Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: Dáng người vẫn đứng thẳng, bước đi thoải mái, khoan thai nhưng vẫn toát ra một cái uy quyền khó tả. Mái tóc đã bạc quá nữa, da dẻ vẫn hồng hào khỏe mạnh. Do nhìn từ xa nên cô rất khó có thể nhìn kĩ khuôn mặt của người đàn ông đó.
Thoáng nhìn qua khuôn mặt của Phong va Triệt, có chút gì đó thay đổi trong đôi mắt của họ. Phong thì có chút lo lắng, Triệt hơi ngại ngùng nhưng cả hai đều có sự kính trọng và yêu mến trong cái nhìn của họ.
- Đó là ông nội của bọn anh đó. – Phong giải thích nhưng mắt vẫn hướng về người kia.
Xuân thoáng ngẩn người. Đó là chủ tịch của tập đoàn AJ nổi tiếng sao. Người đã cho cô cơ hội “trả nợ” nhanh chóng sao. Một cảm xúc khó tả nào đó chợt nhen nhóm trong lòng cô: lúng túng, ngưỡng mộ, biết ơn và e sợ.
- Đi, tớ sẽ giới thiệu cậu với ông, có lẽ ông cũng muốn gặp cậu đó. – Triệt kéo tay cô đi.
- Không, tớ không dám. – cô giật phắt tay ra khỏi cánh tay Triệt.
Triệt ngạc nhiên nhìn cô.
- Tớ…tớ không dám.
- Đừng lo, ông sẽ quí em thôi mà. – Phong an ủi.
- Em…em không thể. Em không thể giải thích tại sao nhưng em không thể, vì thế làm ơn đừng kéo em theo. – cô lắc đầu.
Phong định nói gì đó, thì một người phục vụ bước tới, kính cẩn cúi chào họ.
- Chủ tịch muốn gặp hai cậu, mong hai cậu có thể tới ngay lập tức. – giọng nói đều đều có phần là lạ của người đàn ông kia vang lên.
- Được, chúng tôi sẽ qua ngay. – Phong trả lời.
Người kia cúi chào rồi bỏ đi ngay lập tức.
Phong quay qua nhìn cô, nhận ra ý từ chối của cô, anh thở dài tỏ ý hiểu.
- Được, anh không ép. Chúng ta đi thôi Triệt. Em đừng đi đâu đó. – giọng nói của anh thật dịu dàng và ấm áp.
Triệt liếc nhìn cô lần cuối rồi cũng lủi thủi đi theo Phong.
Xuân im lặng, nhìn theo dáng người cao ráo của hai chàng trai kia dần dần đi lẩn vào đám đông kia, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, thật may là không bị bắt đi theo. Cô không đủ tự tin để gặp người đàn ông kia. Cảm giác nào đó cứ nghèn nghẹn ở trong lồng ngực khó diễn tả.
Bước chầm chậm ra khỏi khu ban công, mang theo một ly nước trái cây nhỏ, vừa nhâm nhi vừa thưởng thức cái không khí ở đây.
Hướng ánh mắt tò mò về phía trong kia, nửa muốn biết sự việc gì đang xảy ra nửa muốn tìm kiếm hình ảnh quen thuộc của ai đó. cô chợt nhận ra dáng vẻ lạnh lùng, cao ngạo kia đang đứng cạnh chủ tịch, chào hỏi ai đó. Từ xa nhưng cô vẫn có thể tưởng tượng được khuôn mặt lãnh đạm đó của anh. Khẽ mỉm cười ngớ ngẩn, mà không nhận ra đôi mắt của mình vẫn đang hướng về người đó một cách lộ liễu.
Từ xa, một người con trai khác cũng ung dung đi vào hội trường. Dáng người cao ráo, khuôn mặt thanh tú, cùng mái tóc được cắt ngắn style, bộ comple cách điệu làm anh không những lịch lãm mà còn rất cá tính.
Anh bước tới gần người đàn ông kia, mỉm cười nẹ và cúi chào:
- Cháu chào ông. – giọng nói ấm áp của người con trai kia cất lên.
Nhìn người con trai đó một lúc, ông mới cất tiếng:
- Về rồi sao? Lâu rồi không gặp cháu. – ông mỉm cười.
- Cháu có ghé thăm ông cách đây mấy tuần mà. – người con trai đó đáp lại.
- Ừ, ta biết.
- Hì…- anh cười trừ.
- Sao, hôm nay đổi ý định, muốn quay về chưa? – ông hỏi tiếp.
- Có lẽ vẫn chưa đâu ạ. Cháu xin lỗi ông nhé. – anh trả lời.
- Đồ ngốc, còn không mau về đi. – ông trách.
- Hehe…cháu của ông là thế mà, biết đâu cháu cũng đợi cô bé kia kéo về nhỉ? – anh đùa.
- Cũng được, ta muốn xem cô bé ấy sẽ làm sao lôi thằng cháu bất trị của ta về.
- Chào chào ông. Duy,lâu không gặp anh. Vẫn khỏe chứ? – Triệt bước tới gần.
- Chào em. Lâu không gặp. – Duy đáp lại.
- Được rồi hai đứa cứ nói chuyện đi, ông phải đi, Duy ta muốn gặp cháu sau buổi lễ. – người đàn ông kia nói.
- Vâng. –Duy gật đầu.
Triệt cũng cúi đầu chào ông khi ông vẫy tay chào cả hai.
- ông vẫn thế nhỉ? – Duy nói.
- Ừm, lần đầu tiên quay về nhà Chính ông đánh em đấy, anh tin không? – Triệt bật cười.
- Em thì chắc chắn rồi, lêu lổng thế cơ mà. – Duy trêu đùa.
- Hừ, anh thì thua em chắc, chẳng phải anh còn tung tăng ở ngoài kia sao? – Triệt vỗ nhẹ vai của anh và nói.
- Đúng rồi nhỉ? Quên mất. – anh bật cười.
- Sao anh vẫn chưa chịu về sao? – Triệt hỏi.
- Ừ, anh vẫn chưa muốn.
- Tại sao thế? Em nghĩ…
- Này, em đang cố gắng bắt ép anh về đó à. Nghe nói là em đang phải lòng ai đó nhưng cũng đừng vì thế mà thay cô ấy dụ dỗ anh nghe chưa? – Vũ trách.
- Em…được rồi, em sẽ không nói nữa, chỉ là lời khuyên thôi mà. – Triệt im lặng.
- Được rồi, đùa thôi, anh nhận lời khuyên ấy.
- Làm như em đang bắt bẻ anh ấy.
- Chứ gì nữa. À, anh cũng muốn gặp lại cô bé ấy, không biết giờ có thay đổi gì so với lúc trước không nhỉ? – Duy đảo mắt khắp hội trường.
- Anh gặp rồi sao? – Triệt ngờ vực.
- Ừ, một lần, cũng khá ngốc, nhưng thật thà và thẳng tính.
- Ừm. – anh trả lời, liếc nhìn khuôn mặt khó xử của Triệt, khẽ mỉm cười anh vỗ vai cậu. – đừng lo, chỉ là nhận xét thôi ma. A, anh thấy cô ấy rồi, tạm biệt nhé.
- vâng, tạm biệt. – Triệt gượng cười.
- Này, có vẻ như ông đang muốn em đi lòng vòng để bắt đầu một vài mối quan hệ nào đó hơn là đứng một chỗ đó.
- Em biết rồi mà. – Triệt mỉm cười, vỗ nhẹ vai, cố lấy lại nụ cười vô tư như lúc nãy.
Duy khẽ cười, thật không ngờ, lâu rồi không gặp Triệt thay đổi nhiều quá. Chín chắn và trầm tính hơn nhiều, không còn vô tư và ồn ào như trước nữa. Có vẻ như sức ảnh hưởng của ai đó thật to lớn.
Bản nhạc du dương ban đầu đã được thay thế bằng bản nhạc sôi động hơn. Bên trong hội trường mọi người cũng đang vui vẻ tận hưởng cái không khí nhộn nhịp đó.
Xuân đứng ngoài ban công, nhìn vào trong. Mọi thứ thật ồn ào, hòa nhoáng và sang trọng. Nó đẹp thật, rất bắt mắt khiến ai cũng phải thèm thuồng được một lần đặt chân vào bữa tiếc sa hoa đó. Nhưng tại sao, nó không thực sự thu hút cô. Những cái bóng bẩy đó, nó làm cho cô thấy khó chịu. Một khoảng cách vô hình nào đó giữa cô và nó. Ngột ngạt, gò bó, và giả tạo, có lẽ là những gì mà cô cảm nhận từ nó.
- Không tham gia sao? – một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau lưng Xuân.
Cô giật mình quay người lại, chợt nhận ra một người con trai đang đứng rất gần mình. Khuôn mặt thanh tú, cùng kiểu tóc ngắn cá tính, bộ đồ vest kiểu cách thực sự làm cho anh có một sức hút to lớn.
- À, không…tôi…
- Em đứng đây một mình sao? – anh hỏi tiếp.
- À, vâng, xin hỏi…anh là… - cô hỏi.
- Không nhớ sao? Chúng ta đã từng gặp nhau một lần rồi. – người con trai kia mỉm cười.
- Gặp nhau? Thật sao? – cô ngạc nhiên. Quả thật, ở người con trai này có chút gì đó quen quen.
- Ừm, em thật biết làm người khác đau lòng, anh cũng đâu tới mức xấu xí tới nổi mà không đáng để nhớ. – anh cười khổ.
- Em…xin lỗi…em…a, là người đã hát trong phòng nhạc ở lễ hội. – cô chợt nhận ra.
- Ừm, em cũng được đó.
- Hì…em xin lỗi, em không giỏi trong việc nhớ mặt người khác lắm.
- Ừ, em ngốc mà.
Cô thoáng ngẩn người. Sao cả một người mới gặp mà cũng nói cô như thế nhỉ?
- Sao anh lại ở đây?
- Có người quen thôi. Em cũng thế sao?
- À, em đi cùng mấy người bạn. – tốt nhất là nên giấu việc cô đi cùng ai.
- Ai thế? Anh có được biết không? – anh hỏi mặc dù đã biết câu trả lời.
- Em… - cô lưỡng lự.
- Được rồi, không sao? Em muốn uống một chút gì đó chứ? – anh hỏi.
- dạ, được rồi… - cô định từ chối nhưng anh đưa về phía cô một li nước trái cây nên cũng đành phải nhận lấy.
Cô im lặng thưởng thức li nước của mình trong khi đó người con trai kia thì mãi mê theo đuổi một suy nghĩ nào đó, hướng ánh mắt của mình về một phía xa xăm nào đó.
- Em có nghĩ mình sẽ làm được không? – người con trai kia hỏi.
- Dạ? Làm gì cơ? – cô ngơ ngác.
- Thôi, không có gì, chỉ là hỏi vu vơ thôi mà. Anh mời em nhảy một bài được không?
- Dạ? Em…em không biết nhảy đâu. Em… - cô từ chối nhưng chưa kịp nói hết câu, anh đã kéo tay cô về phía mình, khẽ vòng nhẹ qua eo cô.
- Đừng lo anh dạy em. – người con trai kia mỉm cười.
Cô thấy bối rối, không hiểu sao lúc đó không thể từ chối thêm được nữa.
Cũng là nhảy nhưng có vẻ như là người con gái kia gặp nhiều khó khăn hơn. Bước chân có phần gượng gạo, trong khi người con trai kia lại hết sức thành thục.
Nó làm cô nhớ tới lần trước, một lần Triệt cũng đã từng mời cô nhảy, và cũng gượng gạo như thế này. Thật không hiểu sao có nhiều người muốn nhảy với một người hoàn toàn mù tịt về việc này như cô chứ, mà quan trọng hơn là cô vẫn đồng ý. Cái này có được gọi là dại trai không nhỉ?
Vừa nhảy, Xuân vừa mãi mê suy nghĩ về điều đó. Tiếng nhạc vừa dứt, cô cũng nhanh chóng buông vội người con trai kia. Thật ngốc khi đồng ý nhảy cùng một người con trai xa lạ kia trong khi chỉ mới gặp người đó đúng hai lần.
- Em nhảy tệ quá nhỉ? – người con trai kia nhận xét.
Lời nói thẳng thắn tới bất ngờ khiến cô đơ người. Cô biết mình nhảy kém nhưng có cần phải thẳng tới mức đó không chứ. Thật xấu hổ quá mà.
- Em…không giỏi nhảy lắm.
- Ừ, nhìn là biết mà. Không sao, có lẽ nó sẽ là điều thu hút đó. – anh nói.
- Dạ? Anh nói thật khó hiểu? À, anh tên gì thế nhỉ? – cô chợt nhận ra là mình không biết tên người con trai kia.
- Em sẽ biết trong một ngày không xa thôi. – anh cười bí ẩn rồi, khẽ chào rồi bỏ đi trước khi cô kịp nói thêm điều gì nữa.
Cô trơ mắt nhìn người con trai kia đi mất. Trời, đến bất ngờ và đi bất chợt. Sao khó hiểu vậy chứ? Giấu hoàn toàn mọi thông tin, tỏ ra vẻ bí ẩn lắm. Điều này khiến cô nửa lo nửa ngờ.
Dòng suy nghĩ đó ngay lập tức bị cắt bởi một nhóm người xa lạ. Đa phần đều là những cô gái, tuổi chắc cũng tầm từ hai lắm trở lên. Họ liên tục hỏi những câu hỏi kì lạ khiến cô khó hiểu. Không biết là do tiếng anh của cô kém hay là do cô thực sự không hiểu. Tại sao những câu hỏi có vẻ như xoay quanh một ai đó tên là Darren. Là ai vậy chứ?
Cô trả lời một câu ngắn gọn rồi cố gắng thoát khỏi vòng vây đó. Ồn ào quá mức mà. Mà Darren là ai thế nhỉ? Hay là người con trai lúc nãy. Anh ấy cũng đẹp trai, cũng cao ráo, cũng lịch lãm và có sức hút. Chắc là thế rồi, vì vậy mới có nhiều người bu quanh cô hỏi về người đó chứ.
Nghĩ tới đó, Xuân chợt thấy buồn cười. Khẽ lắc đầu, cô nhanh chóng bước ra khỏi khu hội trường, bước nhanh dọc hành lanh dọc hướng ra khu vườn rộng lớn của villa.
Không khí yên bình, trong trẻo, mát lạnh khác xa sự ồn ào, nhộn nhịp của bữa tiệc. Mọi thứ đều tự nhiên, mộc mạc đối lập sự giả tạo, ghò bó trong kia. Cũng cùng một nơi nhưng lại tồn tại hai sự trái ngược nhau hoàn toàn.
Nhẹ vươn vai khoan khoái, cảm giác thật tuyệt, Xuân chỉ hợp nhưng nơi như thế này thôi. Cúi xuống, tháo đôi giày cao gót, đặt chân chạm nhẹ lên đám cỏ non xanh mơn mởn kia. Thoải mái thật. Cô mỉm cười thích thú.
Đôi mắt chợt khựng lại khi bắt gặp dáng vẻ cô độc quen thuộc của người con trai kia. Trái tim thoáng run lên, bước trật một nhịp, hơi thở trở nên dồn dập. Tại sao thế? Từ khi nào cơ thể cô đã có phản đó trước anh. Vì sao? Vì vẻ đẹp băng giá kia hay vì một điều gì đó mà cô chưa thể hiểu.
Dường như cũng nhận ra sự xuất hiện của ai đó, phá tan đi không khí tĩnh lặng nơi đây, người con trai kia khẽ đưa mắt nhìn về phía đó.
Một giây ngắn ngủi, đôi mắt đen tĩnh lặng kia rung động. Một tia sáng nhỏ bé le lói từ sâu thẳm trong trái tim băng giá của anh. Môi anh ẩn hiện một nụ cười nhẹ. Tại sao? Chưa bao giờ anh nhận ra được sự thay đổi trong mình như lúc này. Từ bao giờ chứ?
Lặng ngắm nhìn người con gái kia thật lâu. Váy trắng dịu dàng, mái tóc nhẹ dài, buông nhẹ ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh. Đôi chân trần chạm lên thảm cỏ. Nó làm cô trông thật mộc mạc, giản gị nhưng cũng rất thu hút. Đêm nay cô thật đẹp.
- Em…làm phiền anh sao? – Xuân cất tiếng nói.
Băng chợt tỉnh khỏi suy nghĩ viển vông kia. Anh lắc đầu.
- Thì ra anh ở đây. Em tưởng anh phải ở trong kia chứ? Anh không thích à? – cô hỏi, bước tới gần anh.
- Không, tôi muốn ở ngoài này.
- Ồ, ở đây thật đẹp phải không?
- Ừ.
- Nhưng trông anh có vẻ có gì đó phải suy nghĩ? Tại sao thế nhỉ? Là do em hay là sự thật vì lúc nào trông anh cũng có vẻ như đang có một điều gì đó rất… - không hiểu sao, hôm nay cô lại có thể tự nhiên tới mức này nhỉ?
- Rất như thế nào? – anh nhìn cô.
- Em…cũng không rõ nữa. Khó tả lắm. – cô nói.
- Ừ.
Cả hai bước lặng lẽ bên nhau trong im lặng. Không khí se lạnh, mang theo hương vị ngọt ngào của cây cỏ, cùng những bông hoa trắng đang nở rực rỡ trong buổi đêm. Nó khẽ tô điểm cho bức tranh giữa hai người thêm rực rỡ.
Dừng chân ở trước chiếc xích đu gần đó, Xuân hơi lưỡng lự nhưng rồi cũng thả đôi cao gót ra rồi ngồi xuống. Đưa đôi mắt trong veo về phía Băng, không nói gì và chờ đợi.
Băng nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng, đôi mắt cũng đang nhìn lại anh chăm chú. Bất giác mỉm cười một cách vô thức, anh không nói gì cũng từ từ tiến tới và ngồi cạnh người con gái đó.
Một hành động khiến anh và chính cả cô ấy phải ngạc nhiên.
Cảm giác yên bình len lỏi giữa họ, bao bọc lấy hai dáng người nhỏ bé giữa nơi rộng lớn, hòa quyện vào bầu không khí họ đang thở, chạm khắc giây phút nhẹ nhàng ấy vào trong một góc tâm hồn luôn bận rộn của họ.
Dường như chỉ cần như thế là quá đủ. Hai trái tim giờ như cùng chung một nhịp đập, mặc cho suy nghĩ của cả hai hoàn toàn khác nhau.
- Tại sao anh lại không vào đó? Em nghĩ có nhiều người muốn gặp anh lắm. – cô mở lời.
- Ừ. – anh chỉ khẽ gật đầu.
Cô im lặng, không biết nói thêm gì hay la đang muốn gìn giữ khoảnh khắc bình dị này thật lâu.
- Bữa tiệc vui chứ? – lần này tới lượt anh mở lời.
- Vâng, nó rất tuyệt nhưng có vẻ như…không hợp với em lắm. – cô mỉm cười, ngước lên bầu trời, khẽ rướn tay lên với như đang muốn chạm vào bầu trời cao lồng lộng kia.
- Ừ, có lẽ cũng không hợp với tôi. – anh nói.
- Không hợp? Ừm, em…cũng nghĩ vậy. – cô lưỡng lự rồi nói.
- vậy sao? – anh hơi ngạc nhiên, quay qua quan sát khuôn mặt vô tư kia.
- Thật đấy. Đúng hơn là em nghĩ anh không nên ở đó. Nơi đó luôn mang cái hào nhoáng giả tạo nào đó. Khó chịu lắm. – cô rút tay về, cũng quay qua nhìn thẳng đôi mắt đen của anh, mỉm cười.
Không biết từ bao giờ, khoảng cách giữa cô và anh đã gần thế này? Từ
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |