Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: đã được ai đó bắt. Mặt sợ sệt, lùi lại mấy bước. Nói thật cũng không hiểu sao Xuân lại cảm thấy sợ mấy con sâu nhỏ bé và vô dụng đó. Do không để ý đằng sau, cô dẫm phải chân một người làm người đó “ah” lên một tiếng đau. Cô vội quay lại xin lỗi thì nhận ra đó là Triệt. Trên tay cậu là một chậu hoa hồng đỏ. Cậu nhìn cô âu yếm nói:
- Cậu vẫn còn sợ sâu đến thế sao?
- Vẫn còn??? Sao cậu biết tớ sợ sâu? – cô nghi ngờ hỏi.
- Chẳng phải một lần cậu nhảy từ trên cây xuống cũng chỉ vì một con sâu sao? – cậu mỉm cười nói, tay đặt chậu hoa xuống.
- À, ha…- cô nhớ lại. – A, sao cậu nhớ dai thế.
- Hahaha…thú vị mà. – anh lấy tay quẹt giọt mồ hôi trên trán trông thật quyến rũ và mạnh mẽ nhưng do tay anh dính cát nên làm cho trán anh có một vệt lem trông đến buồn cười. Nó làm cho khuôn mặt baby của cậu trông như một chú mèo lem luốc.
- Haha…mặt cậu ngộ quá. – cô cười lớn chỉ vào mặt cậu. – đưa đây tớ lau cho.
Cô nói, rút từ trong túi áo ra chiếc khăn tay của cô và bước lại gần,nhún lên lau vệt lem trên trán của cậu. Cô mải mê lau vệt lem mà không để ý cậu đang nhìn cô chăm chú. Bất giác ánh mắt của hai người chạm nhau, cô hơi ngại ngùng, bước vội lùi lại và vô tình dẫm phải vài con sâu trên nền đất, cô hoảng hốt làm cho bước chân cô trở nên loạng choạng và có xu hướng té “ầm” xuống đất. Lúc đó, cánh tay chắc khỏe của Triệt vòng qua eo cô, kéo cô về phía mình. Anh cứ ôm cô. Lúc đầu thì không có gì lạ nhưng càng lúc anh càng siết chặt cô hơn, hơi cúi xuống.
Cô đang rất xấu hổ vì hành động bất cẩn như trẻ con vừa rồi của mình, cô đỏ mặt. May là do quay lưng lại nên Triệt không thể thấy được khuôn mặt đó. Nhưng cô cảm thấy dường như cậu đang ôm chặt cô hơi, cậu ấy cúi xuống có thể khiến cô nghe thấy được hơi thở của cậu. cô chợt nhớ tới“ngày hôm đó”, cô hốt hoảng kêu lên và đẩy anh ra:
- Dừng lại. Cảm ơn và xin lỗi. Làm phiền cậu rồi.
Lúc này, cậu chợt giật mình nhận ra hành động kì lạ của mình, anh nói:
- Không sao. Cậu hậu đậu quá.
- Biết rồi, xin lỗi rồi mà. – cô cự nự.
- Ừ, biết rồi. cậu giống trẻ con quá. Lúc mới quen cậu, tớ không ngờ cậu lại con nít thế, không giống với dáng vẻ lạnh lùng và kênh kiệu lần đầu gặp. – anh mỉm cười, xoa đầu cô như một người lớn xoa đầu một đứa nhóc.
- Tớ bằng tuổi cậu nên đừng có mà… - cô nói.
- Mà sao? Đúng rồi gì nữa.
- Không thèm nói chuyện nữa.
Nói xong cô quay lưng bỏ đi về phía khu trồng hoa lan ở dãy bên kia, cậu bật cười nhìn vóc dáng nhỏ bé của cô chạy qua bên kia rồi cũng đi qua đó.
Hai người im lặng nhìn mấy cây hoa lan hồ điệp, chợt, cô lấy hết dũng cảm nói, cô phải nói, dù nó như thế nào:
- Triệt, tớ xin cậu một việc được không? – cô nghiêm túc nói nhưng không nhìn cậu.
- Việc gì? Có gì quan trọng sao? – anh hỏi, mắt rời khỏi cây lan trước mặt mà quay qua nhìn cô.
- Cậu…có thể…nói chuyện…với bố cậu…một lần thôi được không. – cô ngập ngừng nói.
Nghe đến từ “bố cậu” của cô mà sắc mặt của cậu đanh lại. Cậu không nói gì mà quay đi.
- Tớ xin cậu. làm ơn, chỉ một lần thôi. – cô quay sang van nài cậu.
- …………. – cậu vẫn im lặng không nhìn cô.
- Một lần thôi, bố cậu có chuyện quan trọng muốn nói với cậu. – cô nói tiếp.
- tớ không có gì để nói cả. – cậu lạnh nhạt nói.
- Tớ xin cậu đó. làm ơn đi. Chỉ một lần duy nhất thôi. – cô cầm tay cậu van nài.
- Tớ…
- Chỉ một lần thôi. – cô xen vào khi cậu chưa kịp nói gì. – coi như cậu“xin lỗi” tớ. Tớ vẫn chưa tha thứ cho cậu đâu. – cô đe dọa.
- Cậu…. – anh bỏ lửng câu.
- Làm ơn đó. – cô nói giọng sắp khóc.
- Được thôi. Chỉ 15 phút thôi. – cậu nói.
- Được, cảm ơn cậu. Chỉ 15 phút thôi. Chủ nhật tuần này, 9h, tại quán cà phê gần trường nhé. – cô nói, sung sướng ôm chầm lấy cậu.
Lúc đó, cậu chợt cảm thấy bối rối. Trong lòng cậu đang giằng xé, cậu muốn đi vì cô ấy nhưng lại quá ghét “cái người đàn ông được gọi là bố của cậu” nhưng cuối cùng cậu vẫn chọn là sẽ đi gặp người đang ông đó.Cậu sẽ nói hết tất cả những gì cậu suy nghĩ trong suốt một năm qua.
Cô đẩy anh ra, nhìn anh với ánh mắt sung sướng và biết ơn vô bờ bến. Nhìn cô một lúc, ngay khi cô định bước ra xa cậu, cậu kéo tay cô về phía mình rồi cúi xuống, nhanh chóng đặt nụ hôn “ngọt ngào” của mình gần môi cô khiến cô giật mình, đơ người ra. Trước khi cô kịp phản ứng gì, cậu nói:
- Đó là bù lại cho việc tớ cho ông ta 15 phút vào ngày chủ nhật đó.
Nói xong cậu đỏ mặt quay đi, để cô đang đơ người đứng đó không biết làm gì. Cô cảm thấy nụ hôn đó khác với lần trước, dường như nó có ẩn chứa một điều gì đó mà cậu chưa nói ra.
Đâu đó, ở góc vườn, có một người đang lạnh lùng nhìn cô. Anh đã thấy được cảnh vừa rồi. trong lòng của anh chợt cảm thấy khó chịu, nó khiến anh cảm thấy nhói đau. Anh không thích cảnh vừa rồi, anh chỉ muốn xông lên và phá nó thôi. Lặng dựa vào tường anh thở gấp để lấy lại bình tĩnh. Từ khi gặp Xuân, anh cảm thấy mình không còn là mình nữa.
Hết chương 31
Chương 32
Sáng chủ nhật hôm đó, Xuân dậy sớm hơn thường ngày, chuẩn bị xong rồi chạy ra ngay quán cà phê đã hẹn.
9h15’….
Đã quá giờ hẹn 15 phút, Xuân sốt ruột nhìn đồng hồ trong khi đó, bố Triệt vẫn bình thản nhìn ra phía cửa ra vào như không hề có chuyện gì xảy ra. Việc Triệt không đến là chuyện bình thường, cậu đến thì mới là chuyện đáng ngạc nhiên.
- Bác đừng lo cậu ấy nhất định sẽ đến mà. Mới có 15 phút thôi. Bác đợi bạn ấy một chút. – Xuân lo lắng nhìn về phía cửa ra vào.
- Không sao. Ta biết mà. – bác ôn tồn nói.
- Vâng, nhưng… - cô dừng lại khi nhìn thấy Triệt đang đi vào quán. – Triệt, ở đây nè. – cô vẫy cậu.
Anh khẽ mỉm cười chào cô rồi quay trở về khuôn mặt lạnh lùng khi nhìn thấy “bố cậu”. Anh bước thật chậm về phía cô. Trong chiếc áo sơ mi đen và quần jean xanh đen, trong cậu dường như có vẻ càng lạnh lùng hơn so với dáng vẻ hoạt bát hằng ngày.
“Bố cậu” thì đang rất ngạc nhiên, trong lòng ông đang rất vui mừng. Ông không ngờ có ngày mình có thể nhìn đứa con thân yêu của mình gần như thế này nữa. Suốt một năm qua, không ngày nào ông không nhớ tới Triệt. Từ ngày “đó” tới giờ, dường như cậu căm hận ông tới tận xương tủy.
- Con…- ông xúc động không nói nên lời mà chỉ nhìn chăm chú vào người con trai cảu mình.
- Có gì thì phiền ông nói nhanh lên. Tôi tới hôm này không phải vì ông đâu. – cậu lanh lùng nói.
Nhận thấy không khí ngột ngạt giữa hai người, Xuân cố gắng làm giảm nó, cô đánh trống lảng:
- Được rồi nào. Triệt cậu ngồi xuống đi. Có gì từ từ nói chứ. – cô gượng cười nói.
- 15 phút. – cậu nói.
- hả? À…ừm… - cô khó xử nói. – Vậy tớ ra trước cho hai người nói chuyện nhé. – cô ái ngại nói rồi quay ra.
- Không, cậu ở đây. Tớ muốn cậu nghe nói. – anh nói, tay kéo cô lại.
- Đúng vậy. Nếu Triệt đã muốn thì cháu cũng ngồi xuống đi. – bác Hùng này giờ im lặng giờ mới lên tiếng.
- Vâng ạ. – cô khẽ gật đầu nói và cũng ngồi xuống nhưng có chút lưỡng lự.
Triệt kéo Xuân ngồi sát mình, tay cậu nắm chặt tay cô. Mặc dù rất ngại nhưng cô không dám rút tay ra mà ngoan ngoãn ngồi xuống theo cậu.
Sau một hồi im lặng, bác Hùng lên tiếng trước.
- Có lẽ con đã hiểu lầm ta rồi.
Không nói gì, Triệt chỉ im lặng, lạnh lùng nhìn ông. Trong cậu giờ này, tâm trạng đang rất rối bời.
- Chuyện mẹ của con… - hơi ngập ngừng khi nói tới việc đó.
Khi nghe nhắc tới mẹ mình, cậu siết chặt tay Xuân hơn. Dù đau nhưng cô vẫn không nói gì mà im lặng vì cô biết lúc này cậu đang rất nhớ mẹ mình.
- Một năm trước, mẹ con gặp tai nạn xe và đã mất. – ông đau khổ nói.
- Chuyện đó thì có gì nói chứ. – cậu tức tối nói vì không muốn nhớ tới kỉ niệm buồn đó. Cô có thể hiểu được một chút tâm trạng của cậu qua cách cậu đang siết tay cô.
- Mọi người không tìm thấy mẹ con và kết luận là mẹ con đã mất. – ông nhẹ nhàng nói.
- Đúng. Chính ông đã ra lệnh ngừng tìm kiếm mà. Mẹ tôi vừa mất, ông đã quên mẹ tôi sao? Ông có biết bà yêu ông tới mức nào không? Tại sao ông nỡ bội bạc đến mức đó. Ông không xứng đáng làm con người. Đồ vô ơn bội nghĩa. – cậu tức giận đứng dậy quát to, ánh mắt hiện rõ nét tức giận,căm ghét, khinh bỉ.
Thấy vậy, cô cố nắm chặt tay anh kéo xuống, mong anh bình tĩnh lại. Cô vội đứng dậy, dùng một tay đặt lên vai cậu, đứng đối diện cậu.
- Bình tĩnh đi. Hãy bình tĩnh nghe hết đã. – cô lo lắng nói. Dường như cô đã hiểu ra một chút về mâu thuẫn giũa cậu và bố của cậu.
Nhìn vẻ mặt lo lắng của Xuân, Triệt bình tĩnh một chút. Cậu im lặng ngồi xuống quay mặt đi không nói gì. Cô cũng ngồi xuống bên cạnh cậu.
Thấy con trai của mình có vẻ bình tĩnh một chút trong lòng yên tâm nhưng không khỏi ngạc nhiên. Mặc dù, Triệt là người ít khi nổi giận nhưng khi đã giận thì rất khó kìm chế. Nhớ lúc mẹ cậu được báo là đã mất, bố cậu ngừng tìm kiếm. Cậu đã rất tức giận tới tìm ông và đập phá cả căn phòng của ông. Do học võ từ nhỏ, mấy người vô can dù là người lớn cũng bị đánh cho “bầm dập” sau ngày đó cậu đã thề sẽ căm thù ông mãi mãi. Không ngờ, một cô gái bình thường như thế mà có thể khiến cậu bình tĩnh dễ dàng như thế thì quả là cô ấy có gì đó rất “ đặc biệt” với cậu.
- Thật ra… - ông dừng lại một lúc rồi nói tiếp. – mẹ con vẫn còn sống.
Nghe được lời nói vừa rồi, Triệt không khỏi ngạc nhiên, trợn mặt quay ra nhìn người vừa nói dường như lời nói đó chỉ là ảo giác. Cả Xuân cũng dường như không tin vào điều đó. im lặng một lúc lâu, Triệt lấy lại bình tĩnh nói tiếp:
- Hừ…ông đang đùa học sinh tiểu học sao? Suốt một năm qua, ông nói là mẹ tôi đã mất giờ lại nói bà con sống. – giọng anh có phần chế giễu và có điều gì đó rất lạ, có lẽ là nó còn ẩn chứa một chút hi vọng mong manh nào đó.
- Ta biết, có vẻ khó tin nhưng đó là thật. – ông nhẹ nhàng nói.
- Thật? cái gì chứ. Đó chỉ là lời nói của ông thôi. Làm sao tin được chứ? – cậu mỉa mai.
- Đúng ta nói, thì có vẻ khó tin nên ta đã mang cho con một thứ. Đấy là thư của mẹ con gửi con. – ông vừa nói vừa đưa cho cậu một lá thư.
Cậu nhận lấy nó, có phần hơi lưỡng lự nhưng rồi cũng mở lá thư ra. Cậu đọc trong im lặng. cả Xuân và bố cậu cũng dường như nín thở và dõi theo từng hành động của cậu.
Một lúc sau, cậu run run buông bức thư xuống, mặt cậu tái nhợt. Bức thư đó có vẻ là một cú shock khá lớn cho cậu. Mọi người đều im lặng
- Tại sao? Tại sao? – giọng cậu mất bình tĩnh hét lên.
- Ta xin lỗi. Ta đã giấu con suốt một năm qua. Việc mẹ con là con gái ruột của một trùm Mafia bên Nhật, ta đã hứa với mẹ con rằng không được nói với ai. – ông đau khổ nói. – mẹ con không muốn con xấu hổ vì bà.
- Tại sao chứ? Dù bà là ai thì tôi vẩn là người yêu bà ấy nhất mà. – cậu nói như muốn khóc.
- Ta biết. Một năm trước, nó là lúc băng Mafia của mẹ con gặp kẻ thù. Bố của mẹ con là ông ngoại của con bị ám sát. Có người phái tới để ám sát mẹ con, vụ tai nạn đó là do bọn họ sắp xếp. May là mẹ con được báo trước và thoát được. Sau cái ngày xảy ra tai nạn đó 1 hôm. Lúc ta đang đau khổ nhất mẹ con đã đến gặp ta và yêu cầu ta giữ bí mật này và bà ấy phải về Nhật để thay bố của bà lãnh đạo để giải quyết mâu thuẫn đó. – ông kể lại.
- Giữ bí mật với cả con trai của bà ấy sao? – cậu hét to với vẻ không cam tâm.
- Ta rất tiếc. Tất cả chỉ vì an toàn của con thôi. – ông tiếc nuối nói.
- An toàn. An toàn gì chứ. Bà ấy bỏ con trai của mình để dấn thân vào nguy hiểm thì tốt hơn sao? – anh uất ức nói.
- Ta xin lỗi. – ông nhìn đứa con trai tội nghiệp của mình mà đau lòng. – việc của mẹ con sắp xong rồi. có thể hai mẹ con sẽ đoàn tụ sớm thôi. –ông an ủi.
- Đoàn tụ? – cậu hỏi.
- Đúng đoàn tụ. chúng ta sẽ được đoàn tụ sớm thôi mà. – giọng ông chứa đầy hi vọng. – vì thế ta nghĩ con cũng nên chuẩn bị quay về nhà Chính thôi.
- Tôi căm ghét các người. – cậu chợt tức giận nói rồi đứng dậy, chạy thật nhanh ra ngoài.
- Triệt. – bất giác Xuân gọi to. Cô cảm thấy lo cho cậu. thật tội nghiệp khi cậu liên tục phải chịu nhiều cú shock như thế. Cậu đau khổ suốt một năm trời chỉ vì ân oán giữa những người lớn với nhau. Là cô chắc cô cũng sẽ như cậu thôi. Cô vội đứng dậy nhìn theo cậu nhưng chợt lo lắng quay qua nhìn bác Hùng – bố của Triệt. ông cũng đang rất lo lắng nhưng chỉ biết thở dài.
- Cháu hãy đi theo nó và giúp nó với. Nó không chỉ giúp Triệt mà còn giúp cho chính cháu nữa. – ông khổ sở nói.
Cô khẽ gật đầu rồi quay đi.
- Cảm ơn cháu đã ở bên nó. – ông nói khi cô đã đi được khá xa.
Hết chương 32
Chương 33
Đứng từ xa nhìn Triệt đang“trút” giận lên chiếc bao cát ở nhà cậu. bây giờ, tâm trạng của cậu đang rất rối bời. Vui, buồn, tức giận, đau khổ…tất cả đan xe vào nhau là cảm giác lúc này của cậu. Người mẹ suốt một năm qua không một ngày nào,không một giây phút nào cậu quên được, người mà cứ ngỡ là đã mất rồi nay đột ngột quay trở lại. Đó quả là niềm vui to lớn nhưng để đón nhận niềm vui đó quả không dễ. Tin vui đến cũng đồng thời nhận ra rằng mình đã bị lừa suốt một năm qua, nó thực sự là một cú shock lớn.
- Tại sao chứ? Tại sao họ lại lừa dối con trai của họ chứ? – Triệt tức giận quát lên.
Từ nãy giờ, chỉ đứng im trong góc phòng, Xuân chợt giật mình khi nghe tiếng cậu. ban đầu hơi có vẻ lưỡng lự nhưng rồi sau đó, cô mạnh dạn bước tới gần anh.
- Họ cũng chỉ vì cậu thôi mà. – cô thực sự không biết nói gì hơn.
- Vì tôi sao? Vì tôi mà sẵn sàng bỏ tôi sao? Họ không nghĩ rằng họ quá ích kỉ sao? – cậu tức tối quay lại nhìn cô nói.
- Họ không bỏ cậu. Chẳng phải suốt một năm qua họ vẫn luôn theo dõi cậu sao? – cô nhẹ nhàng nói.
- …. …………– cậu im lặng không nói gì. Ánh mắt đầy vẻ đau khổ. Có lẽ bố mẹ cậu không hề bỏ cậu nhưng thật khó chấp nhận sự thật.
- Hãy nghĩ xem, nếu cậu là họ cậu sẽ làm gì. Làm như họ hay là vì tình yêu thương của mình cho con mà cho nó biết tất cả sự thật để rồi tính mạng của nó cũng “long đong” như mình. Nếu cậu là một người cha, người mẹ, cậu có dũng cảm để làm như thế không? – cô từ từ khuyên giải.
Triệt lặng người không nói được gì mà nhìn thẳng vào Xuân, có lẽ như cậu đang hoang mang. Quả thật cậu đã rất ích kỉ khi chỉ nghĩ cho mình thôi. Bố mẹ cậu hẳn cũng rất đau lòng khi không thể nói hết sự thật. cậu lặng người, vội quay đi sống mũi cay cay, khó chịu.
Đứng im nhìn Triệt, cô thấy vai cậu có vẻ run lên, chợt thấy chạnh lòng, cô tiến gần cậu, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu. Cô giật mình khi nhận ra là cậu đang khóc, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt giàn giụa. Trông cậu lúc nãy chẳng khác gì một đứa trẻ to xác. Cô thấy lòng mình xao xuyến và thương cậu lắm. Nhún chân lên, cô kéo đầu cậu gục vào vai cô, nhẹ nhàng vỗ về cậu như một người mẹ chăm lo cho một đứa con.
Triệt lúc này, tâm trạng rất buồn và ray rứt. Có lẽ chỉ có khóc mới làm cho tất cả vơi đi. Tựa vào vai Xuân, cậu thấy thật bình yên, tất cả mọi buồn bực trong lòng đang dần vơi đi.
……………………………………….
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |