Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: quay lại chào cô lao công:
- Con cảm ơn cô, thôi chào cô còn về đây ạ!
- À, không có gì, chào cháu.
Rồi theo hướng đã định từ trước Nhã Điềm mở cổng bước ra ngoài đi thẳng đến chợ để mua đồ.
Như có linh cảm lâu lâu nó lại quay phía sau lưng nhìn dáo dác, đứng lặng hồi lâu thấy mọi thứ vẫn bình thường mới bước tiếp.
Linh cảm của Nhã Điềm không hề sai sau lưng nó đúng là có người luôn dõi theo, mỗi lần nó quay lại nhìn là mỗi lần người đó phải tìm chỗ để mà trốn trông khổ sở đến thảm hại.
Thỉnh thoảng có người còn nói người đó là tên yêu râu xanh chuyên đi săn đón con gái nhà lành vì thái độ thập thò lén lút đáng ngờ vực.
Lúc này cũng đã sáu giờ mấy sáng mọi người bắt đầu xúng xính đi chợ nườm nượp nên nó không còn cảm thấy bất an nữa cứ chậm rãi bước đều cuối cùng rồi cũng đến chợ.
Chợ đông nghẹt người, nó phải bon chen đến vả mồ hôi mới mua được rau cải và vài gia vị cần thiết.
Đến gian hàng thịt cá, nó kì kèo trả giá mãi mới mua được người bán hàng là một phụ nữ trung niên phải lắc đầu cười khổ với nó, nhưng miệng lại tấm tắc khen nó.
- Thôi được rồi cô bán cho cháu với giá rẻ vậy, nếu gặp thêm vài người như cháu chắc cô giải nghệ luôn quá.
- Dạ, làm gì có cháu mua đúng giá mà cô_nó nở một nụ cười thân thiện.
- Cô mà có đứa con trai thì cô đã chấm con làm con dâu rồi, người đâu vừa xinh đẹp lại giỏi dang.
- Cô nói quá rồi đấy ạ, cháu cũng bình thường thôi.
Nói mãi nói mà không để ý có một chàng trai đứng sau lưng nó nãy giờ nở một nụ cười tinh quái, thấy cô kia định đưa bọc thịt trên tay cho nó trong khi nó đang hí hoáy đếm tiền để đưa cho cô bán hàng, thì chàng trai nhanh tay chụp lấy bọc thịt.
- Con lấy chỗ thịt này bao nhiêu tiền hả cô?_câu nói của chàng trai vô cùng tự nhiên nhưng lại làm cô bán hàng vô cùng ngạc nhiên vì đối tượng cô định đưa là cô gái chứ không phải chàng trai.
Nó định lấy bọc thịt từ trên tay cô bán hàng nhưng lại chơi vơi trong không trung đơn giản là vì nó đã bị ai kia lấy mất mà không một lời xin phép.
Bức tức nó chưa nhìn đối tượng đã mắng tới tấp.
- Tên chết tiệt nào lấy đồ của bà thế hả mau trả đây nếu không ta cho biết tay_ quay ngoắc người lại nó mở to mắt miệng há hốc nói không nên lời, trong khi người kia nhìn nó nở một nụ cười tỏa nắng.
- Cậu...cậu...sao...sao cậu...
--------------------------------------------------------------------------------------------
CHƯƠNG 1.3 HAI ĐƯỜNG THẲNG SONG SONG
" Phải chăng tôi và cậu chỉ mãi như thế này như hai đường thẳng song song, chỉ đi bên cạnh nhưng không bao giờ chạm mặt?"
- Tôi sao?_đưa mặt mình sát mặt cô gái chàng trai vẫn cười một nụ cười tinh ranh như thuở nào.
- Sao..sao cậu lại ở đây?_hỏi một câu hỏi ngớ ngẩn đây là chợ ai đến mà chẳng được.
- Tại sao tôi lại không thể ở đây, đây là nhà cậu à?_ vẫn thái độ đó chàng trai càng tỏ vẻ thích thú buông lời trêu chọc.
- Ơ, tất nhiên là không phải nhưng tôi có thấy cậu đi chợ bao giờ đâu_vẫn đôi mắt ngạc nhiên nó nhìn chàng trai trước mặt đã lâu không gặp, cậu không khác là mấy nhưng trông cao hơn chững chạc hơn.
- Cậu đã lâu không gặp tôi dĩ nhiên tôi phải khác chứ, đâu như thế mãi được_ nói rồi chàng trai thôi nhìn nó nữa, đưa mắt sang nhìn cô bán hàng đang trố mắt nhìn hai người cất giọng nói nhẹ nhàng.
- Đây tiền gửi cô.
- À, Khải Huy đấy à vậy mà làm cô tưởng là cướp cạn từ đâu tới.
- Dạ! Là con đây_nói rồi cậu lại nở nụ cười.
Nhã Điềm lại lần nữa trố mắt nhìn, mới một năm mà Khải Huy thay đổi quá lễ phép hơn nhiều, biết cả đi chợ đến nỗi thành khách quen.
- Đi chợ với bạn gái à, trông xinh đấy lại giỏi dang cháu khéo chọn thật.
Câu nói của cô bán hàng làm Nhã Điềm giật mình, quay qua nhìn cô bán hàng thanh minh, nhưng lại không nhanh bằng Khải Huy.
- Vâng bạn gái cháu, cảm ơn cô đã quá khen, đúng không tiểu Điềm?_ vừa nói với cô bán hàng hắn vừa hơi cúi thấp đầu nhìn nó đang mở mắt trừng trừng nhìn hắn đầy căm phẫn.
- Cậu muốn chết sao?_ nó quay người lại thôi nhìn hắn thục vào bụng hắn một phát làm mặt hắn nhăn như khỉ ăn ớt, nhưng vẫn mấp mấy môi đá đểu.
- Cậu...cậu vẫn hung dữ như ngày nào chẳng thay đổi gì cả.
- Kệ tôi, ai bảo cậu nhiều chuyện_chiến tranh xong nó nói với cô bán hàng:
- Cô đừng tin cậu ta, cậu ta nói đùa đấy_nó xua xua tay phản bác lời nói của hắn.
Cô bán hàng chỉ cười chứ không nói gì nữa vì cô thấy nó đang ngượng mặt đỏ như quả cà rồi.
Nhưng câu nói của nó lại hắn cảm thấy hụt hẫng vô cùng.
"Chẳng lẽ, làm bạn gái tôi làm cậu khó chịu đến vậy sao? Tôi nhớ lúc trước cả bốn đứa đi chung cậu và Nam Thành cứ kè kè mọi người nói cậu và cậu ấy là một đôi, cậu chỉ bẽn lẽn cười, hóa ra tôi và cậu ấy khác nhau đến vậy."
- Vậy thôi tụi cháu đi đây_ hắn chào cô bán hàng một tay xách đồ giùm nó, một tay khoác vai nó đi, hắn sợ lỡ mọi chuyện thêm căng thẳng nó giận hắn cho mà xem.
Nó mặt hầm hầm mặc cho hắn lôi đi, đi được một đoạn khá xá nó đưa tay gỡ tay hắn ra khỏi vai mình, bỏ đi một mạch chẳng nói chẳng rằng.
Hắn biết nó giận hắn rồi, nên lập tức chạy theo níu tay nó lại.
- Tôi xin lỗi, lần sau tôi không đùa như thế nữa, không lẽ cậu mới về mà định không nói chuyện với tôi sao?
Nó quay lại mặt đối mặt có cảm giác gì đó là lạ ngường ngượng, mặt lại đỏ không hiểu sao bây giờ nhìn vào mắt hắn nó không cảm thấy thoải mái như trước mà có thứ gì đó đè nặng.
- Tôi không giận cậu, chẳng qua chuyện đó làm tôi nhớ đến chuyện cũ thôi_nói rồi nó gỡ tay hắn ra bước chậm từng bước.
- Cậu vẫn còn nhớ cậu ấy sao, đã một năm rồi cậu vẫn không thể quên sao?_ hắn bước chậm theo nó, vừa hỏi nhưng mắt vẫn hướng về phía trước.
- Cũng không hẳn, chỉ là tôi tạm thời chưa chấp nhận thôi có lẽ tôi cần thêm thời gian.
Hắn thở dài một cái rồi cả hai chìm trong im lặng, trong cái nắng sớm hai cái bóng một nam một nữ đổ rạp xuống nền đường cứ chầm chậm mà bước, khoảng cách vẫn không đổi, vẫn như hai đường thẳng song song.
Bất giác hắn lại suy nghĩ" Phải chăng tôi và cậu chỉ mãi như thế này như hai đường thẳng song song, chỉ đi bên cạnh nhưng không bao giờ chạm mặt?"
Im lặng mãi cũng không phải cách, hắn định nói gì đó nhưng dường như cả hai có cùng suy nghĩ.
- Cậu/ cậu_cả hai cùng đồng thanh rồi nhìn nhau nở nụ cười.
- Cậu nói trước đi_hắn mở miệng nhường quyền nói cho nó.
- À, thật ra cũng không có gì, tôi chỉ muốn hỏi một năm qua cậu sống tốt chứ?
- Tốt?, không được gọi là tốt nhưng cũng được gọi là khá ổn, vậy còn cậu thì sao tránh mặt cả tôi lẫn Thục Đoan cậu cảm thấy tốt à?_nở nụ cười nhạt nhẽo, Khải Huy khẽ lia mắt nhìn Nhã Điềm.
Nó đã không biết trong một năm qua hắn đã nhớ nó đến thế nào, hắn và Thục Đoan nhiều lần đến thăm nó tại kí túc xá trường Đăng Du nhưng nó đều tránh mặt, nó chỉ gặp mỗi ba mẹ nó. Hắn biết tin tức thông qua ba mẹ nó, chỉ cần biết nó vẫn ổn thì hắn an tâm rồi. Đến bây giờ nó đã về và đang đi bên cạnh hắn, hắn chỉ muốn làm điểm tựa để xoa dịu nổi đau cho nó nhưng trước mặt hắn nó lại tỏ ra mạnh mẽ hơn là hắn tưởng.
- Tôi...tôi xin lỗi hai cậu, nhưng tôi không còn cách nào khác, vì khi thấy hai cậu tôi lại nhớ đến Nam Thành bởi lẽ giữa bốn chúng ta luôn đầy ấp kỉ niệm._nó hơi khựng lại khi nghe câu hỏi của hắn có cảm giác tội lỗi đè nặng khi phủ nhận sự giúp đỡ của hắn và Thục Đoan chỉ vì suy nghĩ trẻ con của nó.
- Chỉ vì thế mà cậu ầm thầm thay đổi hồ sơ đăng kí thi tuyển vào trường Đăng Du bỏ hai chúng tôi ở lại đây không ngừng lo lắng cho cậu.
Nó không nói gì chỉ lẳng lặng bước đi vì nó biết có nói gì cũng vô ích mọi chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi, nó muốn chôn sâu tất cả và cố quên đi để bắt đầu một cuộc sống mới tràn đầy tiếng cười như trước đây.
Hai người đi được một lúc chợt nó dừng lại, hắn cũng dừng theo cả hai cùng hướng mắt vào nhà Nam Thành.
- Hôm nay ngày giỗ cậu ấy, cậu đến chứ?_hắn lại quay sang nó hỏi.
- Đến, tôi phải đến chứ_Nó nhìn hắn khẽ mỉm cười dường như nó đã thích nghi khi nhắc đến cậu ấy nó không còn buồn nữa đã một năm rồi còn gì.
- Vậy chúng ta về thôi, lát nữa tôi và Thục Đoan cùng qua đây với cậu._hắn lặng lẽ cất bước đi trước.
Nó đứng đó hồi lâu cũng cất bước chạy theo phía sau miệng nở nụ cười hỏi han.
- Cậu và Thục Đoan sao rồi?_nó nghiêng nghiêng đầu hỏi
- Sao là sao, vẫn vậy thôi._hắn hơi bất ngờ vì câu hỏi của nó, không ngờ nó vẫn còn tâm trạng đùa, hắn hiểu ý nó muốn hỏi gì nhưng chẳng lẽ nó không hiểu tình cảm hắn dành cho nó sao?
- Thế à, chán thế_nó làm mặt ỉu xìu, cúi đầu đi bên cạnh hắn.
"Phải chi cậu đừng yêu tôi thì có lẽ tôi đã không khó xử, cậu hiện giờ cũng đã có người yêu đâu phải chờ tôi hồi tâm chuyển ý cậu ngốc quá, Khải Huy à!"
Nó cúi đầu để tránh nét buồn trên mặt không phải nó không hiểu tâm ý của hắn, nhưng hiện tại nó vẫn chưa quên được người con trai kia, nó không muốn ngộ nhận lại làm khổ cả hắn và nó.
- Cậu đúng là đồ con nít không bao giờ lớn nỗi_hắn kí đầu nó một cái, rồi co giò chạy_hắn nhận ra nó đang buồn nên muốn làm cho nó vui và cách này là cách lúc nhỏ hắn vẫn làm,nó rất có tác dụng và bây giờ vẫn thế. Nhã Điềm lập tức ngẩng mặt lên đuổi theo Khải Huy, miệng la hét ỏm tỏi vì bị đá đểu.
- Cậu đứng lại đó, tôi bắt được là cậu chết với tôi, Khải Huy cậu đứng lại mau!
- Cậu mơ đấy à, tôi đâu ngốc đứng lại để cậu cho tôi một trận à_miệng thì nói thế thôi nhưng tốc độ của Khải Huy đã chậm hơn lúc đầu hắn không muốn thấy nó mệt.
- Cậu giỏi thì đừng lại gần tôi nữa nhé_miệng la hét đôi chân ngắn vẫn ra sức chạy để đuổi kịp Khải Huy, nhưng trong một lúc lại cúi đầu xuống không để ý phía trước thì đâm sầm vào một tấm ngực vô cùng vững chãi.
Khi nghe câu nói của Nhã Điềm bất giác Khải Huy đột ngột dừng chân, quay mặt lại phía Nhã Điềm định nói gì đấy,chưa kịp mở miệng thì Nhã Điềm đã đâm sầm vào hắn làm hắn mất đà cả hai ngã sỏng soài trên nền cỏ ven đường đầy sương, đồ văng vung *** trên nền cỏ.
Khải Huy mặt nhăn nhó vì đau, còn Nhã Điềm nằm trên người Khải Huy vì quá bất ngờ vẫn chưa kịp phản ứng ngẩng mặt lên đôi mắt mở hết cỡ nhìn Khải Huy.
Ở cự li gần thế này Nhã Điềm mới nhận ra rằng gương mặt trước mặt cũng thật sự điển trai, thế mà bấy lâu nó lại không nhận ra có một tên bạn thân đẹp trai đến thế.
Khải Huy thì nheo nheo mắt khó hiểu nhìn xem Nhã Điềm đang định làm gì mà cứ nhìn chằm chằmm hắn như vậy, nhưng thoáng qua đầu Khải Huy lại hiện lên tia giảo hoạt.
- Không phải cậu mê đắm sắc đẹp của tôi rồi đấy chứ?_môi Khải Huy khẽ nhếch lên thành một đường cong nhẹ nhưng trông gian gian đểu đểu.
Nhã Điềm lúng túng khi bị bắt gặp thái độ bất lịch sự kia nên có chút ngượng định lấy lại tư thế để đứng dậy.
- Làm...làm gì có, cậu mơ đấy à, chẳng...chẳng qua tôi quá bất ngờ thôi._Nhã Điềm đưa tay chống lên bãi cỏ còn lấm tấm giọt sương sớm chưa tan để đứng dậy nhưng không được có gì đó quàng qua lưng rồi làm Nhã Điềm ngã oạch lại lần nữa lên người Khải Huy.
- Cậu làm quái gì vậy thả tôi ra!
- Tôi đâu làm gì tự cậu không muốn rời khỏi người tôi đấy chứ trách gì tôi.
Tình hình hiện tại là hai tay Khải Huy đang vòng qua lưng nó kéo nó ngã xuống lần nữa.
Bị kéo ngã lần nữa Nhã Điềm thực sự rất bực mình, nó quát vào mặt Khải Huy nhưng hắn nào có để ý vẫn trả lời thản nhiên không hề thú nhận tội lỗi.
Mặt Khải Huy gian hơn bao giờ hết, xem kìa chính cậu ta kéo nó ngã mà lại đổ cho nó tội mê trai cơ đấy có tức không chứ, Nhã Điềm rất muốn nện vài đấm vào bản mặt mà lúc nãy nó vừa mới thừa nhận là điển trai.
- Cậu....
- Tôi sao?
Lại là câu hỏi đó thật làm nó ức chế quá đi mất.
Nhã Điềm vùng hết sức bản thân đang có hiện tại để đứng dậy một cách thô bạo, tránh sang một bên phủi phủi một ít bụi vương trên váy thể thao.
Thô bạo hơn là cô gái nhìn bề ngoài nhẹ nhàng mà điềm đạm kia dùng bàn chân nhỏ nhắn của mình đá một phác vào chân đối phương với một lực không hề nhẹ.
- Cho cậu chết nè dám trêu tôi!
Nói xong lời cảnh cáo đầy uy lực của bậc đàn chị rồi ngúng nguẩy giận dỗi bỏ đi mà chẳng cần để ý đến người kia vì cú đá đó mà ngồi bật dậy ôm chân xuýt xoa kêu đau.
- Nè cậu có phải con gái không vậy, thiệt tình lực gì mà mạnh quá trời, ui da...đau quá.
Khải Huy vừa đau chân nhưng cũng thấy buồn cười khi nhớ đến bộ dạng ngượng ngùng của Nhã Điềm lúc nãy. Thật ra là hắn nhường nó đó thôi nếu hắn dùng hết sức thì nó không thể nào đứng dậy nổi.
Vả lại hắn nhận ra có người đi qua khẽ cười khúc khích nhìn tư thế đáng ngờ vực đầy hiểu lầm kia nên mới buông nó ra.
Đã là thanh mai trúc mã với nhau từ nhỏ nên hai người chưa hề ngại ngùng khi ở cạnh nhau, nên cả hai cũng chưa nghĩ rằng một ngày nào đó sẽ ở cạnh nhau với trạng thái ngại ngùng như thế.
Khải Huy ôm chân được một lúc, khuôn mặt vờ đau đớn mong nhận được sự thương xót từ ai kia, mong người ta niệm tình bạn thân mà đến hỏi han hay dìu về nhà thì càng tốt.
Nhưng hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của Khải Huy, Nhã Điềm nhà ta vẫn bước phải nói là bước từng bước chắc chắn và thẳng tiến về nhà không hề có ý định quay lại.
Nhận thấy mưu kế của mình không thành, Khải Huy đành nén nổi đau cố gắng đứng dậy xách theo bọc đồ nằm vung *** trên bãi cỏ cạnh mình đi mà như chạy theo Nhã Điềm.
- Nè đợi tôi với làm gì mà đi nhanh vậy giỡn chút lại giận nữa à?
Vì bước chân dài nên cuối cùng Khải Huy cũng đuổi kịp Nhã Điềm, đưa tay vỗ nhẹ vào vai mong đợi câu trả lời.
-....
Im lặng chẳng thèm gật đầu cũng chẳng thèm lên tiếng, Nhã Điềm vẫn bước từng bước thản nhiên.
- Cậu giận dai thế, đừng quên lúc nãy nhờ tôi cậu mới không bị trày xước miếng thịt nào đấy nhé!
Hai người vẫn bước như thế, nhưng lúc này Khải Huy chỉ nói với vẻ mặt đắc ý một tay cầm đồ một tay đút túi quần ung dung bước đi.
- Ai bảo tôi giận dai ?
Nhã Điềm chợt dừng bước, quay qua Khải Huy chất vấn.
- Thì cậu vốn là vậy mà, nếu không giận sao không nói chuyện với tôi?_Khải Huy cũng dừng bước đứng đối diện với Nhã Điềm, hơi cúi đầu gần như dí sát gương mặt Nhã Điềm, đưa mắt dò xét khuông mặt của Nhã Điềm.
- Tôi...à tại vì đi nhanh quá tiếng xe cộ và tiếng gió át đi tiếng của cậu nên tôi không nghe._bí quá
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |