XtGem Forum catalog
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

ổn. – giọng cô hơi trầm xuống.

Hoàng thoáng bất an. Chắc chắn có gì đã xảy ra. Cậu nắm vai cô, lắc nhẹ.

- Có chuyện gì sao? Kể tớ nghe nào. – cậu nói như ra lệnh.

- Không…không có gì cả. Đau vai tớ đó. – cô đẩy cậu ra, quay lưng bước đi.

- Này, tớ đang nói chuyện với cậu đó. – Hoàng gắt lên, kéo tay cô lại. Tại sao cậu lại không thể kìm chế cảm xúc của mình lúc này chứ?

- Tớ thì không muốn. – cô cũng gắt lại.

- Cậu… - Hoàng sững sờ trước thái độ đó của cô.

Nó làm cậu trầm xuống, hít thật sâu, lấy lại bình tĩnh.

- Được rồi, kể tớ nghe nào. – giọng cậu dịu dàng.

- Không có gì để kể cả. – cô lạnh lùng nói.

- Thật sao?

Cô ngoảnh mặt đi, im lặng.

Hoàng lắc đầu chịu thua. Tính ngang bướng của cô vẫn thế.

- Hãy kể cho tớ khi cậu muốn.

- Ừ. – cô thở phào.

- Về thôi.

- Tớ…không muốn về. – cô lắc đầu.

- ……

- Đi chơi đâu đó được không? – cô nhìn cậu.

- Cậu chắc chứ?

Cô gật đầu chắc chắn.

Hoàng bật cười.

- Đi. Có chỗ để xả stress hay lắm. – cậu kéo nhẹ tay cô đi theo mình.

Leo lên chiếc Porsche mui trần bạc quen thuộc của cậu, bằng một động tác điệu nghệ, chiếc xe quay ngoắt 90 độ, lùi ra sau rồi phóng nhanh trên con đường, hướng tới nơi xả stress mà Hoàng nói.

Nơi xả stress thì ra là rạp chiếu phim kinh dị.
- Cái gì đây? – Xuân nghi ngờ.

- Rạp chiếu phim. – Hoàng nhún vai.

- Tớ không có ngốc. Nhưng sao lại là ở đây?

- Vì nó hợp với những người có tâm trạng không tốt. Kích thích một chút nào. – cậu cười “ngây thơ”.

- Tớ về. – cô méo mặt.

- Này, chưa xem mà. – Hoàng kéo cô lại.

- Cậu đùa à? Biết tớ không dám xem rồi mà.

- Kệ. Đi thôi. – Hoàng không quan tâm gì, kéo cô đi thẳng tới quầy mua vé, túm thật chặt lại, mặc cho cô giãy dụa, tìm cách bỏ trốn nhưng vẫn không thể rời khỏi cánh tay uy quyền của Hoàng.

Và cuối cùng, khi đã yên vị trên chiếc ghế thì có thách cô cũng không dám đi đâu, hay làm gì khác ngoài la hét.

Cô là một người khá nhát gan trong mấy thể loại “kinh dị” này. Chỉ trừ đúng một lần cô đề nghị xem phim với Băng mà không rõ lí do ra, còn lại thì đây là lần thứ ba cô xem nó. Tất nhiên cũng giống lần đầu là cô cũng đang ngồi cạnh cậu bạn thân “đáng ghét” của mình. Và lần này cũng vẫn là thể loại “hành động giật gân”.

Hai tiếng la hét ầm ĩ trôi qua, Xuân bước ra cùng Hoàng. Khuôn mặt căng thẳng, lấm tấm mồ hôi…vẫn còn vương lại chút gì đó sợ hãi.

Ngược lại với cô bạn của mình. Hoàng cực kì bình tĩnh. Đôi môi ẩn hiện nụ cười bí ẩn, chiếc khuyên bạc lấp lánh, mái tóc hợp style càng làm cho cái nét “bình thản” trở nên đáng ghét trong mắt Xuân.

Tại sao chỉ có mình cô sợ chứ? Rõ ràng biết cô không thích mà vẫn cứ kéo vào, rõ ràng là muốn cô phải “run sợ” trước mặt cậu mà.

- Hay không? Đi ăn đi. – Hoàng nói tỉnh bơ.

- Cậu đùa à? – cô lườm cậu.

- Sao thế? Không thích à? La hét đã chưa? Đỡ stress rồi. – cậu nói.

- Hừ…tốt quá ha. – cô đánh túi bụi vào vai cậu.

- hì… - Hoàng chỉ cười nhưng không phản ứng lại.

Xuân đánh một lúc cũng chán, khi không thấy cậu bạn có thêm phản ứng gì.

- Đỡ buồn chưa? – Hoàng nhỏ nhẹ.

Cô hơi khựng người.

- Ừ…

- Nếu chưa la hét đủ, đi xem tiếp. – cậu nói.

- Không, được rồi... thì ra, lí do xem bộ phim đó là đây sao? – cô hỏi, có chút cảm động.

- Cậu nghĩ sao? Mỗi khi buồn, tớ vẫn thường làm thế. Bực mình cái gì thì phải hét thật to. Có như vậy, mọi thứ sẽ quay trở lại bình thường.

- Cảm ơn. – cô lặng người. Chỉ có Hoàng là lo lắng cho cô. Đúng là bạn thân có khác.

- Ừm, tớ ở đây nghe cậu nói chuyện, nếu không muốn thì cậu có thể giữ trong lòng, quan trọng là cậu muốn như thế nào.

- Ừ, xin lỗi, tớ không muốn nhắc lại chuyện kia. – cô cúi đầu, nhìn một khoảng vô định nào đó.

- Được rồi, không nói nữa. – Hoàng hơi hụt ẫng.

- Cảm ơn.

- Đi ăn rồi về nào. – Hoàng khẽ xoa đầu cô.

- Ừ. – Xuân gật đầu rồi lẫn thẩn theo cậu.

Cả hai bước chậm rãi dưới cái nắng chói chang của trời. Mỗi người tự giữ cho riêng mình một cái không gian riếng, tự giam mình trong cái suy nghĩ của mỗi người. Mải mê, mải mê theo đuổi nó.

- À, Hoàng ơi, cậu bảo xem kinh dị để la hét cho đỡ buồn mà, sao từ nãy giờ không thấy cậu hét lên tí nào? – Xuân chợt nhớ.

- Ừ thì chắc là do quen rồi. – cậu cười nhạt.

- Quen rồi? Cậu xem nhiều vậy sao?

- Không hẳn. Có một thời gian, cảm thấy khá thất vọng nên muốn tìm cảm giác mới thôi. – cậu nhún vai.

- Thất vọng cái gì thế?

Hoàng dừng bước, lặng nhìn cô một lúc lâu, đôi mắt khẽ lay động, không nói gì. Cậu đang suy nghĩ một điều gì đó.

- Ừ, vì một người nào đó. – giọng cậu trầm xuống.

- Sao thế? Là cô gái nào sao? Đẹp không? Cậu mà cũng bị đá sao? – cô trợn mặt vì ngạc nhiên, nhìn cậu.

- Ừ, đẹp lắm.

- Trời, cậu thất tình sao? Cô ấy có biết không? Đã nói chưa? – cô nhỏ nhẹ.

- Không. Tớ không nói. Vì…cô ấy đã thích người khác rồi.

- Trời, buồn thế sao? Đừng thất vọng, sẽ còn người khác hợp với cậu mà.

- Ừ…

- Thôi nào, đi ăn đi. Sẽ đỡ buồn đó. – Xuân mỉm cười an ủi. Quen cậu đã lâu, thật không ngờ, Hoàng cũng là một người khá yếu đuối đó chứ? Không biết cô gái kia là ai nhưng chắc hẳn là rất đặc biệt, Phải như thế, mới có thể làm lay động được trái tim thờ ơ, vô tư của cậu chứ nhỉ?

Hoàng dừng lại, nhìn bóng người con gái đang ung dung đi trước. Trong lòng thoáng rối bời. Bao nhiêu suy nghĩ chợt ùa về, làm trái tim cậu ngột ngạt như muốn nghẹt thở.

Năm năm ở cạnh cô, là khoảng thời gian đáng nhớ. Năm năm để cho hình ảnh của cô yên vị trong một phần tâm hồn nhỏ của cậu. Trong suốt khoảng thời gian đó, đã bao lần cậu muốn mở cánh cửa lí trí để cho hình ảnh đó thoát ra, để cậu có thể nói, để trái tim có thể có chút nghỉ ngơi.

Chỉ mới xa nhau có mấy tháng, nhưng có cái khoảng trống nào đó đã chen vào đó, Để cho cậu nhận ra cái cơ hội nhỏ bé của mình tan biến như cái bọt biển. Ánh mắt vô thức hướng về một ai đó của cô, như đang cố ý chà xát lên cái vết thương lòng của cậu.

Bất giác cười nhạt. Nụ cười cay đắng, có chút u buồn.

Cậu không nói gì mà chỉ lẫn thẩn bước mãi, bước theo cái hình bóng “xa lạ” kia. Không sao, có lẽ quan trọng hơn vẫn là nụ cười ấy mà thôi.

…………………………………..

Căn phòng rộng lớn, tĩnh lặng, nặng nề.

Một người con gái đang bình thản ngồi xem một cuốn tạp chí thời trang nào đó, đôi mắt ánh lên nét hiếu kì thích thú.

Trái ngược với sự “thản nhiên” một cách kì lạ của cô là năm người con gái khác. Họ đứng trước mặt người kia. Khuôn mặt căng thẳng, lo sợ. Khẽ liếc mắt nhìn nhau không biết nói gì, cứ như họ lo rằng, chỉ cần một cử động nhỏ của mình cũng sẽ làm người kia nổi giận.

- Sao thế? Mọi người có vẻ không thoải mái nhỉ? – người con gái kia lên tiếng, mắt vẫn không rời tờ tạp chí.

- Không…tụi…này bình thường mà. – Hà thay mặt bốn người kia trả lời. Giọng nói run run, đang cố che giấu nỗi ái ngại.

- Vậy sao? – Tiên gật đầu.

- ……..

- Lâu rồi không về, trường cẫn không thay đổi nhiều lắm nhỉ? – Tiên nhận xét.

- Hả? à, ừ…. – Linh đáp.

- À, không hẳn. Hình như, dạo này tớ thấy Băng có vẻ như hơi thân thiện với con bé mới chuyển trường nhỉ? – giờ Tiên mói đặt cuốn tạp chí xuống, ngước lên nhìn thẳng năm người con gái kia.

Bất giác cả năm người khẽ run sợ. Đôi mắt trong veo kia trở nên trầm đục, nhẹ nhàng xoáy sâu như muốn xé nát tất cả.

- Tớ… - Quyên ấp úng…

- Có thể đưa ra một lời giải thích không? – giọng Tiên trở nên sắc nhọn lạ lùng.

- Con bé đó làm trong hội học sinh nên chạm mặt là chuyện bình thường mà. – Hà giải thích, cố gắng xoa dịu cơn giận dữ đang chợt phun trào của Tiên.

- Vậy sao? – Tiên nheo mắt.

- Thật mà… - Uyên chen vào.

- Được thôi. Tớ tin. Chỉ là thắc mắc một chút thôi.

- ………

- À mà có vẻ như mọi người ở đây cũng bắt đầu “chập nhận” nó rồi sao? – Tiên cười khẩy.

Dường như cũng hiểu ý đó của Tiên, cả năm người thoáng bối rối.

- Nó là người của hội học sinh nên…thật khó để…hơn nữa nó có vẻ được Phong và phó hội trường Minh ưu ái…

Tiên nhếch mép cười nhạt.

- Yên tâm, Phong sẽ không thể giúp nó được nữa đâu.

- Vì sao? – Hà buột miệng.

- Không có gì. Thôi được rồi. cảm ơn mọi người, đến giờ tớ phải đi rồi. – Tiên đứng dậy, chậm rãi bước ra cửa.

Dừng trước khi ra khỏi phòng, Tiên quay lại mỉm cười duyên dáng.

- Đừng lo, cứ làm những gì mình muốn. Hiểu ý của tớ chứ. Tạm biệt, chúc may mắn.

Cạch…

Tiếng cửa phòng lạnh lùng vang lên làm cả năm người giật mình, nhìn nhau ái ngại. Có vẻ như Tiên cảm thấy cực kì khó chịu. Họ cần phải làm gì đó.
TÌNH YÊU QUÍ TỘC
Tác giả: Luffy_zoro
Chương 73

Ads Nắng chói chang, len lỏi qua kẽ lá, hòa tan vào bầu không khí trong lành, hơi se lạnh của buổi sáng. Một ngày mới bắt đầu.

Cả một đêm trằn trọc không ngủ vì lo lắng và nhớ bố, Xuân cảm thấy có chút mệt mỏi. Uể oải vươn vai, bước dọc hành lang của trường Lâm Quang, tay vẫn cầm một sập giấy mỏng.

Mới sáng sớm, cô đã có lệnh triệu tập từ Băng với cả đống công việc phải làm. Có cần phải “quan tâm” tới cô tới mức đó không chứ? Nhưng cũng không sao, cô cũng quen rồi. Dù gì tới đây cũng chủ yếu để “chạy vặt” thôi mà.

Xuân bước vào vào phòng hội học sinh, đặt nhanh sấp giấy lên bàn, rồi quay qua khởi động chiếc máy tính. Cô phải đánh lại toàn bộ đống tài liệu này để chuẩn bị cho công việc sắp tới.

Cạch…

Một người nữa bước vào. Là Quyên.

Xuân hơi ngạc nhiên, cúi đầu chào nhẹ nhưng Quyên không thèm đáp, quay lưng bỏ đi thẳng vào phòng tư liệu.

Cô lắc đẩu nhẹ, rồi trở lại công việc của mình. Quyên từ trước tới giờ đã không ưa gì cô rồi mà, cũng không ảnh hưởng gì lắm. Vẫn tiếp tục và hoàn thành công việc xong xuôi, in ra, đặt lại phòng của Băng. Nó khá quan trọng nên phải giữ gìn cẩn thận.

Liếc nhìn, cũng đã 7h rồi, đến giờ học, Xuân chạy như bay về lớp cho kịp giờ trên lớp.

Bóng của Xuân vừa khuất bóng, một người con gái khác bước vào phòng, lấy trộm tập tài liệu, liếc qua với ánh mắt khó chịu và ghen tức. Tại sao công việc mà ngày xưa cô làm, giờ lại là của con nhỏ đáng ghét kia chứ? Càng ngày, Băng càng xa lánh cô. Mặc dù biết, Băng sẽ không chú ý gì tới cô, và cũng chỉ có Tiên mới có thể động vào anh nhưng trong cô vẫn luôn nuôi một hi vọng nào đó. “Lửa gần rơm lau ngày cũng bén mà”. Thế mà, con bé đáng ghét kia dám cướp mất vị trí đó của cô.

Roẹt…

Cô xé toạc sấp tài liệu đó rồi ném gọn vào thùng rác, hít thật sâu để lấy lại bình tĩnh, ngẩng cao đầu bước ra khỏi phòng coi như không có gì xảy ra.

Cạch…

Quyên bước ra từ phòng tư liệu, bắt gặp một người con gái cũng vừa bước ra khỏi phòng làm của chủ tịch hội học sinh.

Dáng người quen quen nhưng vẫn khó nhận ra đó là ai. Không biết người đó vào phòng đó làm gì vậy nhỉ?

……………………………………..

Băng bước vào phòng, nheo mắt tỏ vẻ khó chịu. Lật tìm đống giấy trên bàn nhưng vẫn không thấy cái anh muốn. Tại sao hôm nay cô ta lại bất cẩn như thế? Rõ ràng là anh đã dặn trước rồi mà.

Cạch…

Linh đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Băng, lòng cô chợt xao xuyến, má hơi ửng hồng.

- Chào cậu.

Băng quay người lại, khẽ nheo mắt, lịch sự cúi chào.

- Cậu cần tớ giúp gì không? Nhìn cậu có vẻ đang… - cô bỏ lửng câu, lòng dậy lên một cảm giác hồi hộp.

Băng khẽ thở dài, đến lúc này rồi, anh đành phải nhờ người khác thôi.

- Cậu soạn lại dùm tôi tài liệu này. – anh đưa cho cô một tập giấy. Lướt mắt qua, cô chợt mỉm cười hài lòng. Cúi chào rồi quay đi. Có vẻ như cô đã làm đúng rồi. Băng cuối cùng cũng nhận ra tầm quan trọng của cô.

Cùng lúc đó, Xuân đẩy cửa bước vào, mệt mỏi mang theo một chồng giấy. Vừa thấy Băng, cô đang định chào nhưng bắt gặp đôi mắt lạnh lùng kia làm cô khựng lại.

- Tại sao cô lại bất cẩn như thế? Cho dù có việc gì đi nữa cũng không được xao nhãng những việc tôi đã giao chứ. – giọng anh sắc lạnh đến khó chịu.

- Em làm gì sai sao? – cô vẫn chưa hiểu gì hết. Tại sao lại la mắng cô, mọi việc anh yêu câu cô đã làm xong hết rồi mà.

- Cô không biết thật hay giả bộ không biết thế? – giọng anh càng gay gắt.

- Em không biết thật. – cô trả lời ngay lập tức, không chút đắn đo.

- Vậy cô có lời giải thích nào về tập tài liệu sáng này tôi nhờ cô làm không? – khuôn mặt anh đanh lại.

- Em để trên bàn rồi mà. – cô thở phào, tưởng chuyện gì chứ, cô đã làm xong lâu rồi.

- Không có.

- Có mà, rõ ràng em đã đặt trên đó. – cô cải lại.

Cạch…

Hà, Quyên, Tuyết bước vào, thấy tình hình giữa Băng và Xuân có phần gay gắt nên có chút thắc mắc.

- Có chuyện gì thế? – Hà hỏi.

- Không có gì. – Băng lắc đầu, quay đi, anh không muốn đôi co thêm nữa.

- Không, rõ ràng em đã đặt lên bàn rồi mà. – cô vẫn cương quyết. Hậm hực chạy vào tìm kiếm nhưng đúng là không có thật, làm cô hết sức ngỡ ngàng và xấu hổ. Làm sao cô có thể đãng trí như thế chứ.

À, đúng rồi. Lúc đó có Quyên ỏ đây.

- Chị Quyên, là chị ra sau cùng đúng không? – Xuân nhìn Quyên hỏi gấp.

- Phải, có gì sao? Mất gì à? – Quyên thờ ơ, trong lòng có chút hài lòng khi cô gặp rắc rối.

- Chị có biết sấp giấy em để trên bàn kia ở đâu không?

- Làm sao tôi biết được. – Quyên cười khẩy.

- Tại sao chị không biết được, là chị ra cuối mà…hay là…

Bốp…

- Dừng lại ngay, đừng nói là cô nghĩ tối giấu nó đi đấy nhé. Đừng hạ thấp danh phẩm của tôi như mấy loại người hạ đẳng như cô. – Quyên quắc mắt.

Cái tát bất ngờ, đau điếng khiến Xuân cảm thấy choáng váng vì shock. Cảm giác bực tức, giận dữ cứ trộn lẫn vào nhau, nghèn nghẹn ở ngay cổ họng thật là khó chịu.

- Được rồi, đây là văn phòng hội học sinh, không phải là nơi để cho mọi người đánh nhau. Còn Xuân, nếu chưa làm xong hoặc không thể làm, tốt nhất là nên thẳng thắn nói thật, không nên chối quanh co như vậy. – Băng chen ngang. Giọng nói sắc lạnh, và cực

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com