XtGem Forum catalog
Trang Chủ Truyện Teen Tiểu Thuyết Nghệ Thuật Sống
like Theo dõi FanPage TruyenTeen:
like Bạn yêu thích:
»
Nội Dung:

phía ấy, nụ cười thân thiện quen thuộc khiến Xuân có chút cảm thấy nhẹ nhõm.

- Lan Anh…cậu đấy hả? Sao lại đi ra đây? Không ở trong đó chuẩn bị sao? – Xuân mỉm cười đáp.

- Sao? Tớ không được ra đón cậu sao? – cô bạn lè lưỡi trêu đùa trông rất đáng yêu.

- Vậy sao? Cảm ơn nha… - cô cũng mỉm cười đáp.

- Anh Phong cũng tới rồi sao? – Lan Anh quay qua, chào người con trai đang đứng đối diện mình.

- Ừ. Anh mới tới. – Phong mỉm cười thân thiện.

- Vậy sao? Cả hai đi cùng nhau phải không?

- À, ừ…tớ tới trễ chuyến xe của trường nên anh ấy đưa tớ đi. – Xuân vội vàng giải thích.

- Ừ, tớ hiểu rồi. – Lan Anh cười nhẹ.

Ding dong…

Tiếng chuông vang lên khiến cả ba hơi giật mình một chút. Lan Anh luống cuống vừa nhìn xung quanh vừa chờ đợi. Có lẽ săp tới giờ rồi.

- Được rồi, anh Phong đi cùng bạn ấy về trước nhé. Em có có việc rồi. – Xuân lên tiếng, chủ động rời đi để cho hai người có cơ hội được gần nhau.

Bước chân chưa kịp đi, cánh tay đã bị ai đó giữ chặt lại. Quay người lại, vô tình bắt gặp đôi mắt nâu trầm mặc như đang trách cứ ai đó của Phong.

- Em không đi cùng sao? – Phong lên tiếng, khuôn mặt cũng lấy lại nét bình tĩnh ban đầu.

- Em…em…có việc. À, em phải đi tìm bạn. – Xuân ngập ngừng, có chút cảm giác tội lỗi với anh. Vì sao chứ? Là vì ánh mắt ấy sao? Chỉ là cô muốn tốt cho cả hai người ấy thôi mà. Chẳng phải gạt bỏ được thứ tình cảm đang khiến anh mệt mỏi kia là điều nên làm sao?

- Vậy sao? – Phong nửa hỏi, nửa trách mắng.

- Thật mà. Em…em phải đi rồi, hai người đi trước đi, sắp trễ rồi đó. Em sẽ tìm cả hai sau. Cả hai đi nhanh lên. – Xuân thúc giục.

- Ừ, anh đi trước. – Phong lặng lẽ rụt tay lại, quay người đối diện với Lan Anh, khẽ ra hiệu rồi cả hai cùng bước song song về phía phòng lễ.

Xuận lặng nhìn hai người ấy rời đi. Trong lòng trở nên hỗn loạn. Là cô đang giúp hay chỉ là đang cố gắng đẩy người con trai ấy qua một bên? Quả thực rất khó ói. Có lẽ là cả hai. Cô sợ phải đối diện với thứ tình cảm mãnh liệt mà chính cô không cách nào đáp lại. Đơn thuần chỉ là muốn kéo anh lại gần Lan Anh một phần vì giúp cô bạn của mình nhưng cũng chỉ là muốn giúp cho anh. Không phải như thế sao?
Bước chậm rãi bên chàng “hoàng tử bạch mã” ấy. Điều mà cô đã rất muốn từ lâu nhưng tại sao lại cảm thấy hụt hẫng như thế? Là vì cái nét đượm buồn ẩn sâu trong đôi mắt nâu của anh? Trước giờ cô cứ ngờ ngợ nhưng giờ thì đã hiểu. Rốt cuộc cô cũng đã biết người con gái ở trong lòng anh là ai. Chỉ cần nhìn biểu hiện ấy, chỉ cần nhìn cử chỉ mà anh dành cho người con gái ấy là đủ để cô biết nó sâu đậm tới mức nào.

Trái tim không kìm được mà nhói đau, lồng ngực như bị bóp nghẹt. Cô chưa bao giờ trải qua cảm giác này cũng như chưa bao giờ vì ai mà đau như thế? Từ bao giờ, trái tim lại trở nên kì lạ như thế?

Trong đầu cũng chợt dâng lên biết bao cảm xúc, biết bao kỉ niệm từ thuở tấm bé.

Cô chợt nhớ giọng nói ấm áp, dỗ dành khi cô khóc ở buổi tiệc của ba mẹ của cậu con trai ấy. Không biết vì sao, ngay lần đó trái tim nhỏ bé kia đã biết mỉm cười khi nhìn thấy anh. Bao lần lén lút ngắm nhìn cậu bé ấy từ xa… Khoảnh khắc ngắn ngủi cứ dồn nén để rồi khi gặp mặt lại, khi anh không còn là cậu bé hồn nhiên và cô cũng không còn là đứa hay khóc nhè như ngày xưa nữa, tất cả lại chợt vỡ òa. Một phút rung động, cô chợt nhận ra thứ tình cảm ngây ngốc từ hồi còn bé đã trở mạnh mẽ biết bao.

Càng lún sâu vào nó, cô càng thấy đau. Dù không muốn thừa nhận nhưng đúng là cô đang ghen, ghen tới mức cô cũng thấy chán ghét bản thân mình.

Tủi thân, hụt hẫng…Trái tim cứ thế mà quặn lên vì đau. Chỉ cần nhìn thấy ánh mắt anh dành cho người con gái ấy cũng đủ khiến lòng cô như bị ngàn mũi kim đâm đến nát lòng.

Lưỡng lự giữa hai con đường. Cô nên rút lui hay tiếp tục đi tiếp. Nhưng cô sợ rằng mình không thể nào sánh được với hình ảnh của người con gái ấy trong mắt anh. Có thể cô sẽ ghen tị lắm khi nhìn anh đứng cùng người khác, anh cười với người khác. Cô muốn nụ cười ấy chỉ dành riêng cho mình. Có quá ích kỉ hay không nhưng đó cũng chỉ là một mong ước của cô cho dù khoảnh khắc ấy ngắn ngủi như thế nào.

……

Thời tiết vào buổi chiều tối có chút se lạnh, gió thổi từng cơn từng cơn một, không khỏi khiến cho lòng người có chút gì đó cô đơn.

Bước chân chậm rãi, Phong thơ thẩn đi dọc con đường đã được trang trí tráng lệ, rực rỡ nhưng trong đầu cứ ngẩn ngơ đi đâu. Anh khẽ cười nhạt. Nụ cười man mác buồn, có chút cay đắng, buồn bực. Thì ra trong lòng người con gái ấy là thế. Làm sao anh không hiểu ý cô chứ. Muốn tạo điều kiện cho anh và người con gái khác sao? Cô đang muốn giúp anh thôi mà. Ừ, anh biết là thế nhưng trong lòng không khỏi có gì đó không cam. Anh níu kéo thì cô lại đẩy ra. Đôi khi anh từ hỏi là cô quá độc ác, thờ ơ hay là do chính anh ngu ngốc dại khờ? Chỉ cần một nụ cười cũng đủ đế khiến anh cảm thấy hạnh phúc. Anh sẽ rút lui nếu như điều đó có thể làm cô thấy thoải mái.

Đi lang thang một mình trong khuôn viên rộng lớn của trường Will, tự thưởng cho mình một chút riêng tư gì đó cũng như ngắm nhìn từ xa những thành quả của mình trong suốt tuần qua. Mọi thứ đều thật lung linh, tráng lệ. Bầu không khí cũng mang theo chút tinh thần của ngày Giáng Sinh. Đâu đó có tiếng nhạc dạo bắt đầu vang lên. Có lẽ là buổi lễ đã bắt đầu.

Xuân chỉ tham dự một chút rồi lẩn đi ra đây. Không hiểu sao có chút cảm giác không thoải mái lắm. Tốt hơn vẫn là đi đâu đó.

Cô dừng lại và ngồi xuống chiếc ghế gỗ đặt dọc suốt con đường. Ngồi ngắm bầu trời đêm đầy sao tuyệt đẹp. Nụ cười không kìm lại nở ra trên môi ngây ngốc, hồn nhiên.

Ngồi ngửa cổ lên nhìn trời, hai cánh tay vươn ra như muốn chạm đến một thứ xa vời nào đó, trong lòng chợt có chút trống trãi.

- Ăn không? – giọng nói của ai đó phá tan bầu không khí yên tĩnh của riêng mình. Vội vàng ngồi thẳng dậy, lấy lại tư thế quay qua nhìn người mời xuất hiện. Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra đó là cậu bạn Minh Hoàng của mình.

- Ăn gì cơ? – Xuân hỏi, ngồi dịch qua một bên, nhường chỗ cho cậu bạn.

- Không phải là cậu chưa ăn gì sao? – Hoàng vừa nói vừa đi tới ngồi cạnh cô. Chìa ra một dãi bánh kem sôcôla to ụ.

- Ồ, bánh kem hả? Cảm ơn. – cô vui vẻ hẳn lên. Đưa tay đón lấy dĩa bánh, không khách sáo mà múc luôn một miếng to tướng đút vào miệng.

Hoàng bật cười, nhìn dáng vẻ vô tư của cô bạn, trong lòng cũng trở nên trìu mến.

- Cậu ăn thế không sợ bị ế à? Con gái gì mà ăn xấu thế? – Hoàng trêu chọc.

- Không sợ. Ai biểu bánh ngon quá mà. – cô tỉnh bơ đáp lại, tiếp tục công việc “đánh chén” bữa ăn.

- Ăn nhiều sẽ mập đó.

- Mập sẵn rồi mà, lo gì. – cô vô tư trả lời, không để ý tới khuôn mặt trầm ngâm của cậu bạn bên cạnh.

Mập sao? Đúng, cô đã từng có thể gọi là mập nhưng trước mắt anh bây giờ, có thể vẫn là cô bạn thân ấy, chỉ có điều dáng vẻ ngày xưa không hiểu sao lại phảng phất chút mệt mỏi, u buồn. Cho dù nụ cười vẫn thường trực trên môi, cho dù cô vẫn quan tâm, giúp đỡ người khác nhưng tận sâu trong con người ấy, liệu nó có thực sự mạnh mẽ như bề ngoài không chứ?

- Đã bảo khi nào có chuyện gì thì phải kể với tớ mà. – Hoàng nhẹ cốc đầu cô bạn một cái trách mắng.

Trong lòng thoáng chùng xuống, thì ra cậu nhận ra rồi sao? Thật không hiểu tại sao, Hoàng luôn có thể đọc được suy nghĩ của cô dễ dàng như thế nhỉ?

- Đâu có đâu. – cô lắc đầu.

- Cậu biết là không thể giấu được tớ mà.

- Tại sao cậu biết? – cô hỏi vặn lại.

Hoàng bật cười, ngước lên nhìn bầu trời đêm đầy sao, trầm ngâm một lúc rồi mới lên tiếng.

- Cười. Khi cậu buồn, cậu thường cười nhiều hơn mức cần thiết và rất đặc biệt.

- Đặc biệt? Là sao? – lời nói khiến cô thoáng ngạc nhiên? Cười nhiều? Cô cười nhiều mỗi khi buồn sao? Có khi nào đó là lí do khiến Băng biết cô buồn lúc nào không?

- Không biệt. Đã nói là đặc biệt rồi sao còn bắt giải thích. – Hoàng lắc đâu.

Câu trả lời nửa vời khiến Xuân cảm thấy hơi bất mãn, nhìn cậu với ánh mắt khó hiểu nhưng bị cậu nhìn lại trêu trọc.

……My mind keep saying…

Tiếng nhạc chuông điện thoại bất chợt reo khiến cả hai giật mình, Hoàng lười biếng lôi chiếc điện thoại ra, khuôn mặt có chút bối rối khi nhìn qua cái tên ở trên màn hình. Vội vàng đứng dậy đi lại tiếp chuyện người đó, để lại Xuân ngồi thui thủi một mình.

Cô không lấy làm buồn bực mà vẫn chỉ ngồi nghĩ vẩn vơ điền gì đó cho đến khi một người lạ mặt xuất hiện đột ngột từ đằng sau một cách bí ẩn rồi mọi thứ xung quanh đột nhiên trở nên đen tối…

Hoàng quay trở lại chỗ cũ thì không thấy Xuân đâu…tròng lòng thoáng chùng xuống. Đến cả đi mà cũng không nói với cậu sao? Từ bao giờ mà người con gái ấy lại thờ ơ với chính cả anh vậy. Có chút gì đó buồn bực, giận dỗi dâng lên trong lòng.

Ngồi thả người trên băng ghế lúc nãy. Ngước nhìn bầu trời đầy sao cao vời vợi kia. Bàn tay đặt chống lên băng ghế bật chợt cảm giác nhói đâu ập đến từ lòng bàn tay. Chiếc kẹp tóc nhỏ lúc nãy cài lên tóc của cô.

Từ từ câm lên, ngắm nhìn nó. Ngẩn ngơ suy nghĩ điều gì đó, thoáng sững người. Có chút cảm giác kì lạ gì đó thật kì lạ.

Cô đi đâu mà vội vã thế chứ?

……..

Buổi lễ kết thúc và bắt đầu bữa tiệc ồn ào náo nhiệt mừng ngày Giáng Sinh đến nhưng lọt thõm trong đó lại là một tâm trạng nặng nề. Tự mình đi ra ngoài, tìm tới một góc khuất nào đó như để tìm kiếm bóng hình ai đó một cách vô thức.

Đôi mắt thoáng trầm mặc khi nhận ra đó chỉ là một không gian cô quạnh. Khẽ tựa lưng vào tường, ngước lên nhìn bầu trời đêm. Không biết bây giờ người con gái ấy có đang ngắm nhìn bầu trời ấy với anh không?

- Anh Phong, đang đứng một mình sao? – giọng nói lạ phá tan cái yên tĩnh bao bọc quanh anh. Quay người đối diện với sự xuất hiện bất ngờ ấy.

Chiếc váy quây đỏ, bó sát người, toát ra những đường cong hoàn mỹ đến mức ai cũng phải ao ước. Vẻ đẹp kiêu kì khiến người khác phải trầm trồ…mặc cho dù nó luôn có gì đó…rất khó tả.

- Tiên, tại sao em lại ra đây? – Phong lên tiếng.

- Em thấy anh đứng một mình. Trông anh có vẻ mệt mỏi quá. Xuân đâu? Em tưởng hai người đi cùng nhau.

- Em ấy hình như đi với bạn rồi. Tìm em ấy có gì sao?

- Chỉ là lâu ngày không gặp nên chỉ muốn chào hỏi một chút. – giọng điệu có chút thay đổi như chứa ẩn ý gì đó.

- Ừm.

- Sao rồi, dạo này chuyện giữa cả hai có tốt hơn không? – Tiên nhìn thẳng vào sự bối rối của anh mà hỏi.

- Có chuyện gì sao?

- Chỉ là em hơi tò mò một chút thôi mà. Quả thật em thấy cả hai rất hợp đấy. – Tiên mỉm cười chân thành.

Phong cười nhạt. Hợp sao? Tiếc là người trong cuộc lại không nghĩ thế, lại còn ra sức gán ghép anh với người khác nữa chứ.

- Cảm ơn lời nhận xét đó. Duy cũng là người tốt mà. – Anh bình thản đáp.

- Em biết. Nhưng tại sao anh không thử chứ? Dù gì cả hai người đó chỉ mới bắt đầu. Không phải quá đột ngột, tới mức kì lạ sao? – Tiên tiếp tục.

Kì lạ? Tất nhiên rồi. Nhưng chỉ là anh không muốn mình chen ngang nó. Nếu người con gái ấy thực sự muốn thế thì anh không có lí do gì để phá vỡ nó cả.

- Không sao.

- Anh tốt bụng thật đấy. Nhưng nếu có cơ hội, anh sẽ làm chứ? – Tiên vẫn kiên quyết theo tới cùng chủ đề đó.

Phong chỉ cười nhạt đáp lại thay cho câu trả lời.

- Xin lỗi, có anh Phong ở đây không ạ? – một người lạ mặt xuất hiện.

Anh thoáng ngạc nhiên, người này tìm anh có gì sao, chưa bao giờ anh thấy người này trong trường cả. Chắc là học sinh trường Kin rồi.

- Là tôi, có gì sao? – anh lên tiếng.

- Ồ, thật ra hội trưởng trường em tìm anh. – cậu con trai đó giải thích.

- Cậu là học sinh trường Kin sao? Có gì quan trọng cậu nên nói trực tiếp với hội trưởng trường tôi.

- Ồ, anh đừng lo, chỉ là một cuộc xã giao thôi ạ. – cậu bé kìa cười cười giài thích.

- Được. – anh gật đầu, chào Tiên rồi theo cậu con trai kia đi tới chỗ hẹn.

Trên đường đi, cậu ra huyên thuyên đủ mọi thứ khiến anh chóng cả mặt nhưng không phũ phàng mà ngăn lại. Chỉ khẽ mỉm cười, thỉnh thoảng gật đầu để đáp lại.

Cả hai dừng bước trước một khu vườn nhỏ khác. Anh đi qua chiếc cầu nhỏ tiến về phía nơi ở giữa của cái hồ nhỏ.

Anh bắt gặp khuôn mặt điển trai đang cười đểu giả nhìn anh. Trong lòng có chút bật cười, đã lâu không gặp mà cậu ta vẫn thế. Trông thật đáng ghét.
- Sao thế? Lâu ngày không gặp lại, quên luôn bạn cũ sao? – Tuấn lên tiếng trách mắng.

- Ừ, chắc thế đấy. Được không? Nhìn mặt cậu ghét quá mà. – Phong đáp lại thản nhiên, đi xuống ngồi đối diện cậu bạn.

- Biết mà. Bạn bè như cậu, chỉ biết làm người khác đau lòng thôi.

- Được rồi, cậu đóng kịch dở lắm đấy. Sao, lâu ngày không gặp có gì muốn nói với tớ à?

- Không có việc gì thì không được gặp sao?

- Tất nhiên là không có ý đó rồi…

- Được rồi…cũng chỉ là quan tâm một chút thôi. À, cậu biết em học sinh mới chuyển đến trường cậu năm nay không? Tên Xuân thì phải?

Phong giật mình. Tuẩn hỏi về cô là có ý gì đây.

- Sao? Có chuyện gì à? – Anh lạnh lùng hỏi.

- À, cũng không có gì. Chỉ là dạo này thấy cậu nhóc đàn em cưng của tớ có vẻ đang lo sốt vó chuyện gì đó, mà việc đó hình như là có liên quan tới em ấy. Thế thôi..

- Việc gì cơ? Có quan trọng không? – Phong hỏi lại ngay lập tức, có chút lo lắng.

- Đến cậu cũng lo sao? Chà, xem ra đúng là một cô gái có sức hút rồi. – Tuấn cười khẩy.

- Được rồi, có gì nói nhanh lên nào. – Phong mất bình tĩnh, lớn tiếng.

Tuấn trầm lại, liếc nhìn cậu bạn, tỏ vẻ bất mãn. Chưa ai dám lớn giọng với anh từ trước tới giờ, thế mà cậu bạn thân của anh lại dám, đã thế lại còn vì một đứa con gái sao?

- Sao? Còn dám lớn giọng với tớ sao?

Phong khựng lại. Có vẻ như anh đã quá mất bình tĩnh rồi.

- Xin lỗi, tớ quá lời.

- Hừ, được rồi. Tớ bận rồi, đi trước. – Tuấn quay lưng bỏ đi.

- Khoan, còn… - Phong kéo tay cậu bạn lại.

- Không có gì, chỉ là một vài vấn đề nhỏ trong làm ăn mà khiến cho cả cậu và thằng nhóc kia muốn loạn cả lên. Thật hết biết.

Tuấn quay phắt người bỏ đi một mạch, bỏ lại Phong đứng ngẩn người như một tên ngốc. Vì một người con gái mà anh làm mất lòng cậu bạn thân thuở bé. Vì một người con gái mà anh như một kẻ điên u mê trong vô vọng. Vì một người con gái mà anh không còn là chính mình nữa. Có quá dại khờ không chứ?

Dòng suy nghĩ bị ngắt quãng khi anh nhận ra sự hiện hiện kì là của ai đó,

Đến trang:

 

Bình Luận
[Truyện Teen] Âm Thanh Của Mưa Full

_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 2 full

PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1...

[Truyện Teen] Số Phận Của Nhóc Phần 1 full

Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?...

[Tiểu Thuyết] Vợ Trước Của Tổng Tài Full

Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ...

[Truyện Teen] Bí mật học viện Noble full

Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ...

[Truyện teen] Học Yêu full

Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ...

[Truyện teen] Nước mắt sẽ ngừng rơi

"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*...

[Truyện teen] Tôi làm điều đó vì cậu full

Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư...

Cuộc Chiến Gia Tộc Full

Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ...

Những Cô Nàng Tinh Nghịch full

Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh...

Danh Mục
Trang Chủ
Liên kết: Truyen teen, Truyen Teen Hay, Truyen Ngan, Tiểu thuyết
U-ON C-STAT DMCA.com Protection Status
© 2012 Copyright Truyen Teen
Powered by Xtgem.Com