80s toys - Atari. I still have
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

kì nghiêm khắc đối với Xuân.

Cô đưa mắt nhìn anh trách móc. Anh không tin cô sao? Suốt mấy tháng qua, không đủ để anh nhận ra được bản chất của cô sao? Đã hứa nhất định sẽ làm. Đó là điều chắc chắn mà cô luôn tự dặn lòng phải làm.

Tủi thân, hụt hẫng và giận dỗi.

- Em không nói dối. Không tin anh có thể kiểm tra bộ nhớ của máy tính. Chắc chắn còn bản word ở đó, trước khi in em đã lưu lại rồi. – cô nhìn thẳng vào Băng, bình thản nói rồi quay đi, bỏ ra ngoài.

Cảm giác như bị xúc phạm ghê gớm. Khi có người không tin tưởng mình, đặc biệt người đó là anh.

Từng bước chân trở nên nặng nề, tâm trang tồi tệ một cách khó tả. Mọi thứ xung quanh trở nên mờ nhạt trong cái mớ hỗn độn của cô cho tới khi cô va phải vào ai đó.

- Xin lỗi. – Xuân cúi đầu nói, không ngẩng mặt lên rồi lách người qua người vừa nãy.

- Ê, tưởng đi là ngon sao? – giọng nói đanh đá, quá quắt cùng cánh tay thô bạo kéo giật lùi cô lại.

- Tôi xin lỗi rồi mà. – Xuân khó chịu nhìn lên người vừa kéo tay mình lại.

Cô giật mình. Trước mặt cô là một nhóm người, chắc cũng cỡ năm người. Là học sinh lớp A10. Có chuyện gì thế này, tại sao lại muốn gây sự chứ? Đặc biệt là khi cô đang bực mình như lúc này.

- Mày tưởng xin lỗi là xong à? – một đứa con trai bước tới trước mặt cô, xoa vai bạn gái của hắn hoặc là cái gì đó.

- Thế các cậu muốn gì? – cô sẵng giọng.

- Mày làm đau bạn gái tao vì thế mày phải chịu trách nhiệm đi chứ? – hắn khinh khỉnh nhìn cô.

Xuân khẽ nhếch mép cười. Đau? Đau cái gì vậy? Có cần làm quá thế không chứ? Chỉ là đụng nhẹ thôi mà.

- Chịu trách nhiệm gì? Chẳng lẽ là phải mang tới phòng y tế để băng bó, xem xét à hay là mang đi chụp X-quang để xem có gãy vai không nhỉ? Còn gì nữa nhỉ? À phải nằm viện nghỉ ngơi nữa chứ nhỉ? – cô mỉa mai. Tâm trạng lúc này khiến cô bất cần tất cả.

Nhận ra cái ý định đó của cô, cả đám mặt sa sầm lại, tức tối. Điều đó chẳng khó khăn mấy để nhận ra qua ánh mắt tóe lửa dành cho cô.

- Mày cẩn thận cái mồm của mày đó. – đứa con gái duy nhất trong đám và là “nạn nhân” va phải cô lên tiếng.

- Tôi nói gì sai sao? – cô bình thản đáp.

- Mày đừng tưởng học lớp A1 thì ngon đấy. Tao chả hiểu trường mình như thế nào khi cho rác rưởi vào trường nhỉ? Đã thế còn vào lớp VIP trong khi mày chẳng giàu hơn được đứa “nghèo” nhất trong lớp tao. – một tên con trai trong đám lên tiếng. Dáng người lùn, chỉ ngang cô. Khuôn mặt nhìn nhăn nhó như khỉ trông tới buồn cười.

- Rác rưởi nó cũng có cái giá của nó, đỡ hơn là tiểu nhân mà tưởng mình là quân tử. – Xuân liếc tên đó.

Bốp…

Lại một cái tát trong ngày nữa. Đau rát, cay đắng và tủi nhục.

- Tao đã nói là mày cẩn thận cái miệng của mày rồi mà. – đứa con gái kia chen vào.

Nụ cười hả hê của đám đó khiến cô giận tới điên người.

- Mày nên biết rằng, trong cái trường này, mày không là cái thá gì cả. Chỉ là mạt hạng thôi. Đũa mốc mà chòi mâm xôi. May mắn được vào lớp VIP còn được vào hội học sinh, tưởng mình ngon à. – nó nói tiếp.

- Em nói đúng làm Lam ạ. – tên bạn trai của nhỏ cười.

- Em biết chứ? Ai bảo nó dám nói xấu Đạt chứ? – nó cười giả lả.

Xuân cười nhạt. Còn nịnh bợ nhau nữa chứ? Đúng là vô vị. Rõ ràng là ý của cô không chỉ nói tên “Đạt” kia mà. Khẽ lắc đầu, cô lách người đi qua đám đó, lờ đi sự giả tạo giữa hai con người kia.

- Ai cho mày đi. – lại là một tên khác kéo tay lại, đẩy cô vào tường.
Hơi nhăn mặt vì đau, nhưng tuyệt đối không có một tiếng rên nào phát ra từ cô.

- Còn gì nữa không? – Xuân hỏi. Khuôn mặt lạnh lùng.

- Bọn tao đang nói chuyện với mày mà. – tên đó quát.

Liếc nhanh qua phù hiệu.

- Cậu là Quang đúng không? Từ khi tôi đặt chân vào trường này, tôi hoàn toàn chưa quen bất cứ người nào tên Quang, có nghĩa là giữa tôi và cậu không có mối quan hệ nào khác ngoài mối quan hệ giữa hai người xa lạ. Vậy cậu có gì muốn nói sao? – cô nói một tràng dài, khiến có bọn thoáng đơ mặt.

- Có chứ. Bọn…bọn tao, trong trường ai chả biết mày. – tên đó ấp úng.

- Vậy sao? Tôi nổi tiếng nhỉ? – cô nhướn mày, cười nhạt.

- Bọn tao ai cũng ghét mày. – hắn nói tiếp.

Cô vẫn nhìn hắn mà không nói gì.

Thấy được sự “ngớ ngẩn” và ấp úng của bạn mình, một tên cao to hơn hẳn đẩy hắn ra, đứng đối diện cô.

- Nói ngắn gọn, là không ai ưa cái loại tầm thường như mày, vì thế bọn tao muốn và sẽ làm mày phải biến khỏi đây. Chắc hẳn sẽ có người thích lắm đó.

- Vậy các bạn tính làm gì nhỉ? – cô cười nhạt.

- Làm gì nhỉ? – hắn cười đểu, từ từ tiến sát tới cô.

Cô hơi mất bình tĩnh, nhìn hắn rối tới đám bạn của hắn, có chút lúng túng. Cô quay lưng bỏ người đi, lại bị hắn kéo tay lại, đè mạnh lên tường.

- Đau quá, thả tôi ra. – giọng cô trầm xuống, có chút sợ hãi. Bàn tay thô bạo của hắn đang cố khơi lại một phần những gì cô đã cố xóa bỏ suốt hơn một tuần qua.

- Sao thế? Nãy mạnh miệng lắm mà. – Đạt tiến tới, giữ chặt tay còn lại.

- Chắc mày cũng biết bọn tao tính làm gì rồi nhỉ. – con nhỏ kia, lôi chiếc máy quay ra, bắt đầu khởi động.

- Không đuổi mày đi được, chi bằng làm cho mày tự bỏ đi, đã thế lại còn “giải trí” một tí. Lợi cả đôi đường nhỉ? – tên cao to kia cúi xuống, đè sát người cô vào tường, trong khi cô vẫn đang cố giãy giụa để né tránh nó.

- Đây là trường học, các người định làm gì thế? – cô hét lên, nỗi sợ lại dâng lên.

- Nhưng ở đây làm gì có ai chứ? – hắn bình thản đáp.

Cô chợt khựng lại. Tại sao lúc nãy cô lại ngu ngốc đi ra nơi vắng vẻ này chứ? Chỉ vì tâm trạng không tốt thôi mà.

Cố gắng nuốt khan nước mắt, dùng hết sức đẩy hai tên con trai kia ra. Bàn tay thô bỉ của chúng, lân la sờ soạng khắp người cô, làm dậy lên cái cảm giác kinh tởm, ghê sợ.

Là ai? Tại sao chứ? Chẳng lẽ vì nghèo mà cô bị khinh ghét thế sao?

Cô hét lên nhưng bị một tên khác bịt lại, đè chặt vào tường, một tên khác đang định giở trò đồi bại. Chúng cố gắng kéo tuột chiếc áo khoác ra, mặc cho cô đang điên cuồng vùng vẫy.

Hơi nóng từ những tên con trai kia dồn dập, dồn dập lấn lướt khắp người cô, khiến cô như mụ người đi, đầu óc trống rỗng.

Reng…reng…

Tiếng chuông vào lớp bất ngờ làm cả bọn kia xao lãng.

- Nhanh lên mày, vào lớp rồi kia. – tiếng con gái thúc dục.

Một thoáng tỉnh táo trở lại, cô dùng hết sức đẩy ngã một tên rồi lao người bỏ chạy, mặc cho cả đám đó là hét, đuổi theo.

Cô chạy mãi, đi mãi, hoàn toàn không một định hướng. Mặc cho nỗi sợ hãi, nhục nhã lấn át cả tâm trí. Tại sao nước mắt lại không thể chảy ra? Là do cô đã tự hứa sẽ không khóc trước mặt những kẻ xấu tính kia phải không?

…………………..

Bị đẩy mất ngờ, làm tên kia loạng choạng té, kéo theo tên bạn bên cạnh cùng té lên nhau. Hắn vẫn còn bị shock vì cú “tấn công” bất ngờ của con nhỏ kia. Chỗ bị đẩy vẫn hơi ê ê, hắn thấy tức. Vội vùng dậy, đuổi theo con bé đó cùng đám bạn.

Mặc dù hắn ghét nó nhưng trong thâm tâm cũng có chút áy náy khi cả một đám xúm lại, bắt nạt một đứa con gái yếu đuối.

Đó chỉ là một suy nghĩ thoáng quá. Dù gì con bé đó chết vẫn tốt hơn là hắn chết. Chỉ cần khiến con bé đó có thể tự rút khỏi trường này, thì hắn có thể thoát khỏi cái lớp A10 “mạt hạng” của trường này.

………………………

Bước chân loạng choạng, vội vã, run rẩy từ từ phá vỡ cái không gian yên tĩnh quanh đây. Theo sau đó là những tiếng ồn ào, gấp gáp, xấu xa, thỉnh thoảng có vài tiếng la hét gì đó.

Tất cả những thứ đó đang làm phiền tới khung cảnh trong lành nơi đây. Cái nắng cũng trở nên gay gắt. Gió cũng trở nên mạnh bạo, đập vào những cánh cửa một cách dồn dập bực tức.

Người con gái kia chạy mãi, hoàn toàn không có ý thức gì về phương hướng mình đi.

Cầu thang.

Cô chạy mãi, chạy mãi.

Một cánh cửa xuất hiện. Vội vã xô mạnh nó và lao vào.

Thì ra là sân thượng.

Nắng chan hòa, dịu nhẹ, len lỏi qua từng kẽ lá. Một góc nhỏ của dàn cây trông thật mát mẻ, nhưng nó hoàn toàn không có ý nghĩa gì với cô lúc này cả.

Đường cụt rồi. Đi đâu đây chứ?

Câu hỏi luẩn quẩn trong đầu.

Tiếng bước chân vội vã đang vang lên càng lúc càng to dần ở phía sau.

Cô hốt hoảng nhìn quanh, chợt phát hiện có một góc khuất, vội vã chạy nhanh ra đó.

Á…

Cô khẽ rên lên khi vấp phải cái gì đó. Có người, người này đang ngủ thì phải.

Đám người kia càng lúc càng gần, cô gần như tuyệt vọng, phải làm sao bây giờ?

Và bất ngờ, cô bị một cánh tay kéo xuống, cùng lúc đó cánh cửa bị bật mở một cách thô bạo.

Reng…reng…

Tiếng chuông vào lớp bất ngờ làm cả bọn kia xao lãng.

- Nhanh lên mày, vào lớp rồi kia. – tiếng con gái thúc dục.

Một thoáng tỉnh táo trở lại, cô dùng hết sức đẩy ngã một tên rồi lao người bỏ chạy, mặc cho cả đám đó là hét, đuổi theo.

Cô chạy mãi, đi mãi, hoàn toàn không một định hướng. Mặc cho nỗi sợ hãi, nhục nhã lấn át cả tâm trí. Tại sao nước mắt lại không thể chảy ra? Là do cô đã tự hứa sẽ không khóc trước mặt những kẻ xấu tính kia phải không?

…………………..

Bị đẩy mất ngờ, làm tên kia loạng choạng té, kéo theo tên bạn bên cạnh cùng té lên nhau. Hắn vẫn còn bị shock vì cú “tấn công” bất ngờ của con nhỏ kia. Chỗ bị đẩy vẫn hơi ê ê, hắn thấy tức. Vội vùng dậy, đuổi theo con bé đó cùng đám bạn.

Mặc dù hắn ghét nó nhưng trong thâm tâm cũng có chút áy náy khi cả một đám xúm lại, bắt nạt một đứa con gái yếu đuối.

Đó chỉ là một suy nghĩ thoáng quá. Dù gì con bé đó chết vẫn tốt hơn là hắn chết. Chỉ cần khiến con bé đó có thể tự rút khỏi trường này, thì hắn có thể thoát khỏi cái lớp A10 “mạt hạng” của trường này.

………………………

Bước chân loạng choạng, vội vã, run rẩy từ từ phá vỡ cái không gian yên tĩnh quanh đây. Theo sau đó là những tiếng ồn ào, gấp gáp, xấu xa, thỉnh thoảng có vài tiếng la hét gì đó.

Tất cả những thứ đó đang làm phiền tới khung cảnh trong lành nơi đây. Cái nắng cũng trở nên gay gắt. Gió cũng trở nên mạnh bạo, đập vào những cánh cửa một cách dồn dập bực tức.

Người con gái kia chạy mãi, hoàn toàn không có ý thức gì về phương hướng mình đi.

Cầu thang.

Cô chạy mãi, chạy mãi.

Một cánh cửa xuất hiện. Vội vã xô mạnh nó và lao vào.

Thì ra là sân thượng.

Nắng chan hòa, dịu nhẹ, len lỏi qua từng kẽ lá. Một góc nhỏ của dàn cây trông thật mát mẻ, nhưng nó hoàn toàn không có ý nghĩa gì với cô lúc này cả.

Đường cụt rồi. Đi đâu đây chứ?

Câu hỏi luẩn quẩn trong đầu.

Tiếng bước chân vội vã đang vang lên càng lúc càng to dần ở phía sau.

Cô hốt hoảng nhìn quanh, chợt phát hiện có một góc khuất, vội vã chạy nhanh ra đó.

Á…

Cô khẽ rên lên khi vấp phải cái gì đó. Có người, người này đang ngủ thì phải.

Đám người kia càng lúc càng gần, cô gần như tuyệt vọng, phải làm sao bây giờ?

Và bất ngờ, cô bị một cánh tay kéo xuống, cùng lúc đó cánh cửa bị bật mở một cách thô bạo.

- Nó đâu rồi. – Lam vừa hỏi vừa thở.

- Ai biết, chắc chắn nó lên đây, chia nhau ra tìm đi. – bạn trai của nhỏ đó lên tiếng.

- A, có người kìa. – Đạt hét lên, khi nhìn thấy một bóng người ở một góc khuất đằng sau dàn cây.

Cả đám chạy ùa lại. Một thoáng ngỡ ngàng, bối rối và xấu hổ.

Là một cặp tình nhân đang “hôn” nhau cực kì thắm thiết.

Người con trai ngồi đối diện với đám đó, vòng tay qua ôm trọn thân hình nhỏ bé của người con gái kia vào lòng. Dường như giữa hai người đó, xung quanh đây chỉ là thế giới riêng của họ. Nụ hôn nhẹ nhàng, nồng cháy kia có vẻ như khiến cả đám kia thấy lúng túng, có một vài đứa quay đi nhưng Đạt thì ngược lại, hắn sẵng giọng:

- Này, có thấy đứa con gái nào đi ở đây không?

Bị làm phiền ngay lúc “mùi mẫn” thế này, làm cho chàng trai kia có vẻ khó chịu trông thấy rõ. Khẽ ngồi thẳng người dậy, cánh tay vẫn ôm chặt người con gái kia vào lòng. Anh nhìn đám đó với anh mắt dửng dưng.

Chiếc khuyên tai bạc lấp lánh ở tai trái, mái tóc ngắn cá tính, nụ cười nửa miệng của người đó làm cả bọn giật mình, bối rối, sợ sệt bước lùi lại mấy bước. Riêng Lam, mặc dù sợ nhưng không khỏi đỏ mặt trước vẻ hút hồn tự nhiên đến chết người của chằng trai đó.

- Anh…anh Duy… - Quang ấp úng.

- Có chuyện gì mà mọi người ồn ào vậy? – anh tỏ vẻ phật lòng.

- Bọn em chỉ tìm người thôi mà. Anh có thấy đứa con gái nào qua đây không? – tên cao cao kia vội hỏi.

Anh khẽ nhún vai.

- Từ này giờ, ở đây chỉ có tôi và bạn gái của mình thôi. Phải không em? – anh âu yếm hỏi, tay nhẹ vuốt mái tóc dài.

Cô gái đó khẽ gật đầu, có chút e ngại nhưng vẫn không chịu quay đầu lại.

- Nhưng rõ ràng là… - tên đó bướng bỉnh tiếp tục.

- Có sao? Hay là cô ta nhảy xuống rồi nhỉ? – giọng anh trầm xuống, đưa ánh khó chịu nhìn cậu ta.

- Chắc không đâu ạ. – Đạt nghi hoặc. – À, bạn gái của anh…

- Cậu nghĩ cô ấy là người các cậu tìm sao? – anh mắt của anh trở nên sắc lạnh đến đáng sợ.

- Ồ, tất nhiên là…không rồi ạ. – Lam đẩy vai tên bạn đó ra để an ủi.

Anh chỉ gật đầu nhẹ, quay mặt đi nhưng trông vẫn còn tỏ ý không hài lòng lắm.

Cả đám cũng nhận ra được điều đó trong anh, không ai dám hó hé phản đối một gì nữa, mà chỉ dám nhìn chằm chằm vào anh.

Anh thì ngược lại, lờ đi sự tồn tại ồn ào của bốn con người kia, chỉ quan tâm tới độc một cô gái đang ở trước mặt mình. Nụ cười ấm áp biết bao, ánh mắt dịu dàng, cử chỉ ần cần, anh khẽ vuốt ve mái tóc dài thướt tha của cô. Cánh tay rộng lớn luôn che chở, bảo vệ cho cô. Anh khẽ hôn nhẹ lên má cô. Cô chỉ dám cúi đầu e ngại.
Nó làm cho Lam thoáng ghen tị. Nghĩ lại tên bạn trai hiện tại mà trong lòng cũng thấy ngán ngấm. Không biết cô gái kia là ai, mà sung sướng thế.

- Nếu mọi người không phiền, tôi muốn ở đây một mình. Mọi người đã làm cô ấy sợ rồi đó, phải không em? – giọng nói ngọt ngào, trìu mến biết bao.

- Bọn em xin lỗi. Nếu thấy có đứa con gái nào ở đây thì hãy nói với tụi em nhé. – tên bạn trai của Lam cười nịnh bợ.

Anh chỉ nhếch mép mỉm cười, không nói gì. Cả bọn đứng im, nhìn cặp “tình nhân” ở trước mặt mình một lúc rồi cũng lẳng lặng rút đi.

- Này, anh Duy có bạn gái rồi à? – Lam nói, không giấu nỗi sự thất vọng ở trong đó.

- Ừ, không biết đó là mỹ nhân nào nhỉ? – Đạt thắc

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com