Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: 21
Vân vẫn luôn bên cạnh an ủi và chăm sóc cho cậu mặc dù cậu coi cô là bạn nhưng chỉ cần bên cạnh cậu thôi thì cô cũng can tâm tình nguyện,hạnh phúc của cô chỉ nhỏ nhoi thế thôi. Lúc đầu cậu cũng từ chối sự quan tâm của cô nhưng với tính cách ngang ngược của cô thì cậu cũng phải ngã mũ chào thua. Hằng ngày cô luôn đến nhà cậu để thúc giục cậu dậy đi học,cậu nói rằng đó là ngôi nhà mà 3 năm trước cậu từng ở với ba mẹ,đáng lẽ cậu ở nhà nó nhưng vì có chuyện xảy ra nên cậu ở đây. Trên trường cô giúp cậu tránh mặt nó dù điều đó ích kỷ thật nhưng vì đó là chuyện cậu cầu xin cô giúp nên cô không thể từ chối.
Hắn thì đã sớm biết mọi chuyện nhưng còn lí do về thái độ của cậu thì hắn thực sự không hiểu. Nó ngày càng ảm đạm và thiếu sức sống,khuôn mặt luôn lộ ra vẻ mệt mỏi của việc không ngủ đủ giấc nên trông nó hệt như một vong hồn. Hắn thấy nó như vậy mà lòng không khỏi đau đớn.
_Dạo này em với cậu ta thân nhau nhỉ?_Hắn buông lời chế giễu khi thấy cô bước vào nhà khi trời đã ngã tối.
_À hihi,cũng bình thường thôi_Cô cười trừ gãi mái tóc ngắn rồi bù.
_Em giấu cậu ta ở đâu vậy?
_Anh quan tâm làm gì?_Cô bực tức trước màn tra hỏi của hắn
_Anh không quan tâm tên đó chỉ là Băng đang rất mệt mỏi khi cứ đi tìm tên đó,vậy thôi_Anh ngại ngùng nhắc đến nó.
_Vậy ra anh quan tâm cậu ấy à,nếu như vậy thì không phải là cơ hội tốt để anh chiếm được trái tim của cô ấy sao? Anh thích cậu ấy,em thích Nam,sao anh không coi như đây là cơ hội tốt đẻ chiếm được tình cảm của Băng đi. Anh em mình đều có được người thương,không phải sao?_Giọng cô lộ rõ vẻ thích thú,đôi mắt to trong đen láy ánh lên kiên định nhưng đôi môi lại tạo nên một đường cong khiêu khích.
Hắn thẫn thờ trước câu nói của em mình. Có lẽ cô nói cũng đúng,đấy là một cơ hội tốt để có được nó,không còn ai cản bước cậu nữa thì tốt hơn rồi. Hắn vừa suy nghĩ vừa nở nụ cười ma mãnh hài lòng với điều cô nói cũng như hài lòng với những điều hắn đã suy nghĩ.
Cậu đang ngồi coi ti vi thì chuông cửa vang lên inh ỏi,dường như cậu biết chủ nhân là ai liền cười niềm nở mở cửa mời vào. Không ngoài dự đoán của cậu,Thiên Vân đứng trước cửa cười tinh nghịch,tay nặng tay nhẹ xách đồ. Hằng ngày cô vẫn thường hay đến nấu ăn cho cậu,người con gái trông có vẻ hậu đậu như cô nhưng lại có một tài nghẹ nấu ăn tuyệt vời khiến cậu không khỏi ngạc nhiên. Những món ăn cô nấu món nào cũng được cậu đón mừng một cách nồng hậu và dần dà nỗi đau trong lòng cậu vơi đi.
Cô rất thích những lúc như thế này vì cô và cậu giống như cặp đôi mới cưới hạnh phúc,vợ nấu ăn chồng khen ngon,một mái ấm mà cô hằng mơ ước. Không biết tự bao giờ cậu lại thích nhìn cô trổ tài nấu nướng trong bếp của mình nên để báo đáp thì cậu nhận phần rửa chén sau mỗi bữa ăn,cái công việc mà cả cô lẫn cậu đều thấy ghét. Mùi thơm từ trong bếp lan tỏa ra cả phòng khách,cậu không thể cưỡng lại hương thơm ấy liền xuống bếp đứng bên cạnh cô hít hà mùi hương quyến rũ đó. Cô thấy vui với gương mặt trẻ con này của cậu liền quay lại thì bất chợt nhận ra khoảng cách giữa hai đứa là quá gần,chỉ còn vài centimet nữa thì cả hai đôi môi ấy sẽ chạm nhau. Bốn mắt nhìn nhau không rời,gương mặt trắng trẻo của cô hiện lên hai vệt hồng trên má.
Kính coong…kính coong…_Tiếng chuông cửa vang lên phá vỡ khoảnh khắc nín thở ấy.
Cậu khẽ hắng giọng liền ra mở cửa,cậu cảm thấy kì lạ khi chuông cửa vang lên,không ai biết cậu ở đây ngoài cô. Đột nhiên khuôn mặt lạnh lùng của nó hiện lên trong đầu cậu nhưng ngay lập tức cậu xua điều đó ra khỏi đầu mình. Cánh cửa được mở ra,người sau cánh cửa hiện lên. Điều cậu tiên liệu đã thành sự thật. Nó đứng đó với gương mặt hốc hác,đôi đồng tử màu tro ánh lên những nỗi buồn và căm hờn,mái tóc dài tung bay dưới thời tiết đầy gió. Nỗi đau đã được quên đi trong thời gian qua bây giờ quay lại,trái tim cậu ngừng đập khi nhìn thấy gương mặt xanh như tàu lá chuối của nó. Không ai nói lời nào chỉ nhìn nhau như vậy.
_Thằng khốn nạn_Tiếng anh nó vang lên và đồng thời một cú đấm giáng vào gương mặt cậu khiến cậu ngã quỵ.
Hành động của anh nó khiến cả cậu và nó đều rất ngạc nhiên. Nghe thấy tiếng động lớn Vân từ trong bếp chạy ra thì bắt gặp cậu đang nằm sõng soài dưới đất và trên khóe môi là vệt máu đào chảy ra cũng thấy được sự ngạc nhiên của nó và anh. Nó nhìn cậu rồi nhìn cô,ánh mắt cô phát ra những cảm xúc hỗn loạn,nó cứ lắp bắp không nói nên lời. Vân lặng lẽ đến bên cạnh cậu đỡ cậu dậy nhưng không nhìn nó một lần,cô cảm thấy xấu hổ giống như cô là gian tình. Anh nó đứng bên cạnh cũng không kìm được liền sốc cậu dậy.
_Mày bỏ đi không nói một lời để cho em tao thức đêm để lo lắng cho mày,bây giờ mày ở đây với một đứa con gái sao. Mày làm vậy mà coi được hả,mày làm vậy mà đáng làm bạn với em tao sao?_Anh hét lên tay vung lên định giáng cho cậu thêm một cú nữa nhưng đã bị nó ngăn lại.
_Anh đừng làm loạn nữa. Mối quan hệ giữa hai người là gì?_Nó nhìn thẳng vào cậu,đôi mắt đã giấu nỗi hoang mang của mình.
Sau câu nói của nó thì mọi thứ chìm trong im lặng. Vân đứng một chỗ cứ run lẩy bẩy không ngừng,còn cậu bị mái tóc dài lòa xòa che đi khuôn mặt nhưng cũng có thể biết được trong cậu đang đấu tranh nội tâm rất dữ dội. Nó kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời từ cậu nhưng sự tức giận của anh đang bốc lên ngùn ngụt,những tia căm phẫn của anh cứ dán vào cậu dường như anh có thể giết cậu ngay tại đây.
_Nếu không trả lời câu hỏi đó thì cậu hãy trả lời câu hỏi này. Tại sao cậu lại bỏ đi?_Nó nói đều đều nhưng sự mất kiên nhẫn là điều thấy rõ.
_Chúng tớ là người yêu,còn câu sau cậu phải tự biết_Thần Nam nói rõ ràng như muốn khẳng định điều mình nói là thật và tới ôm người con gái đang đứng run rẩy bên cạnh cậu.
Câu trả lời của cậu khiến tất cả mọi người có mặt trong căn nhà đều không tin được. Cô tròn mắt nhìn người con trai đang ôm cô trong vòng tay rắn chắc. Nó vẫn nhìn lạnh lùng như vậy nhưng trong đáy mắt đã có nhưng tia hoang mang cực độ. Trái tim nó nhói lên đau đớn,không nói câu nào cô bỏ đi thật nhanh.
Bây giờ ngôi nhà im ắng chỉ còn cô và cậu. Cậu đã buông cô ra từ bao giờ và ngồi thụp xuống ghế sô pha. Đôi mắt cậu nhắm nghiền,hai bàn tay cậu đan chặt vào nhau và run lên từng đợt. Sự đau đớn lại tràn về và ăn mòn tâm hồn cậu. Cô ngồi bên cạnh và từ từ nâng gương mặt đẹp trai của cậu đối diện với cô. Đôi mắt xanh biếc mơ màng nhìn cô đau khổ chỉ đên khi vết thương trên khóe miệng làm cậu nhói lên đau đớn thì cậu mới quay về thực tại.
CHƯƠNG 22
_Tôi hoàn thành nhiệm vụ tốt đấy chứ_Giọng nói trầm bổng của hắn vang lên ngay sau lưng nó.
Trở lại với vài tiếng trước. Hắn đã nhận được một cuộc gọi từ nó với nhiệm vụ được giao là tìm nơi trú ẩn của Thần Nam,hắn thấy bực bội khi nó bắt hắn phải làm như vậy nhưng hắn không từ chối mà vẫn đồng ý giúp nó moi móc thông tin từ cô em họ của mình. Hắn khéo léo đi theo và phát hiện ra nơi ở của cậu,nhanh chóng hắn gọi nó tới và mọi chuyện đã xảy ra như trên.
Bây giờ nó im lặng,quay lưng về phía hắn. Anh nó đã bị nó đuổi về từ trước nên bây giờ trên quãng đường vắng vẻ chỉ có nó và hắn. Đôi bờ vai nhỏ bé của nó run lên bần bật,những tiếng thút thít nho nhỏ được phát ra nhanh chóng lọt vào tai hắn. Hắn tưởng rằng tai mình nghe nhầm liền tới gần xoay vai nó lại đối diện với hắn. Trước mặt hắn bây giờ là gương mặt tiều tụy đang thấm đẫm nước mắt. Hai hàng nước mắt cứ thi nhau tuôn ra,hơi thở nó ngắt quãng khó nhọc. Chưa bao giờ hắn thấy nó khóc ấy vậy mà giờ đây nó đang khóc ngon lành như đứa trẻ điều này làm hắn không biết phải làm sao.
_Nếu biết trước như vậy thì tôi đã nói xin lỗi dù là lỗi của ai đi chăng nữa,nếu biết trước thì tôi đã không dồn cậu ấy vào góc chân tường như thế để rồi cậu ấy quay lưng bỏ tôi mà đi_Nó nói như hét trong làn nước mắt,nó không ngần ngại ôm chặt tấm lưng rộng của hắn và ngả đầu vào vòm ngực của hắn mà khóc như mưa.
Đôi bàn tay hắn từ từ ôm lấy nó vào lòng,nó như tìm được một chỗ dựa liền khóc to hơn,tiếng khóc nó vang vọng vào bầu trời đêm tối,xé nát trái tim cậu đang đập vì nó. Hắn vuốt nhẹ mái tóc rối bù bị gió chơi đùa của nó cũng như hắn vỗ về nó. Tâm can hắn cảm thấy bất lực và đau đớn vô cùng,hắn cũng biết rằng trong nó có hình bóng của Thần Nam.
Sáng hôm sau nó thức dậy với cặp mắt sưng to,nó không tài nào nhớ nỗi mình đã về nhà bằng cách nào. Nhưng nó vẫn nhớ được giọng nói lạnh lùng của cậu,vẫn nhớ được đôi mắt xanh lạnh lẽo nhìn nó như người xa lạ,nhớ tới điều đó thì tim nó cũng nhói đau. Nó cúp học buổi sáng ở nhà để cho đôi mắt bớt sưng và tan đi vết thâm quầng to tướng.
Hôm nay khí trời ảm đạm u ám như tâm trạng của bốn con người. Hắn thì cứ nhớ tới những giọt nước mắt đẹp đẽ rơi vì người khác chứ không phải hắn. Thần Nam thì hối hận với việc mình đã làm,với điều mình đã nói. Thiên Vân thì thấy xấu hổ và lo sợ tràn ngập trong cô,cô sợ rằng điều đó có thể làm tình bạn giữa cô và nó biến mất đi trong phút chốc.
_Cậu nói chuyện với tôi_Hắn bất giác xuất hiện kéo cậu đi trước sự ngỡ ngàng của cậu và cô.
Cứ nghĩ tới nó tối hôm qua thì hắn không thể nào chịu nổi,những giọt nước mắt đó giằng xéo con tim hắn khiến hắn không thể nào không dạy cho cậu một trận. Vân sợ hãi điều sắp xảy ra bởi cô biết được người cô gọi là anh đấy đang tức giận tột độ và có thể giết bất cứ ai nếu phạm tội tới hắn nên cô chạy theo để ngăn ngừa việc xấu nhất có thể xảy ra.
_Cậu nói đi,Băng đã làm gì mà cậu phải đối xử với cô ấy như vậy chứ hả?_Sự tức giận của hắn bộc phát và trào ra như một núi lửa.
_..._Đáp lại cơn thịnh nộ của hắn thì cậu chỉ im lặng và nhìn thẳng vào hắn bằng con mắt như được bao phủ một lớp lửa.
_Mày nói đi,mày có biết rằng hôm qua cô ấy đã khóc rất nhiều không hả,cô ấy khóc vì mày đấy_Hắn nổi điên gào lên với cậu.
Lời nói của hắn như đâm thẳng vào tim cậu khiến cậu đau nhói mà thở hắt ra. Cô ở đằng sau đã nghe thấy,cô cảm thấy mình như một kẻ xấu xa biết được sự thật nhưng không nói làm tan vỡ một tình bạn lâu dài,một tình yêu thuần khiết. Tội lỗi trong con người cô dâng trào khiến cô càng xấu hổ hơn khi nghĩ đến một ngày sẽ đối diện với nó.
_Khóc sao? Không phải cậu ấy đã có anh bên cạnh rồi sao? Không phải hai người đã là người yêu rồi sao?_Giọng cậu vang lên chế giễu kèm theo một nụ cười xé toạc không gian và thời gian vang vọng cả đất trời xem thường lời nói của hắn.
_Mày nói cái gì? Tao và Băng là người yêu sao?_Hắn nhíu mày tỏ vẻ không hiểu.
_Dưới khung trời lãng mạn hai người đã trao nhau nụ hôn nồng thắm không phải sao?_Sự chịu đựng của cậu như vỡ òa,cậu hét lên với hắn.
_Cậu nhìn thấy tớ hôn anh ta khi nào hả?_Tiếng nó từ sau cánh cửa thốt ra.
Sự xuất hiện đột ngột của nó làm ba con người còn lại trong căn phòng ngạc nhiên cực độ. Đôi mắt tro xám của nó nhìn thẳng vào cậu,ở đáy mắt ấy cũng hằn lên những tia tức giận.
_Nói tớ xem,cậu thấy tớ và anh ta hôn nhau khi nào hả?_Nó tức nước vỡ bờ hét lên.
_Trong…thư viện_Cậu lắp bắp trả lời.
_Đó là lí do cậu bỏ đi sao,là lí do cậu lơ tớ sao?_Nó không kìm được mà chạy tới tát cậu một cái.
Âm thanh đó chói tai làm sao,cũng đau đớn làm sao,không ai có thể ngờ được nó lại ra tay như vậy. Ai cũng tròn mắt ra nhìn nó,cái tát đau thấu đó như thức tỉnh cậu,như xóa tan đi cái cơn ghen,sự điên cuồng của cậu.
_Cậu bị ngốc hả,cậu nghĩ sao vậy hả? Tớ và anh ta sao có thể hôn nhau được chứ,cậu tự suy diễn mọi chuyện rồi làm hành động như cậu là người bị hại trong khi đó tớ chính là người bị cậu hiểu lầm,là người bị hại.
_Tớ không tin,chính tớ đã thấy cậu…
_Thật ra họ không hề hôn nhau_Thiên Vân lên tiếng cắt lời cậu,cô không thể chịu đựng nỗi cái cảm giác tội lỗi này một chút nào nữa_Họ không hề hôn nhau,chính tớ đã thấy. Nam à,cậu hiểu lầm mọi chuyện rồi. Và tớ cũng xin lỗi khi giấu mọi người.
Nói rồi cô chạy đi chỉ có thể thấy được những giọt nước mắt lấp lánh dưới ánh nắng vàng. Ba con người ở lại trong căn phòng im lặng đến mức rợn người. Cậu đứng bất động,hóa ra tất cả mọi chuyện chỉ là do cậu ngu ngốc,do cậu bị cơn ghen tuông làm mờ mắt. Trong cậu bây giờ rất hỗn loạn,cậu không biết phải làm gì nhưng bên cạnh đó cậu cũng cảm thấy thất vọng và một chút nhói đau trước sự lừa dối của cô. Nó cũng cảm thấy rối bời,hóa ra mọi chuyện có thể giải quyết êm đẹp nếu như Thiên Vân nói ra sự thật nhưng cô đã không làm vậy,tình yêu làm cô mù mờ,tình yêu khiến cô phải làm điều hổ thẹn với lương tâm mình. Nó vừa trách nhưng cũng vừa thông cảm cho cô,bởi đó là tình yêu.
_Cậu nên đi theo nó đi. Dù nó làm vậy nhưng người bên cạnh cậu trong thời gian qua không phải nó sao,lí do cho mọi chuyện là bởi nó yêu cậu thôi. Cậu cũng đã và đang yêu nên chắc có thể thông cảm cho hành động của nó chứ?_Hắn lên tiếng phá vỡ sự im lặng ngự trị.
_Kim Băng,tớ xin lỗi vì mọi thứ,hành động trẻ con của tớ đã khiến cậu khổ sở nhiều,tớ không mong cậu tha thứ nhưng…
_Tớ sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu nên hình phạt của cậu là phải làm người chăm sóc cho Vân_Nó nói rồi quay đi.
_Tớ yêu cậu,mãi mãi như vậy nhưng cũng đã có gì thay đổi trong tớ. Cảm ơn cậu_Câu cuối cậu nói nhỏ rồi chạy đi ngay tức khắc.
CHƯƠNG 23
Căn phòng được chiếu sáng bởi ánh sáng mặt trời chói chang,bóng nó và hắn in trên sàn nhà,cả hai đều có nhưng tâm tình khó nói. Nó đứng cạnh cửa sổ nhìn xuống cậu bạn đang chạy khắp nơi tìm người con gái đã khiến cậu thay đổi,trong nó dấy lên một nỗi buồn khôn tả. Sự cô đơn trống vắng được hình thành nên khi cậu bước chân ra khỏi cánh cửa đó,hình như nó đã mất cậu bạn thân đã bên cạnh nó suốt 15 năm,nó luyến tiếc.
_Cậu ta đã nói là sẽ mãi mãi yêu cô mà nên cô không cần phải có cảm xúc như vậy đâu,dù gì thì cũng có…tôi bên cạnh mà_Hắn ngại ngùng khi câu nói kết thúc.
Nó quay lại nhìn hắn cười. Một nụ cười nhẹ,một nụ cười rất khẽ như cánh hồng nhưng lại vương trên mình một nỗi buồn. Dưới ánh vàng thì nụ cười đó thêm phần buồn bã,đôi mắt tro xám đó đục màu u buồn nhưng gương mặt nó lại toát ra một vẻ đẹp không thể diễn tả bằng lời. Hắn nhất thời ngây người nhìn nụ cười đó,nhìn gương mặt thanh thoát ảm đạm đó mà cảm xúc trong hắn hỗn loạn không ngừng.
Còn cậu thì chạy khắp ngõ ngách trong khuôn viên trường to lớn đi tìm bóng hình tinh nghịch làm xáo trộn cảm xúc của cậu. Mồ hôi cứ chảy ra không ngừng làm bết dính mái tóc vàng tỏa sáng,chiếc áo sơ mi của cậu cũng vì thế mà ướt đẫm một vùng lưng. Đôi chân cậu dừng lại khi bắt gặp cơ thể nhỏ bé đang run rẩy,thu mình vào một góc vườn. Tiếng xin lỗi từ dó cứ phát ra không ngừng,tiếng khóc cũng vang lên da diết.
_Khóc một mình mà không rủ tớ là không được đâu đấy_Cậu cất lời chọc ghẹo,đôi bàn tay đã ôm cô từ lúc nào.
_Thần Nam…tớ xin lỗi_Cô òa khóc to hơn.
_Tớ không trách cậu,lí do thì tớ biết rồi. Tớ và Băng đều hiểu nên cậu không cần phải tự trách mình như vậy đâu_Cậu dùng bàn tay mình lau đi những giọt nước mắt ấm nồng vương trên khóe mắt cô.
Cô khịt mũi,ngẩng
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |