Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: />
Băng nhìn Xuân một lúc lâu, ánh mắt như chứa đựng một sự hụt hẫng, trách móc gì đó.
- Không, hôm nay là đủ rồi. Cảm ơn vì lời đề nghị của cô. – anh quay qua nói với Tiên gọn lọn rồi bỏ đi thẳng ra cửa, kéo theo Xuan đang bối rối nhìn anh.
Bước chân dồn dập, gấp gáp, có chút giận dữ của người con trai ấy khiến cô cảm thấy có chút hối lỗi. Tại sao trông anh có vẻ như tức giận như thế? Chẳng lẽ việc cô tạo cơ hội cho Tiên ở bên anh là sai sao?
Dòng suy nghĩ bị cắt đứt bởi giọng nói vô cảm của Băng:
- Lần sau, không cần em phải lo lắng thay cho tôi như thế đâu?
- Vâng. – cô ngập ngừng, không dám ngẩng đầu nhìn anh, chỉ ngoan ngoãn bước vào xe và không nói thêm bất cứ câu gì trên đường về.
Tiên đứng sững nhìn bóng dáng của hai người kia sóng đôi đi ra khỏi tiền sảnh của khách sạn này. Bàn tay nắm chặt lộ rõ sự ghen tức đến cùng cực. Đôi mắt tuyệt đẹp kia như trở nên sắc nhọn tới mức có thể cắt nát tất cả, đặc biệt là người con gái kia. Tại sao lúc nào cô ta cũng đi cạnh Băng? Tại sao lúc nào cô ta cũng có người lo lắng bảo vệ? Từ khi nào Băng đã mở lòng với nó?
Khuôn mặt sa sầm, lộ rõ sự thâm độc của một con người chanh chua. Không ai dám tới gần, vì họ cảm thấy sợ ánh mắt ấy.
- Thưa cô chủ, tôi phát hiện ra một việc hết sức thú vị. Có lẽ nó sẽ giúp ích cho cô đấy ạ. – giọng nói ôn nhu của người đàn ông. Bộ vest đen cứng nhắc cùng khuôn mặt nghiêm nghị, có chút gì đó lạnh lùng, tàn độc làm cho ông ta trở nên nguy hiểm lạ lùng.
Tiên quay ra nhìn ông ta với anh mắt khó chịu. Lắng nghe lời thì thầm gì đó từ người đó. Đôi môi chợt nở dài nụ cười hài lòng, cay độc.
……………………………
Hành lang vắng lặng, bầu trời tối đen. Gió khẽ gào rít bên ngoài cùng tiếng xào xạc của cây cối làm cho khung cảnh trở nên âm u và lạnh lẽo hơn hẳn.
Tiếng bước chân vội vã, có chút sợ hãi, gấp gáp của ai đó vang vọng khắp nơi đây.
Nhịp tim dồn dập, đôi mắt dáo dác tìm kiếm, dè chừng.
Bước chân đó chậm dần rồi dừng hẳn trước một chiếc tủ đựng đồ.
Run rẩy đưa chiếc chìa khóa lên, vội vàng mở cánh tủ đó ra.
Bên trong có một vài món đồ lặt vặt gì đó, một vài cuốn sổ nhỏ được đặt gọn gàng ở trong góc trên của cái kệ.
Liếc qua một lượt, đặt nhanh chiếc hộp giấy vào trong rồi đóng vội cánh cửa lại.
Hắn quay lưng bỏ đi, không kìm được cái nôn khan vì kinh tởm. Một lần nữa hắn lại bỏ chạy nhanh vào bóng đêm như cái lúc hắn bước ra từ đó.
Gió lại khẽ gào rít, kéo theo những cánh cây rung động bực tức, khó chịu. Màn đêm tĩnh mịch luôn thế. Âm thầm và đôi khi lại chứa đựng biết bao sự xấu xa không ngờ.
……………………………
Căn phòng làm việc tối om.
Một gã đàn ông ngồi trầm tư suy nghĩ. Khói thuốc làm cho ông ta trở nên mờ ảo, khó hiểu.
Dí đầu thuốc vào cái gạt tàn một cách tức tối, lầm bầm rủa cái gì đó.
Giờ thì ông đã nhớ mặt đứa con gái hồi sáng. Nó ăn diện lên nhìn khác hẳn, không muốn công nhận nhưng đúng là xinh đẹp thật. Nhưng mà như thế thì đâu đủ để cướp mất đứa cháu của chủ tịch tập đoàn AJ từ tay con gái của ông chứ.
Đã thế lần trước gặp mặt, dù chỉ lướt qua, cũng đủ để biết được là con bé đó đúng là thứ giả tạo, đáng ghét như bố nó. Giả ngây thơ để đám con trai khờ khạo kia phải mê mệt. Nếu đám đó mà gặp con ông thì kiểu nào cũng phải đổ hết.
Vừa nghĩ ông ta vừa cười hài lòng. Ông hợp tác với bố của con bé kia chỉ vì bất đắc dĩ thôi, cái ông ta cần là món tiền mà gã đã thật thà cùng hợp tác đầu tư và cái đầu thông mình của gã, xong việc là gã sẽ bỏ thôi nhưng khó khăn bây giờ là hơi khó để làm việc đó.
Cạch…
Cánh cửa bật mở bất ngờ, ông ta càm ràm liếc ra phía đó. Hơi giật mình vì sự xuất hiện bất ngờ của người đàn ông lạ mặt. Khuôn mặt trầm ngâm lạnh lùng, cùng bộ vest đen làm ông ta trở nên cứng nhắc và khó hiểu.
- Ông…ông là ai…?
- Tôi là người muốn hợp tác với ông. – người đàn ông đó mỉm cười nham hiểm.
- Hợp…hợp tác…gì? Tôi không biết…ông là ai cả…? – ông ta ngập ngừng.
- Đừng lo sẽ có lợi cho đôi bên mà. – người đàng ông lạ mặt tiếp lời.
- Lợi gì chứ? – mặt ông ta hơi sáng lên.
Không nói gì, người đàn ông kia đi thẳng và đặt lên một sấp giấy gì đó.
Ngay lập tức, ông đọc lướt qua sấp giấy mà người lạ mặt kia đưa. Khuôn mặt như bừng sáng, đôi mắt không giấu sự thèm thuồng và ham muốn vì dải số 0 dài kia.
- Sao ông đồng ý chứ? – người lạ mặt lên tiếng.
- Được…được…tôi đồng ý… - ông ta gật đầu lia lịa.
- Nhưng tôi có một vài yêu cầu nhỏ. – người kia tiếp tục nói, giọng điệu trầm đục, nguy hiểm.
- Tôi làm theo là được chứ gì? – ông ta nói vội.
- Tất nhiên, cũng không khó khăn gì lắm đâu…chỉ là….
TÌNH YÊU QUÍ TỘC
Tác giả: Luffy_zoro
Chương 76
Ads Sáng sớm luôn là lúc đẹp nhất trong ngày. Một ngày mới với nắng nhẹ và gió vi vu thổi. Nó vẫn luôn là vậy đối với Xuân, nhưng có lẽ hôm này là ngoại lệ.
Dậy trễ đến mức Phong là người phải đi gọi cô dậy.
Cảm giác gặp anh vào lúc sáng sớm dường như đã quá xa lạ đối với cô trong một thời gian dài né tránh. Nó vẫn còn ngượng ngùng và kiêng dè.
Hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy anh. Một khoảng trùng xuống giữa cả hai.
- Em dậy hơi trễ so với mọi hôm nhỉ? – Phong mỉm cười dịu dàng tới mức khiến cô đau lòng.
Cô vẫn tự trách bản thân khi luôn xa lánh và lạnh nhạt đối với anh sau ngày hôm đó, bỏ qua mọi lời xin lỗi, giải thích chân thành của anh. Cô vẫn cần một chút thời gian để quên đi điều đó. Vẫn chưa có gì quá tồi tệ xảy ra cơ mà, chỉ cần cô thả lòng và quên dần là được.
- Em…xin lỗi…hôm qua em thức khuya quá. – cô khẽ mỉm cười.
- Ừ, không sao. – anh khẽ thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra sự thoải mái ở cô.
- Em đi chuẩn bị. Làm phiền anh rồi. – cô nói rồi vội vàng quay lưng bỏ đi vào trong phòng.
Phong định nói gì đó nhưng rồi lại không, anh thở dài đứng dựa vào tường chờ đợi. Hướng ánh mắt về một hướng xa xăm nào đó, nghĩ vẩn vơ, mệt mỏi.
Đã bao lần anh ao ước được giang cánh tay, che chở cho người con gái ấy ngay từ lần đầu tiên gặp mặt nhưng giờ đây anh lại là người phải né tránh cố. Dường như cô đã tạm chấp nhận anh, quả thật là một điều tuyệt vời.
Cạch
Cánh cửa bật mở lần nữa, người con gái kia lại bước ra. Bộ đồng phục gọn gàng, vừa vặn làm tôn lên nét nữ tính và nghiêm trang của một nữ sinh đúng mực. Trái tim mềm yếu của anh lại khẽ run lên vì thổn thức, anh nhìn cô chăm chú, mê hoặc. Đôi mắt nâu kia như đang ẩn chứa một chút gì đó buồn và tuyệt vọng.
- Anh vẫn đợi em sao? – cô hỏi.
- Ừ, anh có thể đi cùng em chứ? – anh nhã nhặn.
Cô nhìn anh một lúc, hơi lưỡng lự rồi gật đầu.
Phong khẽ cười. Cả hai sóng đôi bước dọc hành lang, cùng duy trì một khoảng cách nhất định nào đó. Tiếng bước chân đều đều vang vọng khắp không gian chậm rãi.
Không ai nói gì, tự đặt ra cho mình câu hỏi về suy nghĩ của người đang đi cạnh mình là gì.
- Giờ cậu mới xuống sao? – giọng nói quen thuộc, nó đã từng rất tinh nghịch nhưng giờ lại mang một chút gì đó trầm lặng và suy tư.
Cả Phong và Xuân đồng loạt quay lại, nhìn người con trai kia bước tới gần. Cậu khẽ mỉm cười khi nhìn thấy cô. Và cô cũng cười đáp lại. Chỉ có điều ánh mắt của cậu dành cho Phong không mấy thiện cảm, mà có chút gì đó trách móc và khó chịu.
- Tại sao cả hai lại đi cùng nhau? – cậu lạnh lùng hỏi.
- Anh ấy gọi tớ dậy. – Xuân giải thích.
- Vậy sao? – Triệt nhìn anh không cảm xúc.
- Ừ. – Xuân gật đầu.
- Cậu tha thứ cho anh ta sau những gì anh ta đã làm sao? Cậu có tốt bụng quá không thế? – Triệt liếc nhìn anh.
- Triệt, đủ rồi đó. Chuyện của tớ không cần cậu xen vào. Hiểu lầm đã qua, đừng bao giờ nhắc lại, hơn nữa anh ấy còn là anh họ của cậu vì thế đừng cư xử như thế. – cô lên giọng. Đã cố bỏ qua tất cả rồi nhưng sao Triệt lại cố tình gợi lại.
Triệt nhìn cô có chút ngỡ ngàng.
- Không, có lẽ cậu ấy nói đúng đấy. – Phong lên tiếng.
- Được rồi, chuyện cũ bỏ qua đi, mọi người đừng nhắc lại nó được không, em mới là người phải trách móc chứ không phải những người xung quanh. Em tới đây là để giúp mọi người hòa thuận chứ không phải là để cho mọi người xích mích như thế này. – cô mất bình tình, liền nói một tràng dài.
Phong và Triệt im lặng nhìn cô bối rối.
- Em xin lỗi, em hơi mất bình tĩnh một chút, tạm biệt. – cô quay lưng bỏ đi.
Chạy nhanh ra khỏi khu nhà ấy rồi lấy nhanh chiếc xe đạp quên thuộc và phóng thẳng đến trường trong mớ cảm xúc rối như bòng bong lúc này.
…………………………
Bước vội nhanh về phía tủ đựng đồ, có lẽ như cuộc nói chuyện buổi sáng này đã mất khá nhiều thời gian của Xuân, kết quả là lúc này cô đang đứng trước nguy cơ trễ học rất cao.
Cạch…
Cô mở vội chiếc tủ đề lấy một vài món đồ.
Một chiếc hộp bất thường đặt ngay chính giữa của tủ đựng đồ.
Hơi chững lại, nhìn nó một cách nghi ngờ, từ từ nhấc lên và mở nó ra.
Cô thét thất thanh vội hất tung chiếc hộp xuống, bịt nhặt miệng nhìn nó một cách ghê tởm.
Xác một con chuột chết, nát bấy đến độc ác.
Là ai đã làm chuyện này chứ?
Chẳng lẽ tất cả những người ở đây ghét cô, ghê tởm cô tới mức đó sao? Cô nuốt khan giọt nước mắt hoảng sợ, mệt mỏi. Lặng nhìn chiếc hộp nằm dưới đất kia, cô nhắm mặt lại, hít thật sâu để lấy lại bình tĩnh.
Chuyện này không thể nói với ai, chỉ làm cho những người xung quanh đắc ý. Cô sẽ cố chịu đựng.
……………………………..
Xuân mở cánh tủ ra, lòng khẽ trùng xuống. Vẫn thế. Suốt một tuần qua, họ vẫn “đều đặn” gửi cho cô chiếc hộp kinh tởm đó, vẫn giữ nguyên ý định đuổi cô đi cho bằng được.
Cô như muốn bật khóc vì tức, vì sợ và vì căm ghét.
Một tuần qua ngày nào cũng thế. Mỗi ngày là một xác của một con vật chết đau đớn. Khẽ xót thương cho số phận của những con vật nhỏ bé kia, chỉ vì cô bị ghét mà chúng phải bị đem làm trò như thế. Quả thật là độc ác.
Từ xa, Duy lững thững đi. Khẽ ngân nga một điệu nhạc nào đó trong họng. Ánh mắt chợt dừng lại ở người con gái kia. Bất giác bật cười, cô gái này luôn cho anh hứng thú kì lạ. Một người con gái bình thường giản dị nhưng lại có thế thu hút được sự quan tâm của biết bao nhiêu người, toàn là những người tai to mặt lớn trong trường này.
Bước chầm chậm lại phía cô một cách thích thú.
- Hey, chưa vào lớp sao? – Duy vỗ vai Xuân khi anh tới gần.
Cô giật mình quay lại nhìn người mới xuất hiện, là Duy.
Nụ cười trên môi anh tắt ngúm khi nhìn thấy khuôn mặt nặng nề, lo sợ của cô. Liếc nhìn chiếc hộp kì lạ trong tủ đồ ấy, anh đưa tay ra lấy và mở nó ra trước khi cô kịp ngăn anh lại.
Khẽ giật mình khi nhìn thấy cái thứ kinh khủng trong đó. Anh quay qua nhìn cô có chút giận dữ.
- Cái này ở đâu ra. Nói thật xem nào? – anh gằn giọng.
Cô bối rối nhìn anh, không biết trả lời sao. Điều đó cũng đủ để cho anh biết câu trả lời. Dù cô bị ghét trong cái trường này nhưng không ngờ là tới mức này.
- Bao lâu rồi? – anh hỏi.
- Không có gì quan trọng đâu. – cô vội lấy chiếc hộp đó và chạy vội đi vứt nó.
Duy chạy theo, kéo tay cô lại.
- Nói anh nghe coi. – anh bực bội nhìn cô.
- Một tuần. – cô nói nhỏ.
- Băng và Phong đã biết chưa? – anh hỏi tiếp.
Cô lắc đầu.
- Em không muốn mọi người lo lắng. – cô đáp.
- Em bị ngốc à? Tại sao em lại che giấu chuyện này. Đi anh sẽ nói cho Băng biết.
- Không, em không muốn anh ấy phải lo lắng thêm vì em. – cô kéo tay anh lại.
Nhìn đôi mắt khẩn thiết của Xuân là Duy có chút mềm lòng. Tại sao một đứa con gái yếu ớt như thế lại đi chịu đựng sự giày vò ghẻ lạnh của nhiều người như thế? Không chỉ về thể xác mà còn muốn đánh mạnh vào tâm lí của cô. Ai lại độc ác như thế chứ? Có thể ghét nhưng làm như thế này là quá mức, chính anh cũng cảm thấy tức giận thay cho.
- Em chắc chứ? – Duy hỏi.
Cô gật đầu nhìn anh cương quyết.
- Anh Duy đang làm gì đó? Tại sao lại đứng đây? – giọng nói lảnh lót, nhõng nhẹo của một đứa con gái bất ngờ vang lên làm bầu không khí căng thẳng giữa Xuân và Duy bị phá vỡ.
Cả hai quay lại, là một nhóm con gái đang đứng đó, nhìn anh với ánh mắt chăm chú, ngưỡng mộ.
- Chào, có gì sao? – Duy đang bực bội nên chỉ trả lời qua loa.
- Bọn em chào anh. – cả nhóm đó đồng thanh.
Một đứa con gái trong nhóm đó chợt chú ý tới sự tồn tại của Xuân, đặc biệt là lại đang đứng một mình với Duy nên đâm ra khó chịu.
- Ê, con bé kia, ai cho mày đứng cạnh anh Duy. – con bé đó kéo giật Xuân ra một cách thô bạo.
Duy nheo mày tỏ ý khó chịu.
- Này, cô đang làm gì đó? – anh lên giọng.
- Em chỉ muốn giúp anh tránh xa khỏi đứa con gái xấu xí này thôi. – cô ta vừa mỉm cười vui vẻ nhìn anh, cố ý lấy lòng, vừa cố gắng giật tóc Xuân đẩy cô ra xa.
Dù đau nhưng cô vẫn không kêu lên một tiếng, chỉ chịu đựng một mình. Chợt cánh tay của con bé kia buông ra, một cánh tay chắc khỏe khác đang kéo cô lại về phía người đó, ôm cô vào lòng một cách âu yếm nhất, trước khi cô kịp hiểu ra chuyện gì, Duy đã lên tiếng:
- Tại sao tôi phải tránh xa cô bạn gái “xấu xí” của tôi nhỉ? –
Anh mỉm cười nụ cười mê hoặc, vòng cánh tay ôm lấy vai cô, khẽ hôn lên mái tóc, nhìn đám con gái đó đang trố mắt ra vì ngạc nhiên đến cực độ.
TÌNH YÊU QUÍ TỘC
Tác giả: Luffy_zoro
Chương 77
Ads Căn phòng vang vọng tiếng piano trầm bổng. Thỉnh thoảng là giọng hát trầm ấm của một người con trai nào đó.
Không gian cũng trở nên trầm lắng, để nhường chỗ những giai điệu ngọt ngào ấy cất lên. Người con trai ấy dường như thả hồn hoàn toàn vào trong bài hát vu vơ của anh, chìm đắm trong cái thế giới của riêng mình.
Nhưng trái ngược với anh là một người dường như đang cực kì căng thẳng. Môi khẽ cắn chặt, lo lắng. Hai tay nắm chặt vào nhau, nhìn anh lúng túng, không biết nói gì.
- Em có cần căng thẳng thế không? – Duy vẫn tiếp tục chơi đàn, không nhìn vào Xuân đang đứng bên cạnh.
- Em…sao anh lại nói thế chứ? – cô ngập ngừng.
- Nói gì?
- Anh…
- Chuyện em là bạn gái của anh sao? – anh dừng lại, quay qua nhìn cô và mỉm cười.
Nụ cười ấy làm cô thoáng bối rối.
- Có gì không ổn sao? – anh hỏi tiếp.
- Tất nhiên. Em còn chưa biết rõ anh là
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |