Old school Swatch Watches
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

/> tít tít tít
mạch đập trên biểu đồ đã là 1 đường thẳng
1 giọt nước mắt khẽ lăn dài trên khóe mắt Hân cậu đã ra đi nhưng trên môi vẫn nở 1 nụ cười hạnh phúc.
Thực ra từ khi nó vào trường Hân luôn theo sát và bảo vệ nó, từ chuyện đèn trùm Halloween Hân đã phát hiện ra nhưng không tiện giúp nó đành nói cho hắn biết trước lúc thi Angel, cậu hát rất hay nhưng vì muốn phá LC nên đã cố hát càng dở càng tốt, vụ nó bị bắt hôm nay Hân cũng chứng kiến và thông báo cho Jan người đỡ đạn cho nó cũng là Hân, thử hỏi trên đời này ai cao thượng được như cậu. Có người nói đó là tình yêu mù quoáng chăng không phải đâu đó là tình yêu chân thành nhất dù không được đáp trả vẫn muốn yêu hết lòng để không phải hối hận
Tang lễ của Hân được chuẩn bị đơn giản 1 màu trắng thuần khiết và được hỏa táng...không một tiếng khóc vì nó đã nói không được khóc như vậy Hân sẽ rất buồn.

Trước khi hỏa táng nó nhìn thấy Hân mờ nhạt trên ảnh mỉm cười nhìn nó, nó cười đáp trả giơ tay vẫy chào nhìn bóng Hân mặc bộ đồ trắng sau có đôi cánh bay lên trời cao xung quanh cậu có 1 hào quang rất đẹp...Hân đã trở về với thiên đường nơi mà cậu đã sinh ra

“cậu sẽ hạnh phúc thôi Hân à vì cậu là một thiên thần mà mọi người luôn nhớ đến, thiên thần hạnh phúc chăng có lẽ đó chính là cậu”
CHAP 46:
Ngay sau đó tin công ty bánh kẹo Hoàng Nguyễn bị phá sản và phải bồi thường chịu trách nhiệm hình sự vì tội tham ô và bôi nhọ danh dự nhân phẩm con gái của tập đoàn Vũ Kim đã xuất hiện trên trang đầu của các trang báo.
Sau tang lễ nó cùng Jan đến bar wind’s gặp UN và LC “nói chuyện”
-2 cô đã biết mình làm gì chưa_nó nhẹ nhàng nói
-xin lỗi...xin lỗi...xin lỗi_UN vẫn nhắc đi nhắc lại từ đó từ khi đã dùng súng bắn Hân, hối hận đúng UN đã hối hận rồi nhưng cũng đã quá muộn rồi
-hối hận sao_nó nhìn UN cười nửa miệng
-đã làm gì chứ_LC vẫn hằn giọng cười nửa miệng
CHÁT!!! nó tát LC làm cô rách cả môi chảy máu
-Key lôi 2 cô này đến 1 khách sạn đi, gọi thằng nào đến “chung vui” với 2 cô ta cũng được rồi đem về đây_Key gật đầu hiểu ý gọi người lôi họ ra ngoài.

Nói rời khỏi bar, đi xe buýt đến cánh đồng hoa oải hương mà hắn từng dẫn nó tới. Đến đây nó cảm thấy thoải mái hơn...
Giữa cánh đồng hoa oải hương có 1 thiên thần váy trắng đang bước đều đều gương mặt phảng phất 1 nỗi buồn, ai nhìn thấy chắc cũng phải thấy buồn theo và hắn cũng vậy, từ khi nó bước ra khỏi bar hắn đã theo nó đến đây.
-nếu là anh, anh có thoải mái không_nó nói bâng quơ nhìn hắn. hắn hơi bất ngờ sao nó biết hắn ở đây nhưng cũng bình thường trở lại
-sống trong sự hy sinh của người khác đương nhiên sẽ không thoải mái_hắn không giỏi an ủi người khác nhưng hắn hiểu cảm giác hiện tại của nó, vì hắn đã từng trải
-đúng vậy_nó cười nhạt nằm xuống nhìn lên bầu trời xanh nhắm mắt lại
Hắn cũng nằm xuống cạnh nó
-anh biết vì sao 14t tôi lại rời khỏi JP không_nó nhắm nghiền mắt nói
-vì sao
-ba mẹ tôi đã mất tôi cũng đã kể với anh rồi, nhưng họ mất là vì bảo vệ tôi và giờ Hân cũng vậy, sao ai cũng vì tôi mà phải ra đi đáng ra tôi không nên xuất hiện trên cuộc đời này
-họ đã mất rồi vậy cô phải sống thay phần của họ nữa chứ, sống thật hạnh phúc và vui vẻ chắc chắn ba mẹ cô và Hân trên kia luôn mong cô như vậy
-anh nghĩ vậy thật sao
-đúng và tôi cũng muốn mang hạnh phúc cho em và bảo vệ em như họ
Hắn nhìn vào mắt nó, nó cảm nhận được sự chân thành ở hắn ở bên hắn nó luôn cảm thấy ấm áp và muốn nói hết những muộn phiền trong lòng nó nhưng nó không thể nó không muốn một ai bị tổn thương vì nó nữa, ba mẹ nó cả Hân nữa vậy là quá đủ rồi.

Trong vô thức nó lắc đầu rồi bỏ chạy. Vậy là một lần nữa nó bỏ chạy, trốn trách trách nhiệm, vứt bỏ lại tất cả mớ cảm xúc hỗn độn này.

Hắn nhìn theo bóng dáng bé nhỏ của nó, nó đã không đồng ý cho hắn bảo vệ sao...sao ai cũng được lại trừ hắn bất giác 1 giọt nước nóng hổi mặn chát đến đắng lòng rơi xuống, hắn cảm nhận trái tim như nhói lên cười nhạt nhìn lên trời cao sao hắn chưa bao giờ được sống hạnh phúc

Ở 2 nơi khác nhau, 2 người khác nhau nhưng cùng chung một nỗi đau một nỗ cô đơn khó tả
Nó tựa vào gốc cây nhìn xuống mặt hồ Gươm yên ả, nhìn những cơn gió nhẹ nhàng lướt qua mặt hồ tạo thành những gợn sóng nhỏ sao mà yên bình thế. Sao lại khác hẳn tâm trạng nó bây giờ nó ước mình có thể như những cơn gió kia có thể đi đến khắp mọi nơi trên thế gian, không phải mệt mỏi không phải nghĩ suy muộn phiền về cuộc sống khắc nghiệt này
Từ đâu Khải xuất hiện vỗ nhẹ vai nó
-có chuyện gì không vui sao
Mắt nó ngấn lệ nhìn Khải ôm chầm lấy cậu, nó ôm cậu mà khóc khóc tức tưởi như 1 đứa trẻ không né tránh nữa. Đừng hiểu nhầm nó còn tình cảm với Khải với nó Khải bây giờ như 1 người anh trai có thể vỗ về trở che cho nó thôi nó tin tưởng cậu như tin tưởng chính mình tại sao nó lại có cảm giác đó sao, nó cũng không hề biết.
-có một chuyện anh muốn nói với em, thực ra anh là anh trai em ngày đó khi em mới sinh ra ba mẹ đã đưa anh đến Mĩ và định cư bên đó. Ngày ba mẹ mất ba mẹ nuôi nói với anh em sẽ đến Mĩ nhưng không được nói thân phận thực sự của mình, anh đã chăm sóc em nhưng không ngờ ngày đó em lại có tình cảm với anh nên anh phải bỏ em lại một mình_Khải kể lại lòng chua xót cho cô em gái bé bỏng của mình
-em biết_nó mỉm cười nhìn Khải
-từ khi nào
-từ khi anh bỏ em đi, xin lỗi vì ngày đó em đã lỡ yêu anh.
-ngốc_Khải nhéo yêu má nó như ngày ở Mĩ từng làm
Nó tựa đầu vào vai Khải ngủ thiếp đi lòng đã nhẹ nhõm hơn phần nào, có lẽ vì giờ nó có thêm Khải bên cạnh
p/s: có lẽ có 1 số bạn đang thắc mắc sao Ji đã có Quân là anh trai giờ lại xuất hiện thêm 1 người anh nữa là Khải, Quân là con trai ba mẹ nuôi Ji hiện tại còn Khải là anh ruột nó vì có 1 số lí do mới phải chia cắt 2 anh em còn lí do đó là gì thì sau này các bạn sẽ biết...họ của cả 2 cũng khác nhau
CHAP 47:
Sau ngày hôm đó hắn không đến lớp, nó cũng thấy trong lòng thiếu vắng cái gì đó nhưng không thể hiện rõ bên ngoài. Jan giờ đã có Khánh bên cạnh nó cũng không muốn vì mình mà làm ảnh hương tới Jan. Quân suốt ngày có việc bên Anh với ba mẹ nó cũng ít được gặp. Khải cũng có công việc riêng và Key cũng thế.
Buổi học vẫn yên bình trôi nhanh trong sự im lặng của học sinh và cô Liên 1 mình thao thao bất tuyệt trên bảng, nó vẫn đang trong cuông cuộc ngủ vĩ đại của mình Khánh và Jan nói chuyện đùa giỡn trong lớp, Key ngủ giống nó.
RENGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGG
-Jan đến wind’s chơi với UN và LC không_nó gọi Jan
-ô cê, đang ngứa tay chân đây
-anh đi chung được không_Khánh lên tiếng
-không_cả 2 đứa đồng thanh rồi nắm tay nhau lấy xe phóng đến wind’s cùng Key
-hôm qua cho họ được vui vẻ chứ_nó cười nửa miệng nhì Key
-đương nhiên_Key nhún vai
-chuyện gì vậy_Jan ngơ ngác trước đoạn đối thoại không đầu không đuôi
-không có gì đâu vào thôi_nó kéo Jan vào trong
Đập vào mắt bọn nó là cảnh tàn tạ của 2 chị em UN LC, quần áo rách tả tơi trên người đầy vết xước bầm dập máu khô lại rất chi là khó coi. Mặt tái nhợt đầu tóc lổm nhổm bị cắt trông không ra hình thù gì cả.
-nói cho họ vui vẻ mà sao thành ra thế này_nó nhíu mày nhìn Key
-tại có chút thuốc nên mấy thằng có hơi mạnh tay chút
-phải mạnh chút nữa chứ, thế này nhằm nhò gì_Jan chậc lưỡi
Jan bước tới tủ cạnh phòng, mở tủ ra lôi ra vài hũ đựng gì đó và 2 chiếc roi mây. Nó mỉm cười trước Jan đôi khi Jan còn ác hơn cả nó, lí do đương nhiên là vì UN LC đã động tới nó nếu không Jan cũng chả động tới họ làm gì.
-mày chọn ai_Jan đưa chiếc roi mây cho nó hỏi
Nó nhìn 1 lượt UN có vẻ sợ hãi còn LC thì ngược lại, khuôn mặt vẫn sấc sược không coi ai ra gì, mắt còn biểu lộ sự thách thức quoắc mắt nhìn nó.
-Linh Chi, Key ra ngoài đi_Key vừa bước ra ngoài đóng cửa lại thì
á á á
Tiếng la hét chói tai của LC vang lên may mà phòng cách âm chứ không người ta tưởng bạo loạn hay cháy nhà cũng nên. Nó dùng roi mây quật mạnh vào người LC tay chân mặt bụng đâu đâu cũng hằn những vết roi mây vết thương rách toác ra, mồ hôi nước mắt và máu LC hòa lẫn vào nhau.
Nhìn chị mình đau đớn mặt UN không còn 1 giọt máu sợ hãi, đau khổ, ân hận là những gì UN nghĩ hiện tại nhưng muộn rồi.
Jan nãy giờ quan sát biểu cảm trên gương mặt UN, Jan cười khẩy
-thương chị mình sao_Jan bước lại gần lấy móng tay bấu mạnh vào cổ UN
UN mắt ngấn lệ gật đầu
-vậy thay chị cô chịu đòn nhé
Dứt câu Jan quất roi mạnh vào người UN, roi cứ lần lượt chạm vào da thịt UN như muốn cắt da cắt thịt, UN cắn chặt môi để không phát ra tiếng nấc cùng tiếng hét đến nỗi môi bật máu.

Nó và Jan như biến thành con người khác, mặt lạnh băng quất từng roi vào người 2 cô không ngừng nghỉ
Quất roi mãi nó với Jan cũng thấm mệt, không bị đánh nữa nhưng vết thương vẫn không ngừng rỉ máu 2 cô ngất đi.
Để 2 cô được yên 5’
ÀO!!! nó đổ nước vào người 2 cô nhưng nước thường còn đỡ đây là hỗn hợp chanh muối và ớt nãy jan mang từ tủ ra.
á á á
Đau đớn đến tột cùng
-giết tôi đi_LC nước mắt không ngừng chảy chết sẽ đỡ đau đớn hơn
- ô cê_Jan đồng ý
Nó rút đt ra gọi ba nuôi nó
“ba đây con gái, con có chuyện gì sao”
-dạ ba cho con mượn chiếc trực thăng đến bar wind’s nhé con muốn đi ngắm cảnh biển Đông 1 chút
“được, 10’ nữa sẽ đến”
-con cảm ơn ba
***
-Key không cần nấp nghe lén ngoài khe cửa vậy đâu
Key gãi đầu bước vào, lâu lâu nó mới bạo lực phải đến chiêm ngưỡng tác phẩm chứ
-lát có trực thăng đến mang họ lên ra giữa Biển Đông thả xuống tắm, cá mập tôi nuôi chắc cũng đói rồi_nó nói bâng quơ rồi kéo Jan đi để Key giải quyết nốt những việc còn lại.
Jan về nhà nó ngủ vậy là hết một ngày, cã 2 đều nhận thấy 1 điều "hành hạ người khác cũng là 1 cách giảm strees"
CHAP 48:
-ox chuyện này là thế nào_Jan chìa ra tờ báo cho Khánh đọc tin “con trai tập đoàn nhà họ Trịnh (Trịnh Nhật Duy) sẽ tổ chức đính hôn với con gái nhà họ Hàn(Hàn Nguyễn Nhật Hạ)”
-ox không biết, thằng Duy luôn tránh mặt không đến lớp cũng tắt đt đến nhà cũng không gặp được_Khánh thở dài ngao ngán
-phải gặp cậu ta mới được bx không để yên như vậy được đâu
-nhưng ox thấy thật lạ
-ox nói vậy là sao_Jan thắc mắc
-Duy không bao giờ nghe lời ba Duy đâu sao lại đồng ý dễ dàng hôn ước này được, chỉ có thể là tự nguyện
Jan im bặt nhéo tay Khánh chỉ ra chỗ nó đang đứng sau mình
-không sao đâu tao đi ngang qua thôi 2 người cứ tiếp tục đi_nó cười nhẹ rồi bước đi. Chuyện hắn đính hôn nó đã đọc báo sáng nay rồi lòng cười nhạt gạt nhanh nước mắt “trở lại Thảo Nhi của trước kia thôi” nó thầm nghĩ.
Jan thấy không ổn lắm cùng Khánh chạy theo nó.
-mày ổn thật chứ_Jan dò hỏi
-ý mày là sao
-tao biết mày thích Duy dù ít hay nhiều nhưng chắc chắn là có_Jan đã ở cạnh nó từ nhỏ đương nhiên Jan là người nó nhất
-đừng nhắc lại nữa
Jan hiểu ý nó không nhắc nữa nhưng cũng không đồng nghĩa là Jan sẽ không làm gì.
-mấy đứa đang làm gì thế_Khải từ xa vẫy tay chào. Jan cũng được nó kể lại chuyện giữa Khải với nó nên cũng không phản ứng quá khích như ngày trước nữa mỉm cười chào Khải
-nói chuyện chút thôi_nó trả lời
-hôm nay cho phép anh được đưa 2 đứa đi chơi chứ_Khải cúi người xuống đưa tay ra lịch thiệp như 1 người đàn ông thực thụ, nhìn dáng vẻ anh bây giờ khiến nó và Jan không khỏi bật cười gật đầu đồng ý.
Khánh thì đang tức xì khói vì bị cho thành người vô hình trong cuộc nói chuyện này, Jan thấy hơi lạnh người quay lưng lại thấy Khánh đang nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống ngay lập tức, Jan cười trừ ôm cánh tay Khánh
-ox đi chung nhé
Khánh vẫn không trả lời
-nếu không muốn cậu có thể ở lại_Khải cười đầy ẩn ý chọc tức Khánh
-không tôi đi
Vậy là có 2 chiếc mô tô màu trắng và đen phóng đi đến 1 nhà thờ khá sạch sẽ và ấm cúng.
4 đứa nó đi đến đâu trẻ con và người trong nhà thờ nhìn đến đó.
-chị Ji ơi_1 cô bé tầm 4t chạy đến bên nó lần lượt những đứa trẻ khác chạy tới ôm lấy nó quấn quít không rời thì ra nãy giờ bọn trẻ nhìn nó vì không biết có phải “chị Ji” của tụi nhỏ không
-chị Jan anh Khải cũng tới nè, còn anh này là ai vậy ạ_cô bé đó chỉ Khánh
-bạn trai 2 chị ạ_1 cậu bé khác ngây ngô hỏi. Nó xoa đầu cậu bé nhẹ nhàng nói
-anh Khánh là bạn trai chị Jan_nó chỉ vào Khánh
Cậu bé bắt đầu nhìn vào Khánh không rời
-cũng đẹp trai nhưng không xứng với chị Jan
-này nhóc, sao lại không xứng_Khánh bật cười trước câu nói của cậu bé xoa đầu cậu
-không được gọi là nhóc_cậu bé khó chịu gạt tay Khánh ra_cách nói chuyện thấy gét rồi chị Jan bỏ anh này đi
Khánh tức không làm được gì, tụi nó đang đứng cười nói với tụi trẻ không đoái hoài gì tới Khánh. Một mình bước vào trong nhà thờ trong đám người ở trong cậu thấy có dáng người quen quen nhíu mày nghi hoặc rồi đi theo người đó.
-anh tìm em sao_một cô gái vỗ vai Khánh từ đằng sau. Cậu quay lại đứng hình trong giây lát “sao lại là em”.
-em rất nhớ anh_rồi cô ôm chầm lấy Khánh, trong vô thức Khánh cũng vòng tay ôm người đó cậu không biết mình đã và đang làm tổn thương một người giờ cậu chỉ thấy người con gái trước mặt cậu, người mà cậu đã rất nhớ trong 1 thời gian dài đúng hơn là rất dài
Jan không thấy Khánh đâu bèn đi tìm đúng lúc đó từ xa thấy cảnh ôm ấp này Khánh cũng không đẩy cô gái đó ra, tim Jan như ngừng đập nước mắt tuôn lã chã chạy ra ngoài.
CHAP 48:
Nó thấy Jan chạy đi chẳng hiểu chuyện gì cả nhìn vô trong thấy cảnh đó, nó cười khẩy lại gần 2 người họ
-tình cảm quá nhỉ
Khánh định thần lại được đẩy cô gái đó ra lắp bắp
-không như em thấy đâu
Nó nhếch môi liếc qua cô gái bên cạnh, cũng xinh đấy chứ nhìn rất hiền(chưa chắc đâu) nhưng giờ với nó chỉ thấy 2 chữ “đáng khinh” trước mặt cô ta
-tránh xa Jan của tôi ra, ô cê_nó không để Khánh giải thích lời nào đi thẳng. Khải thấy sự việc có vẻ căng tốt nhất là im lặng đi theo nó rồi tìm hiểu sau.

Jan chạy trong vô thức cô cũng không biết mình chạy đi đâu và chạy bao xa rồi, nước mắt cứ thi nhau trào ra không ngăn lại được, cô cảm thấy mình bị tổn thương lòng tự trọng. Bị người yêu mình ôm người con gái khác ngay trước mặt nói không sao chắc chắn là dối lòng rồi. Jan lại không phải người như vậy nên cô cứ khóc khóc cho thỏa lòng.
Jan dừng chân khi thấy mình đã đứng trên cây chiếc cầu mà Khánh đã đưa cô đến và tỏ tình với cô ngay tại đây, nơi này với cô đã từng là nơi cô cảm thấy hạnh phúc nhất nhưng giờ cảm giác đã khác cô chỉ thấy căm ghét nơi này căm ghét người con trai đã đưa cô đến đây.

Nhìn chiếc nhẫn trên tay mình Jan muốn vứt nó xuống dưới kia cho nước cuốn trôi nó đi, cuốn trôi cảm giác đau đớn cô cảm thấy lúc này nhưng lại không nỡ.
Tách...tách...!! từng giọt mưa nhỏ rơi xuống xuống người cô, giờ không phân biệt nổi đâu là nước mắt đâu là nước mưa nữa. Jan ngửa mặt lên trời rồi hét
aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
ôm lấy trái tim mình lững

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com