Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

sau khi luyện tập xong liền chạy về phòng tiếp tục chôn người trong chăn. Sáng nay là một ngày chủ nhật, từ rất sớm tất cả học sinh đều bị đánh thức để luyện tập thân thể. Tuy nhiên khí trời giá lạnh, sau khi luyện tập xong những bạn học sinh của chúng ta vẫn lựa chọn trở về phòng làm bạn cùng chăn gối.

Nhã Điềm chỉ khoác lên mình một cái áo khoác rồi chậm rãi đi ra khỏi khu kí túc xá muốn dạo một vòng quanh sân trường. Thục Đoan nhìn nó khó hiểu, khí trời lạnh lẽo nhưng nó lúc nào cũng thích đi ra ngoài. Tuy vậy cô cũng không xen vào sở thích riêng biệt của nó.

Trái bàng thỉnh thoảng rơi lộp bộp trên sân, vài chiếc lá bàng đỏ nghiêng nghiêng chao lượn rồi đáp đất. Nhã Điềm có chút thất thần đứng dưới gốc bàng nhìn lá bàng đã đỏ cả cây, không còn vẻ xanh tươi đầy sức sống. Hoa bàng rơi li ti như hạt bụi, bay bay rồi phủ đầy quanh gốc. Nhã Điềm mỉm cười ngồi lại dưới gốc bàng, dựa người vào đó có chút suy tư cùng nhiều suy nghĩ viễn vong, hơi khép mắt cảm nhận.

Một đôi tay ấm áp áp lên hai gò má vì gió đông mà lạnh đi của Nhã Điềm. Nhã Điềm giật mình bất động một lúc mở mắt ra, trước mặt lại đưa tới một hơi thở ấm áp cùng một tiếng cười khẽ.

Nhã Điềm ngồi thẳng người, gương mặt liền đụng vào một vòm ngực ấm áp, ngẩng mặt lên chỉ thấy một thân thể cao cao, gương mặt điển trai cùng một nụ cười rực rỡ. Nhã Điềm ngẩn người nhìn vào gương mặt đó lại giống như không thể tin, thân thể đột nhiên run lên muốn đưa tay chạm vào. Bàn tay đưa lên có chút run rẩy, giọng nói cũng trở nên yếu ớt vô lực.

- Nam Thành! Là cậu thật sao?

- Là tôi! Sao lại ngốc như vậy, ngày đông thế này sao lại ra ngồi phơi gió chứ? Không có tôi cậu không thể tự chăm sóc bản thân tốt một chút sao?_giọng nói quen thuộc đến mức khiến Nhã Điềm vừa vui vừa lo sợ.

Nhã Điềm sợ rằng trong giây lát đây thì mọi thứ sẽ tan biến, người con trai trước mặt cũng rời xa nó.

- Vậy cậu trở về đi! Trở về chúng ta sẽ lại như ngày trước… được không?_Nhã Điềm không biết nếu người đó trở về nó sẽ dùng thân phận gì ở cạnh cậu.

- Nhã Điềm! Tôi không thể ở bên cạnh cậu nữa, bên cạnh cậu đang có một người rất yêu cậu._người con trai khẽ mỉm cười, nụ cười có chút nhợt nhạt.

Nhã Điềm đưa tay nắm lấy bàn tay đang áp lên gò má nó, nó sợ buông ra cậu sẽ lập tức rời đi.

- Cậu giận tôi nên mới ra đi không trở về sao?_một giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt lạnh lẽo rồi chạm vào da thịt của đôi bàn tay ấy, bàn tay kia cứng đờ một lúc giống như đang cảm nhận nỗi đau.

- Đừng khóc! Tôi ra đi không liên quan đến cậu và cũng không liên quan đến bất kì ai cả._giọng nói dịu dàng cứ như vậy vang lên, bàn tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt.

Thật quen thuộc, quen thuộc đến mức khiến người ta không dám tin mọi chuyện không phải là thật.

- Cậu đừng đi, tôi sẽ không khóc nữa._giọng Nhã Điềm vô lực van xin.

- Chừng nào thì cậu trưởng thành đây? Nhưng cậu cứ việc khóc bởi vì sẽ có người lau nước mắt cho cậu. Cậu phải cười biết không?

Chỉ thấy nụ cười ấy mờ dần rồi biến mất cùng bóng dáng quen thuộc ấy. Chỉ thấy một cô gái khép mắt dưới gốc cây bàng , từng giọt nước mắt lăn dài. Trước mặt, xuất hiện một bóng dáng cao cao nửa quỳ nửa ngồi xuống trước mặt, đưa đôi tay nhẹ áp lên hai gò má lạnh băng, ngón tay thuần thục nhẹ nhàng lau đi nước mắt. Trên mặt không có quá nhiều biểu cảm, trên thực tế trong tâm lại đau vô cùng. Nhã Điềm đưa tay bắt lấy đôi bàn tay ấy, mơ màng gọi “ Nam Thành!”. Bàn tay đang lau nước mắt kia dừng lại, thân thể cũng bất động, ánh mắt lại không rời gương mặt kia.

Nhã Điềm mở mắt vừa kinh ngạc cũng có cảm giác xa lạ, ngượng ngùng. Người con trai này cũng chỉ mỉm cười rút tay về.

- Sao lại ngủ ở đây? Cậu không lạnh sao?_Tuấn Nguyên mỉm cười, cậu ta làm như chưa nghe cũng chưa thấy gì.

- Tôi…tôi chỉ định ngồi một lúc, không nghĩ lại ngủ quên._Nhã Điềm hơi cúi mặt, khóe mắt vẫn cay.

Tuấn Nguyên lắc đầu cười khổ, cậu ta đứng dậy đưa tay ra muốn đỡ Nhã Điềm đứng dậy:

- Đứng dậy đi! Tôi cùng cậu đi dạo được chứ?

Nhã Điềm ngẩn người nhìn Tuấn Nguyên nhưng không có từ chối, vẫn đưa tay đặt vào bàn tay của Tuấn Nguyên mượn lực đứng dậy.

- Cảm ơn! Cậu cũng đi dạo sao?_Nhã Điềm cười cười muốn xóa đi cảm giác ngượng ngùng.

- Ừ, tình cờ đi qua đây thấy cậu ngủ quên nên ghé qua đánh thức, sợ cậu bị cảm lạnh.

- Tôi thấy gốc bàng lá đỏ đẹp nên muốn ngồi ngắm một chút, không nghĩ tới miên man lại có thể ngủ._Nhã Điềm cười khẽ một tiếng.

Hai người bước sóng đôi dưới những tán bàng lá đỏ, bước đi chậm rãi nói chuyện cũng không quá miễn cưỡng. Nhã Điềm chỉ nghĩ đơn giản là bạn bè sẽ không cảm thấy câu nệ gì. Dù sao một năm qua, Tuấn Nguyên vẫn là người thường hay tâm sự cùng nó. Cho dù nó vẫn cố giữ khoảng cách thích hợp, một lúc nào đó khó tránh khỏi tâm sinh phiền muộn vì phải đối mặt với gương mặt này.

Nhưng Nhã Điềm đã không biết rằng khi tay nó đặt vào tay Tuấn Nguyên thì có một ánh mắt tràn ngập thất vọng cùng đau lòng đang dõi theo. Hắn cảm thấy chua xót nhưng không thể làm gì. Nhận được tin nhắn của Thục Đoan, hắn cũng đi ra khỏi khu kí túc xá. Hắn thật ra nghĩ rằng nếu không cần thiết chỉ đơn giản là đi theo phía sau nó cũng được. Khi thấy nó, lấy tận mắt thấy bàn tay kia đã bị một người khác nắm lấy rồi. Khải Huy hít sâu, trong tim có cảm giác ẩn nhẫn đau, xoay người rời đi lặng lẽ cũng như phương thức hắn đã đến.

- Cậu…chân cậu đã khỏi hẳn chưa?_Tuấn Nguyên hơi ngập ngừng gãi đầu.

Rõ ràng khi đối diện với Nhã Điềm tâm trạng Tuấn Nguyên không khỏi khẩn trương hơn bình thường.

- Cũng tốt rồi, cậu nhìn xem tôi có thể chạy bộ vào buổi sáng dĩ nhiên không sao rồi._Nhã Điềm cười khẽ một tiếng.

- Vậy tốt rồi.

Tuấn Nguyên hơi liếc mắt nhìn Nhã Điềm, cậu ta muốn nói thêm gì đó nhưng lại không thể thốt nên lời. Lúc nãy, khi đi qua gốc bàng kia cậu ta nhìn thấy Nhã Điềm cảm thấy giống như thời gian đang dừng lại. Cậu ta vì suốt tuần qua không đến gần nó nhiều lắm nên có chút khó chịu. Mỗi lần vào lớp, cậu ta vào lớp, cậu ta cùng lắm chỉ nói với nó vài câu. Nó cũng thường chủ động nói chuyện nhưng thời gian hai người ngồi cạnh tựa hồ không có. Mà muốn không gian chỉ có hai người càng không thể. Người bên cạnh nó luôn là Khải Huy không phải cậu ta. Lần trước, chính mắt thấy Nhã Điềm ngã cậu ta tựa hồ muốn lập tức đến bên cạnh. Cậu ta rõ ràng là người đến trước thế nhưng vẫn bị Khải Huy giành mất cơ hội chăm sóc. Tuấn Nguyên từ hôm đó đã biết những ngày sau quyền chăm sóc Nhã Điềm vẫn là Khải Huy nên cậu ta cũng chưa hề đá động tới. Cậu ta chỉ quan tâm hỏi vài câu, nhìn nó bước đi muốn đưa tay ra đỡ nhưng bên cạnh nó đã có một bàn tay khác rồi. Dù biết trong lòng nó không có cậu ta nhưng cậu ta lại không thể buông tay, vì mỗi lần cậu ta nghe những lời đả kích từ những bạn nữ trong lớp dành cho nó tâm không chịu được cũng đau thay. Cậu ta còn cảm thấy việc nó ở bên cạnh Khải Huy chính là nỗi đau không phải niềm vui. Thế nhưng cậu ta không cản được vì cậu ta nhận thấy mỗi lần ở cạnh Khải Huy nó lại có thể bộc lộ tính cách trẻ con, giữa hai người họ lại sinh ra một loại cảm giác thân thiết khiến người ta không thể chen ngang.

- Cậu đã chuẩn bị ôn thi tốt rồi chứ?_Nhã Điềm nghiêng đầu hỏi Tuấn Nguyên.

Tuấn Nguyên ngẩn người một lúc mới hồi phục tinh thần vì mãi miên man suy nghĩ, nở một nụ cười nhẹ :

- Tốt rồi, không biết có thể giành đầu bảng không?_cậu ta nói đùa nhưng thật ra cũng là thật.

- Có thể chứ, ai cũng có cơ hội này mà._Nhã Điềm gật gật đầu, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn quang cảnh sân trường.

Tuấn Nguyên nhíu mày nhìn Nhã Điềm một lúc lại hỏi một câu khiến cả Nhã Điềm và chính bản thân cậu ta cũng sửng sốt:

- Nếu tôi và Khải Huy cạnh tranh, cậu hi vọng người đầu bảng là ai?

Nhã Điềm sững sờ đứng lại, nó nheo mắt nhìn Tuấn Nguyên. Câu hỏi của cậu ta tựa hồ không phải hỏi về vị trí đầu bảng kia mà là một ý nghĩa khác. Nhã Điềm chợt nghĩ cậu ta chính là tuyên bố nếu cậu ta cùng Khải Huy theo đuổi nó thì nó sẽ chọn ai?

Trong lòng Nhã Điềm chấn động, nó chưa bao giờ nghĩ sẽ lại lần nữa đối diện với loại câu hỏi này. Năm đó, người con trai đó cũng hỏi nó như vậy. Nam Thành hỏi rằng “Nếu một ngày tôi và Khải Huy có một người nhất định phải rời xa cậu vì một lí do nào đó thì cậu sẽ muốn ai ở lại bên cạnh?”. Lúc đó nó ngốc nghếch không nhận ra, nó chỉ cười bảo rằng “ Không cần chọn ai cả bởi vì hai cậu nhất định mãi mãi ở bên cạnh tôi.”

Đúng vậy nó luôn hi vọng trong hai người sẽ không có bất cứ ai rời xa nó. Chí ít trọn đời này là như vậy, nó luôn tin tưởng vào điều đó. Cho đến khi người đó ra đi nó vẫn không thể tin, không thể chấp nhận một sự thật phũ phàng như vậy. Người con trai đó không chỉ rời xa nó một, hai ngày mà là trọn đời này nó cũng không thể nào gặp lại nữa. Nó trốn tránh cảm giác mất mát, đau thương muốn tìm đến một nơi yên tĩnh. Không ngờ tạo hóa cũng trêu nó, ngay ngày đầu bước vào ngôi trường mới nó đã chạm mặt với một người có khuôn mặt hao hao giống như người con trai đó. Là cảm giác đau lòng, là tội lỗi, là áy náy vì thế nó muốn tìm hình bóng Nam Thành từ Tuấn Nguyên. Nhưng nó sai rồi, Nam Thành và Tuấn Nguyên không có tính cách cùng sở thích giống nhau. Nó lại nhớ đến câu trả lời của nó dành cho Nam Thành, nó không muốn ai lìa xa nó cả. Vì đã có một người một người lìa xa nên nó không muốn mất thêm một người nữa. Nó lựa chọn trở về dù chỉ với cương vị một cô bạn thân cũng được, chỉ để có thể được bên cạnh Khải Huy. Nó không có can đảm thừa nhận tình cảm của nó dành cho Khải Huy nhưng lại không muốn rời xa hắn. Là nó ích kỉ nhưng chỉ cần được nhìn thấy hắn mỗi ngày thôi đã đủ. Nhưng trước khi rời đi Tuấn Nguyên, cậu ta đã nói muốn nó ở lại. Nó chỉ mỉm cười nói có duyên sẽ gặp lại, nó nói muốn trở về bên gia đình, bên những người bạn của nó. Điều làm nó sững sờ nhất trước khi nó đi chính là câu hỏi của Tuấn Nguyên.

“ Nếu cậu và tôi có duyên gặp lại có phải cậu sẽ cho tôi một cơ hội không?”

Nó đã im lặng không trả lời, lặng lẽ rời đi. Cho đến ngày gặp lại Tuấn Nguyên nó không khỏi ngây người, luôn tìm cách trốn tránh cậu ta. Nó không muốn trả lời câu hỏi đó và cũng không muốn một lần nữa đối diện với sự lựa chọn. Tại sao lúc nào cũng phải bắt nó lựa chọn một trong hai người con trai. Cả hai người cứ như vậy ở cạnh nó không tốt sao, bất quá nó sẽ không chọn yêu ai nữa, cứ như vậy làm bạn thân của hai người. Nhưng là…đó chỉ là ý nghĩ mà ý nghĩ thường trái với lí lẽ con tim. Trong tim nó rõ ràng đã có đáp án nhưng lại không muốn đối diện mà thôi.

Nhã Điềm ngơ ngác trở về phòng, đầu óc bỗng chốc rối loạn. Khi nghe Tuấn Nguyên hỏi đến điều đó, nó chỉ lắc đầu trả lời một câu giống như nó đã trả lời Nam Thành.

“ Nếu có thể thì cả hai người đừng ai đứng đầu bảng như vậy tôi sẽ không phải lựa chọn.”

-----------------------------------------
CHƯƠNG 19.2 : CHẠM VÀO NỖI ĐAU

“ Điềm…tôi sẽ không để cậu xảy ra tình trạng này nữa.”

Bước chân Khải Huy chậm chạp giống như không có mục đích. Dáng hắn cao cao, hai tay đút túi quần đi dọc theo bãi cỏ bên bờ sông. Khi nhìn thấy Tuấn Nguyên cùng Nhã Điềm nói chuyện hắn đã rời đi và trong vô thức cũng ra khỏi cổng trường đi đến bờ sông phía sau trường. Vì hôm nay là chủ nhật, bãi cỏ bên bờ sông càng nhộn nhịp. Có người ra đây câu cá cũng có người ra đây dựng một cái lều gọi là cuộc dã ngoại nho nhỏ. Bên kia bờ sông nhà ở san sát, ở bên nay lại là một bãi cỏ xanh mướt. Vì ở khu vực trường học cho nên phía sau trường cũng không có nhà dân. Vì ít người đi lại nên đám cỏ ở đây càng xanh mướt.

Trong lòng Khải Huy buồn bực, lâu lâu lại hất một hòn sỏi trắng văng xuống bờ sông. Trong làn gió lạnh lẽo của mùa đông, bóng dáng cao ráo ấy càng trở nên cô độc. Hắn thở dài một hơi, làn khói lạnh lẽo cũng theo đó bay ra tỏa vào không khí. Nắng đã lên cao, ánh nắng khiến lòng người cảm thấy ấm áp yên bình. Khải Huy ngồi xuống bãi cỏ, nhìn dòng nước lượn lờ trôi. Bèo xanh trôi theo con nước mang theo vệt dài xanh biếc trên dòng nước.

Khải Huy cảm thấy rất buồn chán cũng không biết làm gì để giải tỏa sự khó chịu đang đè ép trong lòng. Hắn hết ngồi rồi ngã người ra sau nằm hẳn xuống bãi cỏ. Mở mắt nhìn lên liền thấy những tán bằng lăng rậm rạp, xơ xác. Càng nhìn vào sau những kẽ hở là khoảng trời xanh, có nắng yếu ớt xuyên qua. Nơi nào đó trong kí ức một thoáng hiện về.

Năm đó, hắn và nó chín tuổi dĩ nhiên còn có cả Nam Thành lẫn Thục Đoan. Hắn nhớ nó rất thích hoa bằng lăng. Cái màu tím nhàn nhạt nhưng buồn thảm đạm. Hắn bĩu môi khinh thường nó. Hắn nói người ta thích hoa hồng, hoa tuy-lip hay hoa thủy tiên gì đó. Ai lại giống như nó thích loài hoa chẳng cao quý mà nhìn màu cũng chẳng cảm thấy vui. Hắn nhớ nó lườm hắn bảo hắn cứng nhắc làm gì biết thưởng thức nét đẹp hồn nhiên cùng dịu dàng như nét đẹp của nữ sinh mới lớn của hoa bằng lăng. Hắn bật cười, chỉ là mấy cánh bằng lăng mỏng manh mà nó cũng có thể đem ra so sánh được. Tuy vậy hắn đã để nó trong lòng, hắn chưa bao giờ quên. Sinh nhật tròn mười tuổi của Thục Đoan. Rất nhiều bạn bè đến tặng hoa cùng quà cho Thục Đoan. Nghe nói Thục Đoan thích hoa hồng cho nên rất nhiều nam sinh tặng kèm cả hoa hồng. Hắn thấy thế liền trêu ghẹo nó:

- Tiểu Điềm cậu xem con gái người ta phải thích những loài hoa hồng như thế, ai như cậu lại đi thích loài hoa không người để mắt đến.

- Tôi…tôi thích màu nhẹ nhàng._Nhã Điềm trừng mắt nhìn hắn.

Đó là lần đầu hắn thấy nó tỏ ra thái độ kịch liệt không thích hoa hồng. Nhưng hắn nhận ra trong mắt nó có sự tiếc nuối. Hắn không thể lí giải được ánh mắt đó là vì sao tiếc nuối. Nếu đã nói chán ghét thì ánh mắt phải cực kì muốn tránh xa mới đúng nhưng ánh mắt nó giống như là thèm khát muốn được chạm vào.

- Vì sao cậu không chọn hoa hồng màu khác đâu nhất thiết màu đỏ.

- Vì…vì nó có gai. Hơn nữa hoa hồng mỗi màu một ý nghĩa đâu có giống nhau chứ.

Lần này không chỉ có hắn cười mà cả Thục Đoan và Nam Thành cũng cười. Hắn nhớ cả ngày sinh nhật của Thục Đoan thấy hoa hồng nó liền tránh đi chỗ khác như tránh tà vậy. Mỗi lần như thế nó đều kéo Nam Thành cùng Thục Đoan qua ngồi cạnh ngăn cách giữa nó và hoa hồng. Hắn cảm thấy buồn bực kể từ đó. Bởi vì người nó hướng đến luôn là Nam Thành. Tại sao không lúc nào nó nhìn về phía hắn. Cái đêm đó kết thúc buổi tiệc sinh nhật của Thục Đoan. Nó rất là tự nhiêm nhảy lên xe hắn cho hắn đưa về nhà. Trên đường về nó nhảy mũi không ngừng. Hắn và Nam Thành cùng quan tâm hỏi nó nhưng nó bảo không sao. Sau khi Nam Thành trở về nhà, hắn cũng quay xe về nhà nhưng vì có chuyện muốn hỏi nó cho nên quay trở lại. Hắn thấy nó đứng tựa cổng hơi thở nặng nề. Hắn kinh hoàng đến mức bỏ chiếc xe chạy đến đỡ lấy

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com

Snack's 1967