Theo dõi FanPage TruyenTeen:
Bạn yêu thích: họ đã làm những gì từ lúc 14t_hắn vẫn quan sát từng động tác của nó, dải lụa trên tóc nó được tháo ra được nó dùng làm vũ khí lướt nhẹ qua nhanh gọn tưởng như chỉ chạm nhẹ vào đối phương nhưng lại có sức sát thương rất lớn không làm chết người nhưng toàn đánh vào những chỗ hiểm , từng người từng người đổ gục xuống hắn thầm nể phục
Quân huých nhẹ tay Jan, ghé tai nói “thằng Khải bang chủ HV nhìn Ji và em nãy giờ đó, em quen sao” Jan thoáng giật mình
-DỪNG LẠI_giọng nói của bang chủ HV làm mọi chuyển động dường như ngừng lại
-mày điên à_phó bang HV hét lên giận giữ.
Nó nhíu mày khó chịu người phá đám nó, thu lại dải lụa đã hơi ngả sang đỏ ngoái nhìn chủ nhân giọng nói, mặt nó tái nhợt đứng bất động nhìn Khải bước tới gần mình.
-Tuyết Đen đã trở về rồi sao_Khải đứng trước mặt nó vuốt lọn tóc vướng trên mặt nó giọng trìu mến, ôm chầm lấy nó
-Tuyết....Tuyết đen sao_Phó bang lắp bắp bọn đàn em HV mắt chữ A miệng chữ O
Mặt nó vẫn hờ hững không quan tâm Khải làm gì nói gì, mặc cho Khải ôm nó.
CHÁT!!!
-tránh xa bạn tôi ra_Jan kích động tát Khải, Khánh vội vàng chạy lại giữ lấy Jan cho cô bình tĩnh
Mọi người bất ngờ trước hành động của Jan, đàn em HV thì bất ngờ từ chuyện này sang chuyện khác hết chuyện Khải ôm nó giờ đến việc bị 1 đứa con gái tát mà không phản ứng gì. Bọn hắn thì bất ngờ vì trước giờ chưa thấy nó có phản ứng như vậy, khuôn mặt vô cảm bất cần của nó. Người con trai đó là aiiii người nó để ôm mình như vậy
CHAP 33:
*Nhân vật mới:
Đặng Minh Khải: xuất thân bình thường,đối xử tốt với tất cả mọi người, bang chủ HV, với hắn đẹp theo sự lạnh lùng phóng khoáng thì Khải lại ấm áp như nắng cử chỉ ân cần dịu dàng là mẫu con trai điển hình cho con gái.Trước kia và hiện tại vẫn yêu thương nó nhưng đã xảy ra 1 số chuyện...
***
-anh xin lỗi_Khải cúi đầu đáp
-haha nực cười anh đi rồi thì C.Ú.T đi luôn đi, về đây làm gì hả_Jan nhếch môi cười mỉa mai
-anh vẫn rất yêu Ji
CHÁT!!! tiếng tát chói tai lại 1 lần nữa vang lên, mọi người nín thinh lắng nghe mọi chuyện đang diễn ra trước mắt mình
Jan lại tát Khải
-tình yêu của anh đáng khinh lắm Đặng Minh Khải à
-thực sự...
Chưa để Khải nói hết Jan đã cắt ngang
-tôi không muốn nghe, Ji càng không giờ thì anh cút đi được rồi đừng để tôi điên lên không nể tình anh em(anh em kết nghĩa với Jan)
-anh xin lỗi_nói rồi Khải quay mặt bỏ đi 1 giọt nước mắt lăn dài trên má cậu, cậu biết giờ không thể giải thích được chuyện gì khi Jan đang kích động mọi chuyện sẽ rắc rối hơn nên đành bỏ đi.
Nó vẫn vậy, đứng bất động khuôn mặt vô hồn thiếu sức sống. Không ai có thể hiểu tâm trạng rối bời của nó ngoại trừ Jan. Bọn hắn vẫn chỉ biết đứng nhìn không biết làm gì cũng không biết phải làm gì.
Quân ghé tai hắn nói gì đó rồi hắn gật đầu kéo tay nó đi theo mình, nó cũng không kháng cự bước theo
Thấy Jan nhìn theo nó, Quân ôm Jan vào lòng nói với Jan “tin ở Duy, giờ thì về thôi” nhéo nhẹ má cô, cô cười nhẹ gật đầu. Thấy Quân ôm Jan Khánh có chút khó chịu nắm tay Jan tiến về xe mình
-tao đưa Jan về trước
Quân nói cho Khánh đủ nghe “ghen hả” làm Khánh lúng túng đỏ mặt kéo Jan đi.
-về bar uống chút gì không_Key đề nghị khoác vai Quân
-đương nhiên của chùa mà
***
Hắn lái xe đưa nó tới cánh đồng hoa oải hương gần bờ hồ dễ nhận ra đây là phía bên kia của bờ hồ sau trường mà nó từng muốn đến. Nhưng hôm nay lại khác nó không còn tâm trạng vui đùa nữa, nó trở nên trầm lặng vô cảm trước mọi thứ.
-hôm nay cô rất đẹp nhưng khuôn mặt cô không đẹp chút nào
Nó vẫn lắng nghe nhưng vẫn im lặng
-có thể kể cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra với cô không.
Vẫn không có tiếng trả lời, hắn lại nói tiếp
-không nói cũng không sao
Nó im lặng hồi lâu rồi cất tiếng
-Lúc tôi 14t ba mẹ tôi đã vì tôi mà chết tôi đã rất đau lòng_nói đến đây mắt nó đã đỏ hoe
-...hằng đêm tôi phải dùng thuốc ngủ mới có thể tránh được những cơn ác mộng đó rồi tôi đến Mĩ, ở đó tôi đã gặp anh ta anh ta đã giúp tôi đứng lên chăm sóc tôi và cũng chính anh ta làm tôi gục ngã, đúng là anh ta đã bỏ rơi tôi, tôi đã bị trầm cảm gần 1 năm phải sống chung với thuốc ngủ...
-thôi đủ rồi đừng nói nữa_hắn ôm nó vào lòng, nghe từng tiếng nấc của nó mà tim nó nhói đau, hắn yêu nó mất rồi, từ khi gặp nó người làm hắn không còn lạnh lùng với người khác nữa là nó, người làm hắn nói nhiều mở lòng với người khác cũng là nó, và dần dần từng bước từng bước một nó đã đi vào trái tim hắn rồi...hắn đã từng phủ nhận rất nhiều lần tình cảm này nhưng đến hôm nay hắn có thể chắc chắn rằng hắn yêu nó và muốn bảo vệ người con gái nhỏ bé, người đang run lên với những tiếng nấc này.
Và hôm nay hắn ôm nó vào lòng, nghe người con gái mình yêu thương khóc vì chàng trai khác sao mà chua xót thế
1 tiếng trôi qua nó vẫn chìm trong hàng nước mắt chảy dài, cuối cùng nó cũng ngừng khóc nới vòng tay của hắn ra
-cảm ơn anh
-áo tôi ướt hết rồi tôi sẽ ghi nợ sau này bắt cô trả_hắn vươn vai trêu đùa nó
lần đầu tiên thấy hắn cười thoải mái vậy nó cũng có chút bất ngờ nhưng lại không suy nghĩ nhiều, hít thở mùi hoa oải hương khiến nó dễ chịu hơn
-tôi không muốn mình trở nên yếu đuối trước ai, vậy mà hôm nay còn khóc trước mặt anh nữa_nó thả những bông hoa oải hương xuống hồ nước.
-đừng khóc trước mặt ai nữa, chỉ mình tôi thôi_nó khó hiểu nhìn về phía hắn
-đừng hiểu nhầm, tôi muốn tốt cho cô thôi vì cô khóc xấu lắm_nó bật cười trước câu trả lời của hắn.Thấy nó cười hắn cũng an lòng hơn cả 2 ngồi bên hồ đùa giỡn 1 lúc rồi trở về nhà trong tình trạng ướt nhẹp vì tạt nước nhau
Tâm trạng nó đã thoải mái hơn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, hắn cũng vậy.
CHAP 32:
Ngày hôm sau vẫn diễn ra như bình thường, ngày đi học nhưng đến tối mọi thứ đã xoay chuyển hoàn toàn khác
Đêm nay nó diện 2 tông màu đen trắng, áo pun trắng in hình đầu lâu lệch vai, quần jeans đen bó cạp cao kết hợp với đôi boot cổ cao gắn đinh thêm phần gai góc nhưng làm làm tăng vẻ đẹp của nó và tôn lên đôi chân thon dài, tóc buộc gọn bằng dải lụa trắng mềm mại tóc rủ xuống gương mặt trắng hồng đen lên chiếc mặt nạ với 2 màu đen trắng nó như 1 nửa của thiên thần nửa ác qủy
Jan trang điểm nhẹ, kẻ mắt tỉ mỉ khác hẳn ngày thường. Mặc trên người chiếc áo đinh xanh lam quần sóc ngắn mài rách vài đường chân đi tất da và giày oford cao gót màu xanh ngọc. Khoác ngoài chiếc áo da hờ hững trông rất bụi và cá tính.
-ra thôi_Key đứng ở cửa nói vọng vào nhìn 2 cô mỉm cười
Ra tới cửa đã thấy 3 chiếc mô tô đang đợi, nó lên xe hắn đẩy Jan về xe Khánh cuối cùng Key đi cùng Quân.
-tới Hổ Vương dọn dẹp trước chứ_Hắn nói
-được_cả nhóm đồng thanh
*Hổ Vương:
-ái chà, JP đến thăm sao lần trước vẫn chưa đủ nhục nhã à_phó bang HV cười nửa miệng rồi liếc qua nó
-2em này nhìn ngon đó Devil, cho tao đi haha_ “rắc rắc” Jan nhẹ nhàng bẻ tay tên định vuốt má nó rồi phủi tay cứ như vừa chạm vào thứ bẩn thủi lắm. Bọn hắn vẫn đứng ngoài cuộc nhìn xem phản ứng của 2 đứa nó
-mày, con *** đánh chết 2 con chó này cho tao
Jan cười mỉa
-lên hết đi
-giao cho tao đi_nó cười nhìn Jan, lâu rồi không được vẫn động tay chân đây mà.Jan mỉm cười gật đầu Hắn nhìn thấy nụ cười của nó cũng cười theo như thằng ngớ ngẩn 0
Mặt nó lạnh băng đợi cho bên HV tiến tới,vậy là 1 cuộc ẩu đả diễn ra giữa 1 đứa con gái nhỏ nhắn và hàng trăm tên con trai cao lớn bên HV. Vậy ai sẽ thắng bên nào sẽ thua, kết quả chỉ được biết khi “cuộc chiến” kết thúc.
Trong khi nó đang xử HV thì Jan lại tới chỗ Quân 8 đủ chuyện
-cô không lo cho bạn cô sao_Khánh lo lắng nhìn nó đang vật lộn trong đám người bên HV
-nó sẽ lại đây sớm thôi lo làm gì_Jan cười tinh nghịch đáp
-đừng quên bọn họ đã làm những gì từ lúc 14t_hắn vẫn quan sát từng động tác của nó, dải lụa trên tóc nó được tháo ra được nó dùng làm vũ khí lướt nhẹ qua nhanh gọn tưởng như chỉ chạm nhẹ vào đối phương nhưng lại có sức sát thương rất lớn không làm chết người nhưng toàn đánh vào những chỗ hiểm , từng người từng người đổ gục xuống hắn thầm nể phục
Quân huých nhẹ tay Jan, ghé tai nói “thằng Khải bang chủ HV nhìn Ji và em nãy giờ đó, em quen sao” Jan thoáng giật mình
-DỪNG LẠI_giọng nói của bang chủ HV làm mọi chuyển động dường như ngừng lại
-mày điên à_phó bang HV hét lên giận giữ.
Nó nhíu mày khó chịu người phá đám nó, thu lại dải lụa đã hơi ngả sang đỏ ngoái nhìn chủ nhân giọng nói, mặt nó tái nhợt đứng bất động nhìn Khải bước tới gần mình.
-Tuyết Đen đã trở về rồi sao_Khải đứng trước mặt nó vuốt lọn tóc vướng trên mặt nó giọng trìu mến, ôm chầm lấy nó
-Tuyết....Tuyết đen sao_Phó bang lắp bắp bọn đàn em HV mắt chữ A miệng chữ O
Mặt nó vẫn hờ hững không quan tâm Khải làm gì nói gì, mặc cho Khải ôm nó.
CHÁT!!!
-tránh xa bạn tôi ra_Jan kích động tát Khải, Khánh vội vàng chạy lại giữ lấy Jan cho cô bình tĩnh
Mọi người bất ngờ trước hành động của Jan, đàn em HV thì bất ngờ từ chuyện này sang chuyện khác hết chuyện Khải ôm nó giờ đến việc bị 1 đứa con gái tát mà không phản ứng gì. Bọn hắn thì bất ngờ vì trước giờ chưa thấy nó có phản ứng như vậy, khuôn mặt vô cảm bất cần của nó. Người con trai đó là aiiii người nó để ôm mình như vậy là ai
CHAP 33:
*Nhân vật mới:
Đặng Minh Khải: xuất thân bình thường,đối xử tốt với tất cả mọi người, bang chủ HV, với hắn đẹp theo sự lạnh lùng phóng khoáng thì Khải lại ấm áp như nắng cử chỉ ân cần dịu dàng là mẫu con trai điển hình cho con gái.Trước kia và hiện tại vẫn yêu thương nó nhưng đã xảy ra 1 số chuyện...
***
-anh xin lỗi_Khải cúi đầu đáp
-haha nực cười anh đi rồi thì C.Ú.T đi luôn đi, về đây làm gì hả_Jan nhếch môi cười mỉa mai
-anh vẫn rất yêu Ji
CHÁT!!! tiếng tát chói tai lại 1 lần nữa vang lên, mọi người nín thinh lắng nghe mọi chuyện đang diễn ra trước mắt mình
Jan lại tát Khải
-tình yêu của anh đáng khinh lắm Đặng Minh Khải à
-thực sự...
Chưa để Khải nói hết Jan đã cắt ngang
-tôi không muốn nghe, Ji càng không giờ thì anh cút đi được rồi đừng để tôi điên lên không nể tình anh em(anh em kết nghĩa với Jan)
-anh xin lỗi_nói rồi Khánh quay mặt bỏ đi 1 giọt nước mắt lăn dài trên má Khải, cậu biết giờ không thể giải thích được chuyện gì khi Jan đang kích động mọi chuyện sẽ rắc rối hơn nên đành bỏ đi.
Nó vẫn vậy, đứng bất động khuôn mặt vô hồn thiếu sức sống. Không ai có thể hiểu tâm trạng rối bời của nó ngoại trừ Jan. Bọn hắn vẫn chỉ biết đứng nhìn không biết làm gì cũng không biết phải làm gì.
Quân ghé tai hắn nói gì đó rồi hắn gật đầu kéo tay nó đi theo mình, nó cũng không kháng cự bước theo
Thấy Jan nhìn theo nó, Quân ôm Jan vào lòng nói với Jan “tin ở Duy, giờ thì về thôi” nhéo nhẹ má cô, cô cười nhẹ gật đầu. Thấy Quân ôm Jan Khánh có chút khó chịu nắm tay Jan tiến về xe mình
-tao đưa Jan về trước
Quân nói cho Khánh đủ nghe “ghen hả” làm Khánh lúng túng đỏ mặt kéo Jan đi.
-về bar uống chút gì không_Key đề nghị khoác vai Quân
-đương nhiên của chùa mà
***
Hắn lái xe đưa nó tới cánh đồng hoa oải hương gần bờ hồ dễ nhận ra đây là phía bên kia của bờ hồ sau trường mà nó từng muốn đến. Nhưng hôm nay lại khác nó không còn tâm trạng vui đùa nữa, nó trở nên trầm lặng vô cảm trước mọi thứ.
-hôm nay cô rất đẹp nhưng khuôn mặt cô không đẹp chút nào
Nó vẫn lắng nghe nhưng vẫn im lặng
-có thể kể cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra với cô không.
Vẫn không có tiếng trả lời, hắn lại nói tiếp
-không nói cũng không sao
Nó im lặng hồi lâu rồi cất tiếng
-Lúc tôi 14t ba mẹ tôi đã vì tôi mà chết tôi đã rất đau lòng_nói đến đây mắt nó đã đỏ hoe
-...hằng đêm tôi phải dùng thuốc ngủ mới có thể tránh được những cơn ác mộng đó rồi tôi đến Mĩ, ở đó tôi đã gặp anh ta anh ta đã giúp tôi đứng lên chăm sóc tôi và cũng chính anh ta làm tôi gục ngã, đúng là anh ta đã bỏ rơi tôi, tôi đã bị trầm cảm gần 1 năm phải sống chung với thuốc ngủ...
-thôi đủ rồi đừng nói nữa_hắn ôm nó vào lòng, nghe từng tiếng nấc của nó mà tim nó nhói đau, hắn yêu nó mất rồi, từ khi gặp nó người làm hắn không còn lạnh lùng với người khác nữa là nó, người làm hắn nói nhiều mở lòng với người khác cũng là nó, và dần dần từng bước từng bước một nó đã đi vào trái tim hắn rồi...hắn đã từng phủ nhận rất nhiều lần tình cảm này nhưng đến hôm nay hắn có thể chắc chắn rằng hắn yêu nó và muốn bảo vệ người con gái nhỏ bé, người đang run lên với những tiếng nấc này.
Và hôm nay hắn ôm nó vào lòng, nghe người con gái mình yêu thương khóc vì chàng trai khác sao mà chua xót thế
1 tiếng trôi qua nó vẫn chìm trong hàng nước mắt chảy dài, cuối cùng nó cũng ngừng khóc nới vòng tay của hắn ra
-cảm ơn anh
-áo tôi ướt hết rồi tôi sẽ ghi nợ sau này bắt cô trả_hắn vươn vai trêu đùa nó
lần đầu tiên thấy hắn cười thoải mái vậy nó cũng có chút bất ngờ nhưng lại không suy nghĩ nhiều, hít thở mùi hoa oải hương khiến nó dễ chịu hơn
-tôi không muốn mình trở nên yếu đuối trước ai, vậy mà hôm nay còn khóc trước mặt anh nữa_nó thả những bông hoa oải hương xuống hồ nước.
-đừng khóc trước mặt ai nữa, chỉ mình tôi thôi_nó khó hiểu nhìn về phía hắn
-đừng hiểu nhầm, tôi muốn tốt cho cô thôi vì cô khóc xấu lắm_nó bật cười trước câu trả lời của hắn.Thấy nó cười hắn cũng an lòng hơn cả 2 ngồi bên hồ đùa giỡn 1 lúc rồi trở về nhà trong tình trạng ướt nhẹp vì tạt nước nhau
Tâm trạng nó đã thoải mái hơn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, hắn cũng vậy.
CHAP 34:
Sự kiện Tuyết Đen trở lại đã và đang là chủ đề hot, không chỉ ở thế giới ngầm mà ở cả trường lớp. Không ai biết cô ấy là ai, chỉ lan truyền rằng cô ấy rất đẹp và đang giúp cho JP lớn mạnh hơn.
Tâm trạng của nó cũng đã ổn và trở lại bình thường, mọi người cũng đã an tâm về nó hơn. Hắn giờ đã quan tâm nó hơn cười nói nhiều hơn trước nhưng vẫn chưa thoát khỏi cái vỏ bọc lạnh lùng dáng vẻ ngạo nghễ vốn có.
Ở lớp Hân dạo này ít xuất hiện, nhưng cũng chẳng bị giáo viên nhắc nhở đó vẫn là thắc mắc của nhiều học sinh, bọn nó thì cũng chẳng quan tâm riêng Jan thì cũng có 1 chút lo lắng cho Hân nhưng như vậy lại có người khó chịu
“này học xong ở lại trường tôi muốn đưa cô đến 1 nơi” tin nhắn của Khánh
-tên này điên à, ngồi gần bàn không nói giờ còn bày đặt nhắn tin_Jan đọc tin nhắn xong quay ra nhìn Khánh, Khánh giả lơ quay ra chỗ khác mặt hơi ửng hồng
-lát mày về với tụi anh Quân đi nhé, tao có chút việc về sau_Jan nói nó
-ô cê
Nó ngẩng đầu lên trả lời Jan (Ji nhà ta đang ngủ trong lớp :3)
-này mấy đứa, mai chủ nhật đi chơi nhé 8h công viên giải trí anh lên nhà đón.
-ôi đi chơi ạ, có đi ăn không anh_Jan mắt sáng rỡ, nghĩ đến đồ ăn là mừng quýnh chúa tham ăn
-có thưa cô nương, Ji nhớ đi nhé
-ô cê 2_đang ngủ ngon cứ bị đánh thức qoài tuy hơi bực nhưng vẫn mỉm cười đáp lại 2 nó.
-chúa ngủ, dậy đi cô xuống kìa_Hắn cốc
_Huyền Anh à, có ở nhà không vậy? - Giọng một người con gái lảnh lót ở ngoài cửa đánh thức con gấu đang nằm cò kheo ở trong nhà say... |
PHẦN 1 VÀ PHẦN 2 KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHAU NHIỀU NÊN CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC PHẦN 2 MÀ KHÔNG CẦN ĐỌC PHẦN 1... |
Giới thiệu: nó là một cô nhóc vui vẻ, hoà đồng. Nhưng sau tai nó liệu nó còn là một người vui vẻ, hay cười nữa không?... |
Nhớ tới bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia luôn luôn tại nhà bếp rất bận rộn, gây cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ. ... |
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.... |
Tuổi 18 Anh ruột của Jo. Jo rất gét Ry vì Ry lúc nào cũng hơn mình và được ba coi trọng hơn. Chỉ vậy thôi nhưng trong lòng đôi lúc lại ... |
Ai cũng nói tình yêu rất kỳ lạ,nó đến một cách nhẹ nhàng ta không thể lường trước được,nhẹ nhàng nhưng cũng rất mãnh liệt..... ... |
Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cư... |
Quyền lực, danh vọng luôn là niềm khao khát đối với mỗi người; và cuộc chiến quyền lực vẫn diễn ra hằng ngày hằng giờ trong cuộ... |
Một buổi sáng đẹp trời không mưa cũng không nắng.... Lúc này tại Biệt thự Rose ở Anh có một giọng nói nhẹ nhàng như 'loa phát thanh... |