Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: Anh nhăn nhó. Tôi cười tít cả mắt lại, nói giọng nũng
_Chồng à, phải tập cho quen chứ
Tôi vừa nói xong thì anh rời vòng ôm, quỳ xuống chân tôi. Một chân anh quỳ còn một chân còn lại anh....tôi cũng không biết miêu tả sao nữa....vì tim tôi đang đập mạnh lắm, nó muốn nhảy ra ngoài luôn nè. Anh rút từ trong túi áo ra một cái hộp nhung màu xanh, a là cái hộp hôm trước
_Làm vợ anh nhé - Anh vừa dứt lời, từ đâu đó đèn tự nhiên chuyển thành màu đỏ và pháo hoa cũng bật lên, tôi giật mình, nhìn lên bầu trời. Trên ấy hiện rõ dòng chữ "WILL YOU MARRY ME?"
Thật không còn từ nào diễn tả nổi hạnh phúc của tôi lúc này, tôi cười tươi lắm như một cảm xúc của một cô gái bình thương khi được cầu hôn vậy.
_Dù em từ chối hay không? Thì cuối cùng em cũng phải ở bên cạnh anh thôi. SỐ PHẬN CỦA NHÓC THUỘC VỀ ANH. - Anh nói rồi không kịp để tôi đồng ý thì tôi đã cảm nhận được cái vòng nhỏ xinh ấy đã yên vị trong ngón áp út của tôi. Tiếng mọi người từ đâu reo hò, tôi nhận ra kìa, cái tiếng lảnh lót ấy
_Mẹ...mẹ ơi. Mẹ xinh quá - Bé Jim từ trong bụi rậm chạy ra ôm chầm lấy tôi.
_Chúc mừng con - Bà Mindy cũng tiến lại
Tôi ngạc nhiên, tôi vui mừng. Tôi không ngờ là anh lại chuẩn bị kĩ thế
_Ta tuyên bố, từ nay các con là vợ chồng - Tiếng nói thuần túy của vị cha sứ già, ôi tôi chắc chết mất. Tôi nhìn anh bằng con mắt hạnh phúc, nước mắt tôi chảy xuống má, nước mắt này là nước mắt của hạnh phúc. Tôi ôm chầm lấy anh mà khóc
_Nào nào, đừng khóc, sao mà lại khóc thế kia!!!!!!
_Anh à...em không mơ chứ? Nói cho em biết đi, là em không mơ phải không? - Tôi nói trong nước mắt
_Không, đây là sự thật. - Anh bỏ tôi ra rồi nhìn thẳng vào mắt tôi nói. Tôi cười, cười tươi lắm vì đây là giây phút hạnh phúc nhất của một người con gái mà.
_Chúc cô hạnh phúc
Một giọng nói vang vọng bên tai tôi, làm tôi thức tỉnh khỏi thời gian màu hồng ấy. Tôi quay sang và một khuôn mặt xinh đẹp đập vào mắt tôi. Tôi nheo mắt lại để nhìn cho rõ hơn, tôi không biết người này là ai cả nhỉ, giọng nói này nghe quen lắm. Cô ấy mặc bộ Jumsuit màu đen trông thật tao nhã nhưng mà tôi cố lục lọi trong trí nhớ thế nào cũng không ra
Như đọc được suy nghĩ của tôi, cô ta nói tiếp
_Tôi là Anna đây mà, chắc cô không nhận ra sau cái cuộc phẫu thuật thẩm mĩ ấy
Anna....cái tên ấy như gợi lại khoảng thời gian ở Anh của tôi. Nhưng mà "phẩu thuật thẩm mĩ" sao? Anna vốn đã đẹp thuần khiết rồi, tại sao còn phẫu thuật làm gì.
_Ờ, mình nhận ra rồi. Cám ơn cậu đã tới. Thôi nào mọi người đi vào trong nhé, ở trong hình như đã được chuẩn bị đồ ăn rồi đấy - Tôi nói rồi tránh ánh nhìn căm hận từ Anna, tôi không muốn ở cạnh anh luôn dù cho vừa hạnh phúc bạn nãy. Vì cái ánh mắt của Anna chiếu tới tôi từ nãy tới giờ chính là ánh mắt của cô gái trong giấc mơ của tôi. Tôi lo lắng quá nhưng miệng thì vẫn cười cười nói nói. Tôi đi một mạch vào trong mà không quay đầu lại, và tôi biết Nathan đang ở ngoài đấy nói chuyện với Anna, tôi mặc kệ.
Bữa tiệc diễn ra khá suôn sẻ dưới sự cười toe toét của tôi, thật may mắn làm sao khi mà trong bữa tiệc không một cơn đau nào đến với tôi. Tàn tiệc, chỉ cần 2 cú điện thoại của tôi và anh thì nhân viên trong khách sạn đã tới dọn và trả lại vẻ thanh bình của căn nhà. Mọi người ai về phòng nấy, dù cho có rộng đến đâu thì cũng không đủ cho từng ấy người, vì vậy mà có cảnh 3,4 người trong một căn phòng. Nhưng mà mọi người sau khi nghe tôi nói thỉ không phàn nàn hay trách gì mà lại đẩy tôi và Nathan vào một phòng đã rồi còn lại tự mọi người chia. Khi nghe đến đấy thì tôi liền quay sang Anna đang ngồi đối diện tôi, bên cạnh anh vì 2 người vào sau cùng. Mặt cô ta không vui thấy rõ, tôi không nói gì cũng chả bắt chuyện với ai, chỉ có người khác bắt chuyện với tôi, những câu chúc mừng sáo rỗng...nghe như có lệ, tôi cũng chỉ cười. Còn cô ta như bị lạc lõng giữa thế giới của tôi vì chẳng ai để ý đến.
Và bây giờ tôi đang chuẩn bị để đi ngủ, nhưng tôi nhận ra là mình chưa rửa mặt. Thế là tôi đành rời chiếc chăn ấm xỏ dép và đi về phía nhà vệ sinh. Thật bất tiện khi cả ngôi nhà rộng rãi này chỉ có 1 nhà vệ sinh, tôi không tưởng tượng được là nó sẽ ra sao nếu cả 10 người chúng tôi tranh nhau cái nhà vệ sinh.
_Trùng hợp quá, chào cô - kẻ thứ 3 à - Tôi đang lờ đờ buồn ngủ thì bị đánh thức bởi cái giọng nói khó nghe ấy. Mặt Anna hiện rõ sau khi tôi quay lưng lại, cô ta đang mặc một chiếc váy ngủ 2 dây màu đỏ và đặc biệt là khá mỏng, chẳng biết cô ta định quyến rũ ma nào nữa đây.
_Chào - Tôi cũng đáp lại khá nhẹ nhàng. Thật sự là tôi thương hại cô ta, cô ta luôn sống trong những hận thù thật là mệt mỏi. Tôi đi lướt qua Anna luôn
_Đứng lại - Cô ta bắt lấy cổ tay tôi. Tôi chán nản quay mặt lại, dù là đang buồn ngủ và muốn làm thật nhanh để đi vào phòng.
_Bệnh sắp chết rồi...mà còn khoái ở bên Nathan sao? - Những lời cô ta nói làm tôi ngạc nhiên. Tim tôi đập trệch đi 1 nhịp, trong lòng tôi dấy lên cảm giác sợ hãi. Tôi như bị kích động, tôi liền đẩy cô ta vào tưởng...
_Tôi...không biết cô lấy thông tin từ đâu, nhưng...nếu cô nói cho bất kì ai...chính cô sẽ chết. Không còn may mắn như lần trước đâu - Tôi nói giọng lạnh băng xen lẫn đe dọa. Và không may những cử chỉ ấy đã lọt vào tầm mắt của một người nào đấy theo dõi chúng tôi từ nãy đến giờ.
Xoạt xoạt, tên ấy có dấu hiệu chuyển đi.
_Chết tiệt - Tôi chửi. Tôi với ngay sau Anna cái thanh kiếm nào ấy mà được trưng cho đẹp trong căn nhà này.
Tên ấy chạy đi, tôi liền không màng gì mà đuổi theo tên ấy. Bộ đồ ngủ này dù đơn giản là quần alibaba ngắn màu đen và một chiếc áo phông màu đỏ nhưng mà nó đang cản trở tôi trong công việc đuổi theo thằng ấy. Tôi cầm kiếm như thật mà chẳng biết là cái kiếm ấy thật hay giả. Tôi và tên ấy đuổi nhau khá mệt và đến khi thẳng đấy chạy vào sân sau của ngôi nhà thì cơn đau đầu đến với tôi. Tôi tự nguyền rủa bản thân là tại sao lại đúng lúc như vậy, và tôi đành sử dụng vào cái khả năng nhìn trong đêm kém cỏi mà ném cây kiếm vào hướng mà tên ấy đang chuẩn bị nhảy khỏi cái bờ tường. Tôi chẳng biết là có trúng hay không nữa thì trong nhà
Mọi người ùng ục chạy ra trong đó có cả anh, và tôi thì kiệt sức mất. Sao mà lại chạy ra hết thế này. Tôi nén cơn đau, đứng dậy trong sự nâng của anh
_Điếm...danh từng người. Thiếu ai...là kẻ đó - Tôi cho rằng khả năng hắn đã trà trộn vào trong buổi tiệc hôm nay. Mọi người bắt đầu lo lắng cho an nguy của mình khi biết trong nhà có thích khách, bảo vệ của nhà nghỉ cũng vào khi biết tin nhưng chẳng có ai làm được gì.
Nathan đi về phía cây kiếm, nhặt nó lên và xem xét. Còn tôi thì nhìn về phía Anna, cô ta nhìn mặt khá bình thường, nhưng mà nếu vậy thì....Anh đi lại phía tôi
_Trên kiếm có dính máu, mai đem xét nghiệm - Anh nói rồi bế bổng tôi vào phòng. Làm tôi đỏ tía cả mặt. Tôi....Mọi người cũng vì thế mà tản ra....ai về phòng nấy
5h sáng
Tôi thức dậy với cái thân khá mệt mỏi vì đêm hôm qua sau khi được anh bế vào thì được anh mắng cho té tát và bắt đầu sơ chế cái chân bị xước của tôi. Sau đó thì lại cụi đầu vào đống tài liệu vì quên mất rằng ngày hôm nay là chúng tôi có cuộc hẹn với bên đối tác - mục đích chính của chuyến đi này. Thế là bắt đầu cả 2 người đều cắm cúi làm...thật là tôi cứ tưởng chỉ mình tôi có đầu hay quên ai ngờ anh cũng thế. Vậy nên là mới có tình cảnh là 3h sáng chúng tôi mới tắt đèn đi ngủ, tính đến nay tôi mới ngủ có 2 tiếng.
Tôi quay sang ngắm anh ngủ, ui cha ôi, trông thật là quyến rũ đó nha. Mắt nhắm lại nên nhìn rõ được lông mày rậm tô điểm cho đôi mắt sắc lạnh, chiếc mũi cao, và đôi môi mím nhẹ, làn da trắng trắng kiểu bấy bì. Trông thật giống con gái quá, tôi không tự chủ được mà đưa tay chạm vào mặt anh. Như thể cảm nhận được, anh nắm ngay lấy bàn tay tôi và mở mắt ra
_Bắt quả tang sàm sỡ chồng - Ánh mắt anh ánh lên tia cười còn tôi thì khá ngượng
_Em sàm sỡ hồi nào! Hứ ai biểu...mặt bóng loáng như con gái thế này
_Ái ui - Anh kêu lên. Vì tôi vừa nói vừa béo má anh, cho chừa.....mặt anh nhăn nhó trông mà khổ.
-------------------------
Rầm rầm - Cánh cửa bị lủng liểng, cả đống người ngã đè lên nhau
_Trời ơi, mấy cái đứa này sao mà đẩy ông hả?
_Đẩy cái gì mà đẩy, tại cái thằng kia kia
_Ôi toàn sao
Hàng loạt những tiếng nói vang lên làm tôi và anh đứng bật dậy, mặt ai cũng đỏ. Tôi nhìn cái đống người đang nằm trước mặt tôi mà ngán ngẩm.
_Ủa...còn quần áo kìa bây - Thằng Ben chết tiệt nhìn lên tôi và nói - là người đứng dậy đầu tiên
_Thấy chưa...ông đã bảo là mới mà...tại chúng mày cứ vào sớm quá - Ông sư mục hôm qua(giả) nói vẻ tiếc nuổi.
Mặt tôi bắt đầu đỏ lên, các gân bắt đầu giật giật, răng nghiến chẹo chẹo. Nghe thấy vậy nên mọi người cũng đứng dậy hết, nhìn tôi và anh...gãi đầu. Anh không cảm xúc, bước thẳng vào nhà tắm, còn tôi thì
_Tôi cho mọi người 1 phút để rời khỏi phòng chúng tôi...hôm nay mọi người không được đi đâu...rõ chưa? VÀ...sửa cánh cửa cho tôi - Tôi mang giọng của một vị chủ tịch ra để nói. Quả đúng vậy, ngay khi tôi vừa dứt lời thì cả đám chạy tán loạn hết lên cả. Anh đi từ nhà tắm ra
_Good...very good- Nathan vừa nói vừa giơ ngón tay cái lên
Tôi mỉm cười và vênh mặt lên, cầm đồ dùng cần thiết và bước vào cái phòng vệ sinh đích xác hơn là phòng thay đồ nhưng có một cái bồn rửa tay trong đó, không hiểu sao cái khách sạn nó thiết kế kì cục. Tôi bắt đầu xả nước vào cái khăn mặt, tôi nhắm mắt tận hưởng giây phút thư giãn khi có khăn nóng áp vào mặt, cảm giác thật dễ chịu.
Lách tách, lách tách
Tôi thất thần cứ đứng nhìn làn nước nóng chảy ra....nó không trắng như bình thường...mà đó là màu đỏ. Tôi cứ nhìn cái khăn mặt của mình tôi không ngờ nó lại xảy ra nhanh như vậy...tôi bị chảy máu mũi, từ 2 lỗ mũi tôi xuất hiện hai dòng máu đỏ thẫm, tanh nồng. Máu...thấm đẫm cái khăn mặt nhúng nước của tôi làm dơ cái khăn màu trắng tinh ấy, máu...hòa chung với nước
Tách....-Máu nhỏ giọt xuống nền nhà. Đến lúc này tôi mới vội vàng ngửa mặt lên trời và quơ tay lấy giấy lau vết máu dưới sàn. Nước mắt tôi chảy ra
_Sắp đến rồi - TÔi lẩm bẩm. Rồi rút trong túi quần ra chiếc điện thoại. Ấn số 3 và gọi.
_Alo - Một giọng con trai còn ngái ngủ bắt máy. Tôi nghe rõ tiếng vọng
_Ai vậy anh? - Ui cha giọng này của Mie. Không lẽ 2 người này đã ngủ chung một giường. Tôi bật cười trong đầu. thật là, có mặn nồng gì thì cũng từ từ chứ. Tôi nói
_Chảy máu mũi rồi - Tôi nói không đầu, không đuôi. Tôi biết ở đầu dây bên kia, có người bật chăn dậy
_Em..uống thuốc đủ chứ? - Người ấy nói giọng lo lắng
_Vẫn đủ, nếu cứ tình hình này....thì còn bao nhiêu thời gian - Tôi hỏi, mặt vẫn ngửa lên trời.
_Đừng lo gì cả, sau này...em phải tăng số thuốc lên gấp đôi nhé. Chuyến đi này, em nên về vào thứ 5 này
_Không được, đây là lần cuối - Tôi phản bác luôn. Hôm nay là thứ 2, thứ 5 phải về...còn gì nữa. Tôi muốn làm nhiều thứ lắm, tôi không muốn phải về sớm...dù có phải tăng số thuốc lên 3, 4 lần thì cũng phải uống....
_Ngọc ơi...sao lâu thế - Tiếng Nathan từ ngoài vọng vào làm tôi thức tỉnh khỏi cơn mê. Tôi yếu ớt nói vọng ra
_Vâng, em ra liền - Nói rồi tôi không nhận thêm một lời nào từ anh nữa, tôi đứng dậy, tắt vòi nước. Máu mũi đã ngưng chảy, tôi nhìn lại mình trong gương, cái lỗ mũi tôi hồng hồng nhìn ngộ ngộ. Bất giác tôi thở dài, rồi giặt cái khăn mặt thẫm máu của tôi. Màu đỏ hòa cùng với nước, tôi ngăn cho mình không nghĩ đến với những suy nghĩ tiêu cực.
------------------------------------------
Sau khi thay đồ, ăn sáng xong thì tôi lên đường đến điểm hẹn cùng với Nathan. Tôi đang ngồi trên xe và xem xét lại hợp đồng kĩ một lần nữa, dự án lần này sẽ đưa MIL & KEY lên vị trí số 5 trong hàng ngũ. Tôi đang nhìn chăm chú vào bản hợp đồng trên máy tính thì từ đâu một cánh tay gập màn hình xuống. Tôi ngạc nhiên nhìn sang bên cạnh
_Xem em kìa, làm việc mà quên anh luôn ấy hả? - Anh nói giọng hơi chua chua
_Ơ kìa, anh có biết là quan trọng không hả? - Tôi hất cái tay anh ra để mở màn hình lên. Nhưng cái tên mắc dịch ấy hình như chẳng biết điều khi mà
_Ơ cái quả mơ có hột, đóng lại cho anh không nghỉ chơi đấy nhá - Anh hăm dọa. Tôi phì cười, thời đại nào rồi mà còn nghỉ chơi hả trời, đúng là hàng độc chỉ có 1 trên đời mà.
_Thích thì chiều nhá, tớ ứ sợ cậu, cùng lắm thì....thì....- Tôi ấp úng không biết nói gì hơn. Nếu như mấy người bình thường thì sẽ nói là cùng lắm thì về méc mẹ, nhưng mà....còn đâu mà méc.
_Thì làm sao??
_Thì méc Mindy- Tôi lấy vú ra làm bia cho tôi.
Tôi dám cá cuộc đấu miệng này sẽ tiếp tục diễn ra nếu không có sự can thiệp của bác tài xế ra hiệu là đã đến nơi. Tôi vội vàng thu dọn đồ đạc còn anh thì móc ví ra trả tiền. Sau khi chắc chắn mình không bỏ quên thứ gì trên xe, tôi mới bước xuống. Nhìn lên chỗ mình chuẩn bị tới, đó là một quán cà phê mang phong cách khá là cổ điển. Khi nhìn từ ngoài thì toàn bằng gỗ và có dàn hoa tigon, trông thật là tuyệt quá đi. Tôi khoác tay anh bước vào trong, đây cũng là một trong những điều tôi muốn làm trước khi ra đi, anh nhìn tôi với con mắt ngạc nhiên vì chắc lần đầu anh thấy khi đi làm mà tôi lại nhí nhố thế này. Tôi kéo tay anh vào trong nhà hàng, một cô nhân viên ra hỏi bằng tiếng anh
_Xin chào, Các vị có đặt trước chứ ạ?
_Vâng, tôi có đặt bàn trước với anh Rin - Nathan
_Cám ơn, mời đi theo tôi ạ - Cô ấy mỉm cười rồi dẫn chúng tôi đi
Tôi kéo anh đi theo cô nhân viên, tôi thích thú như một đứa trẻ lần đầu được đi chơi. Chúng tôi đi theo cô ấy lên tầng 3 - tầng cao nhất của quán. Trên này bày trí thật là đẹp nha, nếu nói dưới kia mang đậm phong cách cổ điển dành cho trung niên và người giới thượng lưu với gam màu vàng và gỗ thì trên này lại trái hoàn toàn. Nó mang đậm chất hiện đại với bàn ghế màu trắng tinh, đối với tôi màu trắng là màu bi thương nên tôi không thích lắm nhưng đến khi nó được đặt cạnh dàn hoa tulip tím kia thì không còn gì tuyệt hơn. Thoang thoảng đâu đây là mùi hoa nhài, xung quanh chúng tôi không có lấy một bức tường chắn nào, khiến tôi có suy nghĩ...đang ngồi uống cà phê mấy chú chim bay qua phật phật ngay mặt thì chết....
Chia tay cô nhân viên khi xác định được khách của mình, chúng tôi tiến lại cái bàn duy nhất có người ngồi ấy. Từ đằng xa tôi đã nhìn thấy 1 người con trai đang cắm cúi nhìn xuống dưới ngồi ở đó. Tôi hít thở sâu, lấy lại bình tĩnh
_Bình tĩnh, làm như lần đầu gặp đối tác không bằng - Anh ở bên càu nhàu. Tôi bĩu môi, lườm huýt anh rồi cũng bước lại.
Dường như cái con người ấy ngắm nhìn cảnh vật say mê quá, đến nỗi mà tôi và Nathan đứng ngay trước vậy rồi mà vẫn không biết gì. Tôi khó chịu đằng hắng để thu hút sự chú ý của anh ta. Nghe có tiếng người, anh ta ngẩng mặt lên. Đập vào mắt tôi là khuôn mặt hoàn mĩ không chê vào đâu được, khuôn mặt góc cạnh, chiếc mũi cao, thẳng đôi môi mỏng đo đỏ,
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |