The Soda Pop
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

nhìn dòng tin lạnh lùng của Nhã Điềm cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài. Muốn nhắn một tin đùa cợt nhưng không có khả năng.

“ Vậy tốt rồi, ngủ ngon!”

“ Ngủ ngon!”

Nhã Điềm còn định cất đi điện thoại thì tin nhắn lại một lần nữa đến.

“ Cậu ổn chứ?”

Tin nhắn của Khải Huy khiến tâm tình Nhã Điềm đỡ hơn một chút.

“ Ổn. Không cần lo!”

“ Có chuyện phải gọi cho tôi, biết không?”

“ Được rồi, tôi không sao. Cậu và Thục Đoan đều quan trọng hóa vấn đề”_Nhã Điềm đúng là không biết nên vui hay nên buồn với sự quan tâm của hai người này.

“ Tôi chỉ đề phòng như vậy thôi. Bởi vì tôi muốn luôn là người duy nhất ở bên cạnh cậu. Được rồi ngủ ngon! Sáng mai tôi cùng cậu đến lớp.”_Khải Huy khuôn mặt hơi đăm chiêu suy nghĩ liền nhắn mấy chữ này.

Nhã Điềm giật mình nhìn dòng tin nhắn nhưng cũng chỉ có thể xem như không thấy.

“ Sáng mai gặp, ngủ ngon!”_Nhã Điềm bất đấc dĩ trả lời như vậy. Nó muốn nói là “không cần phải quan tâm nó như vậy” nhưng nó biết nó không thể từ chối. Bởi vì nó nhận ra, chính nó cũng không muốn sự quan tâm của hắn dành cho người khác.

Nó có thể tưởng tượng ra khuôn mặt lo lắng của Khải Huy. Nó chợt nhận ra đúng là mỗi lần nó không ổn đều có hắn bên cạnh. Hắn luôn làm cho mọi chuyện phức tạp thêm. Cũng có một lần nó bị ngất, hắn cũng đã đối xử với nó như vậy. Thậm chí còn xảy ra tranh cãi với Nam Thành nhưng là nó không chứng kiến. Cho nên hai người căng thẳng đến mức nào thì nó không biết.

Ngày đó là ngày chủ nhật vào mùa đông, khí trời lạnh lẽo, Nam Thành nói có một bất ngờ dành cho nó, nó cũng không từ chối. Nó cũng thay một bộ đồ đi ra ngoài đến một nơi theo như lời Nam Thành nói. Nó thật bất ngờ khi Nam Thành hẹn nó đến một vườn hoa, nơi đây có trồng đủ mọi loại hoa. Mỗi loài đều khoe một màu sắc riêng, cho dù là ngày đông lạnh lẽo những búp hoa vẫn rung rinh trong gió. Cũng có thể sắp bước sang xuân nên những bông hoa đặc biệt đẹp. Đặc biệt là những nụ hồng khiến người ta chỉ muốn nâng niu. Nhã Điềm bị cảnh đẹp trước mắt hấp dẫn, nó đã quên mất một điều quan trọng.

Nó cứ như vậy bước vào khu vườn, nó ngửi thấy một mùi hương thơm ngát của hoa hồng. Nó cứ đứng như vậy một lúc lâu nhưng không thấy Nam Thành. Càng lúc Nhã Điềm càng thấy khó thở, Nhã Điềm đột nhiên nhớ ra nó đã quên bản thân dị ứng phấn hoa hồng. Chuyện này nó chỉ có ba mẹ nó biết, kể cả ba người bạn thân cũng không ai biết. Nó cảm thấy trời đất tối sầm mọi thứ giống như sụp đổ trước mắt. Nhã Điềm ngất đi nhưng trước khi nó ngất nó vẫn nghe một giọng nói đầy lo lắng gọi tên nó, còn trách mắng nó nhưng là nó cảm thấy an tâm trong vòng tay người đó.

- Nhã Điềm, Nhã Điềm! Sao cậu lại ngu ngốc như vậy chứ?

Nó cũng không biết chuyện gì đã xảy ra sau đó, chỉ biết khi tỉnh dậy mẹ nó đang ở bên cạnh nắm chặt tay nó. Nó nhìn quanh chợt nhận ra đây là trạm xá. Nó cười khổ xem ra bản thân đã không chịu nổi một lượng phấn hoa quá lớn mà dị ứng nặng đến mức ngất đi, trên da nó còn nổi lên một số chấm đỏ giống như muỗi đốt vậy. Mẹ nó nhìn nó than nhẹ nhưng không có trách móc hay nói bất cứ thứ gì.

- Mẹ! Con làm sao lại ở đây?_Nhã Điềm nhẹ giọng hỏi.

- Con biết bản thân không hợp với hương hoa hồng còn đến đó làm gì?_mẹ nó nhìn chằm chằm nó trách.

Rõ ràng trong giọng nói của bà chứa sự tức giận. Nó đang nghĩ có phải Nam Thành đã bị cảnh cáo một trận rồi không?

- Con không sao, chỉ là lâu năm như vậy con không đụng đến hoa hồng nên quên mất thôi._Nhã Điềm cười cười không muốn mẹ nó lo lắng.

- Còn nói không sao nếu không phải Khải Huy đến kịp con đã mất mạng rồi.

- Khải, Khải Huy? Cậu ấy đến đó làm cái gì?_Nhã Điềm kinh ngạc, nó không nghĩ Nam Thành hẹn nó thì Khải Huy lại đến đó.

- Nó đến tìm con nhưng nghe con đi chơi với Nam Thành thì thất thiểu ra về. Còn làm sao nó biết con ở đó thì mẹ không biết. Mẹ còn nghe Thục Đoan nói con đã nhờ Khải Huy làm gì tại sao lại có thể quên mà đi với Nam Thành chứ?_mẹ nó thật không biết trong đầu nó đang nghĩ cái gì nữa.

- A, con…con quên mất. Vậy Khải Huy đâu?_Nhã Điềm vỗ trán một cái giống như nhớ ra điều gì.

- Nó đưa con đến trạm xá xong cũng rời đi, chỉ nói khi nào con khỏe nó sẽ đến thăm.

Mẹ nó nói như vậy thì nó biết như vậy nhưng nó cảm thấy tội lỗi dâng trào.

- Vậy còn Nam Thành?_nó cũng muốn biết thái độ của Nam Thành sau việc này.

- Con còn nhắc đến thằng bé đó, nó xém chút hại chết con ba con rất tức giận._nhắc đến Nam Thành mẹ nó lại có chút trách móc. Dù biết Nam Thành không cố ý nhưng xém chút Nhã Điềm cũng mất mạng.

- Ba không mắng cậu ấy chứ? Là do con quên không nói cho cậu ấy biết, ba mẹ không cần trách cậu ấy._Nhã Điềm có chút sốt ruột lo lắng cho Nam Thành.

- Mắng thì dĩ nhiên sẽ có nhưng cũng không nặng lời đâu, con không cần lúc nào cũng che chở cho Nam Thành. Ba mẹ cũng chẳng ăn thịt nó._mẹ nó thở dài một cái muốn nói cái gì đó nhưng lại thôi không nói.

Nhã Điềm hơi xấu hổ cúi đầu, đúng là nó có chút lo lắng cho Nam Thành.

Mẹ nó ngồi một lúc thì đi tìm bác sĩ đến chẩn bệnh cho nó. Nhã Điềm cứ nhìn ra cửa muốn thấy Nam Thành lại muốn thấy Khải Huy. Cả hai người nó đều cần nói tiếng xin lỗi, nếu không tại nó vô ý thì đã không xảy ra chuyện nghiêm trọng như vậy. Một lúc sau, nó quả thật thấy có người đi vào nhưng lại không phải hai người con trai kia mà là Thục Đoan.

- Nhã Điềm, cậu tỉnh rồi làm bọn tôi lo lắng suốt.

- Tôi không sao, hai người kia đâu?

- Chẳng ai chịu vào cả, hôm nay còn cãi vã một trận nữa._Thục Đoan thở dài ngồi lại bên cạnh Nhã Điềm.

- Cãi vã?_Nhã Điềm trợn mắt giống như không thể tin, hai người kia thân thiết như anh em sao có thể cãi nhau đây?

- Còn không phải vì cậu sao?

- Chắc có lẽ vậy. _Nhã Điềm xụ mặt xuống.

- Cậu rốt cuộc có óc để suy nghĩ hay không? Làm sao bị dị ứng với hoa hồng lại không nói cho Nam Thành biết, ngay cả bản thân có bệnh mà cũng quên sao?_Thục Đoan tức giận trừng mắt nhìn Nhã Điềm.

- Thật ra, tôi không muốn mọi người lo lắng nên mới không nói. Vả lại đã hơn năm năm rồi tôi chưa từng tiếp xúc với hoa hồng nên quên mất sẽ bị dị ứng. Thật xin lỗi đã làm mọi người lo lắng.

- Tôi không trách cậu nhưng mà nhắc nhở cậu lần sau chú ý một chút. Còn nữa, tôi thấy Khải Huy rất tức giận._Thục Đoan không nhanh không chậm trình bày những gì mình biết.

- Tôi biết chứ. Tôi sẽ gặp cậu ấy để xin lỗi.

- À còn…_Thục Đoan muốn nói gì đó nhưng lại không dám mở miệng.

- Còn cái gì?

- Không, không có gì._Thục Đoan khoát tay không đáp lại thở dài một cái.

Nhã Điềm trừng mắt muốn Thục Đoan nói ra nhưng Thục Đoan lại làm như không thấy. Ngay sau đó, mẹ Nhã Điềm đi vào Thục Đoan cũng lãng sang chuyện khác không đề cập đến nữa. Thục Đoan trò chuyện vài câu cũng rời đi.

Nhã Điềm cũng không còn truy cứu tiếp tục chuyện mà Thục Đoan chưa nói. Mấy ngày sau, nó mới thấy Khải Huy và Nam Thành đến thăm. Nhưng trên mặt Khải Huy hiện lên một tầng lạnh lùng mà không khí giữa hai người cũng rất không bình thường. Ngay sau đó, những hiểu lầm cũng liên tiếp xảy ra không còn ai nhớ đến chuyện đó nữa. Nhã Điềm thoáng một cái thở dài nhìn vào đêm đen nhớ về chuyện cũ. Những chuyện đó đã trôi vào quá khứ lâu như vậy nhưng nó vẫn không quên được. Mỗi một chuyện có liên quan đến Nam Thành và Khải Huy thì nó quên không được.

---------------------------------------------
CHƯƠNG 18.1: NHƯ CHƯA HỀ CÓ KHOẢNG CÁCH

“ Cậu nói đúng là lỗi của tôi không bảo vệ tốt người mình yêu.”

Sáng sớm, Nhã Điềm cùng Thục Đoan đã chuẩn bị xong đồng phục để đến lớp. Mặc dù qua một đêm cơn đau từ cổ chân đã giảm bớt nhưng Nhã Điềm vẫn rất khó khăn trong việc đi lại. Nhã Điềm phải nhờ Thục Đoan dìu mới rời khỏi phòng được. Hiếm khi Anh Trúc cũng không gây khó dễ gì cho Nhã Điềm, chỉ đơn giản là đi bên cạnh thỉnh thoảng phụ giúp Thục Đoan đỡ lấy Nhã Điềm. Đến cầu thang, Nhã Điềm vẫn là có chút chật vật khi đi xuống. Nó muốn tự bước đi nhưng Anh Trúc lại mở lời muốn dìu thế thôi nó cũng không thể phụ ý tốt của Anh Trúc.

Cho dù có khó khăn khi đi xuống nhưng quá trình cũng rất suôn sẻ, Nhã Điềm nhìn cầu thang dài mà thở ra một hơi. Đến chân cầu thang, Anh Trúc mới buông Nhã Điềm ra. Nhã Điềm khập khiễng đi dựa vào Thục Đoan. Ra khỏi kí túc xá nữ đã thấy Khải Huy đứng cùng Tần Trực quay lưng về phía ba người bộ dạng đang chờ đợi. Dáng hắn cao cao, trong bộ đồng phục chỉnh tề lại hiện lên cái gì đó lạnh lùng khiến người khác khó chạm tới.

Giống như cảm nhận có người đang hướng về phía mình, Khải Huy xoay người nhìn về phía Nhã Điềm. Hắn cười nhẹ nhìn Nhã Điềm, ý cười lấp lánh trong đáy mắt. Anh Trúc nhìn hắn đến ngây ngốc một lúc. Nhã Điềm cũng bị nụ cười của hắn làm cho mất tự nhiên húng hắng ho khan.

- Sớm như vậy cậu đã ra đây đứng sao?_Nhã Điềm nhìn Khải Huy cười cười.

Khải Huy không đem biểu hiện mất tự nhiên của Nhã Điềm để vào mắt đơn giản gật nhẹ đầu, một tay liền tiếp nhận một bên vai còn lại của Nhã Điềm. Lưng Nhã Điềm đột nhiên cứng đờ, hơi nghiêng mặt nhìn về phía trước không muốn tiếp xúc với hắn ở khoảng cách quá gần. Anh Trúc nhíu mày nhìn động tác thân mật của Khải Huy dành cho Nhã Điềm. Cố kìm nén tức giận trong lòng, Anh Trúc mím môi bước đi trước.

- Để tôi cõng cậu sẽ mau hơn._Khải Huy nhìn vào gương mặt đang đỏ lên của Nhã Điềm hơi nheo mắt khó hiểu, hơi thở nóng ấm cứ như vậy phả vào cổ Nhã Điềm khiến nó run lên một chút muốn thoát khỏi vòng tay hắn nhưng không có cách khác.

- Không, không cần đâu. Tôi đi chậm một chút nhưng cũng sẽ tới._Nhã Điềm lắc đầu khước từ.

Thật ra là hiện tại nó không còn ai để bám víu thì đúng hơn. muốn tìm Thục Đoan giải vây nhưng bên cạnh nó chỉ còn lại Khải Huy.

Khi Khải Huy đi tới thì Thục Đoan rất thức thời buông tay ra rồi, còn liếc mắt cười trộm. Nhã Điềm chỉ có thể trừng mắt oán giận nhìn Thục Đoan. Thục Đoan lại làm bộ như không thấy, ung dung bước đi trước vài bước cùng Tần Trực. Cái làm Thục Đoan hơi ngạc nhiên là không nhìn thấy Tuấn Nguyên. Cô còn nghĩ hôm nay sẽ có một trận đấu mắt kịch tính nhưng hình như không giống như cô nghĩ. Thật ra thì khi nhìn thấy Nhã Điềm thì Tuấn Nguyên đã cố đi lướt qua thật nhanh không muốn chạm mặt, ánh mắt chứa một sự bi thương.

- Cậu đi như vậy chừng nào mới tới lớp được, huống hồ cậu đi như vậy lỡ đâu cổ chân bị nặng thêm thì làm sao?_hắn nghiêm mặt nhìn nó.

- Cậu…cậu không cần rung cây dọa khỉ._Nhã Điềm buồn cười nhìn Khải Huy.

Nó thế nào còn không biết ý đồ của hắn, còn tưởng nó là con nít ba tuổi dễ bị gạt như vậy. Nói đi cũng phải nói lại, nó cũng cảm thấy vui khi được hắn quan tâm chứ không phải như năm đó…mặt lạnh nhìn nó.

- Tôi không gạt cậu._hắn vẫn không buông tha.

- A, Nhã Điềm cậu làm sao ra nông nỗi này?_Lệ Chi không biết từ khi nào bát nháo chạy đến bên cạnh Nhã Điềm.

- Tôi bị ngã từ trên xe.

- Sao lại bất cẩn như vậy?_Lệ Chị nhíu mày đồng cảm.

- Không có gì, hơi xui xẻo một chút thôi._Nhã Điềm mỉm cười tuy nụ cười có hơi nhăn nhó một chút.

- Cậu bảo vệ người yêu thế nào mà để cậu ấy ra nông nỗi này?_Lệ Chi giống như bất bình trừng mắt nhìn Khải Huy.

Nghe một câu này mà chân Nhã Điềm run lên, bước chân chệnh choạng xuýt chút thì ngã. Cánh tay của Khải Huy đang vòng qua vai của Nhã Điềm hơi siết chặt thêm một chút, đôi môi run rẩy phát ra tiếng cười trầm thấp từ trong cổ họng. Thục Đoan cùng Tần Trực đi phía trước cũng run lên hai vai. Anh Trúc nhìn về phía Lệ Chi với ánh mắt phức tạp thiếu điều muốn dán miệng Lệ Chi lại.

- Cậu nói đúng là lỗi của tôi không bảo vệ tốt người mình yêu._Khải Huy ho khan bồi thêm một câu.

Nhã Điềm xoay mặt trừng mắt nhìn Khải Huy, tư thế hơi khó khăn cổ chân nhói lên. Nó muốn thoát khỏi cảnh ngượng ngập khó xử này.

- A…đau!_chỉ nghe Nhã Điềm than một tiếng đã muốn ngã vì thế toàn bộ thân thể đều bị Khải Huy ôm trọn.

- Thấy chưa tôi đã nói rồi cậu không đi được._Khải Huy lắc đầu thở dài nhìn Nhã Điềm đang lúng túng chống đỡ trước ngực hắn.

- Tôi, tôi tự đi được._sắc mặt Nhã Điềm đã phủ một màu hồng.

- Như thế còn muốn tự mình đi? Cậu là muốn tôi bế hay cõng?_Khải Huy nở một nụ cười cực kì đẹp nhưng chỉ có Nhã Điềm biết hắn là đang uy hiếp nó.

Cách nào cũng giống nhau cả thôi chỉ có điều cách nào đỡ mất mặt hơn thì sẽ chọn cách đó.

- Tôi tự đi, Lệ Chị cậu dìu tôi._Nhã Điềm làm lơ hướng Lệ Chi cầu cứu.

Lệ Chi muốn mở miệng nói nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Khải Huy quét qua thì dũng khí đều bay hết. Cuối cùng chỉ có thể cười khan chuồn đi trước.

- Ha ha Nhã Điềm tôi không muốn giành công với bí thư.

Đầu Nhã Điềm run lên vì tức giận, nó làm sao quen được những người bạn như vậy chứ? Nghĩ lại người đáng trách vẫn là đứng bên cạnh nó. Nghĩ như vậy Nhã Điềm chỉ có thể rủ vai.

- Vậy thì cõng đi!_Nhã Điềm nở một nụ cười tuôn ra từng chữ thiếu điều là rít ra từ kẽ răng.

Khải Huy gật gật đầu hài lòng nhưng khuôn mặt hơi đỏ lên một bộ dạng cố nén cười, hạ thấp người xuống.

- Cậu dám giở trò tôi sẽ không khách khí đâu._Nhã Điềm leo lên lưng hắn liền cảnh cáo Khải Huy.

Khải Huy im lặng không nói, nhưng vì hắn sợ bản thân bật cười nên không dám mở miệng thì đúng hơn. Hắn có thể giở trò gì chứ cùng lắm chịu sự nhòm ngó của người khác thôi.

Nó biết mỗi lần như vậy sẽ có tin đồn vang khắp khối lớp. Nói như thế nào cũng không thể bình yên được.

Quả nhiên, nó đoán không sai rất nhiều ánh mắt chứa ý cười nhìn về phía nó. Nhã Điềm thầm than trong lòng. Vừa đến lớp, đã có rất nhiều đứa bạn bu quanh Nhã Điềm hỏi han khi nhìn thấy chân nó bị như thế.

- Nhã Điềm làm sao thế?

- Là ai làm cậu ra nông nỗi này vây?

- Cậu tông phải xe hay xe tông vào cậu?

….

Đại loại là nhiều dạng câu hỏi đi. Nhã Điềm dỡ khóc dỡ cười với những câu hỏi của các bạn trong lớp, nó cũng chỉ có thể đáp qua loa lấy lệ, bảo rằng bản thân không sao.Vậy mà một cậu bạn không biết sống chết nở nụ cười tươi hướng về Nhã Điềm

- Thế cậu có đi được không tôi tình nguyện đưa đón cậu đi học._tiếng của Nguyễn An Nghiệp vang lên.

Nhã Điểm sửng sốt một lúc lại rất tình nguyện lắc đầu từ chối. Mà cậu bạn kia cũng rất không tình nguyện lùi vài bước vì có người nhìn cậu ta với ánh mắt ăn tươi nuốt sống. An Nghiệp chính là phó học tập của lớp, tính tình thích đùa giỡn. Từ lúc Nhã Điềm chuyển về cũng nói đùa vài câu, nhưng mà mỗi lần cậu ta mon men tới gần cơ hồ bị bí thư nhìn đến nổi sởn gai óc.

- Như

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com