Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: ngắc với sàn nhà. Trên phòng nó thì nó đang nằm cười mãn nguyện,tay thì cầm những tấm ảnh mà nó đã kịp rửa ra làm bằng chứng uy hiếp hắn.
Quay trở lại thực tại.....
Nó vẫn đang ung dung vào trường,đôi mắt sắc lạnh của nó quan sát mọi thứ xung quanh,hễ ánh mắt đó liếc qua ai thì đều khiến người ấy lạnh sống lưng và bỏ chạy. Bên ngoài nó tuy vẫn không để lộ cảm xúc nào nhưng trong lòng nó đang rất háo hức suy nghĩ xem nên bắt đầu từ đâu. Còn về phần nam nhân vật chính thì hắn đang rất bực bội trong lòng,máu dồn đến não nhưng bên ngoài vẫn mang cái mặt nạ lừa thiên hạ đó. Và nó-hắn đã gặp nhau ngay trước cửa lớp,hắn nhìn nó toát mồ hôi hột không biết trong đầu nó đang suy nghĩ mệnh lệnh nào cho hắn,nó chỉ dương đôi mắt lạnh lẽo đó nhìn hắn nhưng bên trong sâu thẳm ánh mắt ấy là 1 sự thích thú đang len lỏi. Nó vào lớp trước nhưng không quên nói nhỏ với hắn:
_Ra về gặp tôi.
Câu nói đều đều lạnh lạnh ấy làm hắn rùng mình và đáng sợ hơn là nụ cười nhếch mép của nó. Hắn nuốt bọt cái ực rồi cũng vào lớp. Trong suốt buổi học hắn không tài nào tậo trung được bài giảng của các thầy cô trên bục giảng,hắn có cảm giác lo sợ điều sắp tồi tệ sẽ xảy ra với hắn trong giờ ra về,cái đầu chứa đầy những thứ không mấy trong sáng của hắn suy nghĩ những thứ phải nói là trời ơi đất hỡi,nào là: nó bắt hắn làm oshin cho nó,bắt hắn sủa gâu gâu,bắt hắn nude,vân vân và vân. Đôi mắt màu cafe của hắn lâu lâu lại liếc nhìn trộm nó,hắn nhận ra nó cũng thực sự không tệ cho lắm,mái tóc đen dài óng mượt bay bay trong làn gió,ánh mắt lạnh tựa băng nhìn lên bảng chăm chú cộng thêm cặp kính khiến nó có gì đó rất bí ẩn làm người ta tò mò,nhưng khi đối diện với đôi mắt lạnh lùng đáng sợ đó thì chỉ muốn xách dép bỏ chạy mà thôi. Hắn nhìn nó từ đằng sau mà không hề biết rằng mình đang ngắm nhìn nó 1 cách say mê,hắn hoàn toàn đắm chìm trong cảm giác mê mẩn đó.
RENG....RENG.....RENG..._Tiếng chuông báo hiệu giờ nghỉ giải lao cũng vang lên inh ỏi.
Cả lớp chạy ùa ra ngoài chỉ còn vài cô nữ sinh ở lớp tám chuyện trên trời dưới đất và nó thì đang chăm chú vào câu chuyện của mình.
_Cậu đọc truyện của White chưa? Hình như White bắt đầu đưa tình yêu vào rồi đó_1 cô nữ sinh nói to trong lớp.
_Đúng ak,mình thích quá đi,lúc Anna cảm thấy tim đập rộn ràng lên khi mắt đối mắt với Shun ak mình cảm thấy có tình yêu trong đó rồi_Cô nữ sinh kia tiếp lời thích thú.
Những lời nói đó không thể nào không lọt vào tai nó được,nó cảm thấy rất vui khi các độc giả đã thích điều mới mẻ trong câu chuyện của nó. Nhưng khó khăn trước mắt bây giờ nó không biết làm gì tiếp theo cả,nghĩ tới đây thì nó lại thở dài ngao ngán.
_Khi tớ chạm tay a ấy thì tim tớ đập loạn nhịp luôn,cả người nóng bừng lên và tớ đã biết mình yêu a ấy rồi_Từ ngoài cửa tiếng 1 cô bạn lảnh lót vang lên sung sướng.
"Chạm tay là yêu sao?"_Nó thầm suy nghĩ sau câu nói của cô bạn,ánh mắt nó loé lên 1 tia sáng rực,1 ý nghĩ đã hiện diện trong đầu nó.
Và giờ ra về cũng đến,chưa bao giờ hắn lại không mong giờ ra về như thế náy,có lẽ hắn sẽ biến thành người khác nếu tiếp súc với nó lâu hơn nữa. Hắn thất tha thất thểu đi đến phòng họp hội học sinh,từng giây từng phút trôi qua lòng hắn càng lo lắng nhiều hơn,hắn chỉ mong cuộc họp này kéo dài hơn nữa nhưng lực bất tòng tâm,điều đo chằng bao giờ xảy ra. Đôi chân hắn lê lết từng bước nặng nhọc về lớp đối diện với nó.
_A đến trễ_Nó ngồi trên bàn mở lời khi thấy hắn bước vào.
_Cuộc họp kéo dài trễ hơn tôi nghĩ. Cô muốn tôi làm gì đây?_Hắn khoanh tay dựa người vào cửa
_Không có gì khó,tôi muốn a hãy yêu tôi_Nó nhìn hắn cương quyết.
_Yêu cô s.không bao giờ_Hắn hét lên.
_Nó chính xác hơn thì tôi muốn a và tôi làm những điều mà các cặp yêu nhau hay làm,nắm tay,ôm hôn_Vấn ánh mắt đó nhìn hắn nhưng có phần ghê rợn tối sầm đi trong mắt nó.
_Tại sao?
_A không cần biết,a đá đồng ý rồi thì phải làm thôi.
_Cô muốn tôi làm gì?_Hắn bất lực nhìn nó.
_Bây giờ nắm tay tôi thật nhẹ nhàng_No giơ tay ra trước mặt hắn.
Hắn hơi bất ngờ về điều kiện của nó nhưng rồi hắn cũng nhẹ nhàng chạm từ từ vào tay nó. Điều đầu tiên hắn cảm nhận được đó chính là bàn tay nó rất lạnh,không có chút hơi ấm nào đọng lại trên tay,lạnh như vừa mới ngâm nước đá vậy. Hắn định rút tay lại nhưng không thể,có 1 cái gì đó dấy lên trong lòng hắn,1 càm giác như muốn sưởi ấm con người băng tuyết đang đứng trước mặt mình,từ từ hắn nắm trọn bàn tay nó. Hơi ấm từ bàn tay hắn truyền vào tay nó,bàn tay hắn đang sưởi ấm đôi bàn tay lạnh giá trước giờ chưa có ai nắm ngoại trừ a nó ra. Có phải là sự ấm áp từ đôi bàn tay to tướng đang nắm chặt tay nó đã lan toả khắp người nó hay không mà cả người nó cảm thấy nóng lên,đặc biệt là ở đôi gò má đang đỏ dàn lên,1 cảm giác rất lạ đang len lỏi trong thâm tâm nó.
Trong căn phòng học ấy,chỉ có 2 con người đang cùng 1 cảm giác,1 tâm trạng trỗi dậy trong lòng. Hắn cứ muốn như vậy mãi,hắn không thể hiẻu được chính con người mình nữa,mới vài giờ trước đây hắn đã rất ghét nó kia mà. Nó thì cứ bất động như vậy cảm nhận hơi ấm từ đôi bàn tay kia.
_Được rồi,kết thúc ở đây.ngày mai sẽ tiếp tục khiến tôi yêu cậu_Nó vội vàng đứng dậy trước khi mọi chuyện đi quá xa.
Hắn thì cứ bất động như vậy kể cả khi nó đã khuất bóng sau phía cánh cửa,nhẹ nhàng thật nhẹ nhàng 1 cảm xúc đã len lỏi trong trái tim hắn trong khoảnh khắc hắn và nó tay trong tay rất ngắn nhưng đã đủ định hình trong hắn 1 cảm giác,1 suy nghĩ,1 cảm xúc khó tả.
CHƯƠNG 4:NHIỆM VỤ SỐ 2-ÔM TÔI ĐI!
"Bàn tay lớn của a ấy nắm lấy tôi và hơi ấm ngọt ngào lan toả khắp thân thể tôi từ chỗ chúng tôi tiếp xúc. Khi những ngón tay chúng tôi đan vào nhau,tôi cảm thấy như băng tuyết của mùa đông giá lạnh đang bị lấn át bởi hơi ấm mùa xuân,như thể là nhiệt độ của chúng tôi đang hoà quyện vào nhau. Tay trong tay....
Chỉ là 1 cừ chỉ hành động rất bình thường,tuy thế.cảm giác ấm áp như chạy xuyên qua lòng bàn tay tôi và tới nơi tận cùng sâu thẳm của trái tim"_Đó là những lời nó đã viết trong câu chuyện của mình.
Vùa viết nó vừa nhìn lại bàn tay hắn đã nắm,nó nhớ lại cảm giác ấm áp,ngọt ngào khi ấy,khác hẳn khi a nó cầm tay nó. Đang đắm chìm trong thế giới tưởng tượng không người ấy thì cửa phong đột ngột mở ra,a nó chạy xầm xầm vào phòng nó hét to:
_E đã viết cái gì thế hả?
_Thì viết tình yêu_Nó ngơ ngác nhìn a
_Có phải đây là những việc e làm hôm nay với thằng ôn dịch nào đó đúng không?_A chỉ vào cái laptop
_......_Nó im lặng hồi lâu rồi gật đầu chính xác.
_S e lại để nó lợi dụng e hả?
_Ai nói e bị lợi dụng chứ,là ngược lại mới đúng. A về phòng đi,e mệt rồi_Khuôn mặt nó tối đi,dưới ánh đèn neon khuôn mặt nó càng đáng sợ hơn. Nó vội vàng đẩy a ra ngoài,đóng sầm cửa lại rồi thả mình vào giấc ngủ.
Tiếng chuông đồng hồ nó điểm 7h30,nó lật đật vội thay quần áo đến trường. Trên chiếc bàn ăn là 1 lá thư của a nó gửi nó trước khi đi làm:"Từ nay e tự dậy đi học đi,a không gọi e nữa đâu". A nó lại giận hờn nó nữa rồi,lần nào nó làm gì không vừa ý a thì a cũng đều dùng cách này nhưng chỉ được 2 3 ngày thì mọi thứ quay về đúng trật tự như ban đầu. Hiện tại đây nó đang chạy bán sống bán chết trên đường,nó hy vọng sẽ đến lớp kịp giờ.
_Phụng Hoàng Kim Băng_Tiếng ông thầy chủ nhiệm vang lên và đáp lại chỉ là sự im lặng nhưng không có ánh mắt đáng sợ nữa_Vắng
Cả lớp thở nhẹ nhõm như trút được 1 gánh nặng cả hắn cũng vậy. Hắn cười nhếch mép tỏ vẻ mãn nguyện nhưng sâu thẳm trong nơi hắn là 1 cảm giác hụt hẫng không nói thành lời. Nhìn vào chiếc bàn trông chỗ nó ngồi mà suy nghĩ không biết sao nó vắng mặt,hắn muốn được ngắm nhìn mái tóc đen dài ấy,đôi mắt băng giá mùa đông ấy và cả nắm lấy đôi bàn tay không chút hơi ấm kia nữa. Đột nhiên hắn nhận ra mình đã rất lạ,hắn liền xua tan hết ý nghĩ về nó.
Đứng ngoài cửa nó đã thấy hết mọi cử chỉ hoạt đồng của hắn,nó liền cười nham nhở. Đứng đợi hết tiết 1 rồi mới vô lớp. Không khí khi nó vào lớp rất nặng nề,những lời xì xầm nối lên và nó chẳng thèm quan tâm chi cho mệt. Hắn cảm thấy lòng nhẹ nhõm hắn,thấy vui vui trong lòng. Thời gian học cũng hết,mọi người cũng từ từ ra về riêng nó và hắn chỉ còn lại trong lớp.
_Hôm nay s a tự động thế?_Nó cười khích tướng
_Không thì để cô phơi bày mọi chuyện ra s,cô còn giữ nó chứ?_Hắn hất cằm về phía cặp nó
_Còn,yên tâm.
_Hôm nay cô muốn tôi làm gì đây?
_Ôm tôi đi
_Cái gì chứ,s lúc nào cô cũng muốn đụng chạm cơ thể vậy hả? Lần trước cô đẩy tôi ra tuyệt tình lắm mà. Cô có vẻ ghét nó lằm kia mà_Giọng nói hắn có phần trêu chọc.
_Tôi không ghét nó_Nó đều đều trả lời.
_Vậy cô có...
_Đừng mơ mộng,tôi không có tình cảm với a đâu,chỉ là tôi không ghét nó thôi_Chưa nói hết câu thì nó đã chen ngang_Không nói nửa mau ôm tôi đi.
Hắn nhìn nó bất lực rồi nhanh chóng nắm tay nó kéo mạnh về phía mình và không ngần ngại quàng tay ôm nó vào lòng mình,cánh tay rộng của hắn ôm trọn nó vào lòng nhưng chưa được bao lâu thì đã bị nó đẩy ra.
_S a ôm đột ngột vậy hả?
_Thì làm cho xong đi rồi về,cô cũng muốn vậy mà phải không_Hắn hơi bất ngờ liền cao giọng với nó.
_Được rồi. Đây là lần đầu tiên có người con trai tiếp xúc gần với tôi như vậy nên a nhẹ nhàng 1 tí được không?_Nó đỏ mặt trả lời.
Hắn nhìn 2 gò má đỏ ửng ngại ngùng,nghe giọng nói thành thật trong trẻo không chút giả tạo khiến nó thật nhỏ bé trong mắt hắn,hắn chỉ muốn giang rộng vòng tay bảo vệ nó,nâng niu nó như 1 báu vật. Và hắn cũng nhẹ nhàng đưa cánh tay rắn chắc ôm nó vào lòng,chỉ mới chạm vào vai mà nó đã giật nẩy người lến,run lên hệt như 1 chú gà con bé nhỏ,nhìn nó lúc này s thật yếu đuối và đáng yêu đến lạ kỳ. Cánh tay ấy cũng đã ôm trọn nó vào người,2 trái tim cùng hoà chung 1 nhịp đập,rất nhanh,tưởng chừng như có thể nghe thấy tiếng tim của đối phương. Ánh nắng chiếu qua ô cửa sổ nơi 2 nó và hắn đang trong vòng tay nhau,hình ảnh ấy được ánh nắng phản chiếu thành 1 cái bóng tuyệt đẹp trên nền nhà,cái bóng 1 trai 1 gái đang ôm nhau như những người yêu thực sự.
_Đủ rồi chứ gì?_Hắn đẩy mạnh nó ra trước khi nó nghe thấy tiếng tim đang đánh trống thật nhanh của mình và bỏ về thật nhanh.
Và giờ đây chỉ còn mình nó trong căn phòng học lạnh lẽo rợn người ấy,thật trống trải,thật cô đơn,nó nhẹ nhàng đưa đôi tay lên bờ vai dường như để tìm 1 chút hơi ấm,dư âm của hắn còn đọng lại. Nó cứ đứng trầm ngâm như vậy,đôi mắt lạnh lẽo ấy đang có 1 vài cảm xúc hỗn loạn đang len lỏi trong sâu thẳm,và ngoài cánh cửa kia là bóng hình 1 chàng trai đang ôm chặt ngực để giải đáp lý do cho trái tim đang đập loạn xoạ kia.
CHƯƠNG 5:NHIỆM VỤ SỐ 3-LET KISS ME!!!
Sau cái ngày hôm ấy,nó trở nên im hơi lặng tiếng hơn,nó không giao nhiệm vụ cho hắn nữa điều này làm hắn cảm thấy trống trải trong lòng nhưng không thể giải thích lý do tại sao.
_White cập nhập truyện mới rồi đó,tình yêu tới rồi,xuất hiện rồi,hay quá đi_Bọn con gái trong lớp cứ luyên thuyên câu truyện của nó,nó ngồi cạnh dỏng tay lên nghe.
_Mà hình như chưa đủ thì phải?_1 cô bạn lên tiếng làm tụt hết cảm xúc của nó.
_Đúng ak,hình như còn thiếu 1 thứ rất quan trọng....
_Là nụ hôn_Cả đám con gái reo lên đồng thanh.
"Gì vật trời,nụ hôn sao?"_Nó thầm suy nghĩ trong đầu sau khi nghe các độc giả nữ của mình bình luận trực tiếp bên tai mình.
Nó bây giờ như rơi vào hố đen tuyệt vọng,chẳng lẽ cáu chuyện của nó như vậy vẫn chưa đáp ứng được đủ nhu cầu cho trí tưởng tượng mộng mơ của các nàng tuổi yêu này sao. Người ta thường nói nụ hôn tượng trưng cho tình yêu,là thứ minh chứng cho tình yêu đôi lứa nên cần nụ hôn vào câu chuyện cũng phải. Thật khó khăn cho nó,nó đã hôn ai bao giờ đâu mà biết chứ,chẳng lẽ kêu hắn nôn nó s,hy sinh nụ hôn đầu vì câu chuyện của mình ư,đáng hay không đây. Ngồi lớp học mà nó cứ suy nghĩ vẩn vơ cho câu chuyện của mình.
Nó hướng đôi mắt mình ra ngoài cửa sổ,nó nhìn mông lung vào khoảng trời xanh thăm thẳm ấy,ánh mắt nó có phần mơ mành,vô hồn. Từ đằng sau nó cũng có người đáng nhìn nó đắm đuối,nhìn nó với đôi mắt khó hiểu và mơ hồ.
Giờ nghỉ giải lao cũng đến,lớp nó mỗi người 1 ngả,người thì đi ăn,người thì chạy đi chơi thể thao,người thì tụm năm tụm ba tám chuyện trên trời dưới đất còn nó thì đang lang thang sau trường với tâm trạng vô cùng mệt mỏi và bấn loạn,thực sự bây giờ nó không biết phải làm sao nữa,lần trước nó ôm hắn đã khiến nó rất hoang mang về tâm trạng của mình,tim nó cứ đập rộn lên,người cũng nóng lên khi gặp hắn vì thế bấy lâu nay nó cứ tránh mặt hắn,không ra lệnh cho hắn nữa. Nơi sau trường này là nơi bí mật của nó,rất ít người tới đây,cây ở đây rất nhiều có cả những bồn hoa nhiều màu sắc lúc nào cũng tỏ hương thơm ngát làm dịu lòng người thưởng thức hoa. Giữa bầu trời trong xanh những đám mây trắng trôi bồng bềnh nổi bật,gió nhẹ bay bay làm mọi thứ rung động. Gió làm mái tóc dài đen ấy bay phất phơ,gió đưa những hương hoa bay vào không gian,gió làm cây lá đung đưa như nhảy múa,cũng như gió đã làm trái tim 1 người có 1 chút lay động.
Nó nằm dài ra giữa bãi có xanh mướt còn vấn vương đâu đó những giọt nước long lanh,đôi mắt lạnh lẽo ấy nhìn lơ đãng vào bầu trời xanh thăm thẳm,nó như thả hồn mình cho cơn gió đưa tâm hồn nó bay đi. Thật đau đầu! Nó bất lực thật rồi.
_Haizzz_Nó thở dài ngao ngán,rồi lấy điện thoại ra kiểm tra_Cái gì chứ? Mình tụt hạng rồi sao?_Nó đột nhiên ngồi bật dậy sau khi thấy bảng xếp hạng.
"White s vậy,s bạn không cập nhập tiếp đi,tụi mình muốn đọc truyện của bạn"_1 tin nhắn tới.
"White bạn mất phong độ nhanh như vậy s,tiếp tục đi chứ"_Lại nữa.
"Bạn đứng sau Wind như vậy mà chịu được s?"_Tin nhắn này có vẻ bực tức hơn.
Nó mệt mỏi không muốn đọc nữa liền out ngay lập tức,nó lại thả người nằm xuống bỏ hết những áp lực đang đè nặng lên vai nó mà nhắm mắt.
RENG...RENG....RENG..._Tiếng chuông vào lớp vang lên,nó vẫn không có ý định vô lớp vẫn nằm ườn ra đó.
_Cô không vào lớp s?_Hắn lên tiếng sau lưng nó.
_Không_Nó trả lời lạnh lùng.
_Tại sao?_Hắn nhẹ nhàng ngồi cạnh nó
_Không thích_Đôi mắt nó nhắm nghiền lại_Còn a thì sao? Hội trưởng hội học sinh mà cúp học s?_Nó mở mắt nhìn hắn trêu chọc khích tướng.
_S đâu_Đôi mắt cafe hút hồn ấy nhìn nó dịu dàng_Cô đang bận tâm điều gì s?
_Không có gì_Nó bất ngờ trước câu nói của hắn,bất ngờ trước ánh mắt dịu dàng mà bấy lâu nay chưa có ai khác ngoài a nó nhìn nó như vậy.
_Vậy à_Hắn cười khẩy.
Im lặng bao trùm lên nó và hắn,cả 2 ngồi ngoài vườn trường mặc cho trong lớp đang nhốn nháo lên vì sự biến mất của 2 nhân vật có sức hút khá lớn trong lớp.
_A chuẩn bị cho nhiệm vụ số 3 chưa?_Nó quay qua nhìn hắn với đôi mắt kiên định và nghiêm trọng rùng mình.
_À..ừm_Hắn hơi hoảng hồn 1 tí nhưng rồi cũng gật đầu.
_Hôn tôi đi_Nó nhìn chằm chằm vào hắn
Hắn trợn tròn 2 con mắt ra nhìn nó,hắn không thể tin vào điều hắn vừa nghe,hôn nó sao? Thật không thể tin nổi nó đang nghĩ gì trong cái đầu nó nữa. Hắn bây giờ như người mất hồn,đơ mặt ra nhìn nó.
_Cô nói gì chứ? Hôn cô s? Đừng đùa_Hắn hét lên.
_Trông tôi giống đùa lắm sao?_Đầu nó nghiêng nghiêng
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |