Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

thế nào cần bí thư như tôi ghi lại lòng tốt giúp đỡ bạn bè của cậu không?_Khải Huy nở một nụ cười thật đẹp làm mấy bạn nữ đứng cạnh đó cũng phải ngẩn ngơ một lúc.

Nhưng An Nghiệp biết chỉ cần cậu ta chạm đến Nhã Điềm chắc chắn không được sống tốt. Thôi đi! Cậu ta còn muốn an ổn làm phó học tập. An Nghiệp rất khách khí lắc đầu, nở nụ cười cứng ngắc.

- Ha ha, không cần. Tôi chỉ đùa thôi, dĩ nhiên việc đưa đón Nhã Điềm không cần đến phiên tôi.

Khải Huy hài lòng gật đầu, thái độ rõ ràng rất hòa nhã nhưng làm người ta không dám tới gần.Chỉ sợ đụng phải ngòi nổ nào đó của Khải Huy chưa được kích hoạt.

Nhã Điềm trừng mắt nhìn Khải Huy, hắn là đang làm cái gì? Lại muốn bá đạo làm theo ý mình, hắn muốn làm gì đều không ngăn được. Hiện tại ngay cả kết bạn nó cũng cần có hắn đồng ý đi, thật là buồn bực. Khải Huy nhìn bộ dáng của Nhã Điềm thì chỉ nhún vai cười vô hại. Lệ Chi ngồi nhìn bộ dạng cứng ngắc của An Nghiệp mà không nhịn được bật cười ha ha.

- Ha ha An Nghiệp cậu có từng nghe qua chọc ai thì chọc đừng chọc bí thư của lớp chúng ta sao? Nếu không cậu sẽ không được sống tốt.

An Nghiệp tức giận trừng mắt nhìn Lệ Chi nhưng cũng không phản bác, nhún vai cười cười ngồi vào chỗ của mình. Mà chỗ cậu ta cũng chẳng ở đâu xa chính là trên Nhã Điềm một bàn, là bạn đồng tiến của Lệ Chi.

Lệ Chi và Khải Huy ở bên cạnh Nhã Điềm giúp xua đi một đám ồn ào như ong vỡ tổ. Mà Lệ Chi nhớ đến bộ dạng của An Nghiệp không nhịn được cứ cười mãi. An Nghiệp quả nhiên tức giận đen mặt nhìn Lệ Chi.

- Lệ Chi cậu muốn một sẹo lơ là học tập vào sổ của tôi có phải không?

- Cái gì cậu dám lấy việc công trả thù riêng, đây còn chưa vào giờ học tính cái gì mà lơ là, vớ vẩn._Lệ Chi tức giận bĩu môi khinh thường.

- Thật ra là đã nhiều lần tôi thấy cậu ngủ trong lớp, lơ đãng học tập nhưng không có nói bây giờ rãnh rỗi muốn moi ra thì làm sao._An Nghiệp bí hiểm cười.

- Cậu là tên bụng dạ hẹp hòi. Tôi nhất định kiện cậu với thầy tội công tư bất phân.

- Tôi thách cậu đấy, để xem thầy tin tôi hay tin cậu._An Nghiệp hừ lạnh huơ huơ quyển sổ trong tay.

Và cứ như vậy người ta thấy một bàn cãi nhau chí chóe, một bàn lặng ngắt nơi cuối lớp. Nhưng thật ra là có người bị nhìn đến ngượng nên quay mặt đi nơi khác, còn một người nhếch lên một nụ cười tựa hồ đang rất vui. Mà cũng có hai người khác, ngồi ở hai bàn khác trong lòng mười phần không vui.

--------------------------------------------------
CHƯƠNG 18.2: NHƯ CHƯA HỀ CÓ KHOẢNG CÁCH

“Biết làm sao được, tôi và cậu ấy lúc trước là bạn bây giờ vẫn là bạn đúng không Nhã Điềm? Giữa chúng tôi nào có khoảng cách chứ đúng không?”

Giờ học trôi qua trong yên tĩnh và nghiêm túc nhưng chỉ có những người trong cuộc mới biết có bao nhiêu sự bất cập trong đó. Chẳng hạn như một cây bút rơi nơi cuối lớp sẽ thu hút nhiều ánh nhìn, một tiếng thở dài nơi cuối lớp cũng bị để ý. Trường hợp của Nhã Điềm chính là như vậy.

Nhã Điềm đúng là hơi căng thẳng, nó không quen lắm với việc trở thành tâm điểm của lớp. Thế nhưng có người nào đó rất bình tĩnh khi ngồi bên cạnh nó, nó không khỏi cảm thán da mặt hắn làm bằng gì lại dày như vậy. Hắn rất thích làm những động tác làm người ta chú ý. Ví như hiện tại không biết là vô tình hay cố ý lại đưa tay lên vén mái tóc trên trán nó qua một bên. Nhã Điềm giật mình cũng chỉ có thể mắt to trừng mắt nhỏ, người nào đó lại rất thản nhiên xem như không thấy cười cười trở về trạng thái nghiêm túc học bài. Mà mỗi lúc hắn cười đều khiến mọi người nghi ngờ là hai người đang đùa giỡn. Nó đúng là có nổi oan nhưng không thể rửa sạch. Một lúc khác, nếu vô tình nhìn qua có thể thấy tay Khải Huy đang để trên chỗ lưng ghế sau lưng Nhã Điềm. Nhã Điềm không thể xem như không thấy được, liếc mắt cảnh cáo người nào đó nhưng hắn vẫn làm như không thấy. Nhã Điềm nghiến răng nghến lợi cảnh cáo.

- Cậu có bỏ tay ra hay không?

- Tôi mỏi tay gác một chút không được sao?

- Cậu có thể để chỗ khác, để trên bàn cũng được không nhất thiết để sau lưng tôi._khuôn mặt Nhã Điềm càng ngày càng khó coi.

- Để trên bàn làm sao mà thoải mái bằng khi vươn tay ra hết cỡ chứ._người này thật giỏi vừa nói dối mặt không chút đổi sắc, mắt vẫn có thể hướng lên bục giảng.

- Cậu… Tôi hỏi lần cuối, cậu có bỏ tay xuống hay không?

Rõ ràng là Nhã Điềm thật sự bị chọc giận, cánh tay này dễ gây hiểu lầm cho người phía trên nhìn xuống. Mỗi lần có một ánh mắt khác lạ nhìn xuống với một thâm ý khác, Nhã Điềm không tự chủ được trong lòng giống như có quỷ, gọi là chột dạ cũng nên.

- Không bỏ.

- Được lắm!

Khải Huy vẫn là không thèm để ý đến vẻ mặt nổi giận của Nhã Điềm. Lúc này, Nhã Điềm lại cầm cây thước kẻ trên tay tức giận xoay người khõ lên mu bàn tay người nào đó.

- A…! Cậu…_Khải Huy rụt tay về, khuôn mặt nhăn nhó rất khó coi, vừa tức giận mà cũng có buồn cười muốn kêu đau một tiếng nhưng nhìn thầy đang giảng bài lại cố gắng kìm lại, khuôn mặt cũng vì kìm nén mà đỏ lên.

Chỉ thấy những bàn cạnh đó rất biết quan tâm mà quay sang nhìn hai người này. Lệ Chi cùng An Nghiệp rất biết quan tâm quay xuống hỏi hai người bọn họ.

- Hại cậu làm sao thế? Lại cãi nhau à?_An Nghiệp rất là biết hỏi han.

- Mặt Khải Huy sao đỏ lên thế kia? Hai cậu…._Lệ Chi liếc mắt nhìn hai người cười cười.

Nhã Điềm nuốt khan một cái, cười cười:

- Không có gì, hai người tiếp tuc học đi!

Khải Huy lại trừng mắt nhìn người ta, ai còn dám để ý đến.

- Hai người xoay mặt lên cho tôi!

Hai người kia rất biết điều tiếp tục nghe giảng nhưng rõ ràng là hai vai có chút run run. Hai người họ ngồi phía trên dĩ nhiên biết Khải Huy bị làm sao mới thành như vậy.

Khải Huy không ngừng xuýt xoa than đau, chỗ bị khõ rõ ràng bị đỏ lên. Nhã Điềm lại không hề khách khí ban phát một nụ cười.

- Thế nào, cậu còn mỏi tay hay không?

Khải Huy xoa xoa chỗ đau, liếc nhìn nụ cười của Nhã Điềm ngẩn người một lúc lại nhếch lên một nụ cười.

- Nếu còn mỏi cậu sẽ làm cái gì?_bàn tay bị khõ không sợ chết tiếp tục đặt ở chỗ cũ.

Ánh mắt hắn lại nhìn thẳng nó, khuôn mặt Nhã Điềm cứng đờ một lúc mới tiếp tục lặp lại động tác cũ, lần này kiên quyết chính là phải khõ thật mạnh.

Nhưng mà động tác người nào đó lại nhanh hơn bắt lấy cổ tay Nhã Điềm, nó lại đổi tay cầm lấy thước kẽ. Khải Huy cũng không buông tha tay còn lại. Tình hình hiện tại chính là hai bàn tay nắm lấy hai cổ tay, bốn mắt nhìn nhau. Hai mắt chứa ý cười còn hai mắt chứa tức giận.

- Cậu mau buông ra, đừng để tôi thoát tôi không tha cho cậu đâu!

- Được, vậy đợi khi cậu thoát thì mới tính đi.

Hai người cứ giằng có như vậy cho đến khi nhận thấy lớp thật sự im ắng lạ thường mới dừng lại. Liếc nhìn chỉ thấy thầy Thoại đứng trên bục giảng nhíu mày nhìn hai người. Thầy ho khan hai tiếng lại nói bâng quơ tiếp tục giảng bài.

- Khụ…khụ…lớp nghiêm túc một chút, sắp thi cuối kì rồi.

Cả lớp lại rất tò mò, chứng kiến cảnh giằng co kia lại chứng minh rằng những lời đồn là có thật. Khải Huy cùng Nhã Điềm cứng người, Khải Huy rất biết điều buông tay ho khan mấy tiếng, Nhã Điềm thì quay mặt đi nơi khác. Vô tình chạm phải ánh mắt của Tuấn Nguyên, Nhã Điềm không biết cư xử thế nào chỉ có thể cười nhẹ. Tuấn Nguyên nheo mắt nhìn hai người nhưng rất nhanh xem như chưa thấy gì. Tuấn Nguyên nhìn lên bục giảng, cách mấy bàn cậu ta thấy Anh Trúc đang liếc nhìn về phía Nhã Điềm, tay cô nắm chặt cây bút trên bàn đến sắp gãy làm đôi rồi. Tuấn Nguyên nhếch lên một nụ cười nhạt, không rõ là đang cười nhạo ai. Là cười nhạo Anh Trúc hay cười nhạo chính bản thân cậu ta?

Giờ giải lao, Nhã Điềm nhờ Lệ Chi dìu đến nhà vệ sinh muốn rửa mặt một chút. Nhưng thật ra là nó cảm thấy không khí lớp không thoải mái cho lắm. Có nhiều ánh mắt nhìn nó rất kì quái, thỉnh thoảng nghe một vài câu vẫn khiến lòng người khó chịu, đặc biệt là lúc Khải Huy rời khỏi lớp. Ví như cô bạn Ngọc Ninh rất thân thiết với Anh Trúc vu vơ nói vài câu :

- Có những người thật chẳng xem ai ra gì, thầy chủ nhiệm đang giảng bài mà vẫn giỡn hớt được. Anh Trúc cậu làm lớp trưởng sao lại hiền như vậy chứ?

Cô bạn Lạc Huyền ăn theo cũng nhịn không được:

- Anh Trúc cậu không cần hiền đến mức nhịn để người ta sắp cướp mất người thương của cậu rồi kìa.

- Đúng vậy, cậu nhìn xem người ta càng ngày càng đắc ý._Ngọc Ninh lại lần nữa nói

- Các cậu đừng nói lung tung nữa, người thương gì chứ thật là…_Anh Trúc lườm hai cô bạn một cái, cười gượng nhưng không biết nụ cườ kia là bao nhiêu phần trăm giả dối.

- Còn không phải sao? Chẳng phải suốt một năm qua, chỉ có một mình cậu bên cạnh Khải Huy sao? Sao bây giờ lại để cho người khác nhảy vào rồi?_giọng nói Ngọc Ninh muốn bao nhiêu chua ngoa có bấy nhiêu chua ngoa.

Nhã Điềm đứng trước gương, hất nước vào mặt muốn làm cho bản thân thanh tỉnh. Thế nhưng mỗi lần nhớ lại những lời nói kia, không kìm chế được lại dâng lên một chút chua xót.

- Sao rồi, cậu để ý đến mấy lời nói vừa rồi sao?_Lệ Chi vừa rửa mặt lại nhìn gương mặt nhợt nhạt của Nhã Điềm.

Cô lúc nãy cũng nghe thấy mấy lời kia, cho dù là người ngoài cuộc cũng không cảm thấy vui huống chi Nhã Điềm lại là nhân vật chính.

Nhã Điềm ngẩn người, nó thật sự để ý đến những lời nói đó sao? Từng câu từng chữ đều ám chỉ nó là người đến sau, là người cướp đi vị trí của Anh Trúc. Nó cười khổ một tiếng, là ai cướp của ai cái gì đây? Hình như nó đã quên nó và Khải Huy vốn tồn tại khoảng cách nên cũng không nghĩ nhiều, nó chỉ muốn trở về cương vị một cô bạn thân thôi như vậy là sai sao? Những lúc giỡn hớt, nó vẫn nghĩ giống như những lúc Nam Thành còn sống, nó cùng Khải Huy vẫn đùa giỡn như thế. Một năm không gặp, khi nó quay lại mọi chuyện lại đổi khác. Nó vốn muốn nó cùng hắn sẽ mãi là bạn như vậy nhưng có được chăng? Sớm muộn nó cũng phải có một lựa chọn cho bản thân cũng như lựa chọn cho hai người một con đường.

- Tôi không có để ý._Nhã Điềm cười nhẹ.

- Cậu…và Khải Huy, thật ra đã xảy ra chuyện gì ? Hình như giữa cậu và Anh Trúc cũng không đơn giản như mới quen năm nay có phải không?_Lệ Chi hơi tò mò.

Cô nhớ đến những lời nói của Nhã Điềm trước kia, nó bảo khi có cơ hội sẽ kể cho cô nghe về câu chuyện của nó.

Nhã Điềm chớp mắt nhìn Lệ Chi, nụ cười trên môi cũng dần tắt đi rồi mất hút. Trên gương mặt nổi lên một tầng bi thương, u sầu. Lệ Chi bổng chốc hốt hoảng biết bản thân lỡ lời nên cười khỏa lấp:

- Cậu…cậu không cần để ý, tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi, nếu không muốn nhớ thì đừng nhớ.

- Không sao, thỉnh thoảng tôi vẫn tự mình nhớ lại thôi. Có điều…hiện tại tôi không có can đảm nhắc lại nên tha lỗi cho tôi không thể cho cậu biết được. Còn về việc tôi và Anh Trúc đúng như cậu nói là có quen biết trước, cũng đã xảy ra một vài hiểu lầm.

Lệ Chi đột nhiên cảm thấy việc Anh Trúc cùng Nhã Điềm hiểu lầm lại liên quan đến Khải Huy.

- Liên quan đến Khải Huy?

- Có thể nói như vậy.

- Chẳng trách…_Lệ Chi thở dài.

Hai người rửa tay xong đi ra khỏi nhà vệ sinh, Lệ Chi đỡ lấy Nhã Điềm đi từng bước. Chân còn đau nên Nhã Điềm đi lại có chút khó khăn. Mới ra khỏi cửa đã chạm mặt Anh Trúc.

- Cậu không sao chứ? Có cần tôi dìu vào lớp không?_Anh Trúc cười nhẹ, ân cần hỏi.

- Không…không cần, cảm ơn cậu! Lệ Chi dìu tôi được rồi.

- Anh Trúc cậu thật là tử tế nha, người ta sắp giành hết những gì cậu cố gắng rồi, cậu còn đối xử với người ta tốt như vậy._Ngọc Ninh nhìn Nhã Điềm cười cười lại nói lời tốt về Anh Trúc.

Nhã Điềm cùng Lệ Chi nhíu mày khi nghe mấy lời khó nghe này. Rõ ràng biết đối phương đang đả kích nhưng không cách nào phản bác.

- Biết làm sao được, tôi và cậu ấy lúc trước là bạn bây giờ vẫn là bạn đúng không Nhã Điềm? Giữa chúng tôi nào có khoảng cách chứ đúng không?_Anh Trúc mỉm cười thân thiện.

Nhã Điềm nhíu mày, không hiểu Anh Trúc vì sao đột nhiên tỏ vẻ thân thiết như vậy. Trên thực tế Nhã Điềm vẫn mỉm cười gật đầu, không muốn làm Anh Trúc mất mặt.

- Đúng vậy.

- Là vậy sao? Nếu cậu không nói tôi cũng không biết hai người từng là bạn. Bạn bè sao có thể có ý định giành giật tình yêu như vậy?_Lạc Huyền tỏ vẻ kinh ngạc.

Lệ Chi càng nghe càng tức giận, rõ ràng là bọn họ đang đóng kịch, người đóng vai mẹ ruột, người đóng vai mẹ kế. Chiêu vừa đấm vừa xoa này thật lợi hại, làm người ta đau từ trong tâm nhưng không kháng nghị được. Nhã Điềm lại bỏ ngoài tai xem như không nghe thấy.

- Nè, hai cậu không nói thì không ai nghĩ hai cậu câm đâu. Là ai giành cái gì của ai chứ?_Lệ Chi không khách khí trừng mắt nhìn Ngọc Ninh cùng Lạc Huyền.

- Chúng tôi có nhắc đến tên cậu sao, làm gì phải kích động như vậy? Hay là có tật giật mình?_Ngọc Ninh nhếch môi cười khinh thường.

- Hại cậu…

Lệ Chi còn chưa nói xong đã bị Nhã Điềm giật tay áo ý bảo nhanh chóng rời đi.

- Chúng tôi xong rồi, nếu không còn gì chúng tôi về lớp trước.

- Được, cẩn thận một chút._Anh Trúc cười gật đầu, trước mặt hai cô bạn kia chính là một cử chỉ đẹp.

Nhã Điềm nói xong liền hơi dùng sức kéo tay áo Lệ Chi rời đi, tránh khỏi tranh chấp không đáng có. Lệ Chi lại nhìn không vừa mắt chút nào, hung hăng liếc Ngọc Ninh cùng Lạc Huyền một cái mới cam tâm rời đi.

Ngọc Ninh cùng Lạc Huyền nhếch lên một nụ cười khiêu khích. Anh Trúc nhìn theo bóng lưng Nhã Điềm rời đi lập tức xoay người vào trong, nụ cười tắt ngấm tưởng chừng trên môi chưa tồn tại bất cứ nụ cười nào.

-----------------------------------------------
CHƯƠNG 19.1: CHẠM VÀO NỖI ĐAU

“Nếu một ngày tôi và Khải Huy có một người nhất định phải rời xa cậu vì một lí do nào đó thì cậu sẽ chọn ai?”

Mùa đông đến, khí trời lạnh lẽo, đám lá cũng khô khốc rơi rụng đầy sân. Nhìn ra ngoài trời luôn có cảm giác mọi thứ đang ở trong trạng thái ngủ. Chỉ cần một cơn gió lùa qua cũng khiến người ta run lên. Cho dù bên ngoài có nắng nhưng chỉ là một chút ấm áp không gây cảm giác nóng bức. Không khí buồn tẻ mang theo vẻ ảm đạm.

Nhã Điềm sau một tuần ít đi lại, đến lớp đều có Khải Huy nên không gặp quá nhiều khó khăn cuối cùng cũng khỏi hẳn. Nhưng trong một tuần đó khó tránh khỏi ánh nhìn phức tạp của mọi người. Nó lại cảm giác được Anh Trúc đối xử với nó tốt hơn trước, không nhìn nó bằng ánh mắt hằn hộc nữa. Nó cũng không nghĩ nhiều, bạn bè đối xử tốt với nhau là vẻ thường tình. Mà nó đối với Khải Huy cũng tựa hồ không bài xích những việc hắn làm cho nó nữa. Nhã Điềm thức dậy thật sớm chạy bộ vòng quanh hồ nước trong khuôn viên kí túc xá, những học sinh khác cũng luyện tập như vậy nhưng

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Tiểu thuyết] Tình Yêu Quý Tộc full

Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi....

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com

Teya Salat