Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: người tiếp xúc với nhau lâu vậy thì cũng phải nảy sinh tình cảm chứ. Vì cậu yêu anh ấy nên cậu mới ghen,vì cậu yêu anh ấy nên cậu mói thấy hạnh phúc khi anh ấy nói yêu cậu_Thiên Vân cố kìm nén cơn tức giận tỉ mỉ giải thích cho nó.
Câu nói của cô cứ đọng mãi trong trí nhớ của nó và cứ lặp đi lặp lại không thôi. Nó tự hỏi chính mình thực sự nó có yêu hắn không nhưng với một đứa có chỉ số EQ dưới 0 như nó thì đây là một điều khó lí giải. Một mớ bòng bong cứ xoay quanh mãi trong đầu nó làm nó cứ đau đầu mãi
CHƯƠNG 25
_Kim Băng_Cái giọng nó trong trẻo đó gọi tên nó,nó biết chủ nhân của giọng nói này là ai nên cảm thấy rất lạ.
_Có gì không Thư?_Nó quay lại đối diện với cô.
_Cuối tuần này sinh thật Phong,cậu biết chứ?_Nụ cười ngọt ngào của cô cứ thường trực trên môi.
_Anh ta nói với tôi rồi_Nó vẫn thản nhiên,gương mặt không chút cảm xúc nhìn cô.
_Không biết cậu có muốn cùng tôi đi mua sắm vài bộ đồ không?
_Không cần đâu,tôi có rồi nhưng cũng cảm ơn nhã ý của cậu_Nó luôn có cảm giác phải đề phòng với Ái Thư,nó từ chối lịch sự quay lưng đi nhanh chóng.
Sự nghi hoặc cứ quay quẩn trong đầu nó. Nó không thân với cô thì hà cớ gì cô lại rủ nó đi mua sắm,đáng lẽ phải rủ Thiên Vân đi mới đúng chứ. Tiếng chuốn báo hiệu giờ học cũng vang lên,mọi suy nghĩ của nó về chuyện hồi nảy cũng được gác sang một bên. Trên giảng đường giáo sư đang thao thào bất tuyệt về những tác phẩm nổi tiếng của các tác gia được khắp mọi nơi trên thế giới biết đến. Nó không có hứng thú gì với việc đó nên không chú tâm là mấy. Gió thổi từ cửa sổ luồn vào tóc nó khiến mái tóc rối tung lên và bay bổng trong không trung nhưng nó không quan tâm để mặc cho cơn gió ấy chơi đùa với mái tóc của mình. Nó ngồi cúi lớp nên không được mọi người chú ý lắm nên nó tha hồ thả mình vào những suy nghĩ lên tận không trung. Nhưng chỉ một lát sau thì cơn buồn ngủ ập đến nhanh chóng,nó mệt mỏi gục xuống bàn và đánh một giấc thật say.
Giờ học đã kết thúc từ lâu mà không thấy nó ra nên hắn cứ thấy bồn chồn đứng không yên. Khi hắn vào lớp thì bắt gặp cái hình dáng nhỏ bé quật cường đó đang mê man trong giấc ngủ nơi cuối lớp,hắn bật cười cho cái tính lo xa của mình. Mái tóc dài đen nhanh lõa xõa che hết khuôn mặt nó nhìn như một bóng ma đội mồ về. Ngón tay hắn nhẹ nhàng vén những lọn tóc che gương mặt nó để lộ làn da trắng muốt cùng một khuôn mặt thanh thản ngủ ngon lành. Nó lúc này khác hoàn toàn so với lúc nó tỉnh. Khi tỉnh nó lạnh lùng,khó gần nhìn như ác quỷ đến mức nào thì bây giờ nó lại hiền lành,trong sáng như một thiên thần. Hắn mê mẩn ngắm nhìn nó không để ý đến thời gian,hắn cảm thấy thế gian này chỉ còn nó và hắn,tình cảm nơi hắn cũng nhiều hơn,mạnh mẽ hơn,mong muốn chiếm hữu nó cũng mãnh liệt hơn.
Nó cựa quậy tỉnh giấc,ngủ trên bàn quá lâu làm cơ thể nó mỏi nhừ. Nó vẫn nhắm tịt mắt,phát ra những tiếng kêu khó chịu khe khẽ,cơ thể nó cử động một cách nặng nhọc.
_Cái tội ngủ lang là thế đấy_Hắn ngồi bên cạnh lên tiếng.
Nó dường như là tỉnh hẳn,hai mắt mở to nhìn người con trai đang chóng cằm ngồi bên cạnh nó,cái đôi môi mỏng đó cứ nhếch lên hiện ý cười.
_Sa…sao anh ở đây?_Nó nói lắp bắp không nên lời.
_Đợi cô không thấy nên tôi đi tìm thì phát hiện ra cô ngủ lang ở đây,không muốn cô bị cô thức giấc giữa chừng nên tôi ngồi đợi_Hắn vẫn giữ nguyên khuôn mặt như vậy nhìn nó.
Nó thoáng đỏ mặt,ngại ngùng nhìn hắn. Nụ cười trên gương mặt sắp xuất hiện thì đã bị nó ngăn lại nhưng cái cảm giác hạnh phúc trong lòng nó thì nó không thể phủ nhận.
_Cô tháo kính đi chứ,ngủ mà đeo kính không tốt đâu_Hắn khó chịu với cái thói quen không tốt của nó.
_Nhưng tôi quen rồi.
_Quen thì sửa.
_Không dễ như vậy,tôi cũng không muốn. Tôi đã luôn được bảo vệ sau lớp kính này,tôi rất sợ bị người khác nhìn thấy. Khi đeo kính mọi thứ giống như là một vở kịch được diễn cho tôi xem vậy,bằng một cách nào đó điều đó không còn đáng sợ nữa. Nếu như không có kính thì tôi sẽ không biết như thế nào_Nó tự nhiên kể cho hắn nghe cái điểm yếu của mình,nỗi đau của chính bản thân mình.
Gương mặt u ám đượm một nỗi buồn khôn xiết,ánh mắt nó sau lớp kính cũng có phần đau đớn nhưng nụ cười lại xuất hiện trên môi nó,cái nụ cười thống khổ đó cũng khiến hắn đau lòng. Nó không quan tâm đến việc hắn sẽ lợi dụng điểm yếu của nó mà trả thù hay không nhưng khi kể cho hắn thì nó thực sự cảm thấy rất nhẹ nhõm. Hắn ngơ ngác nhìn người con gái có cái điểm yếu không giống ai đó,trong hắn cảm thấy thương cảm và chua xót cho nó. Cả không gian chìm vào im lặng sau câu nói của nó.
_Hãy dạy tôi tình yêu thực sự là gì,đó là nhiệm vụ tiếp theo của anh_Giọng nói nó chắc nịch,đôi mắt tro xám thoáng chốc cương nghị.
Bàn tay nó run run cầm lấy chiếc kính luôn nằm yên vị một chỗ suốt bao năm qua. Đôi mắt nó từ từ mở ra nhìn hắn,cả người nó cũng run lên bần bật theo cử động của mí mắt. Cảm giác nhìn người khác khi không có chiếc kính thật khác lạ nhưng sự sợ hãi vẫn ngự trị con người nó. Hắn nhìn nó không chớp mắt,sự ngạc nhiên của hắn đạt đến cực độ,hắn không thể tin được nó có thể làm được điều đó nhưng hắn lại cảm thấy khó chịu khi nó cứ bắt ép mình làm điều quá sức như vậy.
_Tôi sẽ dạy,sẽ dạy cô tất cả,sẽ dạy cô yêu tôi nên cô cứ yên tâm mà đeo kính vào đi,đứng bắt làm mình những việc mình không thể làm. Khi nào cô yêu tôi rồi thì tôi sẽ giúp cô thoát khỏi nỗi sợ đó,đến lúc đó tôi mới cho cô biết như thế nào là hôn. Được chứ?_Hắn không kìm được liền lao tới ôm nó thật chặt,giọng nói hắn tha thiết phả vào đôi tai nhạy cảm của nó.
Cái ôm đột ngột đó làm nó không biết phải làm sao nhưng trong nó lại thấy ám áp kì lạ. Không biết tại hơi ấm hắn chuyền sang nó hay tại lời nói dịu dàng đó dành cho nó mà cả người nó ấm lên trông thấy. Hắn cũng ngạc nhiên bởi cái hành động táo bạo của mình nhưng hắn cũng rất hạnh phúc khi nó không khước từ hắn một cách phũ phàng. Dường như hắn không muốn buông người con gái nhỏ bé trong vòng tay mình nhưng hắn phải bắt buộc làm vậy bởi sự xuất hiện của Ái Thư. Hắn tiếc nuối xa rời cơ thể nó,nó cũng cảm thấy hụt hẫng lưu luyến hơi ấm cùng cơ thể to lớn.
Ngày sinh nhật hắn cũng đã đến. Mấy ngày trước nó đã cùng Thần Nam và Thiên Vân đến khu mua sắm để mua cho hắn một món quà. Mang danh là đi mua quà cho hắn nhưng Thiên Vân chỉ chăm chăm đi mua đồ cho mình. Cô lượn khắp các cửa hàng trong khu mua sắm làm nó và cậu đi theo cũng đuối sức. Nó khâm phục năng lượng tiềm ẩn của cô,còn Thần Nam chỉ nhìn bóng hình nhanh nhẹn bay nhảy qua các khu hàng mà cười.
_Cậu đã có tình cảm với cô ấy chưa?_Nó bất giác lên tiếng.
_Có lẽ là rồi,bên cạnh cô ấy tớ thấy nhẹ nhõm một cách kì lạ,cô ấy luôn cố gắng làm tớ cười nên tớ rất vui_Cậu trả lời nhưng đôi mắt trìu mến không rời khỏi cô.
_Vậy xin lỗi khi bên tớ cậu không được nhẹ nhõm và hạnh phúc như vậy_Nó liếc cậu giả vờ giận dỗi
_Tớ đâu nói thế,tớ nói rồi tớ vẫn yêu cậu mà,mãi mãi là như vậy nhưng có lẽ với cô ấy nhiều hơn một chút_Cậu vội giải oan cho mình_Cậu và anh ta cũng tiến triển tốt đấy chứ
_Tớ nghĩ vậy,tớ cũng không biết mình có yêu anh ta không nữa nhưng theo Vân nói thì rồi_Nó lơ đãng nhìn.
Mài gót giày trong khu mua sắm cả ngày nó cũng chẳng tìm được một món quà gì vừa ý. Nó không biết một chút gì về hắn nên không biết phải mua quà như thế nào hắn mới thích. Nó cảm thấy bất lực vô cùng. Trong giây phút nó từ bỏ thì ánh sáng lấp lánh từ cửa hàng đối diện phản chiếu vào mắt nó. Một cái đồng hồ Rolex màu bạc nổi bật với mặt đồng hồ màu đen cùng những con số màu trắng được trung bày kiêu hãnh trong một shop bán đồng hồ Thụy Sĩ. Nó nhìn cái đồng hồ cao ngạo đó mà nghĩ đến hắn,nó bật cười với cái suy nghĩ của mình. Không chần chừ nó liền vào mua ngay lập tức. Khi bước ra nó khá hài lòng với món quà của mình,nó không nhận ra rằng nụ cười hạnh phúc đó đã xuất hiện tự bao giờ
CHƯƠNG 26
Nó đặt lại đồng hồ vào vị trí cũ và thôi nhớ lại việc đã xảy ra. Hôm nay nó vẫn bị Thiên Vân lôi đi tân trang lại nhan sắc. Nó mệt mỏi đứng nhìn cô bạn đang huyên thuyền từ lúc gặp cho đến bây giờ,nó tự hỏi một người khá trầm tính như cậu lại có thể chịu đựng nổi người con gái luôn mồm luôn miệng như thế này,tình yêu không lời giải thích mà. Bị giam cầm chải chuốt thì nó cũng được thả ra nhưng không còn nguyên vẹn,nó nhìn mình trong gương cũng nhận không ra bản thân mình.
Thoáng chốc trời đã chuyển tối,những ngọn đèn đường cũng được lên bóng thắp sáng con đường,những tòa nhà đứng uy nghiêm bên vệ đường cũng được mở đèn rực rỡ,mọi thứ vào ban đêm lấp lánh hơn náo nhiệt hơn so với ban ngày. Nó ngồi trên xe cùng Thần Nam đến nhà hắn,nơi mà nó nhận được lời tỏ tình đầu tiên,nơi nó được nhảy điệu nhảy đầu tiên,nơi nó biết con tim mình đã khác xưa. Ngồi trên xe mà nó cứ hồi hộp ngồi không yên,nó muốn nhanh chóng đến nhà hắn. Căn biệt thự rực rỡ tỏa sáng như một viên kim cương giữa màn đêm u tối,người ồn ào tấp nập đi đi vào vào không ngớt. Tuy là lần hai nó đến đây nhưng nó vẫn cảm thấy khác lạ.
_Thần Nam,Kim Băng,hai cậu đến rồi_Thiên Vân từ trong đi ra đón nó và cậu.
_À..ừ_Thần Nam lắp bắp trả lời.
Lí do cũng bởi hôm nay Thiên Vân khoác trên mình một bộ váy dạ hội màu trắng,một màu trắng tinh khôi thuần khiết như chính con người cô. Chiếc váy dạng ống để lộ bờ vai trắng nõn nà,được điểm xuyến bằng những viên kim cương lấp lánh nhỏ xinh dưới thân váy cùng với lối trang điểm nhẹ ấn tượng làm cô trông như một thiên thần giáng trần. Thần Nam nhìn cô ngây người khiến cả nó và cô đều bật cười trước thái độ dễ thương đó của cậu. Nó bỏ vào trước để cho cặp tình nhân tình tứ với nhau.
Khi nó đặt chân vào phòng tiệc thì mọi con mắt đều đổ dồn vào nó bởi ma lực của bộ váy màu đỏ nó đang diện trên người. Chiếc váy màu đỏ dài thướt tha được thiết kế một cách đầy tinh tế làm tôn lên vóc dáng hình chữ s của nó cũng đồng thời làm tôn lên nước da trắng trẻo. Váy được thiết kế không dây lộ ra đôi vai trần quyến rũ,chiếc nơ đính ở ngực nó làm điểm nhấn. Khuôn mặt nó được trang điểm tỉ mỉ tăng thêm vẻ cuốn hút quyến rũ nơi nó. Quá nhiều người nhìn nó nên nó cảm thấy khó thở và ngột ngạt mặc dù căn phòng rất rộng. Nó đưa mắt tìm kiếm hình bóng hắn thì nhận ra một thân hình to lớn quen thuộc đang sải từng bước mạnh mẽ về phía nó.
_Cô định đốt cháy mọi thứ ở đây sao?_Hắn vui vẻ nhìn nó dưới bộ váy màu đỏ rực rỡ kia,không có chiếc váy nổi bật này hắn vẫn có thể nhận ra nó.
_Nếu như chủ nhà cho phép_Nó nhìn hắn cười,đôi mắt sau lớp kính mơ màng quyến rũ.
_Thật sự hôm nay cô rất đẹp_Hắn nói nhỏ vào tai nó làm hiếu kỳ mọi quan khách ở đây.
Nó cũng đỏ mặt bởi hơi thở ấm nồng của hắn chỉ thiếu chưa đỏ bằng bộ váy đang được khoác trên người nó. Thiên Vân và Thần Nam cũng sánh vai nhau bước vào sau một thời gian tình tứ bên nhau. Nó nhận ra cả hai đều đang rất hạnh phúc,tình yêu luôn xuất hiện ở cái nhìn,lời nói,cử chỉ họ dành cho nhau khiến nó có phần ghen tị không ít. Cả bốn đứa đứng cạnh nhau như những ông hoàng bà hoàng không ai dám bước tới bắt chuyện.
_Mọi người tập trung ở đây hết sao?_Ái Thư lên tiếng sau lưng hắn.
Hôm nay cô cũng xinh đẹp hơn bao giờ hết bởi chiếc váy đen cách điệu. Phía trước nhìn có vẻ rất kín đáo bởi cô được che phủ toàn bộ chỉ còn hai cánh tay trắng nhưng sau lưng tấm lưng trắng nõn nà của cô lộ ra toàn bộ thu hút mọi ánh nhìn. Dù thế nào Ái Thư cũng toát lên được một vẻ đẹp thánh thiện,phúc hậu. Nó và cô đều nổi bần bật giữa buổi tiệc,người đen người đỏ nhưng đều quyến rũ và lôi cuốn.
_Xin cảm ơn mọi người đã đến dự buổi tiệc sinh nhật của cậu Trương Thiên Phong,người thừa kế tập đoàn điện tử PH_Tiếng MC phát ra trên sân khấu.
Tiếng vỗ tay vang lên rào rào hưởng ứng lời nói của MC. Nó giật mình,hắn chính là người thừa kế tập đoàn điện tử PH sao,nó không hề biết đến thân thế của hắn. Nó quay đi quay lại như tìm một điều gì đó,hắn đứng trên sân khấu luôn quan sát từng cử chỉ của nó. Thần Nam cũng nhận ra lí do nó cứ loay hoay như vậy nên cậu cũng không nói gì.
_Đang tìm anh àh?_Từ sau lưng nó phát ra tiếng nói của anh.
_Anh đã biết sao?_Nó không quay lại nhưng đáp lại lời anh
_Ừ,ba mẹ cũng có mặt đấy.
_Em biết rồi,họ đang ở đâu?
_Lát nữa họ sẽ đến tìm em,thưởng thức buổi tiệc đi_Nói xong anh quay đi.
Những lời giới thiệu của MC không thể nào lọt vào tai nó. Nó cứ suy nghĩ xem phải làm sao đối diện với chính cha mẹ của mình. Dù là có quan hệ ruột thịt cha con nhưng thực sự thì với nó cha mẹ không khác gì những người nó quen bình thường. Nó đã vô tâm lạnh lùng,cha mẹ nó còn ngày tháng năm đều định cư ở nước ngoài,hiếm hoi lắm mới về nhà nên tình cảm cha mẹ con cái chả được bao nhiêu. Đã rất lâu rồi nó mới gặp lại cha mẹ nên nhất thời không biết phải làm sao để gặp họ một cách tự nhiên nhất.
Nó quay lại thì giật mình nhận ra hắn đã đứng bên cạnh nó từ lúc nào. Hắn đinh mở lời hỏi han nó đã xảy ra chuyện gì nhưng nó đã nhanh chóng cướp lời hắn và lắc đầu tỏ vẻ như không có gì hệ trọng. Hắn vuốt nhẹ mái tóc dài đen nhánh mềm mượt của nó rồi quay lưng đi chào hỏi những vị khách hiện tại đang có mặt tại buổi tiệc. Nó liếc nhìn những quan khách thì chủ yếu là những người đã có tuổi và có tiếng trong giới không có mấy người ngang bằng tuổi hắn ngoại trừ nó,cậu,Vân và Ái Thư. Nó cười nhếch mép khinh thường những người đáng bằng tuổi cha tuổi mẹ nó đang giả vờ cười chúc mừng hắn cả những cô nàng lả lướt mặc bộ đồ thiếu vải ra sức quyến rũ kẻ lắm tiền. Buổi tiệc này đầy sự giả tạo khiến nó cảm thấy buồn nôn nhưng cũng phải kìm nén vì đây là sinh nhật hắn.
_Con cũng có mặt ở đây sao?_Giọng nói điềm đạm của một người phụ nữ vang lên cắt đứt dòng quan sát của nó.
_Con chào mẹ_Nó cúi đầu nhẹ thể hiện ý chào.
Người mà nó gọi là mẹ là một người phụ nữa đứng tuổi nhưng có một vẻ đẹp đằm thắm mà nghiêm khắc. Bà đẹp một cách giản dị nhưng luôn toát lên một vẻ sang trọng,dù đẹp thế nào bà cũng không đấu lại thời gian,những vết nhăn,vết chân chìm thoát ẩn thoát hiện sau lớp phấn dưới đôi mắt đã chứng kiến nhiều việc của thế giới tàn khốc này. Nó giống bà ở mái tóc dài đen óng ả cả khí chất lạnh lùng của bà nó cũng giống nốt. Hai mẹ con đứng đối diện với nhau im lặng sau câu chào hỏi,nó không biết phải nói gì.
_Ba mẹ vẫn khỏe chứ?_Nó rốt cuộc cũng mở lời sau một hồi im lặng dai dẳng.
_Ừ,ba mẹ vẫn khỏe_Bà có phần ngạc nhiên sau câu hỏi thăm của nó,trong đôi mắt bà ẩn sâu một niềm hạnh phúc hiền từ nhìn nó_Con thế nào,trường đại học không gặp khó khăn gì chứ?
_Vẫn ổn mẹ.
_Hai mẹ con gặp nhau rồi sao?_Giọng ồm ồm của người đàn ông cắt ngang câu chuyện.
_Chào ba_Nó cúi đầu chào.
Ba nó toát lên một vẻ lạnh lẽo cao ngạo. Đôi mắt đáng sợ của ông lướt qua người nó. Ông cũng nổi tiếng trong thế giới của kẻ lắm tiền bởi tính cách thẳng thắn và hành động tàn khốc dứt khoát của ông trong việc xử lí công việc. Ông nhìn đôi mắt tro xám của nó mà khó chịu,hàng lông mày rậm của ông nhíu lại. Ông chưa bao giờ th
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |