Snack's 1967
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

qua một bên rồi ngồi phịch xuống bãi cát trắng. Ngồi co ro, không nói gì mà đúng hơn là không biết làm gì? Làm gì ở cái nơi nay chứ? Cô đâu quen ai, bơi cũng không biết?

- Không đi cùng sao? – Giọng nói của Băng vang vọng ra, ngay lập tức thu sự chú ý của cô.

Vội đưa mắt nhìn anh có vẻ không tin lắm. Nhìn dáng người dỏng cao của anh đang bước rất chậm rãi như đang chờ ai đó. Chẳng lẽ là cô. Có vẻ khó tin nhỉ?

- Anh nói em sao? – cô hỏi.

Anh bước chậm dần rồi từ từ quay lại nhìn cô.

- Hay là muốn ngồi đó chờ đợi? – giọng anh có chút gì đó giễu cợt.

- À, không. Đợi em với. – cô vội lắc đầu. Tất nhiên là chẳng dại gì mà ngồi đây cả.

Cô đứng dậy và chạy nhanh theo Băng. Cảm xúc có chút gì đó hỗn độn một chút. Vừa ngạc nhiên, vừa háo hức, vừa hồi hộp nhưng vẫn còn chút giận những người kia.

Bước chân dường như có chút gì đó gấp gáp, vội vàng. Nhịp tim cũng có gì đó hơi “bất thường”. Ánh mắt chợt cứ dán lấy cái dáng người dỏng cao kia. Cô thấy có chút gì đó vui vui.

Lạ thật. Chắc là do lần đầu cô thấy Băng đối xử nhẹ nhàng với cô thế này. Cứ như là anh đang muốn an ủi cô. Có thật không nhỉ? Hay chỉ là do cô tưởng tượng.

Ôi, làm sao thế. Mọi người xung quanh cô đều đối xử tốt với cô quá. Cứ như thế thì cô sẽ hiểu lầm mất.

…………………………………………………

- Cháu chào bà. – Tiên vòng tay ra ôm một dáng người đang đứng im lặng bên của sổ.

Người đó hơi giật mình nhưng ngay lập tức lấy lại bình tĩnh và quay lưng lại nhìn đứa cháu gái của mình.

- Tới rồi sao? – giọng nói trầm, nhỏ nhẹ của người đó cất lên.

- Dạ vâng. – Tiên cười tít mắt ôm chặt lấy bà.

- Cháu chào bà. – Phong bước chầm chậm vào căn phòng đó.

- Phong cũng tới sao? – bà khẽ mỉm cười. Đôi mắt hiền hậu đó tỏ ý hài lòng.

- Vâng, thật vui khi được bà mời tới đây chứ ạ. – Phong lịch sự trả lời.

- Cháu chào bà. – lần này là tới lượt Triệt và Vũ bước vào. Cả hai đều mỉm cười chào bà.

- Cả hai cũng đến sao? – bà gật đầu, suy nghĩ một hồi rồi chợt hỏi. – Có vẻ như Băng đang bận gì đó nhỉ?

Tiên thoáng sa sầm mặt lại, môi mấp máy không lên lời. Cả Phong và Triệt không hẹn cùng nhăn mặt, không nói gì. Xem ra chỉ có mình Vũ là tươi tỉnh nhất.

- Cậu ấy hình như đang bị ốm nên không đến được, bà đừng trách cậu ấy nhé. – Vũ đỡ lời.

Hơi gật đầu, mỉm cười nhẹ. Bà cũng không quá ngạc nhiên với việc không có sự xuất hiện của Băng.

- Được rồi, ta cũng không quá khó tính như vậy đâu, đừng lo. Hôm nay cách cháu muốn đi đâu nào? – bà nói, giọng nói trầm, lạnh và có chút gì đó khó tính.

- Đúng rồi, hôm nay, tại sao chúng ta không đi dạo phố nhỉ? Phải mua chút quà gì đó cho Băng và Xuân chứ? – Vũ đề nghị.

- Ừm, được thôi. – Tiên lấy lại nét mặt tươi cười như ban đầu.

- Okay. – Triệt gật đầu.

- Được thôi. – Phong khẽ nhún vai, sắc mặt cũng tươi tỉnh lên một chút.

- À, nếu ta không làm phiền thì Xuân là ai thế? – bà nghi hoặc.

- À, đó là bạn của cháu. – cả Phong và Triệt đồng thanh.

- Ồ. – bà gật đầu, mỉm cười khó hiểu.

Còn hai người đó nhìn nhau một lúc rồi quay đi không nói gì.

- Mọi người đi thoi, xe đang đợi ở dưới đó. – Tiên vui vẻ tiên phong. – bà đi cũng chúng cháu chứ? – cô quay qua nhìn người bà của mình.

- Ồ, thật tiệc là không thể rồi. Hôm nay ta có hẹn với một số người bạn của ta. Các cháu không phiền chứ?

- Vâng, tất nhiên ạ. Vậy hẹn bà sau nhé. – Vũ tươi cười.

Khẽ gật đầu đồng ý, bà vẫy tay chào bốn người đó đang cúi đầu chào rồi cũng lần lượt bước nhanh ra khỏi căn phòng đó.

Ngồi im lặng một lúc lâu. Có vẻ như bà đang suy nghĩ gì đó. Dường như đứa cháu của bà vẫn còn nặng tình với cậu công tử của tập đoàn AJ lăm, nhưng đang tiếc là cậu ta vẫn không đoái hoài gì tới mà có vẻ như là đang chú ý tới một người khác. Hay là cô bé tên Xuân kia. Mà cả Phong lẫn Triệt cũng dành sự quan tâm đặc biệt tới cô bé đó.

Tò mò thật. Tình tay ba hay tay bốn đây? À, có khi là tay “năm” đó chứ.

- Thư kí Liên. Hãy kiểm tra dùm tôi đứa cô gái tên Xuân mà nãy Phong và Triệt nhắc tới đi. – bà nói khẽ.

- Vâng, thưa chủ tịch. – một người phụ nữ đứng tuổi khẽ gật đầu và bước nhanh ra khỏi phòng.

…………………………………….

Hôm nay là một ngày khá nóng. Mặt trời đang càng ngày càng lên cao mang theo cái nóng của nó.

- Này, thả lỏng người và bắt đầu đạp đi. – một giọng nam có vẻ bực bội cất lên.

Một dáng người nhỏ bé đang “cố gắng” thả lỏng người ra theo lời nói của người con trai kia nhưng đâu phải cứ muốn là được chứ.

- Aaa….. Em không làm được. – cô gái kia cũng bắt đầu nản rồi. Tập mãi mà không được. Cũng muốn thả lỏng người lắm chứ. Đâu phải cứ nói là làm được.

Đứng dậy một cách khó khăn, hai mặt nhắm chặt lại, tay cố gắng vuột bớt nước ra khỏi mặt. Cổ họng cũng đã thấy hơi rát vì phải “uống nước” hơi nhiều. Mũi cũng bị sặc nước. Khó chịu kinh khủng. Thật ra cô muốn bỏ cuộc từ lâu rồi nếu như người đang hướng dẫn cho cô không phải là Băng.

Đến cả anh là người bình tĩnh, điềm đạm nhất mà cũng đã phải bực mình thì cũng đủ biết là cô “vô dụng” tới mức nào.

- Thật không hiểu nổi là tại sao cô không làm được một việc cỏn con là nổi lên trên mặt nước suốt 2 tiếng đồng hồ vừa rồi nhỉ? – Băng khó chịu, nói gằn giọng với cô.

- Em xin lỗi, em không làm được đâu. – Xuân nói như mếu. Từ nãy sặc nước nhiều quá làm đầu cô giờ cứ ong ong cả lên.

Anh nhăn mặt nhìn cô một cách bực mình nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh ban đầu. Có lẽ như anh yêu cầu ở cô hơi quá đáng một chút. Nhìn cái dáng vẻ “khổ sở” của cô mà anh thoáng khó xử.

- Được rồi, đi nghỉ một chút thôi. – anh quay lưng bước thẳng lên bờ nhưng đi được vài bước anh chợt dừng lại, xoay người nhìn cái dáng vẻ chật vật kia của Xuân.

Đúng là mực nước ở đây có phần thấp so với anh nhưng đó chĩ là với anh, một cười cao không dưới 1m80 còn với đứa con gái cao hơn 1m60 vài centimet thì lại là chuyện khác. Cái dáng vẻ cố gắng hì hục chạy theo anh thật buồn cười.

Anh bất giác đưa cánh tay ra, chụp lấy cánh tay của cô và kéo mạnh về phía anh. Không nói không rằng gì chỉ im lặng mà giúp cô vào bờ.

Còn cô thì đang cực kì ngạc nhiên. Bỏ qua cái đầu ong ong sang một bên, giờ nó chỉ đang cố gắng để thuyết phục là đây là sự thật.

Nhưng cái hơi ấm từ bàn tay anh, sự quan tâm đó đúng là thật mà. Cô khẽ cười, toàn thân cũng trở nên nhẹ bẫng đi, cứ thế mà “được” lôi vào bờ.

……………………………………

Những ngày cuối năm khá lạnh. Gió thổi se lạnh.

Đi dọc con đường ồn ào của thành phố Paris này, khiến con người ta cũng muốn hòa theo cái nhịp sống đó.

Sau dịp lễ Giáng Sinh nhưng bầu không khí náo nhiệt vẫn còn vương vấn ở đâu đó. Con đường La Vallee Village hôm nay dường như càng đông đúc hơn. Đúng với danh hiệu con đường mua sắm hàng đầu. Khắp nới nếu được trừng bày các mặt hàng thời trang đang được ưa chuộng nhất.

Phong lững thững đi dọc con đường đó, anh muốn mua một vài món quà nho nhỏ cho người con gái đó. Anh đi dạo xung quanh vài khu bán những món đồ phụ kiện nào đó, cố gắng tim kiếm một cái gì đó xinh.

Triệt cũng khá bận rộn khi đang tìm một vài món đồ tặng cho người con gái đó và mẹ của mình. Cậu thấy thích thú với sự nhiệt tình của khu mua sắm ngoài trời này.

Vũ đương nhiên cũng bận rộn với việc tự sắm cho mình vài thứ gì đó đặc biệt. Đưa tay đội chiếc mũ phớt sọc caro vừa “cố gắng” làm quen với cô bán hàng xinh xắn. Nhìn thôi là có thể biết được sự thành công rực rỡ của đòn tấn công của anh. Một chút “ngây thơ”, một chút “lãng tử” và một chút “ga lăng” luôn là bí quyết đặc biệt của anh.

Tiên cố tươi tỉnh đi dọc con đường để tìm mua một vài bộ đồ mặc dù trong lòng đang thực sự khó chịu. Nghĩ tới cảnh Băng và Xuân ở gần nhau, đủ để khiến cho người cô nóng bừng bừng, chỉ tiếc là không thể bay nhanh tới chỗ đó mà thôi. Có lẽ vì tâm trạng đó mà dường như cô cũng chẳng có hứng thú lắm với việc mua sắm ở đây.

Sau một hồi có vẻ đã ngắm kĩ con đường mua sắm nổi tiếng đó, họ đổi hướng qua khu mua sắm Galeries Lafatette Haussmann với hi vọng sẽ mua thêm được vài món quà nho nhỏ. Kết thúc lịch trình sẽ là bữa ăn tối cùng với bà của Tiên.

Mọi kế hoạch thăm quan đều đã bị lược giảm tới tối đa. Điều đó là đương nhiên khi ba trong bốn người kia hoàn toàn không có hứng với nó, tâm trí thì lúc nào cũng bị ném xa lắc xa lơ ở đâu đó.

Bầu trời trong xanh, không khí se lạnh, nhịp sống ồn ào, con người thân thiện. Nét cổ điển đan xen hiện đại của thành phố Paris cũng khó có thể kìm giữ được tâm trí của con người khi họ không ở đây.

Ở một hòn đảo lân cận Pháp, có hai người đang dung bữa trưa trên một mẫu đất nhỏ giữa biển. Tâm trạng của họ có vẻ khá hơn ba người bạn của họ.

Hẳn thế rồi. Bữa trưa được phục vụ ngay trên một khu đất nhỏ nằm giữa biển. Vừa ăn vừa thưởng thức gió biển, tận hưởng cái mới lạ của biển mang lại thì thật là tuyệt.

Đã thế đây còn là một bữa ăn giữa một người con trai và một người con gái. Tiếng cười nói rộn rã giữa họ, nụ cười nhẹ nhàng của cô gái và cái nhìn trìu mến của chàng trai. Lãng mạng quá phải không nhỉ?

Đó là trên ti vi hoặc trên phim ảnh mà thực tế thì không như phim. Hoàn toàn không có nụ cười hay cái nhìn trìu mến nào cả.

Trong khi Băng đang thong thả cắt từng miếng thức ăn và ăn một cách hết sức ngon lành thì Xuân ngược lại. Hì hục cắt be bét dĩa thức ăn của mình ra mà vẫn không được. Điều đó là tất nhiên. Với một người như Băng được tiếp xúc với cách ăn uống của phương Tây từ bé thì việc sử dụng dao nĩa không quá khó nhưng với một người Việt chính gốc như cô từ bé tới giờ không biết sử dụng cái gì ngoài thìa và đũa thì lại là một vấn đề.
Bây giờ chẳng lẽ nhờ Băng. Đâu có được, ai lại làm phiền người khác vì lí do ngớ ngẩn là mình không thể sư dụng dao và nĩa chứ.

“Trời ơi, nếu không làm thì là sao ăn. Xấu hổ quá.” Cô than thầm.

- Được rồi, không hiểu cô đang tức ai mà phải trút lên hết phần thức ăn đó thế? Hay là cô không thể…. – Lúc này Băng mới ngước lên nhìn cô, đôi mắt đen kia thoáng lay động.

- Em…  cô không nói gì. Bị anh nói trúng tim đen rồi, càng xấu hổ hơn ấy chứ.

- Sao? – anh hỏi.

- Thật ra thì…em…không biết dùng nó. – cô “đau khổ” thú nhận.

Băng khẽ cười mặc dù nụ cười ấy rất nhạt, nó chỉ thoáng qua trên khuôn mặt lạnh lùng của anh nhưng thế cũng đủ rồi. Đủ để làm cho anh trở nên ấm áp hơn dù chỉ là một chút.

- Cô thật ngốc khi không biết nhờ sự giúp đỡ mà chỉ biết cố gắng “trút giận” lên chỗ thức ăn đó. – anh tiếp lời.

Cô im lặng, cúi gằm mặt xuống, đưa miếng cà chua vào miệng với hi vọng “có lí do để không phải nói”.

Băng nhìn cô một lúc, rồi đưa tay ra với lấy chiếc dĩa đó về phía mình. Cô hơi giật mình vội nhìn theo tay anh và khi kịp thì đã nhận ra là anh đang giúp mình cắt từng phần thức ăn đó ra.

Cô thoáng đỏ mặt. Không hiểu là vì ngại hay vì sao nữa. Nhìn chăm chú vào dáng điệu thuần thục của anh mà cô thầm ngưỡng mộ mặc dù đó chỉ là việc nhỏ nhặt nhưng sao cô lại thấy nó to lớn thế.

- Em cảm ơn. – cô nói khi anh đưa trả lại phần thức ăn đã được “xử lí” đẹp mắt.

- Đôi khi cũng nên nhờ vả ai đó, chứ không nên cố gắng một mình. – anh nói gọn lỏn rồi quay đi.

Tuy vậy đó chỉ là lời khuyên nhưng sao lại khiến cô thấy có chút ấm lòng thế? Đúng là tật xấu của cô khi cứ “tưởng tượng” nhiều mà.

Lúc này cô đang rất rất cảm ơn anh, nhờ anh mà cô đã bớt chút cảm giác buồn tủi khi bị mọi người “bỏ rơi”. Biết sao được chứ? Nói thật thì cô đã từng rất muốn thử nói chuyện với anh một lần nào đó nhưng những gì cô làm chỉ là đứng từ xa và nhìn anh ngưỡng mộ. Cứ mỗi lần tới gần cô lại bị thu hút bởi nét lạnh lùng điềm tĩnh đến đáng nể của anh. Ban đầu hẳn ai cũng nghĩ kể cả cô thì anh là một người rất giỏi đương nhiên cũng rất tự cao tự đại. Sự thật thì chỉ đúng một nửa. Đúng là có giỏi nhưng không hẳn là tự cao tự đại. Cách đối xử với mọi người rất nhã nhặn, từ tốn. Mặc dù anh đúng là người lạnh lùng và ít nói.

Nói chung là đối với anh cô luôn có một sự chú ý đặc biệt. Ôi, nhớ lại lần đầu gặp anh. Đúng là có vẻ hơi “ồn ào” một chút. Cứ tưởng sẽ bị anh ghét mà “đày đọa” chứ nhưng thực tế là chính anh lại giúp cô rất nhiều. Điều đó càng khiến cô quí trọng anh hơn.

- Được rồi, tôi dùng xong bữa rồi. – anh nói gọn lỏn.

Anh nhẹ dung khăn ăn để lau miệng sau khi ăn. Dáng điệu rất từ từ nhỏ nhẹ, ra dáng của một người rất lịch thiệp. Khẽ nhấp miệng vào li rượu vang sau khi ăn rồi anh chuẩn bị đứng lên.

- Anh đi rồi ạ? – cô chợt buột miệng nói ra. Cô cảm thấy hơi tiêng tiếc khi anh đi. Lâu lâu mới có thể ở gần anh mà.

- Có gì sao? – anh hỏi.

- Dạ, cũng không có gì. Em… - cô trở nên lúng túng kì lạ.

- …. – anh nhìn cô với ánh mắt hơi khó hiểu.

- À, em…muốn xem phim kinh dị một lần nhưng không dám xem một mình nên anh có thể… - cô nói một lèo rồi chợt nhận ra cái lí do ngớ ngẩn đó. Thật ra cô có muốn xem phim kinh dị đâu chứ.

- Xem phim kinh dị? – anh nửa cười nửa không. Gọi anh lại chỉ vì muốn xem phim kinh dị thôi sao?

- À, nếu anh không muốn thì không sao ạ. Em không làm phiền đâu. – cô vội xua tay, cũng định đứng lên bỏ đi.

- Cũng được. Tôi cũng muốn thử. – anh cũng buột miệng. Thật không hiểu tại sao anh lại đồng ý dễ dàng vậy chứ? Thật chẳng giống anh chút nào cả.

- Anh…cũng muốn xem sao? Anh không cần gượng ép mình thế đâu. – cô xua tay, nhìn anh bối rối. Có vẻ cô vẫn chưa tin lắm vào những gì mình vừa nghe.

- Không, tôi cũng muốn thử. – anh khẳng định. Dở khóc dở cười với mình và với chính cả cô. Việc anh muốn xem phim kinh dị cùng một người con gái khác quả thật vô cùng kì lạ ngay cả chính anh cũng khó tin. Không ngờ có ngày mình cũng có thời gian rảnh rỗi để xem phim. Hoặc là có thể dành thời gian rảnh rỗi ít ỏi đó để xem phim cũng một ai đó.

- Thử? Vậy anh chưa từng xem trước đây sao? – cô nghi hoặc.

Anh không nói gì mà chỉ khẽ nhún vai. Nhìn dáng bộ đó của anh thì có vẻ là thật rồi. Điều đó khiến cô càng ngạc nhiên hơn. Không lẽ anh là người bận rộn tới mức mà không có thời gian xem phim sao?

Haiz…cô thầm thông cảm với anh mặc dù có vẻ là hơi “thừa” một tí. Cô tự hứa là sẽ giúp anh phải “mở mang” tầm mắt với mấy bộ phim đó.

- Nhưng giờ có vẻ hơi sớm để

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com