Pair of Vintage Old School Fru
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

nhẫn tâm khi không xem trọng cảm giác của Khải Huy nhưng cậu ấy cũng đã yêu người con gái khác, vì thế tôi tin lựa chọn của bản thân là đúng.

Ngày...tháng...năm

Tôi cùng cậu đi dạo đang rất vui vẻ vì sao gặp Khải Huy cậu lập tức buông tay? Tình yêu của chúng ta mỏng manh quá so với cái nhìn của Khải Huy không có trọng lượng sao? Cậu có biết tôi đau đến mức nào không? Tôi cố chấp nắm lấy tay cậu như vậy có tác dụng không?

Ngày...tháng...năm...

Tôi đến nhà Khải Huy nhìn thấy sợi dây chuyền, cậu có biết sợi dây đó tôi cùng Khải Huy chọn trước khi chúng ta yêu nhau. Lúc đó có cả Anh Trúc đi chung nữa, hai chúng tôi nhờ bạn ấy chọn hai sợi dây chuyền. Đó là quà sinh nhật chúng tôi tặng cậu. Nhưng tôi thấy nó vẫn ở trong ngăn bàn Khải Huy. Hóa ra vì chúng ta yêu nhau trước ngày sinh nhật cậu nên Khải Huy đã không tặng. Sợi dây đó có khắc tên cậu. Tôi nhận ra bản thân đã sai.

Ngày...tháng...năm...

Tối hôm nay tôi rất đau khi phải đi đến quyết định chia tay nhưng tôi vẫn muốn cho tôi một cơ hội. Tôi đưa ra sự lựa chọn cuối cùng chờ đợi cậu trả lời.

Ngày...tháng...năm...

Chúng ta chính thức chia tay rồi, cậu đã không đến. Giữa chúng ta không tồn tại cái gọi là tình yêu. Tôi thừa nhận bản thân rất buồn nhưng chỉ cần thấy cậu có thể thoải mái theo đuổi tình cảm của mình thì tôi đã vô cùng vui vẻ.

Sau hôm nay tôi sẽ hỏi tình cảm Khải Huy thay cậu, tôi muốn hai cậu hiểu rõ nhau khi đó tôi mới thanh thản. Đợi tôi trả lời cho cậu biết. Chúng ta mãi là bạn tốt.

Mỗi trang nhật kí của Nam Thành đều thấm đẫm nước mắt của Nhã Điềm, nó cũng không biết Nam Thành có rơi nước mắt không. Nó chưa trả lời cậu, cậu cũng chưa trả lời nó nhưng cậu đã ra đi bỏ nó lại với nhiều hoài nghi cùng ân hận.

Nhã Điềm đã viết tiếp những trang nhật kí trong quyển sổ đó, nó kể mọi việc nó làm cho Nam Thành biết. Nó muốn viết tiếp những trang còn lại muốn lấp đầy những trang giấy trắng tinh cũng như muốn lấp đầy những khoảng trống trong tim mà cậu ra đi để lại cho nó.
CHƯƠNG 12: TRANH GIÀNH

"Lấy quyền cậu ấy là người tôi yêu, tôi không muốn một người như cậu lại gần cậu ấy đã nghe rõ hay chưa?"

Tuấn Nguyên khẽ thở dài, cậu ta thật sự cảm thấy vô cùng bức bối cùng khó chịu. Có ai biết được khi thấy Khải Huy bế Nhã Điềm về phòng y tế, toàn thân Nhã Điềm ướt sũng cậu ta đã đau lòng đến mức nào. Trong thời khắc đó, cậu ta chỉ muốn người bế Nhã Điềm đi là cậu ta chứ không phải Khải Huy. Phải nói là cậu ta và Nhã Điềm không có duyên hay nói Khải Huy may mắn lần nào cũng là hắn được ở bên cạnh Nhã Điềm.

Cậu ta cũng không có suy nghĩ ngay tại thời khắc đó, cậu ta cũng một thân hối hả đi theo. Nhưng người ngồi bên cạnh Nhã Điềm vẫn không phải cậu ta mà là Khải Huy. Cái đau ở đây chính miệng Nhã Điềm gọi tên Khải Huy bảo cậu ta sao không đau đây. Người con gái đó chỉ cho cậu ta nhung nhớ nhưng không thể chạm tới sao. Nhìn Khải Huy bá đạo ôm chặt Nhã Điềm không buông cậu ta thật sự muốn tách Nhã Điềm ra khỏi vòng tay đó. Nhưng trong tâm cậu ta lại thấp thỏm lo rằng Nhã Điềm biết được nó sẽ nghĩ như thế nào?

Tuấn Nguyên không muốn nghĩ nhiều chỉ là càng nghĩ càng thấy nghẹn ngào vị đắng lan tràn. Nhìn Nhã Điềm đi bên cạnh Khải Huy không biết bản thân cậu ta nên làm gì, rõ ràng biết rằng Nhã Điềm yêu Khải Huy nhưng vì sao tình cảm kia không khống chế được.

- Thất tình sao?_giọng người con gái trong trẻo nhưng có vị châm chọc nồng đậm.

Tuấn Nguyên thoát khỏi suy nghĩ ngước nhìn người con gái trước mặt. Ánh nắng chiếu xuống len lỏi qua các vòm cây cành lá, ánh sáng nhàn nhạt nhưng có chút chói mắt chiếu lên người con gái đó.

Tuấn Nguyên nheo mắt vì ánh nắng nhưng rất nhanh cười lơ đãng không chấp.

- Liên quan cậu sao?

- Sao không liên quan? Cậu yêu Nhã Điềm tôi yêu Khải Huy liên quan mật thiết là đằng khác._Anh Trúc nhếch môi cười ngồi xuống cạnh Tuấn Nguyên.

Tuấn Nguyên giật mình một cái, nhưng trầm mặc không nói lắc đầu cười. Hóa ra cũng có một người ngu ngốc như cậu ta đâm đầu vào một cuộc tình không điểm kết. Nhưng cậu ta cũng không quan tâm lắm người con gái kia đang nói nhảm nhí chuyện gì.

Hai người cứ như vậy lẳng lặng ngồi bên nhau rất lâu dưới một gốc cây ở sân sau của trường. Gió nhẹ thổi như một dư âm dịu nhẹ xoa dịu sự khó chịu trong lòng, lá cây xào xạc rơi theo gió mang theo sự tiếc nuối không muốn rời cây.

Tuấn Nguyên cũng vậy cậu ta cũng không có khả năng quên đi Nhã Điềm. Cậu ta cũng không có rộng lượng nhường người mình yêu cho một người khác. Chưa thử theo đuổi làm sao biết bản thân cậu ta không có cơ hội. Nhã Điềm yêu Khải Huy thì sao cậu ta cũng có thể làm tất cả để Nhã Điềm yêu cậu ta. Chỉ cần tách Nhã Điềm rời khỏi Khải Huy thì cậu ta có thừa cơ hội. Huống hồ cô gái ngồi bên cạnh cậu ta đây có khả năng làm việc đó hơn ai hết.

Không biết qua bao lâu Tuấn Nguyên mới nhàn nhạt cười phá vỡ im lặng:

- Cậu đến tìm tôi không phải chỉ vì có liên quan đến chuyện đó thôi sao?

- Đơn giản vậy thôi.

- Mục đích?

- Hợp tác cùng có lợi.

Một câu này khiến người ta không khỏi trào phúng cười một tiếng. Tình yêu là do bản thân giành lấy cái gì mà hợp tác hay không hợp tác.

- Nếu tôi nói không._Tuấn Nguyên nhếch môi cười ý tứ xem thường ý kiến ngu ngốc kia.

- Tôi vẫn có thể tự giành lấy chỉ là hơi khó khăn một chút._Anh Trúc đắc ý cười vuốt tóc mình.

Tuấn Nguyên ngay cả liếc cô gái bên cạnh một cái cũng không. Người ta bảo đắc tội với ai thì đắc tội nhưng đừng đắc tội với những người con gái khi yêu. Nếu bụng dạ hiền lành thì không sao nhưng bụng dạ điêu ngoa khó mà lường trước được. Anh Trúc theo Tuấn Nguyên đánh giá chính là loại con gái thứ hai bụng dạ điêu ngoa.

Nếu cô gái này không điêu ngoa cũng không có khả năng khiến Nhã Điềm ra nông nổi kia.

Khiến Nhã Điềm rơi vào vòng tay Khải Huy chưa chắc đã nằm trong dự định của Anh Trúc. Cô chỉ muốn hành hạ Nhã Điềm nhưng cũng không ngờ bị Khải Huy bắt tại trận.

Anh Trúc nhớ đến chuyện cũ lại nghiến răng nghiến lợi tức giận, ngày hôm đó cô cũng đâu có làm gì Nhã Điềm. Chỉ là một sợi dây chuyền có gì quý giá, đó là do nó ngu ngốc xem thường mạng sống nên nhảy xuống hồ liên quan gì đến cô.

Vậy mà ngay ngày hôm sau Khải Huy nhìn cô với ánh mắt lãnh đạm không mặn không lạt. Hắn im hơi lặng tiếng không thèm đếm xỉa đến cô dù chỉ một chút. Ánh mắt của Khải Huy nhìn Anh Trúc mười phần cảnh cáo cùng xa cách. Anh Trúc hận hôm đó không nặng tay với Nhã Điềm thêm một chút. Ánh mắt khi Khải Huy bế Nhã Điềm rời khỏi hồ bơi còn kinh sợ hơn nhiều. Một đốm lửa tức giận trong đáy mắt chỉ nhìn thôi cũng muốn lùi lại mấy bước muốn chạy trốn ánh mắt đó.

- Vậy thì cứ như vậy đi tôi và cậu không liên quan và cũng đừng nhắc đến chuyện đó trước mặt tôi._Tuấn Nguyên từ chối nghe tiếp đứng dậy rời khỏi nơi đó.

- Cậu sẽ hối hận._Anh Trúc hét lên ở phía sau tức giận không thôi.

Người con trai kia sao lại ngu ngốc như vậy, lúc trước là một Hạ Nam Thành ngu ngốc. Bây giờ cũng là một Trần Tuấn Nguyên ngu ngốc. Cô biết Nam Thành yêu Nhã Điềm nên năm đó cổ vũ cậu ta theo đuổi Nhã Điềm. Chỉ có cách này mới có thể tách Nhã Điềm rời khỏi Khải Huy. Nhưng không ngờ Nam Thành lại đột ngột vì một sự cố mà ra đi khiến mọi sự cố gắng của cô cũng sụp đổ. Khải Huy vì sợ Nhã Điềm đau lòng mà dùng hết tình cảm để an ủi nó. Anh Trúc sụp đổ tưởng như không còn hi vọng. Thế nhưng ông trời cho cô cơ hội để Nhã Điềm ra đi một lần nữa rời xa Khải Huy. Đã ra đi vì sao còn trở lại, nhưng Khải Huy trong suốt khoảng thời gian Nhã Điềm không ở đây thì hắn cũng không quan tâm đến cô. Hắn chính là một bộ dáng lạnh lùng, hình ảnh dịu dàng hài hước sau khi Nhã Điềm ra đi đã hoàn toàn biến mất.

Hình ảnh Khải Huy dịu dàng tươi cười chỉ có thể thấy khi Nhã Điềm ở bên cạnh hắn mà thôi. Anh Trúc ghen tị, tức giận nhưng có thể làm được gì đây khi người trong lòng hắn chỉ có một Lâm Nhã Điềm.

Một năm qua, Anh Trúc có bao nhiêu cố gắng để biểu lộ tình cảm của mình. Nhưng Khải Huy giả câm giả điếc vờ như không biết bỏ qua tất cả xem đó là thái độ đùa cợt. Khuôn mặt hắn đối với cô lúc nào cũng lạnh tanh, chỉ vì công việc thì mới cùng nhau nói chuyện bàn bạc. Anh Trúc tự giễu bản thân xinh đẹp, giỏi dang cố thân thiện với mọi người giống như cung cách của Nhã Điềm nhưng cũng không chiếm được cảm tình của hắn.

Có nhiều lúc Khải Huy ngủ quên ở văn phòng đoàn, Anh Trúc thường lẳng lặng ngắm hắn có khi bàn tay vô tình không tự chủ mà muốn chạm vào gương mặt đó. Có những lúc hắn đột ngột tỉnh nắm lấy tay cô làm tim cô đập liên hồi nhưng cái tên hắn gọi không phải cô mà là Nhã Điềm. Giỏi cho một Lâm Nhã Điềm đã rời xa vẫn khiến Khải Huy nhớ nhung không dứt.

Người con trai mà Đặng Anh Trúc chọn sẽ không có khả năng buông tay. Một năm không được sẽ là hai năm hay ba năm cô cam nguyện khiến hắn yêu cô. Nhưng hiện giờ thì sao Nhã Điềm đã trở về cơ hội có còn chăng?

Tuấn Nguyên đã rời khỏi đó rất lâu nhưng Anh Trúc vẫn đứng nơi đó trong ánh mắt tức giận xen lẫn tuyệt vọng. Yêu chính là tự giành lấy không thể nhường nhịn để người khác cướp mất. Anh Trúc nắm chặt tay một bộ dạng kiên định.

Tuấn Nguyên đi về lớp trong lòng không khỏi dao động vì lời nói của Anh Trúc. Kì thật Anh Trúc đề nghị cũng không có gì không hợp lí, chỉ là cậu ta không thích loại con gái luôn tự cho mình là đúng.

------------------
Trong lớp quả thật ồn ào mỗi người một việc, người thì cắm đầu cắm cổ đọc sách người thì bàn tán sự đời. Nhưng mấy cái sự đời ở đây chính là phim ảnh, thời trang, món ăn, nơi đi chơi,...tóm lại là tất tần tật đều bị lôi ra nói.

Khải Huy thì cứ ngồi một chỗ nhưng trong lòng nóng như lửa đốt. Hôm qua rõ ràng Nhã Điềm không sao còn được hắn đưa về kia mà, hôm nay lại nghe Thục Đoan nói sốt nặng hắn thậm chí muốn lập tức chạy đến bên cạnh Nhã Điềm.

Cả buổi sáng hôm nay hắn có học vô được gì đâu, cứ nghĩ đến khuôn mặt tái nhợt của Nhã Điềm hắn sợ hãi vô cùng. Hắn cũng không biết nên giải thích làm sao về sợi dây chuyền mà Nhã Điềm đang giữ. Khải Huy nghĩ rồi lại thở dài. Gương mặt hắn lại không lộ ra nửa điểm nóng nảy mà trưng ra một bộ dạng không cảm xúc.

Hắn không muốn trách Anh Trúc, nhưng cứ hễ nghĩ đến chính mắt hắn thấy Anh Trúc đứng trơ ra đó nhìn Nhã Điềm nhảy xuống hồ bơi hắn lại cảm thấy lửa giận dâng trào.

- Chúng ta nói chuyện một chút được không?_Anh Trúc cười một cái đứng trước mặt Khải Huy.

Đột nhiên Anh Trúc giật mình lùi về sau vài bước, ánh mắt Khải Huy dường như thù hằn cô thì phải. Ngày đó hắn căm phẫn nhìn cô như vậy vẫn chưa đủ sao, hắn định tức giận với cô đến khi nào mới hài lòng. Nhìn gương mặt lạnh nhạt kia nụ cười trên môi Anh Trúc không tự chủ mà cứng đờ rồi tắt lịm.

- Được._Khải Huy nhíu mày lại gật đầu đồng ý cất bước đi ra ngoài.

Hắn đang nghĩ cũng nên nói rõ cho Anh Trúc biết tầm quan trọng của Nhã Điềm đối với hắn. Nếu Nhã Điềm bị tổn thương nào thì hắn cũng sẽ không bỏ qua. Hiện tại Nhã Điềm chính là đang sốt như vậy có thể là lỗi của ai đây?

Hành lang dài, có nhiều học sinh chạy giỡn cười đùa. Tại một góc hành lang lại có một nam, một nữ đứng đó giữ một khoảng cách nhất định. Gió nhẹ thổi làm tóc Khải Huy có chút rối loạn nhưng lại làm hắn thêm một phần điển trai, ánh mắt hắn nhìn xa xăm không biết là đang nghĩ gì. Anh Trúc cũng đứng một bên ánh mắt không tự chủ được mà không ngừng liếc qua người bên cạnh, hắn vẫn lạnh nhạt như vậy không muốn cho cô cơ hội giải thích sao.

- Chuyện của Nhã Điềm thật sự không phải lỗi của tôi._Anh Trúc một lúc sau mới khó khăn mở miệng.

Khải Huy nhíu mày lại xoay sang nhìn gười con gái đứng bên cạnh mình, hắn cũng không có nói đó là lỗi của Anh Trúc.

- Tôi có nói đó là lỗi của cậu sao?_hắn một bộ dạng thờ ơ.

- Nếu như vậy vì sao cậu thay đổi thái độ với tôi?_Anh Trúc thoáng hiện một tia vui mừng khi nghe hắn nói.

Nếu Khải Huy không giận cô nghĩa là cô vẫn còn cơ hội, chỉ là một chút cô cũng sẽ cố gắng.

- Đúng là cậu không phải người làm Nhã Điềm rơi xuống nước nhưng là người vô tình. Cậu rõ ràng biết Nhã Điềm không biết bơi vẫn để cậu ấy nhảy xuống._Khải Huy nhẹ nhàng nói cũng không nhìn Anh Trúc.

- Tôi làm sao biết cậu ấy sẽ nhảy xuống, huống hồ sinh mạng là của cậu ấy tôi lấy cái gì để cản. Cậu đừng quên cậu ta vì kỉ vật của Nam Thành mà nhảy xuống._Anh Trúc nắm chặt tay cố nén sự ghen tị đối với Nhã Điềm.

- Im đi, cậu đừng nói với tôi sợi dây chuyền đó tự nó bay ra giữa hồ nước._Khải Huy hạ giọng trách móc có chút tức giận.

- Chuyện đó... Cậu làm nhiều chuyện như vậy vì Nhã Điềm có ích gì chứ, cậu ấy cũng đâu để ý đến cậu._Anh Trúc quật cường đánh vào điểm yếu của Khải Huy.

Khải Huy nheo mắt động tác có chút cứng ngắt, Nhã Điềm không để ý đến hắn sao? Hắn lại không cho là như vậy, nhưng có một sự dao động cùng sợ hãi tồn tại đâu đó trong sâu thẳm tâm hồn hắn.

- Tôi không nghĩ vậy.

- Cậu là tự gạt mình sao?_Anh Trúc nhếch môi cười nhạt.

- Có tự gạt hay không tự bản thân tôi biết.

- Tôi thấy rõ ràng Nhã Điềm vẫn nhớ đến Nam Thành, không chừng hiện tại lại có cảm tình với Tuấn Nguyên.

Khải Huy nghe nhắc đến Tuấn Nguyên đột nhiên bàn tay nắm chặt thành quyền, hắn không muốn nghĩ đến. Hắn đánh mất Nhã Điềm một lần không thể đánh mất lần thứ hai.

- Vậy sao? Tôi cũng rất thích cảm giác cạnh tranh._Khải Huy nhếch môi cười lạnh.

Nụ cười đó chỉ để che giấu đi sự lo lắng cùng sợ hãi trong hắn, hắn không dễ dàng để một chuyện nhỏ nhặt lại tức giận. Cô gái này đang suy nghĩ gì hắn không biết sao, nếu hắn tức giận gây gỗ với Tuấn Nguyên không phải sẽ làm Nhã Điềm hiểu lầm hắn gây sự vô cớ sao?

- Được, nhưng tôi thấy cậu rõ ràng không thắng nổi Tuấn Nguyên.

- Vậy cứ chờ xem, còn nữa tôi nhắc cho cậu nhớ Nhã Điềm có thương tích nào khác tôi sẽ không bỏ qua.

Lời nói vừa dứt bóng lưng của Khải Huy cũng khuất sau dãy hành lang. Anh Trúc đứng trân trân tại chỗ. Hắn vẫn một mực bảo vệ Nhã Điềm là vì sao cơ chứ? Cô có chỗ nào không tốt bằng Nhã Điềm hắn vẫn cứ một mực chọn Nhã Điềm.

-----------------------------
Nhã Điềm không biết đã ngủ bao lâu mà cả thân người mệt mỏi vô cùng. Nó chỉ nhớ sáng nay thức dậy cả thân người mềm nhũn không chút sức lực, trán nóng hổi. Hóa ra nó bị sốt Thục Đoan cho nó uống thuốc xong còn định nghỉ một buổi ở lại chăm sóc nó nhưng nó từ chối. Nó thiết nghĩ bệnh cũng không nặng lắm tự nó có thể lo được.

Nó uống thuốc xong lại ngủ cho đến tận bây giờ, nó không dám nói cho ba mẹ biết lại sợ họ lo lắng. Nhã Điềm bước xuống giường muốn rót một ly nước uống nhưng bước chân cứ nặng trịch đầu cũng ong ong làm mọi vật trước

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com