XtGem Forum catalog
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

mình, nhíu mày nhìn hắn hắn cũng không nói gì nhưng trong lòng cũng vui vì được hát cùng nó, ở buổi Angle hắn đã rất chăm chú xem nó biểu diên bài “bèo dạt mây trôi”
Bộp!!! bộp!!! học sinh đồng loạt vỗ tay ủng hộ
Nó đành ngậm ngùi bước lên, hắn cầm theo chiếc guitar lấy từ chỗ cô Liên lên
-anh biết chơi bài “She Neva Knows” chứ_nó nói nhỏ đủ để 2 đứa nghe, hắn gật đầu vậy là tiếng đàn dần dần vang lên hắn đọc rap trước:

“Đã qua 1 thời gian dài, kể từ khi tôi và cô ấy…cách xa nhau
Nhưng tôi không dám chắc, từ bây giờ cho đến mãi sau này đi nữa
Em sẽ yêu ai…hơn tôi…!

Can U feel, can U feel, feel…feel…feel me…me…me…

Có nước mắt đã thôi không rơi nữa
Có những vết đau rồi cũng đã lành
Mình phải xa nhau tìm cuộc sống riêng dù anh biết
Ai cũng phải lớn lên thôi nhưng anh vẫn luôn tương tư
Về ngày đầu mới biết yêu cùng 1 chút giận hờn
Và ngày cuối lúc em khóc trên đôi vai anh rồi bỏ đi
Anh đưa tay giữ lấy những nắm tro tàn em bỏ lại phía mặt trời
Có lẽ em đang ở nơi đâu cũng buồn vu vơ
Nhưng phía sau hạnh phúc kia là gì, khi em đang cố
Tìm lại những thứ đã qua, quá lâu rồi
(Sao đây khi em không thể yêu ai)”

Giọng rap ấm áp vang lên rồi tiếp theo tới nó, nó cũng yêu rap tất nhiên khả năng của nó ai cũng phải tán thưởng. chất giọng trong veo sáng cao vút khi rap nó lại trở nên khác biệt gây ấn tượng, không còn vẻ yếu mềm truyền cảm như “bèo dạt mây trôi” nhưng vẫn kém phần da diết sâu sắc

“Becuz She Neva Knows
Vì cuộc sống luôn thay màu
Nhưng đâu ai biết sẽ có 1 ngày
Mọi cảm xúc từ trái tim em vụt tắt
Ai đó mang, mang đi hết rung động trong em giờ, đã biến tan
(Sao đây khi em không thể yêu ai)
Becuz Nobody Know
Mình lùi lại 1 bước để em đi
Nhưng em đâu biết đã có 1 người
Cùng vòng tay ghì chắc em hơn bao giờ hết
Ai đã buông, khi cơn bão sau cùng đến vội vàng, cuốn đi rồi
(Sao đây khi em không thế yêu ai)”

Từng lời hát như chưa đựng tâm sự của nó, nó mang hết cảm xúc dồn hết vào đây, đó cũng là lí do nó chọn bài hát này...Nhưng giờ không chỉ nó và hắn song ca nữa Khánh cũng góp mặt với sáng tạo dùng chiếc guitar khác gõ lên thành tạo tiếng trống, rồi cậu cũng hát không chỉ cậu mà cả Jan

“She Neva Knows… Ooh ooh…Em không thể yêu ai
She Neva, She Neva…She Neva Eva…Eva…Eva…Eva!
She Neva Knows…She Neva Knows…She Neva, She Neva…Eva…Eva…E va…E con đường đó mang em quá xa
Em cũng không thể nào nhắm mắt cứ đi đến hết, hay quay về
Để tránh xa những ngày mai tới, thì dừng lại em nhé
Just a minute, think about us and…
Nhận ra vì sao đây khi em không thể yêu ai
Khi đôi bàn tay nhẹ lên giữ bao nhiêu tro tàn bay, phía mặt trời
Anh đi tìm em, anh đi tìm lại mình khi cơn bão sau cùng lạnh lùng cuốn trôi
“Baby I Know”, “No, Just Me” chỉ mình anh biết em không thể yêu ai”

Giọng hát mạnh mẽ dứt khoát kết hợp với ngọt ngào truyền cảm là những gì cảm nhận được khi cả 4 cất tiếng

“Cho anh thêm day dứt sau với những điều luôn tồn tại mãi mãi
Bước chân giờ đây không đưa em đi đến nơi
Vùng trời hạnh phúc như em đã nói khi buông tay
Vì em chưa quên?
Hay đang cố gắng giữ cho riêng mình 1 phần nào để tìm về góc tối đó
Nơi đôi mắt em hướng về ai…ai…ai?
Please don’t give me a LIE…

Ooh ooh…Em không thể yêu ai
Can U feel, can U feel, feel…feel…feel me…me…me…”

Bầu không khí như ngưng đọng lại như nỗi buồn trong bài hát này, nó cùng Jan cúi đầu chào rồi cùng nhua bước ra khỏi đó để lại 2 chàng nhà ta ngẩn người với 1 nỗi buồn.
Bộp!!! bộp!!!!! sự kết hợp tuyệt diệu của những thiên thần.
Trong khi đó Quỳnh đang giận tím mặt “các người đợi đó”
CHAP 57:
Sau 1 hồi im lặng, Jan cũng cất tiếng
-mày cũng biết chọn bài đó chứ, làm tao buồn theo rồi_Jan nửa đùa nửa trách
-hôm nay trăng đẹp thật_nó không muốn trả lời câu hỏi kia, ngả người năm xuống. Nó không muốn cả 2 phải buồn
Jan hiểu nó, cũng không nhắc chuyện kia nữa ngẩng mặt lên trời ngắm sao không khí lại trở về sự im lặng vốn có
Có tiếng bước chân nó cùng Jan không ai nói ai nhìn nhau,
Nhậtt Hạ từ từ bước tới đi cạnh là Quỳnh
-2 chị có muốn đi đến hồ Cảnh Yên với tụi em không_NH cười hiền_Nghe nói hồ Cảnh Yên có nước rất ngọt và trong, ai uống được nước ở hồ sẽ gặp rất nhiều may mắn, 2 chị đi chứ
-thầy Thịnh đã nói không được đến đó
Jan nhìn NH, có vẻ không thích đi
-sợ sao_Quỳnh cười khẩy
-có gì phải sợ
4 cô gái bước đi trong màn đêm tối, phải đi qua 1 bãi tha ma nhỏ mới đến được, tất nhiên là với trời tối ai cũng phải thấy chút sợ đặc biệt là nó, tay toát hết mồ hôi chân hơi run nhưng vẫn cố bước đi cho tự nhiên nhất. Gió thổi nhè nhẹ nhưng đủ làm nó rùng mình, Jan ngược lại rất hứng thú với nhưng thứ mới lạ đi với nó không phải ý tưởng quá tồi.
-thấy có gì lạ không_nó khẽ nói nhưng đủ 4 người nghe
-có gì đâu_Quỳnh nhún vai trả lời
-nhìn lại đi_NH sợ hãi ôm lấy tay Quỳnh giọng run run
Giờ nhìn lại tất cả ngôi mộ ở đây đều được thắp nhang đầy đủ và có cả hoa tươi ở trên, điều phải nói là ở đây không hề có người dân vậy ai là người thắp nhang cho họ đặc biệt là hương nhang vẫn thoag thoảng đâu đây vài que nhang vẫn chưa cháy hết.
Sắc mặt cả 4 thay đổi trở nên tái hẳn ra trông rất khó coi. Không khí xung quanh nặng nề , tưởng chừng như đặc quánh.
Nó mặc dù đang rất run nhưng vẫn cố nói
-ra khỏi chỗ này
Gió thổi vào tán lá cây, lá rụng xuống xào xạc trong màn đêm tĩnh mịch nghe thấy tiếng động ghê rợn 4 đứa vắt chân lên cổ ra sức chạy, từ đó tụi nó mới hiểu rõ được câu “chạy như ma đuổi”
Nghe tiếng gọi ý ới đằng sau nó mới dừng lại, vẫn chưa hoàn hồn tim nó vẫn đang đập rộn ràng thì ra nó là người chạy đầu tiên và cũng là người sợ nhất
Jan đã quá quen với tốc độ chạy của nó nên bình thường vấn đề là Quỳnh với NH chạy muốn hụt hơi phía sau, chân muốn rã rời.
-im lặng chút_nghe tiếng Jan Q với NH im bặt (sao nghe lời v, chuyện lạ)
Gruw...Gruw!!!!!!!
-tiếng con gì vậy_NH ngây ngô hỏi
-cô nghe thấy tiếng con gấu bao giờ chưa_nó trả lời
-đừng đùa ở đây làm gì có gấu_Quỳnh cười cợt trên sự suy đoán của nó.
-tôi khuyên cô nên đứng im nếu chưa muốn chết_Jan nhìn ra sau Quỳnh
-gì chứ_Quỳnh vẫn đang cười quay ra sau miệng không ngậm lại được, tay chân cứng đờ mọi hoạt động của cơ thể như ngừng trệ.
-tìm cây cao nhất chắc nhất trèo lên_dứt câu nó với Jan đã trèo tót lên cây mặc cho NH với Q đang đứng như trời trồng bên dưới, gấu thì càng ngày càng tiến tới gần Quỳnh, NH đã bắt đầu trèo lên cái cây mà nó đã có bên trên
-cứu với_NH kêu tham thiết bên dưới, nó định không giúp nhưng lại thôi giơ tay kéo Nh lên trên
-nay cô điên à còn không mau trèo lên_Jan giận giữ nói Quỳnh
-tôi...tôi_Quỳnh run run_không biết trèo
Jan xém rớt xuống do sock, lớn bằng từng này mà không biết trèo cây
-lên đây_Jan nhảy xuống đỡ Q lên dằn vặt mãi với cành cây vẫn không sao lên được
-á được rồi_Q hét lên sung sướng nhưng chợt nhớ ra những gì cô tính toán để hại Jan và nó, gấu đang phía trước còn gì tiện lợi hơn nữa “cô đừng trách tôi” Q thầm nghĩ rồi dùng chân đạp thẳng vào sau gáy Jan, mất đà đang leo được nửa cây Jan rớt thẳng xuống đất
-chúa ơi!!!!!!!!!!!! cứu con
Bịch!!!!!!!!!!!!!
Gruw!!!
-Jan cẩn thận_nó bẻ cây nhảy xuống dùng cây đập vào lưng con gấu đánh lạc hướng nhanh chân chạy vào phía rừng, sức người sao so sánh bằng sức gấu không lâu nó kiệt sức chạy zíc zắc đánh lạc hướng nhưng người mất sức là nó. Trên người lại không mang 1 thứ gì để tự vệ, nó toan trèo lên cây nhưng không kịp chú gấu đã ngay sau lưng, móng vuốt sắc nhọn có vẻ vẫn chưa trưởng thành nên gấu cao hơn nó hơn 1 cái đầu nhưng để đánh bại không phải dễ.
CHAP 58:
liếc xuống đất nhặt nhanh mấy viên đá bia vào đầu con gấu, cú ném rất chuẩn xác nhưng chẳng hề hấn gì càng làm gấu giận giữ mà tiến gần nó hơn.
Gruw!!!! chú gấu gầm lên nhảy bổ vào người nó, nó dùng chân đá văng ra nhưng chú gấu không hề dừng lại việc tấn công nó. mồ hôi nó túa ra ướt đẫm lưng áo, “sợ hãi” đúng là như vậy nó nhớ tới lần trong trò chơi nó gặp hổ trong lúc nguy cấp nhất người cứu nó thoát khỏi là hắn, nhưng lần này chắc chắn sẽ không còn ai giúp nó nữa nó chỉ có 1 mình, một mình chống chọi với mọi thứ một mình chỉ một mình thôiiii
Gấu đã vật nó nằm xuống, trọng lượng cơ thể gấu rất nặng làm việc chống cự bằng chân và tay nó bị cản trở. Nó dần yếu thế, và kiệt sức...
Vậy là hết nó nhắm mặt 1 giọt nước mắt khẽ rơi trên môi nở 1 nụ cười nhạt hình ảnh cuối cùng là hắn, chua xót....
***
Sau khi nó bị gấu rượt đuổi Jan đã cố chạy theo nó nhưng lại vấp cục đá, đứng dậy chạy tiếp
Bụp!!!
Ập tới là cành cây chắc nịch đập vào trán Jan “ôi nhiều sao quá” cảm giác đầu tiên mà Jan cảm nhận được không phải là đau mà là có 1 dòng máu đỏ tươi chảy ra từ trán xuống mặt rồi ngất lịm...
Lúc NH và Q tới đã thấy Jan nằm bất tình với dòng máu đỏ tươi trên trán máu vẫn không ngừng tuôn
-máu, cứu chị ấy đi_NH hoảng hốt xé áo ra cầm máu cho Jan, Q ngăn lại
-kệ cô ta, về thôi coi như không biết
-không được họ đã cứu chúng ta, chị Ji đâu_NH càng thêm hoảng
-chắc đã trong bụng con gấu đó rồi_Q nói như chẳng lên quan gì tới mình, nghĩ Q càng tức vốn là muốn Jan chết dưới chú gấu đó chứ không phải nó, nó tự chuốc lấy ráng mà chịu
NH bắt đầu khóc do quá hoảng loạn
-mau đưa chị Jan về gọi mọi người đến tìm chị Ji
-cô bị điên à, họ chết càng tốt cho chúng ta_Quỳnh gằn lên giận giữ trước sự ngu ngốc của NH. Chợt có tiếng gọi đằng sau
-Jan ơi
-Ji ơi cô ở đâu
...
Từ sau bụi hắn thấy có tiếng khóc
-ra chỗ kia xem sao
Trước đó vài tiếng hắn đi tìm nó định nói chuyện nhưng không thấy đâu nỗi lo lắng ập đến hắn gọi cho Khánh đi tìm Jan cũng không có, Quỳnh và NH cũng chẳng thấy đâu biết là có chuyện chẳng lành nên đi tìm. Trước mắt hắn và Khánh là cảnh Quỳnh và NH ngồi khóc băng bó vết thương trên trán Jan
-Jan ơi tôi xin lỗi vì tôi mà cô_Quỳnh ngồi khóc rưng rức (giả tạo vô nhân đạo). Mắt NH đã sưng lên ngồi thẫn thờ nghĩ về nó
Khánh cùng hắn chạy đến, Khánh đến ôm chầm lấy Jan bế xốc cô lên mang về lều của trường. Còn hắn việc đầu tiên là chạy đến chỗ NH
-Ji đâu, cô ấy đâu_nắm chặt lấy vai NH, cô đau nhói nước mắt bắt đầu lại rơi lã chã không nói được lời nào
-Ji bị gấu ăn thịt rồi_Quỳnh sụt sùi nói
Hắn như bất động, “nó chết rồi sao, không thể nào” hắn chẳng nói gì tiếp tục đi tìm lại gào lên
-Ji ơi
-cô ở đâu
-Ji ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
Hắn gục xuống, khóe mắt bắt đầu đỏ lên trời đất tối sầm lại khó khăn lắm Quỳnh với NH mới có thể mang hắn về lều dưới sự trợ giúp của mọi người.

Jan đã tỉnh ngồi thẫn thờ với 2 hàng nước mắt trong vòng tay của Khánh, Quỳnh thực sự tức giận khi thấy cảnh này tay nắm chặt bỏ đi.
NH vẫn đang ở chỗ hắn, hắn chẳng màng tới cô một mực đòi đi tìm nó nhưng bị thầy cô giữ lại. Hắn thực sự mất bình tĩnh
-tránh ra_mắt hắn chuyển sang đỏ ngàu. NH không kìm được nước mắt, cô đã sai khi cùng Quỳnh gọi 2 tụi nó đi ra hồ Cảnh Yên, thực sự chuyện gặp gấu nằm ngoài dự đoán của cô. Cô lau nước mắt chạy nhanh ra ngoài ôm đầu khóc tức tưởi

Chuyện nó mất mạng vì gặp gấu đã loan đến khắp hsinh và thầy cô, chuyện này cũng được thông báo đến Quân và pama nó tất cả đều đã đến hồ Cảnh Yên thương xót cho số phận của nó, tuổi đời còn trẻ
Mẹ nó ngất lên ngất xuống, phải mang đi truyền nước ba nó và Quân cũng không màng được chuyện này thẫn thờ. Khánh dìu Jan bước ra chỗ ba nó
-con xin lỗi vì con mà Ji..._Jan lại khóc không biết cô khóc bao nhiêu lần rồi
Tất cả cũng không kìm được nước mắt nữa, nó tuy lạnh lùng nhưng đối xử rất tốt vói mọi người không nói nhiều chỉ giúp đỡ bằng hành động nên được rất nhiều bạn yêu mến cả thầy cô nữa nó là 1 học sinh ngoan học giỏi lại rất xinh đẹp
CHAP 59:
Khải gấp rút tới hồ Cảnh Yên dường như lúc được nghe thông báo từ Quân cậu vẫn chưa chấp nhận được sự thật này
Nó đã chết sao, 1 cú sock lớn không thể nào cô em gái bé nhỏ đã chịu bao nhiêu đau khổ giờ lại ra đi dễ dàng vậy sao “nó chưa chết” cậu luôn tin như vậy nhưng khi xe dừng lại ngay chỗ bìa rừng suy nghĩ của cậu đã đúng...

-á á á_hsinh 1
-maaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa_hsinh 2 ngất tại trận luôn
-chị Ji em xin lỗi không phải tại em mà_NH hoảng hốt thấy nó bước ra từ xe Khải.
Nó chẳng hiểu gì cả, từ lúc ở bìa rừng nó gặp Khải cậu chạy tới ôm lấy nó xem xét hỏi han tùm lum hết nó hỏi nhưng cậu không nói gì chỉ tủm tỉm cười. Đậu xe rồi bảo nó xuống trước cậu ra sau
Trở về hiện tại nó đang rất bơ vơ ai cũng tránh xa nó, tình cảnh dở khóc dở cười, nó đang vui vẻ trở về sau cõi chết mà sao ai cũng xa lánh nó vậy có chút buồn nó về lều của nó
-Ji là em thật sao_hắn chạy đến ôm chầm lấy nó, khó chịu nó đẩy ra không thèm nhìn đi thẳng.
-anh xin lỗi nhưng anh yêu em_hắn nắm lấy bàn tay nó, ôm lấy nó từ đằng sau, chợt thấy cổ mình ươn ướt lành lạnh, hắn khóc sao khóc vì nó. Nó vẫn đứng im như vậy cho tới khi hắn ngất ngay trên vai nó, khó khăn lắm nó mới đỡ được hắn vào lều ngay gần đó, mới đến cửa lều Quân bước ra đẩy hắn sang một bên ôm lấy nó hét lên
-em vẫn chưa chết sao
Nó ngớ người, nhìn mẹ đang truyền nước, ba đang khóc, Jan khóc Khánh dỗ Jan, chuyện gì vậy.
-mày/em/con vẫn sống
Nó không biết nên khóc hay cười nữa
-con vẫn sống mà_toan định đỡ hắn dậy mọi người lao vào ôm lấy nó khóc và éo le hơn nó lại tuột tay hắn ngã thêm 1 lần nữa(tội nghiệp)
-mày đã làm gì ở đâu vậy sao giờ mới chịu về
-con có bị thương ở đâu không
^^%^&*&^&*&
-STOP đỡ cậu ta lên giường rồi nói chuyện_nó chỉ hắn đang nằm dưới đất, mọi người mới nhớ ra đỡ hắn dậy và gọi bác sĩ riêng đến khám
Đương nhiên chuyện nó trở về cũng đã lọt vào tai Quỳnh, cô chột giạ không đám đến.

-giờ nói cho con biết chuyện gì đã xảy ra_đợi mọi chuyện im ắng xuống thầy cô và mọi người cũng biết nó chưa chết nó mới hỏi
-sau khi mày bị gấu rượt tao chạy theo nhưng bị vấp cái cây hay cục đá gì đó mà ngất đi, lúc tỉnh dậy mọi người nói mày đã chết nên tao tưởng thạt mà thông báo với mọi người_Jan cười trừ
-sao ba mẹ anh lại về đây_nó nhìn sang mẹ nó cũng đã tỉnh
-con nghĩ khi con có chuyện gì ba mẹ lại mặc kệ con à_ba nó gắt lên
-Ji không sao là may rồi_Khánh giờ mới lên tiếng tháo gỡ
-đúng đó_Quân cũng đồng ý
-nhưng mọi chuyện là sao, sao em lại ở bìa rừng ban nãy mà về đây lại có tin em đã chết_Khải thắc mắc mà đó cũng là câu hỏi của tất cả
Nó bắt đầu kể lại:
%$^&%^&&^*& (lúc đầu)
-lúc mà em tưởng như đã “die” rồi thì...

“gấu cúi đầu xuống bả vai nó gầm gừ tưởng như vai nó đã nằm trọn trong vai nó nhưng không phải

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com