The Soda Pop
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

dậy.

Xuân bất ngờ khi bị lôi dậy, chưa kịp hiểu gì hắn đẩy cô cho đám đàn em đằng sau còn mình tự đứng chắn lấy tầm với của mẹ và chị cô.

- Đồ bỉ ổi, thả con gái tao ra. – bà Nga điên cuồng, giận dữ đấm đá đưa tay ra cố kéo cô lại nhưng không thể vượt qua được thân hình cao lớn của tên mặt sẹo.

Hắn cũng không khách sáo một tay đẩy ngã cả hai người. Khuôn mặt lạnh lùng ra hiệu cho đám đàn em đi trước.

- Liệu mà chuẩn bị đủ tiền. – hắn cũng giận dữ quay người bỏ đi.

Đám đàn em hả hê bỏ đi. Một tên vác ngược cô lên vai rồi mang ra ngoài như một món hàng. Mặc cho cô la hét, đấm đá, giãy giụa chúng cũng không quan tâm vì đối với chúng một đứa con gái là gì đối với những kẻ suốt ngày bôn ba ngoài giới giang hồ chứ.

Rầm…

Cánh cửa đột ngột bật mở, hai dáng người cao lớn đứng chắn ngang đường đi của bọn chúng. Khuôn mặt thanh tú lạnh lùng, ánh mắt sắc lẻm nhìn về đám du côn không kiêng dè.

Bầu không khí rơi vào im lặng ẩn chứa chút lạnh lẽo tỏa ra từ ánh mắt của hai người con trai kia. Thời gian chậm chạp trôi qua như chờ đợi một điều gì đó, càng im lặng, đám côn đồ kia càng cảm thấy bứt rứt khó chịu.

Đã bôn qua trong thế giới giang hồ nhiều, đã chịu rất nhiều thử thách cũng như đe dọa nên cũng đã quen dần với điều đó nhưng lần này…dù không muốn chấp nhận nhưng không thể chối bỏ được cái áp lực nguy hiểm tỏa ra từ hai đứa con trai trước mặt. Trái tim đập dồn dập, hô hấp khó khăn cứ như lần đầu chúng ra mắt sếp lớn của mình vậy. Không nén được mà rùng mình, hai đứa con trai kia là ai mà có thể có sức ảnh hưởng đáng sợ như thế.

- Hai đứa kia, bọn bay chán sống rồi sao mà dám cản đường bọn tao? – tên mặt sẹo hung hăng lên tiếng, thật không thể chấp nhận được cảm giác co rúm trước hai đứa nhóc hỉ mũi chưa sạch như thế này.

- Thả cô ấy xuống. – giọng Băng lạnh lẽo mang chút đe dọa không khác sáo.

- Mày dám vênh mặt với tao sao? Mày biết bọn tao là ai không mà dám hống hách. – một tên đầu trọc sấn tới cười cười, tay giơ lên định vỗ vỗ vào mặt anh trêu trọc nhưng chưa kịp đã bị anh giữ lại lạnh lùng bẻ ngoặt tay ra sau.

Tiếng rú hét đau đớn của tên đó khiến cả đám côn đồ giật mình, ngạc nhiên có chút kiêng dè. Không ngờ một tên thư sinh như hắn lại có sức mạnh như thế.

- Đừng động tay lung tung. – anh bình thản đáp rồi thẳng thừng đẩy hắn xuống đất.

- Bọn tao không biếtbọn mày là ai và cũng không muốn quan tâm. Nếu muốn yên thân thì hãy tránh ra, tụi tao không rãnh. – tên mặt sẹo lên tiếng.

- Tôi cũng không quan tâm, trước tiên để em ấy xuống. – Duy bực bội chen vào.

- Tại sao tao phải làm thế? Nhà nó nợ tiền nhà tao, tao bắt nó trả nợ thì có gì sai. – hắn nhếch mép cười.

- Chỉ cần trả xong số tiền đó là được chứ gì? – Băng quét ánh mắt sắc lẻm qua đám người chúng rồi chậm rãi nhìn sâu vào khuôn mặt hoảng sợ của người con gái ấy như đang trấn an tình thần của cô.
- Bọn mày tưởng mình là ai mà dám hống hách. – một tên khác trong đám côn đồ lên tiếng. Khuôn mặt giận dữ nỗi gân lên làm cho vết xăm trên cổ nổi rõ mồn một.

- Là ai quan trọng thế sao? Chỉ cần trả xong tiền là được chứ gì? – Duy nhếch mép cười lạnh.

- Bọn mày… - tên kia nổi xung lên bước tới nhưng lại bị một tên nhỏ người trong đám đó kéo lại, thì thầm gì đó vào tai, ánh mắt kiêng dè quan sát hai người con trai kia.

Một thoáng im lặng đè lên bọn chúng. Thì ra là thế, hèn gì dám vênh mặt lên không biết sợ gì với bọn chúng. Cũng phải gia cảnh hay thân thế của bọn chúng đều đâu có tầm thường ngay kể trong thế giới ngầm của bọn chúng chứ.

- Hai cậu không cần bận tâm, chúng tôi chỉ đi giải quyết nhiệm vụ, đã xong giờ xin phép rút. – tên mặt sẹo cười giả lả đầy nịnh nọt.

- Hình như các anh không hiểu tiếng người phải không? – Băng lạnh lùng lên tiếng.

- Hả…

Lời nói khích khiến bọn chúng bối rối, ngỡ ngàng.

- Thả em ấy xuống…đừng để bọn tôi phải nhắc thêm lần nữa. – Duy quét ánh mắt bực bội về bọn chúng.

- Nhưng…

- Chẳng phải các anh chỉ cần tiền thôi sao? – Băng nghiêng đầu hỏi.

- Đúng…

- Vậy thì đi theo tôi. – anh quay người bỏ đi trước khi đi kịp thì thầm vào tai Duy nhờ cậu chăm sóc Xuân. Duy gật đầu nhẹ tỏ vẻ đồng ý.

Thấy thế, đám côn đồ cũng không dám ho he gì thêm, lẳng lặng trao cô cho Duy rồi lẳng lặng bỏ ra ngoài theo Băng.

Tiếng bước chân vang vọng khuất dần, bầu không khí trong căn phòng mới bắt đầu vơi bớt chút nặng nề.

Bà Nga run rẩy chạy lại ôm đứa con gái, hoảng hốt ôm ghì nó vào lòng. Lúc nãy, trái tim bà như tan nát khi nghĩ tới việc con gái mình bị bắt đi. Làm sao bà có thể chấp nhện việc con mình bị bắt đi vì chính lỗi lầm của mình chứ.

Hô hấp một cách khó khăn, bàn tay vuốt ve khuôn mặt ướt đẫm vì nước mắt của con mà lòng cũng không kìm được mà quặn đau.

- Cảm ơn hai cháu nhiều lắm. – Bà Nga nức nở nói với Duy. Thật không biết làm gì để báo đáp lại sự giúp đỡ này của hai người con trai này.

- Mọi việc ổn rồi, không còn lo nữa, bác và gia đình cứ yên tâm. – Duy vồ vai trấn an.

Bà Nga xúc động gật đầu biết ơn. Chị của Xuân cũng không giấu được cái thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ có Xuân là không nghĩ vậy. Cô chùi những vệt nước mắt còn đọng trên mặt một cách bực bội. Đôi mắt nhìn về người bố đang ôm yếu đang nằm trên giường, nhìn về người mẹ đang mệt mỏi run rẩy ôm lấy cô, nhìn người chị đang lo lắng cho gia đình… Tất cả ai trong nhà cũng thế, đều không hề thoải mái gì. Hợp đồng kí kết như tạm nén lại quả bom nặng nề đang chôn giấu trong gia đình nhưng không ai trong gia đình nhẹ nhõm cả. Cô gồng mình chịu đựng thì cả nhà gồng mình tìm cách giúp cô kết thúc hợp đồng trở về.

Vậy là cô đã làm một việc vô ích rồi. Phải không? Khẽ nhắm chặt đôi mắt, sống mũi cay cay từ lúc nào. Tất cả mọi việc đã qua chỉ khiến cô như một đứa ngốc, vô dụng. Lúc cô bị bắt đi, cô đã sợ hãi đến mức nào chứ. Cô thầm biết ơn Băng và Duy đã tới. Khoảng khắc nhìn thấy anh, trái tim cô nhẹ nhõm hẳn. Thật tuyệt khi nhìn thấy anh. Cả hai người đều đã giúp gia đình cô nhiều lắm rồi. Nhưng còn món nợ kia…là Băng sẽ trả sao? Làm sao có thể được. Dù gì anh cũng chỉ mới hơn cô một tuổi dù là cháu của chủ tịch tập đoàn lớn cũng đâu dễ dàng như thế.

Hít một hơi thật sâu để tự trấn an chính bản thân mình, Xuân bình tĩnh đỡ mẹ lại cạnh giường bố nghĩ, nhẹ nhàng an ủi bà rồi quay qua nhờ chị mình chăm sóc bà còn chính mình tự động kéo tay Duy ra khỏi phòng.

Xuân cứ kéo tay anh đi mãi, đi mãi mà anh cũng không có ý định phản đối, chỉ lẳng lặng đi theo. Cả hai dừng lại ở một góc sân yên tĩnh của bệnh viện. Lúc này, cô mới quay qua nhìn anh. Ánh mắt trìu mến của anh thật ấm áp, trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm đi.

- Em cảm ơn hai anh nhiều lắm. Nếu không có hai anh thì em… - cô nghẹn giọng.

- Được rồi, không có gì hết, khi anh nói em là bạn gái của anh cũng có nghĩa là anh sẽ bảo vệ em. Em biết rằng không chỉ anh, Băng hay những người khác cũng sẽ không để yên cho bất cứ ai đụng tới em mà. – Duy dịu dàng xoa đầu cô đầy ân cần.

Lời nói trân thành khiến đôi mắt Xuân cũng long lanh như muốn bật khóc. Cô lại cố gắng đè nén sự mềm yếu trong lòng để đối diện với anh.

- Em cảm ơn, mọi người tại sao lại tốt với em như thế. Em có phải quá may mắn không, như truyện cổ tích vậy. Em không phải lọ lem cũng không phải bạch tuyết mà, phải không? Mọi người đối xử tốt với em như thế làm sao em có thể trả hết đây. – cô xúc động nói.

Duy mỉm cười thật hiền, cánh tay to lớn ôm vươn ra, vòng qua người cô rồi kéo cô ngã vào lòng mình, anh ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé ấy như không muốn rời. Tại sao một người bình thường như cô lại mạnh mẽ như thế?

- Ngốc, em không phải lọ lem cũng không phải là bạch tuyết. Em là em. Anh, Băng, Phong, Vũ hay cả Triệt cũng không phải hoàng tử vì thế không ai muốn tìm công chúa hay lọ lem cả. Bọn anh giúp em vì em đã giúp bọn anh thế thôi. Tình cảm không phải là món hàng không cần trao qua, tặng lại một cách nặng nề. Chỉ cần thật lòng thì tất cả là quá đủ rồi.

- Em… - Xuân tựa vào ngực anh, che giấu những giọt nước mắt đang rơi.

- Em may mắn sao? Bọn anh mới may mắn. Em không biết em đã làm được gì cho bọn anh đâu. – Duy thì thầm vào tai.

- Em không tốt như anh nghĩ thế đâu. Em đã làm gì khiến mọi người phải chịu khổ giúp em chứ. Em cũng đã giận anh, trách anh nhiều lắm. Em ích kỉ, xấu tính, không giúp được ai cả. – cô lau nước mắt nhìn anh nhưng anh chỉ đáp lại bằng nụ cười dịu dàng.

- Đừng tự trách bản thân mình. Em không có lỗi gì cả. Không ai có lỗi trong việc này. Ai mà chẳng có lúc khó khăn hay nản lòng chỉ cần không từ bỏ là được. Không phải em đã nói với anh thế sao? Nghe thì dễ nhưng làm mới khó đó. Em luôn khích lệ anh khi anh không thể được nhà sản xuất chấp nhận thay vì trách mắng hay giận dỗi anh không thực hiện lời hứa cũng không bắt ép anh phải làm việc anh không thích. Như thế đã đủ để anh giúp em chưa? – Duy tiếp tục nói với giọng điều nhẹ nhàng.

- Em không tốt. Em làm Triệt buồn.

- Em giúp Triệt tìm về gia đình, giúp em ấy lại là chính mình. Em đã giúp cậu ấy mạnh mẽ hơn nhiều, có trách nhiệm với mình và mọi người hơn nhiều. Điều đó là nhỏ bé sao? Đã là lí do để Triệt giúp em, ở bên cạnh em chưa?

- Em làm anh Phong thất vọng. Hết lần này đến lần khác đưa anh ấy vào tình thế khó khăn.

- Nhưng em giúp cậu ấy sống thật với bản thân. Em cho cậu ấy cảm giác được hiểu thế nào là tình cảm thực sự, không giả dối, không toan tính. Em luôn thật lòng nghĩ tới Phong, tìm cách giúp đỡ Phong. Điều đó đủ để cậu ấy thích em rồi.

- Em không tốt tới mức đó. Anh Vũ thì sao? Em chỉ toàn gây rắc rối. Anh không cần phải an ủi em như thế.

Duy cười nhẹ, lấy tay véo nhẹ chop mũi cô.

- Em nghĩ cậu ấy là người bừa bãi, lãng tử suốt ngày chỉ biết ăn chơi sao? Chỉ là để giấu mình vết thương lòng của cậu ấy. Vì Erika cậu đã từ chối một cô bé khiến cô bé đó phải tự tử. Ngốc quá phải không nhưng làm sao trách được. Một người yếu đuối, nhu nhược khi được một người con trai đối xử tốt rồi lại bị người đó thẳng thừng từ chối, không thể chấp nhận được. Sau vụ đó, Vũ và Eriak đã phải xa nhau rất lâu. Kể từ đó Vũ đối xử tốt và cười nói với tất cả mọi người một cách máy móc như một con robot. Em đã giúp cậu ấy mở lòng lại, thực sự quan tâm tới mọi người. Như thế là quả đủ rồi.

Xuân trầm mặc không nói gì. Quả thật có quá nhiều điều cô còn chưa biết về họ. Đẹp trai, giỏi giang, giàu có. Tiền tài đều mở rộng trước mắt nhưng ai biết được họ đã trải qua điều gì chứ? Còn Băng…cô cũng muốn biết.

- Tại sao các anh ai cũng phải khổ sở như thế. – cô nghẹn lời.

- Nếu anh biết thì tốt.

- Nhưng em đâu giúp gì anh Băng…em không nghĩ anh ấy nên đối xử tốt với em như thế. Chị Tiên sẽ không thoải mái mà anh ấy cũng sẽ cảm thấy phiền phức sao?

- Em cảm thấy tốt khi nghĩ tới người khác hơn mình sao? – giọng nói lạnh lùng của ai đó chen vào.

Không nén được tò mò, cả Duy và Xuân đều quay ra nhìn về người mới xuất hiện. Đôi mắt đen tĩnh lặng. Khuôn mặt thanh tú, lạnh lùng đẹp mê lòng. Thân hình cao ráo của anh chậm rãi tiến gần hai người.

- Em đang tìm lí do tại sao mình được mọi người đối xử tốt sao? – Băng hỏi.

- Không…em không… - cô ấp úng.

- Đừng suy nghĩ quá nhiều. Em làm gì tốt hay xấu với ai người đó sẽ tự biết rồi người đó khắc cũng sẽ đáp lại.

- Em… - cô trầm mặc suy nghĩ điều gì đó.

- Ngốc, đừng suy nghĩ nữa, anh sẽ phát điên lên nếu cứ phải giải thích cho em từng câu hỏi một đấy. – Duy bật cười xoa đầu cô.

- Còn về món nợ kia… - cô ngập ngừng nói khi nhớ tới nó.

- Về cái đó, em không cần phải lo. Sẽ tính chung trong hợp đồng. – Băng cười nhạt.

- Không thể được. Món nợ đó quá lớn như vậy sẽ bất công cho anh. – cô cương quyết.

- Không… - Băng định lên tiếng an ủi cô nhưng lại bị cô chặn ngang.

- Em sẽ trả nó. Tự em sẽ trả nó và mong anh cũng đừng từ chối. Anh có thể nghĩ em ngốc hay gì gì đó nhưng em vẫn sẽ trả, đừng làm như vậy…em sẽ cảm thấy mình thật…thấp kém. Chỉ biết dựa dẫm, lợi dụng lòng tốt của người khác… Không, em sẽ không làm thế vì vậy…các anh hay hiểu cho em. – cô nghẹn giọng, những bức xúc trong lòng vẫn còn chưa vơi hết mà cứ luẩn quẩn trong đầu đầy mệt mỏi.

Cả Băng và Duy nhìn cô mà lòng cũng thấy nhói đau. Cảm giác tuyệt vọng khi nhìn những cố gắng của mình trở nên ngớ ngẩn nhưng vẫn cương quyết không chấp nhận sự giúp đỡ của người khác, dựa dẫm vào người khác, hoàn toàn chỉ vì lòng tự trọng của chính bản thân mình. Là do cô quá ngốc nghếch phải không? Nhưng ngay cả chính anh cũng không biết phải làm sao.

Gượng ép hay khuyên răn bỏ qua ý nghĩ nó vì nó chỉ càng làm cô mệt mỏi? Anh hoàn toàn không mong muốn điều đó. Nhưng liệu cô có đồng ý không? Tính cách cương quyết, mạnh mẽ của cô từ trước tới giờ làm sao anh không biết.

- Được rồi, chúng ta sẽ nói sau, em nên đi nghỉ đi. – Băng vỗ nhẹ vào vai cô khuyên răn.

- Em sẽ coi như anh đã đồng ý với ý kiến của em, cảm ơn các anh nhiều. – Xuân cười nhạt rồi vội vã quay lưng chạy đi. Cô đang cố trốn tránh điều gì đó từ anh và Duy.

Là sự thương hại phải không? Cô sợ nó, nó làm cô càng thấy mình nhỏ bé thấp kém…thật xa vời so với anh…
TÌNH YÊU QUÍ TỘC
Tác giả: Luffy_zoro
Chương 98

Ads Sau một tuần, Xuân trở về nhà Chính. Trong thời gian đó, gia đình cô cũng đã ổn định hơn nhiều, cú sốc cũng tạm thời qua đi chỉ là trong lòng cô vẫn còn chút cảm giác giận dỗi với bố mẹ mình.

Lần này may mà có Băng và Duy đến kịp nên nếu không thì chẳng biết có chuyện gì sẽ xảy ra. Và giữa Xuân và họ cũng có một giao kèo nhỏ về việc món nợ mà cả hai giúp gia đình cô trả. Trước mắt mọi người thì nó sẽ được gộp chung trong hợp đồng nhưng thực tế thì chính cô sẽ tự mình trả lại nó. Cô không muốn bố mẹ lại một lần nữa vì cô mà phải vất vả bao nhiêu công sức để rồi kết quả thu lại chỉ là sự thất vọng như lần này.

Tâm trạng cũng vì thế cứ ủ ê mãi. Mặc dù ngay khi biết tin này, không chỉ mình Triệt, Phong và cả Vũ làm tung mọi thứ lên. Cả ba thay phiên nhau chạy tới, chạy lui thăm cô và gia đình. Chưa kể còn có cả Minh Hoàng nữa. Không hiểu tại sao cậu lại biết chuyện đó. Mọi người càng quan tâm, lo lắng cho cô thì cô càng thấy áy náy hơn nhiều. Đã không giúp được gì mà còn làm phiền mọi người như thế. Nhưng dù sao cũng phải cảm ơn họ nhiều lắm chứ. Thật may khi gặp khó khăn, xung quanh vẫn còn có người quan tâm, giúp đỡ.

Xuân vừa suy nghĩ vừa bước dọc hành lang của khu Đông nhà Chính. Ngôi nhà gần như cũng quen thuộc với chính cô suốt mấy tháng qua. Thật là nơi xa hoa, giàu có. Nhưng dù rộng

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com