Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

nhẹ vỗ lưng trấn an, ánh mắt bà có chút bất lực.

- Con không tin, không tin, Khải Huy gạt con._Nhã Điềm càng lúc càng kích động.

- Khải Huy không gạt con.

- Đúng rồi, chuyện xảy ra cũng xảy ra rồi cậu phải bình tĩnh lại._Thục Đoan dịu dàng trấn an.

- Tôi không muốn nghe, không muốn nghe!_Nhã Điềm lắc đầu đau khổ.

- Được rồi, các con ra ngoài đi để cô ở đây với Nhã Điềm thì được rồi._mẹ Nhã Điềm khoát tay ra hiệu cho Khải Huy cùng Thục Đoan đi ra ngoài.

Khải Huy đành im lặng có chút cay đắng rời đi, ánh mắt hắn vẫn không thể rời khỏi thân thế mỏng manh yếu đuối kia.

Qua ngày sau, Nhã Điềm đã bình tĩnh hơn đi đến lễ tang của Nam Thành. Nó rất bình tĩnh, không kích động cũng không nói năng gì cả. Nó cười nhưng hàng lệ lăn dài, sau khi tận mắt nhìn lớp đất lạnh lẽo che lấp Nam Thành nó cũng đau khổ rời đi. Vài ngày sau đó nó cũng không chịu gặp Khải Huy hay Thục Đoan. Nhã Điềm xin phép ba mẹ đi đến nhà dì để lãng tránh nơi này một thời gian. Họ cũng nghĩ như vậy sẽ tốt cho nó nên đã đồng ý cũng không ngờ nó đã thi vào trường Đăng Du và ở đó cả một năm cũng không liên lạc với Khải Huy và Thục Đoan.

----------------------------

Khải Huy úp mặt ngủ bênh giường bệnh trong phòng y tế của kí túc xá. Nhã Điềm lại sốt cao như năm đó.

Khải Huy nắm chặt tay Nhã Điềm, bàn tay Nhã Điềm mảnh khảnh khiến lòng Khải Huy thêm đau xót. Kể từ cái ngày đó, hắn đã không còn được ở bên cạnh để lo lắng cho nó nữa.

Nhã Điềm khẽ động ngón tay, ánh mắt mệt mỏi cả thân người nó cũng rã rời. Đau nó đau buốt, nó đang cố nhớ lại là có chuyện gì xảy ra. Nó định bật dậy đi tìm sợi dây chuyền bị Anh Trúc vứt xuống hồ bơi. Nhưng bên cạnh bàn tay bị siết chặt, nó nhíu mày nhìn thì thấy Khải Huy đang úp mặt ngủ bên giường bệnh.

Khải Huy ngẩng đầu nhìn thấy Nhã Điềm có chút vui mừng nhưng gương mặt không biểu cảm. Hắn vờ như không biết chuyện gì đã xảy ra.

- Cậu tỉnh rồi sao? Không biết bơi nhảy xuống hồ làm cái gì?_Khải Huy nhíu mày đứng dậy đỡ lấy Nhã Điềm ngồi dậy.

- Tôi...tôi phải nhặt lại sợi dây chuyền._Nhã Điềm cúi mặt có chút buồn rầu.

- Sợi dây chuyền đó thế nào lại quan trọng hơn mạng sống hay sao?_Khải Huy trách móc.

Hắn bước đi rót nước cho Nhã Điềm.

- Đó là kỉ vật duy nhất mà Nam để lại.

Thân thể Khải Huy có chút cứng lại, sợi dây chuyền đó là của hắn. Hắn nhớ nó đã mất trước khi Nam Thành ra đi. Vì sao bây giờ sợi dây chuyền đó lại là kỉ vật của Nam Thành. Thật ra giữa Nam Thành và Nhã Điềm xảy ra chuyện gì để Nhã Điềm một mực trách móc bản thân rằng do nó hại chết Nam Thành.

- Cậu nhận khi nào vì sao tôi chưa từng thấy?_Khải Huy giả vờ như không biết.

- Là trước khi hai người đi tập huấn ở biển._Nhã Điềm cố giữ bình tĩnh nói không muốn nhớ chuyện cũ.

- Ra vậy. Nhưng người đã ra đi cậu cố giữ kỉ vật để làm gì?_Khải Huy ngồi cạnh đưa nước và thuốc cho Nhã Điềm.

- Để nhắc tôi rằng cậu ấy mãi là người bạn tốt nhất._Nhã Điềm mỉm cười.

Khải Huy nghe câu này mà cảm xúc phức tạp, nó không yêu Nam Thành sao? Tại sao lại xem cậu là bạn? Thắc mắc nhưng hắn không hỏi.

- Uống thuốc đi!

- Đúng rồi sợi dây chuyền đó vẫn còn dưới hồ._Nhã Điềm khẩn trương.

- Nó ở đây trả lại cậu._Nhã Điềm lấy từ trong túi ra đưa cho Nhã Điềm sợi dây chuyền.

Nhã Điềm mỉm cười nhận lấy, Khải Huy không biết nên khóc hay cười. Nó cầm sợi dây chuyền của hắn lại cho đó là sợi dây chuyền của Nam Thành. Hắn không ngờ sợi dây chuyền tưởng rằng đã mất bấy lâu lại ở trong tay nó.

- Cảm ơn cậu!

- Không cần khách sáo, cậu nghỉ ngơi đi! Tôi ra ngoài gọi Thục Đoan vào cùng cậu.

Khải Huy rời phòng đi ra ngoài, Nhã Điềm có chút thất thần nhìn theo dáng hắn khuất đi. Nó quên hỏi hắn là ai đã cứu nó nhưng nó nghĩ chắc là hắn.

------------------------------------------
CHƯƠNG 11: NHẬT KÍ

Phải tình cảm cậu dành cho tôi chưa bao giờ thay đổi nhưng đó là tình bạn thân không phải tình yêu.

Đêm đã khuya,Nhã Điềm được Thục Đoan chăm sóc rồi cho uống thuốc vì sợ nó lại phát sốt. Thục Đoan nhớ lại cảnh tượng nó rơi xuống nước mà trong lòng ngàn nỗi sợ hãi. Cô không thể nào tưởng tượng được nếu thấy Nhã Điềm ra đi lúc đó sẽ có bao nhiêu đau khổ. Cái ngày Nam Thành ra đi cô cũng chứng kiến tận mắt, thế nào mà Nhã Điềm lại gieo mình xuống nước trong khi không biết bơi.

Thục Đoan nhớ lại khoảng thời gian đó mà có chút phiền lòng, Thục Đoan nhớ đến gương mặt Khải Huy lúc nhìn thấy Nhã Điềm nhảy xuống hồ bơi. Khải Huy không có suy nghĩ lập tức dùng tốc độ nhanh nhất để nhảy xuống hồ cứu Nhã Điềm. Thục Đoan không ngạc nhiên, hắn đối với Nhã Điềm là loại tình cảm gì cô biết rất rõ. Nhìn người mình yêu gặp nguy hiểm có thể mất mạng ai cũng sẽ hành động như vậy. Cô cũng nhìn thấy Khải Huy có bao nhiêu tức giận đối với Anh Trúc. Một người biết bơi lại lẳng lặng đứng yên nhìn một người không biết bơi rơi xuống nước, nhìn thôi cũng không đoán được người đó có có bao nhiêu nhẫn tâm.

- Cậu uống thuốc rồi thì ngủ đi đừng cố thức khuya._Thục Đoan đi đến giường Nhã Điềm kéo nó nằm xuống.

- Tôi không sao, tôi khỏe hơn rồi._Nhã Điềm cười một cái.

- Nhưng cậu cũng không nên thức khuya, ngày mai không định đi học sao?_Thục Đoan nhăn mặt cố giữ Nhã Điềm nằm xuống, nhẹ nhàng đắp chăn cho nó.

Nhã Điềm không có cách kháng cự, sức nó cũng còn yếu không có khả năng tranh cãi. Nhã Điềm nhắm mắt nhưng không có ngủ chỉ là kế hoạch hoãn binh đuổi Thục Đoan về chỗ mà thôi. Thục Đoan với tay tắt đèn trên bàn học Nhã Điềm rồi trở về giường của mình.

Cả gian phòng hiện giờ rất yên lặng màn đêm bao phủ, nhưng không ai biết rằng mỗi con người trong căn phòng này không ai có thể ngủ cả. Nhã Điềm cũng không ngủ được, nó lại nhớ đến cảm giác được Khải Huy ôm trong lòng trước khi mất đi ý thức. Nó không có khả năng phủ nhận được Khải Huy che chở vô cùng an toàn. Kể từ khi Nam Thành ra đi, nó rời bỏ nơi này cũng không có ngày nào nó cảm thấy bình yên.

Nhã Điềm đưa tay sờ lên cổ, sợi dây chuyền kia vẫn còn để khiến nó nhớ rằng nó và Nam Thành là người bạn tốt nhất.

------------------------

Nhã Điềm ở nhà đang chuẩn bị sách vở ôn bài thì chuông cổng reo. Nhã Điềm bước ra tươi cười nhìn Nam Thành. Nhưng sắc mặt Nam Thành không tốt lắm, cậu mang một tâm sự hết sức nặng nề nhưng vẫn cố mỉm cười.

Hôm nay không có ba mẹ Nhã Điềm ở nhà, nó vẫn như hằng ngày hồn nhiên không nhận ra sự khác biệt của Nam Thành.

- Tôi có chuyện muốn nói với cậu._Nam Thành ngồi đối diện Nhã Điềm nghiêm túc nói.

- Chuyện gì cậu nói đi sao lại nghiêm túc như vậy?_Nhã Điềm tròn xoe mắt nhìn Nam Thành.

- Tôi vừa mới từ nhà Khải Huy trở về._Nam Thành trầm giọng.

- Thì đã sao?

- Tôi có hỏi cậu ấy có yêu cậu không?_Nam Thành cười có chút đau khổ.
Nhã Điềm vì một câu này mà bất động, Nam Thành hỏi Khải Huy làm gì? Không có ích vì hắn đã yêu người con gái khác. Nó và Nam Thành cũng đang yêu nhau hỏi câu hỏi này có tác dụng gì? Nhã Điềm có chút run rẩy không dám đối mặt, nó không dám đối diện với tình cảm của chính mình cũng không dám đối diện với câu trả lời của Khải Huy.

- Cậu hỏi cậu ấy để làm gì?

- Muốn biết hai người có yêu nhau không._Nam Thành thẳng thắn đáp.

Nhã Điềm có chút ngồi không vững, Nam Thành sao có thể nghĩ như vậy? Nhã Điềm nhíu mày khó hiểu.

- Không thể nào có chuyện đó xảy ra, bởi vì...

- Cậu không cần nói, cậu ở bên cạnh tôi không có nghĩa tim cậu cũng ở cạnh tôi._Nam Thành cắt ngang lời nói của Nhã Điềm.

Cậu rất rõ tình cảm nó dành cho cậu là tình bạn thân hết sức đơn thuần, chẳng qua nó nhầm lẫn giữa tình yêu và tình bạn thân mà thôi. Nếu nó thật sự yêu cậu thì đã không thoải mái cùng đau lòng khi thấy Khải Huy ở cạnh Anh Trúc. Thật ra Thục Đoan đã cảnh báo cậu nên suy nghĩ kĩ khi yêu Nhã Điềm. Cậu cũng có thể nhận ra rằng Nhã Điềm dành tình cảm cho Khải Huy nhiều hơn cậu, tuy nhiên cậu cố chấp không tin lợi dụng lúc hai người họ giận dỗi để nói lời yêu. Cậu cho rằng tình cảm cậu dành cho Nhã Điềm rồi sẽ khiến nó thật lòng yêu cậu nhưng không có khả năng đó. Mỗi ngày cậu đều chứng kiến hai người họ nhìn nhau với ánh mắt buồn bã. Nam Thành cảm thấy bản thân ích kỉ muốn giữ Nhã Điềm cho riêng mình nhưng lại không biết nó không thuộc về cậu.

- Cậu đang nói lung tung gì vậy?_Nhã Điềm lo lắng.

- Tôi không nói lung tung điều tôi nói là thật, tim cậu đang ở bên Khải Huy.

Nam Thành nắm chặt hai tay, mắt khẽ nhắm lại khi thốt ra những lời này. Nam Thành vô cùng đau khổ khi phải thừa nhận điều này, cậu không muốn tin nhưng vẫn phải tin. Sự đau khổ này sao có thể nói thành lời, nước mắt chảy ngược vào tim. Tim cậu đang rỉ máu, cậu trách ai đây? Trách Nhã Điềm, trách Khải Huy, trách Anh Trúc hay trách bản thân cậu? Nỗi đau này quá lớn, cậu đã sai khi muốn biến đổi tình bạn thân thành tình yêu. Cho đến tận bây giờ cũng chỉ có cậu yêu Nhã Điềm, nó chỉ là nương theo tình cảm của cậu mà ngộ nhận.

- Không...không phải._Nhã Điềm phủ nhận.

- Tôi biết cậu sẽ phủ nhận nhưng sự thật là vậy, cậu biết Khải Huy đã trả lời thế nào không?_Nam Thành cười có chút giá lạnh.

- Tôi không muốn biết._Nhã Điềm từ chối nghe.

- Cậu ta im lặng.

Im lặng?

Nhã Điềm không nói được rằng cảm giác của bản thân ra sao? Tại sao Khải Huy im lặng? Yêu thì nói rằng yêu, không có thể nói không?

Nhã Điềm không hiểu nhưng Nam Thành và Khải Huy lại hiểu rất rõ. Khải Huy im lặng bởi vì không muốn làm tổn thương hai người bạn thân. Hắn cũng không thể dối lòng rằng bản thân không yêu nó nên chọn cách im lặng, nếu hắn không muốn thừa nhận thì không ai có thể ép buộc được.

- Cậu có biết vì sao cậu ấy im lặng không?_Nam Thành tiếp tục nói.

Cậu nhìn vào gương mặt không còn tự nhiên của Nhã điềm cũng biết câu trả lời của Khải Huy vô cùng có ảnh hưởng.

Nhã Điềm không nói, nó không muốn biết, nó sợ bản thân thật sự như lời Nam Thành đã nói. Nó đã yêu Khải Huy từ lâu nhưng cố chối bỏ để đến với Nam Thành. Để hiện giờ cả Nam Thành và nó đều không vui, cả hai cùng chôn chặt tình cảm của riêng mình. Một mối tình mà tình yêu không cùng một điểm đến thì có thể gọi là yêu không?

- Cậu ấy muốn thấy cậu và tôi hạnh phúc._đây là cách lí giải của Nam Thành.

- Tôi không muốn biết.
- Cậu không muốn biết hay không dám đối diện?

- Tôi..._Nhã Điềm nghẹn giọng.

Bàn tay Nhã Điềm nắm chặt tay vịn ghế có chút run rẩy, sự phức tạp trong lòng cũng không ngừng dâng lên. Cổ họng trở nên đắng và khô khốc cả lời lẽ phản bác lời nói của Nam Thành cũng không có.

- Tôi nghĩ chúng ta cần thời gian suy nghĩ. Còn ba ngày nữa tôi và Khải Huy có chuyến tập huấn ở biển khi đó cậu hãy nói cho tôi biết cậu có yêu tôi không?_Nam Thành đau lòng không có cách giải quyết khác.

- Tình cảm tôi dành cho cậu chưa bao giờ thay đổi vì sao phải làm như vậy._Nhã Điềm đau lòng nước mắt rơi.

Nó không muốn thừa nhận hãy cứ như vậy để tình cảm đó ngủ yên. Nó tự hỏi vì sao lại như vậy? Vì sao Nam Thành nhất quyết muốn đẩy nó ra khỏi cuộc đời cậu?

- Phải tình cảm cậu dành cho tôi chưa bao giờ thay đổi nhưng đó là tình bạn thân không phải tình yêu.

Nam Thành đi đến trước mặt Nhã Điềm lau nước mắt cho nó, những ngón tay dịu dàng lau đi nước mắt. Lòng cậu đau thắt, Nam Thành ngồi cạnh nó nhẹ đẩy đầu Nhã Điềm tựa vào vai cậu. Nếu thật sự nó không yêu cậu thì đây là lần cuối cậu chăm sóc nó.

Không biết đã qua thời gian bao lâu, Nam Thành đứng dậy đi về. Nhìn bóng cậu dần khuất sau cánh cổng, Nhã Điềm có chút nhói đau sâu thẳm đáy lòng. Tình cảm nó quyết chôn giấu bây giờ một lần nữa bị cậu tìm trở về.

Ba ngày sau, đêm trước khi Nam Thành và Khải Huy đi tập huấn ở biển Nam Thành có đến tìm Nhã Điềm.

Cậu đưa cho nó sợi dây chuyền, gương mặt có tia bất đắc dĩ. Cậu muốn cùng nó trở lại như cũ nhưng không được. Suy nghĩ đã nói ra, tình cảm cũng phơi bày rõ ràng hai người có khoảng cách.

- Cậu cầm lấy sợi dây chuyền này, ngày mai chúng ta gặp nhau trước cổng trường nói cho tôi biết câu trả lời. Nếu cậu không đến xem như chúng ta chia tay. Chúng ta sẽ vẫn là người bạn tốt.

Câu nói này là câu cuối cùng mà Nam Thành nói với nó, Nhã Điềm chết lặng khi nghe đến Nam Thành đòi chia tay. Nhưng nó đã không thẳng thắn trong tình cảm còn muốn níu kéo nữa sao. Nó cũng cần thời gian suy nghĩ, có lẽ hai người chia tay cũng không xấu như nó đã nghĩ.

Qua ngày sau, nó có đến nhưng trong quá trình đến đã bị Anh Trúc chặn lại nói chuyện nên nó đã không kịp đến. Mặc dù nó đến để nói lời chia tay thật sự nhưng nó vẫn muốn gặp Nam Thành hỏi cho rõ sợi dây chuyền kia từ đâu mà có. Rất tiếc nó đến nơi cậu đã ra đi, còn chưa kịp hỏi nguồn gốc của sợi dây chuyền thì Nam Thành đã rời xa nó mãi mãi. Nó hối hận vì đã đến không kịp, nên mọi tai nạn của Nam Thành nó đều đổ lỗi cho bản thân.

Sau đám tang Nam Thành, mẹ Nam Thành đau buồn lục trong học tủ đưa cho nó quyển nhật kí màu đen. Nó đau xót nhận lấy và trốn chạy quá khứ. Từng trang nhật kí là những cây kim thật sắc nhọn đâm vào tim Nhã Điềm rỉ máu.

Ngày...tháng...năm...

Nhã Điềm, nhìn thấy cậu và Khải Huy giỡn hớt tôi không biết bản thân mình có bao nhiêu ganh tị nhưng tôi tin đó chỉ là tình bạn thôi đúng không?

Ngày...tháng...năm...

Vẫn là như vậy hằng ngày cậu đều đùa giỡn với Khải Huy không biết tim tôi đang đau nhói. Tuy cậu tìm tôi che chở khỏi sự ức hiếp của Khải Huy nhưng thứ tình cảm cậu dành cho hai chúng tôi không giống nhau.

Ngày...tháng...năm...

Tôi nhìn cậu cùng Khải Huy ngồi cạnh nhau nghịch mưa có cảm giác không vui, tôi muốn giữ cậu bên cạnh. Tôi có phải quá ích kỉ không? Tôi đưa tay nắm lấy tay cậu nhưng tôi cảm thấy mắt cậu hình như hướng về bóng lưng Khải Huy vì sao vậy? Là tôi không đủ quan tâm hay không đủ dịu dàng?

Ngày...tháng...năm...

Hôm nay tôi thấy mắt cậu đỏ, cậu đã khóc sao? Cậu nói đi dạo nhưng tôi thấy rõ ràng cậu đang chạy trốn thì đúng hơn. Tôi không hỏi vì tôi tôn trọng tính riêng tư của cậu nhưng tôi nghĩ cậu khóc vì Khải Huy có đúng không? Tôi thấy Khải Huy đứng nhìn chúng ta nhưng tôi giả vờ như không thấy. Phải tôi ích kỉ muốn giữ cậu bên cạnh tôi nên sẽ để Khải Huy nghĩ sao thì tùy.

Ngày..tháng...năm...

Nhìn cậu khóc sau khi Khải Huy đưa Anh Trúc đi tim tôi co thắt lại rất đau. Khải Huy trong mắt cậu rõ ràng rất quan trọng. Nhiều lần tôi cũng cùng Anh Trúc bước đi nhưng tôi nhận thấy không hề có biểu hiện này ở cậu vì sao vậy?

Ngày...tháng...năm...

Tôi quyết định nói câu yêu cậu, cậu đã chấp nhận tôi rất vui cậu có biết không? Tôi tin tưởng tình yêu tôi dành cho cậu sẽ khiến cậu vui. Tôi biết là

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com

Polaroid