The Soda Pop
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

cảm giác “ngọt ngào” lúc nãy. Hơi ấm từ đôi môi đó còn đọng lại trong anh, cái hương thơm thoang thoảng đang vấn vương quanh đây làm anh phải xao xuyến. Nụ hôn “vụng về” kia làm anh trở nên thật ngớ ngẩn. Dẫu biết như thế là có hơi quá đáng với cô ấy nhưng tại sao anh vẫn không thể kìm nén lại được chứ.

Mọi người cũng im lặng.

Tiên khẽ nhâm nhi tách trà với thái độ cực kì hài lòng. Vì điều cô muốn biết đã quá rõ ràng và mọi người hẳn cũng đã hiểu rõ.

Vũ nhìn Phong lo lắng. Hôm nay, nhìn người anh họ, cũng là người “bạn thân” của mình như trở thàng một con người khác. Nhìn cái dáng vẻ nôn nóng, sự mất bình tĩnh và cả hành động “táo bạo” bất ngờ từ Phong làm anh cực kì ngạc nhiên. Điều gì đã làm Phong thay đổi? từ một con người bình tĩnh, lịch sự trở thành một con người nồng nhiệt và táo bạo như thế này chứ?

Người còn lại, có lẽ là người bình tĩnh nhất. Băng vẫn luôn giữ thái độ thờ ơ như ban đầu. Nhưng chẳng hiểu sao, trong anh lại dậy lên một cảm giác kì là nào đó. Phức tạp. Có lẽ đó là từ đơn giản nhất để diễn tả tâm trạng lúc này của anh. Tại sao, khi nhìn cảnh người con gái ấy hôn Phong, anh lại thấy như thế. Rõ ràng anh không thích cô ấy mà. Anh chỉ xem cô ấy là một người con gái hết sức bình thường như bao người khác. Không có gì nổi bật nhưng tại sao lại có thể làm anh phải chú ý tới như thế. Tại sao cô lại có thể làm trái tim từ lâu đã được chôn giấu trong dòng sông băng kia phải thoáng rung động chứ? Tại sao chứ?

Vũ đứng dậy, khẽ lay người Phong ra hiệu cho Phong về phòng cùng mình. Anh cũng hiểu nên cũng đứng lên và theo Vũ về phòng. Để mặc cho Tiên và Băng vẫn ngồi im lặng mà theo đuổi một suy nghĩ nào đó, để mặc cho cái bầu không khí ở đó tiếp tục trầm lặng và ngột ngạt.

Bóng của Phong và Vũ vừa khuất, Tiên khẽ nhếch mép lên cười. Hôm này đã được chứng kiến nhiều việc hay ho rồi.

- Hôm nay quả thật là thú vị phải không? – Tiên quay qua nói với Băng.

Anh chuyển sự chú ý của mình quá khuôn mặt đang hiếu kì nhìn anh.

- Thú vị? Đúng, thú vị thật. Quả là một ngày có nhiều trải nghiệm thú vị. – anh nói.

- Vâng. – Tiên hơi ngạc nhiên trước thái độ hưởng ứng nhiệt tình của anh.

- Nhưng tôi thắc mắc, tại sao cô lại làm thế khi mọi người đều biết rõ câu trả lời. – anh hỏi.

- Anh nghĩ sao? – Tiên nói, có một chút gì đó nghi hoặc trước sự tò mò của anh.

- ……………
- Em chỉ muốn giúp em ấy nhận ra tình cảm của Phong thôi nhưng có vẻ như là không thành công rồi.

- Vậy sao? – anh nhếch mép cười.

- Đúng thế? Chẳng phải hai người đó rất hợp nhau sao?

- Hợp hay là cô đang muốn chắc chắn rằng em ấy không thể ngăn cản ý định nào đó của cô. – anh biết rõ ý định đó của cô chứ

Tiên thoáng ngẩn người. “Em ấy” sao? Từ bao giờ, Băng đã xưng hộ thân thiết với Xuân như thế chứ. Cố gắng kìm nén sự ghen tị đang nhen nhóm trong lòng, cô tiếp tục.

- Anh đang nghĩ sâu xa quá rồi đó. – cô cố mỉm cười.

Anh im lặng, nhìn cô. Trong lòng lại thoáng bị dao động bởi hình ảnh của người con gái đó. Tại sao anh lại tiếp tục chuyển sự chú ý của mình qua cô ấy nhiều như thế chứ. Không biết từ bao giờ, anh đã dành cho cô một sự quan tâm chú ý đặc biệt nào đó mà chính anh cũng khó nhận ra. Không quá nhẹ nhàng, dịu dàng, mà có chút gì đó “lạnh lùng” và “khó khăn”. Nhưng có lẽ đó phù hợp với chính tính cách mạnh mẽ kia của cô hơn.

Băng cứ suy nghĩ mông lung, trong khi Tiên vẫn đang chăm chú nhìn anh, cái nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống cả anh. Cô nhận ra được sự ấm áp trong đôi mắt đen tuyệt đẹp vốn chỉ có sự lạnh giá kia của anh, cô cảm nhận được sự thay đổi dần dần đó, tuy rất mơ hồ nhưng lại rất mạnh mẽ.

Không. Đương nhiên là cô sẽ không để cho sự thay đổi ngày càng rõ rệt được. Cô sẽ làm cho nó dừng lại. Dù là bằng cách nào đi nữa. Từ nguyện hay ép buộc. Từ anh hay từ chính nguyên nhân của sự thay đổi đó.

………………………………………………

Phong bước vào căn phòng của mình. Anh vẫn không nói gì sau khi rời phòng của Băng. Anh bước nhanh và thả mình xuống chiếc giường của mình, trút toàn bộ mệt nhọc lên nó. Toàn thân rã rời, đau nhức. Một phần vì mệt mỏi sau chuyến đi buổi sáng. Phần còn lại có lẽ là do từ sâu thẳm ngay trong lòng anh. Mệt mỏi, hụt hẫng và hối lỗi.

Nhẹ nhàng bước tới, thả mình lên chiếc giường của Phong, Vũ vẫn có vẻ lo lắng cho anh nhiều.

- Này, cậu ổn chứ? – Vũ hỏi.

- ……….. – Phong không nói gì. Mãi một lúc sau mới trả lời. - Ừm, có lẽ.

- Vậy sao? – Vụ gật đầu không nói thêm gì nữa.

Cả hai cứ nằm cạnh nhau, cùng nhìn lên trần nhà nhưng mỗi người vẫn đang mãi theo đuổi một ý nghĩ riêng của mình.

Thời gian như dài dằng dặc không điểm dừng. Không gian cũng trở nên nặng nề, khiến cho họ cảm thấy mệt mỏi hơn.

- Này, tại sao tớ lại thấy đau thế? Chỉ là một nụ hôn thôi mà. Chẳng lẽ điều đó lại quá đáng thế sao? – Phong mở lời.

- ………… - Vũ im lặng.

- Tại sao nó lại làm tớ thấy áy náy thế?

- Đừng tự trách mình như thế? Chỉ vì cậu làm điều đó quá bất ngờ hơn nữa…lại trước mặt nhiều người như thế, có lẽ sẽ khiến em ấy ngại. – Vũ an ủi.

- Ừ, có lẽ cậu nói đúng. – Phong miễn cưỡng đồng ý nhưng trong lòng vẫn thấy vương vấn điều gì. Anh tự hỏi có khi nào cô ấy ghét mình không?

- Đừng lo, em ấy sẽ không ghét cậu đâu. – Vũ tiếp tục.

- …………………  vẫn giữ thái độ ngờ vực lúc đầu, Phong không thể thoát khỏi hoàn toàn cái ám ảnh đó. Có lẽ ngày mai anh nên nói chuyện với cô ấy chăng.

……………………………………………….

Xuân chạy một mạch ra đầu cầu của khu phòng nghỉ dưỡng. Ngồi bệt xuống và thò hai chân xuống mặt nước biển, cố hết sức đá tung tóe nước lên. Hi vọng điều đó sẽ làm cho đầu cô bớt hỗn loạn.

Đầu óc của cô giờ như muốn nổ tung lên. trên môi vẫn còn đọng lại cảm giác của nụ hôn lúc nãy. Nó làm cô xấu hổ chết mất, tại sao lại là trước mặt mọi người chứ. Ôi.

Nhưng lúc nãy, khi Phong hôn cô, không hiểu sao đã có một thoáng như cô nhận được điều gì đó từ anh, một điều gì đó rất chân thật, nhẹ nhàng và ấm áp. Cô như cảm nhận được tất cả mọi suy nghĩ, tình cảm của anh đều ở trong nó. Điều đó là không thể. Cô vẫn luôn tự thuyết phục mình như thế.

Ngồi im lặng và cố hạ hỏa cái đầu đang nóng bừng bừng của mình, Xuân không nhận ra có một người đang tới gần mình.

Khuôn mặt thanh tú, đáng yêu của hôm nào, giờ đây lại trầm ngâm suy nghĩ một điều gì đó. Một điều khiến cậu thấy nặng nề, khó chịu và sợ hãi. Cảm giác phức tạp.

Bước chầm chậm và ngồi xuống ngay cạnh Xuân. Không chú ý tới đôi mắt đang tròn xoe mắt ngạc nhiên nhìn cậu.

- Cậu…cậu…chạy theo mình à? – Xuân hỏi.

-Ừm. – Triệt khẽ gật đầu.

- Có…có chuyện gì sao? – cô quay đi.

- Không.

Nói gọn lõn một câu, Triệt quay qua nhìn Xuân, đôi mắt của cậu cứ dán chặt vào cô cứ như sợ là chỉ nhắm mắt lại dù chỉ một giây thì cô sẽ biến mất, nhưng cái nhìn đó lại thực sự khiến cô khó chịu.

- Cậu đừng có nhìn mình như thế được không. – cô né tránh ánh nhìn đó mà cũng không hiểu tại sao?

- Không. – cậu xoay người cô lại nhìn đối diện, đưa cho cô một chai nước. – Uống đi.

- Ơ, nhưng tớ không khát. – cô thấy lạ.

Chẳng nói chẳng ràng, cậu rút ngay một chiếc khăn và lau lên môi cô trước sự bối rối của cô.

- Cậu…cậu đang làm gì đó. – cô đẩy cậu ra, tức tối nhìn, cậu lau mạnh quá khiến cô thấy xót.

- Tớ không thích. Tớ không thích cậu hôn anh ấy. – cậu nói có vẻ như đang giận dỗi.

- Ơ, à…chỉ là một trò chơi thôi mà. – cô trấn tĩnh lại và cố thuyết phục Triệt và cả cô nữa.

- Không, tớ không nghĩ thế. Cậu thích anh ấy sao? – cậu hỏi dồn dập như đang tra hỏi.

- Không, cậu đang nói gì vậy.

- Cậu không nhận ra gì sao? Tại sao cậu không phản ứng lại? Cậu thích anh ấy thật rồi. – Triệt bướng bỉnh.

Xuân bắt đầu thấy hơi bực bội. Tại sao cứ nghĩ là cô thích Phong chứ. Đâu phải tại cô không muốn đẩy anh ra, chỉ tại lúc đó quá ngạc nhiên nên không biết làm gì cả.

- Này, tớ không thích anh ấy được chưa. Cậu làm sao thế? Đừng nhõng nhẽo như trẻ con thế chứ.

- cậu nói dối. – Triệt lắc đầu không tin.

- NÀY, cậu sao thế? Không là không. Cậu là tớ sao mà cậu hiểu tớ thế? Tớ thích anh ấy. Đúng, nhưng chỉ như là một người anh. Có gì sai sao? – cô gắt lên, vì hơi mất bình tĩnh vì thái độ kì lạ của cậu.

Triệt im lặng, suy nghĩ. Có lẽ cậu hơi độc đoán khi cứ bắt ép cô như thế. Cũng không khó để nhận ra được điều mà cô nói là đúng.

- Ừm, tớ xin lỗi. Chỉ tại tớ sợ. – Triệt cúi đầu nói, có phần hơi buồn.

- Ngốc, cậu sợ gì thế? – cô vỗ vai cậu.

- Tớ sợ cậu thích anh ấy. – Triệt nhìn thẳng vào mắt cô mà nói.

- Cái…cái gì…Cậu đùa kì thế? – cô lúng túng. Tại sao, Triệt sợ “kì lạ” thế.

- Không, đó là sự thật. Vì tớ thích cậu. Rất rất thích, thích tới phát điên lên. Nếu cậu thích ai đó thì…  cậu nói dồn dập,nhịp tim cũng đập nhanh hơn, mọi thứ trong người cậu như muốn bùn nổ.

Xuân im lặng. Cô ngạc nhiên rồi bối rối. Sao Triệt lại nói chuyện đó chứ. Lần trước, cậu tỏ tình, cô tưởng là cậu ấy muốn đùa nhưng lúc này, tại sao đôi mắt ấy của cậu lại chân thành thế. Tại sao cô không thể thẳng thừng từ chối nó, vì sợ rằng điều đó sẽ làm cậu đau khổ nhưng tất cả cũng chỉ vì cô xem cậu ấy là một người bạn thân, đôi khi là một đứa em trai của mình, hoàn toàn không muốn phá vỡ điều đó.

Giờ cô phải làm sao chứ? Tình cảm của Triệt dành cho cô to lớn thế sao? Làm sao tốt cho cả hai đây?

Cô muốn chạy trốn.

- Cậu đừng đùa nữa. – cô quay mặt đi, vội đứng dậy.

Nhưng cậu kịp nắm chặt tay và kéo cô lại về phía mình. Cậu vòng tay qua và ôm cô thật chặt, mặc cho là điều đó khiến cô khó chịu.

Nhịp tim của cậu như đang loạn lên, thật khó để điều khiến nó, làm sao có thể làm cho nó vơi bớt nỗi nhớ, thao thức và đau trong lòng cậu đây.

Cậu ôm chặt cái dáng người nhỏ bé ấy, thật không muốn rồi xa cô chút nào cả. Cậu chỉ muốn giữ chặt cái giây phút mà cậu được ở bên cô này mà thôi. Giữ mãi trong trái tim này, trái tim đã không biết từ bao giờ cứ hướng về phía cô một cách dại khờ.

Tim cô như đập loạn nhịp. Cô bối rối trước hành động ấy. Cô không biết nên phải làm gì bây giờ. Làm sao cô có thể vô tình đẩy cậu ra như không có gì chứ. Cô còn nợ cậu ấy rất nhiều, làm sao cô có thể chứ. Nhưng như thế có khi nào lại tàn nhẫn với cậu ấy hơn không? Dù không thể đáp lại tình cảm đó, cũng không từ chối nói làm cậu cứ dai dẳng một hi vọng nào đó chăng?

Cô thực sự lúng túng. Đầu óc như nổ tung lên. Mọi người xung quanh cô dường như ai cũng đang thay đổi một cách khó hiểu, hay là do chính cô thay đổi.
Thời gian vẫn cứ chậm rãi trôi qua. Bầu không khí im lặng tới nặng nề. Không một ai trong hai người nói gì hay có ý định nói gì đó.

Tại sao Xuân không đẩy cậu ra? Tại sao nó lại làm Triệt thấy lo sợ hơn chứ? Dù biết rằng tình cảm của cô ấy dành cho cậu khác như tình cảm cậu dành cho cô ấy, đó chính là điều cậu lo sợ. Sợ rằng cô ấy sẽ cứ cho cậu hi vọng để rồi lại dập tất nó một cách tàn nhẫn.

Đau lắm. Sẽ rất đau nếu như cô thực sự làm như thế đấy.

Triệt từ từ buông Xuân ra, không nhìn thẳng vào khuôn mặt cô và cô cũng thế. Cô đứng dậy, quay lưng bước đi.

Triệt một lần nữa nắm tay cô lại. Im lặng thật lâu, cậu cất tiếng:

- Những gì tớ nói là sự thật. – lời nói dù nhỏ nhưng vẫn đủ cho Xuân nghe được.

Xuân bước nhanh đi ngay khi cậu vừa thả tay ra. Nhưng được mấy bước, cô dừng lại.

- Tớ xin lỗi. – cô chỉ nói ngắn gọn như thế rồi lại bước đi. Không hiểu sao cô chỉ nói được như thế. Trong khi thực sự thì cô muốn nói rất nhiều, tại sao lời nói đó lại không thể nói ra chứ

Khoảng không gian trở nên nặng nề, mặc cho tiếng bước chân như bị nuốt chửng trong cái cô đơn đó.

Hai dáng người nhỏ bé giữa cái thiên nhiên rộng lớn.

Mỗi người một suy nghĩ.

Một người lặng lẽ chờ đợi một điều gì đó xa vời, lòng trống trãi, mệt mỏi .

Một người lặng lẽ bước đi. Cảm giác tội lỗi, đang dày vò bản thân. Tự hỏi tại sao bản thân mình lại luôn làm người khác phải khó xử thế.

Tiếng sóng rì rào kia sao bỗng trở nên rối bời thế? Tại sao nó cứ vang vọng mãi như một lời tự trách của ai đó?

Là của người không thể đáp lại tình cảm kia hay là của người tự trách vì bản thân mình đã quá dại khờ.

Ai nói tình đầu là đẹp???

Lòng tôi mãi thao thức mãi vì ai?

Em cho tôi tình yêu hay sự vô tình…

Nhẹ nhàng, ấm áp, dịu êm…

Hay cay đắng, lạnh lẽo và hững hờ…

Đau. Ừ, đau lắm em ạ……

Nhưng tại sao trái tim ngu ngốc

Ngốc vì mãi giữ chặt bóng hình,

Bóng hình thân thuộc nhưng cách xa………
TÌNH YÊU QUÍ TỘC
Tác giả: Luffy_zoro
Chương 67

Ads Sáng nay, Xuân dậy sớm hơn thường ngày. Không phải nói là do hôm qua cô bị mất ngủ. mọi cảm giác của ngày hôm qua vẫn còn đọng lại trong cô.

Bước ra lan can ngoài của căn phòng. Trời đã bắt đầu sáng. Lâu rồi cô mới dậy sớm như thế này. Nhưng đây là lần đầu cô ngắm biển vào buổi sáng sớm như thế này.

Mằn mặn, man mác và se lạnh.

Không khí của biển buổi sáng quả thật là khác hẳn so với những buổi khác.

Nhẹ vươn vai, lấy lại tinh thần, Xuân bước nhanh ra khỏi phòng của mình. Đi tắt từ hành lang để đi thẳng ra bãi biển gần đó.

………………………………

Một bóng người cũng bước đi ra cùng lúc với Xuân. Ánh mắt của cô và của anh chạm nhau. Một chút ngạc nhiên nhưng cả hai nhanh chóng lấy lại bình tĩnh nhưng vẫn im lặng.

- Anh dậy sớm thế sao? – cô hỏi.

- Ừm, chỉ là muốn dạo biển buổi sáng thôi. – Băng trả lời.

- Vâng. – cô khẽ gật đầu, cánh tay vẫn đang vân vê cánh cửa, không nói thêm gì.

Băng khẽ thở dài.

- Muốn cùng đi chứ? – anh đề nghị.

Xuân nhìn anh, đôi mắt thoáng sự lưỡng lự, bối rối nhưng cũng gật đầu. Tại sao, giờ cô thấy căng thẳng khi gặp anh thế? Hay là vì “nụ hôn” hôm qua. Cả anh và cô đều thấy nụ hôn của người đối diện với người khác. Có thật thế không? Hay là do cô đang cố biện lí do vì muốn trốn tránh điều gì đó.

Xuân lẳng lặng bước theo Băng, vẫn tiếp tục giữ cái suy nghĩ vẩn vơ lúc nãy của mình trong lòng.

Băng cũng không nói gì. Anh là người kiệm lời nên điều đó cũng không có gì lạ. Lúc này anh đang mãi mê theo đuổi một suy nghĩ riêng nào đó. Một người luôn bận rộn như

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com