Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: ra cửa nhưng trước khi bước ra khỏi phòng, Tiên dừng lại, quay lại nhìn Xuân chăm chú.
- À, tại sao em không quan tâm tới Phong một chút nhỉ? Chị thấy cậu ấy tốt với em lắm đó. – giọng nói có chút ẩn ý gì đó.
- Vâng. – cô ngu ngơ gật đầu.
Trước khi kịp nói thêm gì, Tiên đã bước nhanh ra và đóng cánh cửa lại, để cô đứng đó và suy nghĩ.
……… It’s a long and lonely night………
Là tin nhắn đến nữa. Cô vội lôi điện thoại ra. Một tin nhắn của Phong. Vội mở nó ra để đọc “message” đó.
Ngốc ạ. Đừng lo cho anh nhiều quá. Em đang mệt, nghĩ sớm đi nhé. Ngủ ngon nào. Have a nice dream…hãy mơ về anh chẳng hạn nào.
Cô bật cười. Anh ấy thật tốt khi quan tâm tới cô như thế. Mơ về anh chứ. Đúng là anh ấy thật vui tính mà. Cô cũng phải nhắn lại mới được.
Em biết mà. Cảm ơn anh nhiều. Good night. Hihi, em không mơ về anh đâu. Anh mơ về em trước đi. ^o^.
Cô mỉm cười. Đùa một tí coi nào.
………………………
Đôi mắt của Phong khẽ sáng lên khi nhận được tin nhắn của người con gái đó. Anh bật cười khi đọc nó. Mơ về cô sao? Tất nhiên là anh sẵn sàng rồi.
Okay…anh mơ về em, em cũng thế nhé. Ngủ đi ngốc ạ.
Anh send nhanh tin nhắn đó rồi cũng theo Vũ đi ngủ, nhưng trong lòng lại vẫn hừng hừng niềm vui.
………………………………………
Xuân nhận tin nhắn của Phong, lòng chợt ấm áp hơn. Anh quan tâm tới cô nhiều quá. Nó khiến cô thấy vui vui đó chứ.
Cất chiếc điện thoại đi và chuẩn bị đi ngủ.
………It’s a long and lonely night……
Lại là tin nhắn. Là của Triệt.
Ngủ chưa? Mệt không? Miss you, baby. Ngủ đi nhé. Giữ sức khỏe nha. Ngốc ạ, ngủ ngon. À, mơ về tớ nha. Đừng thích ai hết ngoài tớ đó.
Ôi, lại thêm một người muốn được cô mơ rồi. Sao hôm nay nhiều người muốn chui vào giấc mơ của cô thế. Được mọi người quan tâm nhiều quá cũng thật là vui.
Cô vô tư nhắn lại cho cậu.
Ngốc gì chứ. Tớ bằng tuổi cậu đó nha. Biết rồi, tớ đi ngủ đây. Còn lâu mới mơ về cậu nhé. :D cậu thích thì mơ về tớ đi. Ngủ ngon nha. Mai gặp lại. Mà mới gặp mà, miss gì chứ. Hì…^o^
Cô cất điện thoại rồi bước nhanh về phía phòng ngủ. Ngã lưng lên chiếc giường êm êm thật là tuyệt. Một ngày hơi mệt nhưng vui khi được mọi người quan tâm. Khẽ mỉm cười lần cuối trong ngày trước khi ngủ. mong sao hôm nay, đừng nhiều người chui vào giấc mơ của cô quá.
………………………..
Một chàng trai đang đứng dựa lan can, ánh mắt không rời khỏi dòng tin nhắn của người con gái kia. Đôi khi cô ấy ngốc nghếch, ngây thơ tới độc ác. Chẳng lẽ, cô không biết là cậu đang thích cô đến phát điên. Không nhận ra rằng còn một người con trai khác cũng đang thầm thích cô sao? Tại sao chứ? Thật bất công khi để cậu thích một con người “độc ác” như thế.
Khẽ siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Dường như cậu lo sợ một điều gì đó. Không cậu biết mình đang lo sợ điều gì mà.
Thật bất công khi vẫn cứ thích một người, thích đến điên cuồng nhưng lại không được đáp trả. Tại sao chứ? Tại sao biết là ngốc nhưng lại vẫn cứ đâm vào? Cậu ghét khi trái tim này không cho lí trí của cậu quyền được lựa chọn chứ.
……………Rain please tell me now does seem fair
For her steal my heart away when she doesn’t care……
I can’t love another…
When my heart somewhere far away……
(…mưa ơi hay nói xem là điều đó có công bằng……
Khi ngày cô ấy đã cướp mất trái tim của tôi khi cô ấy đã không còn quan tâm tới tôi nữa
Tôi làm sao có thể đến với người khác
Một khi trái tim đó không còn ở bên tôi nữa……)
TÌNH YÊU QUÍ TỘC
Tác giả: Luffy_zoro
Chương 64
Ads Một ngày mới bắt đầu bằng những tia nắng trong trẻo, tiếng xì xào của biển và hương vị mằn mặn man mát của gió biển.
Đằng xa là một chiếc tàu biển cao cấp, nó có vẻ như là đang chờ ai đó. Tất nhiên là đứa cháu cưng của chủ tịch tập đoàn KEN đứng thứ hai của nước ta mà. Hôm nay còn có thêm bốn người cháu của tập đoàn AJ hàng đầu nữa. Quả thật, chiếc tàu đó phải thật “may mắn” đó.
Trên chiếc cầu nhỏ, có ba người con trai và một người con gái đang đứng. Có vẻ cả bốn đều đang chờ đợi ai đó.
- Băng đâu rồi? – Tiên hỏi Triệt.
- Em không biết. Từ sáng đã không thấy anh ấy rồi. Có lẽ anh ấy đi ra tàu trước rồi. – Triệt trả lời.
- Vậy sao. Được rồi mọi người đi nào. – Tiên mỉm cười hài lòng và bước nhanh về chiếc phi thuyền đang ở đầu cầu.
- Khoan đã, còn Xuân nữa. – Phong lên tiếng. Khuôn mặt thoáng lo lắng.
- Xuân? – Tiên hơi mỉm cười, quay qua nhìn Phong.
- Đúng, em ấy chưa tới.
- Đừng lo, hôm qua em đã nói với Xuân rồi, có lẽ sáng sớm hồi hộp quá nên đã đi rồi. Vì em nói là nếu tới sớm thì có thể ra tàu trước cũng được. Có thể em ấy đang ở trên đó. Sáng em ghé qua thì không thấy em ấy.
- ừm. – Phong hơi nheo mắt, khẽ gật đầu nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng.
- Đi nào, sắp trễ rồi đó. – Tiên cố cười để an ủi Phong rồi kéo mọi người đi nhanh lên thuyền.
Phong hơi lưỡng lự nhưng cũng bước lên. Sau đó tới Vũ và Triệt. Triệt khẽ nheo mắt nhìn về phía khu khách sạn. Không hiểu sao có gì đó khiến cậu không tin được cho lắm.
Chỉ mới 7h thôi mà, Trong khi hôm qua lại hẹn 8h. Tại sao phải hẹn sớm như thế chứ. Mà cậu cũng không quan tâm lắm. Dù đi sớm hay không thì chắc chắn Băng cũng không đi.
- Triệt, nếu không phiền cậu có thể giúp tôi vắng mặt vào ngày mai không? – Băng nói khi Triệt đang đứng ngoài lan can.
- Tại sao anh lại không muốn đi. – Triệt lơ đãng hỏi.
- Vì tôi không thích bị làm phiền. – Băng trả lời.
- À, em hiểu rồi, là Tiên đúng không? – Triệt bật cười.
- ……… - Băng không nói gì chỉ khẽ nhếch mép cười.
- Đúng là mệt thật. May là em không “hot” như anh, nếu không thì mệt lắm nhỉ? – cậu cười nụ cười tinh nghịch nhìn Băng.
Khuôn mặt của anh vẫn như thế. Mặc dù biết anh nổi tiếng là lạnh lùng nhưng trong kì nghỉ này, có vẻ như anh trầm hơn hẳn. Hay là anh đan khó chịu vì sự xuất hiện của Tiên.
- Được rồi. Em giúp. Đừng làm cái mặt lạnh lùng đó nữa nào. Em sợ rồi đó. – cậu khẽ vỗ vai anh rồi quay đi nhưng vừa tới cửa cậu dừng lại, vẫn không quay lại nhìn Băng, cậu buột hỏi: - Anh nghĩ sao về Xuân?
- …………… - Băng im lặng một lúc nhìn Triệt. Câu hỏi bất ngờ khiến anh thoáng ngập ngừng. – Tại sao cậu lại muốn biết? – Băng hỏi.
- Chỉ là thắc mắc thôi, anh không trả lời được sao ạ?
Băng suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Rắc rối, ngờ nghệch nhưng rất được việc.
- Thế thôi sao?
- Cậu muốn thế nào nữa chứ.
- KHông, có vẻ như anh không ghét cậu ấy lắm. Nghe kể chuyện lần đầu cậu ấy và anh gặp nhau, có vẻ là hai người sẽ kị nhau lắm chứ. Nhưng có lẽ là sai rồi. – Triệt nói.
- Ý cậu là sao?
- Không có gì đâu. Em đi ngủ đây. À, cũng lâu rồi không gặp anh Huy. Em trai của anh bí ẩn quá nhỉ.
Không kịp để Băng nói thêm câu nào, Triệt đã vươn vai, chui tọt vào trong phòng của mình và chuẩn bị đi ngủ.
Để Băng đứng im lặng ngoài đó. Lâu rồi không ai nhắc tới Huy. Cũng đã rất rất lâu rồi cả hai người không gặp. Nhưng chắc sẽ không lâu đâu. Cả hai sẽ gặp nhau trong một tương lai gần. Không hiểu sao anh lại có cảm giác rất mạnh về điều đó mà lại trong một tình huống rất đặc biệt.
Triệt kết thúc hồi tưởng khi nghe tiếng khởi động của chiếc phi thuyền. Đó là lí do tại sao cậu lại nói dối về vụ của Băng. Haiz…chắc cũng sẽ ổn thôi mà.
Cậu im lặng, nhìn chiếc phi thuyền tới gần chiếc tàu to lớn đó. Quả không hổ danh tập đoàn đứng thứ hai của cả nước. Chiếc tàu thật hoành tráng và sang trọng. Khẽ cười một cách thơ ơ.
Mọi người bước nhanh lên tàu ngay khi tới gần chiếc tàu đó. Tiên thoải mái với phong cách của một “chủ nhà”, vui vẻ mới mọi người nghỉ ngơi trên chiếc tàu sang trọng này. Nhưng dường như có vẻ như không ai mấy mặn mà với nó lắm.
Tiên cũng không quan tâm nhiều, bước nhanh tới chỗ vị quản tàu để hỏi ngay tung tích của Băng.
- Chú Phùng, Băng đầu rồi. – cô mỉm cười.
- Tôi chưa thấy cậu ấy. Không phải cậu băng sẽ đi cùng mọi người sao? – người đàn ông kia cung kính trả lời.
Mặt Tiên tối sầm lại khi nghe cậu trả lời đó. Phong thấy vậy cũng ngay lập tức chạy lại hỏi:
- Thế bác còn thấy cô bé nào lên đây không? – Phong lo lắng.
- Cũng không luôn thưa cậu. Từ lúc chúng tôi tới đây, chỉ có bốn người là mọi người đây thôi.
Mặt Tiên càng tối lại, ánh mắt thoáng hiện ra tia tức tối và căm ghét. Phong cũng trở nên lúng túng. Vậy ra giờ trên đảo còn có Xuân và Băng sao.
- Quay tàu lại ngay, còn có người phải đón. – Tiên quát lên.
- Tôi rất tiếc thưa cô chủ. Tàu đã khởi động rồi, không thể dừng lại được. – người đàn ông đó vẫn tỏ ra rất bình tĩnh trước thái độ của cô chủ của mình.
- Tôi không biết, tôi muốn tàu dừng lại và quay lại ngay. – Tiên hét.
- Tôi rất tiếc, sẽ rất tốn thời gian nếu chúng ta làm thế. Sẽ trễ hẹn với bà chủ tịch sẽ rất không hài lòng nếu cô chủ trễ hẹn. – người đàn ông đó tiếp tục bình thản nói với giọng điệu có chút gì đó nghiêm khắc.
Và tất nhiên lời nói đó phỉa có trọng lượng rồi. Bằng chứng là ngay lập tức mặt Tiên sa sầm lại, cô tức tối quay đi nhìn về phía của hòn đảo Bora Bora đó.
Phong và Triệt cũng không kém phần hụt hẫng. Không hẹn mà cùng lúc cả hai đều hướng ánh mắt tiếc nuối và lo lắng về phía hòn đảo đó. Một cảm giác khó chịu, một chút gì đó ghen tị trong họ.
Thế thành ra chuyến đi này chỉ có bốn người và điều đáng buôn cười hơn là ba trong bốn người đều đang cảm thấy rất rất tức tối và khó chịu.
Vũ bật cười khi nghĩ tới cảnh đó. Có vẻ như kế hoạch của Tiên không thành công cho lắm. Thôi đành thế thôi, chỉ có mình anh tận hưởng chuyến đi thôi vậy.
……………………………….
Nắng chói chang, chiếu qua cửa sổ khiến Xuân cảm thấy chói mắt quá nên đành phải bật dậy. Ôi, mệt mỏi thật đấy. Cô ngồi thẳng dậy, vươn vai và liếc nhanh chiếc đồng hổ trên bàn.
7h45’
Cô gần như muốn hét lên. Lao nhanh vào phòng tắm để chuẩn bị và phóng nhanh ra chỗ hẹn. Ôi tại sao thế. Cô ngủ li bì từ hôm qua tới giờ. Uống xong ly sữa nóng mà Tiên mang cho là cô lăn ra ngủ tới giờ. Trời ơi, không biết mọi người có đợi cô không nữa mặc dù chưa tới giờ.
Ừm, phải nói như thế nào nhỉ? Trống vắng. Hoàn toàn không có một bóng dáng của chiếc tàu to lớn nào cả. Chẳng lẽ mọi người đã đi rồi. Không đúng, Tiên hẹn 8h mà. Tại sao chứ? Cô hoảng loạn, chạy lung tung trên bãi biển để tìm. Trời ơi, cô bị bỏ rơi thật rồi. Vội chạy lại một người phụ nữ nước ngoài đang ngồi tắm nắng trên bãi cát để hỏi. Không biết người đó có hiểu tiếng Anh không vì đó là ngôn ngữ nước ngoài duy nhất mà cô biết. >”<.
- Excuse me! May I ask you a question? (Xin lỗi! Tôi có thể hỏi cô một câu hỏi được không?) – cô nói, cố gắng phát âm thật chuẩn nhất có thể.
- Sure ( Vâng, tất nhiên rồi.) – người phụ nữ đó ngồi dậy, nhìn cô chăm chú.
- Thank you. Do you see a liner stand aroung here? In this morning? (Cảm ơn, cô có thấy một con tàu lớn ở quanh đây không? Sáng nay ấy?)
- Sorry, no. Actually, I saw one. But it left early in this morning.( Xin lỗi tôi không thấy. À thật ra thì có một cái nhưng nó đã rời khỏi từ rất sớm.) – người phụ nữ đó trầm ngâm.
- Early? Do you remember when it left? And are there any people on it? (sớm? Cô có nhớ cụ thể là lúc mấy giờ nó rời khỏi không? Và có người nào trên đó không? – cô nghi hoặc.
- Around 7 o’clock. A, there were three boys and one girl. They’re really cute. It deeply impress me. Do you know them?( Khoảng 7h gì đó. có 3 chàng trai và 1 cô gái. Họ thật sự rất dễ thương. Nó khiến tôi thật sự ấn tượng về họ đấy. Cô quen họ chứ?) – người phụ nữ đó mỉm cười rất tươi.
Ba trai, một gái, rất dễ thương, thu hút thì đúng là họ rồi. Tại sao họ lại bỏ cô một mình chứ. Ôi cái cảm giác hụt hẫn này là sao thế này.
- Yes, They’re my friends. Thank you. Sorry for bothering. Good bye. Have a nice day!!! (vâng, họ là bạn của tôi. Cảm ơn, Xin lỗi vì đã làm phiền cô. Tạm biệt. Chúc một ngày tốt lành.) – Xuân chào người phụ nữa ấy rồi đứng lên.
- Bye. (tạm biệt) – người phụ nữ đó mỉm cười với cô rồi quay lại thư giãn trên bãi biển của mình.
Còn cô thì thất thểu đi về khu khách sạn. Họ bõ rơi cô thật rồi. Hơi buồn nhưng có lẽ cũng đúng thôi. Ủa, nhưng mà tại sao lại là ba nam chứ? Băng, Phong, Triệt, Vũ. Bốn cơ mà. Hay người phụ nữ đó nhìn nhầm. Vừa định quay lại hỏi thì cô chợt khựng lại khi nhận thấy một bóng người quen thuộc đang bước tới gần cô.
Đôi mắt mở to hết sức vì quả thật rất khó tin khi nhìn thấy người ấy ở đây. Và có vẻ như anh cũng ngạc nhiên không kém gì cô. Nhưng ngay lập tức, người con trai đó lấy lại dáng vẻ bình thản thường ngày và bước tới gần cô.
Xuân bước từ từ tới gần Băng. Anh đứng im lặng nhìn cô có chút nghi hoặc. Nhìn cái khoảng cách giữa anh và cô càng gần nhưng vẫn không nói gì.
- Anh… cô tự dưng thấy ấp úng không nói lên lời.
- Không phải là cô đi Pháp cùng mọi người sao? – Băng lên tiếng trước vì thấy cô cứ ngập ngừng mãi.
- À, em… cô lại càng lúng túng, chẳng biết nói sao cả.
- Hay là….bị bỏ rơi rồi. – anh suy nghĩ một lúc rồi nói một câu tỉnh queo.
Mặt cô sa sầm lại, không biết nói gì. Chẳng lẽ nói cô bị bỏ rơi thật nhưng mà chắc gì, lỡ là do cô sao.
- Em không biết. Mọi người hẹn 8h mà khi nãy em hỏi cô kia nói là 7h. – cô vội giải thích.
- 8h? Không phải đổi rồi sao? – Băng nheo mắt nhìn cô.
- Đổi? Đổi lúc nào cơ chứ? Em đâu có biết. – mặt cô càng tối hơn. Bị bỏ rơi thật sao.
- Chẳng phải Tiên đã báo cho mọi người hết rồi à.
Thấy cô không nói gì mà chỉ nhìn anh bằng ánh mắt không tin được thì cũng đủ biết là cô không được nói về vụ thay đổi này rồi.
Khẽ nhếch mép lên cười nhạt. Thì ra đó là lí do mà Tiên muốn thay đổi lịch sao. Chỉ là vì không muốn Xuân đi mà không nỡ từ chối thẳng thừng sao. Tại sao chứ? Anh thấy khó hiểu.
Cô mặt mày cau có nhìn ra ngoài xa trong vô vọng. Trời ơi, lần đầu được đặt chân tới Pháp của cô thế là đi bay, mất công cô “mơ mộng” cả tối qua chứ. TT^TT.
- Thế tại sao anh không đi? – cô nhăn nhó quay ra nhìn anh.
- Không thích đi nên ở lại thôi. – anh khẽ nhún vai rồi quay lưng bước đi.
Thấy anh bước đi cô cũng không dám chạy theo. Đứng như trời trồng tại chỗ với tâm trạng hụt hẫng kinh khủng. Vừa buồn vừa giận mọi người. Tại sao mọi người nỡ bỏ cô lại chứ? Hay là vì không muốn cho cô đi theo. Như thế thì thà nói ngay từ đầu cho rồi.
Cô bực bội đá chiếc dép
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |