Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: lăm.
_Như vậy mới thấy được cảnh đẹp vậy chứ_Nó cười nhếch mép thích thú
_...._Hắn đỏ mặt tía tai im lặng
_Hội trưởng à,a định dùng sự nổi tiếng của mình để khiến tôi quy phục a sao,lầm rồi đấy,sẽ chảng có ích gì khi dám chống lại tôi đâu_Nó nói nhỏ vào tai hắn,hơi thở ấm của nó phả vào tain hắn nhưng lại hắn cảm thấy lạnh gáy.
CHƯƠNG 7:HÃY ĐỂ TỚ LÀM
Trong căn phòng thể dục dụng cụ ấy,2 con người đang nhìn nhau,phải nhìn nhưng không phải là ánh mắt tình yêu học trò mà là ánh mắt hận thù căm phẫn của a dành cho cô,còn cô chỉ nhin a,đơn thuần chỉ nhìn a,không có 1 tính từ nào diễn tả ánh mắt của cô được,nó trống rỗng. Hắn nắm chặt bàn tay tưởng chừng như các gân tay có thể vỡ ra ngay lập tức,hắn dồn nén hết sự bực tức của mình vào trong người nếu không thì chắc chắn hắn có thể bóp cổ nó ví những gì nó đã nói đã làm với hắn.
_Tại sao? Tại sao cô lại làm vậy với tôi chứ hả?_Hắn hét lên
_Tôi đã nói rồi,tôi muốn a dạy tôi cách yêu_Nó nói như thể chuyện đó rất bình thường.
_Đây mà là muốn tôi dạy s,cô chỉ đang ép buộc tôi làm những điều cô muốn mà thôi_Hắn nhìn nó với đôi mắt long sòng sọc,đôi mắt cafe đẹp đẽ ấy giờ thật đáng sợ,nó thoàng rùng mình khi đối diện hắn lúc này.
_....._Nó im lặng,nó suy nghĩ có lẽ hắn nói cũng đúng,nó đã quá ích kỷ và lợi dụng hắn,ép buộc hắn phải nghe mọi điều kiện của nó.trong lòng nó dấy lên 1 cảm giác tội lỗi và đau đớn.
_Bây giờ cô muốn gì đây?_Hắn hỏi nó với vẻ bất cần
_Tôi muốn típ tục chuyện ngày hôm qua_Nó nói thẳng thừng
_Được thôi_Hắn từ từ đứng dậy
Viễn cảnh ngày hôm qua lại hiện về nhưng trong nó lần này có cảm giác rạo rực hơn hôm qua rất nhiều,nó dám chắc rằng hôm nay chắc chắn nó sẽ biết như thế nào là hôn. Nó khẽ nhắm mắt hàng lông mi cong cong rung lên như đợi chờ. Hắn ôm chặt nó trong vòng tay rắn chắc,hắn nhìn nó.nhìn người con gái đang nhỏ bé dần trong vòng tay mình mà hắn vừa tức vừa thương. Đôi mắt cafe tuyệt đẹp của hắn cũng từ từ nhắm lại,khuôn mặt hắn tiến gần lại hơn,chỉ 2cm nữa thôi là nó đã có nụ hôn đầu đời rồi nhưng trớ trêu thay ông trời đã không cho nó toại nguyện bằng việc Thần Nam đã xuất hiện giữa chừng và lôi nó đi trong ngỡ ngàng của 2 đứa. Hắn bần thần nhìn nó đang bị kéo đi trong tay của người con trai khác mà nỗi tức giận cứ lớn lên trong lòng.
_Băng cậu đang làm gì vậy hả?_Thần Nam vừa lôi tay nó vừa nói._Mình đã nghe hết mọi chuyện rồi,cậu ngốc thế hả?
_Nam à,tớ đau tay lắm_Nó nhăn mặt._Thả tớ ra
_Tớ không thả ra đâu,cậu đừng hòng.
_Á...chân tớ_Nó vội giật tay mình lại
Chỉ đến khi như vậy Nam mới giật mình nhận ra rằng hiện tại nó đang bị thương,nó ngồi thụp xuống,khuôn mặt tái đi vì cơn đau kéo dài,đôi chân nó giờ đây đã thấm máu màu đỏ tươi nhìn mà rùng cả mình. Nam nhìn nó đang ôm chân ngồi trước mặt mình mà lòng cậu cũng quặn thắt lại,cậu đã để sự ghen tuông lấn át lí trí mà quên mất vết thương đang hiện hữu trên chân nó,cậu ngồi thõm xuống quay lưng lại với nó và nói với giọng run run.
_Băng lên đi.mình cõng cậu vào phòng y tế thay băng
_......._Nó im lặng nhìn vào tấm lưng rộng lớn của cậu bạn thân lâu năm,nhìn 1 cách khó hiểu và ngạc nhiên khôn tả.
_Chờ gì nữa,nhanh đi Băng nếu không vết thương tệ hơn đó_Nam gắt lên với nó
Nó thấy cậu bạn thanh mai trúc mã ấy giận dữ mà lòng cũng sợ,vội nghe lời leo lên lưng cậu. Nó chợt nhận ra,cậu bé năm xưa lúc nào cũng bám theo nó mọi nơi,luôn đứng sau nó giờ đây đã thay đổi thành 1 thanh niên với tấm lưng ấm áp,đã trở thành 1 chỗ dựa vững chắc của bất kỳ người con gái nào. Bỗng dưng nó thoáng đỏ mặt,nó ngả đầu mình lên vai Nam,1 cảm giác an toàn nhẹ nhàng len lỏi vào từng ngóc ngách con tin nó. Khi nó đã leo lên lưng cậu ngoan ngoãn thì cậu cũng đỏ mặt theo,cậu thích thời khắc này vô cùng,cậu muốn thời gian này sẽ ngừng lại mãi mãi để cậu luôn là chỗ dựa của nó chứ không phải hắn.
Tất cả những sự việc ấy đã thu vào tầm mắt của hắn,tại sao nó lại tìm đển hắn trong khi đó đã có người yêu bên cạnh? Tại sao nó lại đảo lộn cuộc sống của hắn lên hết thế này? Thực sự hắn là gì trong nó chứ,là dụng cụ để nó dạy nó yêu hay là gì khác? Những câu hỏi tại sao như thế cứ quanh quẩn trong đầu hắn và cũng 1 cảm giác có thể gọi là ghen đã dấy lên. Trong góc cầu thang hắn ngồi thụp xuống để bóng tối bao trùm lên hắn,bao trùm lên lí trí mù mơ của hắn. Cười,phải hắn cười cho sự ngu ngốc của mình,1 nụ cười chế nhạo chính bản thân mình.
_Vết thương cũng không nặng lắm nhưng vận động mạnh sẽ khiến vết thương rách ra nữa đó,e nên chú ý 1 tí_Cô y tá căn dặn nó kỹ càng
_E biết rồi_Nó nhìn vết thương mà thở dài
_Cậu cứ ngồi đó đi,mình sẽ lên xin phép thầy cho cậu nghỉ mấy tiết cuối_Nam nhìn nó cười hiền.
_Ừm_Nó nhìn Nam,trong lòng nó Nam đã có 1 vị trí đổi khác không như xưa nữa nhưng nó không biết cụ thể là gì.
Nó nằm trong phòng y tế mà chán không thể tả,hết nằm rồi ngồi hết ngồi rồi nằm,nó nhớ lại chuyện đã xảy ra,chuyện hắn và nó sắp suýt hôn lần 2,tấm lưng rộng của Nam,cảm giác an toàn trong nó,chẳng chần chừ gì nó liền lôi cái điện thoại yêu quý ra cập nhập.
"A quỳ xuống nâng bàn chân ngọc ngà của cô lên mà lòng quặn thắt,dòng máu đào hiện hữu nổi bật giữa làn da mềm mại trắng muốt của cô. Hơi thở nồng nàn của a từng đợt từng đợt phả vào vết thương đang rỉ máu kia,cô nhăn mặt tỏ vẻ đau đớn,cơn đau nhói tê tái cả lòng cô,đôi mắt cô ươn ướt trực trào muốn khóc nhưng a đã nhanh tay lau đi những giọt nước mắt nóng hổi ấy,a nhìn cô nồng nàn. Đôi mắt ấm áp của a khiến cô rạo rực trong lòng,hồn cô như muốn bay lơ lửng trên bầu trời. Đột nhiên a xoay lưng lại với cô,a nói cô leo lên a cõng cho,cô dường như chỉ muốn nhảy cẫng lên vì vui sướng,cô ngoan ngoãn như 1 cô mèo tựa vào tấm lưng vững chắc của a để a cõng đi trên con đường đày lá và gió. Niềm hạnh phúc cứ trỗi dậy trong cô thật nhiều,cô ước chi khoảnh khắc này sẽ dừng tại đây mãi mãi để cô được nhỏ nhoi bên cạnh a. Tuy không được có nụ hôn đầu với a nhưng chỉ cần thế này thôi cô cũng đã mãn nguyện và hạnh phúc lắm rồi" ngay tắp lự những lời văn nồng nàn si mê ấy được đăng tải.
Nó cũng cất điện thoại đi và thả hồn mình vào những đám mây trắng bồng bềnh trôi trên nền trời xanh thăm thẳm ấy,nó suy nghĩ không biết chuyện này có hiệu quả hay không? Như hắn đã nói,đúng là nó quá ích kỷ rồi,nó chỉ biết mình mà không hề biết cảm nhận của người xung quanh như thế nào. Nhưng điều lạ hơn là không hiểu sao nó lại để ý đến cảm giác của người xung quanh chứ? Sao nó lại cảm thấy tội lỗi khi nghe những lời đó từ hắn chứ? Trước đây nó luôn thờ ơ với tất cả mọi chuyện cơ mà,nó cười khẩy,nó cảm thấy buồn cười về sự thay đổi không đáng mong đợi này.
_Kim Băng à,về thôi_Thần Nam từ cửa bước vào nắm tay nó nhẹ nhàng
_Ừm_Nó gật đầu rồi ngoan ngoãn theo cậu về nhà.
Từ lớp ra tới cổng nó nhận không biết bao nhiêu ánh mắt khinh thường của lũ bạn trong lớp nhưng nó chẳng thèm quan tâm,giờ đây ánh mắt lạnh lẽo của nó đang tìm kiếm 1 bóng hình quen thuộc. Với độ thấu hiểu của cậu thì chẳng khó khăn gì để cậu nhận ra rằng nó đang tìm hắn,cậu bỗng siết chặt tay nó và kéo nó đi nhanh hơn. Khi đã xa cổng trường 1 đoạn khá an toàn thì cậu mới đi chậm lại và buông tay nó ra.
_Chuyện gì vậy?_Nó nhìn Nam khó hiểu
_Băng,mình đã nghe những chuyện cậu đã làm với tên đó rồi_Giọng cậu trầm hẳn
_Cậu nghe được những gì?
_Cậu và hắn đã suýt hôn nhau và 2 người cũng có những cử chỉ thân mật nữa,có phải vậy không?
_Cậu tin những lời đó bao nhiêu phần trăm?_Nó ngiêng ngiêng cái đầu
_Lúc đầu mình không tin những đến khi đọc truyện của cậu thì mình đã hiểu được phần nào,hắn ta là công cụ để cậu mang tình yêu và viết tiếp câu chuyện dở dang đúng không?_Ánh mắt cậu nhìn xoáy vào tâm can nó,cậu nhìn nó đầy căm phẫn và tức giận
_Ừm,vậy thì sao?_Chẳng có 1 chút sợ hãi hay cảm xúc gì hiện diện trên gương mặt nó cả,lanh tanh.
_Dừng lại đi,mình sẽ là người thay thế hắn cho. Mình sẽ làm mọi thứ vì cậu Băng à_Cậu ôm chầm lấy nó nhưng lại có 1 cảm giác hoàn toàn khác lạ khi hắn ôm nó.
Nó không trả lời gì và cứ im lặng như thế cho đến lúc về nhà.
CHƯƠNG 8:HÃY LÀM MỌI ĐIỀU A MUỐN
_Băng à,sắp tới lúc phải thi giữa kỳ rồi đó,e lo tập trung học hành giùm a tí đi_Thái Tuấn chắp tay lạy nó 3 cái,giọng cầu xin thảm thiết,nghe mà tội nghiệp cho a
_E biết rồi mà a cứ lảm nhảm hoài điếc hết lỗ tai,a ra đi để e tập trung suy nghĩ_Nó ngoáy ngoáy lỗ tai bị ông a yêu quý hành hạ từ nảy tới giờ mà phát mệt,nó nhanh chóng đẩy a ra ngoài và đóng cửa cái rầm không thương tiếc.
_E gái mà đối xử a trai vậy sao? Sao số tui khổ vậy nè?_Thái Tuấn hức hức vài tiếng như khóc,tỏ vẻ đáng thương.
_Thôi a đừng buồn nữa_Thần Nam vỗ vỗ vai a an ủi
_Chỉ có e tốt với a thôi à
_Kim Băng nói đúng mà,a làm nhảm chuyện đó hoài mà e cũng thấy điếc lỗ tai luôn rồi nè_Thần Nam nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu
Thái Tuấn giờ đây chết đứng như Từ Hải,khuôn mặt trắng bệch không 1 giọt máu. Mới đây a tưởng Thần Nam thương a nên động viên an ủi nhưng ngờ đâu lại bị cậu tạt cho 1 gáo nước lạnh vào người không động lòng tha thứ. Cảm giác a bây giờ như rơi vào vực thẳm sâu hun hút,a muốn khóc lắm nhưng vì danh dự của 1 người con trai nên a đàng nuốt nước mắt vào lòng gặm nhấm nỗi đau này 1 mình.
Thời gian cũng thấm thoát trôi nhanh,kỳ thi giữa kỳ cũng đã đến,suốt thời gian qua nó chỉ biết lao đầu vào bổ trợ lại cho môn Hoá khó nhai đó bỏ quên hắn và cả câu chuyện đang đến hồi li kỳ ấy. Thần Nam thì chẳng phải lo lắng gì,cậu đã được học hết kiến thức THPT tại Mỹ rồi nên về đây không cần học gì mà vẫn giỏi,cậu chủ yếu về đây cũng vì nó mà thôi. Tuy là chẳng sai khiến hắn nữa nhưng lâu lâu nó lại liếc mắt tìm kiếm hắn trong bóng người qua lại,nó thất vọng về hắn nhiều lắm,chỉ trong thời gian ngắn thôi mà hắn lại mang lên mặt mình chiếc mặt nạ giả tạo ấy đi lừa người đời. Nó chợt thở dài,nó nghĩ có lẽ hắn đã quá mệt mỏi.
Sau khi kết thúc môn thi hôm nay là:Toán,Hoá,Sinh thì nó cũng vội vã chạy đi đâu mất tiêu để Thần Nam đứng trong lớp ngẩn tò te. Đang mặc chiếc váy ngắn,chân đau tê tái vậy mà nó vẫn chạy hết tốc lực hết dãy nhà này đến dãy nhà khác,nó đang tìm hắn. Dưới cái nắng nóng của buồi trưa mồ hôi tuôn ra trên mặt nó như mưa,1 vài giọt không nghe lời đã chảy vào miệng nó 1 cảm giác mặn chát xuất hiện ở đầu lưỡi nó,mái tóc đen dài được buộc gọn giờ đây cũng đã không nghe lời mà loã xoã ra,nó mặc kệ mà vẫn chạy tiếp đi tìm hắn. Đuối sức,nó dựa vào cửa phòng y tế mà lấy sức,nó lấy tay áo lau đi những giọt mồ hôi nhễ nhại trên mặt,bất chợt nó quay người lại và nhìn thấy hắn đang nằm trên chiếc giường y tê màu trắng tinh khôi. Nó chậm rãi bước vào,nhìn hắn nằm trên giường trắng,chiếc cửa sổ mở toang làm những cơn gió lùa vào làm bay bay mái tóc của hắn,khuôn mặt điển trai nhắm mắt lại ngủ trông hắn hệt như 1 thiên thần,đẹp đến mê mẫn lòng người. Nó đứng ngây người ra đó chẳng biết làm gì hơn ngoài việc ngắm hắn ngủ,đột nhiên tim nó đập nhanh hơn binh thường,2 má cũng dần dần đỏ ửng lên nóng hổi,nó không biết cảm giác này phải gọi là gì nhưng nó chắc chắn rằng nó không ghét điều này.
2 đôi hàng mi hắn rung rung,đôi mắt hút hồn ấy cũng mở ra,hắn ôm đầu ngồi dậy và giật mình nhìn thấy nó đang đứng nhìn hắn bằng con mắt chẳng thể nào diễn tả bởi bất cứ 1 từ nào,say mê không,vô cảm không,yêu càng không,ghét càng không,hắn thực sự chả biết nên nói như thế nào nữa.
_A làm sao mà vào đây vậy?_Nó nhìn hắn bằng con mắt đó mà lên tiếng
_Không phải chuyện của bạn đâu_Hắn nhìn nó cười bằng cái nụ cười giả tạo mà hắn dành cho mọi người
_Đừng dùng bộ mặt đó nói chuyện với tôi_Khuôn mặt nó tối sầm đi,giọng nói đầy vẻ bực tức
_Mình dùng bộ mặt gì đâu,bạn nói lạ ghê_Vẫn giọng nói,điệu cười rẻ tiền ấy.
_Thôi đi_Nó hét lên và không ngần ngại tặng cho hắn 1 cái tát có trọng lượng.
Hắn tròn mắt nhìn nó ngạc nhiên cực độ,lần đầu tiên trong đời có 1 đứa con gái lại dám tát hắn 1 cách thản nhiên như vậy,hắn không thể tin vào mắt mình,không thể tin vào cái cảm giác trên má mình. Nó nhìn hắn bằng con mắt căm phẫn và chán ghét,nó ghét phải nhìn thấy hắn như vậy,mang mặt nạ đó trên mặt để làm gì chứ? Trong căn phòng y tế của trường,nó và hắn nhìn nhau,người thì nhìn ngạc nhiên người thì nhìn căm thù,không khí im lặng đè nặng lên tất cả tưởng chừng như muốn ngộp thở.
Hắn như mất hết lí trí kéo nó về phía mình và đè nó ra trên giường,nó tròn mắt kinh hãi,người con trai cao lớn đang đè lên người nó không phải là hắn mà là 1 kẻ khác,1 kẻ điên dại mất hết suy nghĩ. Bàn tay to lớn của hắn bóp chặt tay nó khiên nó đau đớn vô cùng,ánh mắt cafe quyến rũ ấy giờ đây chất chứa trong ấy chỉ là 1 nỗi hận thù dâng đầy,nó thấy hắn hận nó thế nào,căm giận nó đến mức nào.
_Hãy làm những gì a muốn,đó là nhiệm vị tiếp theo của a_Nó vòng tay ôm hắn,giọng nói vẫn bình tĩnh lạ thường
_Gì chứ,cô biết mình đang ở trong tình trạng nào không vậy?_Hắn cười khẩy
_Vì biết nên tôi mới kêu a làm
Hắn không biết phải trả lời sao với nó nữa,liệu nó có biết rằng trong hắn đang có 1 cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội hay không? 1 bên a rât muốn bóp nát khuôn mặt không có chút cảm xúc nào của nó,còn 1 bên thì lại muốn ôm hôn nó thật chặt và nói hết những tâm tư những nổi thống khổ mà nó đã gây ra cho hắn. Đôi tay hắn cũng dần buông lỏng ra,rồi đột nhiên hắn ôm chặt nó vào lòng mình,nó bất ngờ nhưng rồi cũng để im cảm nhận hơi ấm của hắn truyền sang cơ thể lạnh giá của nó,từ từ hắn chuyển đôi môi mình lên vùng cổ trắng nõn nà của nó,động tác như hắn muốn hôn nó,đánh dấu nó là của riêng hắn bằng vết hôn trên cổ. Nhưng mục đích chưa được hoàn thành thì hắn đã kịp lấy lại lí trí vội đẩy nó ra và chạy đì với khuôn mặt còn hơn cả trái gấc. Nó ngồi thẫn thờ trên giường,nó đưa tay lên cổ cảm nhận 1 vài hơi ấm mãnh liệt của hắn còn đọng lại.
_Kim Băng_Tiếng Thần Nam phát ra ngoài cửa đưa nó trở về thực tại.
_Ừm_Nó thừa biết rằng Nam đã chứng kiến mọi chuyện nhưng vẫn tỏ ra bình thường.
Cả con đường ấy hầu như nó và Nam chẳng nói nhau lời nào chỉ bước đi song song với nhau vậy thôi. Tiếng lá xào xạc đung đưa mỗi khi có ngọn gió thổi qua,cả mái tóc nó cũng tung bay theo cơn gió,nó không thèm buộc lên mà cứ để nó thả dài loã xoã như vậy. Thần Nam nhìn ó mà lòng buồn rười rượi,tại sao không phải là cậu? Cậu sẽ vì nó mà làm tất cả mọi chuyện vô điêu kiện kia mà,càng nghĩ Thần Nam càng nhức đầu.
_Cậu có điều gì muốn nói sao?_Nó quay ra nhìn cậu
_Ừm,lần trước mình đã nói rồi mà,vì cậu mình có thể làm tất cả mọi thứ kia mà_Thần Nam nhìn nó tha thiết
_Nhưng vì cậu là bạn từ nhỏ của mình nên mình không thể làm vậy được
_Chẵng lê với 1 thằng con trai không quen không biết thì được sao
_Như vậy mới có thể khiến mình thích thú được
_Những gì cậu ta làm được mình cũng có thể làm được_Thần Nam nói chắc nịch rồi bỏ nó tại đó về nhà trước
Nó sững lại khi nghe những lời nói như vậy được thốt ra từ chính cậu bạn thanh mai trúc mã
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
"Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi" là tác phẩm đầu mà Jandi viết nên mình cũng rất cần sự nhận xét của các bạn *cúi đầu* cảm ơn :*... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |