Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

anh thì đâu thiếu việc để suy nghĩ chứ.

Gió biển lùa vào mái tóc dài đang được thả nhẹ làm nó khẽ tung bay, làm lộ rõ khuôn mặt bầu bĩnh, nhỏ nhắn, đang vấn vương một chút nỗi buồn nào đó nhưng vẫn không làm nhòa đi nét chín chắn của cô.

Băng nhìn cô, anh khẽ cười. Nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp. Nó dịu dàng, ấm áp tới tan chảy cả mọi thứ dù chỉ là một nó chỉ là một khoảnh khắc rất nhỏ.

- Anh Băng. Nếu như anh không thể đáp lại tình cảm của một người thì anh sẽ làm gì? – Xuân hỏi anh, ánh mắt lại hướng về một phía xa xăm nào đó.

Băng im lặng, vẫn tiếp tục bước chầm chậm trên bãi cát. Lắng nghe tiếng sóng biển đang vang vọng trong không gian.

Anh biết câu hỏi của cô đang hướng về ai. Về Triệt và cả Phong nữa. Thật khó để trả lời câu hỏi đó.

- Em thấy bối rối quá. Tại sao em có cảm giác mình đang làm điều gì đó cực kì độc ác vậy. Với Triệt ấy. Em đâu muốn như thế. Giờ em phải làm sao chứ? – Xuân tiếp tục.

Cô muốn nói ra. nói ra tất cả, mặc cho Băng có muốn nghe hay không. Có thể điều đó không phù hợp lắm khi tâm sự với một người như Băng nhưng cô cũng mặc. Cảm giác cứ giữ trong lòng thật là bức bối.

Băng vẫn im lặng, cũng không có ý định sẽ ngăn cô nói tiếp.

- Em có lỗi sao? – Xuân kết thúc bằng một câu hỏi.

- Đừng nghĩ tất cả đều là lỗi của mình. – anh nói.

-…………………

- Nếu như không thể đáp lại tình cảm của người khác thì đừng cố và cũng đừng né tránh, như thế chẳng khác nào coi tình cảm của người đó dành cho mình là một gánh nặng sao? Điều đó sẽ không mang lại lợi ích gì cho cả hai người. – Băng nói thật chậm.

Lời nói của Băng đơn giản, nhưng lại rất có lí. Tại sao cô lại không nghĩ tới nhỉ? Chẳng phải cô không muốn làm cậu ấy buồn và tổn thương sao, vậy thì tại sao lại muốn né tránh chứ.

- Cảm ơn anh, tại sao em không nghĩ ra nhỉ? Em thật ngốc khi cư xử như thế phải không? – cô cúi đầu nhìn chăm chăm vào bãi cát.

Băng khẽ cười, nhẹ xoa mái tóc của cô thật nhẹ nhàng.

- Ừm. – anh nói.

Cả hai tiếp tục giữ im lặng đó, trong suốt chuyến đi dạo biển đó. Nhưng khoảng cách của họ dường như đã thay đổi.

Một người đã mở cửa lòng ra, chấp nhận còn một người đã dũng cảm mở cánh cửa đó. Mọi thứ quanh họ như đang thay đổi dần dần. Nhưng liệu có ai nhận ra nó không?

………………………………..

Cả Băng và Xuân quay về khách sạn lúc trời gần sáng. Có lẽ giờ này cũng sẽ đã có vài người dậy rồi.

Bước cùng nhau dọc hành lang đó, khi cả hai tiến về phía của phòng của Băng, cánh cửa phòng của Phong bật mở. Ba bóng người bước ra. Cả năm người cùng thoáng ngạc nhiên, vẫn không ai nói gì cả.

- Cả hai dậy sớm nhỉ? – Vũ chủ động mở lời.

- Vâng, mọi người cũng thế nhỉ? – Xuân gật đầu, mỉm cười chào lại. Cô không dám nhìn ba người đó, không hiểu sao cô lại thấy có chút gì đó ngại ngùng.

Phong im lặng nhìn cô rồi tới Băng. Anh thoáng khó chịu. Chỉ cần nghĩ tới cảnh hai người đó ở gần nhau cũng đủ khiến anh phải ghen tị.

- Chào em. – Phong nói, giọng có chút lạnh lùng.

- Vâng.

- Chào cậu. – tới Triệt chào cô.

- Ừm, chào. – cô cũng mỉm cười đáp lại.

Thật khó để cư xử tự nhiên như không có gì với mọi người bây giờ. Một người hôn cô và một người vừa tỏ tình với cô vào hôm qua. Điều đó bây giờ vẫn còn hiện rõ lên trong người cô, và mọi người chắc cũng thế.

Đang suy nghĩ vẩn vơ, một bóng người khác bước tới. Dáng điệu chậm rãi, lạnh lùng và nghiêm khắc của một người đàn ông, ngay lập tức thu hút được sự chú ý của cả năm người đó. Đối với bốn người con trai kia thì không có gì lạ, nhưng đối với Xuân thì có một chút bối rối. Mãi một lúc sau cô mới nhận ra người đàn ông đó, không ai khác chính là thư kí Minh – thư kí thân thiết nhất của chủ tịch tập đoàn AJ.

Sân bay Toronto hôm nay vẫn đông đúc, nhộn nhịp như mọi mọi. Vì thế dường như sự xuất hiện của sáu người kia cũng không quá gây chú ý với mọi người nhưng khi đã ra tới khỏi sân bay đó, thì ắt hẳn không ai không chú ý tới sự nổi bật đó.

Tất nhiên rồi, một dàn bốn chiếc ô tô thuộc hàng khủng của thế giớ đều tập trung ngay ngoài đó.

Ngay khi bóng dáng của sáu người bắt đầu hướng về phía đó thì mọi người mới bắt đầu bị thu hút bởi dáng vẻ thanh tú của họ. Không ít người cũng phải trầm trồ, ngưỡng mộ.

Xuân im lặng bước theo năm người kia, cũng thầm ngưỡng mộ họ. Cũng khó có thể phủ nhận được sức hút từ họ mà. Và ngay khi cô bước ra khỏi khu sân bay, một dàn xe trước đó đã lập tức thu hút ngay sự chú ý của cô. Và đúng như dự đoán của mình, nó là của họ mà.

Chiếc Lamborghini Murcielago màu đen là của Băng – lạnh lùng và điềm tĩnh.

Của Phong là chiếc Audi R8GT Spyde màu trắng – lịch lãm và sang trọng.

Vũ là chiếc Ferrari Spider mà đỏ - nóng bỏng và nhiệt huyết.

Còn Triệt là một chiếc Aventador màu vàng – rực rỡ và năng động.

Bốn chiếc xe với phù hợp với tính cách của bốn người chủ của nó. Mỗi người một cá tính riêng, một nét đặc trưng riêng nhưng đều rất thu hút.

Mãi ngắm nhìn bốn chiếc xe mà không để ý tới xung quanh. Cô đụng phải người của Băng mà không biết.

- A, em xin lỗi. – cô nói.

- Xuân, em muốn đi xe ai. – Vũ quay người lại, nhìn Xuân và hỏi.

Cô hơi bối rối. Đi xe ai đây nhỉ? Bây giờ cô cảm thấy khó có thể đối diện với cả Phong và Triệt vì một vài lí do hơi “ngốc nghếch” nhưng cũng chẳng dám làm phiền Băng vì Tiên chắc chắn sẽ muốn đi cùng anh ấy rồi. Chỉ còn Vũ thôi, chắc anh ấy cũng sẽ đồng ý thôi.

- À, em có thể đi….

- Cô có thể đi cùng xe tôi nếu như cô muốn. – Băng xen vào.

- DẠ? – cô ngạc nhiên nhìn anh, cô được phép sao.

Mọi người cũng ngạc nhiên không kém. Tiên tối sầm mặt lại, ném ánh mắt tức tối về phía Xuân, hai tay khẽ siết chặt.

- Nhanh lên, mọi người cũng không muốn tốn nhiều thời gian đúng không. – anh thúc giục, tự mình quay lưng tiến về chiếc Lamborghini đen của mình.

Anh chậm rãi mở cửa xe, quay đầu nhìn Xuân.

- Nhanh lên nào. – anh nói.

- À, dạ, vâng. – cô sực tỉnh, vội chạy nhanh lại phía anh, tự dưng cảm thấy có chút gì đó ái ngại, có vẻ như là mình đang chiếm chỗ của Tiên vậy nhưng quả thật là cô vẫn cảm thấy có gì đó vui vui.

Phong và Triệt, im lặng nhìn Xuân bước vào xe của Băng mà không hiểu sao cả hai đều chợt thấy hụt hẫng. Cái gì đó nhói đau, cứ nhen nhóm trong lòng họ, dai dẳng và mãnh liệt.

Khẽ thở dài, Phong cũng bước nhanh về xe của mình, chỉ có Triệt vẫn còn nhìn theo nhưng một lúc sau cậu cũng im lặng trở về xe mình.

Còn Tiên, cô vẫn không rời mắt khỏi chiếc xe đó. Đôi mặt rực lửa ghen tuông, dường như nó muốn thiêu đốt tất cả. Hai tay cô siết chặt đến nỗi móng tay của cô như muốn đâm xuyên qua cả đôi tay mềm mại của mình.

Vũ khẽ cười. Đúng là phụ nữ khi ghen kinh khủng thật.

- Xe anh còn một chỗ, nếu em muốn thì có thể đi cùng. – anh đề nghị.

Tiên cố kìm nén cơn tức trong lòng, quay qua nhìn Vũ cười gượng.

- Vâng, em cảm ơn.

Rồi không cần phải mời, cô đi thẳng về phía chiếc xe của Vũ mà không nói thêm câu gì nữa.

Ngay khi cả sáu người đều yên vị vào chỗ ngồi của mình, cả bốn chiếc xe bắt đầu lần lượt lăn bắt, tốc độ cũng dần tăng lên và dần biến mất khỏi nơi sân bay nhộn nhịp đông đúc đó.
TÌNH YÊU QUÍ TỘC
Tác giả: Luffy_zoro
Chương 68

AdsCăn phòng im lặng một cách nặng nề.

Người đàn ông kia khẽ nhìn lướt năm khuôn mặt trẻ tuổi kia rồi nói.

- Ngài chủ tịch vừa rồi có hơi chút không hài lòng lắm về các cậu. – Thư kí Minh lạnh lùng nói.

Cả năm người đều im lặng.

- Hẳn các cậu đã biết lí do phải không? – ông nói tiếp.

Vẫn giữ sự im lặng đó, sự ái ngại như đã bắt đầu xuất hiện trên khuôn mặt của bốn người con trai kia. Chỉ có mình cô gái kia vẫn đang còn bối rối khi chưa hiểu được gì cả.

- Buổi họp mặt gia đình nhưng các cậu đều biệt tăm mất vì một vài lí do nào đó khiến chủ tịch cực kì khó chịu. – ông ném ánh mắt sắc lẻm về phía cô gái.

Lúc này, cô mới lờ mờ nhận ra được nguyên nhân, chắc là do cuộc gặp mặt bất ngờ của ba người con trai kia tại nhà cô mà.

Hơi ái ngại nhìn cả bốn người, xem ra điều đó gây rắc rối cho họ rồi.

- Đó là do lỗi của chúng tôi, chúng tôi sẽ tới gặp ông sớm thôi. – Băng nói.

- Ồ, chủ tịch không có ý trách các cậu đâu. Hơn nữa, hiện nay ngài đang ở Canada để tham dự một buổi họp. Tôi nghĩ ngài ấy sẽ rất vui nếu mọi người cùng tới. – ông nói.

Cả năm người im lặng một lúc.

- Tất nhiên là chúng tôi sẽ tới rồi, phải không mọi người. – Băng nói.

Vũ gật đầu, Phong và Triệt cũng không muốn tranh cãi thêm nên đương nhiên cũng đồng ý.

Thư kí Minh khẽ cười hài lòng, đó là điều ông muốn biết.

- Điều đó thật là tốt phải không? Ngoài ra chủ tịch còn tổ chức một bữa tiệc để tiếp đón vài vị khách, tôi mong mọi người có thể tham gia chứ?

- Tiệc sao? –Phong hỏi.

- Đúng thế? Thật ra tôi nghĩ là chủ tịch muốn gặp lại sáu người cháu của mình thì đúng hơn.

- sáu người? – Xuân không kìm nổi tò mò, lên tiếng.

- Đúng thế. Tất nhiên chỉ là gặp mặt thôi, nhiệm vụ của cô thì vẫn còn đó. – ông quay qua nhìn cô lạnh lùng nói.

- Được, chắc chắn chúng tôi sẽ tham gia. Và cả cậu nữa đúng không nào? – Triệt xen vào.

- Hả? Tớ tham gia.? – cô ngạc nhiên, điều đó hoàn toàn không phải là những gì cô muốn.

- Đúng thế? Với tư cách là bạn của tụi anh. Okay? Anh nghĩ biết đâu nó lại giúp gì đó cho em. – Phong khuyến khích.

- Nhưng… - cô lắc đầu.

- Em ấy được tham gia mà phải không? – Vũ hỏi.

Ông Minh khẽ gật đầu, tỏ vẻ đồng ý nhưng khuôn mặt vẫn không biến sắc.

- Được rồi, cứ như thế đi, tôi nghĩ chúng ta nên đi sớm phải không? – Băng im lặng từ nãy giờ, mới bắt đầu lên tiếng.

- Okay, đi thôi nào. – Vũ nhún vai đồng tình, sau đó cúi chào ông thư kí rồi cũng bước ra. Phong, Triệt cũng lần lượt bước ra.

Xuân đứng im lặng nhìn hai người còn lại trong phòng, thấy có chút gì đó hơi khó chịu nên cũng lẳng lặng rút lui.

Căn phòng lại rơi vào im lặng. Giữa hai người như có một khoảng cách to lớn đến bất ngờ, cả hai đều như đang dè chừng một điều gì đó ở người đối diện.

- Cậu thay đổi rồi nhỉ? – ông thư kí lên tiếng trước.

- ……………… - Băng hơi ngạc nhiên, sao dạo này có nhiều người nhận xét là anh đang thay đổi thế nhỉ? Điều đó là thật sao?

- Đừng lo, tôi nghĩ điều đó cũng hay đấy chứ. Ít nhất là cậu có tểh sống thật một chút với tuổi của cậu bây giờ.

- Vậy sao? Cảm ơn bác về lời nhận xét đó. – đôi mắt đen sâu thẳm kia đang cố gắng thăm dò ý nghĩ của người đối diện nhưng dường như anh bị chính sự dày dạn của một người đàn ông đứng tuổi làm cho khựng lại. Đôi mắt kia mang theo dấu vết của sự từng trải, sự kiên cường của một con người mạnh mẽ, vẫn lẳng lặng nhìn anh không chút bối rối.

Anh quay đi. Có lẽ có ở thêm đây cũng chẳng có gì thay đổi. Tâm trí của anh lúc này chợt bị choáng ngợp bởi hình ảnh của một đứa con trai nào đó. Đôi mắt lạnh lùng quen thuộc mang theo chút sư tàn bạo và độc đoán, đứa em trai đã từ lâu không gặp lại của anh. Nó có đến không nhỉ?

Anh tự hỏi, điều đó sẽ có ý nghĩa gì đối với anh chăng hay còn đối với một ai khác nữa. Thật khó nói nhưng chắc chắn việc xuất hiện của cậu em trai kia sẽ rất quan trọng.

………………………………………………

Đến giờ cô vẫn còn cảm thấy có chút ngạc nhiên, thật không ngờ rằng giờ cô đang ở Canada. Chợt nhớ về sự xuất hiện bất ngờ của thư kí Minh, cả cuộc đối thoại có phần nặng nề giữa ông và bốn người con trai kia. Nó cứ luẩn quẩn mãi trong đồng, khiến cô phải suy nghĩ về một điều gì đó.

Bước dọc hành lang rộng thênh thang của căn villa của tập đoàn AJ, mò mẫm con đường tới phòng của Vũ.

Thật ra cô cũng không muốn mới sáng sớm mà đã phải làm phiền người khác như thế này đâu, chỉ vì cô được bác quản gia nhờ cô tới đánh thức anh vì hôm nay anh sẽ có một người bạn há đặc biệt tới thăm.

Không biết người bạn đó như thế nào nhỉ? Theo như suy nghĩ của cô thì hẳn người bạn đó có ảnh hưởng lớn tới Vũ lắm.

Cô giật mình khi bắt gặp một bóng người bước ra từ cánh cửa trước mặt cô. Hai ánh mắt chạm nhau, thoáng bối rối, quay mặt đi, ấp úng không nói gì.

- Chào em. – Phong lên tiếng trước.

- Vâng. – em chào anh. Cô gật đầu.

- Em dậy sớm nhỉ? Đang định đi đâu à?

- Em…thật ra em định tới phòng của anh Vũ, bác quản gia nhờ em nói là anh ấy có một người bạn khá thân sẽ tới thăm. – cô giải thích.

- Bạn thân? – Phong hỏi. Anh im lặng suy ngẫm một điều gì đó, khẽ mỉm cười khi nhớ lại điều gì đó.

- Ừ, em đi đi. À, có cần anh đi theo không?

- Không, không cần đâu ạ. – cô lắc đầu.

Hơi có chút hụt hẫng, anh gượng cười và xoa đầu cô:

- Ừm.

Cô cúi chào anh rồi nhanh chóng đi thẳng tới phòng của Vũ. Bước chân chậm dần khi tới phòng 500 và dừng hẳn ở đó. Nhẹ nhàng đưa tay lên gõ cửa.

Phong đi từ từ dọc hành lang, đầu vẫn đang mãi suy nghĩ một điều gì đó. Một hình ảnh “quen thuộc” mỗi khi anh tới đây chợt hiện ra, thoáng ngẩn người, anh vội vàng quay lại, chạy nhanh tới phòng của Vũ.

“Aaa……………” – tiếng hét thất thanh phát ra từ hướng đó, có lẽ là điều anh lo lắng có lẽ đã thành sự thật.

Khi anh đi về phía ấy, Xuân chợt chạy ùa ra, đôi mặt ngạc nhiên xen lẫn bối rối, khuôn mặt đang đỏ bừng bừng.

- Em không sao chứ? – anh hỏi.

- Anh…anh Vũ…có…một cô gái…không…mặc….đang ở…trong… - cô ấp úng nói.

Phong khẽ mỉm cười, nhẹ xoa đầu cô như dặn cô yên tâm.

- Đừng lo, đó là bạn của Vũ đó. – anh mỉm cười.

- Bạn? Anh quen sao? Nhưng làm sao anh biết được.

- Ừ, anh vẫn gặp cô ấy mỗi khi tới đây mà.

- Vậy sao? – cô yên tâm hơn.

- Em ồn ào quá nhỉ? – giọng nói có chút trêu đùa phát ra ở phía cánh cửa.

- Anh…Vũ…em xin lỗi. – cô lại đỏ mặt.

- Hi, honey. Nice to see you again. ( Chào anh yêu, chúng ta lại gặp nhau rồi.) – một giọng nói khác xuất hiện ở đằng sau lưng Vũ, một cánh tay ôm anh từ phía sau.

Một cô gái bước ra. Phần thân trần ẩn hiện qua chiếc áo sơ mi trắng đầy quyến rũ. Mái tóc nâu cắt ngắn cực kì style và cá tính, đôi mắt xám, làn da trắng. Khẽ mỉm cười với Xuân, cô ta vui vẻ bước tới gần và đưa tay ra.

- Hey pretty girl. Nice to meet you. (Này cô bạn, rất vui được làm quen) – cô nói

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com