Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích:
- Sao em ở đây? Đây là phòng ai thế ạ? Mấy giờ rồi ạ? Em còn phải đến trường nữa.
- Đùa à. Em đang ốm mà. Hôm nay em xin nghỉ đi. Đây là phòng của Băng. Lúc nãy thấy em ngất, cậu ấy bế em lên giường đó.
- Hả? Sao kì vậy ạ?
Cô bật dậy vôi lao ra khỏi giường nhưng bị Phong giữ lại, anh nói:
- Em làm gì mà nghiêm trọng thế? Không sao đâu. Hôm nay em cứ nghỉ đi.
- Nhưng…
- Cô cứ nghỉ đi. Ở nhà giúp tôi chuẩn bị tài liệu. – Băng từ ngoài bước vô.
- Dạ? nhưng… vâng ạ.
Phong xoa đầu cô, anh nháy mắt với cô, anh nói nhỏ:
- Thật ra hôm nay Băng cũng nghỉ đó. Cậu ấy cũng ốm rồi, có khi em lây cho cậu ấy đó.
- Dạ? Em… - cô ấp úng nói.
- Anh đùa đấy. Em nghĩ đi. Cố lên nhé. – Phong mỉm cười động viên.
- Dạ. – cô cúi đầu lí nhí trả lời.
Thế là cả ngày hôm đó, Xuân năm trên giường của Băng cùng với đống giấy mà cô cần phải hoàn thành thật nhanh. Sau khi uống thuốc, cô đã đỡ nhiều nhưng vẫn còn mệt nhưng vẫn còn đủ sức để làm việc giúp Băng.
- Được rồi. Tốt lắm. Cô có thể về nghỉ được rồi đấy. – Băng noi` khi xem xong tập tài liệu cô đưa.
Nhìn Băng bây giờ thật mệt mỏi, không giống như anh hằng ngày. Dù là nói là ở nhà nghỉ ngơi nhưng anh cũng đâu có nghỉ gì được.
- Thế anh thì sao? Em thấy anh cũng mệt rồi mà? – Xuân buột miệng hỏi khi nhìn anh. Cô thấy lo lắng cho anh.
- Không có gì đâu? Cô không cần quan tâm thế đâu. – Băng hơi chững lải khi nghe câu hỏi của cô nhưng cũng trả lời.
Cô cảm thấy không yên tâm, cô không muốn nhìn thấy anh gục ngã vì làm việc, cô lấy hết can đảm kéo tay anh, lôi anh dậy khỏi chiếc bàn làm việc.
- Anh cũng đi nghỉ đi. – cô nói, tay lôi anh đang còn ngạc nhiên về phía chiếc giường của anh. Cô đẩy anh nắm xuống chiếc giường của anh.
- Anh nghỉ đi. Anh sắp gục rồi đó. – cô nói.
- Cô làm gì vậy? – Băng đẩy tay cô ra ngồi dậy và hỏi cô.
Cô hơi ngạc nhiên với hành động “táo bạo” của mình nhưng nhín vẻ mệt mỏi của anh, cô nói tiếp:
- Tại anh trong có vẻ mệt mỏi quá thôi. Anh nghỉ đi, anh mà gục thì ai sẽ giải quyết mấy việc này chứ.
- Tôi còn…
- Anh nghỉ một lúc có sao đâu. Em làm giúp cho. – cô tự tin nói mặc dù cô đang rất mệt.
- Cô đùa à? Chẳng phải cô cũng đang rất mệt sao. – Anh mỉm cười lanh lùng nói.
- Nhưng anh cần giữ sức khỏe nhiều hơn em chứ...
- Thôi được rồi, tôi sẽ nghĩ một lúc, cô cũng đi nghỉ đi. Cô ra kìa nghỉ đi vì như thế khi cần tôi có thể gọi.
- Dạ. – cô mỉm cười đáp, không ngờ anh ấy lại có thể nghe lời cô như thế. Hoàn toàn không giống như lúc đầu cô mới gặp
Nói xong cô chạy bay ra chỗ bàn làm việc của anh, dọn dẹp sơ sơ lại đống giấy trên bàn rồi cũng lan ra chiếc ghế sofa ngủ. Mặc dù là ghế sofa nhưng cũng êm hơn chiếc giường ở nhà cô gấp nhiều lần rồi.
Do mệt mỏi nên cả Băng và Xuân đều nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Lúc đó, một người bước vô phòng. Qua chiếc kính gọng xuống, đôi mặt cảu anh đang nhìn vào sấp giấy mình đang cầm trên tay, anh ngước lên nhìn. Đó là Vũ, hôm nay anh cũng nghỉ , không phải vì ốm mà vì nhiều việc phải làm, anh phải chuẩn bị các chương trình cho lễ hội sắp tới, anh đang định hỏi ý kiến của Băng vè kế hoạch mới nhưng khi vừa bước vào phòng anh thấy một cảnh tượng khá thú vị khiến anh phải mỉm cười. Trong một căn phòng, một nam một nữ đang ngủ, dù không ngủ cũng nhưng cũng rất dễ hiểu lầm, đã thế đây còn là hai người trước đây rất ghét nhau nữa. Dạo này, cong việc nhiều qua khiến ai cũng mệt mỏi là phải. Chính anh là một người ít quan tâm tới công việc nhưng cũng phải vất vả.
Bước tới chiếc sofa mà Xuân đang ngủ, anh cúi xuống, khẽ vén tóc đang rũ trước mặt cô bé, anh nhìn kĩ khuôn mặt ngủ say, trông đáng yêu như một đứa trẻ của cô khiến anh khẽ cười. Hình như cô vẫn còn hơi sốt. Anh đứng dậy quay lại nhìn về phía chiếc giường rộng rãi mà Băng đang ngủ và so sánh với chiếc ghế sofa “ nhỏ xíu” mà Xuân đang ngủ (thật ra cũng không nhỏ lắm đâu ^^) anh khẽ lắc đầu, suy nghĩ một hồi, anh nhẹ nhàng bế cô lên và tiến về phía chiếc giường của Băng… Đây sẽ là chuyện thú vị đáng xem đây. Anh khẽ cười – một nụ cười tinh quái xen lẫn thích thú.
Hết chương 17
Chương 18
Trời đang trở lạnh, khẽ run run người, Xuân nắm co ro. Một cánh tay ôm lấy người cô bé, vòng tay đó thật ấm áp. Mặc dù hơi khó chịu do bị ôm quá chặt nhưng so với cái lạnh mà cô đang chịu thì đó quá là tuyệt. Khẽ cựa quậy, cô cuộn tròn ngủ ngon như một đứa trẻ.
Băng ngủ đang ngủ say do quá mệt mỏi. Anh đang ôm một “thứ gì đó” êm êm ngủ. Anh không biết đó là gì nhưng cảm giác thật thoải mái khi ôm. Cái không khí lạnh ấy đang khiến cho cả Băng và Xuân ôm nhau ngủ nhưng không biết.
Cạch…
Phong mở cửa phòng của Băng. Bước vào trong phòng, anh thấy Vũ đang ngồi làm việc trên bàn của Băng, anh hỏi:
- Chào cậu? Sao cậu làm việc ở đây? Băng đâu? Cả Xuân nữa?
- Chào cậu. Họ đang ngủ. Cậu về sớm thế? – Vũ cười đáp.
- Ngủ? Hai người ấy? – Phong nghi ngờ hỏi.
- Ừm. Họ làm việc vất vả quá thêm lại đang ốm, ngủ là phải. Có gì không đúng sao? – Vũ trả lời.
- Không nhưng… họ ngủ… - Phong nói.
- Trong kia kìa. Trong phòng ngủ ấy. – Vũ chỉ tay về phía phòng ngủ.
Phong hơi lưỡng lự rồi cũng đi về phía đó. Vừa bước vô là không khỏi không ngạc nhiên, 2 người họ đang ôm nhau ngủ như chết. Chợt thấy khó chịu trong lòng, anh chạy ra.
- Sao thế? – Vũ thích thú nhìn khuôn mặt ngượng ngùng của Phong.
- Tại sao… họ lại ngủ chung thế? – Phong hỏi trong lòng khó chịu.
- Có gì không ổn sao?
- Nhưng…
- Thôi nào? Cậu giúp tớ việc này đi. Hay là tâm trạng rối bời nên không thể? – Vũ hỏi.
- CẬU ĐỪNG CÓ ĐÙA. – không hiểu sao, Phong mất bình tĩnh quát lên.
- Ừm, cậu có vẻ mất bình tĩnh thế? – Vũ ngước nhìn Phong với vẻ bình tĩnh.
Phong không nói gì. Anh cũng không ngờ anh lại mất bình tĩnh đến như thế. Không nói gì nữa, anh bỏ ra ngoài. Anh thấy bực mình với Vũ nhưng anh không thể phủ nhận những lời của anh.
…..
Tiếng quát lúc nãy của Phong khiến cho cả Xuân tỉnh giấc. Cô cảm thấy khó chịu vì vòng tay của ai đó đang ôm chặt, nó rát ấm áp nhưng cũng rất lạ lẫm. Mở mắt, ngước nhìn người đang ôm chặt mình. Khuôn mặt thiên thần của anh khiến cô hơi ngượng ngùng. Đó là Băng. Càng nhìn gần, cô nhận thấy anh càng đẹp. Cô vội giật mình khi nhận thấy mình đang ngủ trên giường với Băng, cô vội đẩy anh ra.
Cái đẩy đó khiến Băng cũng thức giấc. Anh dụi mắt ngồi dậy. Trông anh không có gì là có vẻ ngạc nhiên khi người đang ngồi trước mặt mình là Xuân. Giờ anh đã biết “cái thứ êm êm” lúc nãy anh ôm chính là cô.
- Tại…tại…sao…em…em lại ngủ ở đây? Lúc…nãy…sofa… cô hoảng loạn hỏi.
- Hai người dậy rồi à? – một giọng nói vang lên. Đó là Vũ. Anh bước tới chiếc giường ngủ của Băng.
- Có chuyện gì sao? – anh nhìn Vũ hỏi.
- Sao lại hỏi tớ? Hai người ngủ ngon không? – Vũ nói.
Xuân thì không muốn nghe thêm bất cứ cái gì nữa, cô run run đứng dậy rồi bỏ chạy về phòng của mình. Cô bật khóc. Trong vòng 2 ngày mà cô đã gặp chuyện này tới 2 lần. Cô thực sự thấy xấu hổ.
Trong phòng của Băng…
- Là do cậu bày ra đúng không? – Băng mệt mỏi hỏi Vũ, hai tay xoa xoa đôi mắt của mình.
- Này, sao lại nghĩ thế? – Vũ trả lời với vẻ khoái trá.
- Cậu đừng giả bộ ngây thơ nữa. Không hợp với cậu đâu.
- Ừm, thì sao? Thú vị mà. Không ngờ sao vụ này còn có thêm một phát hiện thú vị nữa.
- Hửm?
- Không có gì. Bye.
Vũ không trả lời câu hỏi của Băng mà cười một nụ cười tinh quái rồi bước ra khỏi phòng.
Tại phòng của Xuân…
Cô đang cố gắng kìm nén cơn khóc to. Không hiểu sao, cô lại thấy sợ.Trong đầu cô là muôn vàn câu hỏi đặt ra, không hiểu tại sao cô lại ngủ trên giường với Băng. Toàn thân mệt mỏi và chán nản, cô buông nhẹ người xuống giường, cô không muốn suy nghĩ thêm nữa.
Tiếng nhạc chuông điện thoại khiến cô bật dậy, vơ lấy nó và nghe máy:
- Alo… Ai thế ạ? – cô mệt mỏi hỏi.
- Ơ, em ốm sao? Anh là Minh đây. Hôm nay không thấy em tới trường. – Minh lo lắng hỏi.
- Ơ, dạ… em chào anh. Em không sao đâu. Em sẽ sớm đi học thôi ạ. Anh gọi điện thoại có gì không ạ?
- À, không… anh chỉ gọi điện hỏi thăm em thôi. À, em có cần lấy kế hoạch mới của lễ hôi không? Anh sẽ tới đưa cho em.
Giật ình trước đê nghị của anh. Cô biết hết kế hoạch rồi vì chính cô sọan nó mà nhưng nếu từ chối chắc chắn sẽ bị nghi ngờ. Nếu đồng ý, Minh sẽ tới như thế thì sẽ lộ ra rằng cô sống ở đây. Cô vội trả lời:
- Dạ, không, em sẽ tới lấy. À, em không…
- Nhưng em đang ốm mà. – Minh lo lắng hỏi.
- Dạ, không sao đâu, anh cứ nói nơi, em sẽ tự đi lấy.
- Nhưng, thôi được rồi, hẹn em ở quán café J'R nhé. – Minh đề nghị.
- Vâng ạ. Chào anh. – cô uể oải đáp rồi cúp máy.
Khẽ thở dài, cô đang rất khó chịu, cô vẩn còn cảm thấy ngại ngùng khi nghĩ về chuyện tối quá, đã thế thêm chuyện vừa rồi khiến cô muốn điên lên nhưng cô đã hứa rồi, không thể từ chối. Mệt mỏ, đứng dậy thay bộ đồ ở nhà của mình bằng bộ đồ đơn giản – quần jean lửng rộng với áo thun có mũ màu trắng và đội chiếc nón lưỡi trai màu đen viền nâu đơn giản.
Hết chương 18
Chương 19
Tại quán café J'R…
Xuân ngập ngừng bước vào tiệm café đó. Đúng là nơi dành cho đại gia.Sang trọng và lịch sự hơn hẳn. Bầu không khí yên tĩnh với điệu nhạc du dương của chiếc violin làm cho mọi người đều cảm thấy dễ chịu và thoải mái. Ngó quanh tiệm café đó tìm Minh.
- Xuân, em đến rồi sao? – giọng nói của Minh ở đằng sau khiến cô giật mình.
- Dạ? – cô trả lời, vội quay lại thấy Minh ở ngay sau mình, trên tay anh là một chiếc cặp đứng chiếc lap.
- Em đến rồi à. Mình lại đằng kia đi. – Minh mỉm cười hiền lành, xoa đầu cô nói.
- Dạ. – cô cúi đầu trả lời rồi đi về phía chỗ anh chỉ, trong khi đó, anh nói nhỏ gì đó với người phục vụ.
Ngồi “ngoan ngoãn” trên chiếc ghế sofa êm ái, còn Minh thì đang ngồi ởđối diện. anh đang mở chiếc laptop của mình và đồng thời lôi ra một sấp giấy gì đó, dày dày từ trong cặp. Anh đưa nó cho cô bé.
- Em xem đi, đó kế hoạch tới đấy. – Minh nói.
- Dạ. – cô trả lời, mắt nhìn vào sấp giấy. Nó có vẻ khác so với tờ hôm qua cô soạn một chút.
- Anh, chị dùng gì ạ? – người phục vụ hỏi. Ở đây mọi người phục vụ ăn mặc theo style “tiệm cà phê hoàng tử” trông rất lịch sự.
- Dạ? – Xuân ngước lên nhìn tờ menu mà người phục vụ đưa cho.
- Cho tôi một ly cà phê đen. – Minh nói.
Xuân đang nhìn vào chiếc menu với toàn giá trên trời mà shock. Nhìn vẻ mặt của Minh, anh bật cười:
- Em cứ gọi đi, không sao đâu.
- Dạ? Em… Thế cho em ly cacao nóng ạ. – cô ngập ngừng nói.
Người phục vụ cúi chào rồi lui đi. Cô lại xem nốt sấp giấy mà Minh đưa. Cô phát hiện có một tờ giấy lạ trong sấp giấy.
- Ủa, giấy này là giấy gì thế ạ? – cô hỏi. Đúng lúc đó người phục vụ đặt đồ uống xuống.
Minh ngước lên nhìn tờ giấy mà cô đang chìa ra. Anh nhìn qua rồi mỉm cười trả lời :
- À, đó là danh sách học sinh thuộc top 50 của trường năm ngoài và danh sách các học sinh có thành tích nổi bật trong năm qua.
“Ah” cô khẽ kêu lên lên tiếng rồi nhìn vào danh sách đó. Cô nhận thấy có tên Dương Nhất Băng ở vị trí thứ nhất, Dương Thanh Phong ở vị trí thứ 3, Dương Thái Vũ ở vị trí thứ 5. Quả là pro thật ngoài ra còn một số cái tên khác làm cô không biết. cô chợt dừng cái tên Dương Minh Triệt. Cái tên này quen quen. Nó cùng họ Dương với Băng, Phong và Vũ. Có khi nào đó là một trong những người mà cô cần thuyết phục không? – cô thầm nghĩ.
- Anh Minh, Dương Minh Triệt là ai thế? – cô hỏi.
- À, cậu ấy học lớp 11A1 đó. Cùng lớp em mà. – Anh nói.
- Dạ? Thế ạ? Cậu ấy trông vậy mà giỏi thế sao ạ? – cô ngạc nhiên hỏi vì trông cậu ta có vẻ ham chơi thế mà cũng trong top 10 của trường.
- Haha… Cậu ta là hotboy của khối 11 mà bị em nói thế thì thật tội nghiệp. Cũng phải. Dù gì cũng là con cháu của tập đoàn AJ mà. – anh vừa nhìn chiếc lap vừa nói.
- Dạ? – nghe anh nói vậy khiến cô đang uống cacao cũng phải suýt sặc. Cô không ngờ cậu ấy là 1 trong 3 người làm cô còn tìm kiếm.
- Ừm, trong trường mình toàn là con cháu của đại gia không mà. Con cháu của tập đoàn AJ cũng không ngoại lệ. Băng, Phong, Vũ, Triệt đều là cháu ruột của chủ tịch tập đoàn AJ đó. Ngoài ra còn hai người nữa là Huy và Duy.
- Thật ạ? EM có thế gặp họ ở đẩu? Làm sao để gặp được ạ? – cô không kìm nén được hỏi dồn dập vì đây là cơ hội giúp cô thực hiện “nhiệm vụ” mà.
- Sao em quan tâm thế? Có chuyện gì sao? – Anh nghi ngờ hỏi.
- Dạ… Không có gì ạ, em…em chỉ muốn gặp cho biết thôi. – cô bịa đại ra.
- Ừm, Nhật Duy thì học chung lớp với anh – 12a1. Còn Nhất Huy thì… khó gặp lắm. cậu ấy ở khu dãy B cơ. – anh nói có phần hơi ngập ngừng khi nói về Huy.
- Dạ. Em cảm ơn anh. – cô mỉm cười tươi roi rói trả lời. Giờ cô cảm thấy lạc quan hơn về Nhiệm vụ của mình rồi.
Uống xong ly cacao ấy cô chào Minh rồi ra về trước, khước từ ý đinh chở cô về nhà của anh.
Hết chương 19
Chương 20
Trong lớp, cô ngồi cạnh Triệt, đó sẽ là cơ hội tốt để giúp cô thuyết phục cậu ấy.
Trong giờ học…
Xuân ném cho Triệt một tờ giấy:
Giờ ăn trưa lên sân thượng nhé.
Anh rất ngạc nhiên vì đây là lần đầu anh thấy cô cư xử như thế. Cả cô cũng thấy ngượng vì đây là lần đầu cô cư xử thân mật với một người con trai theo kiểu này nhưng biết sao được chỉ có như thế mới giúp cô thuyết phục được anh.
Tiếng trống báo hiệu giờ nghỉ trưa đã đến, cô lập tức phóng ra ngoài, đi thẳng lên sân thượng, hy vọng Triệt sẽ nhớ.
Ngồi thẫn thờ chờ Triệt. Do vội lên đây quá nên cô chưa kịp ăn gì hết,giờ cô thấy đói meo. Đã 15 phút rồi mà chưa thấy Triệt tới. “Có lẽ cậu ta không lên đâu, bình thường mình toàn đuổi cậu ấy đi không mà” Xuân rầu rĩ nghĩ. Đúng lúc đó, có một chiếc hộp nước trái cây lạnh ép sát vào gáy cô khiến cô giật mình hét lên.
- Hey, làm gì mà suy tư vậy? – Triệt từ đằng sau xuất hiện.
- Cậu làm gì vậy. Làm giật mình. – cô cự nự.
- Hihi… ai biểu cậu ngồi suy tư làm gì hay là… - Triệt cười tinh nghịch nói.
- Hay là sao? – cô xoa xoa cái cổ.
- Cậu đang nhớ tớ. – anh cười cười, tay véo má cô.
- Á, đau. Mơ à. – cô đẩy cậu ra rồi nói.
- Hihi…thế sao gọi tớ lên đây?
- À thì… để cảm ơn cậu vụ hôm kia thôi. – cô bịa đại ra.
- Hôm nào? À, hôm cậu ở KTX nam á? – Triệt nhớ ra.
- À, ừm,…
- Thế cậu cảm ơn tớ bằng cái gì? Có gì ăn không? – anh nhìn quanh hỏi.
Cô sực nhớ, do vội lên quá nên không mang theo đồ ăn. Nhìn vẻ mặt đơ đơ của cô mà anh bật cười lớn:
- Haha… chẳng lẽ cậu rũ tớ lên đây ăn không khí à.
- Xin lỗi, tớ đi mua đồ ăn đây. – cô xấu hổ đứng dậy. Cô đã trí quá.
- Đùa thôi mà. – anh mỉm cười, kéo tay cô lại, tay kia chìa một túi đồ ăn. – Tớ biết cậu không mang nên mua rồi đây.
- Hả? À…um, cảm ơn và xin lỗi. – cô xấu hổ đáp.
Hai người ngồi đó vừa ăn vừa nói chuyện. Đây là lần đầu tiên cô nói chuyện trực tiếp với. Cô không
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |