Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: />
23 giờ
Nhà tôi
Toi đang trong công cuộc de xe vào nhà, trái với tôi tưởng tượng rằng nó sẽ sáng đèn là căn nhà tối om, từng đợt gió lạnh thổi làm tôi run lên từng đợt. Anh đi đâu được nhỉ, tôi cứ mang những thắc mắc ấy đến khi tôi bước được lên đến trước cửa nhà, tôi thở phào nhẹ nhõm khi thấy giày anh ở đây. Mà sao anh về không gọi tôi nhỉ, à, tôi còn phát hiện ra một đôi giày là lạ của nữ dược đặt gọn gàng ở phía kia nữa.
Tôi nhanh chóng mở cửa nhà, cái cảnh tối om đó làm tôi chẳng nhìn thấy gì. Tôi quơ tay mở công tắc đèn lên, tất cả, tất cả mọi thứ hiện rõ trước mắt tôi. Anh ngồi trên chiếc ghế sofa khoanh tay, mặt rất nghiêm trọng và anh vẫn mặc bộ đồ vest đen càng tăng sát khí anh tỏa ra. Ở phía bên tay phải là một cô gái tóc ngắn, vì cô ta ngồi nghiêng nên tôi không thấy được mặt mũi.
Xoẹt - Tôi rút kiếm từ thắt lưng ra phòng thủ...tim tôi đập khá mạnh. Tiếng kiếm làm cho cả cô gái lẫn anh ngẩng mặt lên, anh ngạc nhiên nhưng lại cúi mặt xuống, tiếp tục vẻ mặt khá nghiêm trọng và cả cô gái làm tôi chẳng thấy mặt mũi gì. Tôi dần tiến đến cô gái ngồi đó, cô ta mặc một chiếc váy màu trắng cách điệu bởi những họa tiết trên ấy, chiếc váy khá đẹp và nó tạo cho cô gái một vẻ đẹp thanh khiết...nhưng đối với tôi mặc váy trắng giờ này tôi quy vào ma hết.
Tôi cứ cầm cây kiếm tiến lại gần, đến khi mà cây kiếm chạm vào cổ cô ta thì cô ấy mới ngẩng mặt lên.
_Á.....á....ma ma ma....- Tôi thảy luôn cây kiếm ra, vì nhìn thấy khuôn mặt ấy, nó kinh khủng kinh khủng lắm tôi không dám nhìn lại. Trời ơi ghê quá, rồi một vòng tay ôm lấy tôi, không phải là của anh, tôi đảm bảo vì không có mùi bạc hà, không ấm áp, nó lạnh, lạnh lắm. Và tôi quay sang xem là ai ôm mình thì, thôi xong
_A11aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa, tránh xa tôi ra tránh xa tôi ra - Tôi giãy dụa, đừng ôm mà, híc híc, thả tôi ra. Nước mắt tôi bắt đầu chảy ra tôi nài nỉ van xin nhưng cả anh lẫn cô gái ấy luôn ngồi yên một chỗ. Thế này là thế nào định chơi tôi hả trời, tôi sắp chết đến nơi rồi. Và cơn đau đầu lại đến với tôi,
_Thả tôi ra đi, đừng...đau...đau..quá - Và tôi ngất lịm đi trước khi ngất tôi thấy những tiếng lo lắng và vòng tay anh cũng tới rồi. Mùi bạc hà dễ chịu....
---------------------------------------
5h sáng
Tôi mở mắt ra, cơn đau đầu không thuốc đã hành hạ tôi khá lâu đến khi tôi chìm vào giấc ngủ rồi mà nó vẫn cứ nhói. Một cô gái bước tới giường tôi mặc váy trắng, tóc ngắn, mặt gớm ghếc, ặc ặc, là cô gái hôm qua...nhưng mà...tôi nhận ra người này.
_Ế, Mie, bà bà....sang đây lúc nào? - Tôi mừng rỡ. Tôi thở phào khi nhớ lại cảnh hôm qua, khi tôi van xin nài nĩ mà cả anh lẫn cô gái đều không buông tha cho tôi.
_Chắc tôi giận bà quá, bà nghĩ gì mà tối qua từ chối tôi vậy hả? - Mie trách tôi. Ơ tôi mở to mắt, là tại Mie chứ bộ. Ai bảo làm tôi sợ quá làm chi hả trời.
_Tại bà đùa quá đáng quá! - Tôi ngồi dậy, bước xuống giường, đi vào nhà tắm. Và bước chân tôi khựng lại khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc vừa đi ngang qua phòng tôi, quen lắm vì chỉ tôi chỉ quen duy nhất một người như vậy mà.
Tôi chạy luôn ra khỏi phòng, đúng như tôi dự đoán, tôi nhảy bổ vào cái người con trai cao ngút trời, có mái tóc hung đỏ và mặt đẹp trai ấy. Tôi ôm lấy anh như một chú mèo nhỏ
_Chào em, anh đã về - Người ấy nói giọng cũng dịu dàng. Ken mang mùi hương cam chanh, cũng dễ chịu nhưng tôi vẫn thích mùi bạc hà hơn.
_E hèm, còn không mau chuẩn bị nếu không muốn đi Malay - Một giọng nói từ sau lưng tôi, tôi nhẫn ra giọng nói này mang đầy mùi chua chát. Hí hí, Nathan đứng ngay sau tôi...và cái từ...Malay nó đánh vào tâm lí tôi..
ôi chết rồi, tôi nhớ mà. Vâng sau đó là có một cơn bão gió giật cấp mạnh. Tôi chạy khắp nhà để chuẩn bị vali và chuẩn bị cho chính mình. Đến khi chuẩn bị xong tất tần tật mọi thứ là lúc tôi thở hồng hộc vì mệt. Tôi đứng nhìn 2 người khách vừa đến nhà mình
_Còn 2 người thì sao?
_Anh/ Tớ....- Đồng thanh
_Anh và MIE sẽ ở nhà trông nhà cho 2 đứa đi chơi, đi đi, xùy xùy
_Ê này, 2 người đang hẹn hò hả? - Tôi hỏi vì thấy 2 người cũng khá thân mật, và...đặc biệt là...lại nắm tay thế kia kia. Chắc vì nhận ra tôi đang nhìn cái nắm tay ấy
Chắc vì nhận ra tôi đang nhìn cái nắm tay ấy nên là thả ra luôn, ế hình như còn có nhẫn đôi nữa kìa , ôi thôi từ giờ tôi đã mất một người yêu tôi thiết tha rồi (ích kỉ nhỉ). Tôi nhìn 2 người với ánh mắt nham hiểm khi nhận ra cả 2 đang đỏ hết cả mặt lên và còn gãi đầu rồi cười trừ nữa chứ. Đang định chọc thêm thì mốt bàn tay kéo tôi đi và xách luôn cả vali của tôi. Trời ơi là trời ném nữa thì té, thật là...
_Nhanh lên không muộn, kệ họ đi em ơi - Nathan kéo tôi vào trong xe và ra hiệu cho 1 trong 2 người còn đứng trong nhà ây ra mở cửa.
Mie ra mở cửa còn Ken kéo tôi ra khỏi xe, anh làm tôi ngạc nhiên nhưng cũng làm theo. Ra hiệu cho Nathan là cứ de xe ra đi tôi sẽ ra sau. Ken đưa tôi một lọ thuốc, tôi nhìn lọ thuốc chằm chằm rồi cũng bỏ vào túi
_Đi cẩn thận em nhé, có chuyện gì thì gọi cho anh. Nếu đau quá thì hãy gọi Nathan...
_Không được- Chưa kịp để Ken nói xong tôi đã cắt lời.
Hiện giờ là thời gian cuối cùng tôi có thể ở bên anh mà không phải lo lắng gì. Tôi biết đi về chuyến này có thể...tôi, nhưng tôi không thể làm gì khác. Tôi sẽ coi đây chính là thời gian hưởng tuần trăng mật của 2 đứa. Tôi nhìn Ken bằng ánh mắt cảm ơn rồi cũng quay lưng đi về phía xe.
------------------------------
Không khí trong xe khá căng thẳng vì cả tôi lẫn Nathan đều không nói câu nào. Tôi bận theo đuổi theo suy nghĩ của tôi...tôi cần phải làm nhiều thứ lắm, tôi phải tìm được nội gián trong ty, tôi phải đi du lịch khắp nơi, tôi phải dự đám cưới của Mie nữa nhỉ, và đặc biệt là tôi phải bù đắp cho anh. Sức khỏe của tôi, tôi hiểu khi mà nó cứ suy giảm theo từng ngày thế này.
_Không sao chứ? - Anh là người phá vỡ cái không khí nặng nề này. Tôi quay sang tươi cười
_Không sao đâu ạ
_Nói gì đi chứ? Buồn thế! - Anh đề nghị. Tôi nhìn ra ngoài cửa xe, ô sắp tới sân bay rồi còn gì. Nói gì bây giờ nhỉ? Không lẽ kể chuyện vui hả trời. Tôi suy nghĩ
_Anh này? Tại sao khi mà mình muốn cái gì đó thì nó lại chẳng đến với mình?
_Câu này khó à nha! Có lẽ khi mà em muốn cái gì đó, em luôn chú tâm vào nó mà quên mất những gì xung quanh. Em không biết rằng cái thứ mà em muốn nó sẽ chẳng giá trị bằng những gì xung quanh em nhưng vì muốn chiếm đoạt nó nên lúc đó em sẽ chỉ thấy nó giá trị nhất thôi. Dần dần, những thứ bên cạnh em sẽ rời xe em và cả cái thứ mà em muốn nó cũng rời xa em luôn.....
_Thôi đến sân bau rồi, anh cho xe vào bãi còn em vào trước nhé
Tôi và Nathan đã làm hết các thủ tục cần thiết để chuẩn bị lên máy bay. Và bây giờ tôi đang sải từng bước chân để đến với đất nước Malaysia xinh đẹp đây. Lòng tôi háo hức vô cùng, cứ cười suốt. Đến nỗi mà cái người đi bên cạnh tôi ấy...cứ nhăn nhó mãi vì tôi cứ trưng cái nụ cười hết cỡ ấy ra. Tay anh nắm chặt lấy tay tôi như sợ tôi lạc mất vậy. Tôi vui lắm, hạnh phúc lắm
Tôi đã yên vị trong chỗ của mình, do tôi cứ nằng nặc đòi anh nên Nathan cho tôi ngồi ở trong. Tôi thấy mình như con nít vậy, 25 tuổi rồi nhưng vẫn thích ngắm mây, ngắm trời, ngắm đất và háo hức khi được ngồi máy bay dù ngổi nhiều rồi. Máy bay đã cất cánh....
_Sao em không ngủ đi? - Tiếng anh đánh thức tôi khi tôi cứ mê man ngắm mây ở ngoài cửa số tí xíu, dù chói mắt nhưng mà có vẻ nó khá thú vị. Tôi quay lại nhìn anh cười tít mắt làm mặt anh cũng hơi đo đỏ lên, nhưng nụ cười ấy tắt ngay sau đó vì cơn đau đầu đang ập đến. Mặt anh nhăn nhúm lại, vì lo lắng
_Em sao thế?
Tôi chỉ biết lắc đầu vì nó đang dày vò tôi, từng đợt từng đợt nhói lên làm tôi muốn gục ngã quá. Tôi nhớ đến lọ thuốc trong túi xách lúc đi đã đưa cho tôi. Tôi cắn môi, chịu đau khi chuẩn bị gục tới nơi, mồ hôi mẹ thi nhau túa ra thì tôi cũng vừa bước chân tới nhà vệ sinh. Tôi mau chóng lấy lọ thuốc trong túi ra và cho vào miệng liền 5 viên, tình hình đã đỡ hơn khi những cơn đau đã bớt đi một ít, tôi đứng dựa vào thành cửa thở hắt ra...trông tôi rất giống một kẻ nghiện thuốc vì tôi đã nhận thấy cái nhìn của chị tiếp viên. Tôi không ngần ngại ngoắc chị ấy lại phía tôi, chị ta lại phía tôi đầy nghi hoặc rồi lại nhìn lọ thuốc trên tay tôi.
Tôi đưa luôn lọ thuốc cho chị ta xem, chị ta giật ngay, đọc đọc cái gì gì đấy trên hộp thuốc mà cái dòng đấy tôi biết là cái dòng gì dòng chỉ định. Chị ta quay sang nhìn tôi ánh mắt của sự thương hại, tôi tránh ngay cái nhìn ấy vì tôi không muốn. Chị ta trả lại tôi lọ thuốc và bắt đầu đi ra bàn tán với các bà khác. Tôi với lấy tay áo chị ta
_TÔi muốn nhờ chị một việc - Tôi, đôi mắt tôi sâu thẳm nhìn thẳng vào chị ta làm chị ta có phần lung lay vì sợ. Tôi biết chứ vì tôi dùng ánh mắt này để nhìn kẻ thù mà.
_Vâng...qu...ý...khách cứ nói - GIọng chị ta run run. Trong bộ đồng phục của tiếp viên hàng không, trong chị ta bây giờ cứ như một con cún nhỏ dưới bàn tay của một con cáo là tôi.
Tôi móc trong túi xách cái ví, vào ngăn tiền mặt, không đủ rồi, bắt buộc tôi phải rút một trong những thẻ tín dụng của tôi. Dúi vào tay chị ta, chị ta nhìn tôi với ánh mắt khỏ hiểu
_Chị biết tôi là ai chứ?
_Chủ tịch...MIL
_Tôi mong chị giữ kín cho tôi về lọ thuốc này. Mã thẻ là 452159, số tiền trong đấy có thể cho chị sống sung túc cả đời đấy - Cái thẻ ấy là tài sản của tôi đấy, nó là số tiền tôi trích một ít từ Destiny, từ cái gia sản mà tôi đã gây dựng được. Tôi định dùng số tiền ấy để an nhàn tuổi già nhưng mà thôi kệ...dù gì cụng....nên cho được. Không để chị ta nói thêm một lời nào tôi đi thẳng ra ngoài luôn.
Tôi tiến về phía anh, nở một nụ cười vì tôi thấy cái mặt anh nó đang lo lắng kia kìa
_Em bị gì thế?
_Không sao đâu, chỉ là hơi mệt và chóng mặt thôi - Tôi nói rồi tay nắm chặt lấy tay anh, đầu dựa vào vai anh, mắt lim dim.....Tôi cảm nhận được hơi ấm của anh, tôi cảm nhận được bàn tay anh đang vuốt tóc tôi....
_Mày, vì mày tao mất tất cả. Tất cả là tại mày, mày không đáng để sống, mày phải chết, phải chết - Một cô gái mặt mày đã bị biến dạng đi khá nhiều đang nguyền rủa tôi. Tôi hoảng sợ, tôi chạy, chạy thật nhanh nhưng cô gái vẫn cứ đuổi theo tôi
_Mày...mày đứng lại đó cho tao. Mày không đáng....chết đi chết đi - Cô ta đuổi theo tôi, sát nút rồi. Đột nhiên có một bàn chân đưa ra, nó làm tôi ngã xuống. Choáng váng, đau....
Tôi quay người lại và đây là một người phụ nữ khác
_Hhahaha, không đáng để sống....chết...chết đi - Người phụ nữ này không khác gì so với cô gái kia. Chỉ có điều trên tay người phụ nữ ấy đang cầm dao, và đang ra sức nguyền rủa tôi. TÔi không hiểu gì hết, tôi chỉ còn biết ôm lấy đầu của mình
_Tha...tha...cho tôi đi. Đừng làm vậy mà- TÔi cầu xin
_Hahaha...- Tiếng cười man rợ làm tôi rợn tóc gáy, tôi sợ lắm, sao chỗ này tối thế. Nathan đâu rồi, tôi ôm lấy đầu mình
_Mẹ...mẹ à - Tiếng gọi thân thương từ đâu phát ra. Tôi nhận ra giọng nói này, bé Jimmy đúng rồi là bé
Tôi ngẩng mặt lên và bé Jimmy đang đứng trước mặt tôi 2 người kia đã biến mất, tôi thở phào nhẹ nhõm, bé nở nụ cười chạy lại ôm lấy tôi. Tôi cũng ôm lấy Jimmy. Nhưng rồi đột nhiên
_Cô phải chết, phải chết - Đứa bé hiền hậu lúc nãy lúc nãy tôi thấy đã thay đổi nét mặt. Mắt nó to lên, mặt hằn đầy những vết sẹo, thật kinh khủng và nó đang há hàm răng ra chuẩn bị cắn tôi. Tôi hoàng sợ buông đứa bé ra. Cái gì đang xảy ra với tôi thế này. Tôi như suy sụp hoàn toàn, như muốn chết đi thì
_Jenny, tỉnh dậy đi em. Làm sao thế? Tỉnh dậy....- Tiếng Nathan vọng vào tai tôi, làm tôi bừng tỉnh khỏi giấc mộng kinh hoàng ấy. Mặt anh lo lắng
_Em mơ thấy gì vậy?- Anh hỏi rồi rút trong túi ra chiếc khăn tay lau mồ hôi trên trán cho tôi.
Tôi ôm lấy anh trước con mắt ngạc nhiên của anh. Tôi sợ quá, bé Jimmy, cả 2 người kia nữa. Anh cũng ôm lại tôi, anh vòng tay và vỗ nhẹ vào lưng tôi ra vẻ an ủi, tôi cảm thấy an tâm hơn. Tôi đẩy anh ra
_Có chuyện gì thế? Trông em lạ lắm
_Em....
_Quý khách trên chuyến bay T722 vui lòng thắt dây an toàn vào trước khi máy bay hạ cánh. Xin nhắc lại, quý khách trên chuyến bay T722 vui lòng thắt dây an toàn trước khi máy bay hạ cánh - Tiếng của tiếp viên hàng không đã cứu tôi khỏi trả lời câu hỏi đó
_Hú la, vui quá....Anh ơi, đẹp quá nhỉ?
Lúc này bọn tôi đang đứng trước khách sạn của chúng tôi, tôi không biết đây gọi là quần đảo gì nhưng mà chúng tôi phải mất thời gian bay 1 tiếng nữa thì tới nơi và di chuyển bằng phi thuyền tới chỗ này. Xung quanh chúng tôi chỉ có biển và biển, khách sạn là những ngôi nhà nhỏ, ấm cúng và rất sang trọng. TÔi như một đứa con nít cứ luôn luôn cầm tay anh và nhảy chân sáo từng bước một, có lẽ không khí ở chỗ này rất thoải mái, trong lành nên tinh thần của tôi cũng thoải mái.
Chia tay bác hướng dẫn viên, tôi và anh tiến sâu vào trong ngồi nhà giữa biển kia. Làn nước trong xanh, tôi có thể nhìn rõ đáy kìa dù trời đã sẩm sẩm tối. Tôi rất vui và cứ cười suốt
_Anh ơi, nhìn nè...Hải sâm nè - Tôi thì ra sức chỉ chỉ trỏ trỏ như lần đầu được nhìn thấy những thứ này, dù là tôi đã ăn nó hàng chục lần trong nhà hàng đến mức ngán. Nhưng mà nhìn thấy còn sống nhăn thế này là chưa bao giờ.
Tôi không nghe thấy tiếng chân nữa, chắc anh đã đi vào trong và cất đồ cho bọn tôi rồi. Nụ cười trên môi tôi tắt hẳn, từ luc nãy tới giờ tôi đã phải ép mình cười đấy chứ những thứ này đối với tôi chỉ đẹp, đáng để tôi ghi vào trong đầu nhưng mà tôi muốn tươi cười như một đứa con nít để có thể quên đi cái căn bệnh quái kia.
Gió bắt đầu thổi, những cơn gió mát mẻ mang hương vị của muối thổi ngang qua tôi, cái hương vị mà lâu rồi tôi chưa cảm nhận. Nó như cuốn đi những nỗi buồn của tôi, nó như muốn rủ tôi cùng bay theo nó, tôi nhắm mắt lại cảm nhận. Đang mơn man theo hương vị của gió, tôi nhận thấy được một vào tay ấm áp ôm lấy tôi từ phía sau. Mùi bạc hà sộc vào mũi tôi
_Em lúc nào cũng vậy, cũng thích đứng gió, cũng thích phong phanh. Anh có thể đánh đòn em được rồi nhỉ - Anh trách móc tôi, anh tựa cằm vào vai tôi. Tôi mỉm cười, những lời trách móc đầy yêu thương này làm tim tôi đập khá nhanh, tôi quay người lại.
Vì trời tối nên tôi chỉ nhìn thấy mờ mờ ảo ảo khuôn mặt anh giữa ánh đèn trên lối đi, tôi đặt hai tay lên má anh.
_Nathan,...
_Hửh - Anh nắm lấy hai tay tôi
_Nathan, em yêu anh -
Tôi nói rồi, kiễng chân lên và đặt lên môi anh một nụ hôn. Lúc đầu anh khá ngạc nhiên nhưng rồi anh cũng đáp lại nụ hôn của tôi. Đây là một trong những điều tôi muốn làm trước khi chết, đó là hôn người mình yêu giữa biển nơi có gió, biển, trăng và bầu trời chứng giám cho cuộc tình của chúng tôi.
Tôi rời khỏi bờ môi anh, mặt ửng hồng. Anh cúi xuống đưa trán anh vào trán tôi, đồng nghĩa với việc mũi anh cũng chạm vào mũi tôi. Tôi nhìn thấy khuôn mặt anh zoom cận cảnh, tim đập mạnh lăm
_Em hư lắm, dám cưỡng hôn chồng em -
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |