XtGem Forum catalog
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

thì có công ty YUI là của tên mặt sẹo (Ai không nhơ thì đọc lại) Nó biết tên đấy chính là Văn và nó đã cho công ty YUI là tâm điểm đầu tiên của mình, khiến cho công ty đấy kí kết hợp đồng với MIL nhưng lại lật lại thế cờ bằng cách thay đổi các số liệu của công ty. Nó biết nó đã làm thất thoát một khoản tiền không nhỏ cho công ty của mình, nhưng bù lại nó lại nhận được rất lớn. Văn đang trốn chạy khắp nơi để có thể trốn thoát nợ nần. Nó tưởng có vậy s4 xong bởi tên Văn đấy sẽ khó mà sống sót trở về dưới đàn em của nó
CUộc sống của nó trôi qua rất êm đềm, trừ những lần nó hãm hại những công ty của những người đã làm nên tính cách nó bậy giờ. Tuy nhiên mục đích chính của nó thì vẫn chưa tìm ra, nên giờ nó phải lết thân xác tới nơi mà nó đã chẳng muốn tới từ lúc biết được sự thật phũ phàng đó. Đó chính là nhà bác nó, người đã phản bội ngầm nó và giờ thì nó đang truy lùng thằng anh nó một cách điên cuồng mà vẫn không thấy tung tích. Chẳng lẹ đã chết
HIện giờ nó đang ngồi trong nhà bác nó, bác nó thì vẫn niềm nở với nó như xưa, lại còn trách nó không đến chơi nhà bác.
_Anh Hiếu đâu rồi ạ? - Nó dò hỏi
_À, nó đã mất tăm mất tích ở đâu đó rồi, bác cũng chẳng biết nữa, khổ, cái thằng - Bác ra vẻ trách anh họ nó, nhưng trong thâm tâm bà đang lo lắng, tại sao nó lại hỏi vậy, chắc chỉ là hỏi thăm thôi, tự trấn an mình trước một người lạnh lùng như nó. GIờ nó đã thay đổi là luật sư riêng cho công ty MIL lớn mạnh, bây giờ nó đã bỏ trường kinh tế ở Việt Nam rồi, vì kế hoạch của nó đã thay đổi. Nó phải xuất đầu lộ diện trước
_Vậy hả bác - Một nụ cười nửa miệng xuất hiện trên khuôn mặt nó. Buông ly trà xuống, nó nói tiếp
_À...ừ - Khi nhìn thấy biểu hiện của nó, bà Lan thấy run sợ, cảm tưởng bây giờ nó có thể nhìn thấu tâm can của bà, thành ra nói lặp bắp luôn
_Cháu có làm gì bác đâu mà bác lại sợ hãi vậy - Giọng nó nhẹ nhàng mà vô cùng đanh thép đánh vào tâm li người đàn bà ngồi trước mặt, nó thầm nghĩ để xem bà giả bộ với tôi đến khi nào
_Bác có sợ đâu - Bà Lan chối cãi
_Ờ, vậy thì cám ơn bác. Bây giờ...bác nói cho cháu biết...vào 4 năm trước, bác có giấu cháu điều gì không? - Nó nhìn thẳng vào bà Lan, sắc mặt thay đổi từ bình thường sang lạnh lùng tuyệt đối. PHần nào làm cho bà Lan run rẩy hơn
_Bác...bác..không giấu điều gì - Bác nó mạnh miệng nói
_Nếu..bác đã quả quyết như vậy thì...cháu sẽ không ép. Và bác nên nhớ từ bây giờ, công ty MIL chính thức tuyên chiến với công ty JHU. Chúng ta sẽ gặp nhau trên thương trường sớm thôi - Dứt lời nó đứng dậy ra ngoài sân lấy xe phóng thẳng về công ty. Bà Lan nhìn theo nó mà ngơ ngác, thật sự bà rất muốn nói sự thật nhưng con trai bà thì sao, bà dám chắc nếu nó biết sự thật thì nó sẽ chôn sống con trai bà mất, từ giờ bà phải đề phòng thôi. Còn nó thì rất bực mình, đúng là nó đã cho bà Lan cơ hội để nói sự thật, nó sẽ chừa cho bà con đường sống, nhưng cuối cùng bà vẫn chọn cách giấu diếm.
Bước vào công ty, ai ai cũng chào nó, ai cũng kính nể nó bởi nó mang đến cho công ty khoản thu lợi nhuận khổng lồ. Bước thẳng lên phòng làm việc của mình, nó nghe tin Hoàng đã đi công tác ở Hong Kong, đối với chủ tịch của một công ty việc đi công tác không có gì là lạ nên nó cũng bỏ qua luôn. Bắt tay vào công việc để có thể lật đổ tập đoàn JHU một cách nhanh chóng nhất chỉ còn là hợp đồng lậu, tuy nhiên việc này nếu lộ ra có thể quy vào tội phản bội. Nhưng nó cũng cam lòng chỉ cần dụ kí hợp đồng xong nó sẽ khiến công ty đó phải ra hầu tòa vì làm ăn lậu.
Có lẽ đối với người khác, việc làm này không khác gì một loài cầm thú, nhưng có lẽ lữa trong người nó đang dâng ngùn ngụt. Tất nhiên đối với một tập đoàn lớn như MIL thì JHU đã rất muốn kí hợp đồng từ rất lâu, bởi MIL làm cả bất động sản cùng với chuỗi khách sạn đạt chuẩn quốc tế luôn luôn hấp dẫn với những hợp đồng béo bở có lợi cho đôi bên.
Tuy nhiên làm cho ra hầu tòa chưa đủ, nó sẽ khiến cả tập đoàn phải sụp đổ...Đầu nó đang hoạt động hết công suất.
_CÔ LIN cho gọi tất cả các cổ đông trong công ty cho tôi - Nó nói với cô thư kí
_Dạ vâng- Cô thư kí cúi người, đi ra ngoài
Trong lúc đó, nó đang gọi điện thoại cho một người
_Tìm ra chưa - giọng nó lạnh lùng như băng ngàn năm
_Thưa chủ nhân, đã tìm thấy anh ta nhưng... - Người trong điện thoại cung kính
_Nhưng làm sao? - Nó sốt ruột, cuối cùng đã tìm ra thằng anh họ chó đó, người nó lùng sục khắp mọi nơi suốt 2 tháng qua
_Dạ thưa chủ nhân, bọn em đã bao vây nhưng có một người con trai đã giải thoát cho cậu ấy và đánh anh em bọn em tơi tả ạ, hiện giờ đã có 5 người tử vong, mọi người thì bị đánh cho ngất xỉu - Người đó phân trần, đang thắc mắc về con người lạ mặt nó
_Các cậu tìm thấy thằng đấy ở đâu? - NÓ hỏi, trong đầu nó đang xuất hiện một người mà có võ công thâm hậu như vậy. Cầu mong không phải anh
_Dạ là ở Hong KOng - NGười con trai đó
_Được...tôi biết rồi, các cậu dưỡng thương đi - Nó nói rồi cúp máy.
Trong đầu nó đang phân tích, cuối cùng là tại sao anh lại cản trở công việc của nó. Nếu có thằng đó trong tay, nó sẽ dễ dàng thực hiện kế hoạch hơn. Chẳng lẽ anh phản bội nó sao...miên man suy nghĩ,
You break my heart, you break my heart
You break my heart, you break my heart, heart
Tiếng chuông điện thoại cắt hồi suy nghĩ của nó, là anh gọi. Nó bắt máy....
_Alo, anh vẫn khỏe chứ? - Nó nói giọng bình thường, cố che giấu đi vì nó tin anh sẽ không cản trở nó
_Ừ, anh vẫn khóe, còn bé con? - Anh hỏi lại, giọng anh mệt mỏi, có lẽ như vừa chạy maratong về
Nghe giọng anh như vừa mới chạy nhanh, nó bắt đầu nghi ngờ. Có lẽ để tin anh tuyệt đối thì hơi khó,
_Nghe giọng anh sao lại mệt vậy?....Anh mới đi đâu về à? - Nó
_À,..không...anh chỉ mới vừa chạy xuống dưới đưa tài liệu cho đối tác thôi - ANh chống chế, có lẽ anh làm vậy để tốt cho nó, để nó không bước vào con đường của tội lỗi. Anh sẽ cố gắng ngăn chặn tất cả
_À...ừ...vậy hả anh? vậy anh nghỉ đi - Nó nói rồi cúp máy luôn không để anh nói thêm lời nào, có lẽ nó đã nhận được cậu trả lời. TÂm trạng ngổn ngang, nó cho gọi cô thư kí
_Cô Lin, bao giờ thì chúng ta có thể bắt đầu cuộc họp cổ đông? - Nó bực tức, hỏi giọng lạnh giá. Làm cho cô thư kí run lẩy bẩy bởi cái chất giọng lạnh lùng mà uy quyền kia
_Dạ...thưa tổng giám đốc, người có thể gặp mặt các vị cổ đông vào ngày mai ạ - Cô thư kí cung kính đáp lại
_Được, cô ra ngoải đi. À....quên, cô có thể cho người theo dõi chủ tịch ở Hòng Kong dùm tôi - Nó nói
_Vâng thưa tổng giám đốc - Cô thư kí đã định từ chối, nhưng nếu cô làm vậy khác nào chọc vào ổ kiến lửa vì vậy nghe lời vẫn tốt hơn
Sau khi cô thư kỉ ra ngoài, nó cắm đầu vào làm kế hoạch để ngày mai nó có thể xuất hiện cùng với một chiến lược hoàn hảo nhất. Nó làm việc quên cả thời gian, quên cả ăn uống, khiến cho cái bao tử nó đau quặn thắt, nhưng nó cố gắng miệt mài trong công việc để có thể quên đi. 4 Năm qua, cái khả năng chịu đau của nó đã được nâng cao. 4 năm qua nó không cho nó có thể lùi một bước nào, bởi nếu nó lùi bước thì sẽ có kẻ khác tiến lên và nó sợ nó sẽ không đuổi kịp người khác. Bởi quá hăng say làm việc nên bây giờ đã là 4h sáng, đôi mắt nó nặng trĩu. Và theo bản năng của con người đôi mắt sẽ nhắm lại, nó đã ngủ gật vì quá mệt mỏi.
Vì do sơ suất không khóa cửa phòng làm việc nên đã có một người vào phòng làm việc của nó. Là một người con trai tuấn tú, ánh mắt anh tìm kiếm nó và ánh mắt đó dừng lại ở bàn làm việc, nơi có một thiên thần đang ngủ say.
_Điều gì đã làm em ra nông nỗi này? - Người con trai đó nhẹ nhàng vuốt tóc nó, mắt anh liếc nhìn lên màn hình máy vi tính còn đang bật. Nở một nụ cười hiền, anh với tay tắt máy tính của nó. Do là người học võ lâu năm, nó cảm nhận được có người đang bên cạnh mình, bản năng của nó trỗi dây. Mở mắt dậy, tung người đá xoáy, cú đá tuyệt đẹp xoáy một đường hoàn hảo trúng đích. Người đó do không có sự phòng bị nên đã bị nó đá văng vào tường. Trong bóng tối, chỉ có duy nhất ánh sáng yếu ớt do cái màn hình vi tính chuẩn bị tắt. Liếc nhìn cái màn hình tắt ngấm, nó hiểu ra mọi chuyện, nó điên tiết, lao vào con người đang đau đớn do bị nó đá ngay vào ngực mà lực thì không hề nhỏ, làm người đó chỉ có thể đứng lên nhờ bám vào tường ở góc phòng kia.
Lại thêm một cú đá móc ngược xé gió, làm cho đối thủ ngã gục hoàn toàn. Với tay bật công tắc điện lên để xem kẻ nào to gan dám phá hỏng kế hoạch của mình.
_ANH...- Nó kinh ngạc
_Anh Hoàng, tại sao anh lại ở đây? - Nó kinh ngạc, đúng thật thử hỏi ai trong tình trạng nó bậy giờ coi có kinh ngạc hay không cơ chứ. Đời nào anh lại muốn tuyên chiến với nó thật sao? Tại sao cơ chứ, tại sao anh lại đứng về những người đã làm nó phải đau khổ, chẳng lẽ anh không hiểu, hay là anh cố tình không hiểu đây. Nó nhìn anh bằng con mắt mở to hết cỡ, trong đó chứa đựng sự mệt mỏi tuy nhiên nó đã giấu nhẹm đi. Chuyện bây giờ nó phải biết, tại sao anh lại ở đây và ngay tại lúc này
_Anh...anh...không..m.u - Chưa nói hết câu, Hoàng đã ngất xỉu. Nó thấy làm lạ, chẳng lẽ nó ra tay mạnh đến vậy sao. So với người khác, chịu 2 cú đá của nó chắc chắn sẽ không thể nào mà đứng dậy được, tuy nhiên đối với anh, trình độ võ thuật của anh ở trên nó 1 bậc cơ mà tại sao lại đến nỗi ngất xỉu được cơ chứ. Thấy anh ngất xỉu, nó hoảng hồn vội chạy lại bên anh thì nhận ra một sự thật là máu đã thẫm đẫm chiếc áo sơ mi đen của anh. Cho dù đã được màu áo che được phần nào nhưng màu máu vẫn hiện diện trên đó.
_Anh...tỉnh lại đi mà, tỉnh lại đi - Nó lay lay người anh tuy nhiên lại không có bất kì một hành động hay lời nói nào đáp lại nó làm nó càng ngày càng lo lắng hơn
Sắc mặt anh tái nhợt, nó cố gắng bình tĩnh nhất có thể chạy lại bàn làm việc lấy điện thoại gọi cho cấp cứu. Gọi xong nó chỉ biết ôm anh vào trong lòng thôi, tại sao anh lại ra nông nỗi này cơ chứ. Đã vậy lại còn không nói ngay từ đầu, tuy nhiên nó vẫn thắc mắc tại sao anh lại có mặt ở đây.
*đến bệnh viện* Hành lang bệnh viện trống trải, chỉ có một người con gái với bộ đồ công sở màu đen trên đó có những vệt máu khô bàn tay thì đầy máu cùng với khuôn mặt thẫn thờ không cảm xúc, người ta có thể mường tượng là một ác quỷ đang bị gãy cánh. Mọi người nhìn vào thì cứ tưởng cô này mới đi giết người, tuy nhiên nhờ cái sát khi tỏa ra từ người con gái đó mà người ta không dám lại gần hay bàn tán gì.
Cuối cùng sau 3 tiếng đồng hồ ngồi chờ, thì vị bác sĩ cũng đã ra, nó vội vàng chạy lại
_Anh ấy sao rồi hả bác sĩ? - Nó lo lắng
_Đã qua cơn nguy kịch, nhưng vì bị trọng thương quá nặng nên vết thương sẽ lâu lành - Vị bác sĩ ôn tồn nói
_Vậy bác sĩ có thể xác định được là vết thương ở ngực anh ấy là bị vật gì đâm vào không ạ? - Nó hỏi cặn kẽ nguyên nhân dẫn đến vết thương đó.
_Thật ra không phải là vết đâm mà là bị bắn, tuy bệnh nhân đã sơ cứu qua nhưng lại bị trọng thương nặng, không hiểu là vì sao - Vị bác sĩ thắc mắc
_À vâng, cảm ơn bác sĩ. - Nó đáp lại
_Có thể vào thăm bệnh nhân được rồi - Ông bác sĩ nói xong rồi đi thằng. Nó cùng với những dòng suy nghĩ bước vào phòng bệnh của anh. Nó tự hỏi anh có thể làm anh bị thương bởi vì
Thật sự để làm anh bị thương thì rất khó bởi sự nhanh nhẹn trong phán đoán của anh là rất cao. Một phát súng muốn diễn ra thì cần 0.42s tuy nhiên anh chỉ mất 0.24s để nhận ra viên đạn đó sẽ bắn về phía mình và tránh ngay sau đó.
Cầm lấy bàn tay anh,nhìn gương mặt tái nhợt của anh mà lòng nó quặn thắt. Nó khóc, nó đã khóc tuy nhiên ý định về việc trả thù cũng không nguôi ngoai mà lại còn tăng thêm. Quá uất ức, nó lấy điện thoại ra gọi
_Diuo, tìm thằng HIếu ngay lập tức cho tôi, cho dù phải lật tung cả thế giới lên cũng phải tìm - Nó nói trong tức giận, nó biết viên đạn này chính là do Diuo bắn vì Diuo có tài bắn chuẩn xác mà khó làm cho người khác nhận ra. Nhưng phát đạn này nó biết Diuo không cố ý, chắc là anh đỡ đạn cho thằng anh chó chết đó mà.
_Vâng thưa chủ nhân - Diuo đàn em thân tín của nó cũng phải run sợ bởi giọng nói của nó, càng ngày càng lạnh lùng.
Cúp máy, nó lại tiếp tục gọi điện thoại cho thư kí Lin
_Thư kí Lin, hủy cuộc họp cổ đông sáng nay cho tôi, bảo là chủ tịch bị trọng thương nên tôi sẽ gặp họ vào buổi chiều - Nó nói một hơi rồi cúp máy, không để cho đầu dây bên kia nói lời nào.
Nắm lấy bàn tay anh, đan tay anh vào tay mình, nó nhìn anh xót xa. Có lẽ nó sẽ phải tuyên chiến với anh trên thương trường rồi, nếu anh muốn cản trở nó không cho nó bước tiếp thì nó chỉ còn cách gạt anh ra khỏi chặng đường đó. Nó sẽ gạt mọi người ra cho dù đó có là ai đi chăng nữa, phương châm sống của nó chỉ có thể là bước tiếp chứ không có lùi lại.
Dù rất yêu anh nhưng nó phải hoàn thành nhiệm vụ, đến khi đó tất cả sẽ bình yên trờ lại. Nó chỉ sợ, tình yêu giữa anh và nó sẽ không vượt qua nổi trở ngại này. Một giọt nước mắt không tự chủ mà rơi xuống bàn tay anh.
Vì quá mệt mỏi nó thiếp đi trên bàn tay anh lúc nào không hay, giọt nước mắt vẫn ngự trị trên khóe mi của nó. Anh tỉnh dậy, thấy nó nằm ngủ trên bàn tay mình mà cảm thấy bình yên quá. Định đưa bàn tay còn lại để vuốt tóc nó nhưng mà lại đụng chạm đến vết thương làm anh la lên một tiếng A nhẹ nhàng nhưng cũng đù làm nó thức giấc. Nó dụi dụi mắt, nhìn đồng hồ, bây giờ cũng đã là 8h sáng rồi.
_Anh...tại sao lại ở đây....ngay tại lúc này? - cho dù anh đang bị thương nhưng vẫn phải hỏi anh, cho dù đó là lí do nó muốn nghe hay là không đi chăng nữa. Nó vẫn phải biết.
_Để...ngăn chặn em - Anh trả lời cương quyết nhưng không kém phần lạnh lùng. Nó đã đi quá xa rồi, anh phải ngăn chặn lại tránh để mắc sai lầm. Tại sao nó cứ phải đi trên con đường chông gai cơ chứ, chẳng lẽ từ bỏ đối với nó khó đến thế sao.
_Tại sao? - Nó bật dậy, thật sự nó sẽ phải đấu với anh trên thương trường thật sao. Là nó không sợ thua nhưng nó sợ nó sẽ mất anh vì những việc làm của mình mất
_Vì...anh không muốn em dấn sâu vào...con..đường...thù hận- Anh cũng bật người dậy, do vết thương nặng nên đã ảnh hưỡng đến giọng nói của anh. NÉn cơn đau xuống anh chìa tay ra đón nó vào lòng nhưng nó gạt tay anh ra.
_Được...ta...sẽ gặp nhau trên thương trường..từ giờ, em tuyên chiến với anh - Nó cương quyết, nói rồi cầm túi đi ra khỏi phòng bệnh, bỏ lại anh với đôi tay buông thõng. Cổ họng nó nghẹn ứ lại, chẳng lẽ anh không hiểu sao, chẳng lẽ anh không hiểu nó sống 4 năm qua cũng chỉ vì trả thù. Giờ anh lại muốn ngăn chặn nó phải chăng anh muốn đứng theo phe bên kia. Thật sự lúc nhìn anh bật người dậy, nói khó nhọc, tim nó đau lắm chứ, muốn lại gần hỏi thăm, sà vào lòng anh mà nũng nịu. Nhưng mà nó không thể vì chính nó đã tự chọn con đường này và nó sẽ đi tiếp. Bước đi trên hành lang bệnh viện vắng lặng, một khung cảnh cô đơn mệt mỏi bao trùm lấy nó. Vì vậy nó càng bước nhanh hơn để có thể ra khỏi nơi này.
Trong phòng bệnh, Hoàng nằm xuống một cách chán nản.
_Đến bao giờ...em...mới hiểu - Anh nói thầm cho một mình mình nghe
Anh không muốn mọi chuyện trở thành thế này, anh muốn nó và anh chỉ sống hạnh phúc như trước kia. Anh sẽ ôm nó, che chở nó bằng vòng tay của mình. Sẽ không để nó cô đơn chống chọi với tất cả những thế lực kia. Đã có lúc anh chỉ cảm

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com