Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: hoàn cảnh với tôi nên chúng ta có thể hợp tác
NH cười nhạt
-có lẽ cô tìm nhầm người rồi
-cô không ghét Ji sao
-không chưa hề, cô cũng nên như vậy theo như tôi được biết cô là người chen vào giữa tình cảm của Khánh và Jan, đừng như vậy
-cô cao thượng hay giả tạo vậy_Quỳnh nhếch môi
-không gì cả, tôi xin phép
Quỳnh bị bẽ mặt lườm NH “mày đúng là ngu”
CHAP 53:
Nó cùng Jan đến wind’s giảm stress nhưng đâu biết rằng sẽ chạm mặt Khánh và Quỳnh ở đó, ra hiệu cho Key im lặng nó kéo Jan đến 1 góc khuất quan sát xem chuyện Khánh quay lại với Quỳnh là thế nào, Jan có vẻ không vui nhưng cũng chiều theo ý nó
Khánh nốc rượu không ngừng nghỉ lòng rối bời, Khánh đã biết tất cả kể cả việc Quỳnh đã có người yêu sau khi chia tay Khánh và việc cô trở lại sau khi cô bị đá vì lăng nhăng với người khác, hỏi mấy người ở nhà thờ là cậu đã ngất và Quỳnh đã đưa cậu lên xe còn chuyện còn lại cậu không tài nào nhớ chỉ chắc chắn 1 điều tất cả là trò của Quỳnh, còn mục đích vì sao ư. Cậu hoàn toàn không hiểu. Nghĩ lại đến mấy chuyện này Khánh lại nốc rượu cười đau khổ
-anh làm gì vậy_Quỳnh giật chai rượu, nhìn cậu tức tối
-Jan là em sao, cuối cùng em cũng tới_tác dụng của rượu làm cậu hoa mắt gây ra ảo giác ôm chầm lấy Quỳnh. Quỳnh khó chịu đẩy Khánh ra chợt thấy trong góc khuất thấy tụi nó nên để im miệng cười đầy ẩn ý
Cái cảnh này lại 1 lần nữa lọt ngay vào mắt Jan, lần này không chỉ là ôm như lần ở nhà thờ mà còn là Khánh chủ động ôm Quỳnh. Jan cười nhạt nhìn cặp đôi đang tình tứ trong bar, nó chua xót nhìn Jan có lẽ nó đã sai khi kéo Jan vào đây.
Key nhìn thái độ khác lạ của bọn nó và chỗ Khánh dường như đã hiểu ra chuyện, lúc Khánh vào với Quỳnh Key đã hỏi Khánh “Jan đâu” Khánh chỉ cười buồn rồi lắc đầu lấy rượu mặc cho Quỳnh cứ thao thao bất tuyệt 1 mình
Đợi nó đi khuất Quỳnh mới đẩy Khánh ra, Khánh đã ngất ngay trên vai Quỳnh do bị đẩy theo quán tính Khánh ngã ra sau đập đầu vào sàn nhưng may mắn Key đỡ kịp không là Khánh “về với đất mẹ rồi”
-Khánh, tỉnh lại đi_Key vỗ má Khánh không thấy động tĩnh gì, trên trán lấm tấm mồ hôi
-anh...anh ấy có sao không_Quỳnh hoảng hốt
-còn đứng đấy làm gì gọi cấp cứu_Key trừng mắt nhìn Quỳnh (kể cả trước đây và bây giờ Key đều không ưa Quỳnh)
*bệnh viện:
Key thấp thỏm không yên cầm đt định gọi Jan với nó nhưng lại thôi, Quỳnh từ khi gọi cấp cứu cũng mất dạng không biết đi đâu “người yêu Khánh tốt thật”
-cháu là người nhà của bệnh nhân Huỳnh Kim Khánh_gọi Key nãy giờ cậu không nghe (do đang nghĩ :3 ) bác sĩ đành nghiệm giọng gọi to
-ơ, dạ cậu ấy sao rồi
-uống rượu nhiều gây chảy máu dạ dày (giống Duy thế @@ ), suy nhược cơ thể, mất ngủ cần bổ sung vitamin, luyện tập thể thao thường xuyên, người nhà cần..._đang định nói tiếp quay lên quay xuống chẳng thấy Key đâu, thì ra bác sĩ nói nhiều quá key lại rất ghét những ai nói nhiều bỏ mặc bác sĩ cậu đi vào thăm Khánh để 1 mình ông “tự kỉ”
- tôi biết anh tỉnh rồi
Khánh mở mắt nhíu mày nhìn Key
-có chuyện gì
-anh yêu Jan chứ
-giờ không còn quan trọng_bị nói vào nỗi đau Khánh khó chịu trả lời
-Quỳnh anh tính sao, cô ta không phải người đàng hoàng chắc anh biết
-vậy thì sao
Key ghé sát tai Khánh nói %$%^$%^$^$$^#^%&%&
-chắc thành công chứ_Khánh không tin tưởng vào kế hoạch key đưa ra
-có thể, cho anh biết đầu tháng sau Jan sẽ cùng Jan sang Mĩ giấy tờ đã chuẩn bị rồi_Key ra ngoài trước khi đóng cửa nói vọng vào. Key biết Quỳnh đang ở ngoài nên cố nói to, chắc chắn kế hoạch mình đã thành công key mỉm cười về nhà làm 1 giấc, khá là muộn rồi
Quỳnh biết được tin Jan sẽ đi, bất giác nở 1 nụ cười “mới chỉ vậy mà đã bỏ cuộc dễ dàng vậy sao” định đến thăm Khánh nhưng lại thôi nhún vai bỏ về nhà.
Khánh không ngủ được vẫn nằm vắt tay lên trán suy nghĩ những gì Key nói, thao thức mãi vẫn không tài nào ngủ được dù bụng vẫn còn đau nhưng vẫn quyết tâm lên sân thượng hóng gió. Nhưng cũng nhờ vậy mà Khánh nghe được 1 câu chuyện rất thú vị giữa 2 cô gái, 2 người đó chính là Quỳnh và Nhật Hạ.
-cô lại tìm tôi có việc gì_NH khó chịu lên tiếng
-cô yêu Duy mà không dành lấy sao, hèn hạ_Quỳnh nhếch môi
-sao cũng được nhưng vẫn còn hơn người chen vào tình cảm của người khác như cô, không phải hèn hạ nữa đâu mà là ĐÁNG KHINH đó_NH cũng không vừa, cả 2 đấu mắt với nhau
-nếu tôi đưa mấy tấm ảnh này cho đám nhà báo thì sao nhỉ_Quỳnh cười ném vào người NH, NH nhặt lên tái mặt là hình ba cô đang nhận hối lộ. Mặt sa sầm lại
-cô muốn gì
-tôi muốn cô giúp dạy cho 2 con ranh đó 1 bài học, chỉ là “hợp tác cùng phát triển” 2 bên cùng có lợi và mấy tấm ảnh này tôi sẽ hủy_cười đắc ý chìa tay ra, NH không còn lựa chọn nào khác đành chìa tay ra bắt tay với Quỳnh, chấp nhận những gì Quỳnh nói.
CHAP 54:
Nhưng không chỉ mình Khánh nghe thấy cuộc đối thoại “vui vẻ” này mà còn có cả hắn, “suỵt” hắn ra hiệu cho Khánh im lặng, đợi cho 2 cô đi khuất mới chui ra (2 chàng trai thân hình vạm vỡ cao to trên 1m8 mà chui vào góc chỗ mái thấp nhất không mỏi cũng lạ) vươn tay vươn chân.
-mày tính sao_hắn cất tiếng hỏi
-phải ngăn lại, Quỳnh rất mưu mô lại lôi cả NH vào chuyện này rắc rối rồi
-xem họ sẽ làm gì rồi giải quyết, tốt nhất nên đi theo giám sát Quỳnh và NH
&^&^&*0(&&^*&
Trong khi 2 chàng nhà ta đang bàn mưu tính kế thì ở 1 nơi khác 2 nàng Jan và nó cũng đang mất ngủ
-ngủ chưa_nó nằm mãi không ngủ được lay người Jan
-chưa, haizz_Jan thở dài
-mai có đi học không, cả tuần nay nghỉ rồi
-ùm, thì đi dù sao cũng còn có 1 tuần nữa học ở TK
Nghĩ đến việc ra Mĩ nhập học 2 cô trỗi lên 1 nỗi buồn. Im lặng là những gì đang diễn ra cứ ngỡ là 2 cô đã ngủ không ngờ là mắt vẫn mở nhưng mỗi người lại theo đuổi 1 dòng suy nghĩ riêng...
Nó vẫn thường mất ngủ và suy nghĩ mông lung như vậy không nghĩ về chuyện của Jan thì nhớ về hắn, lấy tay sờ lên miếng gạc trắng băng bó vết thương trên trán lại nhớ về thái độ hôm nay của hắn tim lại nhói đau...ghét nó sao, ùm cũng phải thôi giờ hắn đã có Nhật hạ rồi mà...Nó cười buồn rồi nhắm mắt
Cũng như nó, Jan nhớ tới Khánh, cậu vẫn thường ôm cô mỗi khi buồn mang hạnh phúc và niềm vui tới cho cô nhưng bậy giờ đã khác, cậu chỉ mang nỗi buồn và nước mắt. Vết thương ở tim trước đã rất sâu hôm nay lại gặp cảnh Khánh chủ động ôm Quỳnh cô đã không còn đau nữa cũng không khóc jan đã cạn nước mắt vì cậu rồi. Jan đã từng muốn đợi lời giải thích từ Khánh nhưng giờ chắc không cần nữa, chưa ai nói chia tay nhưng hành động của cậu cũng làm cô đủ hiểu rồi...
Hôm sau, tỉnh giậy sau đêm thức trắng 2 cô uể oải bước ra khỏi giường vscn vào bàn trang điểm đánh phấn nhẹ che phần thâm quầng nhàn nhạt. Vì mặc váy nên không thể tự lái mô tô được nó lôi đt ra định gọi bác tài xế đến thì Jan ngăn lại
-đi xe bus không_Jan cười nhẹ nhìn nó, nó gật đầu
Đợi ở bến xe bao nhiêu cặp mắt nhìn 2 đứa nó, nó rất ghét bị người khác nhìn soi mói nhưng vì Jan nó mới chịu đi xe bus nhìn thấy sự khổ sở của nó, Jan bật cười.
Nó nhéo tay Jan miệng vẫn cười nhưng trong lòng đang rất muốn giết nhỏ, 2 đưa đấu mắt nhau trong sự ngỡ ngàng của nhiều người vì biểu cảm phong phú trên gương mặt tụi nó nhìn góc độ nào sắc thái nào cũng thật đẹp.
Nhận thấy có điều gì không ổn nó với Jan im bặt ngừng cười, quên cả xe bus đang bóp còi đợi 2 cô nãy giờ
-2 cô kia có lên không_bác tài nổi giận quát tụi nó
-ơ à có_lật đật trèo lên xe, xe chật níc mãi tụi nó mới xuống hàng ghế cuối không ngờ lại chạm mặt Khánh, Duy, Quỳnh và cả NH, chẳng hiểu trời đất hôm nay làm sao mà lại tụ họp hết mĩ nam mĩ nữ trên chiếc xe buýt chật hẹp này.
6 đôi mắt nhìn nhau, “đứng hình” đúng là như vậy.
-đúng là oan gia ngõ hẹp_Jan lẩm bẩm
Khánh và hắn vẫn không khỏi bất ngờ tình thế bây giờ rất là éo le, vì không đủ chỗ nên 2 cậu đành để Quỳnh và NH ngồi lên đùi mình còn nó với jan đứng trước mặt. Quỳnh đang rất đắc ý đưa mắt nhìn Jan như thách thức, NH ngần ngại đứng lên nhưng bị cặp mắt sắc nhon của Quỳnh nhìn đành ngậm ngùi ngồi xuống, nó và Jan vẫn thản nhiên koi như không khí đến nơi chậm rãi bước xuống không ngoái lại nhìn dù chỉ 1 lần
Vừa đến cổng trường đã nghe vang tiếng thầy hiệu trưởng
-e hèm, hôm nay các em khối 10 được nghỉ về nhà sắp xếp đồ đạc mai có chuyến học ngoại khóa ở bên hồ Cảnh Yên thầy đề nghị ai cũng phải có mặt, nhà trường đã thông báo cho phụ huynh biết mong ngày mai các em sẽ không chậm trễ.
Hsinh bắt đầu nhao nhao, truyền nhau những truyền thuyết về hồ Cảnh Yên nhiều học sinh rất hứng thú nhưng 1 phần nhỏ thì ngược lại điển hình là nó và Jan Khánh và hắn
-còn nữa, các em sẽ đi xe riêng do trường xắp xếp. Sau chuyến ngoại khóa sẽ có bài thu hoạch mỗi bài đều phải viết tay trên 10.000 từ, chắc các em đã rõ
Quỳnh và NH có vẻ rất hứng thú cho chuyến ngoại khóa ngày mai, nhưng chuyến dã ngoại đó có được vui vẻ và bổ ích như thầy đã nói hay không điều đó vẫn là 1 dấu hỏi
CHAP 55: Hồ Cảnh Yên
8h30 sáng học sinh khối 10 đã có mặt đầy đủ, đương nhiên có cả 6 người tụi nó (cùng lớp là thế đấy, trong thời gian 2 đứa nó nghỉ NH và Quỳnh đã nhập học tất nhiên là sẽ học chung với tụi hắn là 10a1 rồi)
Cô Liên kiểm tra sĩ số lớp
-bây giờ các em bốc thăm 2 số giống nhau sẽ ngồi cạnh nhau, số đó cũng chính là số ghế ngồi thầy cô đã đánh dấu sẵn rồi
Cô Liên cầm chiếc hộp lướt qua từng học sinh một đến nó là cuối cùng.
-trời ơi sao lại ngồi chung với tên vừa béo vừa hôi thế này_hsinh 1
-hixx cô ơi em muốn đổi chỗ_hsinh 2
^%^&&^
Cô trừng mắt
-miễn bàn
Nó mở giấy trên tay số 34 cũng là ghế cuối cùng, không may là hắn cũng trùng số với nó. Khánh số 33, Jan cũng 33 vậy là cùng ghế phía trước nó. Quỳnh giận dỗi cùng số với NH.
Trên xe nó ngồi cạnh hắn cũng không màng bận tâm, đeo tai phone nhắm mắt lại. Hắn muốn hỏi nó nhiều thứ lắm và muốn xin lỗi nó chuyện hôm trước nhưng không đủ can đảm dựa người vào cửa sổ cũng nhắm mắt giống nó đương nhiên là không ngủ.
Jan với Khánh cũng đang gặp phải trường hợp tương tự, ngồi cũng không được mà đứng cũng không xong. Jan còn đang phải hứng chịu ánh nhìn ganh ghét của Quỳnh, tức giận đứng dậy
-cô muốn đổi chỗ_Jan nói
-cô đồng ý sao_Quỳnh hơi ngạc nhiên, nhưng trong lòng rất đắc ý “biết sợ tôi là tốt”
Vậy là Jan lên ngồi cùng NH còn Quỳnh xuống chỗ Khánh, vừa ngồi xuống Jan đã rợn người với 2 chữ
-anh iêu_Quỳnh ngả người vô lòng Khánh cười mãn nguyện
Khánh chẳng quan tâm, cũng chẳng thèm nhìn_Quỳnh tức đỏ mặt nhưng vẫn giữ nguyên tư thế chọc tức Jan.
-tôi ngồi cạnh cửa số được chứ_dù không thích lắm nhưng Jan không còn ghét NH như ban đầu nữa, NH cũng không giống Quỳnh theo Jan là vậy, lịch sự đề nghị NH
-ơ dạ được_lần đầu tiên thấy Jan nói chuyện với mình không thấy Jan ghét mình nữa NH cũng có vẻ vui vui
Chuyến đi vẫn tiếp tục, xe vẫn chạy và chỗ tụi nó không khí vẫn ngột ngạt khó chịu và yên lặng như ban đầu. Đêm qua không ngủ được nó đeo tai phone nhưng không hề có nhạc, xe đi qua cục đá hơi xóc khiến nó đang ngủ gật ngả đầu vào vai hắn. Hắn cũng hơi bất ngờ khi thấy vật nặng trên vai mình, bất giác cười nhìn nó ngủ trông rất đẹp ngoan như 1 chú mèo con đã rất lâu rồi hắn không được thấy nó ở cự li gần như thế này nữa... chợt thấy nó trở mình hắn vờ nhắm mắt lại
Nó mở mắt bối rối thấy mình đang tựa đầu vào vai hắn, mặt hơi ửng đỏ trông rất đáng iêu, tực cốc đầu mình quay đi không hiểu sao gần hắn nó lại có thể ngủ dễ dàng như vậy, cười nhạt rồi quay đi
Thấy vẻ mặt nó vậy hắn hơi buồn, nó ghét hắn vậy sao (suy nghĩ giống nhau thế @@) không thèm tựa vào hắn nữa sao. Xe dừng lại vậy là cũng tới nơi nó bước nhanh ra khỏi chỗ, tới chỗ Jan nó cười nhẹ với NH rồi cùng Jan mang hành lí xuống.
-im lặng_thầy hiệu trưởng lên tiếng nhưng tiếng nói chuyện học sinh vẫn vang đều đều, có thể nói là không có tác dụng
-tất cả im lặng_1 lần nữa thầy hét lên nhưng vẫn không xi-nhê
Giận giữ đã lên tới đỉnh điểm, thầy cầm chiếc loa phóng thanh, nó cùng Jan bịt tai lại
-IM LẶNG_tiếng loa chói tai vang nguyên 1 vùng
Thấy có chút thay đổi ông mỉm cười hài lòng, nói tiếp
-bây giờ các em có thể dựng lều rồi tổ chức ăn uống vui chơi, tuyệt đối không được lại gần hồ Cảnh Yên rất nguy hiểm hồ rất sâu ngã xuống dù có biết bơi cũng rất dễ mất mạng
Ai nấy gật đầu rồi cũng mang đồ đạc mình đi xếp bắt đầu dựng lều, thầy đứng lặng tại chỗ đúng là không coi giáo viên ra gì, nó cũng phải bật cười mình, hôm nay nó mặc áo sơ-mi cách điệu caro trắng đen, quần caki màu trắng đi giày nike rất năng động.
Từ độ cao này trông hồ Cảnh Yên rất rộng, màu xanh của cỏ nhung không được cắt tỉa mọc tự nhiên trông rất mềm mại, xanh dịu mát của hồ sóng gợn lăn tăn nó luôn muốn đến đây nhưng chưa có dịp chính vì vậy ngoại khóa này nó mới quyết đi nếu không nó đã ở nhà, bị đuổi học cũng chẳng sao vài ngày nữa nó cũng đi rồi.
Nó nhíu mày, nghe thấy tiếng bước chân từ đằng sautrước ông bác của mình.
Đưa hành lí cho Jan nó đi dạo 1 mình, ở đây là vùng hẻo lánh nhưng rất đẹp không khí rất dễ chịu, đi men theo ngọn đồi nhỏ không quá cao nên nó dễ dàng có thể trèo lên và quan sát mọi thứ từ độ cao này. Trèo lên phiến đá nhỏ nó vươn vai nhắm mắt tận hưởng những làn gió mát lạnh phả vào mặt mình, hôm nay nó mặc áo sơ-mi cách điệu caro trắng đen, quần caki màu trắng đi giày nike rất năng động.
Từ độ cao này trông hồ Cảnh Yên rất rộng, màu xanh của cỏ nhung không được cắt tỉa mọc tự nhiên trông rất mềm mại, xanh dịu mát của hồ sóng gợn lăn tăn nó luôn muốn đến đây nhưng chưa có dịp chính vì vậy ngoại khóa này nó mới quyết đi nếu không nó đã ở nhà, bị đuổi học cũng chẳng sao vài ngày nữa nó cũng đi rồi.
Nó nhíu mày, nghe thấy tiếng bước chân từ đằng sau
CHAP 56:
Nó vẫn im lặng nhìn Nhật Hạ
-chị đang hóng gió sao_NH nhẹ nhàng hỏi nở 1 nụ cười thân thiện
-ùm
-chị ghét em sao
-không
-vậy từ nay chị hãy ghét em đi_giọng nói đều đều rồi khuất hẳn, nó chưa hiểu hết được ý nghĩa trong câu nói đó, ngồi 1 lúc trở về trời cũng khá tối rồi.
Nó về lại chỗ tập trung lều đã được dựng cả rồi định nhấc đt gọi Jan thì Jan đã chạy tới
-mày đi đâu vậy tao tìm mày cả buổi_Jan phụng phịu hờn dỗi nhìn nó
-tao đi hóng gió chút thôi
-ùm, thôi ra tập trung đi đồ ăn chuẩn bị hết rồi
Nói rồi Jan kéo nó đi, buổi ngoại khóa ấm cúng với số học sinh của khối 10 khá đông. ở chính giữa đống củi được chất đầy 1 số học sinh nam đổ thêm vào 1 chút dầu hỏa rồi châm lửa, buổi tối học sinh vui đùa cả thầy cô cũng tham gia, có 1 số dân làng gần đó cũng góp mặt dạy cho tụi nó nhảy điệu múa của dân tộc ở đây khi diễn ra lễ hội bên đống lửa.
Không khí vui vẻ vẫn tiếp tục cho đến khi cô Liên cầm chiếc loa phóng thanh (phải dùng cái này hsinh mới nghe :)) )
-để thay đổi không khí mời 2 em đạt giải công chúa và hoàng tử băng lên hát tặng mọi người, các em thấy sao_cô Liên vui vẻ nói làm nó giật
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |