Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: ai nữa, hơn nữa giữa em và anh là…
- Anh thích em không được sao? – anh vẫn tiếp tục giữ nụ cười ấy.
Cô hơi sững người lại trước lời nói của Duy. Thích? Cô mới gặp Duy có hai tuần, làm sao có thể thích được chứ?
- Anh đừng đùa kiểu đó. Mọi người sẽ hiểu lầm mất. – cô cảm thấy có một chút bực bội.
- Sao? Hiểu lầm càng tốt, chẳng sao hết. Sự thật mà. – anh nhún vai rồi quay lại với chiếc đàn của mình.
- Anh đừng có đùa như thế? Anh sẽ gặp rắc rối đó.
Rầm…
Xuân giật mình khi nhìn thấy Duy trút giận lên chiếc đàn, quay qua nhìn cô bực bội.
- Ý em là sao? Vậy chịu đựng chuyện bị bắt nạt sẽ tốt hơn sao? – anh hỏi.
- Không…em…
- Được rồi, chỉ là biện pháp tạm thời thôi. Mà em ghét anh hay là do anh không xứng để làm bạn trai của em. – Duy lấy lại vẻ vui đùa ban đầu.
- Không…không…em không xứng mới đúng. – cô lắc đầu.
- Được rồi, không bàn chuyện đó nữa. Giờ em cứ ngoan ngoãn làm đúng bổn phận là bạn gái của anh được rồi.
- Nhưng…vâng…em cảm ơn. – cô cúi đầu.
- Sao. Đừng quá quan trọng hóa nó lên, anh sẽ giải thích với Băng mà. – Duy tiếp tục mải mê với những giai điệu của riêng mình.
Xuân chợt đỏ mặt khi nghe nhắc tới Băng.
- Không…không cần đâu ạ. Em cảm ơn…em phải đi trước…chào anh ạ. Lát nữa gặp lại anh nhé. – cô xua tay loạnh xạ rồi chạy một mạch ra khỏi phòng ấy.
Bỏ lại Duy đang cười thầm về chuyện nào đó. Mọi chuyện dường như xảy ra quá bất ngờ nhưng lại hết sức thú vị thì phải.
Cạch…
Một người con trai mở cửa và lặng lẽ bước vào phòng.
- Chào cậu. Em ấy vừa đi rồi. – Duy không quay lại.
- Chuyện ấy là sao? – người con trai ấy cất tiếng hỏi.
- Chà tin đồn lan nhanh nhỉ?
-……..
- Cậu muốn biết sao? Được thôi….
………………………
Tin đồn dường như luôn mang một sức lan tỏa mạnh mẽ đến khó kiểm soát. Quả thật như vậy, chỉ trong vòng một buổi sáng, việc Xuân là bạn gái của Duy đã được truyền tai hết tất cả mọi người. Tất nhiên đó sẽ là một cú shock cực kì lớn đối với học sinh toàn trường.
Hai người đó làm sao có thể biết nhau? Gặp nhau lúc nào? Con bé đó có gì hay chứ?...bla…bla…
Hàng loạt câu hỏi được đặt ra để làm đề tài bàn tán nóng hổi của các tụm học sinh trường này. Mặc dù mọi người đều không thích điều đó nhưng không thể phủ nhận là ánh mắt mà mọi người dành cho Xuân cũng có chút kiêng dè và e ngại.
Đối với việc này, Xuân cũng không thấy thoải mái cho lắm, khi chịu đựng ánh mắt dò xét lộ liễu, dữ dằn của không ít người xung quanh. Không thể trách họ được vì ngay cả cô cũng sẽ không thể giấu nổi sự tò mò trước sự biến đổi chóng mặt này.
Mới cách đây một vài tiếng, cô là một tâm điểm chịu mọi sự ghen ghét thì giờ đây có vẻ như cô đã “có” được khá nhiều ánh mắt kiêng dè, nể phục một chút.
Cô chợt bật cười trước tình huống “vịt bầu hóa thiên nga” của mình. Nói thật cô thấy có chút không thoải mái, bất an trước sự hiểu lầm này. Cô phải giải thích như thế nào với mọi người trong nhà Chính đây?
Khẽ thở dài, cô tiếp tục rẽ vào một hành lang nhỏ, bước vào phòng tự học để giam mình trong cái thế giới yên bình nhỏ bé của riêng mình.
Và đúng là chỉ có nơi đây là yên bình nhất.
Không một bóng người trong đây.
Lòng chợt thấy thoải mái hơn, Xuân bước tới đặt nhẹ chiếc cặp nhỏ lên bàn rồi tiến về phía kệ sách.
- Em đang quen Duy sao? – giọng nói đượm buồn như chất chưa bao sự tuyệt vọng, dằn vặt của ai đó cất lên khiến cô không khỏi giật mình.
Vội vàng quay đầu lại.
Là Phong. Anh đứng ngay sau lưng cô, khuôn mặt có thật vọng, đôi mắt nâu ánh lên bao nỗi niềm rồi bới, khó tả. Một thoáng khiến lòng cô trùng xuống.
- Vâng. – cô gật nhẹ.
- Từ khi nào thế? Anh được biết chứ? – anh gặng hỏi.
- Cái này hơi khó nói một chút, em không… - cô ngập ngừng.
- Ừ. – anh gật đầu.
- ……
- Em thấy sao? – anh hỏi tiếp.
- ………… cô không nói gì.
Giờ tới lượt Phong im lặng, chỉ biết nhìn cô. Sao trong họng anh lại có vị đắng thế? Đắng lắm. Sao lòng anh lại nhói đau dữ dội thế này. Dường như toàn thân đã mất hết đi toàn bộ sức lực, chỉ biết để cho những cơn đau hành hạ cõi lòng, hành hạ cái tinh thần đã kiệt quệ từ lâu của anh.
Tại sao chứ? Tình đầu trong anh khó khăn thế sao? Anh không ngờ nó sâu đậm đến thế, mạnh mẽ đến thế.
- Được rồi, em đừng quá lo lắng về việc đó. Anh không có ý gì đâu. – Phong mỉm cười dịu dàng để làm vơi đi nỗi lo lắng, khó xử trong lòng cô.
- Em cảm ơn. – cô lí nhí trả lời.
Cả hai lại rơi vào khoảng im lặng. Giữa họ có quá nhiều điều cần nói nhưng tại sao lại không thể? Lời nói cứ ứ đọng trong cổ họng một cách nặng nề.
Cạch…
Băng bước vào, có một chút bối rối, anh cúi chào Phong và Xuân rồi cũng lặng nhìn họ không biết phải làm gì.
- Cậu tìm gì sao? – Phong lên tiếng.
- Ừ, mấy cuốn sách ấy mà. – Băng trả lời.
- Ừ. Vậy cậu tìm đi, có lẽ tớ phải đi trước. – Phong cười nhạt rồi bỏ đi. Không hiểu sao, anh không đủ dũng cảm để trước mặt hai người ấy.
Phong đi, lại đến lượt cả Băng và Xuân rơi vào im lặng. Cả hai ngượng ngùng nhìn nhau, rồi cố gắng tập trung vào việc mình đang định làm. Mải mê tìm sách và đọc nó, có lẽ cũng khiến họ thấy thoải mái hơn.
Nắng ngoài kia khẽ tỏa nhẹ mang theo chút hơi ấm vào phòng. Thời gian trôi chậm chạp như không nỡ đi nhanh để bỏ qua cái khoảnh khắc đẹp đẽ giữa hai người ấy.
Bất giác, hai ánh mắt bắt gặp nhau, có chút bối rối, vội vàng cô quay mặt đi.
- Em có thể hỏi anh một chút được không? – cô ấp úng.
- Ừ. – anh từ tốn nói.
- Anh biết người đàn ông mà đi cùng con gái hôm bữa mà chúng ta gặp ở bữa tiệc chứ? – cô hỏi.
- Một chút, có gì sao? – anh nhìn cô dịu dàng.
- À, chỉ là…không biết ông ấy là người như thế nào?
- Một doanh nhân lâu năm nhưng hình như cũng không nổi lắm. Có nhiều tin đồn không tốt về ông ta trong những lần giao dịch với người khác.
Cô lo lắng. Không phải là người có thể hoàn toàn tin được sao? Vậy bố cô vẫn hợp tác với ông ấy? Liệu có ổn không ta?
- Có gì sao?
- Không, chỉ là…
- ……
- Hình như bố em đang hợp tác với ông ấy. – cô ngại ngùng nói.
Anh thoáng nheo mày lại, suy nghĩ một vài điều gì đó.
- Liệu người đàn ông đó có đáng tin không ạ?
- Đừng quá lo lắng. Chắc sẽ ổn thôi. Bố của em chắc cũng sẽ biết mà. – anh an ủi.
Nghe Băng nói như vậy, lòng cô có chút an tâm. Khẽ mỉm cười nhìn anh, bất giác cô vội vàng đứng dậy khi liếc nhìn chiếc đồng hồ.
- Em phải đi rồi. Em có hẹn với anh Duy. Cảm ơn anh nhé. Tạm biệt.
Cô cúi chào anh rồi chạy nhanh ra khỏi cửa để anh vẫn ngồi im ở đó.
Anh cảm thấy có chút khó chịu khi thấy cô nhắc tới Duy với vẻ trìu mến ấy. Tại sao chứ? Họ là một cặp, điều đó là bình thường mà.
Băng khẽ thở dài. Quay trở lại việc đang làm dở. Nhưng suy nghĩ chợt bị gián đoạn bởi những gì mà cô ấy nói. Anh có chút tò mò về người đàn ông kia.
Lôi chiếc điện thoại ra, nhắn vội một mẫu tin nhắn cho chú thư kí của mình, để tìm thêm một ít thông tin cần thiết. Không hiểu sao, anh lại thấy có chút gì đó không ổn.
TÌNH YÊU QUÍ TỘC
Tác giả: Luffy_zoro
Chương 78
Ads Buổi trưa luôn là lúc trời nắng gắt nhất. Mọi người dường như cũng cảm thấy mệt mỏi, lười biếng hơn.
Học sinh toàn trường đều đổ xô xuống căn tin để dùng bữa trưa. Hàng trăm học sinh cùng có mặt ở phòng ăn, hàng trăm tiếng nói ồn ào tạo nên một thứ tạp âm khó chịu nào đó.
Nhưng nếu để ý kĩ, ta vẫn nhận ra được chủ đề chính của các cuộc bàn tán, ồn ào đó vẫn là cặp đôi “lệch lạc” giữa Duy và Xuân. Không ai nghĩ tới mà cũng không ai có thể ngờ rằng có một ngày lọ lem có thể thành trở thành công chúa ở ngoài đời thật như thế.
Căn phòng im bặt khi một người con gái kia xuất hiện. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về một phía. Xăm xoi, dò xét. Tiếng xì xầm lại bắt đầu nhốn nháo cả lên.
Xuân bất giác cảm thấy khó chịu trước lời bàn tán, nói xấu kia. Việc cô là bạn gái của Duy đang được mọi người miễn cưỡng chấp nhận. Không ai dám phản đối cũng như làm phiền cô nữa. Có lẽ đó cũng có cái hay. Bàn tán thì sao chứ?
Hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu, cô bình thản bước vào trong căn tin, lờ đi tất cả sự ghen tị, căm ghét xung quanh, tự tìm cho mình một góc nhỏ nào đó cạnh cửa sổ và thả mình xuống đó.
Nhâm nhi ly nước trái cây mới lấy, mắt vẫn không rời khỏi cuốn sách mới mượn được thư viện. Cảm giác thấy thoải mái yên bình. Mặc dù trong lòng có hơi hối hận khi bỏ qua cuộc hẹn của Duy. Đâu phải tại cô, chỉ là do không tìm thấy anh thôi chứ.
- Em ở đây sao? Làm anh tìm em mãi. – giọng nói trầm ấm, đầy yêu thương của ai đó làm cô giật mình.
Anh lấy ly nước trong tay Xuân, đưa lên môi nhấm nháp. Hướng ánh mắt trìu mến đáp lại đôi mắt ngạc nhiên của cô.
- Em…xin lỗi…em không tìm thấy anh. – cô ấp úng nói. Vừa mới nghĩ tới anh, anh đã tới rồi sao?
- Sao không gọi. Tìm em mệt thật đấy. Giờ chúng ta là một cặp, thì phải đi cùng nhau chứ đúng không? – anh mỉm cười, tay đút cho cô một trái dâu bọc sôcôla từ phần của mình.
Hơi ngại ngùng, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn để anh đút.
- Em cảm ơn. – cô đáp.
- Ồ, hai người cũng ăn trưa ở đây sao? – một người nào đó vừa xuất hiện, phá tan không khí yên bình giữa hai người họ.
Không hẹn, cả hai cũng ngước lên nhìn người vừa mới xuất hiện và cùng thoáng ngạc nhiên vì sự xuất hiện của hai người mời tới.
Băng trầm mặc nhìn hai người trong khi Tiên đang vủi vẻ khoác tay anh, cười đáp lại. Cả hai trông thật đẹp đôi, không khỏi khiến người khác cảm thấy ngưỡng mộ và ghen tị. Nhưng có đúng là cả hai đều cảm thấy hài lòng về điều đó?
- Chào. Cả hai cũng tới đây ăn trưa sao? –Duy mỉm cười.
- Ừ. – Băng gật đầu.
- Bọn mình ngồi xuống đây được chứ? – Tiên kéo tay Băng ngồi xuống cạnh mình.
- Tất nhiên rồi. – Duy đáp.
Hai người ấy ngồi xuống, cạnh nhau, còn Duy chuyển qua ngồi cạnh Xuân. Hai cặp ngồi đối diện nhau, có chút gì đó hơi gượng gạo.
- Hai người qune nhau thật à? – Tiên liếc mắt nhìn Xuân, trong lòng có chút giễu cợt.
Duy không nói gì mà chỉ mỉm cười, quay qua nhìn cô làm cô thoáng bối rối, vội vàng gật đầu lia lịa.
- Vậy sao? Chúc mừng nhưng nhìn không giống lắm nhỉ? – Tiên tiếp tục đả kích.
- Vậy thế nào mới giống? – Duy quay qua nhìn Tiên không mấy thiện cảm cho lắm. Từ trước tới giờ, anh luôn cảm thấy khó chịu với người con gái nào, có gì đó quá giả tạo.
- Chỉ là nhận xét thôi mà, mọi người xung quanh đều nói thế mà. – Tiên tiếp lời.
- Thế sao?
- Không thân mật cho lắm, còn gì nữa ta? – Tiên vẫn giữ nguyên nụ cười khinh khỉnh ấy.
- Thế à? Vẫn tốt hơn những người không phải là một cặp nhưng vẫn cố tỏ ra thân thiết phải khôn Xuân? Dù gì cũng phải quan sát cảm nhận của người đối diện một chút chứ? – Duy bình thản nói, liếc nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Băng. Cả hai nhìn nhau cùng cười nhạt vì câu nói ấy.
- Ý cậu là gì? – Tiên sa sầm mặt lại.
- Anh ấy chỉ đùa thôi mà. Chị đừng suy nghĩ nhiều quá. – Xuân xen vào để xoa dịu cơn bực tức trong Tiên.
Duy nhìn cô hài lòng, đắc ý.
- Được rồi, không làm phiền cả hai, chúng ta đi thôi nào, phải tự tìm không gian riêng chứ nhỉ? Ai đời nào lại thân mật lộ liễu thái quá chứ nhỉ? – Duy đứng dậy, kéo tay Xuân lôi ra khỏi căn tin. Trước khi đi, không quên ném cho Băng ánh mắt thích thú, tinh nghịch.
Xuân cũng thấy hơi đường đột, chỉ kịp cúi chào Tiên rồi vội vàng theo kịp bước chân của Duy. Anh kéo cô một đoạn dài rồi rẽ vào một hành lang nhỏ, hướng về phòng học nhạc ở khu nhà phía đông. Hình như đó luôn là nơi yêu thích của anh. Cô không hỏi, cũng không thắc mắc vì giờ cô đang có chút hụt hẫng, bối rối. Tại sao cô lại khó chịu trước sự xuất hiện của Băng và Tiên, trước cử chỉ thân mật Tiên dành cho anh?
Cạch…
Tiếng đóng cửa phòng làm Xuân chợt tỉnh. Ngó quanh căn phòng này, cô thấy có chút quen thuộc. Đây là nơi lần đầu tiên cô gặp Duy, lần đầu tiên cô được nghe anh hát.
- Sao lúc nãy em ngoan ngoãn thế? – Duy hỏi khi đẩy cô ngồi xuống một chiếc ghế cạnh cây đàn piano, còn anh thì ngồi ở vị trí của người chơi đàn.
- Em thấy họ đẹp đôi mà. – cô thú thật.
- Vậy sao? Anh thì chẳng thấy đẹp gì cả? – anh lắc đầu.
- Tại sao thế ạ? – cô ngạc nhiên.
- Không biết. Em không ghen sao? – anh dò hỏi.
Thoáng giật mình khi nghe câu hỏi đó, cảm tưởng như cô đang bị anh đọc suy nghĩ vậy. Mặt cô ửng đỏ, cử chỉ trở nên vụng về, khó hiểu.
- Tại sao em lại ghen chứ? – cô lắc đầu.
Duy nhìn cô một lúc. Anh cười nhạt khi nhận ra điều gì đó trong mắt của cô. Anh biết trước rồi nhưng có vẻ như là càng ngày nó càng rõ ràng.
- Chỉ đùa thôi mà. Thôi giờ thích nghe anh hát không?
- Có. – mắt cô bừng sáng. Cô muốn nghe giọng hát trầm ấm của anh. Vì mỗi lần nghe, đều khiến cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Anh mỉm cười nhìn cô, bàn tay nhẹ lướt trên từng phím đàn. Từng âm thanh cất lên liên tiếp, liên tiếp tạo nên một bản nhạc nhẹ nhàng, du dương, ngọt ngào. Không gian trầm lại, mải mê chìm đắm trong từng tiếng nhạc. Anh khẽ cất tiếng hát.
I know, I know it’s been a while
I wonder where you are, anh if you think of me,
Sometimes, got you always on my mind,
You know I had it rough, trying to forget you but
The more that I look around, the more I realize
You’re all I’m looking for…
What makes you so beautiful,
You don’t know how beautiful your are to me,
Yo’re not trying to be perfect
Nobody’s perfect, you are, to me.
……
Just friends, beginning of the end
……
I wish somehow, I could say them now
……
-Beautiful-Bài hát nhẹ nhàng, trầm ấm đi vào lòng cô. Cảm giác thân thương, ngọt ngào biết bao. Khi anh hát dường như cả thế giới xung quanh chỉ còn mình anh, chỉ còn lại một khoảng trời riêng cho anh thỏa niềm đam mê bất tận của mình.
Cả nắng, cả gió cũng trở nên dịu dàng hơn. Cây cối không dám đu đưa chỉ sợ phá đi một giây phút dịu dàng của bài hát ấy.
Xuân ngồi dựa vào cây đàn, nhìn anh mãi thôi. Trong lòng chợt dâng trào cảm xúc ngưỡng mộ, nể phục. Cô có thể nhận ra niềm hạnh phúc của anh mỗi lần anh cất tiếng hát, được chìm trong niềm đam mê của mình.
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |