Vậy ạ?

- Nhưng mà nói thế thôi chứ cũng không thân lắm đâu. Cậu ấy cũng chỉ suốt ngày bám Băng thôi. Lúc nào tới nhà cũng là tim Băng đầu tiên.

- Vậy ạ. Chắc anh Băng cũng có cảm tình nhỉ? Chị ấy vừa xinh, vừa giỏi, vừa hiền, vừa tốt như thế thì làm sao ghét được chứ. – cô nói.

- Em nghĩ vậy thật à? – Phong bật cười.

- Đúng rồi mà. Anh không thấy thế sao? Chị ấy xinh thế mà. Ôi, em nhìn cũng phải xao xuyến. – cô chặc lưỡi.

- Em ghen tị à? – Phong hỏi.

- Ừm, để xem nào, chắc cũng có một chút. Vì nhìn lại đúng là em không có gì cả. Hehe… - cô mỉm cười.

- Thật không?

- Thật mà. – cô đáp, tay với lấy một bông hoa ở trên vòm cây.

- Chắc là em đúng. – Phong nói, nhẹ lấy bông hoa đó cho cô.

- Đó, anh cũng thích chị ấy đúng không? Nói đi em không kể với ai đâu. – cô nháy mắt.

- Đừng có mà tài lanh đó. – anh cốc nhẹ đầu cô một cái.

- Haiz…thật mà…cũng phải thôi, anh đừng lo, em hiểu mà. Nếu em mà là anh em cũng thích rồi. – cô giả lơ để dụ anh.

- Được rồi. Không có anh nghĩ là anh thích người khác rồi. – anh bật cười.

- Thật ạ. Nói em nghe đi.

- Không, anh đâu có ngốc.

- Haiz… đừng ki bo thế chứ. Anh làm em tò mò chết mất.

- Không.

- Vậy để em đoán đi.

- Okay. Nếu em có thể.

- Her…her…đừng xem thường em nhé.

- Không dám.

- À..hừm…- cô hắng giọng. – câu hỏi đầu tiên: là một cô gái rất xinh phải không anh?

Phong suy nghĩ một lát rồi nhìn cô chăm chú, môi khẽ cười một nụ cười có phần “nguy hiểm”:

- Chắc thế.

- Haiz…anh đùa em, chắc chắn là đẹp rồi.

- Ừm.

- Câu hỏi tiếp theo: là người rất giỏi và rất tốt.

- Ừm. – anh gật đầu.

- Vui vẻ hòa đồng, hiền lành?

- Ừm, mà sao em kể hết cái tốt ra không vậy. Chẳng lẽ với em ai cũng tốt à? – Phong nhăn mặt.

- Đúng mà không đúng. Ai cũng tốt nhưng cũng có cái xấu thôi. Còn vấn đề em kể tốt là do người anh thích chắc chắn là người tốt rồi.

- Không hẳn đâu. Cô ấy ngốc lắm. Cũng có rất nhiều người thích cô ấy nhưng mà cô ấy không biết. Không biết từ chối tình cảm của người khác mà vẫn cứ đối xử tốt với họ. Vì tốt quá nên lúc nào cũng khiến anh lo, sợ sẽ có lúc cái tính đó làm cô ấy khổ thêm thôi. – Phong trầm tư.

- ồ, thế ra tốt quá cũng là cái tội. Có vẻ như cô ấy không tốt lắm. Nếu không thích mà cứ cho người khác hi vọng cũng thật kì. Nhưng mà đâu trách cô ấy được đúng không anh. – cô nói.

- Đúng là không trách được. Nhưng mà anh lại thích điểm đó của cô ấy. – Phong cười.

- Thế ạ. Tốt rồi mà anh kể hết cho em rồi kìa. Hehe…công nhận là lãng mạng thật đó.

- Vậy sao?

- Thật mà. Anh kể tiếp đi. Lần đầu tiên anh gặp cô ấy đi.

- Ừm, nhưng mà không được kể với ai đó. Đó là lúc cô ấy lạc đường mà khóc bù lu bù loa lên. Nhìn buồn cười lắm. Rồi anh gặp lại cô ấy, không hiểu sao anh thấy rất vui, rất thích ở cạnh cô ấy. Nhưng bên cạnh cô ấy cũng còn nhiều người con trai khác và họ cũng đang bắt đầu hướng về cô ây

- Ừm…hứm…tình cảm nảy sinh từ lúc nào trong anh. Hay…hay quá… Sao giống trong tiểu thuyết quá. - cô trầm trồ.

- Vậy à? – anh bật cười.

- Đúng mà, nhưng sao giống lần đầu em gặp anh quá.

- vậy sao? – anh vẫn cứ cười bí ẩn.

- À, mà quay lại câu chuyện, thế cô ấy biết anh thích cô ấy không?

- Chưa. Nhưng anh sẽ nói. – Phong khẳng định. Ánh mắt của anh chợt trở nên ấm áp khi nghĩ về điều đó.

- Vậy à? Em ủng hộ anh. Chúc anh may mắn.

- Cảm ơn.

- Xuân, em không ăn à? – Phong hỏi làm cô chợt tỉnh khỏi dòng suy nghĩ vừa rồi.

Đang nghĩ về Tiên mà cuối cùng nghĩ lung tung ra chuyện gì đâu không à. Cô vội quay lại thực tại.

- Dạ, em xin lỗi. – cô cười trừ ái ngại.

- Nào ăn đi. – anh mỉm cười đút cho cô

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com

pacman, rainbows, and roller s