Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: vì không biết nêu lí do nào cho phải vì thật ra nó đâu có giận hắn chỉ vì ngại nên không biết nói gì thôi.
- Thật sao?_ đôi đồng tử Khải Huy căng ra nhìn vào gương mặt nói dối mà không biết cách che đậy của Nhã Điềm, đầu cúi ngày càng sát mặt nó, khóe môi mấp máy,nhìn bộ dạng đó thật làm người đối diện phải cảnh giác.
Tim Nhã Điềm đập mạnh, nhịp nhanh nhịp chậm trong phút chốc, mặt thoáng đỏ.
- Thật! Tôi gạt cậu làm gì_theo quán tính nó gật gật đầu.
Vì bị nhìn trực diện, bất giác Nhã Điềm lùi lại vài bước, vì hành động khả nghi kia nói một cách thành thật thì đầu óc nó đang suy nghĩ đen tối. Rồi đứng chết trân khi nghe câu nói của người đối diện.
- À, ra vậy!
Nói xong, người kia không ngại ngùng ngẩng cao đầu rồi quay mặt bước thẳng về phía trước một cách đường hoàng khẳng khái bỏ lại Nhã Điềm với suy nghĩ đen tối. Môi Khải Huy khẽ cười khi thấy mặt Nhã Điềm thoáng đỏ, ít ra nó cũng có cảm giác ở cạnh hắn vậy là đủ.
Hắn cố ý dí sát mặt nó để quan sát cảm giác của Nhã Điềm thôi.
Mất hồn hồi lâu Nhã Điềm lạ nghe văng vẳng bên tai câu nói:
- Cậu định đứng đấy đến bao giờ?_vì đi đã vài bước mà không thấy Nhã Điềm bước theo nên khẽ liếc nhìn thì thấy nó vẫn đứng đó hắn lắc đầu rồi tốt bụng nhắc nhở, sau đó vẫn bước tiếp.
- Hả?
Bây giờ Nhã Điềm mới tỉnh táo, nó chạy vội đến đi bên cạnh Khải Huy.
Cả hai lẳng lặng đi cạnh nhau không nói gì nữa vì cũng chẳng còn bao xa nữa là đến nhà. Chìm trong im lặng không có nghĩa là yên bình thỉnh thoảng cả hai vẫn quay qua quan sát đối phương mỗi người một suy nghĩ không ai đoán được.
- Đến nhà rồi tôi vào nhà đây.
Đi đến một ngôi nhà có cánh cổng màu xanh lam, hai bên hàng rào dày đặc dây thường xuân, Nhã Điềm dừng lại nói và nở một nụ cười nhẹ với Khải Huy.
Khải Huy cũng cười hắn đưa bọc đồ trên tay cho Nhã Điềm, nhẹ nhàng nói lời tạm biệt.
- Vậy thôi cậu vào nhà đi, tôi cũng về đây lát nữa tôi qua đón cậu.
- Ừm, vậy lát nữa gặp_Nhã Điềm nhận lấy bọc đồ từ tay Khải Huy.
Nhã Điềm quay vào định mở cổng thì thấy mẹ nó đã đứng đó từ bao giờ, miệng nở nụ cười:
- Khải Huy đấy à? Vào nhà chơi đi cháu.
- Dạ thôi, cháu phải về tắm rửa rồi còn qua nhà Nam Thành nữa ạ.
- À, vậy mà ta quên mất, mà Nhã Điềm mới về đã hẹn hò với Khả Huy cùng tập thể dục buổi sáng à, xem ra tình cảm hai đứa vẫn tốt nhỉ?
Mẹ nó nói như ý trêu nó, bà biết có lẽ chỉ có thể yêu một người khác thì mới quên được người cũ và Khả Huy chính là người thích hợp nhất hiện tại.
- Hẹn hò?_cả hai đồng thanh ngạc nhiên.
- Mẹ...đang nói gì vậy, con và cậu ấy chỉ vô tình gặp nhau thôi gì mà hẹn với chả hò._mặt nhăn nhó khó chịu nhìn mẹ nó gán ghép lung tung.
- Dạ đúng đấy ạ tụi cháu chỉ vô tình gặp nên về chung thôi không có hẹn trước đâu cô._nhận thấy sự khó chịu của nó hắn cũng phân bua giúp.
- Tiếc nhỉ hóa ra chỉ vô tình_mẹ nó thở dài tiếc nuối.
- Dạ vậy thôi cháu về đây ạ cháu chào cô._hắn cũng chẳng nói gì chỉ khẽ cười rồi nói lời tạm biệt.
- Ờ, cháu về_mẹ nó cũng mỉm cười chào hắn.
Nhưng trước khi đi Khải Huy vẫn để lại câu nói làm Nhã Điềm đứng hình.
- Tôi về nhé tiểu Điềm, lát nữa tôi qua đón cậu chúng ta đi hẹn hò nhé!
Nói xong Khải Huy vừa bước vừa thong thả huýt sáo vang trời. Vừa nghe mẹ nó nói xong nên hắn lại có ý định trêu nó đấy thôi.
Nhã Điềm định bước vào cổng nhưng nghe được câu nói của Khải Huy thì mắt mở to miệng há hốc thốt không nên lời.
" Gì...gì cơ? Cậu ta bảo hẹn hò á? Câu ta đang nói quái gì vậy chứ?"
--------------------------------------------------
Chương 2. KHÓC
"Cậu lại khóc nhưng tại sao vẫn cười trước mặt tôi, có biết làm như vậy tôi khó chịu lắm không?"
Mẹ nó nở nụ cười vì câu nói của Khải Huy, còn nó tức nhưng không phản bác được gì vì khi nó ý thức được câu nói kia thì người kia đẫ cất bước sắp khuất bóng trong ngôi nhà hàng xóm cách đó mấy căn nhà.
Nó mở cửa rồi đi vội vào nhà mặc cho cánh cổng kia vẫn chưa được khóa, nó đi nhanh để tránh ánh mắt dò xét của mẹ nó thôi.
Vào đến nhà nó bỏ bọc đồ ra một góc bếp rồi bỏ lên phòng tắm rửa thay đồ. Làm vệ sinh cá nhân xong, Nhã Điềm lại lao xuống bếp với mẹ nó để chuẩn bị bữa cơm sáng bữa cơm mà nó gọi là đặc biệt.
Đang làm được phân nữa công đoạn thì nó nghe tiếng chuông cửa reo nên nó vội chạy ra ngoài mở cổng.
Mặt nó hớn hở mừng rơn khi thấy người trước mặt, nhảy cỡn lên ôm vai bá cổ đầy phấn khích.
- Thục Đoan tôi nhớ cậu quá!
- Từ từ làm gì mà dữ vậy tôi cũng nhớ cậu lắm, không cho tôi vào nhà à?_Thục Đoan nhẹ nhàng đưa tay gỡ tay nó ra khỏi cổ của mình bị nó siết chặt đến sắp nghẹt thở nhìn nó nở nụ cười méo mó.
- Tất nhiên, cậu vào nhà đi tôi đang làm cơm lát nữa cậu ở lại dùng cơm với tôi luôn nhé._Nhã Điểm vội gỡ tay ra khỏi cổ Thục Đoan, kéo nhẹ Thục Đoan vào phía trong rồi khóa cổng lại.
Nhã Điềm ôm cánh tay Thục Đoan cùng đi vào trong.
- Cậu ngồi đi để tôi vào trong rót nước_ Nhã Điềm đẩy Thục Đoan ngồi xuống rồi đi thẳng đến tủ lạnh.
- Ai vậy Nhã Điềm?_mẹ nó thấy nó vào rót nước thì hỏi vọng từ trong bếp ra.
- Dạ là Thục Đoan.
- Vậy con tiếp nó đi để mẹ làm được rồi.
- Dạ con biết rồi.
Nhưng Thục Đoan đã đi đến góc bếp để chào mẹ nó:
- Chào cô con mới đến.
- Con ra ngoài ngồi chơi với Nhã Điềm đi.
- Dạ.
Cả hai cùng quay lại chỗ ngồi.
- Cậu uống nước đi.
- Cảm ơn cậu nhưng để tôi tự nhiên được rồi, tôi đâu phải người lạ.
Thục Đoan cầm cốc nước rồi uống một ngụm.
- Mặc dù vậy nhưng bạn đến nhà cũng phải lịch sự chứ nhỉ_Nhã Điềm nhướng nhướng đôi mày với Thục Đoan ra vẻ hài hước.
- Thôi đi! Cậu đi ngần ấy thời gian không chừng tôi còn rành nhà cậu hơn cậu đó.
Thục Đoan khẽ liếc mắt lườm Nhã Điềm, rồi đặt cốc nước xuống bàn.
Bỗng nhiên nụ cười trên môi cả hai tắt dần sau câu nói của Thục Đoan.
- Cậu ổn chứ?
Thục Đoan thoáng thấy nét buồn trong mắt Nhã Điềm nên đưa ra câu hỏi để phá vỡ sự yên lặng. Thục Đoan có lẽ là người rõ cảm xúc của Nhã Điềm nhất vì cô có biệt tài nắm bắt tâm lí của người khác rất tốt, tính tình lại khá dịu dàng.
- Ô...ổn tôi ổn chứ.
Nhã Điềm trong nhất thời cũng không biết rằng Thục Đoan định hỏi gì nhưng dù sao cũng không muốn cô lo lắng nên đành trả lời bừa.
- Ý tôi hỏi là cậu thôi nhớ tới người đó chưa?_ Thục Đoan nhẹ thảy từng lời nói vào không gian phòng khách phảng phất tia buồn pha trộn sự mệt mỏi.
Nhã Điềm thật sự không biết phải trả lời sao cho phải, trước mặt Khải Huy nó còn có thể cố nhịn để che giấu cảm xúc đau đớn, day dứt đang giằng xé trong tâm can nhưng trước mặt Thục Đoan thì khác hai người đã quá thân cho dù khoảng thời gian hai người không gặp nhau gần một năm đi chăng nữa thì tình bạn thân hơn mười năm vẫn không thay đổi được, dĩ nhiên cả tính cách bạn mình thì cả hai đều rõ.
Nhã Điềm thật sự không thể che giấu được những xúc cảm trong lòng trước ánh mắt như nắm bắt mọi suy nghĩ của Thục Đoan, nhẹ nhàng không gượng ép từ khóe mắt Nhã Điềm cay xè, hai hàng lệ ấm nóng lăn dài trên má, vị mặn chứa đựng sự chua chát đã sắp choáng kín người Nhã Điềm.
Nhã Điềm ôm lấy Thục Đoan nói trong nghẹn ngào.
- Tôi....tôi muốn quên lắm nhưng...nhưng tôi không làm được.
Nhẹ nhàng đưa tay quàng lấy Nhã Điềm xoa xoa lưng nó Thục Đoan cũng cảm nhận được nổi đau mà nó phải tự mình chôn chặt suốt một năm qua.
- Thôi được rồi tôi hiểu rồi, đừng khóc.
Miệng nhắc nhở Nhã Điềm đừng khóc nhưng sao sóng mũi Thục Đoan cũng cay không kém khóe mi cũng bắt đầu nhòe đi.
- Tôi phải làm...làm sao đây, Thục...Thục Đoan?
- Cậu đừng như thế cậu ta nhìn thấy cậu như vậy cũng sẽ không vui đâu đặc biệt là hôm nay cậu phải cười để cậu ta cảm thấy cậu rất hạnh phúc để cậu ta cũng yên lòng bên kia thế giới cậu hiểu không?
Nhẹ đẩy Nhã Điềm ra khỏi người mình, mặt đối mặt ánh mắt đầy cương nghị Thục Đoan nhìn Nhã Điềm.
Nhẹ đưa tay lên lau nước mắt Nhã Điềm nhẹ nhàng nói:
- Tôi...tôi biết rồi tôi sẽ không...không khóc nữa.
Thục Đoan cười mãn nguyện khi thấy Nhã Điềm trở lại trạng thái bình thường.
- À, cậu mới về hôm qua chắc chưa gặp Khải Huy đúng không? Cậu ta bây giờ rất điển trai nha, học hành lại giỏi hơn trước rất nhiều, được nhiều bạn nữ trong lớp để ý lắm, kể cả lớp mình cũng có khá nhiều bạn muốn làm quen đó.
Thục Đoan vừa đưa tay lên lau nước mắt cho Nhã Điềm vừa thay đổi thái độ lãng sang chuyện khác, môi nở nụ cười đầy phấn khích. Điều đó khiến Nhã Điềm cũng nhẹ nhõm đi khẽ cười trở lại.
Nhưng Nhã Điềm đã không biết bên trong rèm cửa mẹ nó vô tình nghe nó khóc nên quặng cả lòng, bà chỉ có Nhã Điềm là đứa con duy nhất nên rất mực yêu thương nhưng đôi lúc cũng nghiêm khắc.
Từ nhỏ bà đã dạy cho Nhã Điềm cái gọi là nữ công gia chánh từ nấu ăn đến thêu thùa may vá đều không sót thứ nào để làm cho Nhã Điềm thành cô gái hoàn hảo thì số mệnh sẽ tốt.
Chính vì thế từ nhỏ Nhã Điềm đã được sống trong sự đùm bọc che chở của gia đình có khuôn phép và chừng mực. Đến cái tuổi mới lớn bà không hề muốn Nhã Điềm yêu sớm kẻo lại đau khổ vì chưa chín chắn.
Nhưng vì người Nhã Điềm yêu là cậu bạn thân nên bà cũng chẳng ngăn cấm đến khi mọi chuyện xảy ra thì bà đã sai khi quyết định cho Nhã Điềm yêu quá sớm.
Bây giờ nhìn đứa con gái mà bà yêu quý chìm trong nỗi đau nhưng không thể làm được gì lòng bà đau như dao cắt.
***
Lúc nhỏ khi Nhã Điềm mới sinh rất bụ bẫm dễ thương, hai ông bà vô cùng tự hào vì điều này.
Đến khi sinh nhật tròn một tuổi của Nhã Điềm, rất nhiều khách và người quen người thân thuộc đến dự. Mọi người đang chung vui, trong một buổi sáng đầy nắng, bầu trời vô cùng trong xanh mọi thứ đáng lẽ vẫn bình ổn như thế nếu không có lời tiên đoán đầy mê tín.
Bầu trời đang xanh chuyển sang sắc xám đầy u tối, ai cũng nghĩ là sắp có cơn mưa kéo đến nên có một số người vội vã xin phép về để dọn dẹp và đem một số vật dụng hay quần áo còn phơi ngoài sân vào nhà.
Mẹ Nhã Điềm vốn dĩ đang bế Nhã Điềm trên tay, nhưng có một số người họ hàng đòi bế nên bà nhường lại cho họ, bà ra cửa để đón một số người mới đến và tiễn một số người đi.
Bỗng nhiên bà phát hiện có bóng dáng một cụ già ngoài bảy mươi bộ dạng có vẻ nhếch nhác ngoài cánh cổng đang hướng mắt vào trong.
Vì lòng thương người,mẹ Nhã Điềm đi về phía cổng tiến về phía bà cụ ân cần hỏi han:
- Bà ơi trời sắp mưa rồi, nhà bà ở đâu hay bà vào trong chung vui với cháu luôn nhé.
- Ta không có nhà.
Giọng bà cụ nhẹ nhàng nhưng âm u thảy vào khoảng không đầy u tối của hiện tại làm người ta không khỏi lạnh sóng lưng rùng mình một cái.
- Không có nhà? Thế người thân bà đâu?
- Ta không có người thân.
Lại một câu phủ định thẳng thừng nhưng trong lời nói không hề mang chút đau thương hay xót xa mà đầy ủy dị.
Bây giờ mẹ Nhã Điềm mới để ý mắt bà cụ cứ giáng vào bên trong ngôi nhà, mà tâm điểm lại chính là Nhã Điềm trong mắt bà dấy lên nỗi sợ hãi vì nghĩ đây là kẻ bắt cóc trẻ con, nhưng bà vẫn cố bình tĩnh để tránh bứt dây động rừng.
- Bà đói không hay cháu lấy gì đó cho bà ăn nhé?
- Ta không đói.
" Ôi bà cụ này thật kì lạ không biết là có ý đồ gì đây?"
Đưa ra suy nghĩ trong đầu như thế nhưng mẹ Nhã Điềm nào dám nói ra.
- Ta có chuyện muốn nói.
Nhận thấy sự im lặng, trong đôi mắt hiện lên ngạc nhiên và hơi hoảng loạn của người phụ nữ trẻ trước mặt, bà cụ thay đổi hướng nhìn thẳng vào mẹ Nhã Điềm.
- Có gì bà cứ nói cháu nghe đây._mẹ Nhã Điềm cũng cố gắng lắng tai nghe những gì bà cụ sắp nói.
- Con bé đó có số mệnh không tốt.
Bà cụ hướng mắt về phía Nhã Điềm bây giờ đang trên tay ba nó cựa quậy. Thốt ra từng lời vào không trung một cách nhẹ tênh chỉ đủ để người đối diện nghe thấy.
Nhưng lời bà cụ nói như giáng một cái gì đó xuống nỗi lòng đang lo sợ của mẹ Nhã Điềm làm bà thêm thất kinh bấn loạn. Lời bà cụ nói chẳng khác nào một lời tiên đoán.
- Bà à, bà có sao không sao lại nói như thế?
Hơi khó chịu vì lời nói nhăn nói cụi của bà cụ nhưng mẹ Nhã Điềm vẫn giữ thái độ lễ phép nhất có thể.
- Thôi ta đi đây, ta có cái này tặng cho con bé mong nó sẽ qua khỏi.
Bà cụ lấy ra thứ mà bà cho là quà nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay của mẹ Nhã Điềm, bà hơi e dè định rụt tay lại nhưng không thể.
Đặt món quà lên bàn tay của mẹ Nhã Điềm xong bà cụ quay lưng bước đi, bầu trờ lại trở về sắc xanh biếc đầy tươi sáng.
Đang bàng hoàng nhìn vào món quà, định hỏi rằng món quà đó có ý nghĩa gì thì bà cụ đã đi một quãng khá xa.
Vì quá lâu không thấy bà vào trong nên ba Nhã Điềm đi ra gọi. Vì sợ ông phát hiện nên bà đã cất ngay vào túi áo bà không tin vào điều đó nhưng bà cụ đó toát ra một khí chất gì đó làm bà không khỏi hoài nghi, muốn không tin nhưng bà vẫn lo sợ.
- Sao lâu thế còn chưa vào có chuyện gì vậy?
- Không có gì chúng ta vào đi
Nhẹ nở nụ cười gượng cả hai ông bà cùng đi vào trên tay có một đứa trẻ xinh xắn bụ bẫm.
***
Nhớ lại ngày đó mẹ Nhã Điềm cảm thấy nó có chút gì đó đúng nhưng bà vẫn không tin đó là sự thật đó chỉ là sự rủi ro mà thôi.
Thấy Nhã Điềm cười trở lại bà cũng đi vào bếp để chuẩn bị tiếp thức ăn.
- Tôi mới gặp cậu ấy lúc sáng, nhưng cậu có nói quá không đấy.
Bấy giờ Nhã Điềm mới phản bác lại lời khen của Thục Đoan dành cho Khải Huy.
- Gì? Mới về đã gặp rồi sao? Ghê nha!
Thục Đoan lại chuyển sang một thái độ khác nhìn Nhã Điềm đầy ẩn ý.
- Thì vô tình gặp thôi, cậu nhìn tôi như vậy là ý gì?
Vì bắt gặp tia nhìn dò xét từ Thục Đoan, Nhã Điềm lại có chút chột dạ mặc dù không hề làm gì sai, phải thanh minh trước khi mọi chuyện đi quá xa.
- Vô tình? Tôi không tin đâu.
Vừa cười vừa lắc đầu không tin, Thục Đoan rất vui là đằng khác nếu cả hai đứa bạn thân đến được với nhau.
- Không tin thì tùy, tôi không hơi đâu nói với cậu.
Nhún vai đầy bất lực, Nhã Điềm biết dù có giải thích thì Thục Đoan cũng không thay đổi suy nghĩ thì hà cớ gì nó phải gân cổ lên giải thích.
Vừa nói xong tiếng chuông cửa reo, Nhã Điềm đứng
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |