Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:



- Đây là vì bố của Xuân.

- Dừng lại, cậu không có quyền. – người đàn ông áo đen chạy lại giữ tay cậu nhưng ngay lập tức bị anh đánh lại, cú đánh bất ngờ khiến ông ta lăn ra bất tỉnh.

Bốp…

- Đây là vì Duy.

Bốp……

- Đây là vì tôi.

Bốp……

- Và đây là vì Băng.

Cứ thế, Phong tát Tiên năm cái, không ai ngăn cản. Anh đưa ánh mắt nhìn người con gái yếu ớt. Lòng anh đau nhói, nhìn cô nằm gọn trong tay Băng, trái tim anh như bị bọp nghẹt. Anh sợ, có lẽ anh đang sợ lời nói của Tiên đúng, anh sợ rằng Băng cũng thích Xuân mất. Anh sợ mất cô ấy. Lòng anh ngổn ngang những suy nghĩ, tâm trạng rối bời.

- Cô thật đáng sợ. – Phong gằn giọng.

- Đúng, tôi là thế. Những gì tôi muốn nhất định tôi sẽ có được bằng mọi giá. Tôi không như anh để nhường người mình yêu cho người khác đâu. – Tiên nói như cười, trong lòng vận không phục.

- Cô…..

- Phong đừng nói nhiều với cô ta, giờ việc quan trọng trước mắt là phải đưa Xuân ra khỏi đây. – giọng Băng bình tĩnh.

- Hahaha….các người thật ngây thơ khi đi đến đây một mình. Các người nghĩ dễ dàng quá đây. – Tiên đắc ý nói.

Nhẹ nhàng vẫy tay, một đám người mặc áo đen bước ra, mặt mũi hằm hằm trông nguy hiểm. Trên tay mỗi chúng là một cây gậy sắt to.

- Nào, nếu các cậu ngoan ngoan đầu hàng và để là con bé kia, quên hết mọi việc vừa xảy ra thì tôi sẽ tha. Nể tình chúng ta là bạn nên tôi sẽ nhẹ tay. – Tiên đắc thắng tuyên bố.

Băng khẽ cười, một nụ cười lạnh giá, cô ý trêu trọc Tiên.

- Cô cũng ghê thật đấy nhưng sai lầm của cô là quá coi thường chúng tôi đấy. Cô nghĩ chúng tôi là ai thế? – Băng lạnh lùng tuyên bố.

- Đừng tỏ ra vẻ như thế Băng, cậu nên chấp nhận là mình thua đi. – Tiên cao giọng.

- Người thua là cô đó. – một giọng nói vang lên ở đằng sau lưng Tiên.

Tiên vội quay mặt lại, khuôn mặt cô sa sầm khi nhận ra đằng sau lưng mình là Vũ và Triệt. Theo sau họ là một tốp người đông hơn hẳng đám người của cô. Lặng người đi vì sốc, Tiên hoàn toàn thua rồi sao? Cô không cam tâm, cô không muốn mất tất cả. Tại sao con bé đó lại may mắn đến như thế chứ? Kế hoạch hoàn mỹ của cô đã được tính toán kĩ lưỡng tới như thế, chưa kể còn có sự giúp sức của người con trai đó. Tại sao? Tại sao tất cả đều tiêu tan chỉ trong một ngày chứ? Không, cô không muốn chấp nhận điều đó.

- Bây giờ thì tới lượt bọn tôi nể tình cô đấy. Lần sau thì đừng bao giờ lặp lại những việc ghê tởm như thế này nữa. – Vũ nói một cách nghiêm túc.

- Cảm ơn. Các người ghê gớm nhỉ. – giọng Tiên run lên vì tức.

- Quả quýt dày có móng tay nhọn. Đó là do cô tự trút lấy mà thôi.

- Hừ, được thôi, hôm này tôi nhường nhưng rồi một ngày nào đó, nhất định các người phải trả giá. – Tiên lườm năm người đó.

- Đừng tiếp tục tỏ ra xấc xược như thế nữa. Người phải đợi chính là cô, cô dám đụng tới Xuân lần nữa thì đừng trách sao tôi vô tình. – Triệt gằn giọng, hai tay cậu đang run lên vì tức, khi nhìn thấy Xuân, lòng cậu không khỏi xót xa cho người con gái nhỏ bé đó.

Thật không ngờ, cô lại bị chính Tiên làm cho ra nông nỗi này. Lúc nãy cậu tới sớm,vô tình nghe được lời của Tiên nói. Tất cả là thật sao? Tình cảm của cậu, của Phong, của Duy và cả của Băng dành cho cô nặng nề tới mức đó sao? Cô đã làm gì sai mà ngay cả chính tình cảm của mình cũng không thể nhận lấy. Dù có đau lòng khi nhìn cô đến với người khác nhưng vẫn còn hơn nhìn cô ngậm ngùi chịu đựng nó. Phải làm sao để tốt nhất cho cô đây?

Liếc nhìn khuôn mặt tái mét của Tiên, trong lòng càng thấy căm ghét hơn đi nữa. Không ngờ cô ta có thể nghĩ ra những trò độc ác như thế, không những thế còn mà vẫn có thể dương dương tự đằc, không chút hối hận.

- Hừ. Cậu đừng tưởng tôi sợ cậu. – Tiên cô nói rồi quay qua nhìn Băng đang bế Xuân trên tay. – Băng, cậu nhớ đấy. Nó chịu như thế là do cậu. nếu cậu thực sự thích nó thì hãy tránh xa nó ra. Cậu là của tôi. Nhất định là thế.

Nói xong Tiên quay gót bỏ đi, đám thuộc hạ của cô ta cũng theo sau riếng đám côn đồ kia thì đã bị người của Vũ và Triệt mang tới bắt.

- Tôi không phải là của ai hết. Vì thế, cô đừng quá ảo tưởng. – Băng nói vọng theo sau. Giọng nói trầm đục ẩn chứa một sự đe dọa nào đó.

Dáng người nhỏ nhắm kia vừa đi khuất, bầu không khí ở đây đã trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều. Cuối cùng cũng tìm được Xuân. Năm ngày bị hành hạ như biến cô thành một con người khác. Lòng ghen tị của con gái thật đáng sợ. Nhưng chung quy lại thì cũng chỉ vì họ mà cô phải ra nông nỗi này.

Chỉ vì mãi mê theo đuổi suy nghĩ riêng, đi theo tiếng gọi thôi thúc của trái tim mà người con gái này phải gánh chịu tất cả.
TÌNH YÊU QUÍ TỘC
Tác giả: Luffy_zoro
Chương 100

Ads Đã hơn hai ngày kể từ ngày Xuân được cứu ra khỏi căn nhà hoang kia. Tình trạng sức khẻo cũng dần ổn định. Suốt năm ngày không ăn và phải chịu những trận đòn liên tục khiến sức khỏe của Xuân bị suy giảm trầm trọng. Nằm mê man trên giường, tay chân thì bị gắn hàng đống thứ dây nhợ để truyền thuốc cho cô. Khuôn mặt xanh xao, tay chân bầm dập, toàn thân gầy rộc hẳn đi nhìn trông đến tội nghiệp. Đôi mắt nhắm nghiền đầy vẻ mệt mỏi. Bác sĩ bảo cô cần nghỉ ngơi nhiều mới hồi phục được sức khỏe, ngoài ra tâm lí của cô có thể còn bị ảnh hưởng một chút.

Căn phòng lúc này của Xuân thật im lặng. Mọi người đã về hết, Triệt không thể chịu nổi khi nhìn thấy cô như vậy.

Phong cũng thế. Lòng anh đau đến tan nát. Cô đau cùng một phần do anh. Anh nói là yêu cô nhưng lại hết lần này đến lần khác tổn thương cô. Vậy cuối cùng thì tình yêu ấy là gì cơ chứ?

Cạch………

Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra, một chàng trai nhẹ nhàng bước vào. Khẽ lướt nhìn căn phòng đó. Rộng rãi, thoáng mát, thoang thoảng có mùi thuốc sát trùng. Trên bàn là một bình hoa đinh tử hương tím rất đẹp.

Ánh mắt của anh dừng lại ở cô gái đang nằm trên giường bệnh. Lòng anh chợt dậy lên cảm xúc dằn vặt khó tả. Lời nói hôm đó của Tiên cứ văng văng trong đầu anh. Rốt cuộc nó là gì chứ? Anh thích người con gái đó sao? Là thật phải không? Đúng là thật. Anh đã biết từ lâu rồi. Chỉ có điều anh không dám thừa nhận. Anh biết tình cảm của anh dành cho cô không hề đơn giản. Nó có quá nguy hiểm đối với một người con gái yếu đuối như thế này không chứ?

Nhẹ nhàng bước tới gần cô gái ấy.

Anh nhìn cô thật lâu. Ánh mắt dịu dàng, chứa đựng biết bao yêu thương, quan tâm và lo lắng mà anh dồn nén trong lòng bấy lâu nay. Đôi mắt đen lạnh lùng của anh đã bắt đầu có hơi ấm cũng như trái tim tĩnh lặng của anh đã bắt đầu xao động.

Nhẹ nhàng đặt tay, vén vài lọn tóc đang xõa ra trước khuôn mặt xanh xao của anh. Bàn tay ấm áp của anh từ từ truyền hơi ấm của mình cho cô. Vuốt nhẹ khuôn mặt của cô.

Dường như cảm nhận được sự có mặt của ai đó. Bàn tay của cô gái hơi đụng đậy. Đôi mắt bắt đầu nhấp nháy, tay cô bắt đầu co giật, toàn thân bắt đầu run lên một cách sợ hãi. Sợ cơn ác mộng mà cô phải đối mặt.

Băng vội vàng nằm chặt bàn tay nhỏ nhắn ấy. Trong lòng cũng nóng như lửa đốt. Anh như phát điên lên khi nhìn thấy cô như thế này. Phải làm sao chứ.

Cứ thế. Anh giữ chặt bàn tay ấy, cô gắng trấn an nó bằng chính hơi ấm của mình cũng như bằng chính thứ tình cảm đang bùng lên mãnh liệt trong anh.

Không biết thời gian kéo dài bao lâu, anh vẫn cữ giữ lấy bàn tay cô, giữ lấy chút bình yên cho cô sau những gì cô đã phải trải qua. Thật bất công khi cô lại phải chịu đựng biết bao dè bĩu, đau khổ này… chỉ vì anh. Nếu như anh không thích cô. Nếu như anh biết kìm nén cảm xúc của mình thì mọi việc sẽ đâu tới mức này chứ. Tất cả cũng chỉ vì anh ích kỉ mà thôi. Anh có xứng đáng với cô không chứ?

Cạch…

Cánh cửa đột ngột bật mở, Băng cũng vội vàng buông tay ra nhưng hành động đó không qua được mắt của Duy.

Anh cười nhạt trước khuôn mặt đầy lo lắng, dằn vặt của Băng. Chắc chắn lúc này tâm trạng của cậu cũng không khá hơn anh là mấy. Cũng phải làm sao có thể chấp nhận sự thật rằng những thứ mà người con gái mình yêu đều do chính mình gây ra chứ.

- Em ấy đỡ chưa? – Duy lên tiếng hỏi.

- Bác sĩ bảo là đã ổn định rồi. Chỉ sợ lúc tỉnh sẽ có chút vấn đề về tâm lí. – giọng Băng chua xót khi nghĩ tới nó.

- Ừ… cậu vẫn ổn chứ? – Duy hỏi.

- ….. – Băng im lặng. Ổn? Liệu anh có thể ổn không chứ? Anh thật vô dụng khi không giúp gì được cho người con gái ấy mà còn khiến cô ra nông nỗi này.

- Đừng tự trách mình như thế. Đó không phải lỗi của ai cả. Phải không?

- Nếu không phải vì tớ thì…mọi việc làm gì ra nông nỗi này chứ. – Băng cay đắng nói.

- Cậu đã làm gì sai? Yêu một người cũng là lỗi sao? Có trách cũng vì cô ta quá mù quáng mà thôi.

- Cảm ơn, cậu không cần an ủi mình như thế đâu. – Băng cười nhạt.

- Cậu…

Lời nói bị ngắt quãng bởi tiếng hét bất ngờ của Xuân. Cô đột ngột tỉnh dậy. Hai tay ôm chặt đầu, hoảng loạn, hét lên. Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt đờ đẫn đầy sợ hãi. Bàn tay quờ quạng lung tung, ra sức giật lấy những sợi dây trên tay.

Toàn thân bị ôm chặt bởi một thân hình to lớn của người con trai kia. Anh đau đớn giữ chặt cô vào lòng mình.

- Được rồi, đừng sợ…em không sao đâu. – giọng anh nhỏ nhẹ, khuyên răn cô từng chút từng chút một.

Cô không trả lời mà chỉ khóc nấc lên. Nỗi sợ sau những ngày hôm ấy vẫn còn đọng lại trong cô. Đầu óc quay cuồng trong đau đớn, trong tuyệt vọng, trong dằn vặt. Cô thường trách ông trời không công bằng khi bắt cô và những người mà cô yêu mến phải chịu đựng biết bao đau khổ. Thì ra tất cả chỉ là do cô. Là vì cô mà ra cả. Vì sao chứ?

Nếu như cô nghe lời Tiên, nếu như cô không thích anh, nếu như cô né tránh tình cảm của anh…thì sẽ không ai vì cô mà chịu khổ. Bố cô cũng sẽ không ốm đến nhập viện cũng như nợ nần thêm. Phong cũng không bị người khác làm khó, Duy cũng có thể theo đuổi ước mơ của mình… tất cả là do cô. Là do cô cả… Giờ cô phải làm sao đây chứ.

Cô như rơi vào tuyệt vọng của chính con người mình. Làm sao cô dám đối mặt với những lỗi lầm mà mình đã gây ra chứ?

Nước mắt cứ tuôn rơi bất lực. Trái tim đau như bị ai đó bóp nát… Tình yêu đau đớn thế sao? Là do anh và cô vốn dĩ đã không hơp nhau rồi phải không?

Cô phải làm sao đây? Đứng trước ngưỡng cửa dành vặt vì tội lỗi của chính mình gây ra.

Con đường với hai ngã rẽ.

Từ bỏ anh và quay trở về nơi xuất phát. Sẽ không ai đau khổ nữa. Anh cũng không dằn vặt. Gia đình cô cũng sẽ vẫn vui vẻ, hạnh phúc như ngày nào. Chỉ có cô. Cỗ liệu có ổn không? Trái tim cô có thể buông tay ra không? Cô sợ là sẽ khó lắm.

Không hiểu từ bao giờ nó lại bám chặt vào trái tim cô như thế chứ? Dù dặn lòng là sẽ buông nhưng rồi lại cứ hi vọng để rồi lại nuôi nấng thứ tình cảm này. Cô thật ngốc ngếch mà.

Vậy nếu như cô vẫn tiếp tục thì sao? Vẫn ích kỉ giữ lấy tình cảm đó thì sao? Sẽ còn ai đau khổ nữa không? Ai sẽ hạnh phúc và liệu cô cũng có hạnh phúc không? Không…đối với cô thế là quá đủ rồi…

Cô muốn buông tay…đã quá mệt mỏi rồi.
Còn anh thì sao? Anh có nhận ra tình cảm của cô? Anh có đúng là yêu cô như lời của Tiên nói? Nếu đúng thì sao mà nếu không thì sao? Cô cũng không hiểu rõ được điều mình đang mong muốn là gì. Đến bao giờ thì cơn ác mộng này sẽ chấm dứt đây?

Cô càng đau đớn bao nhiêu thì Băng lại càng dằn vặt bấy nhiêu. Tình cảm ích kỉ của anh đã không giúp mà còn hại cô, làm cô càng đau đớn. Anh đã biết tình cảm của mình từ lâu rồi nhưng tại sao vẫn không đủ dũng cảm để thừa nhận nó?

Nếu anh chấp nhận nó sớm hơn, nếu anh thừa nhận điều đó sớm hơn để rồi dung chính sức mình để bảo vệ cô…thì có ai có thể đụng đến cô như thế? Sẽ có ai dám làm khó cô nữa chứ?

Vậy thì tại sao anh lại không dám thừa nhận chứ?

Anh hèn nhát chạy trốn khỏi chính bản thân mình, né tránh điều mà mình thực sự biết rõ. Liệu anh còn xứng đáng với cô không? Giờ anh làm sao dám đối mặt với cô đây?

Anh đứng trước hai ngã rẽ do chính mình tự đặt ra.

Chấp nhận và bảo vệ người con gái mình yêu nhưng anh còn tư cách gì để làm điều đó sau tất cả những đau khổ anh tạo ra và liệu người con gái đó có chấp nhận?

Hay anh đành buông tay, chấp nhận từ bỏ tình yêu mà mình đã nuôi lên từng ngày trong lòng? Cô sẽ không đau khổ nữa…chỉ mình anh chịu đựng nó. Trái tim anh sẽ chấp nhận nó chứ? Nó có ngoan ngoãn để anh làm điều đó không?

Đến tột cùng thì anh phải làm sao đây.

Anh đã mệt mỏi lắm rồi, mệt khi phải gồng sức để đè nén, để che giấu con người của mình rồi.

Khoảnh khắc nặng nề đè nén lòng người. Hai con người trẻ tuổi đứng trước hai ngã rẽ của trái tim. Làm sao để vẹn toàn được tất cả. Bước tiếp hay là lùi lại? Chạy trốn hay đón nhận?

Bao giờ sẽ có câu trả lời cho câu hỏi đó?

Cạch…

Cánh cửa bật mở, làm xao lãng bầu không khí yên tĩnh nặng nề kia. Băng cũng dần dần định thần lại, từ từ đặt người con gái nhỏ bé đang thiếp đi xuống giường, nhanh chóng lấy lại nét lạnh lùng cố hữu.

Cả anh và Duy không hẹn cùng quay qua nhìn người vừa xuất hiện.

Khuôn mặt gầy gầy hằn lên nét khắc khổ sau những cú sốc tinh thần mà bà vừa trải qua. Ánh mắt hoảng loạn, chứa đầy đau đớn và lo lắng. Mái tóc buộc lên một cách vội vàng làm bà càng trở nên luộm thuộm, già nua hơn so với cái tuổi thật của bà. Bước chân loạng choạng như sắp ngã đi về phía trước, đôi mắt tìm kiếm dáng người nhỏ bé của đứa con.

Khoảnh khắc bà nhìn thấy đứa con, tất cả như vỡ òa. Bà khóc nấc lên, luống cuống lao về phía người con đang nằm trên giường. Tại sao nó lại ra nông nỗi này chứ? Ai đã làm điều độc ác ? Nó có tội tình gì mà phải gánh chịu điều này chứ? Tại sao hết chồng bà rồi tới con bà phải chịu đựng điều này? Tại sao chứ? Ông trời thật bất công, bà đã làm gì sai mà gia đình bà lại ra nông nỗi này? Chẳng lẽ phải để bà suy sụp hoàn toàn thì ông mới cam lòng sao?

Đôi chân run rẩy, đứng dậy bà quay lại nhìn vào hai người con trai đang trầm mặc đứng trong phòng. Đúng rồi, chắc chắn họ biết lí do.

Bà Nga vươn tay nắm lấy người Duy hỏi:

- Tại sao con bé lại ra nông nỗi này? Làm ơn cho bác lời giải thích đi. – bà ngẹn ngào nói trong nước mắt nhưng đáp lại cũng chỉ là sự im lặng.

Bà mất kiên nhẫn quay qua nhìn Băng. Bà ra sức lắc mạnh người anh mà gào lên tại sao, tại sao? Nhưng vẫn chỉ là sự im lặng. Anh có dám thừa nhận rằng lỗi là của anh không?

Bà mệt mỏi ngồi phục xuống đất mà khóc. Thời gian không biết trôi qua bao lâu, Băng mới ngồi xuống đỡ bà Nga dậy, khó khăn lên tiếng.

- Là do cháu. Tất cả những gì mọi người chịu đựng đều là do cháu. – giọng nói mang theo chút đăng đắng nơi cổ họng.

- Tại sao

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com

Disneyland 1972 Love the old s