Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: đầu nó
lần thứ 3 bị quấy rầy, giờ nó đã bực thật đập bàn cái
RẦM!!! trừng mắt nhìn hắn
-2 anh chị kia làm gì vậy, ra ngoài đứng cho tôi_cô Liên tuy biết thân phận của 2 đứa không tầm thường nhưng cũng không thể không coi giáo viên ra gì
-thưa cô em không.._nó đang định cãi
-không thưa gửi gì hết ra ngoài cho tôi
-vâng_nó đành ngậm bồ hòn làm ngọt ra cửa lớp đứng hắn thỳ đứng dựa tường cười đợi nó ra.
-ngậm miệng lại, bất lịch sự_nó đang tức nhìn thấy mặt hắn còn tức hơn
Bị nói vậy, hắn im lun từ đó
Trong lớp Quân, Khánh, Jan, và Key đang cười khúc khích nhìn ra, ai cũng biết tình cảm của hắn dành cho nó nhưng chỉ mình nó là không biết (ngây thơ vô “số” tội)
RENGGGGGGGGGGGGGGG
-thoát rồi vui quá_nó tươi cười chạy vào lớp.
-trẻ con_hắn nói thầm
-mày ra trước đi tao ra sau_Jan nói nó
-ùm, nhớ về sớm bye_Nó vẫy tay chào đi cùng anh Quân ra về, Jan vẫy tay chào lại.
Lúc Jan từ trong lớp bước ra tới cổng trường đã thấy Khánh đang đợi mình trên người đã mặc bộ đồ khác, trắng từ đầu đến chân à trừ tóc ra thì cái gì cũng màu trắng,khuôn mặt cậu như 1 tuyết tác của thượng đế làn da trắng, đôi lông mày rậm sống mũi thanh tú,mặc áo sơ-mi cài khuy hờ hững lộ cơ bắp và bờ ngực săn chắc, quần tây trắng giày trắng Khánh hôm nay vừa lãng tử lại có phần rất dịu dàng
-tôi biết mình đẹp rồi cô không cần nhìn mãi vậy đâu_Khánh quơ quơ tay trước mặt Jan. Bị nói trúng tim đen Jan hơi ngượng cãi cùn
-tôi đang nhìn cái xe của anh chứ có phải anh đâu_lè lưỡi tinh nghịch, nhưng cũng công nhận Khánh biết chọn xe thật cùng tông màu trắng với chủ của nó luôn.
Khánh chở Jan đến 1 cây cầu nhỏ, nhìn hướng ra sẽ thấy mặt hồ bên kia hình trái tim. Cầm tay Jan dắt nó đến giữa cây cầu
-tôi định sẽ đưa người tôi yêu đến nơi này tỏ tình cô thấy nơi này như thế nào.
-rất đẹp_Jan cười nhưng trong lòng có chút gì không vui chính cô cũng không hiểu nổi
-cô là con gái chắc cô biết con gái thích được tỏ tình như thế nào chứ
-à 1 nơi lãng mạn có nhiều nến xế thành hình trái tim lớn, xung quanh là hoa hồng người con trai sẽ quỳ xuống nói “anh yêu em làm người yêu anh nhé”_Jan bắt đầu mơ mộng
-cô chắc chứ_Khánh cúi sát mặt vào mặt Jan làm cô có chút bối rối, tim đập mạnh
-ừm, đươngg nhiên con gái luôn thích sự lãng mạn kể cả những người khô cứng nhất mà_Jan cười “anh thích ai sao” trong đầu Jan lại có đống thắc mắc, sao cô lại thấy buồn như thế này, kẻ khó ưa đó thích người khác tỏ tình rồi sẽ không làm phiền cô nữa nhưng sao cô lại thấy mình sắp mất 1 thứ gì đó rất quan trọng
-nè, cô khóc đấy à_Khánh lo lắng nhìn mắt Jan đỏ hoe
-đâu có, trên này nhiều bụi quá bay vô mắt tôi, thôi tôi về trước đây anh hẹn cô gái ấy đến đây đi
-khoan đã, cô gái đấy đến rồi mà_Khánh vừa dứt câu Jan đã quanh lên quay xuống tìm người mà Khánh nói đã đến rồi
-đâu cơ_Jan thắc mắc
Chợt Khánh quỳ xuống, rút trong túi áo ra 1 hộp nhẫn kim cương được làm rất tinh xảo.
-có thể anh không đưa em đến nơi lãng mạn như em mong muốn cũng không có những cây nến xếp thành hình trái tim và những bông hồng, nhưng anh có trái tim chân thành này dành cho em người con gái anh yêu là em và người con gái anh muốn bảo vệ cũng chính là em anh không hứa là sẽ yêu em và bảo vệ em suốt đời nhưng giờ phút này anh tự tin để nói lời này “anh yêu em, làm người yêu anh nhé”
Jan không nói được gì nữa toàn bộ hoạt động của cơ thể đã bị ngưng đọng, 1 phần vì quá bất ngờ 1 phần vì quá xúc động.
Khánh vẫn quỳ ở đó đợi câu trả lời của Jan nhưng cô vẫn đứng bất động ở đó, 5’ trôi qua Khánh buồn rầu đứng dậy định cất nhẫn đi thì Jan giật lại
-nó là của tôi mà, đeo cho tôi_Jan mỉm cười tinh nghịch nhìn Khánh, cậu vui mừng ôm Jan vào lòng “cảm ơn vì đã tin anh”
Bọn nó từ dưới gầm cầu vỗ tay nhìn lên dù không biết họ đã nói gì với nhau nhưng nhìn tình cảnh giờ cũng đủ hiểu
“mày phải thật hạnh phúc đó” nó thầm nghĩ rồi mỉm cười cho cặp đôi này.
CHAP 35:
Sáng hôm sau
*TRung tâm thương mại:
Cả trung tâm thuong mại đang xôn xao điều gì đó
-bx không sợ người yêu mình bị mấy đứa con gái khác nhìn à_Khánh che mặt khổ sở nhìn Jan
-ox mà cười với ai là chết với bx,ox cứ thử đi_Jan hí hửng trả lời có 1 phần hăm dọa mắt vẫn dán vào đống đồ đặt trên giá. Không màng đến ánh mắt ngưỡng mộ có, căm gét có của mọi người.
(sau hôm qua Jan với Khánh đã bắt đầu dính với nhau, bọn nó đặt cho cặp đôi này là couple ồn ào vì cứ nói chuyện 1 hồi là lại cãi nhau không biết bao nhiêu lần tuy vậy lại rất tình cảm, nhưng tình cảm quá khiến người khác sợ phải tránh xa trước khi phải đi rửa tai)
-ôi mĩ nam kìa_1 đứa con gái có ánh mắt hình trái tim đang hương thẳng vào hắn.
-đẹp trai quá
-người con gái đó cũng đẹp quá_1 tên con trai chỉ nó
-đẹp hả
-đúng rất đẹp như thiên thần vậy
-á anh chết đi, đẹp này, đẹp này_1 đứa con gái (chắc là ny) đập tới tấp vô người con trai. Mỗi lần nói “đẹp này” là 1 cái đấm vào bụng, vào lưng,...
&^*&^*&^&
-anh có sức hút quá nhỉ_nó nói bâng quơ
-đương nhiên
-haha tự sướng vừa thôi_nó ôm bụng cười. Hắn ngẩn người chỉ nói sự thật thôi mà, ở đâu có hắn sẽ có bạo loạn xảy ra
-đừng cười nữa người ta đang nhìn kìa_nó im bặt (cũng muốn giữ hình tượng).
-mà sao ban ngày cô toàn mặc đồ trắng mà ban đêm lại toàn đồ đen vậy_hắn thắc mắc nhìn nó, trên người cái gì cũng màu trắng, quần jean trắng áo phông trắng họa tiết đơn giản, nón rộng vành trắng túi sách và giày trắng nốt, à còn thêm làn da trắng nõn nữa hèn chi người ta tưởng nhầm nó là thiên thần.
-tôi thích, giống anh thôi mà nhưng tôi không thích mãi là màu đen u tối như anh_nhìn thẳng vào mắt hắn làm tim hắn lỗi 1 nhịp.
Nó nhìn trân trân vô chiếc dây chuyền hình bông tuyết bằng đá quý gắn thêm hình trăng khuyết trông rất đẹp
-chị bán em chiếc dây đó_nó nói với chị bán hàng
-xin lỗi em, sợi dây đó đã được đặt mua mà lại là hàng độc nên số lượng có hạn
-à vậy thôi, em cảm ơn_có chút luyến tiếc sợi dây chuyền nhìn rồi nó cũng bỏ đi. Đợi nó đi khuất rồi hắn mới quay lại chỗ cô bán hàng
-đưa tôi sợi dây đó_giọng lạnh băng chỉ vào sợi dây mà nó thích
-xin lỗi khách hàng, nhưng tôi..._chưa kịp nói hết câu hắn đã rút đt ra gọi
“đuổi việc nhân viên bán hàng quầy số 6 trung tâm thương mại cho tôi”
-vâng thư phó chủ tịch
“còn nữa gửi cho tôi chiếc dây chuyền có hình bông tuyết gắn hình trăng khuyết cho tôi”
-vâng tôi rõ rồi, lát nữa sẽ cho người gửi tận nhà cho...
Hắn lại cúp máy trước khi nghe hết câu 0 chưa kịp nghe hết câu “mà dây truyền đó là loại nào” tội nghiệp quản lí gửi nhầm chắc chắn sẽ bị đuổi việc. Hắn bỏ đi để lại chị bán hàng khóc thút thít không biết mình vì sao lại bị đuổi việc nahnh như vậy
-Ji thằng Duy đi với em đâu rồi_Quân lên tiếng
-ơ nãy hắn còn ở sau em mà
-cậu ta kia rồi_Khánh chỉ vào hắn
-mày đi đâu nãy giờ vậy_Quân khó chịu nhìn hắn
-có chút việc, giờ đi đâu
-công viên giải trí_Nó cùng Jan đồng thanh đáp làm Khánh rợn cả người, nhớ đến cái ngày Khánh tàn tạ sau khi đi công viên giải trí cậu lại toát mồ hôi hột.
-không...không đừng đi, tôi khuyên 2 người_Khánh vừa lên tiếng là bị Jan liếc xéo ngay lập tức
Quân với hắn thắc mắc không biết có chuyện gì, nhìn cảnh đấu mắt mãi cũng không được
-thôi đi_Quân cắt đứt trận đấu mắt kịch liệt đó
-thương anh Quân nhất_Jan ôm tay Quân và mắt vẫn chưa ngừng nhìn Khánh tóe lửa.
-a Key kìa_nó chỉ tay hướng về phía key đang lang thang 1 mình
-rủ nó đi luôn_hắn lên tiếng
*Công viên giải trí:
-sao hôm nay đông người quá vậy_nó nhăn nhó lách qua đám người trước mặt sau
-cô không để ý chỉ có chỗ chúng ta mới đông người à
-ơ sao lại vậy
-em gái ngốc vì chúng ta đó, toàn mĩ nam với mĩ nữ còn gì_Quân cốc đầu nó
-cô ta mà mĩ nữ cái gì_hắn liếc xéo
-thôi không cãi nhau nữa giờ mình đi đâu
-nhà ma_nó lên ý kiến
-không thích đi xem phim đi_Jan bĩu môi
-đua xe đi
-STOP_Khánh cắt ngang
Cả đám dừng lại cuộc tranh luận hướng mắt nhìn Khánh
-chia ra đi, chứ mỗi người 1 ý kiến sao mà đi
-ờ ha đúng rồi ai muốn đi nhà ma với tôi_nó dò hỏi. Vẫn chẳng ai trả lời nó xụ mặt xuống
-tôi đi_hắn trả lời.
-vậy Jan với Khánh xem phim còn Quân với Key đi đâu thỳ tùy ý, ô cê_
-ô cê
CHAP 36:
*nhà ma:
Với 2 tảng băng di động này việc đi cùng nhau là 1 trở ngại lớn, toàn là hành động nhiều hơn lời nói, tình cảnh hiện giờ càng nói lên như vậy
Hắn vốn không sợ ma nên đi trước nó núp theo sau không nói lời nào cũng biết là đang sợ níu níu áo hắn. Nó càng níu hắn càng đi nhanh (chọc nó đây mà), nhìn những hình ảnh ma quỷ âm u tĩnh mịch này hắn cũng không có hứng thú càng không sợ nhưng có nó đi cùng nên hắn càng thích chọc nó hơn.
-này cô sợ thì đi ra đừng cản chân tôi như vậy_hắn nhìn khuôn mặt khổ sở của nó không thể không trêu đùa
-ai...ai sợ chứ_nó lắp bắp hùng hổ đi trước hắn. Trên đời này cái gì nó cũng không sợ duy nhất sợ ma, độ cao cũng không sợ do lần trước muốn chọc Khánh nơi mới ra tay tàn độc làm Khánh thảm hại đến vậy.
-được thôi, đi lên trước đi_hắn nhường đường cho nó lên trên
“đồ độc ác, đồ vô lương tâm, đồ không biết thương hoa tiếc ngọc,...” nó lẩm bẩm quên cả việc sợ hãi
“aiii da... ngứa tai quá” hắn nghĩ thầm
-cô đang nói xấu tôi phải không
Bị nói trúng tim đen nó tươi cười giả lơ
-đâu có, anh nhạy cảm quá rồi
Bỗng có 1 bàn tay túm chân nó, nó xanh mặt chạy đến ôm chầm lấy hắn, hắn mất đà ngã ra đằng sau, nó không quên hét loạn lên tay chân quơ loạn xạ nói đúng hơn là tay chân đang đập tới tấp vào người hắn
-cô điên à_hắn gắt lên
-ư ừm...xin lỗi_nó ngước mặt lên mắt vẫn còn ngấn nước
-cô sợ vậy sao_đỡ nó dậy ân cần hỏi
Nó gật đầu, hắn cầm tay nó giắt đi ra khỏi nhà ma.
...
*Chỗ Jan và Khánh:
-bx thích xem phim gì_Khánh nắm tay Jan chỉ lên từng loại phim một
-hiii sr ox “yêu”, bx không thích xem phim nữa rồi_Jan tỏ vẻ ngây thơ hết sức có thể, nhấn mạnh từ “yêu” làm cho Khánh muốn giận cũng không được
-thôi được rồi, vậy giờ bx muốn đi đâu
-bx đói rồi đi ăn nha_nó ôm tay Khánh kéo cậu đi, độ trẻ con của Jan làm cậu bật cười đành chiều theo cô.
Đi được 1 đoạn thì gặp nó với Khánh cũng đang lang thang.
-2 người đi ăn với tụi này không_Jan lên tiếng gọi nó
-có có_nó hí hửng chạy lại chỗ Jan đẩy Khánh ra liếc xéo ý nói “cấm lại gần, Jan là của em”
Nhìn 2 cô gái như con nít bám lấy nhau cười đùa vui vẻ khiến 2 chàng trai nhà ta bật cười.
-bx yêu, ăn cái này nè_Khánh gắp cho Jan miếng tôm tẩm bột chiên vàng ươm rất là hấp dẫn
-không bx không ăn nữa đâu, ox ăn nữa đi_Jan gắp lại miếng tôm bỏ vào chén Khánh
Dù không muốn nghe nhưng 1 tiếng “ox” 2 tiếng “bx” cứ lọt hết vào tai nó với hắn làm cả 2 không nuốt nổi thứ gì.
-ăn đi, bực mình quá_Khánh gắt lên
-không thích, nhiều chuyện tránh ra thích thì tự ăn đi_Jan gắt lại
%$%^^&^%
“cái gì vậy trời” cả quán ăn ngỡ ngàng trước cặp đôi này, nãy tình cảm làm ngta rợn người giờ lại cãi nhau chí chóe. Nó thì chứng kiến cảnh này nhiều rồi, càng như vậy nó càng ăn ngon miệng hơn
Cùng lúc đó ở 1 nơi khác người bu kín ở khu chơi game, có 2 chàng trai đang chăm chú vô trò đua xe không ai nhường ai, họ đang làm trung tâm của sự chú ý từ vẻ mĩ nam của mình với tài năng làm người ta ngưỡng mộ “chơi đua xe 2 tiếng đồng hồ chưa chán”
-cậu sẽ phải thua tôi_Quân lên tiếng
-không là cậu_Key phản bác
PHẬP!!! đèn màn hình tắt tất cả ngớ người không biết chuyện gì xảy ra, trời đang buổi trưa lại trở nên tối mịt bất thường
-đt không có sóng chẳng lẽ_Quân nhíu mày nhìn quanh không biết Key ở đâu, điện đang mất trong diện tích rộng hôm nay lại là chủ nhật nên số người đi trung tâm giải trí rất cao, mất điện làm cho m.n hốt hoảng đâm ra hoảng loạn nhốn nháo cả lên làm Quân và Key lạc nhau.
Quân chạy khắp nơi tìm lại bọn nó mãi không thấy
-nguy to rồi Nhật Thực xảy ra, Huyết Vương hôm nay sẽ tổ chức_Quân lẩm bẩm người toát hết mồ hôi trên môi vẫn mấp máy gọi tên tụi nó không ngừng.
May mắn là tụi nó vẫn ở cùng nhau và ở trong nhà hàng gần đó, nhà hàng toàn bộ được xây kín nên có mất điện chỉ nghĩ đến việc mất điện thông thường chứ không hề biết rằng bên ngoài đang có nhiều người đang tìm tụi nó và nguy hiểm đang tới rất gần
CHAP 37: Ngày Giao Huyết:
Những cơn gió lạ cuốn theo những chiếc lá khô bay xào xạc, dơi từ đâu bay ra khắp bầu trời, quạ đậu hết trên nóc nhà kín luôn 1 bầu trời đen. Nhật Thực không thể xuất hiện lâu như vậy đã 30’ trôi qua và ở thủ đô Hà Nội sao có thể có nhiều quạ và dơi như vậy được. Chuyển biến lạ của thời tiết cuối cùng cũng tới tai tụi nó, nó cùng Jan sững người.
-đến nhanh vậy sao_nó nói
-anh Quân và Key còn đang ở ngoài đó, không ổn rồi
-nhưng chuyện gì_hắn thắc mắc
-hôm nay là ngày Giao Huyết chuyển biến thời tiết bất thường này chỉ có thể là như vậy_nó thẫn người nói
-bx vậy chúng ta làm gì
-đợi có người bắt mình đi ox à
-CÁI GÌ
Bỗng từ đâu xuất hiện 4 bóng người chắc là mặc đồ đen mũ áo trùm kín mặt mỗi người tay cầm 1 lụ thủy tinh trong chứa máu đỏ tươi tiến tới gần tụi nó
-đi theo chúng tôi Tuyết Đen, Devil, Lam Thần(Jan), Hổ Phách(Khánh)
Bọn nó nhìn nhau gật đầu rồi đi theo 4 bóng người mặc đồ đen đó, đi đến cửa thì thấy mình đang lơ lửng trên không trung, chính xác là đang bay lên mảng trời màu đỏ nơi có cánh cửa màu đen tuyền.
-CHẠY NGAY ĐI_Quân cùng Key ở dưới hét lên mong tụi nó nghe thấy nhưng vô ích bóng 4 người tụi nó đã mất dạng sau cánh cửa
Quân khụy người xuống
-nguy rồi
Bầu trời đã trở lại trong xanh, cuộc sống của mọi người đã diến ra bình thường chỉ có Key và Quân đang nơm nớp lo sợ
Bọn nó được đưa đến 1 cung điện nguy nga mà cũng không giống cung điện lắm chỉ duy nhất 1 màu đen u tối lạnh lẽo ghê người.
4 bóng người dẫn họ đến khu trung tâm của ngôi nhà rồi biến mất, xung quanh tụi nó là 4 bức tường sơn màu đen oàn toàn từ trần nhà, tường nhà đến gạch lát cũng là kim cương đen. Nếu ngôi nhà này không u tối lạnh lẽo như vậy chắc hẳn sẽ có giá trị rất lớn.
-đang nghĩ gì vậy_hắn thấy nó có vẻ suy tư liền hỏi
-à không có gì, bất ngờ chút về ngôi nhà này thôi
-đây không phải là 1 ngôi nhà_Một giọng nói khàn khàn ồm ồm phát ra.
“tiếng nói đó ở đâu vậy” có là suy nghĩ của cả 4 người tụi nó
-không cần biết ta ở đâu đâu_lại tiếng nói đó
-ông ta biết chúng ta nghĩ gì_nó nói nhỏ đủ nghe cho 3 đứa
-ông muốn gì ở chúng tôi_hắn lên tiếng nhin xung quanh căn nhà
-sự sống haha_tiếng cười man rợ làm tụi nó sởn cả gai ốc
-tại sao_Khánh cất tiếng
-4 người là sự kết hợp của cả thiên thần và ác quỷ và ta cần máu của các ngươi
-vậy ông sẽ làm gì với chúng tôi
-các ngươi cho ta máu vậy ta sẽ giúp các ngươi ra đi thanh thản
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |