Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: một cách thô bạo xuống một cách đầy giận dữ.
Giật mạnh chiếc cà vạt ra, cởi nhanh hết mấy chiếc nút áo, nhìn cô chằm chằm. Nhìn cái dáng vẻ sợ sệt, run rẩy đang cố gắng chạy trốn kia một cách giễu cợt.
Thô bạo kéo ngược chân của cô về phía mình, cuối người xuống. Một tay tóm nhanh một cánh tay đang vùng vẫy điên cuồng kia, tay kia đè mạnh vai cô xuống. Rồi dùng chiếc cà vạt lúc nãy trói hai tay cô lại. Mặc cho cô đang cố gắng giãy giụa thoát khỏi nó.
Trói chặt hai tay, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt sợ hãi tột độ kia một cách hài lòng. Khẽ nhếch mép cười, anh chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo trong tiếng khóc nấc lên của người con gái kia. Cô càng giãy giụa, anh càng siết chặt.
Từ từ cuối xuống, hôn nhẹ lên đôi môi run rẩy. Vị mằn mặn của nước mắt như đang chà xát trái tim anh làm cho nó rách toạc ra, mãi mãi không thể lành lại được. Một lần nữa, cơn giận dữ, ghen tuông bùng cháy trong anh, mang theo cái dục vọng không thể kiểm soát được.
Nụ hôn dần trở nên thô bạo và giận dữ, một tay anh giữ hai cánh tay đang bị trói chặt của cô, một tay anh kéo dần chiếc áo của cô. Đôi môi của anh miết dần từ đôi môi xuống cổ, mang theo cái hơi nóng cháy bỏng phả vào da thịt như muốn thiêu đốt cả con người.
Cô la hét, giãy giụa điên cuồng. Nhục nhã, thất vọng và ghê tởm.
Tại sao? Tại sao Phong lại trở nên như thế? Con người đang ở trước mặt cô lúc này là ai? Mang dáng vẻ của một người con trai lịch thiệp nhưng ẩn bên trong là một con thú hoang dại. Sự chống cự dường như vô ích trước cái mạnh mẽ và thô bạo của người con trai kia.
Cứu…làm ơn hãy đưa cô ra khỏi đây. Thoát khỏi sự đau khổ, dằn vặt này. Thoát khỏi người con trai mà cô hằng “kính trọng” này. Làm ơn. Cánh tay cô buông xuôi trước cái ghì chặt như muốn bẻ gãy nó. Cô khóc, nước mắt không thể ngừng, chà xát vào niềm tin bị xé toạc từ bao giờ.
………………………………
Vũ bước vội dọc hành lang. Đôi mắt đảo khắp nơi để tìm kiếm bóng dáng của Phong.
Không thấy.
Phong đã đi đâu chứ.
Hay nào, cậu ấy tới phòng của Xuân.
Vũ tự hỏi. Bước chân trở nên dồn dập một cách kì lạ.
Anh gõ cửa.
Không có ai trả lời. Cửa không khóa. Có tiếng la hét. Lòng anh trùng xuống.
Phong cậu đang làm gì thế? Cậu ấy điên rồi sao?
Vũ lao nhanh vào, chạy thẳng về phía phá ra tiếng hét đó. Khuôn mặt sa sầm, ngỡ ngàng trước cảnh tượng mình đang thấy.
Là Phong sao? là người anh họ lịch lãm và ôn hòa hằng ngày của anh đây sao? Không. Là một người khác. Không thể là Phong được.
Tiếng hét của người con gái làm anh giật mình. Vội chạy lại, lôi người con trai kia tránh xa khỏi người cô. Đẩy sát anh vào tường, nhìn thẳng vào đôi mắt hoang dại, xấu xa kia, Vũ giật mình.
- Tránh ra. – Phong gồng người, đẩy Vũ ra. rồi lại lao nhanh về hướng chiếc giường.
Vũ tức giận, kéo ngược anh lại.
- Phong, tỉnh lại đi. Cậu đang làm gì thế? – Vũ túm áo anh và hét lên.
Phong không nghe thấy gì nữa, trong anh chỉ còn cái dục vọng đang rạo rực trong người anh.
Vũ đấm mạnh vào bụng Phong khiến anh gập người lại vì đau.
Không thể để Phong tiếp tục làm như thế. Anh biết tình cảm của Phong dành cho em ấy. Và biết rằng chính lúc này, Phong đang tự tay hủy hoại cơ hội của mình, và của chính em ấy. Làm sao, anh có thể vở như không biết chứ.
Vũ lại đấm Phong một cái thật thô bạo, khiến anh ngã nhào ra sau rồi bất tỉnh.
Mùi rượu. Có lẽ rượu đã làm cho Phong trở nên điên cuồng như thế này.
Đứng thẳng người, quay qua nhìn người con gái đang co gập người run rẩy, sợ hãi trên giường. Anh cảm thấy tội nghiệp cho cả cô và người con trai vừa bị anh đánh gục.
Bước lại gần, từ từ giúp cô tháo chiếc cà vạt dùng để trói cô lúc nãy. Đôi tay tím ngặt lại vì máu không thể lưu thông, trông đến tội nghiệp.
Chiếc cà vạt vừa được nới lỏng, cô đẩy anh ra, và lao nhanh ra khỏi căn phòng, như một con cừu nhỏ bé run rẩy đang chạy trốn trong đêm tối.
Từ xa, ở một góc khuất, một nụ cười độc địa hài lòng, dõi theo cái vóc dáng nhỏ bé kia ẩn hiện trong cái bóng tối quanh đây, đôi mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người con gái kia. Từng tia độc ác vẫn bám theo dai dẳng, như những mũi tên đâm thẳng vào người con gái đó.
Chạy như điên trong nỗi sợ hãi, đầu óc trống rỗng. Cô cứ chạy, cứ chạy mãi.
Một dáng người đang chậm rãi bước tới…nét lạnh lùng cô hữu càng làm cho cái bóng tối phảng phất một sự nguy hiểm nào đó.
Đôi mắt bị thu hút bởi dáng người nhỏ bé đang lao như điên về phía mình, không có một chút dấu hiệu của sự dừng lại và…
Cả hai té. Người con gái kia ngã nhào vào lòng anh nhưng rồi lại nhanh chóng đẩy anh ra và lùi lại ra sau.
Trong một góc nhỏ, cả người cô co lại, run rẩy, đôi tay giữ chặt chiếc áo xộc xệch. Khuôn mặt long lanh đẫm lệ trong bóng tối. Dáng vẻ trông thật tội nghiệp.
Nhìn chăm chú một lát, anh tiến gần cúi xuống, nhìn cô tò mò. Đưa tay nhẹ đụng vào người cô. Và bất ngờ nhận lại một cái đẩy thô bạo và ánh mắt ghê tởm, sợ hãi.
Anh chán nản, đứng dậy bỏ đi. Cánh tay yếu ớt kia, nhẹ giữ chặt một vạt áo của anh. Hơi nhăn mặt, tỏ ra khó chịu nhưng vẫn không nói gì.
Cô bắt đầu khóc. Tiếng khóc nức nở, tức tưởi. Bao nhiêu đau khổ, dằn vặt chợt vỡ ào. Cả một hành lang tối tăm kia chỉ vang vọng tiếng khóc đó.
Một người con trai đứng lạnh lùng, hai tay khẽ đút túi, nhìn về một hướng vô định nào đó. Vạt áo nhăn nhúm vì bị kéo và giữ chặt bởi người con gái kia.
……………………………….
Va phải người con trai xa lạ kia, cô vội lùi lại. Cảm giác ghê rợn vẫn còn tràn ngập trong khắp người cô.
Người con trai xa lạ tiến lại gần, cô co người lại sợ hãi. Đôi chân run rẩy mỏi mệt, không còn sức trốn chạy.
Cánh tay kia chạm nhẹ vào người cô như một dòng điện chạy dọc cơ thể. Cô hất cánh tay đo ra như một bản năng. Và anh nhìn cô.
Một khoảnh khắc nào đó, cô khựng người lại. Sự thân thuộc nào đó luẩn quẩn ở nơi người con trai đó. Khi anh đi, cô với lại như một phản xạ.
Tiếng khóc bật ra. Sự sợ hãi vỡ òa. Tại sao cô có thể khóc trước một người xa lạ? Sự an toàn đó là sao chứ?
Cô khóc mãi, khóc đến mệt lữ người, khóc đến không thể khóc được nữa…dần dần…cô thiếp đi lúc nào không hay.
TÌNH YÊU QUÍ TỘC
Tác giả: Luffy_zoro
Chương 70
Ads Băng mệt mỏi, thay bộ âu phục lúc nãy bằng bộ đồ ở nhà nhẹ nhàng và thoải mái hơn. Bước ra từ phòng tắm, tay vẫn cầm chiếc khăn bông, lau khô mái tóc của mình.
Chầm chậm tiến ra ngoài khu ban công. Bóng đêm tràn ngập quanh đây, che đậy biết bao nhiêu dối trá, xấu xa.
Lòng anh xao động.
Đi dọc hành lang, ánh đèn dịu nhẹ, khung cảnh yên tĩnh. Băng cảm thấy mệt mỏi. Đôi mắt chợt mở to ra vì ngạc nhiên, hơi thở chợt dồn dập, tim chợt thắt lại, cảm xúc bao năm dồn nén nay như bùng nổ.
Khuôn mặt cương nghị.
Đôi mắt đen thăm thẳm lạnh lùng, độc đoán.
Đôi môi mím chặt, luôn ẩn hiện nụ cười nửa miệng bí ẩn.
Hai con người từ từ tiến lại gần nhau.
Hai khuôn mặt giống nhau tựa như hai giọt nước.
Hai đôi mắt chầm chậm xoáy sâu vào nhau.
Không khí ngột ngạt, trùng xuống, mang theo sự đe dọa từ người con trai kia.
Khoảng cách rút ngắn gần…và cả hai đối diện nhau.
Băng thoáng bối rối, trên tay của người con trai kia là Xuân. Tại sao cô ấy lại ngủ trong tay của cậu?
- Đây, anh có thể nhận lại. – người con trai kìa, bình thản đẩy cô cho Băng, giọng nói mỉa mai.
- Em… - Băng không nói tiếp, lẳng lặng bế lại người con gái đó.
- Lâu không gặp phải không? – người kia tiếp tục nói.
- Huy…em đã ở đâu thế? – Băng lấy lại bình tĩnh và nói.
- Ở bất cứ nơi đâu. Chẳng phải anh và bố đều biết sao? – Huy đáp, phớt lờ thái độ lo lắng của Băng.
- Em vẫn giữ suy nghĩ đó sao? – Băng nói.
- Vẫn thế. Vì vậy đừng làm phiền em nữa.
- Ừm…hãy suy nghĩ kĩ lại…
- Được rồi…đừng nhắc tới nó nữa…tạm biệt. – Huy nói, đôi mắt trở nên đáng sợ hơn…
Tiếp tục đi thẳng và không ngoái đầu…mặc cho Băng đang cố giải thích gì đó. Tất cả quá đủ đối với anh rồi. Anh không muốn nghe thêm bất cứ điều gì nữa.
Băng lặng người nhìn dáng người kia dần khuất sau góc hành lang. Anh khẽ thở dài. Đã lâu rồi, cả hai người không gặp, Huy vẫn vậy, không có gì thay đổi ngoài trừ đôi mắt ngày càng trở nên băng giá đến đáng sợ kia.
Vẫn ngốc nghếch và trẻ con. Lúc nào cũng thế, mặc cho những việc cậu làm là gì.
Người con gái trong tay anh khẽ cựa quậy làm anh chợt tỉnh. Nhìn xuống khuôn mặt sưng sưng như vừa khóc của cô, lòng anh thoáng bối rối.
Lưỡng lự một hồi, anh đành đưa cô về phòng mình. Không biết đã xảy ra chuyện gì.
Băng giật mình khi nghe tiếng bước chân đằng sau mình.
Cô đã tỉnh.
Khuôn mặt nhợt nhạt, mái tóc rối bù xù, quần áo nhếch nháng, toàn thân như đang run lên. Đôi mắt ẩn chứa sự hoảng loạng, sợ hãi.
Anh chợt khó chịu.
- Xin lỗi vì hôm qua…không đưa cô về phòng được. – anh nói.
Đôi mắt trong veo tối sầm lại, toàn thân run rẩy, cô lắc đầu.
- Em…muốn về nhà… - cô bật khóc.
Anh đứng người. Anh đã làm gì sai sao? Im lặng, nhìn cô một lúc lâu, anh khẽ thở dài, bước lại gần, nhẹ xoa đầu cô.
- Ừm.
Anh thoáng mềm lòng. Chỉ khi đứng trước người con gái này, anh mới không còn là chính mình…anh đã thay đổi. Không biết từ bao giờ, anh ghét nhìn những giọt nước mắt trên khuôn mặt ấy?
………………………………
Phong tỉnh dậy, đầu đau kinh khủng. Hơi nheo mắt khi bắt gặp ánh sáng chiếu thẳng vào mắt. Toàn thân mỏi nhừ. Đầu óc hoàn toàn trống rỗng, những gì xảy ra hôm qua đều không còn chút ấn tượng gì trong anh. Và nó làm anh khó chịu.
Cố gắng đứng dậy, khẽ vươn vai, từ từ đi về phía phòng tắm…
Rầm…
Cánh cửa bị mở một cách thô bạo, anh hơi nheo mắt nhìn về phía đó. Cảm thấy có chút khó chịu khi bị làm phiền vào buổi sáng như thế này.
Anh giật mình, khi nhìn thấy khuôn mặt hằm hằm đầy tức giận, khinh ghét của Triệt, theo sau là bước chân vội vã, lo lắng của Vũ.
Có gì sao? Có chuyện gì vào buổi sáng thế này?
Bốp…
Phong điếng người, đầu choáng váng khi nhận ngay một cú đấm của Triệt. Bị mất thăng bằng, anh té nhào ra sau.
Cảm giác đau đớn len lên tận óc, xây xẩm, bực bội.
- Cậu…bị điên à. – Phong xoa xoa vết thương.
- Đồ khốn…thì ra tôi đã nhìn nhầm anh. – Triệt đè Phong xuống, túm chặt cổ áo, khẽ riết qua kẽ răng.
- Cậu nói gì thế? – anh ngớ người.
- Chẳng lẽ, anh không nhớ những gì mình đã làm từ hôm qua sao? – Triệt gằn giọng.
- Việc gì?
- Đồ tồi…
- Được rồi, Triệt. Cậu nên biết đây là đâu. Ra ngoài…tôi sẽ nói chuyện với cậu ấy. – Vũ xen vào.
Triệt hằm hằm nhìn Vũ rồi lại nhìn Phong. Lòng hừng hừng lửa giận, trái tim nhói đau từng đợt từng đợt dồn dập.
Cậu thả Phong ra và chạy nhanh ra khỏi phòng, lao nhanh về một hướng vô định, giờ cậu nên làm gì đây?
…………………………….
Căn phòng im lặng tới nặng nề.
Phong ngồi thẳng dậy, kéo lại thẳng nếp áo, xoa nhẹ vết thương.
Trong khi đó, Vũ nhìn chằm chằm vào anh, thương hại, đau xót.
- Cậu thật sự không nhớ gì sao? – Vũ chậm rãi nói.
- Nhớ gì? – anh hỏi.
- Thật sự sao? Về Xuân ấy. – Vũ tiếp tục.
- Cậu nói thẳng ra đi? Có chuyện gì liên quan tới em ấy sao? – Phong bắt đầu nóng lòng.
Vũ gật đầu nhè nhẹ, không nói gì. Khẽ thở dài, rồi nhìn thẳng anh…
Phong sững người, đầu óc mụ dần đi…mọi thứ xung quanh trở nên mờ nhạt, vùng dậy, loạng choạng chạy lao nhanh ra khỏi phòng, điên cuồng tim kiếm hình bóng của người con gái kia. Anh muốn giải thích, anh cần phải nói chuyện…
Làm ơn có ai nói với anh rằng đây chỉ là một lời nói dối. Làm ơn…tại sao anh lại không thể nhớ bất cứ điều gì chứ?
Nhịp tim anh đập nhanh, hơi thở khó khăn…toàn thân đau đớn, dày xéo lên lòng anh…anh điên rồi…Tại sao anh có thể làm tổn thương người con gái ấy chứ? Tại sao.
Phong gục hẳn người xuống, thơ thẩn nhìn về một phía nào đó một cách ngờ nghệch…
Vũ bước chầm chậm lại gần, ngồi cạnh, khẽ vỗ vai anh thật nhẹ…
Phong dựa hẳn vào người Vũ, hét lên…lòng anh tan nát, nước mắt muốn rơi ra nhưng nó không có lí do gì để đi ra. Tất cả là do anh…
- Em ấy về trước rồi, cũng tới lượt chúng ta rồi. Đừng lo, chúng ta sẽ giải quyết việc đó từ từ. – Vũ an ủi, anh cũng cảm thấy buồn thây cho Phong…chính anh cũng phải ngỡ ngàng trước hành động đêm đó của Phong…Tại sao chứ?
…………………………………..
Trở về căn nhà to lớn, trong lòng nặng trĩu. Mệt mỏi về cả thể xác lẫn tâm hồn. Hình ảnh đêm đó vẫn cứ mập mờ trong đầu cô. Niềm tin ta vỡ khó có thể lấy lại. Thật khó đối mặt với sự thật này. Giờ cô nên làm sao đây?
Lê từng bước chân nặng nề, chán nản dọc hành lang, đi theo một hướng vô định nào đó không rõ ràng. Trốn trong một góc nhỏ, co mình lại, suy nghĩ…và tránh xa tất cả.
…………………………………….
Phong lao nhanh vào nhà, bỏ qua tất cả sự chào đón của những người ở đây. Đôi mắt tìm kiếm một người nào đó. Anh lưỡng lự. Nửa muốn gặp, nữa không dám gặp. Anh phải làm gì, phải nói gì được chứ?
Hành lang trở nên dai dẳng, kéo dài mãi. Đôi chân nặng nề, vội vã, cuống quít.
Anh đứng người lại, thở dốc. Tim ngừng đập một nhịp, toàn thân lạnh toát.
Dáng người ấy. Nhỏ bé, sợ hãi và đau đớn.
Anh im lặng và nhìn.
Cơ thể tự phản ứng khi nhìn thấy có người đang chú ý tới mình. Xuân mệt mỏi, ngẩng đầu và ngước nhìn người đó.
Cô giật mình. Hoảng sợ. Run rẩy.
Vội bật dậy, bỏ chạy.
Cánh tay kia vươn ra kéo tay lại. Thoáng kinh hãi, như một phản xạ cô quay người lại.
Bốp…
Đôi tay run run, nhìn anh trân trối. Cô bối rối nhưng không xin lỗi.
- Bỏ ra. – cô yếu ớt nói rồi bỏ chạy.
Anh ngồi sụp xuống, mắt trân trối nhìn dáng người kia đang dần khuất xa, cũng như lòng anh đang dần vỡ vụn.
Đôi môi khô khốc, không thể nói được gì. Ngay cả gọi tên người con gái đó anh cũng không đủ sức lực.
Đôi mắt mờ dần, đầu óc điên cuồng gào thét. Có lẽ…anh đã hết hi vọng thật rồi.
Cái tát yếu ớt đó như một đòn giáng, như một dấu chấm hết cho mối tình đơn phương của anh.
Đau?
Không. Không đau.
Anh chẳng còn sức để cảm nhận nó hoặc là nó đã vượt quá khả
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |