Insane
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

anh một cách phũ phàng được. Lãng tránh anh suột một tuần nhưng cô vẫn biết những lần anh cảm thấy dằn vặt vì việc đó, cũng cố gắng để đối mặt với cô, cho dù nó không dễ dàng gì.

Cô lưỡng lự một lúc, rồi cũng từ từ quay lại, nhìn thẳng vào anh, khẽ gật đầu.

Cả hai bước cùng nhau trong im lặng. Phong đi trước, theo sau là Xuân. Tâm trạng của cả hai dường như hết sức nặng nề, rối rắm. Mỗi người một suy nghĩ, cố gắng sao cho cuộc nói chuyện có thể trở nên suôn sẻ và nhẹ nhàng nhất có thể.

Sân thượng yên ắng đến ngột ngạt. Phong đứng im lặng, nhìn Xuân chăm chú như chưa thể nói được điều gì. Suốt một tuần qua, không khi nào anh thôi không dằn vặt bản thân. Anh căm ghét con người của bản thân mình. Anh vẫn không thể nào nhớ lại cái đêm hôm đó nhưng ánh mắt của cô trao anh. Cả sự giận dữ, khinh bỉ của Triệt, thái độ e ngại của Vũ…tất cả cũng đủ chứng minh điều tồi tệ mà anh đã làm là sự thật.

Tại sao hôm đó anh lại trở nên điên cuồng như thể? Tại sao anh lại có thể cử xử như một tên cuồng loạn như thế?

Lòng anh lại chợt nhói đau. Từng cơn, từng cơn một, bóp nghẹn trái tim của anh. Lời yêu thương anh dàng cho cô, tại sao nó lại trở thành một điều khủng khiếp như vậy? Bao nhiêu niềm tin, hi vọng của anh dành cho cô giờ chỉ còn lại sự mặc cảm và tội lỗi do chính anh gây ra. Tình yêu anh dành cho cô có tội tình gì mà nó phải chịu đựng sự dày vò khủng khiếp này chứ? Một gánh nặng cho cả cô và anh, một dấu chấm hết cho bao mộng tưởng tươi đẹp ngày nào.

Phong lặng im, nhìn cô, âm thầm chịu đựng những mũi dao đâm thấu tâm can, xé toạc nỗi lòng đang rỉ máu từ lâu. Đối với anh lúc này, cô sẽ mãi mãi là một kỉ niệm đẹp cũng như là một điều đáng tiếc nhất cho anh.

………………………………

Xuân bước theo anh lên sân thượng. Mọi thứ đều yên ắng, không gian yên tĩnh, trống trãi. Bất giác cô thấy lo. Không biết có là sai lầm khi cô theo anh lên đây không nhỉ?

Cố trấn an mình, có thể cô lo hơi quá nhưng không phải là hoàn toàn không có lí do chính đáng.

Cô căng thẳng nhìn anh, chờ đợi cuộc nói chuyện sẽ diễn ra nhanh chóng. Thật khó để đôi diện anh như thế này.

- Em vẫn khỏe chứ? – Phong cất tiếng. Giọng nói trầm lặng, chứa đựng bao nhiêu nỗi niềm chất chứa như muốn vỡ òa.

Xuân thoáng lưỡng lự. Bối rối nhìn xung quanh một lúc. Khẽ hít sâu lấy lại bình tĩnh, cô gật đầu nhẹ.

- Anh vẫn khỏe chứ? – cô nói nhỏ.

- Ừ. – Phong đáp.

Không gian yên tĩnh lại một lần nữa bao trùm hai con người đó. Nặng nề, dè dặt và ngột ngạt.

Gió thổi nhẹ, làm mái tóc dài khẽ bay, che đi khuôn mặt lo âu, sợ sệt của cô. Phong bất giác đưa tay lên vén vài lọn tóc đo nhưng cô lại lùi về, có ý né tránh như một phản xạ.

Lòng anh trùng xuống. Cử chỉ đó như một nhát dao xoáy vào vết thương lòng của anh trong bao ngày qua.

- Em…có thể nhận lời xin lỗi của anh không? – Phong lên tiếng.

- …… - cô im lặng.

- Anh biết điều đó sẽ rất khó nhưng anh chỉ mong em nhận nó, chứ không cần bắt em phải tha thứ cho anh. Được chứ? – anh đau khổ nói.

- ……….

- Xuân…

- Em nghĩ đó chỉ là hiểu lầm. Em không muốn nhắc tới nó. Ngay từ đầu, nó đã không phải là lỗi của ai cả. Có thể hôm đó là do anh say quá, không thể tự chủ được…. – cô nói một cách bực bội mà không rõ lí do.

- Em…đừng như thế? – anh lắc đầu.

- Chứ anh muốn em phải làm sao? – cô ngước nhìn vào mắt anh và hỏi.

Tại sao lúc này cô yếu đuối thế? Cảm giác căm ghét, ghê sợ từ đâu ồ ạt xâm chiếm lấy lí trí của cô. Niềm tin tưởng, sự kính trọng của cô dành cho anh đã mất, cũng như gương vỡ không thể lành lại được. Thật khó để chấp nhận nó.

Bao nhiêu lời an ủi, tự thuyết phục của bản thân đều trở nên vô ích khi cô đứng trước anh.

Cô nhìn anh lắc đầu, cay đắng. Anh không nói thêm gì. Anh không giải thích gì sao? Chỉ có lời xin lỗi để nói với cô thôi sao?

- Em…
- Anh không có một lời giải thích sao? – cô hỏi, đôi mắt chợt nhòe đi từ lúc nào?

- Thực sự, anh rất…muốn giải thích nhưng…chính anh cũng không…không thể hiểu tại sao hôm đó mình lại như thế? Anh…hoàn toàn không thể nhớ được gì cả. – Phong lắc đầu.

- ………………… - cô liếc nhìn anh.

- Anh…biết những gì mình nói thật vô trách nhiệm nhưng đó là sự thật. Có thể em nói đúng, anh quá say chăng. – lòng anh càng ngày càng tệ hơn.

Tất cả những gì anh muốn nói đều biến mất. Lí trí, sự quyết đoán hằng ngày trở nên vô dụng, dần dần nhường chỗ cho sự yếu đuối và dằn vặt từ sâu trong anh trỗi dậy.

Cô nhìn anh trân trối. Trách móc. Tức giận. Buồn bực. Thất vọng. Thông cảm. Tội nghiệp. Ái ngại. Hàng ngàn cảm xúc mâu thuẫn đan xen lẫn nhau trong cô. Một bên đang ra sức xua đuổi, oán giận anh. Một bên thì ngược lại. Đang cố gắng trấn an, bảo vệ anh. Làm sao có thể tin được những việc tồi tệ ấy là do anh làm sau những gì anh đã giúp cô chứ.

Nước mắt kìm nén mãi cũng trực trào. Nó lăn nhẹ trên khuôn mặt mệt mỏi của cô. Nhẹ chạm vào đôi môi đang mím chặt, xoa dịu những buồn bực của cô. Có nhẹ nhõm đi đôi chút.

Trái tim của Phong lại khẽ run lên vì đau. Giọt nước mắt trong véo, yếu ớt như một liều thuốc độc, gặm nhắm nỗi lòng của anh. Tình yêu anh dàng cho cô nặng nề và khó khăn thế sao?

Nhẹ lau giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Lạnh quá, sắc quá. Nó đang cứa vào da thịt, đâm nát tình yêu anh dàng cho cô. Thật không dám tin rằng có một ngày anh lại lau nước mắt cho người con gái anh yêu vì chính những gì anh đã làm cho cô.

Không gian lặng đọng, trầm lại, bao bọc cái khoảnh khắc nhỏ nhỏi, hiếm hoi giữa hai người. Thời gian chắc cũng cảm thấy nhẹ nhõm một phần nào khi nhìn thấy được khoảng cách của họ đã gần hơn một chút. Không hẳn là đã chấp nhận tha thứ nhưng cũng không hẳn là khinh ghét, xua đuổi.

Cả hai cứ đứng như thế mãi. Mỗi người một suy nghĩ. Mỗi người tự tìm cho mình một lời giải thích để trấn an sự oán trách đang dâng trào trong lòng họ. Oán trách bản thân. Oán trách cái nhỏ nhen, ích kỉ trong lòng họ.

……………………………………

………………Hey there stranger, how you been....

Xuân giật mình vì tiếng nhạc chuông của mình, vội lôi điện thoại lên trả lời.

- Alo…ai vậy ạ? – cô hỏi bằng giọng bình tĩnh nhất có thể?

- Xuân hả con…bố tới thành phố của con rồi. Bố gặp con được chứ? – giọng nói trầm ấm quen thuộc lại vang lên, khiến lòng cô chợt ấm áp hơn, yên bình hơn.

- Bố… - giọng nói nghẹn ngào, xúc động. Dường như cô đang tin rằng tai mình đang lừa chính cô.

- ……………..

Cô gập chiếc điện thoại lại. Lòng rạo rực vì vui sướng. Cảm giác lâng lâng khó tả. Cô bất giác mỉm cười.

- có chuyện gì sao? – Phong lo lắng hỏi.

- Bố em…bố me tới đây rồi. – cô ngẹn ngào.

Phong khẽ thở phào nhẹ nhõm. Không có gì xảy ra.

- Em…muốn đi gặp bố em… - cô nhìn Phong.

Anh thở dài, nhẹ mỉm cười, gật đầu.

- Em đi đi…anh sẽ nói với mọi người sau. – anh trấn an.

- Nhưng…

- Được rồi…em đi đi….đừng lo. Cho anh gửi lời chào tới bác ấy nhé. – anh điềm đạm trả lời.

Cô nhìn anh bối rối một chút rồi khẽ gật đầu.

- Em cảm ơn. – cô nói gọn lọn rồi quay lưng bỏ đi.

Phong đứng thẩn thờ trên sân thượng, nhìn bóng cô đi mất. Màng ngăn vô hình nào đó đang cản trở anh và cô ấy quay lại mối quan hệ ban đầu.

Anh thấy vui khi nhìn thấy nụ cười của cô. Nhưng đó cũng là lúc anh lại thấy đau. Anh biết rằng mãi mãi sẽ không còn cơ hội nào cho anh và cô nữa. Mãi mãi. Điều đó đắng cay thật. Tuy vậy, giữa nụ cười của cô và lòng ích kỉ của bản thân, chắc chắn rằng cô luôn là người chiến thắng.

Lẩn thẩn quay người lại, bỏ đi, Phong chợt khựng lại khi nhìn thấy người trai kia. Vậy chẳng lẽ, từ nãy giờ anh ta đã nghe hết cuộc nói chuyện kia.

- Xin lỗi, mình không có ý nghe lén đâu. – Duy giơ tay lên, tỏ ý vô tội.

- Tại sao cậu… - Phong thấy khó xử.

- Chỉ là đang ngủ, cả hai bước vào và nói chuyện làm tỉnh giấc và vô tình…. – anh khẽ nhún vai.

Phong nhăn mặt, có chút hơi ái ngại nhìn Duy.

- Đừng lo, mình sẽ không nói với ai đâu. – Duy nói.

- Ừ.

- Và mình nghĩ, mọi thứ sẽ tốt đẹp thôi. Em ấy không phải là người hẹp hòi lắm đâu.

Phong gật đầu, khẽ mĩm cười. Anh biết chứ. Điều quan trọng là do anh. Anh không tha thứ cho bản thân mình chứ không phải là cô ấy.

Cả hai im lặng, theo đuổi một suy nghĩ riêng cho mình. Tiếng chuông trường kéo họ trở về thực tại. bước song song đi ra khỏi tầng sân thượng, hướng về phía lớp học của mình.
TÌNH YÊU QUÍ TỘC
Tác giả: Luffy_zoro
Chương 72

Ads Bước vào quán cà phê nằm ở góc đường nhỏ, gần trường Lâm Quang. Người con gái vùa bước vào, mắt dáo dác tìm kiếm ai đó. Khóe môi chợt nở một nụ cười khi nhìn thấy dáng người gầy gầy quen thuộc kia.

Niềm vui sướng dâng trào. Cảm giác bình yên, ấm áp dậy lên trong lòng.

- Cậu chưa vào sao? – giọng nói trầm trầm vang lên sau lưng làm cô thoáng giật mình. Quay đầu nhìn người con trai mới xuất hiện, cô lại trợn tròn mắt vì ngạc nhiên.

- Minh Hoàng, cậu ở đây sao? – cô hỏi. Thật không ngờ, lại gặp ở đây.

- Sao? Không muốn gặp à? – cậu nói.

- Đâu có. Nhớ cậu muốn chết này. Chỉ là hơi ngạc nhiên thôi. – cô cười.

- Ừ, tớ đi cùng bố cậu mà. – Hoàng giải thích, lòng thoáng rung động. Một chút xót xa vì khuôn mặt hơi gầy. Một chút hài lòng, yên tâm.

- Vậy sao? Vào đi, tớ muốn gặp bố lắm rồi. – cô kéo tay cậu đi về phía người đàn ông kia.

Hoàng im lặng, để cho cô kéo mình đi một cách tự nhiên. Cái hơi ấm quen thuộc từ bàn tay ấy, chợt ùa về, gợi lại bao kỉ niệm nhỏ bé, ngắn ngủi giữa cả hai. Những kỉ niệm ngọt ngào mà cậu chỉ có thể gặp được trong trí nhớ của mình.

- Con chào bố. – Xuân mỉm cười thật tươi bước tới gần và nói.

- Ừ, con tới rồi à. Cả Hoàng nữa. Hai đứa lại đây ngồi nào. – bố cô mỉm cười, đôi mắt hiền từ ánh lên sự yêu thương và trìu mến. Lòng ông chợt nhẹ nhõm khi lại nhìn thấy khuôn mặt ngày nào của đứa con gái bé bỏng của mình. Thật đau lòng khi nhìn nó phải đi xa vì những gì mình đã làm.

- Bố tới đây thăm con sao? Hay là còn việc gì nữa ạ? – cô hỏi.

- Ừ, cả hai…bố tới gặp đối tác. Tiện thể ghé qua thăm con. – ông ôn tồn nói.

- Vậy ạ. Hì…Lâu không gặp, bố gầy quá đó. – cô nhăn nhó.

- Được rồi, đừng có tài lanh đấy. Mẹ, có gửi cho con ít đồ này. – ông Sơn đưa ra một túi lớn đựng toàn đồ ăn. Cũng chỉ là vài món ăn vặt đơn giản mà thôi nhưng lại vô cùng to lớn đối với Xuân – một người phải xa nhà trong một thời gian dài.

- Con cảm ơn. – mắt cô sáng rực, đôi môi tủm tỉm cười vui sướng.

- Hoàng, lâu không gặp cháu, vẫn khỏe chứ. – ông Sơn quay qua nhìn Hoàng đang im lặng, hướng đôi mắt về con gái của mình.

- Vâng, cháu vẫn khỏe. – Hoàng chợt tỉnh, quay quá, đối diện với ông Sơn.

- Ừ, tốt. Hai đứa vẫn khỏe là tốt. – ông khẽ gật đầu hài lòng. Nỗi lo canh cánh trong lòng bao ngày, giờ cũng tạm vơi đi.

- Bố đến đây vì công việc gì sao? – Xuân chen vào.

- Ừ, bố đi gặp đối tác. – ông mỉm cười.

- Vậy sao? Bố đừng cố sức quá, nghỉ ngơi nhiều nữa, trông bố gầy nhiều quá. – cô thấy buồn buồn.

- Ừ, con cũng thế chứ, đừng nói ta không thế. – ông Sơn khẽ xoa đầu cô.

Xuân cũng dụi đầu vào lòng bàn tay ấm áp của bố mình, ngoan ngoãn như một con mèo.

Không gian trầm lắng, nhẹ nhàng làm ta cảm thấy thoải mái, yên bình biết bao. Thời gian cũng đang bước thật chậm để lưu giữ một chút khoảnh khắc ngọt ngào ấm cúng của hai bố con Xuân vào một phần của nó.

Hoàng khẽ cười. Nụ cười chia sẻ niềm vui của hai bố con họ. Lòng thoáng ngưỡng mộ. Có khi nào, gia đình cậu cũng có thể như thế không? Dù mỗi người đều yêu thương nhau nhưng không bao giờ biết bộc lộ ra ngoài. Có lẽ là do họ đều quá bận rộn tới mức không thể nào dành thời gian cho đứa con trai duy nhất của chính mình. Cậu biết và không trách.

Reng…reng…

Tiếng chuông điện thoại phá vỡ bầu không khí yên bình, kéo cả ba quay trở lại thực tại.

- Alo…là anh sao? – ông Sơn rút điện thoại ra và trả lời.

- ……………..

Cuộc nói chuyện diễn ra có phần hơi gượng gạo, nhanh chóng kết thúc bằng khuôn mặt có chút căng thẳng của ông.

- Bố. Có chuyện gì sao? – Xuân lo lắng nhìn ông.

- Có lẽ, bố phải đi rồi. Đối tác của bố sắp tới đây. Thôi, vậy hai đứa về đi nhé. – ông mỉm cười an ủi.

- Bố phải đi rồi sao? – cô tiếc nuối.

- Ừ. – ông gật đầu, xoa đầu cô.

- Bác đừng lo. – Hoàng nói.

- Vậy, làm phiền cháu đưa Xuân về dùm bác được không?

- Vâng. Bác đừng lo.

Xuân nhăn mặt, khi có cảm giác như mình đang bị xem là một đứa trẻ.

- Con tự về được mà, bố đừng lo. – cô cương quyết.

- Ừ, chỉ là dự phòng thôi mà. – ông nói.

Cô càng nhăn nhó hơn nhưng không nói thêm gì nữa. Chỉ có bố cô là lúc nào cũng nghĩ cô là trẻ con thôi mà. Mặc dù tỏ vẻ không thích nhưng trong lòng thì đang cực kì thích thú.

Cả ba cùng bước ra khỏi quán café kia, được một lúc, có một chiếc xe màu đen phóng tới gần chô họ. Cánh cửa xe hạ xuống, từ bên trong có một người đàn ông, mặc dồ đen, khá cao tuổi, bụng hơi phệ. Vì ngồi sâu trong nên khó có thể nhìn rõ mặt mũi.

- Được rồi, hai đứa về đi, nhớ giữ gìn sức khỏe. Ta đi đây. – ông Sơn vẫy tay, rồi leo lên xe, ngồi cạnh người đàn ông bí mật kia.

Cánh xe kéo dần lên, Xuân chỉ kịp nhìn thấy một phần khuôn mặt của ông ta. Mặt phệ, đôi mắt híp lại, dữ tợn, nhìn không có mấy thiện cảm. Đó là đối tác mới của bố cô sao? Nhìn có vẻ hung dữ quá, không biết có đáng tin không nhỉ? Tự dưng cô lại thấy lo. Không biết có phải vì cô suy nghĩ quá nhiều không?

- Này, sao tớ thấy ông ta có vẻ như…không…tốt lắm. – cô lưỡng lự.

- Vậy sao? – Hoàng hỏi.

- Ừ, không biết nữa. Tự dưng thấy lo lo.

- Có lẽ cậu đúng. Người đó hình như là một thương nhân mới nổi. Tớ cũng không rõ lắm.

Xuân quay qua nhìn cậu bạn chằm chằm, nghi hoặc.

- Làm như, cậu biết tất cả mọi người trong giới kinh doanh ấy. – cô đùa.

- Biết đâu được. – cậu khẽ nhún vai, tỏ vẻ “ngây thơ vô số tội”.

- Khiếp chưa kìa. – cô nhăn mặt, đẩy vai cậu.

Hoàng mỉm cười, nhìn cô ấm áp.

- Dạo này, cậu mệt gì sao? Trông cậu có vẻ… - Hoàng hỏi.

Xuân thoáng rùng mình, cái cảm giác kinh khủng kia chợt lướt qua cô. Một tuần không đủ để xóa nhòa hình ảnh đó, không đủ làm dịu nỗi đau, che lấp cái hố sâu của niềm tin.

- Tớ

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com