Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: và lấy nó đứa cho cô. Cô run run cầm lấy. Đó là số điện thoại của Phong, anh đang gọi cho cô, cô chợt nhận ra, giờ cũng hơn 8h15’ rồi. Cô trả lời:
- Alo… anh Phong ạ?
- Xuân hả? Em đang ở đâu thế? Sao giờ chưa về? Em vẫn ổn chứ? - Giọng nói của Phong đầy lo lắng.
- Dạ, em xin lỗi, tại hôm nay em có việc. Em đang ở… kí…kí…túc xa nam. - giọng nói của cô run run.
- Cái gì? Tại sao em lại ở đó? Có chuyện gì thế? – Giọng nói to mất bình tĩnh của anh khiến cô giật mình.
Nhận thấy thái độ khó xử của cô, Minh giật lấy chiếc điện thoại, anh giải thích với Phong mặc dù chưa biết đó là Phong:
- Xin lỗi. Tôi là Nhật Minh - phó hội trưởng hội học sinh trường Lâm Quang. Em ấy ghé qua đây tài liệu cho cho tôi. Cô ấy vẫn ổn. Cô ấy về trễ không phải lỗi cảu cô ấy vì thế anh đừng trách cô ấy. Cho hỏi anh là ai?
Xuân giật mình trước thái độ đó của Minh, cô không thể để cho Minh biết cô đang “sống chung” với Phong, Băng và Vũ dưới vai trò là “người giúp việc”. Cô không muốn. Lấy hết can đảm, cô dùng cả người mình đẩy anh ấy xuống giường và nằm đè lên anh sau đó cô giật lấy điện thoại giải thích với Phong:
- Em xin lỗi. Em sẽ về ngày. Vì thế, anh đừng lo lắng quá nhé và cũng đừng tới đón em.
Không đợi cho Phong trả lời, cô cúp vội điện thoại. Cô vội đứng dậy,và tránh xa khỏi Minh từ nãy giờ đang bị đè. Anh thoáng ngượng ngùng vì hành động vừa rồi của Xuân, anh không né, không chống cự, anh nhìn cô rất ngạc nhiên. Còn cô thì luống cuống xin lỗi.:
- Em… xin… lỗi. Anh đừng…hiểu lầm… - cô đỏ mặt giải thích. Em về đây,xin lỗi đã làm phiền anh, những truyện hôm nay mong anh quên hết.
Nói xong cô vụt bỏ chạy trước khi Minh kịp phản ứng gì. Lấy nhanh những thứ của mình rồi cô lao nhanh ra cửa. Còn Minh thì nằm trên giường suy nghĩ. Khẽ thở dài, anh suy nghĩ, anh đang rất bối rối. Bỗng nhiên anh ngồi bật dậy rồi lao nhanh ra cửa.
Dựa lưng vào tường, Xuân mệt mỏi thở dài. Cả người cô đang mỏi nhừ vì dầm mưa quá lâu, có thể cô sắp ốm rồi. Cô đã đi được một đoạn khá xa phòng của Minh. Giờ cô vẫn thấy run run, khó chịu. Khẽ nhìn qua tấm kính cửa sổ, trời đã gần tạnh mưa, cô cũng bước vội xuống cuầ thang.
- Ồ, con gái kìa tụi bay. – Một giọng nói lạ cất lên sau lưng cô.
- Ừ đúng rồi, không ngờ đó. – Giọng nói khác cất lên kèm theo cái giọng cười đầy ngụ ý.
Cô giật mình, từ từ quay lại thì thấy có 4 đứa con trai đang ở đó. Bọn nó cũng bình thường, không cao to lắm nhưng mặt đứa nào cũng có một nét gì đó xấu xa. Bọn chúng nhìn cô bé với ánh mắt thích thú, có ý bỡn cợt. C6 bé thì cứ nhìn trân trân vào bọn nó không nói gì. Cô thấy sờ sợ. Cô thật sơ ý khi đi lang thang trong KTX nam giờ này. Một thằng đứa trong đám đó bước tới gân cô, hỏi với vẻ giọng đầy ngụ ý:
- Em đi đâu thế? Lạc đường à? Có cần bọn anh giúp gì không?
Sau câu hỏi đó là một trang cười đắc ý của đám con trai đó. Còn cô thì đơ mặt ra, không biết làm gì. Hai chân cô đang run rẩy, phải cố lắm cô mới đứng vững được. Cô chỉ biết nhìn cái khoảng cách giữa cô và đám con trai đó đang rút ngắn từ từ. Cô thật sự không biết làm gì, cô không thể hét lên được. Hét ở đây thì càng chết thôi. Cô muốn khóc nhưng không thể.
- Em làm gì ở đây thế em iu. Anh tìm em mãi. – một giọng nói khá quen thuộc vang lên.
Ngay lập tức tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cái người vừa xuất hiện.Đó là Triệt – cậu bạn phiền phức ngồi cạnh cô trong lớp mà lúc nào cô cũng muốn né nhưng lần này cô lại thấy rất vui khi gặp cậu. Cô hy vọng cậu sẽ giúp cô thoát ra khỏi vụ này. Anh chàng này lúc nào cũng xuất hộn với nụ cười tươi roi rói trên môi. Anh mạnh dạn bước tới chỗ cô bé rồi kéo tay cô về phía mình, anh ôm cô vào người mình. Cô bé thì rất ngạc nhiên mặc dù mong nhận được sự giúp đỡ của anh nhưng không phải theo kiểu này. Cô cố đẩy anh ra cậu ra nhưng cậu kịp nói nhỏ:
- Đẩy ra là cậu khỏi ra khỏi đây đó. Ngoan ngoãn ngồi im đi. – cậu nói nhỏ đủ cho cô nghe. Rồi quay qua nói với đám con trai kia tiếp.
- Có chuyện gì với cô ấy sao? – Vừa nói anh vừa cười nhưng đó lại là một nụ cười đe dọa.
Dường như sợ cậu đám đó chỉ lắc đầu rồi ấp úng trả lời:
- Không…không có gì cả. Chỉ là thấy lạ thôi.
- Thấy chưa. Em hư quá đó. Ai biểu đi lung tung.
Cậu nói có ý trách móc. Cô biết là chỉ đùa nhưng không ngờ lại thật như thế. Cô nói nhỏ lại với cậu nhưng lại là việc khác:
- Cậu đuổi họ đi đi. Đừng ôm tớ nữa. Khó chịu quá. Nhớ nhắc họ đừng nói với ai vụ này. Tớ đang muốn sống.
Khẽ mỉm cười với cô ra ý hiểu nhưng vẻ mặt cậu ta gian gian như cố ý trêu đùa cô. Anh quay qua nói với đám kia:
- Thế thôi, không có gì thì bọn tôi đi. À, đừng nói với ai vụ này nhé.Tôi không thích thế đâu. – vừa nói cậu vừa liếc nhìn đám đó khiến bọn nó hơi rùng mình run sợ. Rồi lại nở nụ cười tươi roi rói, nói tiếp:
- Tạm biệt. G9. Đi nào anh đưa em về.
Nói xong anh quay lưng đi và kéo theo cô. Cô hơi ngạc nhiên trước thái độ thay đổi nhanh chóng của cậu. Hình như lúc nãy cô thấy khuôn mặt đáng sợ của Triệt. Cô cũng không hiểu tại sao đám kia lại có vẻ sợ cậu ta thế. Có lẽ Triệt còn nhiều điều bí ẩn lắm mà cô chưa biết.
Cùng lúc đó, đằng sau góc tường, Minh đang đứng đó. Cậu dựa vào tường và khẽ thở dài. Lúc nãy khi thấy cô bé gặp nguy hiểm, anh đã tinh lao ra nhưng thấy Triệt xuất hiện nên anh dừng lại. Anh đã nghe hết cuộc đối thoại nhỏ đó. Giờ anh đã yên tâm vì Xuân đã an toàn nhưng trong lòng anh lại thấy rất khó chịu.
Hết chương 14
Chương 15
Vừa về tới nhà, cô đã nhận ra ngay được ánh mắt lo lắng của Phong khi trên người cô là một bộ đồ con trai rộng thùng thình. Anh hỏi cô không dấu nổi sự thắc mắc và nghi ngờ:
- Tại sao em lại ở với Minh ở kí túc xá nam thế? Còn quần áo em sao lại…?
- A, dạ. Em đưa tài liệu về lễ hội cho anh ấy nhưng gặp trời mưa nên đồ em ướt hết nên…anh ấy…bắt em phải thay quần áo. – cô hơi đỏ mặt và cố không nghĩ tới những gì đã xảy ra ở đó.
Chợt nhận ra Phong có vẻ hơi lạ, cô vội giải thích tiếp:
- Anh đừng hiểu lầm á. Không có chuyện gì đâu. – cô vừa nói vừa quơ tay loạn xạ.
Phong mỉm cười ra ý hiểu, anh cốc nhẹ đầu cô bé. Anh nhẹ nhàng khuyên cô:
- Ừm, lần sau đừng dầm mưa thế kẻo ốm đó. Giờ em đi ngủ đi, cũng trễ rồi mà.
Anh mỉm cười khiến cô cảm thấy ấm áp hơn hẳn. Cũng đúng, dầm mưa xong, cô thấy mệt lắm. Cô cười tinh nghịch với anh rồi trả lời:
- Dạ. em cảm ơn anh. Em cũng hơi mệt rồi ạ.
- Về trễ mà còn đòi đi ngủ sớm sao? Cô hay thật đó. – một giọng nói lạnh lùng vang lên ở ngày cửa ra vào phòng cô.
Ngay lập tức cả cô và Phong cùng nhìn về phía người quen thuộc đó- Băng. Anh vẫn lạnh lùng như mọi ngày. Anh xuất hiện trong chiếc áo thun đen và chiếc quân kaki nâu giản dị nhưng lại rất rất hợp với khuôn mặt của anh. Màu đen luôn là màu đẹp nhất với anh và cô bé cũng thích màu đen.Qua chiếc kính gọng đen, là đôi mắt đầy vẻ mệt mỏi của anh. Anh nhìn cô bé, lanh lùng nói như ra lệnh:
- Cô đi đưa tài liệu cho Minh cũng phải về sớm chứ? Cô có biết mấy giờ rồi không? Còn bao nhiêu việc phải làm nữa.
- Dạ, em xin lỗi. – cô lí nhí đáp.
- Đừng trách em ấy nữa. Có gì mai nói tiếp, giờ em đi ngủ đi. – Phong xen vào.
- Đừng đùa. Cô hãy nhanh chóng đánh máy hết sấp giấy này rồi in ra cho mọi người trong hội học sinh ngày mai đi. Chỉ cần đánh những ý chính thôi. – Băng nói và đưa cho cô sấp giấy khá dày.
- Này cậu đừng quá đáng thế. Em ấy đang mệt mà. – Phong nói.
- Thời gian cho lễ hội rất gần rồi. Chỉ còn gần một thang thôi, đã thế còn bao nhiều việc phải làm nữa. Mà cậu cũng còn phải lo chuẩn bị về việc an ninh cho lễ hội sao. Hôm đó có rất nhiều phụ huynh của các tập đòan lớn đến, không thể để xảy ra sai sót gì được. – Băng bình tĩnh đáp.
- Tôi biết, cậu không cần lo thế đâu. Nhưng cậu cũng đừng quá đáng quá.Trong hội học sinh có nhiều người sao cậu lại bắt em ấy làm. – Phong hỏi.
- Đơn giản vì bây giờ cô ấy đang ở đây, nếu làm sai, tôi có thể sửa kịp.
- Vâng, em sẽ làm ngay bây giờ. – Xuân lên tiếng xen vào trước khi hai người cãi nhau tiếp.
- Nhưng…- Phong định nói.
- Không sao đâu ạ. Em sẽ làm ngay nhưng em không có máy tính. – Vừa nói cô vùa quay sang Băng. Dù cô mệt nhưng cô vẫn phải cố, không thể lười biếng được.
Phong định nói gì đó nhưng dừng lại, cô không thể thay đổi được ý kiến của cô bé được.
- Cô hãy dùng chiếc PC ở phòng tôi. Tôi sẽ dùng laptop. Cô qua phòng tôi làm đi, có gì để tôi còn chỉnh sửa nữa. Trước khi qua mang cho tôi thức uống nữa
- Dạ.
Nói xong rồi cô chạy vù lao xuống bếp để pha 4 li cacao. Cho Băng, Phong, Vũ và cô nữa.
Cạch
Xuân tự động mở cửa phòng của Băng, cô đã quá quen thuộc với việc vào phòng anh rồi vì tối nào cô cũng mang cacao tới cho anh mà. Cô đến chỗ chiếc salon mà anh đang ngồi, đặt nhẹ lí cacao xuống rồi quay lứng bước tới chiếc PC của anh.
- Cô hãy đánh những phần tôi đã đánh dấu thôi. Cô chỉ cần đanh ¾ bài, còn lại tôi sẽ làm thay. – đột ngột Băng lên tiếng.
- Ơ, dạ, em cảm ơn. Em cẽ cố gắng ạ. – Quay lại nhìn Băng đang mệt mỏi,gỡ kính ra và xoa xoa mắt của mình, trong anh thất mệt mỏi khiến cô hơi thấy tội nghiệp. Rồi quay vội về phái bàn làm việc và không làm phiền anh nữa.
1 tiếng sau…
Cuối cùng cô đã đánh xong sấp giấy mà Băng đưa cô. Hai tay và vai mỏi nhừ, mí mắt thì như muốn cụp xuống vì những cơn buồn ngủ nhưng cô cũng cảm thấy vui vì cô đã làm hơn những gì mà Băng cần. Giờ chỉ cần anh duyệt lại và in thôi.
Khẽ bước vào phòng làm việc của Băng, cô bé cố đi thật nhẹ vì không muốn làm phiền anh. Cánh cửa vừa mở, đập vào mắt cô bé là một chàng trai đẹp tựa như hoa đang dựa lưng vào chiếc ghế ngủ. Khuôn mặt thiên thần của anh khiến trái tim của cô bé đập lọan nhịp. Đứng lặng, ngắm nhìn anh ngủ mà lòng cô lâng lâng cảm xúc khó tả. Anh khẽ cựa quậy mình khiến cô giật mình tỉnh khỏi dong suy nghĩ mông lung của mình. Cô lén bước tới gần anh và nhẹ nhàng đắp cho anh chiếc áo khoác của anh. Cô đặt sấp tài liệu trên bàn của anh rồi chuồn êm ra ngoài.
Cạch…
Cô khẽ đóng cánh cửa phòng rồi dựa lưng vào nó, một phần vì mệt và một phần vì trong cô đang cảm thấy rất khó chịu ở điều gì đó. Hình ảnh thiên thần của Băng lúc ngủ cứ hiện ra trong cô khiến cô rất bối rối, có lẽ vì anh quá đẹp. Cảm xúc lúc này của cô rất khó hiểu. Có lẽ vì không thể hiểu được mà cô mới leo lên giường ngủ vì cô nghĩ do mình quá mệt mỏi nên tâm trạng như thế thôi.
Hết chương 15
Chương 16
Cốc…cốc…
Tiếng gõ cửa làm Xuân choàng tỉnh dậy. Mệt mỏi, dụi mắt nhìn qua chiếc đồng hồ báo thức. Đã 6h sáng rồi. Cô giật mình bật dậy nhưng cơ thể mỏi nhừ của cô không nghe lời cô, phải cố gắng lắm cô mới ngồi dậy được. Từ từ bước xuống giường và ra mở cửa. Đó là bác Kim. Vừa thấy cô, bác hỏi:
- Cháu sao thế? Sao hôm nay cháu lại dậy trễ thế? Mà sao cháu trông xanh xao thế? Cháu ốm hả?
- Dạ. Cháu không sao đâu? Chắc do tối qua cháu thức khuya quá thôi ạ.Cháu xin lỗi, cháu sẽ xuống ngay thôi ạ? – cô trả lời bằng cái giọng như hết hơi.
- Ừm, nếu chúa ốm thì nói bác nhé. Mà có thật là cháu không sao không đó? – bác Kim lo lắng hỏi.
- Dạ. Thật mà bác. Cháu sẽ xuống ngay. – cô nói chắc nịch.
- Ừm, à cháu ghé qua gọi mấy cậu chủ xuống ăn sáng nữa.
- Dạ. – cô mỉm cười trả lời.
15 phút trôi qua…
Sau khi tắm và thay xong bộ đồng phục xong, nhìn cô có vẻ đỡ xanh xao hơn lúc nãy. Không tốn thêm thời gian, cô phóng như bay qua phòng gần nhất – phòng của Phong.
Cốc…cốc…
- Vào đi. – Phong từ trong phòng nói vọng ra.
Cô nhẹ nhàng đẩy cửa, bước vô. Phong đang đứng trước chiếc gương ở gần phòng thay đồ của anh để mặc đồng phục. Vội quay đi khi nhận ra anh mới khoác chiếc áo sơ mi thôi.
- Á, em xin lỗi. Em… cô ấp úng nói.
- Em đỏ mặt kìa. Hahaha… - Anh chọc cô.
- Đâu có đâu ạ. – cô biện minh nhưng thật ra đó lại là sự thật.
- Thế sao em đứng ngoài. Giúp anh lấy chiếc carvat đi. – anh đùa cô.
- Ơ dạ, vâng. – cô từ từ quay mặt lại và đưa cho anh chiếc carvat.
- Cảm ơn em. Em thắt dùm anh đi.
- Dạ? Em ấy ạ? – Cô hỏi.
- Ừm, anh thấy em thắt đẹp mà. – anh vừa nói vừa chỉ vào chiếc carvat của cô.
- Ơ, dạ, em…
- Nhanh lên nào. – Anh nói ra vẻ thúc giục cô với vẻ thích thú.
- Dạ.
Cô đành vậy. Lần đầu tiên cô thắt carvat cho người khác nên cô thấy hơi rắc rối. Nhìn cô bé có vẻ lúng túng với chiếc carvat, Phong mỉm cười thích thú, anh cứ nhìn cô bé.
- Xong rồi ạ. – cô bé thở phào khi thắt xong cho anh.
- Cảm ơn em nhiều.
Anh vừa nói vừa vuốt má cô bé khiến cô giật mình lùi lại và té “ầm” ra sảnh nhà và kéo theo cả Phong. Anh đang nằm đè lên cô bé. Kịp bình tĩnh lại, cô đẩy anh ra nhưng không được vì anh nặng quá. Chợt nhận ra, Phong cũng ngồi dậy và kéo cô bé dậy theo. Hai người ngại ngùng quay đi. Cô bé thì xấu hổ vì tính hậu đậu của mình còn anh thì thấy lúng túng đến khó hiểu.
- Em…em… xin lỗi. Anh… xuống ăn sáng trước đi. Em đi trước đây
Cô bé ấp úng trả lời và quay đi bỏ ra ngoài trước để lại Phong đang ngại ngùng ở trong phòng. Rồi bước tiếp đến phòng của Vũ. Dù đang rất mệt nhưng cô vẫn phải cố.
…..
Tại phòng của Vũ, anh đã dậy trước và đã thay đồ hoàn chỉnh. Cô khẽ thở phào. Cô cố giữ khoảng với anh để tránh những việc không cần thiết xảy ra.
- Anh xuống ăn sáng ạ.
- Ừm. Chào em. Lâu ngày không gặp. Dạo này em bận quá ha. – anh nói.
- Dạ cũng bình thường thôi ạ. – cô cười đáp.
- Ừm, em ốm à? Nhìn em xanh thế? – anh nhìn cô một lúc rồi nói.
- Dạ? không có gì đâu ạ. – cô vừa nói vừa lùi lại, chợt thấy hơi choáng nên dựa tạm vào tường . Cô không muốn mình bị ốm và gấy rắc rối cho mọi người lúc này. Tạm thấy mình khá hơn, cô chuồn ngay ra khỏi phòng của Vũ.
- Em chào anh. Em đi trước đây. – cô nói.
- Ừm. May mắn nhé. – anh nói.
- Dạ. Em cảm ơn. – cô đáp rồi chạy luôn.
Đứng trước phòng của Băng, cô dừng lại và nghỉ. Không biết vì mệt hay vì lo cái gì mà tim cô đập loạn xạ lên cả. Lấy hết dũng cảm cô đẩy cửa phòng ra.
Băng vẫn còn ngủ nhưng lại là trên chiếc ghế sofa hôm qua anh làm việc.Vẻ mặt mệt mỏi, xanh xao của anh khiến cô bé hơi lo lắng. Cô nhẹ nhàng bước tới chỗ anh, khẽ đặt tay lên trán anh. Hơi nóng. Có vẻ như anh sốt rồi. Chợt ánh mắt của anh mở ra nhìn cô, khiến cô giật mình vội rụt tay lại.
- Em xin lỗi. Hình như anh ốm rồi. – cô nói.
- Mấy giờ rồi? – anh ngồi dậy, xoa xoa đầu rồi hỏi.
- Dạ? À, 6h30’ ạ. Anh có vẻ mệt quá. Anh đi nghỉ đi. – cô lo lắng hỏi.
- Cô in sấp tài liệu này cho mọi người trong hội học sinh đi. – bó ngoài tai lời lo lắng của cô, anh ra lệnh.
- Dạ, cô cầm sấp tài liệu đó trong khi anh đi nhanh về phía phòng tắm.Xuân đứng dậy, cô cảm thấy choáng, toàn thân cô từ sang tới giờ mỏi như, đau nhức (có lẽ là do dư âm của vụ dầm mưa hôm qua.) vừa đứng lên cô thấy choáng rồi tất cả xung quanh cô trở thành màu đen.
Hết chương 16
Chương 17
- Xuân… Em không sao chứ? – Phong lo lắng hỏi.
Cô từ từ mở mắt ra, toàn thân mỏi nhừ nhìn anh, hỏi:
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |