Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: xe bắt đầu nứt thêm nữa xe sẽ phát nổ_Khánh lo lắng
-2 cô biết dùng súng chứ_nó gật đầu, hắn lục cặp ra 2 chiếc súng lục với 2 băng đạn đưa tụi nó
-còn tụi anh_Jan thắc mắc, vậy rất nguy hiểm
-dưới ghế cô có 2 khẩu nữa đó Jan
pằng pằng!!! “rắc rắc” kính đang có dấu hiệu sẽ vỡ ra
Jan cúi xuống lôi 2 khẩu súng như của cô ra đưa Khánh.
-mở cửa kính ra_nó nhìn đám Kevil’K đang đuổi theo đằng sau. nhoài người ra cửa xe
Pằng pằng!!! 2 viên đạn ghim thẳng vào vai tên đi mô tô đằng trước
Rầm!!! mấy xe đằng sau đang đi với vận tốc lớn không thắng kịp đâm sầm vào nhau
-cô bắt chuẩn thật_Khánh vỗ tay
-Ji của tôi vẫn rất giỏi mà_Jan tự hào
Hắn không nói gì vẫn quan sát biểu hiện của nó
-xuống xe_hắn hét lên.
Từ 4 cánh cửa 4 người nằm xuốn cuộn tròn xoay người né đạn rất điệu nghệ. Từ từ mấy tên ở Kevil'K cũng ngã xuống những chiếc mô tô ma sát với đường tạo ra tiếng rít đến chói tai.
-bọn mày chết chắc rồi_một trong những tên bên Kevil'K nhếch mép nhìn bọn nó đang dần hết đạn chịu chết
Một trận xả súng bắt đầu rộ ra, bên nó vẫn né và bắn. Với số người không cân sứng số đạn lại không đủ bên nó đang dần yếu thế.
-không ổn rồi_hắn rít lên.
Pằng pằng!!!! May mà người của Key đến đúng lúc không chắc hôm nay là ngày giỗ của bọn nó
-việc ở đây giao lại cho mày_hắn nói với Key, lấy chìa khóa rồi trở về bar wind’s.
CHAP 29:
*Bar wind’s:
-các anh luôn gặp phải chuyện này sao_nó lên tiếng
-sao em lại nghĩ vậy_Khánh nhíu mày
-trên người các anh lúc nào cũng có súng_Jan nhấp ngụm Chivas trả lời
-cũng không thường xuyên_hắn nhìn về hướng khác tránh ánh mắt dò xét của nó
“Đôi mắt nâu khói thường ấm áp nhưng sao lại cảm thấy buồn và lạnh lẽo quá” nó thầm nghĩ.
-Jan về thôi_nó kéo Jan ra về
Ra tới cửa bar khuất tầm mắt của bọn hắn, nó mới ôm eo máu đã dần thấm qua lớp áo đồng phục trong ánh sáng mập mờ trong bar không ai nhận ra vẻ mặt khác thường của nó. Hèn chi từ lúc đến đây lúc nào nó cũng khoanh tay để tránh mọi người nhìn thấy
-đến bệnh viện_Jan lo lắng nhìn mồ hôi lấm tấm trên trán cô bạn, môi tái nhợt
Chưa kịp trả lời nó đã ngất lịm trong vòng tay Jan chỉ nghe thấp thoáng tiếng gọi tên mình.
*Bệnh viện
Jan thẫn thờ trước cửa phòng cấp cứu, biết nó không muốn mọi người lo lắng nên Jan không thông báo cho ai...thời gian chầm chậm trôi qua cửa phòng vẫn chưa mở.
Mắt Jan ngấn lệ, lòng bồn chồn không yên “mày đúng là đồ ngốc sao phải chịu đựng như vậy” dòng nước nóng hổi mặt chát đến đắng lòng bắt đầu trải dài trên khuôn mặt của Jan
TING!!! Cửa phòng bật mở, Jan lao ra tới chỗ bác sĩ
-cô bé không sao,may mà cấp cứu kịp lúc, đạn ghim sâu lại có dấu hiệu nhiễm trùng_bác sĩ từ tốn trả lời.
-cháu vào thăm được không ạ
-được, chắc 2 tiếng nữa cô bé sẽ tỉnh cháu vào đi_ông mỉm cười nhìn cô
Jan vui mừng chạy vào, không biết tới sự xuất hiện của 1 cô gái đeo khẩu trang bịt kín mặt đang nắm chặt tay nghiến răng tức giận thập thò ngoài hành lang
Nó tỉnh lại đã thấy Jan nằm gục bên cạnh giường, “tao xin lỗi” đắp chăn lên người Jan nó ngước nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ.
“hôm nay nhiều sao thật, ba mẹ trên đó phải không” nhìn lên bầu trời nó luôn nghĩ đến ba mẹ nó. Jan đã dậy từ lúc nào
-nụ cười của mày rất đẹp_Jan nhẹ nhàng nói, nó quay cười lại nhìn Jan
-sống cùng ba mẹ tao rất vui và hạnh phúc_mắt nó long lanh. Lâu lắm 2 đứa mới ngồi tâm sự như thế này
-ba mẹ nuôi rất yêu mày, còn anh Quân và tao nữa...ba mẹ mày trên kia chắc hẳn cũng mong cô con gái xinh đẹp của mình luôn cười_Jan véo nhẹ má nó, nó bật cười ôm chầm lấy Jan
-cảm ơn mày đã ở bên tao
-tao cũng vậy
Vậy là 2 cô ngồi bên nhau nói chuyện tới sáng, Jan luôn chọc cho nó cười vì cô luôn thấy nụ cười của cô bạn. Một bóng đen lướt cửa phòng
CẠCH!!!
-có người_nó nói đủ cho 2 đứa nghe
-để tao ra xem sao_Jan nhẹ nhàng bước ra mở cửa. mở ra vẫn không thấy ai, định đóng cửa lại thấy 2 vật lạ trước phòng lấp lánh, Jan nhặt lên nhìn ngang nhìn dọc rồi quyết định đóng cửa
-có thấy ai không
-không, nhưng có thứ này chắc nó rơi phát ra tiếng động_Jan chìa ra chiếc thẻ bạc.
-mày bật điện hộ tao
-ô cê
-HUYẾT VƯƠNG-nó sửng sốt
-cái gì_Jan nhìn 2 tấm thẻ trên tay nó sững người –chuyện này
-lệnh triệu tập và chúng ta bị trọn_nó thẫn thờ đáp
-vật hiến tế ư, chuyện này chỉ là truyền thuyết sao lại
“Rồi em sẽ cố đứng lên dẫu không còn anh bên em như lúc trước.
Rồi em sẽ phải đứng lên phía sau nỗi buồn,
dù nước mắt vẫn cứ rơi tuông...
Hạnh phúc đã vỗ cánh bay,bởi khi còn nhau tay anh đâu giữ lấy
Và em đã quen sớm khuya bước đi một mình,phải gạt nước mắt vượt qua nỗi đau
Em sẽ cố đứng lên để mai bình yên và quên nỗi thất vọng
Dù tình đi mất dù người đi mất,em vẫn sẽ sống anh ơi...
Tình yêu em đã trao anh có lẽ là sai giờ em phải chấp nhận
Rồi một ngày kia
Ở một nơi khác
Ai đó sẽ tốt hơn anh,
Đến bên em...”
[Đứng dậy sau nỗi đau_Lương Minh Trang">
-alo muộn rồi anh gọi em có chuyện gì không
“à ừ chuyện Huyết Vương chọn em và Jan”
-vâng em biết_nó cười nhạt
CHAP 30
“họ chọn cả Duy và Khánh”
-sao cơ
“anh không nghĩ chỉ đơn giản là 1 truyền thuyết, có người đang muốn hại các em”
-khi nào anh về
“mai anh sẽ có mặt ở đó, thôi em ngủ đi”
-vâng
***
-Huyết Vương chọn cả Duy và Khánh
-cái gì_Jan hốt hoảng – chuyện này liên quan gì tới họ
-một cái bẫy_nó khẩy
-không xong rồi, vậy chuyện mày là Tuyết Đen
-phải công khai
Nó điềm tĩnh đến lạ thường
-sẽ có bạo loạn xảy ra và mày cũng sẽ gặp nguy hiểm
-tin ở tao
Jan đành gật đầu trước ý định của nó
Sáng hôm sau mình Jan tới trường còn nó trở về nhà vì vết thương còn khá nặng. Jan bắt gặp bọn hắn ở cổng trường
-nhỏ kia đâu_hắn hỏi Jan
-nó mệt nên nằm ở nhà_Jan ngập ngừng dấu tụi hắn
-hỏi vậy thôi làm gì căng thẳng vậy_Khánh đem ánh nhìn dò xét nhìn Jan. (Jan không biết nói dối)
-do tôi đang đau bụng_ “ngu rồi bụng liên quan gì, hixx” jan cúi gằm mặt xuống đi thẳng nhưng bị hắn với Khánh níu lại
-thật chứ
-à ờ thật đương nhiên là Jan không bị thương_biết mình bị hớ Jan tự cốc đầu mình
-bị thương lí do_hắn nắm chặt tay đang nắm vai Jan
-a đau
-xin lỗi_hắn thả lỏng tay hơn
Khánh khó chịu nhìn cảnh này liền gạt nhẹ tay hắn ra
-Ji bị thương lí do tại sao_Khánh nói
Jan cắn răng đành phải kể lại mọi chuyện và đưa bọn hắn về nhà nó
Ở nhà nó, nó đang suy nghĩ về Huyết Vương “sao lại trùng hợp như vậy” đang tập trung suy nghĩ thì
RẦM!!! Cửa phòng nó bị đạp đổ xuống rơi cả bản lề
Mặt Jan đằng đằng sát khí không biết ai dám to gan phá cửa nó như vậy ngước lên đã thấy hắn cùng Khánh bước đến trước nó, núp ngoài cửa thập thò nhìn vô là Jan
Nó thở dài nhìn Jan “tác phẩm của mày cả phải không” Jan hối lỗi gật đầu
-bị thương sao không chịu nói_hắn nhìn nó giận giữ
Nó liếc mắt nhìn Jan “có cần phải thật thà kể hết vậy không” lắc đầu ngán ngẩm
-do tôi lúc đó không thấy đau_ “hix, nói ngu rồi, mình còn ngu hơn nhỏ jan nữa”
-cô nói dối thông minh thật đấy_hắn cười mỉa mai mặc dù trong lòng đang lo lắng
-anh cần cần móc tôi vậy đâu_nó chẵng thèm đoái hoài gì nữa đắp chăn ngủ tiếp
-cô_hắn tức vì bị cho ăn “bơ” đùng đùng nổi giận bỏ ra ngoài. đúng là làm ơn mắc oán
Quân bước vô nhà đã thấy hắn hùng hổ bước ra chưa biết chuyện gì đành đến hỏi Khánh và Jan
-chuyện gì vậy
-em không biết_Jan lắc đầu
-tao cũng vậy_Khánh nhún vai
Quân nhìn sang phía Jan thấy mặt cô vẫn tươi tỉnh như ngày nào
-anh 2_nó lật chăn chạy xuống
Oạch!!! nó té cái rầm vì chân cuốn vào tấm chăn.
-hixx đau quá nó ôm vết thương
-có sao không_Quân lại gần bế nó lên giường lại, nhíu mày nhìn nó
-vết thương này
Khánh với Jan thấy nguy hiểm đang rình rập bỏ ra ngoài để mình nó chịu trận (đúng là bạn tốt có khác)
Nó rụt rè trả lời
-là vì &^*(^%^$^&%&^&&_nó đành kể lại mọi chuyện.Quân ôm bụng cười sặc sụa
-gì vậy em gái anh bị thương mà vui vậy sao
-à không phải là chuyện khác, thì ra thằng Duy giận giữ bỏ đi vì..._nói đến đây Quân im bặt nhìn hắn đang đứng dựa cửa
-vì sao_tiếng hắn nhẹ bẫng nhưng lại khiến người ta rùng mình
-đúng rồi á 2, vì sao
Quân cười trừ
-à là vì em quá ngốc để bị thương làm mọi người lo lắng lại còn dấu diếm nữa Duy nghĩ cho mọi người nên mới tức giận bỏ đi, đúng không Duy_Quân cố tìm ra câu trả lời hợp lí nhất “mình thông minh quá đi mất hà hà” Quân cười thầm.
CHAP 31: Huyết Vương
-xì tưởng gì, giờ mọi người biết hết rồi còn gì_nó bĩu môi trông dễ thương cực. Tiếc là hắn không nhìn thấy.
-ừm à Khánh Jan vô đây hết đi_Quân nghiêm giọng hẳn
-chuyện gì vậy_hắn nói
Khánh đồng ý kiến với hắn còn Jan với nó đã biết từ đêm qua nên cũng không có gì ngạc nhiên.
-4 người đều nhận được 4 tấm thẻ bằng pha lê đen in hình cánh ác quỷ và máu đúng không_Quân nhìn 1 lượt 4 gương mặt trước mình. $ người gật đầu cái rụp
-vậy thì sao, chắc kẻ nào rảnh rỗi vứt thẻ trong phòng người khác thôi_Khánh hí hửng nói
-đó là Huyết Vương, những ai nhận được tấm thẻ đó đều là vật được mang đi hiến tế_nó giải đáp thắc mắc
-vật hiến tế_hắn vẫn chưa hiểu
Jan thở dài
-là sẽ dùng máu của chúng ta để hiến tế đó là 1 truyền thuyết_Jan buồn rầu đáp
-ừm và đêm trăng khuyết tuần sau là lúc 4 người được triệu tập đến Huyết Vương_Quân nhìn xa xăm, nỗi lo trong lòng cậu đã quá nhiều
-gì chứ, thời buổi này rồi còn có vụ này sao @@_Khánh chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra
-nếu không đến buổi Huyết Vương chúng ta sẽ gặp nguy hiểm và có thể mất mạng_nó điềm đạm giải thích
-không còn cách nào sao_hắn trầm ngâm nói
-giết Huyết Vương_Quân cùng nó và Jan đồng thanh
-chúng ta cần có kế hoạch và tìm hiểu chính xác Huyết Vương là ai_Quân nói tiếp
-trước tiên mọi người đi theo em, em có chuyện muốn nói_Jan hiểu ý đỡ nó dậy.
-chuyện gì
-cùng đến bar wind’s đi_Jan nói thay nó
*bar wind’s:
-Key cho đóng cửa hôm nay đi_nó ghé tai Key
-được
Trong bar wind’s giờ chỉ có 6 người là nó, Jan, Khánh, Duy, Quân và Key
-mọi người đi theo em_tay nó cầm chiếc thẻ được làm bằng pha-lê đen, in họa tiết hình bông tuyết. Tới cánh cửa đen phòng mật trong wind’s nó quét thẻ mọi người trố mắt nhìn trừ Key và Jan.
-chiếc thẻ đó do đâu mà cô có_hắn cầm tay Jan kéo lại
-bỏ ra, lát rồi nói im lặng đi_nó hất tay hắn ra, hắn hơi bất ngờ với có chút chạnh lòng với hành động của nó. Im lặng đi theo
Cuối căn phòng có 1 bộ bàn ghế cùng nhiều sổ sách ghi chép, nó hiệu cho mọi người ngồi xuống
-chắc mọi người cũng biết về Tuyết Đen, và sự trở lại của cô ấy vào lần JP giao chiến với Hổ Vương
-sao em biết_Khánh nhìn nó khó hiểu
-vì cô ấy chính là Tuyết Đen_Jan tiếp lời
-CÁI GÌ_hắn cùng Khánh và Quân đồng loạt hét lên sững sờ, 1 cô gái như nó ư
-như mọi người cũng biết rồi đấy, 2 năm trước 1 cô bé 14t đã đánh gục nhiều bang trong 1 đêm, san bằng nhiều thành phố lớn nhỏ tiếng tăm của cô vang dội từ đó, với sự lạnh lùng như băng giá, hành sử luôn bằng đồ, đen lãnh đạo tài tình đã được nhiều người tôn sùng được gọi là Tuyết Đen, cô lập ra bang JP dưới sự đỡ đầu của cô từ đó mà không bang nào dám đối đầu với JP nữa. Sau khi Tuyết Đen rút khỏi cũng là lúc Jp gần như tan rã nhưng đã được Duy tụ họp lại và duy trì cho đến bây giờ_Key kể lại
3 người im lặng lắng nghe những lowig key nói, nó thực sự rất tài giỏi
-vậy sao 2 năm trước lại rút khỏi JP và thế giới ngầm_hắn lên tiếng
-chuyện riêng tôi không muốn nói_nhận thấy sắc mặt nó có chút thay đổi hắn hiểu là thời gian đó nó đã xảy ra chuyện.
Trong chuyện xảy ra 2 năm trước người hiểu rõ nhất vẫn là Quân và Jan. 2 người vẫn im lặng quan sát thái độ của nó.
-đừng nhìn em như vậy_nó ngước đầu lên nhìn Quân và Jan mỉm cười
-em ổn mọi người đừng lo_nó cười nhẹ.
Jan đến ôm cổ nó
-mai Tuyết Đen của mình sẽ trình diện công khai chứ
-tất nhiên vết thương cũng lành miệng rồi
Nãy giờ Khánh vẫn đang ở trên mây, liên tưởng đến hình ảnh của nó 2 năm trước “ôi ngưỡng mộ quá” Khánh thầm nghĩ.
-mày xuống đi, bay cao qá
Hắn đập mạnh vào vai Khánh nhắc nhở. Nhìn thấy khuôn mặt ngô nghê của Khánh khiến mọi người không khỏi bật cười không khí tĩnh lặng đến run người đã không còn nữa bọn nó cùng nhau vui đùa tới tối mịt mới về.
Về nhà, hắn lại nhốt mình trong bóng tối với 4 bức tường thế giới rất nhỏ nhưng lại rất cô độc. Hắn ngồi đấy nhìn ra thế giới bên ngoài qua ô cửa nhỏ...trong khi tất cả mọi người đang chìm vào giấc ngủ...
CHAP 32:
Ngày hôm sau vẫn diễn ra như bình thường, ngày đi học nhưng đến tối mọi thứ đã xoay chuyển hoàn toàn khác
Đêm nay nó diện 2 tông màu đen trắng, áo pun trắng in hình đầu lâu lệch vai, quần jeans đen bó cạp cao kết hợp với đôi boot cổ cao gắn đinh thêm phần gai góc nhưng làm làm tăng vẻ đẹp của nó và tôn lên đôi chân thon dài, tóc buộc gọn bằng dải lụa trắng mềm mại tóc rủ xuống gương mặt trắng hồng đen lên chiếc mặt nạ với 2 màu đen trắng nó như 1 nửa của thiên thần nửa ác qủy
Jan trang điểm nhẹ, kẻ mắt tỉ mỉ khác hẳn ngày thường. Mặc trên người chiếc áo đinh xanh lam quần sóc ngắn mài rách vài đường chân đi tất da và giày oford cao gót màu xanh ngọc. Khoác ngoài chiếc áo da hờ hững trông rất bụi và cá tính.
-ra thôi_Key đứng ở cửa nói vọng vào nhìn 2 cô mỉm cười
Ra tới cửa đã thấy 3 chiếc mô tô đang đợi, nó lên xe hắn đẩy Jan về xe Khánh cuối cùng Key đi cùng Quân.
-tới Hổ Vương dọn dẹp trước chứ_Hắn nói
-được_cả nhóm đồng thanh
*Hổ Vương:
-ái chà, JP đến thăm sao lần trước vẫn chưa đủ nhục nhã à_phó bang HV cười nửa miệng rồi liếc qua nó
-2em này nhìn ngon đó Devil, cho tao đi haha_ “rắc rắc” Jan nhẹ nhàng bẻ tay tên định vuốt má nó rồi phủi tay cứ như vừa chạm vào thứ bẩn thủi lắm. Bọn hắn vẫn đứng ngoài cuộc nhìn xem phản ứng của 2 đứa nó
-mày, con *** đánh chết 2 con chó này cho tao
Jan cười mỉa
-lên hết đi
-giao cho tao đi_nó cười nhìn Jan, lâu rồi không được vẫn động tay chân đây mà.Jan mỉm cười gật đầu Hắn nhìn thấy nụ cười của nó cũng cười theo như thằng ngớ ngẩn 0
Mặt nó lạnh băng đợi cho bên HV tiến tới,vậy là 1 cuộc ẩu đả diễn ra giữa 1 đứa con gái nhỏ nhắn và hàng trăm tên con trai cao lớn bên HV. Vậy ai sẽ thắng bên nào sẽ thua, kết quả chỉ được biết khi “cuộc chiến” kết thúc.
Trong khi nó đang xử HV thì Jan lại tới chỗ Quân 8 đủ chuyện
-cô không lo cho bạn cô sao_Khánh lo lắng nhìn nó đang vật lộn trong đám người bên HV
-nó sẽ lại đây sớm thôi lo làm gì_Jan cười tinh nghịch đáp
-đừng quên bọn
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |