Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: gương mặt đầy nước mắt nước mũi nhìn cậu. Thấy gương mặt thấm đấm nước đó của cô mà không thể nhịn cười nhưng cũng có đôi chút đau nhói trong tim. Cậu cười hiền lau nước mắt cho cô.
_Cậu khóc xấu quá,nước mắt nước mũi tèm lem hết rồi kìa.
Câu nói có hiệu lực ngay lập tức,cô liền vùng dậy lau mặt và soi mình trong gương,chỉ đến khi đã ổn thì cô mới quay lại đối diện với cậu. Cô cứ cúi đầu không dám nhìn cậu. Trong cô vẫn còn vương chút sự xấu hổ về việc làm của mình.
Thấy trời đã ngã màu chiều,cậu đứng dậy phủi quần áo bị dính đầy cỏ và đất. Cô ngẩng và bắt gặp bàn tay đang dơ ra trước mắt.
_Về thôi,tớ đưa cậu về.
Cả ngày hôm đó nó không hề lên lớp nên kiến thức bị lỡ rất nhiều nhưng nó cũng chẳng quan tâm là mấy. Tối đến Thần Nam cũng ngoan ngoãn về nhà. Cậu bị anh nó giảng đạo một trận suýt chút nữa là anh tặng cậu vài cú đấm để xả tức. Nó thấy vui vẻ hơn khi cậu và nó có thể như trước nhưng cũng không hẳn là như trước,bởi nó biết cậu còn một thứ quan trọng ngoài nó.
Sự vắng mặt của cậu đã làm cho nữ sinh trong trường hoang mang và buồn rầu ghê gớm nên khi thấy cậu đi học lại đều đặn thì sinh khí của các cô nàng dường như cũng trở lại. Mối quan hệ giữa cậu và Thiên Vân cũng gắn bó hơn trước. Còn giữa nó và hắn vẫn có xa cách như có mọt bức tường vô hình đang ngăn cản hai đứa. Trong khoảng thời gian đó cậu và cô đều cố gắng phá tan bức tường giữa hai người để nó và hắn có thể thân thiết với nhau hơn nhưng bất thành.
Hôm này là chủ nhật nên cả bốn đứa hẹn nhau đi chơi nhưng thật sự thì người bày ra trò này là cô nàng lắm chiêu Đặng Thiên Vân. Kế hoạch của cô nàng là đi chơi để phát triển tình cảm giữa nó và hắn nhưng cũng đồng thời thúc đẩy tình cảm giữa cô và Thần Nam. Cô rất vui sướng với kế hoạch tuyệt vời ông mặt trời này nên cô ép buộc nó phải đi dù thích hay không.
Điểm đến của bốn đứa là công viên nước. Cho dù nó có từ chối như thế nào cũng không thể phản kháng lại sự độc tài của cô bạn. Công viên nước to lớn hiện lên trước mắt nó,trái ngược với vẻ năng động của Thiên vân thì nó ảm đạm u ám nên không ngờ,gương mặt nó tối sầm đi trông thấy. Đơn giản vì nó không biết bơi và nó chưa bao giờ thấy thích thú với nước mặc dù nước là tinh thể đẹp tuyệt.
_Ra rồi đây_Thiên Vân vui vẻ chạy ra chỗ cậu và hắn đang đợi.
Cô diện cho mình bộ tắm hai mảnh màu hồng để lộ những đường cong chuẩn người mẫu. Cậu nhìn thấy cô như vậy mà ngại ngùng quay đi chỗ khác,gương mặt cậu đỏ ửng lên. Hắn thì không bận tâm cho mấy nhưng hắn rất hiếu kỳ muốn thấy nó trong bộ áo tắm như vậy. Chỉ nghĩ tới thôi mà hắn đã ho khụ khụ mặt cũng đỏ lên và tự trừng phạt mình bởi cái suy nghĩ đen tối đó,nó chắc chắn không bao giờ mặc những bộ đồ như vậy,hắn chắc mẩm điều đó.
_Sao đi trước vậy hả?_Nó từ trong đi ra.
Hắn mở to tròn mắt nhìn nó. Hắn không thể tin nỗi điều mình đã và đang thấy. Nó mang tren mình bộ tắm hai mảnh màu đen làm tôn lên nước da trắng không tì vết của nó,những đường cong quyến rũ lộ ra thu hút ánh nhìn của người đi đường. Đột nhiên hắn ho không ngớt,khuôn mặt còn đỏ hơn Thần Nam ban nãy.
Sự nổi bật của bốn con người làm ai cũng ngoái nhìn,mỗi người một vẻ đẹp nhưng đều khiến người khác phải chăm chú nhìn ngưỡng mộ. Người đáng yêu nhí nhảnh,người tóc vàng tỏa sáng,người lạnh lùng cuốn hút,người bí ẩn lạnh lẽo làm lu mờ đi những nơi họ đi qua. Nó và hắn mỗi người đứng một nơi trên bờ chỉ có Thần Nam,Thiên Vân vô tư vui đùa dưới làn nước xanh mát lạnh. Nó nhìn hai người chơi đùa với nhau mà trong đầu hiện lên những sáng tác mới khiến cả người nó run bần bật vì hạnh phúc. Hắn nhìn thấy thái độ kì cục của nó cũng hiểu phần nào. Trong đầu hắn lóe lên một ý tưởng không mấy tốt đẹp khi nụ cười khẽ nhếch lên rùng rợn.
_Sao cô không xuống nước?_Hắn mở lời hỏi
_Tôi không thích.
_Vậy à_Hắn gật gù như hiểu nhưng nụ cười đó vẫn không tắt trên môi.
Đột nhiên hắn áp sát người nó,dồn nó vào bức tường. Nó ngạc nhiên nhìn hắn,cái hành động bất ngờ này làm nó không thể nào phản ứng kịp. Khuôn mặt đẹp trai trước mặt nó nở nụ cười nửa miệng quyến rũ,đôi mắt nâu như có phép màu thôi miên nó mơ màng nhìn hắn. Càng ngày nó càng cảm nhận được hơi thở nồng ấm đấy tiến sát hơn,từng dòng thở phả vào mặt nó.
Nhưng nó chưa kịp hiểu chuyện gì thì chiếc kính thân quen đã bị tước đoạt khỏi gương mặt nó. Nó hoảng sợ nhìn người con trai đang cười sung sướng trước mặt và trên tay cậu ta là cặp kính của mình.
_Muốn lấy lại thì theo tôi đi_Hắn nói to.
Nó hoang mang nhìn mọi thứ xung quanh,không có chiếc kính nó như người mù mò mẫm lối đi. Nó sợ người khác nhìn nó,sợ người khác cười nhạo đôi mắt nó như nhiều năm về trước. Bàn tay nó cứ giơ ra và cố gắng không đụng vào người khác. Nó chỉ có thể nghe thấy tiếng hắn đang gọi mình.
Bất giác nó cảm thấy mình không trọng lực trong khi chưa kịp định hình được chuyện gì thì nó đã cảm nhận được xung quanh mình là nước. Nó vùng vẫy dưới hồ bơi sâu,nó không biết bơi. Cơ thể nó cứ trồi lên ngụp xuống,nó không thể thốt ra được lời nào. Nó không cử động được,đôi mắt nhắm nghiền thả cơ thể mình lơ lững giữa làn nước trong xanh,nó sợ,nó rất sợ nhưng không thể làm gì được.
Nó mở mắt ra thì thấy vẻ đẹp trai của hắn đập vào mắt mình và bên cạnh là Thần Nam và Thiên Vân đang lộ rõ vẻ lo lắng. Nó ho vài tiếng rồi ngồi dậy thấy mình đang ở trên bờ.
_Cô không sao chứ?_Hắn tận tình hỏi thăm_Tôi xin lỗi.
Nó không nói gì chỉ nhìn hắn căm phẫn,nó thật sự rất tức hắn,chỉ vì hắn mà nó suýt chút nữa đi gặp ông bà dưới suối vàng rồi. Nó cố gắng đứng dậy bỏ đi nhưng thấy chân mình rất đau không cử động được,nó thầm nghĩ chắc bị trật chân rồi. Hắn nhanh chóng nhận ra vẻ khác lạ trên gương mặt nó,liền bồng nó trên tay. Nó đỏ mặt ngại ngùng khi được bế như một nàng công chúa. Đôi bàn tay săn chắc ôm nó thật chặt không muốn buông. Nó nghe thấy tiếng nhịp tim đập rất nhanh nhưng nó không biết là của nó và hắn hay chỉ riêng mình nó thôi.
Nó được đặt xuống một chiếc ghế đá,hắn thì quỳ dưới đất. Cái cảm giác hắn nhẹ nhàng nâng niu bàn chân nó làm nó cứ hoảng loạn không yên. Nhưng hắn thì vẫn điềm tĩnh xoa bóp chân nó,hai hàng lông mày hắn nhíu lại. Thực ra từ nãy giờ hắn vẫn luôn tự tránh bản thân mình đã là nó ra nông nỗi này. Cái cảnh tượng đó làm hiếu kỳ mọi người xung quanh.
CHƯƠNG 24
_Phong à,là cậu sao?_Một giọng nói trong trẻo thánh thót vang lên sau lưng hắn,có lẽ quá quen thuộc nên ngay lập tức hắn quay lại.
_Ái Thư? Cậu về rồi sao?_Hắn nở nụ cười rạng rỡ chào đón người con gái có vẻ đẹp thánh thiện.
_Tớ mới về,lâu quá không gặp cậu,cũng 5 năm rồi chứ nhỉ_Cô cũng vui vẻ mỉm cười đáp lại.
Nó nhìn nụ cười hạnh phúc luôn hiện hữu trêm gương mặt hắn mà không thể chớp mắt. Cái nụ cười đó rất thật,không hề có chút giả tạo,thật đến nỗi nó không thể tin vào mắt mình. Nó quan sát cô gái được gọi à Ái Thư đó. Cô là một người con gái rất đẹp với gương mặt thanh thoát phúc hậu,làn da trắng hồng ngọt ngào,mái tóc dài chấm lưng được uốn bồng bềnh phiêu du trong gió và cả nụ cười tỏa sáng kia nữa,nhìn lướt qua cũng biết được là một nữ nhân tài sắc vẹn toàn. Nhìn cặp đôi trai tài gái sắc đang cười đùa vui vẻ với nhau kia làm lòng nó trùng xuống,cảm giác lạc lõng lan tỏa khắp người nó.
_Ái Thư,là cậu thật sao?_Tiếng Thiên Vân phát ra từ sau lưng nó.
_Cậu cũng ở đây à,thật vui khi được gặp lại cậu_Ái Thư vẫn giữ nguyên nụ cười niềm nở đó chào mừng cô.
Nó ghét cái cảm giác bị bỏ rơi nên nó đã bỏ đi từ lúc nào. Hắn định giới thiệu nó cho Ái Thư nhưng nó đã biến mất khiến hắn cảm thấy bàng hoàng mà cứ quay đi quay lại tìm nó không để ý đến cô bạn đang chăm chú nhìn cậu. Thần Nam cũng nhận ra sự vắng mặt của nó nên cậu đã tự động đi tìm nó,với bản tính mù đường bẩm sinh của nó thì việc đi lạc là điều rất dễ xảy ra.
Đôi chân nó cứ đi mãi không thôi,cơn tức giận của nó cứ dâng trào mãi không thôi nhưng thực sự cái cảm giác này là do đâu mà ra thì nó không biết. Nó chỉ biết rằng nó không thích nhìn hắn trò chuyện vui vẻ với người con gái khác. Khi nó dừng lại thì nó mới phát hiện ra mình đã lạc mọi người từ lúc nào. Xung quanh nó là nhưng gương mặt mà nó chưa hề gặp qua,nó cảm thấy sợ hãi khi tất thảy mọi người đều đang nhìn nó chằm chằm. Nó cảm thấy hoang mang,đầu nó cứ quay mòng mòng,nó không thở được,cái cảm giác người khác nhìn nó không thể chịu được.
_Kim Băng_Thần Nam đã đến bên cạnh nó từ khi nào,bàn tay to tướng của cậu đỡ lấy nó.
Một lúc sau nó ổn định được rồi thì tất cả mọi người gồm cả Ái Thư nữa đều đã đến chỗ nó và cậu. Khi thấy hắn thì cơn giận của nó lại bắt đầu,nó không thèm nhìn hắn một cái mà bỏ về trước. Hắn cảm thấy khó hiểu không biết chuyện gì đã xảy ra với nó nên hắn cứ nhìn nó chăm chăm muốn tìm ra lí do. Ái Thư dường như đã phát hiện ra điều gì đó khác lạ,cô cứ nhìn nó và hắn.
Cuộc đi chơi cứ nghĩ đến đó sẽ kết thúc nhưng Ái Thư đã ngỏ lời mời cả đám đi ăn. Với bản tính ham chơi thì Thiên Vân không thể nào không đồng ý. Nó không từ chối cũng không đồng ý chỉ lẳng lặng đi theo,như muốn quan sát thêm gương mặt khác của hắn. Cả bữa ăn nó ngồi im mà ăn không nhúc nhích nhưng đôi mắt ẩn sau lớp kính vẫn luôn theo dõi hắn. Những hành động của nó đều không qua nổi đôi mắt tinh tường của Ái Thư. Thần Nam cũng phát hiện ra được sự khác lạ nên bữa ăn cũng khó mà trôi nổi xuống dạ dày. Chỉ duy nhất có hắn và Thiên Vân là không thèm để ý gì đến xung quanh. Giữa bàn tiệc ngon mắt Thiên Vân không ngừng bàn tay của mình mà gắp lia lịa vào bát mình và ăn một cách ngôn lành. Hắn thì có vẻ rất vui mừng vì sự xuất hiện của người bạn cũ nên cũng không để ý gì mấy nhưng trong lòng vẫn có sự thắc mắc cho cái hành động kì quặc của nó.
_Kim Băng,đây là Ái Thư,bạn thời thơ ấu của tôi,cô ấy đi Mỹ mới quay lại_Hắn đột nhiên giơ tay giới thiệu Ái Thư cho nó_Và đây là Kim Băng.
_Chào cậu_Ái Thư nở nụ cười xã giao chào nó_Rất vui được gặp cậu
_Chào,rất vui được gặp cậu_Nó cũng lịch sự nở nụ cười đáp lại.
Thiên Vân cũng nhanh nhảu giới thiệu Thần Nam với tư cách là bạn trai hờ cho Ái Thư biết cũng như để khẳng định chủ quyền. Bữa ăn diễn ra một cách êm đẹp không có gì gọi là sự cố xảy ra.
Sau ngày hôm đó thì tần suất Ái Thư xuất hiện bên cạnh hắn nhiều hơn. Cả trường đều đang đồn ầm lên rằng đó là người yêu của hắn nhưng hắn thì không có một lời giải thích. Khoảng cách giữa nó và hắn ngày càng xa hơn,bức tường ngăn cách hai đứa ngày một dày hơn. Trong nó luôn cảm thấy bực bội khi thấy Ái Thư và hắn xuất hiện bên nhau,cảm giác trống vắng cứ ăn mòn thâm tâm nó.
Hắn luôn cố gắng bắt chuyện với nó nhưng mỗi lần như vậy Ái Thư lại xuất hiện và ngăn cản hắn. Hắn không thể từ chối cô bạn thân nên đành lòng nán lại cảm giác đang trực trào. Thần Nam và Thiên Vân đứng ngoài nên có thể thấy được tất cả nhưng cũng lực bất tòng tâm. Vân biết tình cảm của cô bạn chơi từ nhỏ đó là gì đối với hắn nhưng cô không biết làm cách nào để tách Ái Thư ra cũng như biết cái cảm giác bực bội của nó từ đâu mà ra nhưng cũng chả biết phải làm thế nào để nó hiểu.
_Kim Băng_Hắn gọi nó và ngay tức khắc nó quay lại bởi lâu lắm rồi giọng nói này mới gọi tên nó nên nó cảm thấy có phần hạnh phúc.
_Có chuyện gì sao?_Nhưng niềm hạnh phúc ấy nhanh chóng biến mất.
_Sao lại nói như thể tôi và cô không quen nhau vậy?_Hắn ngạc nhiên bởi sự lạnh lùng của nó.
_Không phải gần như vậy rồi sao_Khi nó nói ra câu này thì nó mới nhận ra giọng nói có vẻ đang hờn dỗi,y như đang trách móc người yêu vậy.
_Ý cô là sao? Cô giận tôi vì tôi không nói chuyện với cô sao?_Hắn nắm được cái kiểu cách kì lạ của nó nên liền mở lời trêu chọc
_Tôi không có gì để giận anh cả,anh mau quay lại với cô bạn thanh mai trúc mã của mình đi_ Mặt nó đổi sang màu đỏ trong chớp mắt,nó tức giận đẩy hắn ra định bụng bỏ đi.
_Cô,đang ghen sao?_Bàn tay hắn cầm tay nó kéo lại,nụ cười của hắn hiện rõ hơn,trong đáy mắt phát lên tia thích thú.
_Hà cớ gì tôi phải ghen,buông tôi ra_Khuôn mặt nó ngày càng đỏ hơn,tim nó đập nhanh hơn.
Nó cảm thấy mình thật ngu xuẩn,rõ ràng đang rất tức hắn nhưng lại không dám nhận,nó hoang mang với chính con người mình. Không lẽ đây là ghen mà người đời hay đồn đại sao,một tia sáng lóe lên trong đầu nó nhưng đã bị nó dập tắt trong phút chốc. Hắn vẫn cầm chặt tay nó không buông,đôi mắt màu cà phê có sức mạnh thôi miên ấy quan sát từng đường nét trên gương mặt đỏ hồng của nó,đôi môi luôn tạo ra một nụ cười hoàn hảo ẩn chứa một niềm hạnh phúc trong thẳm sâu. Nó biết có vùng vẫy cũng chẳng ích gì nên đanh ngậm ngùi đứng im để mặc hắn quan sát mình. Tuy không trực tiếp nhìn hắn nhưng nó vẫn cảm nhận được ánh nhìn nóng bỏng của hắn lướt qua trên cơ thể nó khiến tim nó cứ chạy ma ra tông mãi không thôi.
_Cô đúng là con ngốc_Hắn buông tay nó ra,ý cười đã biến mất trong đôi mắt,bàn tay hắn chạm vào má nó_Nghe cho rõ đây,tôi yêu cô,hiểu chưa? Nên đừng suy nghĩ lung tung nữa.
Nói xong hắn quay lưng bỏ đi. Hai má nó ngày càng đỏ hơn,thân nhiệt cũng vì thế mà cao lên đột ngột.
_Cuối tuần này sinh nhật tôi nên cô nhớ đến đấy,địa điểm thì cô biết rồi,ăn mặc đẹp vào_Hắn mở lời mời nó nhưng vẫn quay lưng lại về phía nó.
Nó bàng hoàng trong giây lát bởi lời mời sinh nhật hết sức kì cục của hắn. Nhưng giờ đây trong nó đã yên vui hơn nhiều,cả nụ cười hạnh phúc đó cũng hiện lên trên khóe môi của nó. Nhưng cả nó và hắn đều đâu biết được cuộc đối thoại đó đã có người nghe thấy.
Khi nó đem chuyện này kể cho Thiên Vân thì cô đã hét lên với âm lượng không hề nhỏ khiến mọi người có mặt trong căn phòng đều nhìn hai đứa với con mắt kì dị. Nó hoảng hồn trước giọng hét oanh tác của cô liền lấy tay bịt miệng cô lại. Cô cứ như con điên nhảy cẫng cẫng lên.
_Vậy là quá tuyệt rồi,anh ấy đã nói vậy rồi thì trong lòng anh ấy chỉ có cậu thôi,yên tâm đi_Cô vừa cười vừa vỗ vai nó.
_Tớ không muốn hỏi về chuyện đó_Nó lập tức xua tay_Tớ muốn hỏi là tại sao tớ lại thấy khó chịu khi anh ta với Ái Thư đi với nhau và tại sao tớ lại thấy vui khi nghe anh ta nói vậy?
_Cậu thực sự không biết sao?_Thiên Vân mở to tròn đôi mắt nhìn nó,cô thực sự không thể tin nổi cái chỉ số EQ của nó là âm của âm luôn.
_Tớ biết thì hỏi cậu làm gì_Nó nhíu mày khó chịu ra mặt.
_Ôi bạn tôi ơi,tớ thật sự chia buồn với cậu_Thiên Vân không giải đáp thắc mắc cho nó mà chỉ vỗ vai an ủi.
Cái hành động của cô khiến nó nổi điên lên,nó hết chịu nổi định đứng dậy đi về nhưng câu nói tiếp theo của cô bạn đã níu chân nó lại.
_Là ghen đó,là yêu đó_Vân ung dung ngồi vắt chân like a boss.
Nó nhất thời không hiểu câu nói của cô bạn là gì,chỉ nghiêng nghiêng đầu nhìn cô,đôi mắt tro xám mở to ra. Cơ thể nó tự động ngồi đối diện cô bạn như muốn cô giải thích rõ ràng hơn.
_Tức là cậu yêu anh trai tớ rồi_Từng câu từng chữ được nói ra một cách rõ ràng.
_Không thể nào đâu_Nó vội xua tay phản bác nhưng chính nó cũng rất mơ hồ về chuyện này.
_Sao không,hai
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |