Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: giúp gì sao?
- Ừ, chỉ cần em đồng ý là được. – Duy tủm tỉm cười.
- Nếu em giúp được thì…được thôi ạ. – cô gật đầu đáp lại.
- Tốt lắm. – Duy bật cười lớn, đưa tay xoa nhẹ mái tóc của cô rồi nhanh chóng lôi cô đi theo mình. Bỏ lại người con trai kia đứng im lặng nhìn theo bóng hình của hai người.
Lúc đầu, anh cũng không định đồng ý để Duy làm thế nhưng khi nghe Duy giải thích thì trong lòng cũng tạm yên tâm. Chắc cũng không có gì sẽ xảy ra đâu. Vì lần này cho dù có là gì thì…anh cũng sẽ bảo vệ cô thật chặt.
Máy ảnh chụp lia lịa hình ảnh phía trước.
Chiếc giường rộng lớn theo phong cách châu âu thời xưa, rèm rũ xuống che đi một phần bên trong. Một người con gái nằm im, đôi mắt lim dim ngủ. Khuôn mặt trắng trẻo,bầu bĩnh; lông mày dài; hai má ửng hồng; đôi môi đỏ quyến rũ cùng bộ váy đen theo phong cách Gothic… tất cả như tạo ra một bầu không khí âm trầm, cổ kính và bí ẩn.
Ai cũng như nín lặng, chăm chú nhìn theo từng cử động của người con gái ấy. Dường như ai cũng bị thu hút bởi cô. Một chút ngây thơ, một chút chín chắn phù hợp với nhân vật nàng công chúa Vampire.
Chiếc rèm khẽ rung động. Một chàng trai bước vào.
Bộ vest đuôi tôm dài làm nổi bật dáng người cao ráo của anh. Mái tóc được cắt gọn cá tính. Đôi mắt đen khẽ rung động khi nhìn thấy người con gái kia đang ngủ. Anh nhẹ nhàng bước lại gần, chậm rãi nâng tay của cô và hôn nhẹ lên ấy.
Bất chợt hang lông mày khẽ rung động…cô từ từ mở mắt. Sự hoảng hốt, ngỡ ngàng hiện rõ trên khuôn mặt khi đối diện với nụ cười dịu dàng của người con trai kia.
Anh nhẹ nhàng đỡ tay cô và một lần nữa hôn lên đó. Cử chỉ ân cần như chứa đựng bao tình cảm đè nén của anh.
Liên tục các bức ảnh được chụp thành một series dài.
Nào là cảnh cô gái ấy ngồi trên chiếc ghế cao nhất, bên cạnh vẫn là người con trai ấy. Hai người gần gũi, thân thiết với nhau đến mức phải khiến người ngoài nhìn vào cũng thầm ngưỡng mộ. Dù chỉ là diễn nhưng họ thật tình cảm.
Ai cũng cảm thấy thoải mái khi công đoạn cuối cùng là chụp ảnh bìa cho album đã đi vào hồi kết. Suốt mấy ngày nay, Duy từ chối chụp hình với bất kì diễn viên nữ nào, thì ra là đã chọn được từ trước rồi. Dù còn nhiều sơ xót nhưng không thể phủ nhận là cô gái này cũng có khả năng lắm. Nhìn biểu hiện của cô là biết rõ. Đôi mắt lạnh lung, sắc lạnh mang theo chút đáng sợ của một bà hoàng Vampire của vương quốc bóng tối. Còn Duy, anh cũng không kém phần nào. Một người bề tôi trung thành, giỏi giang và lúc nào cũng chon giấu một tình yêu mãnh liệt đằng sau nụ cười của anh.
Một ngày dài cho cả Xuân, Duy và Băng. Hai người chăm chỉ làm việc, một người kiên nhẫn chờ đợi. Xuân thật không ngờ rằng đây là việc mà Duy nhờ. Dù muốn từ chối như thế nào cũng không làm lung lay ý định của Duy nên đành phải chấp nhận. Hi vọng là cô đã làm tốt. Đến giờ, chính cô vẫn còn đang run lên. Chỉ có điều là khi diễn chung với Duy, cô thấy có chút không thoải mái…tại sao anh lại cho cô làm một việc quan trọng như thế này dù cô biết là còn nhiều người mong muốn và cũng có thể hoàn thành tốt việc này hơn cô.
Ngồi nghĩ mệt trên chiếc ghế trong phòng thay đồ, Xuân chậm rãi uống từng ngụm nước nhỏ để lấy lại tinh thần.
Căn phòng có chút ồn ào khi một nhóm thợ trang điểm bước vào. Chủ yếu là các chị khá trẻ, cũng tầm hai lăm tuổi gì đó. Vừa nhìn thấy cô, họ đã vui vẻ chạy tới bên.
- Em làm tốt lắm, thật khiến cho tụi chị bất ngờ. Em là gì với Duy thế? – một chị tóc ngắn hồ hởi hỏi.
- Em cảm ơn. Không thật sự tốt lắm đâu ạ. Mong là nó sẽ ổn. Còn về việc quen anh Duy không thì thật ra em chỉ là người bạn của anh ấy thôi. – Xuân mỉm cười đáp lại.
- Vậy sao? Lần đầu làm được thế là tốt rồi. – chị xoa đầu cô, thật lòng khen tặng.
- Nhìn em xinh lắm đấy. À, đúng rồi…hôm nay có một bộ váy trắng mới lấy về…em muốn mặc thử không? Chị nghĩ là đẹp lắm đấy. – một chị tóc dài khác chen vào.
- Không…em nghĩ là cái đó nên để cho người khác. – cô vội vàng từ chối.
- Không sao. Đi thử nào. – mấy chị ấy không quan tâm tới lời cô mà trực tiếp mang cô đi thẳng vào phòng thay đồ.
Cánh cửa phòng thay đồ bật mở, một người con gái bước ra trong bộ váy trắng muốt đẹp tuyệt vời. Mái tóc đen dài xõa xuống bờ vai của cô. Trên đầu có một chiếc vòng đan bằng hoa tuơi nhỏ. Nhìn từ xa, cô thật xinh đẹp và thuần khiết. Trong đôi mắt trong veo đầy cuốn hút.
Ngay khi cô bước ra, khung cảnh như bừng sáng. Cỏ cây như tỉnh giấc ngay trong cái trưa nắng chói chang của buổi ban trưa.
Nhẹ nhàng từng đi về phía khung cửa sổ gần đó. Đôi mắt khẽ lay động hướng về một phía xa xăm,vô định.
Khung cảnh đột ngột bị phá vỡ bởi tiếng bước chân chậm rãi của người nào đó. Không hẹn mà cả hai người cùng ngẩng đầu lên nhìn nhau.
Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, bao cảm xúc vỡ òa theo thứ tình cảm to lớn. Một thoáng bối rối lướt qua khuôn mặt của họ rồi cũng nhanh chóng lấy lại nét bình thản ban đầu. Người con trai kia không chậm cũng không nhanh tiến về phía người con gái kia nhưng có ai biết rằng trái tim của anh đang nhảy loạn xạ lên vì cô.
Hình ảnh người con gái xinh đẹp trong bộ váy trắng thuần khiết khắc sâu vào tận trong lòng anh. Từ bao giờ mà cô trở nên quan trọng với anh như thế?
Khoảng cách giữa cả hai càng ngày càng ngắn lại, cho đến khi chỉ còn vài bước, anh dừng lại trước mặt cô. Anh vươn tay vén nhẹ vài lọn tóc đang xõa trên khuôn mặt nhỏ bé của cô. Nụ cười khóe môi càng nở rộng chứa đầy yêu thương.
Xuân có chút bối rối nhưng vẫn ngoan ngoãn để anh vén tóc lên cho mình. Trái tim vẫn thế sau hai tháng xa anh. Dường như mỗi lần ở cạnh anh luôn mang lại cảm giác mới mẻ và hạnh phúc như vậy.
Ánh mắt anh trầm mặc nhìn sâu vào khuôn mặt đang ửng đỏ của người con gái ấy. Từng cử chỉ chậm rãi như đang cố gắng che giấu đi sự mất bình tĩnh của chính mình. Cô thật đẹp. Trái tim anh như muốn nổ tung vì cô. Mặc cho ai nói gì đi nữa thì cô vẫn là nhất trong lòng anh.
Bên cạnh cô suốt một thời gian dài nhưng cứ mỗi lần gặp là một lần anh thấy cô khác biệt. Luôn luôn có cái gì đó cứ thu hút mãi ánh mắt của anh không thôi. Đôi khi anh như si dại, chìm đắm trong hình ảnh rạng ngời của cô. Dù có ngốc nghếch, dù có ngờ nghệch nhưng anh lại tự nguyện làm điều đó.
Hình ảnh hai người gần gũi nhau thật yên bình, nhẹ nhàng biết bao. Người con trai đứng tựa vào khung cửa sổ, ánh mắt lưu luyến đặt trên khuôn mặt e ngại của người con gái. Nắng phảng phất làm khung cảnh lung linh, mờ ảo. Gió thổi nhẹ mang theo chút hương vị thoang thoảng của cỏ cây, của đất. Đâu đó có tiếng gió cùng tiếng cây cối cựa mình. Tất cả hòa quyện vào nhau như một bản tình ca nhẹ nhàng khắc sâu vào tận trong tâm hồn của mỗi người.
Chiếc váy trắng khiến người con gái càng dịu dàng, xinh đẹp biết bao. Đôi mắt thờ ơ nhìn về khuôn mặt lạnh lùng của người con trai nhưng có ai biết rằng đằng sau đôi mắt của cô là cả một trái tim đang thổn thức vì anh.
Cứ thế, cả hai im lặng, tự mình chìm vào thế giới của cả hai. Chỉ cần như thế là quá đủ với cả hai. Đã lâu lắm rồi họ mới lại có cơ hội này. Hai trái tim hòa cùng nhịp đập. Hai tâm hồn đồng điệu một suy nghĩ, chìm đắm trong cái thế giới nhỏ bé của chính mình tạo ra.
Anh cầm tay cô, hôn lên đó một cái thật nhẹ. Cô cũng đáp lại anh bằng nụ cười ấm áp. Hai tháng vừa qua đã khiến cả hai không còn rụt rè, né tránh tình cảm mình nhưng chỉ có điều là…chưa ai có ý định để tình cảm ấy đi đâu về đâu hay sẽ chôn cất nó vào trong quên lãng.
Từ một góc nào đó, một người con trai đang âm thầm quan sát từng hành động, cử chỉ của hai người ấy. Trong lòng dậy lên bao cảm xúc lẫn lộn, có chút vui mừng, chờ đợi nhưng cũng có chút gì đó hụt hẫng. Hai người ấy dường như sinh ra đã là của nhau, không có gì có thể chen vào phá vỡ sợi dây liên kết vô hình đó.
Anh lặng người suy nghĩ cho họ, cho chính mình. Sau bao nhiêu khó khăn, anh cuối cùng cũng sắp thực hiện được điều mình mong muốn. Vậy còn hai người ấy, sẽ ra sao? Tốt nhất là họ có thể đến với nhau. Có như thể mỗi người mới có thể phần nào nguôi ngoai được những vệt đen trong quá khứ. Giờ họ đã mạnh mẽ, đã chín chắn nhưng vẫn còn quá yếu đuối trước thứ tình cảm to lớn đó. Hi vọng mọi chuyện sẽ sớm đâu vào đó cả.
Anh vừa nghĩ vừa đưa chiếc máy ảnh trên tay lên và chụp. Quả thật sẽ rất tiếc nếu như không lưu giữ lại khoảnh khắc tuyệt đẹp ấy của hai người. Một bức tranh yên bình và nhẹ nhàng. Sẽ rất tuyệt nếu như nó có thể kéo dài mãi mãi…
Không biết thời gian kéo dài bao lâu, cả ba đều như chìm vào trong những dòng suy nghĩ riêng của mình cho đến khi có tiếng bước chân dồn dập của ai đó đi tới. Là nhóm thợ trang điểm lúc nãy đang đi tìm Xuân. Vừa thấy cô, không đợi được mà kéo cô đi mất để mặc cho Băng đứng ngơ ngẩn nhìn theo bóng dáng đang khuất dần phía cuối hành lang.
Duy cũng vì thế mới dám đi ra và tiến về phía Băng. Ánh mắt hai người chạm vào nhau, khẽ gật đầu chào hỏi xã giao rồi lại tự mình rơi vào bầu không khí im lặng. Mỗi người một hướng, nhìn xa xăm đâu đó như đang cố gắng tìm kiếm một câu hỏi nào đó cho mình.
- Này, bao giờ cậu mới dám thừa nhận? – Duy đập nhẹ vào vai của Băng.
- Thừa nhận rồi còn gì. – Băng trả lời qua loa.
- Không lẽ mãi sẽ như thế à? – Duy mất kiên nhẫn hỏi tiếp.
- ….
- Cậu không sợ tôi sẽ cuớp lấy sao? – Duy lườm Băng đầy bực mình.
- Biết đâu cậu lại tốt hơn mình. – Băng nở nụ cười nhàn nhạt đầy chua xót.
- Cậu…cậu có bị sao không vậy? Tại sao cứ phải chạy trốn? Áy náy? Mặc cảm? Những gì cậu làm cho cô ấy không đủ sao?
- Việc đó có gì to tát chứ? – Băng đáp lại.
- Cậu…Đồ ngốc. – Duy tức giận đẩy anh đi xa rồi tự mình bỏ đi. Thật chỉ càng làm mình thêm tức tối thôi mà.
Nhìn bóng của Duy vừa khuất, Băng lại bật cười. Anh đã làm nhiều điều cho cô rồi sao?
- Thưa ông, cháu muốn phát triển lĩnh vực sản xuất âm nhạc. – giọng Băng đều đều khi thông báo về vấn đề đó.
- Tại sao? – chủ tịch không tỏ ra vẻ ngạc nhiên mà chỉ bình thản thưởng thức ly trà.
- Đây là lĩnh vực sẽ mang lại lợi nhuận cao. Đó không phải là điều ông muốn sao? – Băng cũng bình tĩnh đáp lại.
- Nhưng đó là một lĩnh vực khác. Làm sao ta có thể chắc chắn là mình sẽ thành công? Nếu ta không cho phép thì sao? – ông nhướn mày lên hỏi.
- Việc này chắc chắn sẽ không xảy ra. Với lại Duy cũng đồng ý, cháu tin tưởng vào cậu ấy. Hơn nữa, đây chỉ là do cháu muốn thông báo trước về kế hoạch…còn lại dù ông có cho hay không cháu cũng sẽ thực hiện.
- Tại sao phải làm như thế?
- …
- Không thể nói rõ hơn cho ta một chút sao? – chủ tịch khẽ nheo mắt lại.
- Cháu xin phép…cháu còn một số việc cần giải quyết. – Băng cúi đầu lui xuống, né tránh câu hỏi của ông mình.
Chủ tịch cũng không làm khó cháu mình mà cho nó rút lui. Làm sao ông không biết được ý nghĩ của cháu mình chứ. Đúng là nó đã bị đứa bé kia làm cho trở nên mất bình tĩnh như thế. Cũng được, ông cũng muốn xem đứa cháu mình có thể sẽ làm được gì nào
TÌNH YÊU QUÍ TỘC
Tác giả: Luffy_zoro
Chương 102
Ads Mấy ngày hôm nay, không khí của trường Lâm Quang đang sục sôi trong bầu không khí hào hứng và chờ đợi. Sắp tới ngày Duy debut, điều mà không ai ngờ tới. Từ trước giờ, chỉ biết anh là người yêu âm nhạc nhưng không ngờ sẽ có một ngày anh trở thành ca sĩ, quan trọng hơn là do chính Băng là người đứng ra giúp đỡ. Hai người kết hợp lại: một người có tài năng và một người dùng tài năng đó khéo léo. Chắc chắn lần này, sẽ mang lại không ít lợi nhuận cho tập đoàn AJ.
Đi đâu cũng nghe thấy tiếng xì xầm, bàn tán về chủ đề của Duy. Vừa hồi hộp chờ đợi ngày ra mắt của Duy và ban nhạc.
Từng tốp, từng tốp con gái trên tay cầm tấm poster của Duy mà bàn tán. Album lần này tên là “Wake up” lấy nội dung chủ đạo về thế giới bóng đêm – Vampire. Bài hát chính của album cũng là “Wake up”. Giai điệu rock sôi động, bắt tai đã nhanh chóng thống lĩnh các bảng xếp hạng trong và ngoài nước. Chưa kể đến music video của bài hát đang làm điên đảo giới trẻ không chỉ về nội dung mà con về hiệu ứng của nó. Quả không uổng công khi bỏ sức ra đầu tư nó như thế.
Tiếng bàn tán xôn xao cả một khoảng trời, đột ngột tiếng nói im bặt khi họ bắt gặp sự xuất hiện của người con gái đó. Tất cả như nín thở, ánh mắt không thể dứt khỏi hình dáng ấy. Người con gái trong video của Duy và người đang ở trước mặt có phải là một không?
Dù không phải trong bộ trang phục đó nhưng ánh mắt. Chính ánh mắt ấy. Trong veo nhưng nặng nề, ẩn sâu trong nó là cả bao tâm tư. Nhìn vào nó, không hiểu sao cũng khiến người đối diện như bị bao trùm lên bởi cảm giác gì đó cứ ám ảnh mãi toát ra từ ánh mắt của cô.
Cả bọn con gái chợt tỉnh khi nhận ra người con gái đó đi tới gần mình. Không phải là đứa con gái “osin” sao? Suốt hai tháng qua không thấy, giờ lại đột ngột xuất hiện trước mặt. Đúng là rất biết cách làm người khác bất ngờ.
Một thời gian không gặp, nó thay đổi hẳn ra. Không thể tìm chút gì gọi là yếu đuối từ người con gái đó. Khuôn mặt chín chắn hẳn ra, từng nét mặt một đều toát ra một cảm giác khác lạ. Lạnh lùng, khó gần làm sao…không thể bắt nạt nó như trước được. Hai tháng qua đã xảy ra chuyện gì mà có thể khiến con người thay đổi như thế.
Không ai trong đám đó rõ và cũng không ai dám tìm hiểu. Nếu như không nhầm, đằng sau nó chính là anh em họ nhà Băng. Hết lần này tới lần khác thấy năm người bọn họ giúp đỡ con bé này. Dù nó chỉ là một đứa giúp việc nhưng khi đã có người chống lưng là cháu ruột của chủ tịch tập đoàn AJ thì bọn họ cũng phải kiêng dè.
Dường như bị những tiếng xì xầm bàn tán đó làm phiền, Xuân hơi dừng lại và ngẩng đầu lên nhìn đám con gái phía trước.
Ánh mắt bình thản, không hề e ngại hay né tránh như trước, khóe miệng như ẩn như hiện nụ cười nhàn nhạt khó hiểu khiến những người đứng trước cô rơi vào sự lung túng thấy rõ.
Không gian trở nên nặng nề, khó tả. Hai bên đối diện nhau trong im lặng như đang chờ đợi người đối diện kia sẽ nói gì đó. Dường như không thể chịu đựng cảm giác bức bối thêm một chút nào nữa, một đứa con gái trong nhóm đã lên tiếng trước.
- Tại sao mày lại đi học? – giọng nói hống hách nhưng lại chứa đựng sự dè chừng.
- Là học sinh, không đi học thì đi đâu? – Xuân cười nhạt, trả lời.
- …. – con bé đó cảm thấy mình thật ngu ngốc trước lời nói của cô. Rõ ràng cả hai đều hiểu rõ ý nghĩa của câu hỏi mà nó đặt ra nhưng cô trả lời thế thì chẳng khác nào muốn làm nó bẽ mặt.
- Mày biết rõ ý của bọn tao không phải là thế mà? – một đứa con gái khác lên tiếng bênh vực cho bạn.
- Vậy thì sao chứ? Có ý nghĩa gì sao? – cô khẽ nhún vai.
- Mày đừng tưởng có anh em nhà Băng bảo
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |